Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-04-14 15:55:19
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh lưu dâng lên tận trời xanh, Lung Linh thấy bóng phản chiếu lưỡi Thiên Lục kiếm.

Khoảnh khắc sát ý đạt tới đỉnh điểm, bóng kiếm bỗng nhiên nứt toác. Vực thẳm sâu hút bên vết nứt nuốt chửng bộ ý thức của nàng. Sự ồn ào náo nhiệt của trần gian như dòng sông chảy ngược, đưa nàng lùi về với sự tĩnh mịch, hoang sơ của buổi hồng hoang.

Khi mở mắt nữa, Lung Linh thấy một vầng trăng m.á.u treo lơ lửng cao, soi rọi vô vàn nấm mồ kiếm biển m.á.u mênh mông.

Đây chính là Kiếm linh chi cảnh của Thiên Lục kiếm.

Màu m.á.u đỏ thẫm đến mức ngả sang đen, đặc quánh như một tấm gương. Từ khi bắt đầu cầm kiếm năm lên năm tuổi, Lung Linh thôi dùng đôi mắt trần tục để ngắm thế giới. Máu đọng mũi kiếm hội tụ thành dòng sông dài, nàng mượn hình bóng phản chiếu trong biển m.á.u đôi mắt, để thể thấu vạn vật thế gian.

"Ây da, ngươi chảy m.á.u , là kỳ kinh nguyệt tới ?"

Trong bóng máu, một bàn tay dắt lấy cô bé Lung Linh mười một tuổi đưa trong phòng, lấy một bộ y phục mới tinh cho nàng.

Đó là một tỳ nữ trong Vệ Cung. Vừa thắt dây thắt lưng cho nàng, nàng mỉm giải thích: “Quần áo dính m.á.u thì đừng dùng nước ấm giặt, dùng nước lạnh sẽ sạch hơn. Thỉnh thoảng m.á.u sẽ bẩn giường chiếu đệm , nên trong mấy ngày cẩn thận một chút. Nếu lỡ bẩn, cứ lót một chiếc khăn tay bên , m.á.u sẽ thấm xuống đó...Mấy chuyện lẽ do a mẫu của ngươi dạy bảo mới , nhưng nếu bắt gặp, thì đành lanh chanh lo liệu ."

“...A mẫu?"

" , những chuyện đều do a mẫu truyền cho , mà a mẫu từ tằng tổ mẫu...Mấy chuyện tế nhị thế , đời nọ nối đời truyền cho mà."

Cô bé mười một tuổi Lung Linh xong, hiểu mà cũng như hiểu.

Nàng bước dọc theo hành lang dài dằng dặc của Vệ Cung, cửa đại điện. Nàng thấy những tiếng tranh cãi vang lên, nhưng rõ bọn họ đang cãi chuyện gì.

Chờ vị Lệnh doãn đại nhân rời , nàng phía nữ nhân mặc áo tím, cất tiếng gọi: “A mẫu."

Bóng lưng im lặng hồi lâu, từ từ đầu : “...Ngươi gọi là gì?"

Đôi mắt giống Lận Thanh Diệu đến bảy, tám phần chứa đựng vầng trăng lạnh lẽo đầm sâu. Sau câu của nàng, vầng trăng như gợn lên một tầng sóng mỏng manh.

"Ai dạy ngươi gọi như thế?"

Lung Linh đáp lời.

A mẫu của tỳ nữ dạy nàng cách giặt giũ vết máu, cách giấu giếm cẩn thận, và bảo rằng đó là những việc chỉ a mẫu mới dạy. Trong mắt nàng, dạy nàng cách g.i.ế.c , cách dọn dẹp hiện trường, cách che giấu tung tích chính là Lận Thương Ngọc.

Vậy thì Lận Thương Ngọc lẽ là a mẫu của nàng mới .

"Lung Linh, ngươi ghi nhớ kỹ một điều: Ngươi là Tị Binh nhân. Tị Binh nhân gốc gác, chỉ cần kiên cố, mạnh mẽ, và gì phá vỡ nổi. Không cần cái gọi là a mẫu nào cả, ngươi ?"

"Xin ."

"Đừng để thấy ngươi đá cầu với lũ tỳ nữ nữa, rõ ?"

"Xin ."

