Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:49:26
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngồi đối diện nàng, Uất Trì Túc quan sát hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng.
"Lung Linh cô nương, gan ngươi quả thực lớn. Còn dám đây, ngươi sợ giam lỏng cô ?"
Cấp Ẩn lưng Lung Linh, đẩy tấm yêu bài khắc tên nàng tới mặt Uất Trì Túc.
"Lần , chúng đường đường chính chính từ cửa chính của Sinh T.ử Trủng . Đây là yêu bài Thống lĩnh của nàng . Tuy chỉ và một t.ử Nho gia cùng, nhưng hai chúng đại diện cho đội 'Phi Công' của Mặc gia. Nếu ngài giữ nàng , thiết nghĩ ngài chuẩn sẵn tinh thần để xé rách mặt với Mặc gia ."
Uất Trì Túc lặng lẽ nhấp một ngụm .
"Nói kỹ hơn về mục đích các tới đây xem nào."
Thu những dòng suy nghĩ miên man, Lung Linh tháo chiếc hộp gỗ cỡ chiếc hộp đựng kiếm lưng xuống, đặt lên chiếc bàn đá mặt.
"Rất đơn giản, hãy để Mặc gia cắm trụ đá linh tấn long mạch Côn Lôn của Binh gia. Mặc Nho hai nhà thể liên thủ cùng các , nghênh chiến Vu Sơn."
Uất Trì Túc im lặng một lát.
Hoắc Khải tuy c.h.ế.t, nhưng cục diện rối rắm để hề nhỏ. Uất Trì Túc vốn định mượn ân oán giữa Vu Sơn và Mặc gia để mượn đao g.i.ế.c , nào ngờ giữa chừng mọc một cái Nho gia ngáng đường.
Hơn nữa, hành động của Lận Thanh Diệu cũng ngoài dự đoán của . Tên đó mà quyết định rút củi đáy nồi, trực tiếp tấn công Sinh T.ử Trủng.
Quân lính cấp báo, quả nhiên phát hiện tung tích của vu giả Vu Sơn ở phía núi.
"Ta hai yêu cầu..."
Uất Trì Túc ngẩng đầu, đưa quyết định vô cùng dứt khoát.
"Thứ nhất, Mặc gia cam đoan với , tuyệt đối dùng trụ đá linh tấn để đ.á.n.h cắp tình báo của Binh gia."
"Thứ hai, nếu nhận thấy kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia khả năng thành công, tức là các đủ bản lĩnh để bố trí trụ đá ở những long mạch còn , sẽ tự tay phá hủy cây trụ đá linh tấn ."
Nghe đến đây, Cấp Ẩn tức đến mức lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
là cho Binh gia bọn chúng thể diện quá !
Bây giờ cứ điểm sắp Vu Sơn bao vây của Mặc gia bọn họ , thế mà còn dám lên mặt điều kiện!
"Được."
Lung Linh ấn tay lên cánh tay Cấp Ẩn, ánh mắt nghiêm nghị: “Yêu cầu của ngài hợp lý. Nếu là , cũng sẽ đưa những yêu cầu như . sẽ cho ngài cơ hội để phá hủy trụ đá linh tấn , đảm bảo."
Khi câu , Uất Trì Túc thấy trong mắt nàng ánh lên một loại thần thái cực kỳ rực rỡ.
Thứ thần thái chẳng liên quan gì đến dung mạo, mà đơn thuần là một niềm tin kiên cường, quật cường, khiến bản nàng tỏa sáng, và dường như cũng chiếu sáng cả những kẻ đang nàng.
"Còn một câu hỏi nữa."
Uất Trì Túc chằm chằm khuôn mặt nàng, hỏi: “Trước đó diễn võ trường ngươi , 'giữa Tị Binh nhân và Tị Binh nhân cũng cách'. Câu đó nghĩa là gì? Ngươi cũng là Tị Binh nhân ?"
Lung Linh hiểu tại hỏi câu lúc dầu sôi lửa bỏng thế . nếu , Lung Linh cũng chẳng gì giấu giếm.
Nàng gật đầu.
"Người đời là kiệt tác hảo nhất của Lận Thương Ngọc, thực sai. Ta chỉ là t.ử sĩ do một tay bà huấn luyện, mà còn là Tị Binh nhân do chính tay bà tạo ...Câu trả lời , đủ thỏa mãn sự tò mò của ngài ?"
Ánh mắt Uất Trì Túc lướt qua một tia thấu tỏ.
Trong bức mật thư chặn từ chỗ Hoắc Khải, một vài câu từ ngắn ngủi nhắc đến Tị Binh nhân.
Tị Binh thuật thực sự, là cải tạo kinh mạch của sống, giúp những linh tu thiên phú thăng cấp trong thời gian ngắn.
