Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:47:28
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi ý gì!"

Tú Tú trói gô , cố rướn dài cổ, thiếu niên cướp mất Huyền Quy Lệnh của đang thoăn thoắt truyền tin.

"Kẻ phản bội nào! Ai là kẻ phản bội! Ngươi bảo ngươi cùng một giuộc với chúng cơ mà! Không cùng một giuộc thì ngươi trong bọn họ nội gián!"

Tú Tú quả quyết suy đoán của trật . Càng càng kích động, tức tưởi đến ứa cả nước mắt.

Cô bé ngay cứ nấn ná Mặc gia sớm muộn gì cũng ngày mà!

Trụ đá Linh Tấn của Mặc gia phân tán rải rác hơn một trăm cái khắp cõi Cửu Châu. Gần như tuần nào cũng đôi ba nơi báo hỏng.

Đệ t.ử "Tổ Huyền" của họ mỗi xuất thành bảo trì trụ đá, nếu đụng độ tà túy thì cũng linh tu của chư t.ử bách gia đuổi cùng g.i.ế.c tận. Thương vong đếm xuể.

Bởi , cho dù Tú Tú vô cùng quý mến các sư sư tỷ trong "Tổ Huyền", cô bé vẫn trăm phương ngàn kế tìm cách thoát khỏi Mặc gia, tự tìm lối thoát cho riêng .

Cơ mà cũng , đám phục kích t.ử "Tổ Huyền" để cái gì!

Bọn họ gánh vai danh nghĩa "Phi công", khắp cõi Cửu Châu, ngoài việc kiến thiết linh vực "Thiên Âm Vân Hải", chỉ chuyên tâm cứu giúp những dân bấu víu Huyền Quy Lệnh cầu cứu. Bọn họ từng chủ động gây hấn với chư t.ử bách gia bao giờ, cớ rước họa !

Tú Tú bức bối, Tú Tú phẫn uất. Dù rơi tay giặc thì kiểu gì cũng c.h.ế.t, thà sống mái với một phen .

"Chẳng tự nhóc vạch áo cho xem lưng !"

Xung quanh thoang thoảng mùi tanh tưởi của cỏ cây thối rữa. Xác con đằng yêu khổng lồ ban nãy đang oằn bò lết mặt đất. Mai Trì Xuân chễm chệ xác yêu quái, thèm ngẩng đầu lên, năm ngón tay vững vàng giữ chặt lấy cái đầu nhỏ đang định húc sầm n.g.ự.c .

"'Tổ Huyền' nhà các nhóc tuy thực lực thượng vàng hạ cám, nhưng Thanh Diên của 'Tổ Thiên' lo liệu dò đường, linh nỗ của 'Tổ Địa' ứng chiến. Đặt trướng Tư ngục Linh Lung, rút lui mạng cũng chẳng khó khăn gì. Hôm nay mới đụng vài con tà túy lèo tèo, dăm ba tên linh tu tép riu mà đ.á.n.h cho te tua thê t.h.ả.m thế !"

Tú Tú trợn trừng mắt: "Tà túy 'Cấp Bính' một con thôi cũng đủ để ngươi vác mặt lên mâm đấy! Hơn nữa, linh tu Binh gia là những kẻ thiện chiến nhất, khẩu khí của ngươi đúng là..."

"Nếu đối phương nắm rõ hôm nay Thống lĩnh và Phó Thống lĩnh 'Tổ Huyền' đồng loạt xuất chinh, bọn chúng sẽ chẳng bao giờ sai khiến tà túy vây ráp thành Mục Dã để chia cắt lực lượng các nhóc. Sau khi trụ đá Linh Tấn phá hủy, nếu kẻ nội ứng chỉ điểm báo tin nhóc chạy về phía thành Mục Dã cầu viện, bọn chúng cũng chẳng thể điều đằng yêu đến chặn đường nhóc khít như thế."

"Biết rõ tường tận đến , kẻ tuồn tin nội gián chắc chắn ở thành Mục Dã, mà nhất định đang ở Lạc Ấp."

Ngón tay móc sợi dây của Huyền Quy Lệnh, thong dong vòng vòng.

"Và kẻ là ai thì... chẳng cần cũng quá rõ ràng ."

Tú Tú vốn đang mang chí đồng quy vu tận giờ đây ngoan ngoãn, vểnh tai chờ phân tích tiếp.

Thế nhưng chờ hoài chờ mãi, im tịt gì thêm. Tú Tú vội vã giục: “Là ai! Quá rõ ràng là ai cơ chứ!"

Thiếu niên nhếch mép, nửa nửa , hẩy hẩy cái đầu nhỏ tay .

"Chẳng nhóc bảo cùng một giuộc với chúng ! Người một giuộc thì ai khai kẻ phản bội cho nhóc chứ!"

Tú Tú cứng họng.

Bây giờ cô bé đương nhiên thừa cùng giuộc với bọn địch .