"Lần tới sẽ sắp xếp một linh tu tam cảnh đến tỷ thí với ngươi. Ta thấy cái cảnh cả trăm hiệp mà ngươi vẫn hạ gục đối thủ nữa ."

"Xin ."

Nữ nhân mặc áo tím vuốt nhẹ lọn tóc b.í.m đen mượt, óng ả của nàng, buông lời khen: “Đứa trẻ ngoan."

Nụ của bà hề chạm tới đáy mắt, nhưng Lung Linh dường như hút một nguồn sức mạnh vô hình từ nụ đó, và trong sự mơ hồ, nàng bắt đầu phân biệt thế nào là vinh quang, thế nào là ô nhục.

Khao khát một a mẫu, mong đá cầu cùng bạn bè đồng trang lứa, chút nương tay với đối thủ...

Đó là sự ô nhục.

Tự dọn dẹp cảm xúc, độc lai độc vãng, thành hảo mệnh lệnh của Lận Thương Ngọc...

Đó là vinh quang.

Vì thế, thế giới của nàng trở nên thật đơn giản, và vô cùng suôn sẻ.

Nàng bước qua vô vàn hài cốt, mỗi bước chân cảm nhận những luồng linh khí vốn phong ấn đang ồ ạt trở lấp đầy cơ thể. Ở cuối con đường, Thiên Lục kiếm lặng lẽ ở đó, dường như chờ đợi nàng từ lâu.

Thế nhưng, con đường phía nghẽn .

Một bức tường vô hình chặn lối . Bất luận Lung Linh triệu hoán thế nào, Thiên Lục kiếm trong Kiếm linh chi cảnh cũng nhất quyết cự tuyệt lời kêu gọi của nàng.

Lung Linh , đây là sự phản kháng của Thiên Lục kiếm đối với nàng.

Cũng giống như ngày linh khí của nàng phong ấn, kiếm linh của Thiên Lục kiếm tự động khóa chặt .

Hôm nay, cho dù nàng x.é to.ạc một góc phong ấn, khôi phục thực lực tam cảnh, nhưng giống như việc nàng thể tùy tâm sở d.ụ.c sử dụng những tuyệt kỹ của Thiên Lục kiếm khi xưa nữa, Thiên Lục kiếm cũng còn công nhận kiếm ý của nàng, cam lòng khuất phục nàng.

nàng bắt buộc thu phục nó.

Mai Trì Xuân mang theo tàn bước nơi nguy hiểm, đ.á.n.h cược bằng năng lực của chính , mà đ.á.n.h cược việc Lung Linh thể chiến thắng Sư Nguyệt Khanh và khống chế đám vu giả Vu Sơn .

Chỉ khi nào , Hình nộm Mai Trì Xuân mới thể phối hợp cùng nàng, trở thành trợ thủ đắc lực cho nàng.

nếu Lung Linh sơ sẩy, để Sư Nguyệt Khanh lật ngược thế cờ, đoạt mất Hình nộm, thì khi đó, cả Mai Trì Xuân và nàng đều sẽ rơi tuyệt cảnh.

Hắn đang lấy mạng sống của đ.á.n.h cược.

Đánh cược nàng sẽ bại, đ.á.n.h cược nàng thể khống chế cục, nếu cùng sống, thì sẽ cùng c.h.ế.t.

Lung Linh cảm nhận nguồn linh khí đang luẩn quẩn ở đỉnh cao tam cảnh trong cơ thể .

Linh khí cuồn cuộn sục sôi trong tiên cơ, nhưng dẫu cho cố gắng thế nào, vẫn còn cách việc phá vỡ cấm chế đó một cách mỏng manh như sợi chỉ.

Những cảm xúc kìm nén từ bao giờ bỗng nhiên vỡ òa báo . Thậm chí chẳng buồn dùng đến thuật thức, nàng dùng tay đập, cào cấu, dùng chân đá văng bức tường vô hình . Vị kiếm tu từng vung kiếm như trời hành đạo, giờ phút phát tiết cơn giận dữ một cách bản năng nhất bức rào cản .

“...Ngay cả mi cũng phản bội !"

Mái tóc tung bay trong gió cuồng. Dưới sự dồn ép của phẫn nộ và đau thương, khuôn mặt vốn dĩ luôn nhàn nhạt, trống rỗng nay gần như méo mó.