Mà là đem những xác c.h.ế.t khuất tiến hành thi giải, vũ hóa, biến chúng thành những t.ử sĩ quên quá khứ tiền trần, chỉ lệnh chủ nhân. Lúc còn sống càng mạnh, khi luyện thành Tị Binh nhân sẽ càng mạnh hơn.
Dự đoán mơ hồ nay hóa thành sự thật. Hắn ngưng mắt hàng mày và ánh mắt nét tương đồng kỳ lạ với bức tượng Thần Nữ của thiếu nữ mặt, gật đầu : “Đủ ."
Uất Trì Túc vận khí phất tay áo, chiếc bàn đá biến thành sa bàn, hiện rõ bản đồ phòng ngự xung quanh Sinh T.ử Trủng.
Hắn chỉ hướng Đông Nam, : “Đây là hai ngàn vu giả do Lận Thanh Diệu đang dẫn dắt. Đã Cự T.ử Mặc gia và Ngoại vương Nho gia nghênh chiến, tạm thời chúng cần bận tâm."
Lại chỉ hướng Tây Bắc: “Chỗ , là một ngàn vu giả Vu Sơn vòng núi. Hộ sơn đại trận của Binh gia trong thời gian ngắn chỉ thể khởi động một . Bên trong Sinh T.ử Trủng, t.ử khả năng ứng chiến chỉ còn hai trăm . Các bao nhiêu ?"
Lung Linh chậm rãi giơ ba ngón tay lên.
"Ba trăm ?" Uất Trì Túc nhíu mày: “Miễn cưỡng cũng tạm ."
"Là ba chục."
Lung Linh chỉ bản và hai phía lưng.
"Tính cả ba chúng nữa."
Uất Trì Túc: ?
Bỏ ba chục , mà đổi lấy sự hợp tác dốc lực của Binh gia với kế hoạch của Mặc gia ?
dẫu thì, lời hứa hẹn ban nãy cũng chỉ hiệu lực khi giữ cứ điểm Sinh T.ử Trủng . Uất Trì Túc sâu đôi mắt nàng, : “Vậy thì để xem thử bản lĩnh của các đến ."
Phía Tây Bắc Sinh T.ử Trủng.
Sư Nguyệt Khanh đang dừng chân trong một đạo quán thờ Cửu Thiên Huyền Nữ.
“...Đã xác nhận hộ sơn đại trận của Sinh T.ử Trủng tạm thời mất tác dụng. Chúng thuộc hạ chuẩn sẵn sàng, chỉ chờ thám t.ử dò la binh lực báo về, Nguyệt Khanh đại nhân thể hạ lệnh xuất kích bất cứ lúc nào."
"Biết ."
Từ trong ống tay áo, Sư Nguyệt Khanh vươn hai ngón tay miết nhẹ lên mặt bàn một hạt bụi, chậm rãi ngẩng đầu lên, bức tượng Cửu Thiên Huyền Nữ sống động, phi dương phía .
Bức tường đá bên cạnh khắc cuộc đời của Cửu Thiên Huyền Nữ.
Câu chuyện , đời sớm thuộc lòng. Tính , từ đầu tiên Sư Nguyệt Khanh câu chuyện hồi nhỏ cho đến nay, nàng cũng đến cả trăm . hôm nay tiện đường ngang qua đạo quán, nàng vẫn bất giác dừng bước, những dòng chữ triện bức tường đá một nữa.
Từ chối việc hiến tế công chúa, rong ruổi ngàn dặm, b.ắ.n hạ hươu của vương thất họ Chu, t.ử trận tại Mục Dã.
Ánh mắt nàng dừng ở danh xưng cuối cùng.
"Khương Huyền"
Người dân nước Tề kính ngưỡng vị nữ tướng quân . Không chỉ lập đền thờ phụng nàng, mà vô những cô gái nước Tề sinh đều mượn danh xưng của nàng để đặt tên. Cái tên Khương Huyền Hi của Cự T.ử Mặc gia đương nhiệm cũng từ đó mà .
Sư Nguyệt Khanh lặng lâu, đôi mắt mùa thu trong vắt in bóng bức tượng Thần Nữ loang lổ sắc màu, chút xuất thần.
"Tiểu thư.” tỳ nữ lên tiếng: “Người của Binh gia tới , nhưng kẻ dẫn đầu ngoài Uất Trì Túc , còn ...cả ả Linh Lung nữa."
Hồi lâu , mới thấy tiếng thở dài vi diệu của Sư Nguyệt Khanh: “Vẫn chẳng chịu rút bài học gì cả."
Một nơi khác, Lung Linh đang xông pha trận mạc đ.á.n.h g.i.ế.c với vu giả Vu Sơn đến lời bình phẩm của Sư Nguyệt Khanh. Nàng chỉ cảm thấy linh khí trong tiên cơ chực trào thì Uất Trì Túc vung đao cản đòn đứt đoạn.
"Uất Trì Túc."
Hiếm khi thấy Lung Linh sầm mặt xuống.