Ngay khoảnh khắc màn sương đen tan lúc nãy, cô bé mới vỡ lẽ hóa nãy giờ thiếu niên vẫn đang quần thảo kìm chân đằng yêu.

Con đằng yêu to tổ chảng cái bóng đen do thả trói nghiến , giãy giụa trối c.h.ế.t. Còn thì thong thả đấu võ mồm với cô bé, thoăn thoắt leo lên tận đầu con quái vật, chỉ dùng một thanh đoản đao trong tay, từ cao bổ rạp xuống, chẻ nó hai mảnh.

thế thì cũng thể trách cô bé hiểu lầm cơ chứ!

Thiếu niên quần áo rách nát như giẻ rách, mái tóc dài cáu bẩn bết dính búi túm lên đỉnh đầu. G.i.ế.c đằng yêu xong, việc đầu tiên là trói gô cô bé , còn cướp trắng Huyền Quy Lệnh.

Bộ dạng thế , kiểu gì cũng chẳng giống .

"Ta thấy ngươi , mà là ngươi cái cóc khô gì , chỉ giỏi bộ tịch!"

Tú Tú đảo tròng mắt, quyết định giở trò khích tướng.

Mai Trì Xuân rời mắt khỏi Huyền Quy Lệnh, liếc cô bé một cái. Ánh dường như soi thấu chân tâm của Tú Tú, khiến cô bé trần trụi chỗ trốn.

"Chúng cũng kẻ tám lạng nửa cân thôi."

Hắn giật phăng miếng ngọc bội hoa mai đeo cổ Tú Tú. Nhìn ngắm khuôn mặt cô bé nhóc tì đối diện qua những khe hở chạm trổ mặt ngọc, nở nụ đầy ẩn ý: “Nhóc... thực sự là của Mai Trì Xuân !"

Tú Tú toát mồ hôi hột: "Đương... đương nhiên ! Người ngươi truyền tin , chẳng là Tư ngục Linh Lung đó ! Ta quen cả nàng thì cớ gì của Mai Trì Xuân chứ!"

" mà." Thiếu niên buông ngọc bội xuống, cúi gập dí sát đôi mắt gườm gườm mặt Tú Tú: “Tại đến cả bản cũng một đứa !"

"..."

"Hơn nữa, Mai Trì Xuân họ Mai, lấy một đứa em gái họ Mai nhỉ!"

Hắn xoay xoay thanh đoản đao tay.

Lưỡi đao sắc lẹm loang loáng, vẫn lả lướt múa đao quanh ngón tay. Động tác nhanh thoăn thoắt, lỡ sơ sẩy một chút là tong một ngón như chơi.

"Để đoán xem nào. Có vì miếng ngọc bội hàng phế phẩm nên nhóc nhầm là của Mai Trì Xuân. Vì một lý do nào đó, nhóc tương kế tựu kế, ngang nhiên nhận luôn phận . Bây giờ nếm chút ngon ngọt, nhóc giở trò cũ, ôm mộng lỡ mèo mù vớ cá rán, lừa thêm tên ngốc nào nữa đúng ! Có đúng thế !"

Giọng điệu tản mạn hững hờ, nhưng rơi tai Tú Tú khiến cô bé lạnh toát cả tay chân, răng va lập cập.

Sao thể đoán chuẩn trượt phát nào thế !

"Ngươi... rốt cuộc ngươi là..."

"Ta ư!" Mai Trì Xuân bật : “Nhóc còn tâm trí quan tâm là ai cơ ! Lo cho cái nhóc , còn cả vị Tư ngục Linh Lung thật giả bất phân bên nữa kìa."

Nghe đến nửa vế , sự chột trong lòng Tú Tú bay sạch bách. Cô bé ưỡn n.g.ự.c hùng hồn cãi lý: “Mặc kệ là thật giả, Tư ngục Linh Lung nhất định là thật!"

Vừa dứt lời, chẳng rõ vì thanh đoản đao tay bỗng nhiên tuột tay rơi xuống. Dù Mai Trì Xuân phản xạ cực nhanh, vẫn cứa một đường nông sâu bụng ngón tay.

Mai Trì Xuân vết thương, hàng chân mày khẽ cau .

Quả nhiên xác thể dung hợp với linh hồn ngay .

Hắn ngước mắt liếc Tú Tú.

Con nhóc ranh tuổi thì nhỏ mà dối chẳng ngượng miệng. Suốt ngày lôi danh nghĩa ngoài giở trò lừa đảo, mở miệng là tẩu tẩu tẩu tẩu nọ. Không hù dọa cho nó một phen, chẳng sẽ còn hư hỏng đến mức nào.

"Nhóc cũng cần thề thốt hứa hẹn với gì. Nếu nàng sống sót, tất nhiên là hàng thật. Còn nếu bỏ mạng tại Lạc Ấp thì đương nhiên là hàng giả ."

Tú Tú định nhếch mép nhạo thì giây tiếp theo nét mặt đột ngột biến sắc.

Khoan !