Lung Linh ngẩng phắt đầu lên, trong ánh mắt hừng hực lửa cháy: “Tâm ma gì chứ! Cấm chế gì chứ! Từng tấc linh khí đều do ngày ngày đêm đêm khổ luyện mà , dựa cái gì để một kẻ c.h.ế.t cả trăm năm quyết định xem dùng !"

"Mai Trì Xuân sẽ bắt xôi hỏng bỏng . Vô tình vô ái cũng chẳng thể giúp trở nên vô kiên bất tủy như bà từng , mà chỉ biến thành một con ngốc độc ác mà thôi! Kẻ thực sự hủy hoại , chính là bà ! Bà biến thành một cái xác hồn, biến thành một vật vô tri, m.á.u lạnh vô tình giống hệt như mi ! Bà thực sự nghĩ rằng một đồ vật vô tri vô giác thể trời hành đạo, trời trừng phạt chúng sinh !"

"Thiên Lục kiếm, năm xưa thể dùng mi để g.i.ế.c kẻ g.i.ế.c, thì hôm nay, nhất định cũng sẽ dùng mi để cứu cứu! Ta là con bằng xương bằng thịt, còn mi chỉ là thanh kiếm đúc từ đồng nát sắt vụn! Lận Thương Ngọc giao mi cho , dùng thế nào là do quyết định! Ta là chủ nhân của mi, gì tới lượt mi chủ của !"

Dứt lời, Lung Linh dồn bộ linh khí tụ nơi đầu ngón tay.

Khoảnh khắc , dường như tiếng sấm gầm rống, mưa gió gào thét. Luồng linh khí từng chịu lời nàng, thanh kiếm từng cự tuyệt sự triệu hoán của nàng, tất thảy đều rung lên bần bật trong giây phút .

Lung Linh x.é to.ạc lớp rào cản vô hình , và dường như, cả trái tim nàng cũng x.é to.ạc theo trong khoảnh khắc đó.

Những thứ tình cảm phong ấn phủ bụi, những cảm xúc ngỡ tưởng chôn vùi dĩ vãng, hề biến mất. Thay đó, ngay lúc đây, chúng theo cơn mưa xé trời đổ xuống Kiếm linh chi cảnh, trút ào ạt trái tim trống rỗng của nàng...

Nỗi sợ hãi trong đầu tiên g.i.ế.c .

Sự bất an và mong ngóng khi dè dặt che giấu những vết thương.

Sự ghen tị khi nấp cánh cửa lén Lận Thương Ngọc ân cần chăm sóc Lận Thanh Diệu.

Và cả... khi đầu tiên nàng bắt Mai Trì Xuân nhưng lạc đường. Tưởng chừng như nhiệm vụ chắc chắn thất bại, nhưng ngay giây tiếp theo như liễu ám hoa minh, nàng thấy thiếu niên mang nụ ấm áp đột ngột xuất hiện mắt , tựa như một sự cứu rỗi.

Mỗi hội ngộ, dù là những trận giao tranh sinh t.ử cận kề, cũng là gam màu rực rỡ và sống động duy nhất trong những năm tháng dằng dặc, tẻ nhạt của nàng.

Nàng bao giờ ghét bỏ .

Nàng chỉ hiểu, vì cớ gì bận tâm xem nàng bỏ đói . Vì cớ gì nâng niu bát hoành thánh nát bét do nàng gói như một bảo vật. Tại nàng một cách chăm chú, say đắm đến thế, đến nỗi nàng cảm thấy bối rối, loạn nhịp trong lòng.

Ngay cả lúc Thiên Lục kiếm cứa đứt cổ họng , cũng chẳng buồn dời ánh mắt nơi khác.

Những giọt nước mắt nóng hổi trào khóe mắt Lung Linh, tràn ly.

Nỗi đau dồn nén suốt mười năm ròng như cơn lũ dữ dội ập đến, nhấn chìm lấy cả con nàng.

Kiếm linh chi cảnh mưa như trút nước. Tựa như một trận đại hạn kéo dài cuối cùng cũng đón nhận cơn mưa dứt, để bù đắp cho sự keo kiệt chịu rơi lấy một giọt suốt bao năm qua.

"Trả cho ! Trả linh khí thuộc về đây!!!"

Tiếng gào khản đặc đến gần như mất giọng vang vọng giữa màn mưa rền rĩ.