"Bàn lượng với ngài chuyện , lúc đ.á.n.h ngài thể mặc kệ ?"
Nam nhân che mặt Lung Linh im lặng một lát, thành thật đáp: “Xin , nhưng ban nãy sợi tơ thép tay tên suýt chút nữa cứa đứt cổ cô . Ta khó nhắm mắt ngơ."
Lung Linh hít sâu một : “Ta cố tình đấy. Sợi tơ đó liên kết với tâm thần của . Ta dụ quấn chặt lấy , thì một kiếm c.h.é.m đứt nó ?"
"Ta hiểu ."
Nói thì , nhưng khi Lung Linh bốn kẻ bao vây, đang ấp ủ chiêu kiếm tiếp theo, còn kịp xuất chiêu thì đón chào nàng là cơn mưa m.á.u phun trào từ bốn cái đầu lìa khỏi cổ.
“...Cảm ơn ngài, nhưng tự ."
Uất Trì Túc mím môi: "Theo kinh nghiệm của , nhát kiếm của kẻ phía ngươi khả năng sẽ gọt bay một mảng da đầu của ngươi đấy."
"Sẽ , tự chừng mực."
“...Hai lề mề cái gì ở đó thế! Rốt cuộc ai mới là chủ tướng hả!!"
Cấp Ẩn cách đó xa lấy tay quệt vết m.á.u b.ắ.n lên mặt, trừng mắt hai họ với ngọn lửa giận hừng hực: “Uất Trì Túc! Ngài thần kinh hả! Ngài bảo vệ cái giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m thứ hai trong đội chúng , mà thèm sang chi viện cho ! Ngài thật , ngài t.ử Mặc gia bọn c.h.ế.t sạch ở đây đúng !!"
Uất Trì Túc: “...Hoàn ý đó, chỉ là thấy."
"Ngài đương nhiên là thấy ! Ngài giờ khác gì vệ sĩ riêng của một nàng !"
Tranh thủ lúc hai đang đấu võ mồm, Lung Linh điều hòa nhịp thở.
Các nơi núi Sinh T.ử Trủng đều đang xảy va chạm linh lưu kịch liệt, trận chiến lan rộng diện. Bọn họ đoạt tiên cơ, tay , nên hiện tại vẫn đang chiếm ưu thế lớn. Lung Linh quan sát một vòng, vẫn thấy bóng dáng Sư Nguyệt Khanh .
Số Lung Linh giao thiệp với Sư Nguyệt Khanh nhiều, nhưng luôn cảm giác thâm tàng bất lộ.
Chẳng hạn như trận tỷ thí sớm kết cục Vân Vũ Đài ngày hôm đó.
Lũ thuộc hạ của Sư Nguyệt Khanh đài, ai nấy đều lộ rõ vẻ đắc ý tự mãn. Duy chỉ nữ nhân lẽ đắc ý nhất lẳng lặng nàng, thốt một câu "Đáng tiếc".
Cho đến nay Lung Linh vẫn hiểu lúc đó ả đang nghĩ gì.
nàng , kế hoạch "đánh bại Tư ngục Linh Lung Vân Vũ Đài để nâng đỡ Sư Nguyệt Khanh thượng vị" , từ câu hờn dỗi nhất thời của Lận Thanh Diệu cho đến khi thực thi trót lọt, mỗi bước tiến đều bóng dáng của Sư Nguyệt Khanh.
Đây là một kẻ vô cùng thông minh, giỏi biến bất lợi thành lợi thế, lấy nhu thắng cương.
Vì thế, Lung Linh cho rằng bọn họ thực sự đang chiếm thế thượng phong. Sư Nguyệt Khanh chắc chắn đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát, chực chờ thời cơ.
Chỉ là...
Lung Linh bóng lưng Uất Trì Túc, cảm thấy nhức đầu.
Lung Linh giỏi chỉ huy, nàng thích kiểu chiến đấu vướng bận, mặc sức tung hoành ngang dọc hơn.
Uất Trì Túc giỏi chỉ huy, giỏi ép sân chi viện. Lẽ nếu hai tách tác chiến thì sẽ là cường cường liên thủ. Nào ngờ bây giờ cả hai bó buộc chân tay, thể dốc lực chiến đấu.
Trong đầu Lung Linh bất chợt hiện lên nụ ung dung tự tại của thiếu niên nọ.
Không Mai Trì Xuân hiện giờ đang gì.
Biết Vu Sơn sẽ đến bao vây, nàng cứ tiếp tục mặc bộ quần áo bẩn thỉu cho .
Thiếu niên đang xe lăn đẩy trận bỗng hắt một cái.
Giang Tái Tuyết ngoái đầu , vặn bắt gặp cảnh cái hắt động tới vết thương , khiến đau đớn đến mức cứng đờ .