Tư ngục Linh Lung hàng thật giá thật bây giờ cũng thể bỏ mạng chứ lị!

Lung Linh tỷ nhất Cửu Châu của cô bé bây giờ đang phong ấn linh khí, hổ xuống đồng bằng cũng ch.ó khinh mà!

"Lời... lời thể !"

Cô bé trói gô chặt cứng, lết bò tới gần thiếu niên hệt như một con sâu róm: “Ta thực sự lừa ngươi , tỷ thực sự là Tư ngục Linh Lung! Cơ hội cứu mạng nhất cường giả lừng danh Cửu Châu lúc nào cũng , ngươi đừng bỏ lỡ thời cơ ngàn vàng ..."

Chữ cuối cùng còn kịp thốt tiếng đẩy mạnh của thiếu niên bóp méo cả giọng điệu.

Tú Tú còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , một vòng nhào lộn trời đất cuồng, cô bé chợt nhận dây trói cởi bỏ từ lúc nào.

Định thần , cái xác đằng yêu họ lên nãy giờ băm nát bét. Máu mủ xanh lè pha lẫn những vệt m.á.u tanh tưởi văng tung tóe lên cây. Chướng khí điềm gở một nữa lặng lẽ len lỏi lan tràn khắp khu rừng.

"Ta đang thắc mắc, Binh gia xưa nay dã tâm bừng bừng, nhưng chơi bài ngửa tuyên chiến đường hoàng, từ bao giờ giở mấy cái trò vặt vãnh lén lút cơ chứ."

Mai Trì Xuân nhấc bàn tay đang che bụng lên, vết m.á.u đỏ au gai mắt, khẽ mỉm .

"Quả nhiên, vẫn bàn tay của đám Vu giả Vu Sơn các ngươi nhúng ."

Tên Vu giả Vu Sơn đang nấp trong bóng tối khẽ cau mày.

Kẻ từ xó xỉnh nào chui !

Tốc độ phản xạ của tuyệt đối của linh tu tầm thường. nếu thực sự là cao thủ lợi hại, cú vung kiếm thăm dò của gã, cớ gì tránh thoát!

Tuy nhiên, nếu thấu phận của chúng thì hôm nay bất luận thế nào, cũng thể sống sót rời khỏi đây.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tú Tú tinh mắt nhanh tay vớ lấy tấm Huyền Quy Lệnh mà Mai Trì Xuân đ.á.n.h rơi, lảo đảo chạy vội núp lưng : “Mau cho kẻ nội gián trong 'Tổ Huyền' là ai! Ngươi mà , Lung Linh tỷ sẽ tìm đến cứu chúng !"

Mai Trì Xuân lườm cô bé một cái.

Hắn điên !

Nội đối phó với tên Vu giả cũng đủ mệt đứt . Nếu rước thêm Lung Linh tới đây nữa thì cái mạng nhỏ mới vớt về từ cõi âm hôm nay chuẩn chầu Diêm vương mất thôi.

"Sợ c.h.ế.t thì cút xa một chút.” thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt tên linh tu hai tay cầm song kiếm đang lao vút tới, bật một tiếng khẩy: “Kiếm pháp thì dở ẹc mà mang lắm kiếm thế."

Đã ăn nguyên một nhát c.h.é.m thì đừng ở đây mà màu mè!

Bóng song kiếm loang loáng rợp trời. Tú Tú lồm cồm bò lết tránh xa trung tâm giao chiến, nấp tịt một gốc cây, đem bộ những lời thiếu niên tuồn sạch cho Lung Linh.

Thế nhưng nhiêu đó vẫn đủ.

Lung Linh tỷ mà đủ khôn ngoan để từ những manh mối vụn vặt đoán kẻ nội gián là ai thì chẳng để cô bé dắt mũi lừa lọc dễ dàng đến thế.

Mau nghĩ cách nào. Dựa mà tên từng giáp mặt với của "Tổ Huyền" thể đoán kẻ nội gián! Chẳng lẽ cô bé thể!

Nói cũng , tên rốt cuộc phân tích kiểu gì !

Không cần đến hiện trường, chỉ qua diễn biến hiện tại, rốt cuộc phán đoán ...

Tú Tú bỗng ngước mắt lên trời.

Thanh Diên.

Chỉ khi Thanh Diên xảy vấn đề, sư sư tỷ mới sập bẫy mai phục. Chỉ khi t.ử điều khiển Thanh Diên tuồn tin cho địch, chúng mới tường tận đường nước bước của cô bé.

Tú Tú: Là t.ử Tổ Thiên điều khiển Thanh Diên!

Tú Tú: Hắn chính là nội gián!!

Huyền Quy Lệnh lóe lên một dải sáng. Lung Linh đang lao như một cơn gió lướt vội qua dòng tin nhắn, đột ngột phanh gấp dừng bước.

Tiêu Thống lĩnh chạy phía cũng khựng theo.

"Cô nương đừng với là định liều mạng với tên chủ tướng Binh gia đấy nhé!"