Đối với Lung Linh, thời gian dài đằng đẵng ngỡ như một đời , chỉ trôi qua vỏn vẹn trong cái chớp mắt đối với những đang ở núi Sinh T.ử Trủng.

Không ai hiểu chuyện gì xảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-39.html.]

Con Hình nộm vô diện ngước thiếu nữ giàn giụa nước mắt. Chỉ thấy luồng khí "Thái Âm Hàn Thủy" quấn quanh lưỡi kiếm, từ một dòng nước nhỏ bỗng chốc bạo phình thành một con Thủy Long màu xanh lam nhạt, hung hăng càn quét khắp núi rừng hoang vu, đ.â.m sầm thẳng đám hàng ngàn vu giả Vu Sơn đang từ chân núi ùn ùn kéo lên!

Sư Nguyệt Khanh định tay tức khắc.

Trong tình thế , chỉ ả - một tứ cảnh linh tu - tay mới may còn một tia hy vọng chiến thắng!

Thế nhưng, tên vu giả nhiếp hồn t.ử Nho gia tóm gọn phản ứng nhanh hơn ả một bước.

Hắn nhận lệnh của Mai Trì Xuân, nếu hôm nay Nho gia và Binh gia bại trận, cũng chẳng cửa sống. Tuy mang danh Sơn quỷ ở Vu Sơn, nhưng theo phe nào cũng chỉ vì sinh tồn, chứ chẳng trung thành gì với Vu Sơn. Bây giờ cái mạng nhỏ trong tay Nho gia, đương nhiên bán mạng mà .

Dưới sự điều khiển của , con Hình nộm vô diện mang bộ sức mạnh của Mai Trì Xuân trở thành con Hình nộm khủng khiếp nhất mà từng thấy trong đời. Đừng là một Sư Nguyệt Khanh, dù ba Sư Nguyệt Khanh cộng cũng chẳng đối thủ.

Chỉ trong nháy mắt, cuộc chiến giữa hai phe kết thúc với ưu thế áp đảo .

Bên vu giả Vu Sơn, c.h.ế.t kẻ thương la liệt. Đám còn răm rắp quỳ sụp xuống đất, buông vũ khí xin hàng.

Còn bên , Sư Nguyệt Khanh đập mạnh vách đá, định tìm đường tẩu thoát thì ngay giây tiếp theo Bản mệnh tự quyết định chặt tại chỗ, thể nhúc nhích.

Con Thủy Long xanh lam lượn lờ một vòng bầu trời Sinh T.ử Trủng. Luồng khí "Thái Âm Hàn Thủy" thuần khiết, thanh tịnh phủ kín cả vô tận.

Đám t.ử của cả ba nhà Nho, Mặc, Binh mặt tại đó ngơ ngẩn luồng linh khí dũng mãnh, kinh thiên động địa . Trong sự bàng hoàng tột độ, danh tính của chủ nhân luồng linh khí quá sức rõ ràng.

Dưới vòm trời , chẳng thể tìm thứ hai.

Sư Nguyệt Khanh bóng dáng tay lăm lăm Thiên Lục kiếm bước tới. Thiếu nữ bước trầm tĩnh, lướt qua ả. Lưỡi kiếm lạnh ngắt, trĩu nặng sát khí dừng ngay vai tên Sơn quỷ.

Đôi mắt trắng đen phân minh của thiếu nữ quét qua Mai Trì Xuân đang vắt vẻo lưng một t.ử Nho gia, thu ánh , cất giọng lạnh lùng: “Giải trừ Nhiếp hồn thuật ."

"Giải...giải...giải ngay đây..."

Tên Sơn quỷ run lẩy bẩy, móc từ trong n.g.ự.c hai con Hình nộm chỉ to cỡ bằng bàn tay.

"Con to hơn là Uất Trì Túc, con cao hơn là Mai Trì Xuân. Hồn phách của bọn họ đang nhập đây. Nhiếp hồn thuật trò đùa, thể lấy là nhét ngược ngay ...Tư ngục đại nhân xin hạ kiếm lưu tình! Hai ngày thôi! Chỉ cần giải thuật thức, hai ngày , hồn phách sẽ tự động trở về thể xác!!"