"Lúc nãy , chẳng còn thoăn thoắt ? Đến lượt giúp đỡ nhà thì thành thế ?"
Mai Trì Xuân cũng chẳng buồn cãi. Đợi cơn đau dịu , uể oải thu trong xe lăn, ánh mắt vượt qua vùng Vân Mộng Đại Trạch mặt, xa xa trông về đám vu giả Vu Sơn đông nghịt bên sông.
"Đâu dám, sư môn gặp nạn, chẳng chỉ còn một tởm cũng lết tới đây ?"
Giang Tái Tuyết mát mẻ qua quýt, thèm chấp nhặt, chỉ thẳng về phía : “Tên mặc áo tím cầm đầu đằng , chính là Lận Thanh Diệu ."
Trong mắt Mai Trì Xuân hiện lên ý nhàn nhạt.
"Trông cũng oai phong lẫm liệt phết đấy. Trong mười hai điện Vu Sơn, chắc chẳng tìm điện chủ thứ hai nào trẻ tuổi như nhỉ? Nghe đồn năm xưa vốn quá trẻ, đến lượt lên cái ghế Điện chủ Đệ thập nhị điện, kết quả là thuộc hạ của lập đại công, thế là nhẹ nhàng đẩy lên vị trí đó."
Giang Tái Tuyết khoanh tay ngực, hứng chịu ánh mắt lạnh lẽo dần của Mai Trì Xuân, chậc lưỡi một tiếng: “Cái đại công đó là gì nhỉ, thật là khó đoán quá cơ."
"Giang Tái Tuyết."
Hiếm khi Mai Trì Xuân gọi cả họ lẫn tên .
"Huynh thấy vui lắm ?"
"Cũng tàm tạm.” Giang Tái Tuyết vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên: “Chỉ sợ lát nữa yêu ai yêu cả đường , nương tay thôi."
Mai Trì Xuân đang cố tình trêu chọc .
những lời, dù thừa là để kích động, vẫn tránh khỏi sập bẫy.
Món nợ m.á.u đêm huyết yến Lạc Ấp mười năm , định tính sổ với Lung Linh, cũng chẳng định xí xóa cho qua. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn cách tìm tên đầu sỏ để đòi món nợ cũ rích thôi.
"Mai Trì Xuân."
Giọng Lận Thanh Diệu vẳng tới từ bờ bên : “Ngươi cải t.ử sinh, quả thực ngoài dự liệu của . g.i.ế.c ngươi một , thì cũng thể g.i.ế.c ngươi thứ hai! Hôm nay sư môn ngươi đều tề tựu ở đây, để bọn họ tận mắt tiễn ngươi lên đường!"
Giang Tái Tuyết khẩy: "Nói khoác cũng sợ sái quai hàm!"
Gió lộng nơi vách núi đứt đoạn, một giọng trong trẻo, sảng khoái vang vọng qua Vân Mộng Đại Trạch, lọt thẳng tai Lận Thanh Diệu.
“...Không vội, khi lên đường, còn một món đồ bỏ quên ở chỗ Lận đại nhân từ mười năm cần lấy ."
Lận Thanh Diệu nhíu chặt mày.
Kẻ mang theo nụ lạnh lẽo, thong thả tiếp: “Cái ghế Điện chủ Đệ thập nhị điện Vu Sơn mà chắp tay nhường cho ngươi, cũng đến lúc trả ."
Chắp tay nhường cho?
Trong lúc Lận Thanh Diệu còn đang trầm ngâm, một thuộc hạ bên cạnh lên tiếng hỏi: “Lận đại nhân, đối phương tuy ít , nhưng hai vị tứ cảnh linh tu là Mạnh Đàn Uyên và Khương Huyền Hi trấn yểm. Nếu miễn cưỡng nghênh chiến, dù thắng, chúng cũng chẳng lợi lộc gì ?"
"Bày trận uy h.i.ế.p bọn chúng thôi.” Lận Thanh Diệu nhạt giọng: “Chúng chỉ cầm chân, đợi Nguyệt Khanh bên đắc thủ là lập tức rút quân về Vu Sơn."
"Hóa là , Lận đại nhân cao minh."
Trên mặt đầm Vân Mộng, đám vu giả lướt mặt nước nhẹ như chim bay. Thế nhưng, Lận Thanh Diệu vẫn đang mải miết suy nghĩ về câu ban nãy của Mai Trì Xuân.
Mai Trì Xuân năm xưa là Viện tôn Chu Tước viện của Binh gia, chuyện chắp tay nhường chức Điện chủ Đệ thập nhị điện Vu Sơn? Hắn lấy tư cách gì mà ?
Lận Thanh Diệu hồi tưởng từng phân cảnh của mười năm .
Lúc đó, là Điện chủ. Hắn giữ chức Tương Quân của Vu Sơn, là thần hạ trực thuộc quyền Đông Quân. Tuy bề ngoài dám bất kính với Đông Quân, nhưng trong thâm tâm, luôn nghi ngờ Đông Quân chính là kẻ thủ ác diệt môn nhà họ Lận.