Tiêu Thống lĩnh đau đầu thiếu nữ lỗ mãng chẳng tiến thoái : “Ta với cô nương . Ban nãy chỉ là cô nương tay chiếm ưu thế nhất thời thôi. Đợi hồn , cô nương mà địch ..."

Lung Linh buồn đáp lời. Nàng xoay tay rút đoản đao vắt ngang hông, xoay gót nửa vòng ngay tại chỗ.

Suối tóc đuôi ngựa cắt gọt gọn gàng lượn vòng qua eo, động tác vung đao nhẹ nhàng uyển chuyển hệt như một điệu vũ.

Phập!

Máu tươi phun trào như suối. Đầu Cừu sư một dấu hiệu báo lìa khỏi cổ, lăn lông lốc ngay mặt Tiêu Ly.

Mấy t.ử Mặc gia khác cũng ngoảnh mặt . Vừa rõ sự tình, bàn tay bọn họ theo bản năng lập tức đặt lên lẫy khai hỏa của linh nỗ, sát khí ngùn ngụt nhắm thẳng Lung Linh.

Trên tay nàng vẫn lăm lăm nắm chặt con đao cùn đang rỏ m.á.u ròng ròng, chính là thứ đao nhặt xác hằng ngày của nàng.

"Cô nương... cô nương đang cái quái gì !!"

Đám kinh hãi tột độ phẫn nộ chất vấn.

"À, ban nãy bỗng nhiên nhận , khả năng cao là kẻ nội gián."

Thiếu nữ m.á.u b.ắ.n tung tóe dính lốm đốm nửa bên mặt bình thản dùng tay lau vết m.á.u đao: “Lúc nãy khi thi quỷ tập kích, đợi mãi đến lúc tấn công mới chịu lên tiếng nhắc nhở. Hơn nữa, đó b.ắ.n liên tiếp mười mấy phát tên trượt lất cũng kỳ quặc lắm. Linh nỗ Mặc gia nhà các vốn dĩ thể tự động bám theo sát khí tà túy cơ mà, cớ b.ắ.n nhiều tên thế mà mũi nào cũng trật điểm yếu!"

Đầu rơi đất vẫn còn đang sủi bọt m.á.u ồng ộc.

Cú vung đao đoạt mạng của nàng quá đỗi gãy gọn, quá đỗi dứt khoát. Tất cả đều chìm trong sự chấn động kinh hoàng của nhát đao , đến mức đầu óc tê dại chẳng thể suy ngẫm nổi nội dung lời nàng .

"Dù... dù đó cũng chỉ là cô nương đoán mò! Lỡ cô nương đoán sai thì ..."

Tiêu Thống lĩnh giơ tay ngăn cản lời chất vấn dang dở của vị t.ử nọ.

Hắn tiến gần t.h.i t.h.ể mặt đất, thò tay luồn trong áo c.h.ế.t, moi một lá bùa truyền tin. Chủ nhân phù lục c.h.ế.t, linh khí tiêu tán vợi , nhưng thế cũng khó Tiêu Thống lĩnh nhận đây tuyệt đối bùa truyền tin khẩn cấp nội bộ của Mặc gia.

"Cô nương sai . Thanh Diên của 'Tổ Thiên' lẽ là phòng tuyến cảnh báo một của chúng chống quân địch. lúc khi trụ đá Linh Tấn hủy, Thanh Diên chẳng hề động tĩnh cảnh báo nào."

Tên t.ử bỗng giật thảng thốt.

Hồi nãy là do bọn họ bao che nỡ hoài nghi đồng môn ruột thịt. Giờ xâu chuỗi chuyện , bộ lỗ hổng lời giải đáp.

Mặt cắt còn hột máu, lắp bắp : "Khoan , tức là... con đường dẫn chúng nãy giờ, cũng vấn đề !"

Vốn dĩ họ định liều c.h.ế.t phá vòng vây Binh gia, đó dựa tình báo do Thanh Diên thu thập , vu hồi vòng lưng tập kích điểm yếu của địch, từng bước tiêu diệt gọn.

nếu Cừu sư là nội gián, con đường chỉ đường dẫn lối e rằng là điểm yếu của địch, mà chính là.

"Có trách thì hãy tự trách đãi ngộ của Mặc gia các ngươi quá bèo bọt . Không lo cho t.ử nhà ăn sung mặc sướng, cứ đày đọa họ sinh t.ử vì một đám bá tánh ất ơ chẳng chẳng thích. Cái gì mà 'Vì cái ghét của bản , lo việc cấp bách của đời' chứ! Người , trời tru đất diệt!"

Hạng Chuẩn, tên chủ tướng ban nãy Lung Linh dùng gậy gỗ đóng đinh tọt xuống đất lù lù hiện mắt .

Hạng Chuẩn liếc mắt cái xác đầu của Cừu sư mặt đất.