Lưỡi kiếm sắc lạnh đang kề sát động mạch cổ cuối cùng cũng rời . Sơn quỷ bủn rủn cả hai chân, ngã bệt xuống đất với vẻ mặt dám tin.

Chuyện gì ?

Hắn... c.h.ế.t ư?

Vị Tư ngục đại nhân sát phạt quyết đoán, tay chút nương tình , chọc giận đến thế mà lấy mạng ...

"Lung Linh cô nương!"

Cấp Ẩn tới nơi, cảnh tượng đầu tiên đập mắt là Lung Linh cắm đầu ngã nhào xuống đất.

Vốn dĩ định đến để chất vấn nàng tội che giấu phận, Cấp Ẩn khựng , đôi mắt nảy lửa quanh quất: “Còn ngây đó gì! Cái danh quân t.ử Nho gia của các để kiểng , quân t.ử chỉ đỡ nhà thôi !"

Đám t.ử Nho gia xung quanh lúc mới sực tỉnh khỏi cú sốc ban nãy, lật đật chạy ào tới.

“...Sao nặng thế !"

"Thật đấy, gầy nhom thế , nặng hơn cả tảng sắt !"

"Không , thêm hai nữa đây phụ một tay!"

"Đấy, bảo mấy tên mọt sách các ngươi vô dụng mà. Tránh , để ..."

Dưới sự chứng kiến của đám t.ử Nho gia, Cấp Ẩn luồn tay qua lưng và chân Lung Linh. Ngay khoảnh khắc dùng lực nhấc nàng lên, hớ to .

...Đây chính là cân nặng của nhất cường giả Cửu Châu ?

Cấp Ẩn nghẹn đến đỏ bừng mặt, giằng co suốt nửa nén nhang, cuối cùng đành bất đắc dĩ chuyển từ tư thế bế ngang sang cõng lưng. Vất vả lắm mới vác cô thiếu nữ hình mỏng manh như tờ giấy lên, bước thấp bước cao, khó nhọc cõng nàng xuống núi.

Lung Linh ngủ bao lâu.

Khi mở mắt , trời sáng bạch. Cảnh vật đập mắt đầu tiên là màn rèm quen thuộc trong căn nhà trúc.

dường như căn phòng sạch sẽ hơn nhiều so với đầu nàng bước , gần như còn hạt bụi nào. Hít một nhẹ, nàng còn ngửi thấy hương trầm thoang thoảng bên trong trướng.

Lung Linh bật dậy, phản ứng đầu tiên là tìm kiếm con Hình nộm mà nàng nắm chặt trong tay đó.

"Cuối cùng cũng tỉnh ?"

Từ ngoài cửa sổ vọng một giọng mang theo ý . Lung Linh ngơ ngác sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng, mềm mại như nước mùa thu của nọ.

Vừa thấy, Lung Linh ngẩn , nhất thời phân biệt nổi đang mơ tỉnh.

Bởi vì Mai Trì Xuân mắt rũ bỏ lớp ngụy trang mộc mạc . Tóc búi cao cài kim quan, tai đeo khuyên đá thanh kim. Bộ y phục màu thanh kim thêu họa tiết bằng chỉ vàng, tỏa sáng lấp lánh như bụi vàng rơi rớt. Khí chất phong lưu, phóng khoáng, hệt như một vị công t.ử quý tộc đang ngao du sơn thủy.

Đây chính là dáng vẻ của Mai Trì Xuân mà Lung Linh quen thuộc nhất năm xưa.

"Huynh..."

Lung Linh mới tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn chút lơ mơ, miệng mấp máy nhưng chẳng bắt đầu hỏi từ .

May , Mai Trì Xuân như guốc trong bụng nàng, bèn chủ động giải thích:

"Sư Nguyệt Khanh hiện đang giam ở địa lao của Sinh T.ử Trủng. Cả ba nhà đều phái t.ử đến trông coi. Về chuyện khi nào thẩm vấn, xử lý ả , thì thầy và Cự T.ử Mặc gia rằng dù cũng do hai chúng bắt , nên đợi nàng tỉnh mới bàn bạc. Hiện tại chỉ đang tạm thời phái đưa tin về Vu Sơn, xem thử bên đó phản ứng thế nào."