Nguyên nhân đơn giản, những kẻ khả năng chuyện trong Cửu Châu chẳng mấy , Đông Quân ắt hẳn trong đó.
Vì thế, khi đó vô cùng khao khát trở thành một trong các Điện chủ. Chỉ như , mới quyền hạn để điều tra tung tích của nhóm vu giả Vu Sơn cái ngày nhà họ Lận tàn sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-37.html.]
Hắn khát khao lập công, và chẳng công lao nào lớn hơn việc g.i.ế.c Mai Trì Xuân. nhận sự chần chừ của Lung Linh, và qua những thất thủ của nàng, bắt đầu nghi ngờ nàng.
Rốt cuộc là Mai Trì Xuân quá đỗi giảo hoạt, là Lung Linh nảy sinh hai lòng?
Lận Thanh Diệu thể xác định , chỉ đành lấy mồi nhử. Hắn cố tình chọc tức Điện chủ Đệ tam điện Vu Sơn, cố ý sa bẫy rập, rước lấy cơn thịnh nộ của Đông Quân. Thậm chí các vị Điện chủ khác còn đồng lòng đòi xử t.ử .
Lận Thanh Diệu nắm trong tay bằng chứng chứng minh sự trong sạch của nên hề hoảng sợ. Hắn chỉ chờ đợi quyết định của Lung Linh.
Rốt cuộc là chọn , là chọn Mai Trì Xuân.
Cái ngày tin tức Mai Trì Xuân c.h.ế.t truyền về, Lận Thanh Diệu cảm thấy đó là chuyện hợp tình hợp lý, thấy trái tim như đang ngâm trong cơn mưa đêm lạnh buốt của Vu Sơn.
Bởi vì khi ngước mắt lên, bắt gặp hình ảnh cô thiếu nữ thất thần bước tới bên ngoài đại điện Vu Sơn.
Vẫn là bộ dạng m.á.u me đầm đìa như mỗi nàng nhiệm vụ trở về. Khuôn mặt trắng nhợt như hoa nhài một chút biểu cảm. Điểm khác biệt duy nhất, lẽ là lọn tóc đuôi sam lưỡi kiếm sắc bén cắt đứt ngang tàng.
...Người nhà họ Lận, khi thất trận sẽ cắt đứt một lọn tóc.
Lung Linh từ năm tuổi bắt đầu cầm kiếm, từng mùi thất bại là gì. Bím tóc đen nhánh lẽ rủ xuống tận gót chân, nay chỉ còn một vạt ngắn ngang với vết m.á.u mờ nhạt cằm nàng.
"Chúc mừng thiếu chủ, trở thành Điện chủ Đệ thập nhị điện."
Nàng buông lời chúc tụng, nhưng nước mưa theo lọn tóc rối bời trút xuống, ngoằn ngoèo chảy thành một vệt nước đuôi mắt nàng.
"Thật xin , mang t.h.i t.h.ể của về. Ngày mai sẽ đến thỉnh tội."
Nàng nhận lấy chiếc ô đưa cho. Lận Thanh Diệu bóng lưng nàng xa dần.
Bóng lưng , trông hệt như một con chim non ngơ ngác tìm chốn nương náu mưa.
Phía lưng , trong điện ấm áp ngập tràn, chật kín những vu giả đang chờ đợi để chúc mừng vị tân Điện chủ trẻ tuổi. Lận Thanh Diệu chẳng cảm nhận một tia khoái cảm nào của sự thăng tiến trong lồng ngực.
Có bao trằn trọc giữa đêm khuya, Lận Thanh Diệu vẫn thể nào hiểu nổi tại ngày hôm đó Mai Trì Xuân dám một đến gặp Lung Linh.
Mãnh tướng Chu Tước viện đang ở cách xa ngàn dặm, thực lực của kém Lung Linh một bậc. Lời hẹn của Lung Linh rõ ràng đến mức sự thèm khát lấy mạng cứ như trần trụi mặt nàng. Đến cả Lận Thanh Diệu cũng nghi ngờ rằng nàng đang cố tình chờ đợi Mai Trì Xuân từ chối.
cuối cùng, một kẻ chịu đến dự hẹn, còn một kẻ nhẫn tâm vung kiếm đoạt mạng.
"Lận đại nhân...!"
Thuộc hạ cục diện chiến đấu ngày càng mất kiểm soát, giọng run rẩy: “Nguyệt Khanh đại nhân bên vẫn đắc thủ ? Chúng bên e là chống cự bao lâu nữa ."
Lận Thanh Diệu chìm im lặng.
Mai Trì Xuân xuất từ Binh gia, am tường binh pháp trận mạc. Ngay cả khi tự xuất trận, vẫn thể điều khiển cục diện.