"Cũng nhờ nhà các ngươi tự dẫn đường, nếu , chúng cũng chẳng thể rảnh rỗi nhàn hạ đây ôm cây đợi thỏ, chờ các ngươi tự chui đầu rọ."

Vị chủ tướng vận hỏa giáp đỏ rực rỡ mang đôi mắt đỏ ngầu như thép nung, sát khí sắc lạnh nhắm thẳng về phía Lung Linh.

"Trận chiến đại thắng, Chu Tước Viện sẽ gọn trong lòng bàn tay . Ngươi là cái thá gì mà ban nãy dám nhắc đến danh tự của Mai Trì Xuân mặt !"

"Hắn chẳng qua chỉ là một món hàng thải rẻ tiền thua nhục nhã tay đàn bà. Đợi lão t.ử bước lên ngôi vị Viện tôn Chu Tước Viện, nhất định sẽ san bằng Vu Sơn, lấy thủ cấp của ả Tư ngục Linh Lung , cho cả thiên hạ chống mắt lên xem, ai mới là kỳ tài đích thực của Binh gia!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-4.html.]

Lung Linh âm thầm lắng phân nửa thì cúi đầu chăm chú Huyền Quy Lệnh tay.

Tú Tú: Muội tiếng ai đó đang la hét om sòm đằng xa xa! Còn réo cả tên Mai Trì Xuân nữa. Tỷ ở gần đó !

Không Linh Lung là Lung Linh: Ừ, một kẻ họng to cứ gào ầm lên. Chỗ !

Tú Tú ngước giữa trung lóe lên luồng ánh sáng chói lòa, run rẩy truyền tin.

Tú Tú: Không lắm. Hình như tên thích vẻ bên đ.á.n.h . Kẻ địch tận ba thanh kiếm lận! Bọn họ lao c.ắ.n xé chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của nữa. Tỷ tỷ cứu !

Ba thanh kiếm!

Vừa nãy Tú Tú nhắc nhở, đám kẻ địch hình như cả của Vu Sơn. Lung Linh chợt liên tưởng điều gì đó.

Không Linh Lung là Lung Linh: Ta chắc là đ.á.n.h , tới ngay.

Sau khi nhắn gửi xong, Lung Linh cất gọn Huyền Quy Lệnh. Giọng Tiêu Thống lĩnh vang lên bên tai: “Khẩu khí ngông cuồng lắm! Mai Trì Xuân tuyệt đối loại gà mờ để một linh tu Đệ nhất cảnh một đòn đóng cọc xuống đất ! Lung Linh cô nương, lát nữa cô nương với liên thủ, cho một vố..."

"Không hứng thú, tự lo liệu lấy nhé."

"Hả!"

Tiêu Thống lĩnh ngơ ngác ngoái đầu , chỉ thấy thiếu nữ lỳ lợm đuổi mãi ban nãy dứt khoát vứt bỏ bọn họ thương tiếc, nhảy vọt về phía Nam.

Hạng Chuẩn gườm gườm bám sát bóng lưng Lung Linh.

Định bỏ chạy !

Hôm nay đừng mơ kẻ nào chạy thoát!

Lúc nãy là do quá mức coi khinh đối thủ, mới để nàng xen phá vỡ thế trận. Lần chỉ cần thuật thức thuận lợi mở , mặc kệ tốc độ nàng nhanh như điện xẹt, cũng đủ sức chống đỡ sáu con tà túy "Cấp Bính".

Hắn khép ngón tay tạo thành một đạo bùa truyền âm: “Sư Nguyên Long, sắp mở trận địa . Mau thả lũ tà túy của ngươi . À đúng , cái của nợ rắc rối bên ngươi xử lý êm thấm !"

Cách đó vài chục trượng, Sư Nguyên Long đang sứt đầu mẻ trán ác chiến với Mai Trì Xuân. Hắn gạt kiếm đỡ đòn, tặc lưỡi chậc một tiếng, gắt gỏng đáp bùa truyền âm: “Gấp gáp cái ch.ó gì, sắp xong ."

Đám Vu Sơn và Binh gia hôm nay bắt tay liên thủ giăng lưới tại đây để bao vây diệt gọn "Tổ Huyền" của Mặc gia. Đáng lý bọn Binh gia đập nát cái trụ đá Linh Tấn ở Lạc Ấp từ nửa canh giờ để triệt đứt đường tiếp viện của Mặc gia mới .

Bây giờ trụ đá thì ăn xôi hỏng bỏng , thế mà còn mặt mũi giục giã !

Bóp nát bùa truyền âm, Sư Nguyên Long cúi gằm mặt nhạt lườm thiếu niên cả be bét m.á.u bên .

Tên ranh chẳng là kiếm tu, nhưng vẻ cực kỳ sành sỏi kinh nghiệm đối phó với kiếm tu. Nếu linh khí yếu ớt nhạt nhòa, e rằng giải quyết cũng khá là rách việc.

Đáng tiếc .

Chút linh khí còm cõi rách nát , đủ tư cách để lọt mắt .