"Số vu giả Vu Sơn còn quá đông, địa lao chắc chắn nhốt xuể. Mặc gia đề xuất ba nhà chia đều tù binh . Bọn họ sẽ biên chế những kẻ đó đội 'Phi Công' để nhiệm vụ trừ tà. Còn thầy thì... nhận những . Ông bảo Ngọc Hoàng Đỉnh đường xa xôi trắc trở, sợ dọc đường bọn chúng phản, nên nhường hết cho Mặc gia ."

"Nàng còn hỏi gì nữa ?"

Lung Linh chậm rãi chớp chớp mắt.

"Thực nghĩ nhiều đến . Ta chỉ hỏi, thoát xác một như , thương tổn gì ."

"…"

Hơi thở của Mai Trì Xuân khẽ khựng .

Hắn cảm thấy con Lung Linh quả thực cực đoan. Lúc , chỉ cần thêm một cái, nàng cũng thấy phiền phức. Vậy mà bây giờ, khi mới mở cửa trái tim, tình cảm của nàng tuôn trào cuồn cuộn, ồ ạt như vũ bão, chẳng chừa cho lấy một khe hở để thích nghi. Nàng cứ thế thẳng thắn, dứt khoát sà lòng , thể né tránh, nơi trốn chạy, tựa hồ như nhấn chìm trong tình cảm mãnh liệt .

“...Nàng bàn tay trái của xem."

Mai Trì Xuân bất đắc dĩ nhắc nhở.

Lung Linh cúi đầu xuống, lúc mới phát hiện trong tay vẫn đang nắm chặt con Hình nộm của Mai Trì Xuân. Do nắm quá lâu, nên khi buông lỏng , các ngón tay vì dùng lực quá mức mà duỗi thẳng cũng khó khăn.

"Sau khi nàng kiệt sức ngất xỉu, tay vẫn cứ nắm chặt lấy nó, gỡ kiểu gì cũng . Tên Sơn quỷ bảo nàng nắm chặt quá, khiến hồn thể bên trong vẫn còn lưu một chút cảm ứng mờ nhạt... hồn thể của vốn dĩ mạnh hơn bình thường, nên chút xíu ảnh hưởng chẳng hề hấn gì . Là thật đấy, dỗ nàng ."

Sợ Lung Linh nghĩ ngợi lung tung, Mai Trì Xuân cố ý nhấn mạnh thêm câu cuối cùng.

"Xin ."

Lung Linh lập tức nới lỏng tay, thả con Hình nộm .

Thế nhưng, khi thấy con Hình nộm trượt khỏi lớp chăn, rơi phịch xuống giường, nàng vội vàng ôm khư khư nó lòng, hỏi: “Cảm ứng mờ nhạt là mờ nhạt đến mức nào? Nếu nó rơi, cũng thấy đau ?"

Ngón tay Mai Trì Xuân khẽ giật giật. Hắn liếc con Hình nộm đang ngoan ngoãn gọn n.g.ự.c nàng, vành tai lập tức nhuốm một màu đỏ ửng. Hắn vội lảng tránh ánh mắt, bộ như hững hờ đáp: “Cũng bình thường thôi...Hơi đau một chút, nhưng vẫn chịu ."

"Chịu ?"

Lung Linh nhíu mày, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

"Nghiêm trọng đến thế ? Vậy thì cứ để giữ nó thêm một thời gian nữa. Linh khí của giờ hồi phục , để chỗ là an nhất."

"Được thôi."

Mai Trì Xuân khẽ gật đầu đồng ý.

"Tuy nhiên, nãy nàng đập xuống giường đau điếng, chuyện tính đây?"

Lung Linh ngơ ngác chớp mắt. Tính ? Sao mà hẹp hòi thế?

Nhìn vẻ mặt cảnh giác như đối diện với kẻ địch lớn, xen lẫn tia bối rối của nàng, Mai Trì Xuân khẽ mím môi. Nửa của nhoài qua khung cửa sổ. Đôi khuyên tai đính đá thanh kim đung đưa bên tóc mai, tựa hồ như đang tinh nghịch nháy mắt với nàng.

"Lúc nãy nàng chẳng thành thạo lắm ?"

Mai Trì Xuân kề mặt gần, kìm nụ tủm tỉm, ánh mắt khóa chặt môi nàng, khẽ : “Hôn một cái nữa, coi như chuyện xí xóa, chịu ?"

 

Loading...