Năm xưa, xét khắp Cửu Châu, chỉ Lung Linh với sức mạnh áp đảo gì cản nổi mới thể khắc chế . Với tình hình hiện tại, Lận Thanh Diệu cũng quá đỗi ngạc nhiên.
Chỉ là...
Sự thật về việc địch Mai Trì Xuân rốt cuộc đ.á.n.h một đòn đau lòng kiêu hãnh của Lận Thanh Diệu, khiến nỗi uất hận trào dâng nơi ánh mắt .
lúc .
Cổ trùng trong n.g.ự.c bỗng cựa quậy.
Lận Thanh Diệu một tay ghì cương ngựa, tay lấy "Nhất Tuyến Khiên" .
Con cổ trùng khẽ rung lên. Việc truyền đạt rõ ràng từng câu chữ vẫn cần thời gian, nhưng tên thuộc hạ bên cạnh đang giục giã sốt ruột: “Lận đại nhân, mau đưa quyết định ! Mạnh Đàn Uyên và Khương Huyền Hi đều lục tục phá vây, còn cả mấy đại t.ử trướng của bọn họ nữa..."
Lận Thanh Diệu kịp giải mã thông điệp, nhưng đinh ninh chuyện bên chắc chắn sẽ thuận lợi.
Bên đó là tinh của Đệ thập nhị điện. Uất Trì Túc lầm tưởng chiến trường chính ở đây, lơ là phòng , đ.á.n.h úp bất ngờ thì thất bại là điều hiển nhiên.
Thêm nữa, nếu thực sự biến cố gì, còn ai thể thông qua 'Nhất Tuyến Khiên' để báo tin cho ?
Lận Thanh Diệu giật cương định lùi bước, nhưng ngay giây tiếp theo, một giọng thở dốc vang lên.
"Muốn chạy?"
Lận Thanh Diệu phắt . Một mũi trường thương sượt sát qua mặt . Thiếu niên vung thương đạp tới đang từ từ thu chân về. Một tay che miệng vết thương ở bụng, gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh nở một nụ nhạt.
"Lận Thanh Diệu, đây đợi ngươi tới g.i.ế.c, ngươi chạy cái gì?"
Mũi trường thương sượt qua mặt bay ngược trở tay một tên âm binh vây quanh bởi lân tinh rực lửa. Lận Thanh Diệu cúi đầu xuống, thấy lòng bàn tay rách toạc da thịt, con cổ trùng trong tay cũng nát bét. Sát ý bùng lên, m.á.u trong sôi sục ngùn ngụt.
"Lận đại nhân!!"
Đám hộ vệ vội vàng vây lấy , để bảo vệ, sợ nóng m.á.u liều.
"Nguyệt Khanh đại nhân bên đắc thủ , nên nấn ná ham chiến!"
Ánh mắt Lận Thanh Diệu lóe lên tia sáng chớp giật, dường như hận thể m.ổ x.ẻ Mai Trì Xuân thành năm bè bảy mảng ngay trong ánh mắt. đến cuối cùng, vẫn để cảm xúc lấn át lý trí.
"Rút!"
Nụ nhạt nơi khóe mắt Mai Trì Xuân đóng băng .
"Mai Trì Xuân!!"
"Sư !"
Giọng của Giang Tái Tuyết và những khác vang lên từ phía , vội vã kéo Mai Trì Xuân đang toan nhào tới truy sát .
"Trước Lung Linh cô nương bảo Lận Thanh Diệu chiến trường tuyệt đối hành sự theo cảm tính, còn bán tín bán nghi. Giờ xem , nàng sai chút nào. Ngược là ..."
"Buông !"
Mặt Mai Trì Xuân phủ một tầng mây đen u ám.
"Chẳng khuyên quên mối thù xưa ? Kẻ thù thực sự đang ở ngay mắt, nhân cơ hội g.i.ế.c , thả về Vu Sơn, còn đợi đến lúc nào mới báo thù!?"
Mười năm , từng mang hận thù khắc cốt ghi tâm với Lận Thanh Diệu như thế .
từ khi c.h.ế.t sống , dùng một phận khác đồng hành bên cạnh Lung Linh, thấy tận mắt những nguyên cớ từng bước đẩy nàng đến bước đường hôm nay, thể hận!
Mối hận , nhất định dùng m.á.u của Lận Thanh Diệu mới thể dập tắt.
Giang Tái Tuyết gậy ông đập lưng ông, cảm thấy đau đầu.
May mà nhanh chóng nghĩ một câu thể tóm gọn tên .
"Vậy còn bên chỗ Lung Linh cô nương, mặc kệ nàng ?"
Mai Trì Xuân phắt đầu .
Giang Tái Tuyết : "Thầy dặn cho . Lận Thanh Diệu ở bên chỉ là để hỏa mù thôi, tinh nhuệ thực sự của trận vây ráp Vu Sơn đều phái công phá Sinh T.ử Trủng . Lung Linh cô nương cũng đang ở bên đó, ..."