Hắn liếc mắt hiệu cho gã Vu giả áo đen phía lưng.

Dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình, gã Vu giả từ từ nâng cánh tay, chắp hai ngón tay niệm chú, giải phóng thuật Nhiếp Hồn giam cầm bấy lâu.

Chớp mắt một cái, sáu con tà túy đang bất động trong rừng bỗng nhiên thức tỉnh lấy tự do. Đôi mắt đỏ ngầu khát m.á.u của chúng chằm chằm gã Vu giả. Thế nhưng, khi chúng còn kịp nhào lên xâu xé ân nhân giải thoát cho thì Hạng Chuẩn ở đằng xa kích hoạt xong đại trận "Chú Vực".

"Âm dương tiêu trưởng, ngũ hành chuyển dịch."

"Chú Vực, khai trận."

Hơi thở Mai Trì Xuân phần rối loạn, nhận điều gì đó bất thường, đột ngột ngẩng đầu về hướng Bắc.

Chướng khí dày đặc như màn sương mù mịt trời. Lũ tà túy nãy còn lởn vởn mặt đất, lệnh điều động của trận địa "Chú Vực", nháy mắt thi triển phép dời hình đổi bóng, bất thình lình hiện ngay lưng Lung Linh.

Sắc mặt Mai Trì Xuân biến đổi dữ dội trong nháy mắt.

Nàng đầu thì đang cái trò trống gì !

Lung Linh đang lao vút tới như một cơn gió, hề mảy may nhận bầy tà túy rình rập lưng. Ánh mắt nàng đang tập trung cao độ tên thanh niên cầm ba thanh kiếm.

Quả nhiên là .

Một trong những tên sai vặt của Sư Nguyệt Khanh. Hình như tên là... chả nhớ nổi tên, tóm chẳng nhân vật gì to tát sừng sỏ.

Ngày hôm đó nàng thất thủ kiếm Sư Nguyệt Khanh, kẻ la ó gào thét khán đài hăng hái nhất, chính là .

Ánh mắt khẽ đảo sang một bên, Lung Linh chợt nhận bóng đẫm m.á.u đang giằng co với tên ba thanh kiếm , đúng cái khoảnh khắc sống còn , phân tâm về phía nàng.

Kiếm sắp bổ đôi cái sọ dừa , còn dán mắt đây !

Thôi bỏ , cứu một mạng , tiện tay thôi mà.

Đám t.ử Mặc gia kịp tay viện trợ lật đật đuổi theo. Bọn họ trơ mắt hai bóng dáng một trời một đất đồng loạt biến mất ngay tại chỗ, sượt ngang qua đ.á.n.h vèo giữa trung. Chẳng rõ ma xui quỷ khiến thế nào, bọn họ dường như bàn bạc kỹ lưỡng từ , thoắt cái hoán đổi vị trí đối thủ cho !

Hai ... hai cái quái gì !!

Cùng lúc đó, khoảnh khắc Sư Nguyên Long rõ dung mạo của Lung Linh, dòng m.á.u trong như đông cứng .

Sao ả xuất hiện ở đây!

Thời kỳ hoàng kim thanh thế lẫy lừng của Tư ngục Linh Lung, từng cơ hội từ đằng xa chiêm ngưỡng bóng hình ngang tàng của nàng. Lúc nàng rút kiếm , thứ thấy là c.h.é.m g.i.ế.c, mà là một cuộc đồ sát m.á.u chảy đầu rơi trong sự tĩnh lặng đến rợn .

Thứ kiếm thuật siêu phàm nhập thánh cần dựa bất kỳ chiêu thức cụ thể nào. Ngay khoảnh khắc nàng vung lưỡi kiếm lên, đối thủ thể thấy lời vẫy gọi từ t.ử thần.

Thiên Lục Kiếm, thanh kiếm trừng phạt của trời xanh.

Chỉ những kẻ thiên tài từ trong trứng nước mới thể vươn tới cảnh giới kiếm thuật tuyệt thế kinh tài nhường .

... Không đúng.

Trong sát na ánh mắt lạnh lẽo trong veo của thiếu nữ áp sát ngay mặt, Sư Nguyên Long bừng tỉnh ngộ.

còn là chủ nhân kiếm Thiên Lục năm xưa nữa !

chiến bại tướng tay tiểu thư! Linh khí của ả phong ấn , chẳng gì đáng để bận tâm!

"Lần đầu tiên thấy ngươi, hỏi . Ngươi vác theo nhiều kiếm thế , chẳng lẽ là để mang tặng cho kẻ địch !"

Một tiếng đao kiếm tuốt khỏi vỏ sắc lẹm vang lên lưng. Toàn Sư Nguyên Long cứng đờ. Tới lúc mới sực nhận , thiếu nữ nãy còn chễm chệ mặt , chẳng từ bao giờ dịch chuyển lưng , ngang nhiên tóm chặt thanh kiếm thứ ba mà cõng lưng!

Toang !

Hắn dâng tận miệng thanh kiếm cho Tư ngục Linh Lung ngay mũi !

Hạng Chuẩn ở phía xa chứng kiến cảnh tượng , đôi lông mày nhíu chặt thành một đường.

Thằng ranh Sư Nguyên Long ăn kiểu quái gì ! Còn vỗ n.g.ự.c tự xưng là tay chân đắc lực của vị tân Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục Vu Sơn cơ đấy, chỉ một con nhãi ranh linh tu Đệ nhất cảnh hù cho tè quần thế !

Hạng Chuẩn dời mắt về phía thiếu niên áo gấm đỏ sậm đang hướng phía lao tới.

Lại là một tên linh tu Đệ nhất cảnh, đúng là đồ sống c.h.ế.t...

"Mượn thuật 'Chú Vực' của thì cũng thôi , đằng còn thua cả ả Tư ngục Linh Lung hết thời. Chậc, mất mặt quá thể đáng."

Hạng Chuẩn há hốc miệng thiếu niên đáp xuống ngay giữa trận địa. Rõ ràng quần áo rách nát tơi tả, mẩy đầy thương tích, thế nhưng điệu bộ của toát lên vẻ ung dung điềm tĩnh đến rợn .

"Chú Vực" của !

Một luồng dự cảm tồi tệ đột ngột dâng lên trong lòng Hạng Chuẩn.

"Nhanh, mau chạy tới xé xác tên ranh cho !"

Bị pháp trận "Chú Vực" khống chế điều lệnh, đám tà túy đang vây ráp xung quanh Mai Trì Xuân nhốn nháo xông lên. Hắn điều hòa nhịp thở, khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch nở một nụ khinh bỉ.

" ."

Mai Trì Xuân búng tay một cái đ.á.n.h chóc. Chỉ thấy luồng kim quang mặt trận xoay chuyển ngược chiều, âm dương phương vị tức khắc đảo lộn.

Hạng Chuẩn hốt hoảng lùi hai bước, kinh hãi phát hiện bản mắt xích của trận pháp khóa chặt.

"Phải là thế chứ ." Thiếu niên khẩy, kéo dài âm điệu tràn trề sát khí lạnh thấu xương: “Tiến lên xé xác trăm mảnh cho ."

Tiếng kiếm gãy răng rắc và tiếng thét t.h.ả.m thiết của Hạng Chuẩn gần như đồng loạt x.é to.ạc bầu trung. Đám t.ử Mặc gia kẹp ở giữa ngơ ngác hai , nhất thời tài nào tiêu hóa nổi cục diện mắt.

Một chỉ cần một kiếm một chiêu bẻ gãy song kiếm đối thủ.

Một chỉ cần búng tay một cái đảo lộn càn khôn đại trận của Binh gia.

Thế quái nào đây là thực lực mà linh tu Đệ nhất cảnh thể tung !

"Gay go , sắp cạn kiệt thể lực !"

Tiêu Thống lĩnh tinh mắt phát hiện sắc mặt Mai Trì Xuân điều bất , vội vã hô hoán đám : “Các tương trợ cô nương Lung Linh, tiếp sức cho thiếu hiệp !"

Gần như ngay lúc bọn họ xê dịch đội hình, thiếu niên sừng sững đại trận Binh gia suy kiệt thể lực, lảo đảo rơi tự do xuống !

Cái xác vốn đầy rẫy thương tích liên va gãy hơn chục cành cây lớn. Mãi cho đến khi gần tiếp đất, mới Tiêu Thống lĩnh phi đỡ lấy một cách cực kỳ kinh hiểm.

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Đều là những mầm non tinh hiếm khó tìm, ngã què quặt thì đáng tiếc quá.

"Thiếu hiệp cố gắng trụ vững.” Tiêu Thống lĩnh ngước mắt lên : “Nhờ phúc của , bên phía Binh gia chính tà túy của chúng c.ắ.n trả cầm chân. Đợi chúng tụ họp với cô nương Lung Linh, dưỡng sức bảo thể lực đợi viện quân, chắc chắn sẽ một con đường sống!"

Mai Trì Xuân hộc một búng m.á.u lớn, năm ngón tay bấm chặt như gọng kìm cánh tay Tiêu Thống lĩnh.

"Không..."

"Phiền phức gì chứ! Đệ t.ử Mặc gia hành hiệp trượng nghĩa cần khách sáo!"

Hắn xốc bổng Mai Trì Xuân lên lưng, dùng linh nỗ mở đường, lao vun vút về phía Lung Linh và Tú Tú.

Nếu xương sườn gãy sạch bách đau đến mức thốt nên lời, Mai Trì Xuân thề là sẽ c.h.ử.i rủa ầm ĩ.

Thằng ngu !

Ta bảo là !