Mai Trì Xuân hất mạnh tay Giang Tái Tuyết , trừng mắt bằng cái điệu bộ c.h.ử.i mà thôi. cũng chẳng còn tâm trí để gì, chỉ trầm mặt thổi một tiếng sáo.
Con ngựa chiến mục nát bọc lân tinh u ám đạp qua mặt sông lao tới. Mai Trì Xuân xoay nhảy lên ngựa, động tác nhanh nhẹn dứt khoát hệt như từng thương.
Sau khi nắm rõ tình hình bên , sang với Giang Tái Tuyết: “Cho hai trăm , chi viện."
Giang Tái Tuyết hỏi bộ dạng của tới đó thì rốt cuộc là ai chi viện ai, nhưng cuối cùng vẫn ném ngọc lệnh cho .
"Mọi việc cẩn thận."
Mong là đừng gây thêm phiền phức cho Lung Linh cô nương.
Nếu Lung Linh nỗi lo lắng của Giang Tái Tuyết, nàng chắc chắn sẽ bảo là lo bò trắng răng .
Kẻ thực sự gây phiền phức, là Uất Trì Túc mới đúng.
“...Tình trạng thế nào ?"
Bên trong một hang động hẻo lánh ở núi , Cấp Ẩn chậm rãi bước , vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Cũng may, nguy hiểm tới tính mạng. Sư Nguyệt Khanh nhắm trúng tâm lý đ.á.n.h nhanh thắng nhanh của Uất Trì Túc, dụ sâu, thế nên mới trúng chiêu. ít cũng cho chúng , đối phương một tên vu giả thạo nhiếp hồn, đến cả tứ cảnh linh tu cũng đối thủ. Chúng hết sức cẩn thận."
Nhiếp hồn thuật của Vu Sơn chỉ điều khiển tà túy, mà còn khả năng dẫn dụ linh hồn thoát xác.
Dẫn hồn thoát xác chỉ khiến linh tu mất khả năng chiến đấu, mà khi vu giả giam cầm linh hồn hình nộm, bọn chúng còn thể mượn năng lực của đối phương.
Nói cách khác, bây giờ bọn họ chẳng những mất một Uất Trì Túc, mà ngược còn đối phó với một Uất Trì Túc khác.
Tình hình bỗng chốc trở nên cực kỳ bất lợi.
Giữa lúc Cấp Ẩn đang đau đầu nhức óc, bỗng Lung Linh lên tiếng: “Nếu ngã xuống , thì , ngươi mau chóng cắm trụ đá linh tấn xuống ."
Cấp Ẩn tròn xoe hai mắt.
"Thế , thỏa thuận là giữ Sinh T.ử Trủng mới cắm cơ mà."
"Hắn sống c.h.ế.t còn rõ, gì mà ?" Lung Linh chớp mắt khó hiểu: “Mục đích của chúng là bảo vệ , chúng đến đây để cắm trụ đá linh tấn mà."
Cấp Ẩn: “...Ngươi đúng là một lòng một như một."
Lung Linh cũng đúng. Cắm trụ đá linh tấn xong, ít nhất Huyền Quy Lệnh mới thể sử dụng , ít nhất họ mới thể báo cáo tình hình bên ngoài.
Lung Linh tháo chiếc hộp lớn mang lưng xuống, lấy từ bên trong một cột đồng xanh nặng trĩu.
Cột đá cắm xuống đất, lập tức tỏa một luồng khí lưu, hút những hòn đá vụn xung quanh , bao bọc lấy cột thanh đồng.
"Huyền Quy Lệnh dùng ."
Cấp Ẩn lập tức truyền tin cho Đằng Giáng Tuyết, tóm tắt sơ qua tình hình của Uất Trì Túc. Vừa gửi tin , nhận vài dòng phản hồi.
Một dòng từ Đằng Giáng Tuyết.
Vài dòng khác là từ t.ử Mặc gia đang cùng họ ở núi Sinh T.ử Trủng.
"Không xong ."
Cấp Ẩn ngẩng phắt đầu lên.
"Đằng Cung chính báo tin Mai Trì Xuân đang dẫn tới chi viện cho chúng . chắc Sư Nguyệt Khanh cũng nhận tin . Nàng và tên vu giả thạo thuật nhiếp hồn đang hướng về phía Vân Mộng Đại Trạch, lẽ là cắt đứt đường lui của chúng ... Ngươi thì Uất Trì Túc thế nào!"
"Ngươi ở đây, hội quân với Mai Trì Xuân!"
Gió núi gầm rít bên tai. Lồng n.g.ự.c Lung Linh ứ đầy gió, nhói đau, nhưng nàng vẫn đạp lên tán lá, lao mỗi lúc một nhanh.
Trên đầu thanh diều bay lượn.