Trong tầm mắt nhòe nhoẹt, Mai Trì Xuân loáng thoáng thấy hàng đàn t.ử Mặc gia rầm rập chạy từ trong rừng sâu. Tên Sư Nguyên Long Lung Linh c.h.é.m cụt một cánh tay đang lạch bạch chạy trốn thì một mũi tên xuyên thẳng qua tim.

Đám tà túy chạy tán loạn trong rừng, những tên Vu giả Vu Sơn và Mệnh tướng Binh gia tháo chạy tán loạn đều đuổi cùng g.i.ế.c tận. Đệ t.ử "Tổ Huyền" phụ trách bảo trì trụ đá cuối cùng cũng mặt, gấp rút dìu đỡ những t.ử Mặc gia thương trị liệu.

Viện binh Mặc gia ập đến nhanh chóng nắm gọn đại cục trong tay.

Khung cảnh hỗn loạn xung quanh dần trở nên ngăn nắp. Mai Trì Xuân đưa mắt đảo quanh đám đông, lập tức khóa chặt bóng dáng thiếu nữ lảo đảo chực ngã.

Trông bộ dạng nàng vẻ như đến giới hạn kiệt sức.

nàng kiệt sức cơ chứ!

Trước khi c.h.ế.t, nàng vươn tới ngưỡng đỉnh cao của Đệ tứ cảnh, chỉ cách Lục địa Thần tiên, Thánh giả một bước chân. Mấy tên tép riu trong mắt nàng lẽ chẳng bõ bèn gì mới .

Tiêu Thống lĩnh vẫy tay hiệu với Lung Linh: “Không chứ!"

Thiếu nữ khuôn mặt nhợt nhạt như sương trắng đưa mắt xa xăm, nhịp tim Mai Trì Xuân bỗng đập thịch một nhịp.

Tóc nàng hình như dài một chút .

Lung Linh đang phóng tầm mắt về phía bên bỗng thu vẻ mặt, cất bước tiến về hướng Mai Trì Xuân.

Mai Trì Xuân đột ngột sực tỉnh, tinh thần căng như dây đàn đón địch.

Tiêu đời .

Sau khi linh hồn chiêu hồn tái sinh cỗ thi hài , dung mạo vỏ bọc sẽ linh hồn ảnh hưởng, từ từ chuyển biến về hình hài nguyên bản. Lúc nãy soi bóng bên dòng suối nhận , dẫu đầu bù tóc rối mặt mũi lem luốc, diện mạo vẫn giống nguyên bản của tới năm phần. Người quen qua kiểu gì cũng sinh nghi.

Nhìn nàng ngày một tới gần, ký ức lúc c.h.ế.t ồ ạt dội về trong tâm trí Mai Trì Xuân.

"... Này ! Thiếu hiệp, thương tích của lành hẳn , để dìu ..."

"Cút !" Mai Trì Xuân hung hăng hất văng cánh tay đang định xốc nách của Tiêu Thống lĩnh.

Lồng n.g.ự.c rung lên kéo theo thương tích dữ dội bên trong, khúc xương sườn đứt gãy đ.â.m thọc khiến Mai Trì Xuân đau đến túa mồ hôi lạnh. Hắn thở hổn hển, cặp mắt gườm gườm khóa chặt bóng dáng Lung Linh.

Lẽ nào nàng bắt thóp manh mối hồi sinh, nên mới mò đến tận đây!

Nàng định đến để diệt cỏ tận gốc !

Các đốt ngón tay tiều tụy nhợt nhạt giấu trong tay áo siết chặt thanh đoản đao. Đáy mắt Mai Trì Xuân gắn chặt chiếc cổ trắng ngần của nàng. Nếu nàng thực sự dấy lên sát tâm, chỉ đúng một cơ hội duy nhất để phản đòn, tung sát chiêu thì mới mong giữ cái mạng quèn .

Màn chướng khí đen đặc vần vũ dần tan biến, ánh nắng lạnh lẽo như sương dần ấm áp lên đôi chút.

Mai Trì Xuân thấy những sợi tóc óng ánh ánh vàng sượt qua mắt.

"Lung Linh tỷ, tỷ đỉnh quá mất!!"

Tú Tú nhào tới ôm chầm lấy eo Lung Linh, phấn khích đến mức nhảy cẫng lên.

"Muội còn tưởng tỷ... Không ngờ tỷ vẫn đ.á.n.h đ.ấ.m cừ khôi đến thế! Muội còn tưởng tỷ bỏ mặc luôn chứ!"

"Có đ.á.n.h thì cũng sẽ đến cứu thôi."

Lung Linh nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đỉnh đầu Tú Tú, giọng bình thản: “Ta với mà! Cho dù chuyện gì xảy , cũng sẽ đ.á.n.h cược cả mạng sống để bảo vệ ."

Vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, Tú Tú ôm ghì lấy Lung Linh cọ cọ đầy sung sướng. Bất thình lình, cô bé cảm giác da đầu lạnh toát.

Cô bé nghiêng đầu ngó , đập ngay mắt là một ánh âm u ớn lạnh đến rợn gáy.

 

Loading...