[Tú Tú]: Nhìn theo thanh diều đầu tỷ ! Muội thấy vị trí của Mai Trì Xuân , tỷ cứ bám theo nó!
Lá rừng xào xạc, màn đêm dần buông xuống bao trùm vạn vật. Lung Linh cắm đầu cắm cổ lao , dường như đang chạy đến một cuộc hẹn mà mười năm nàng từng hiểu thấu.
Nàng nhớ mùa xuân ở Lạc Ấp năm , hoa nhài rủ cành, nước suối trong vắt.
Kẻ đó cây đợi nàng từ sớm. Thấy nàng trễ hẹn một canh giờ, cũng chẳng hề tức giận, chỉ nhảy xuống khỏi cành hoa, tủm tỉm bước tới, bảo rằng một gốc hoa nhài rủ cành quý hiếm, đem trồng ở một nơi bí mật, hỏi nàng xem .
Phải đến mãi tận ngày hôm nay, khi bước chân gian nhà trúc , Lung Linh mới mơ hồ nhận tại ngày đó đến dự hẹn.
Hắn nàng g.i.ế.c .
Hắn chỉ nghĩ rằng bản thể nàng động lòng, tưởng rằng chỉ cần một bầu nhiệt huyết yêu thương, thể đưa nàng thoát khỏi cái lồng giam , từ nay về trời cao biển rộng tự do tự tại.
Sắc chiều tà nhuộm đỏ cả bầu trời. Mai Trì Xuân đám vu giả Vu Sơn đang chặn đường ngay mắt.
Nho giả Ngọc Hoàng Đỉnh ít khi xuất thế, thạo chiến đấu thực tế càng ít. Chỉ chớp mắt, quanh đây sương m.á.u mịt mù.
Muốn phá vòng vây sát xuất, cần một tiên phong.
Một vị tiên phong sắc bén, dũng mãnh vô song.
Tầm nhòe vì đau đớn. Mai Trì Xuân cố sức chớp mắt, gắng giữ cho tỉnh táo, quan sát từng quân t.ử Nho gia đang giao chiến.
Thế nhưng, rõ vì đau quá hóa sinh ảo giác , dường như thấy một bóng dáng tựa ráng mây ban chiều xông thẳng trận địa, mang theo thế tấn công vũ bão, phá toạc một lỗ hổng phòng tuyến.
Dải ruy băng nhuốm m.á.u tung bay trong gió.
Chiếc váy đỏ rực lộng lẫy , từng đường kim mũi chỉ đó đều do chính tay dệt nên.
Cô thiếu nữ thở dốc cứ thế lao tầm mắt , mang theo mùi m.á.u tanh nồng nặc, cùng một đôi mắt sáng ngời tưởng chừng thể soi rọi bí mật sâu kín nhất trong lòng khác.
Nghĩ đến chuyện nàng âm thầm rời lời từ biệt, Mai Trì Xuân chậm rãi siết chặt năm ngón tay.
"Không nàng ?"
Hắn lạnh giọng: “Những lời trong nhà trúc, nàng đều thấy hết đúng ? Ta bộ là lời thật lòng. Sát cánh chiến đấu ở Thanh Đồng Thành Mặc gia, liều chịu thương cốt nát ở Sinh T.ử Trủng Binh gia, thậm chí lúc đây vượt sông tới cứu, tất cả đều là mưu sâu kế hiểm, rắp tâm lợi dụng."
"Lung Linh, mười năm chính tay nàng g.i.ế.c c.h.ế.t . Nàng tưởng chỉ cần giả vờ với vài ngày, là sẽ nhắm mắt cho qua chuyện ?"
Mỗi chữ Mai Trì Xuân thốt đều như mũi kim sắc nhọn, nhưng thương chẳng là Lung Linh, mà chính là bản .
Suốt chặng đường , vẫn luôn đinh ninh rằng, cho dù thế nào chăng nữa, Lung Linh cũng nên hiểu rõ tâm ý của . Dù c.h.ế.t tay nàng thêm một nữa, vẫn sẽ thể kiểm soát nổi, vẫn sẽ hèn mọn, hết đến khác yêu nàng say đắm.
Nàng đáng lẽ hiểu rõ chứ.
Sao nàng thể hiểu?
Lung Linh thiếu niên đang tựa lưng gốc cây, vết thương chồng chất, thở thoi thóp. Nàng cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lướt qua đôi môi vương m.á.u của .
Cơn giận bừng bừng trong mắt thiếu niên bỗng chốc đóng băng.
Tiếng róc rách của nước suối, tiếng rít gào của gió, tiếng binh đao loảng xoảng phía xa, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc .
Chỉ còn thiếu nữ đang chống kiếm xuống đất, thở gấp gáp, đôi mắt trong veo , hỏi: “Ta chỉ hỏi một câu."
"Ngày g.i.ế.c mười năm , đến để tỏ tình với ?"
"…"