Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:16:46
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng từ trận pháp trong địa lao Binh gia lưu chuyển, hắt bóng lên đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu của Sư Nguyệt Khanh. Sắc mặt nàng vẫn bình thản chút gợn sóng.
"Ồ? Ta còn tưởng các hạ bận tâm đến việc Linh Lung đại nhân đuổi khỏi Vu Sơn như thế nào hơn cơ đấy. Nào ngờ, ngài hứng thú với hơn ?"
Mai Trì Xuân tỏng ả đang cố tình đ.á.n.h trống lảng. Hắn chẳng buồn đáp lời, chỉ hất ngón trỏ vẫy vẫy gã t.ử Binh gia đang gác phía lưng.
Tên t.ử hiểu ý, lầm lỳ bước tới mặt bảy, tám tên vu giả .
Những kẻ đều là tâm phúc của Sư Nguyệt Khanh. Tuy chúng che mặt, ăn vận như vu giả Vu Sơn, nhưng thực chất Vu Sơn, mà là đám tùy tùng ả mang theo khi đến đây.
"Đa tạ Mai Viện tôn ban thưởng."
Gã t.ử Binh gia râu ria xồm xoàm chắp tay tạ ơn Mai Trì Xuân. Đoạn, gã ngoắt , giáng một cú đ.ấ.m to như cái bao cát mặt một tên vu giả đang ngơ ngác hiểu mô tê gì. Tên đó lập tức gục ngã!
Sau đó, gã tóm lấy cổ chân tên vu giả bất tỉnh nhân sự, lôi xềnh xệch ngoài.
Lôi ? Lôi gì?
Đám vu giả còn dám nghĩ tiếp, hai bắp chân bắt đầu run rẩy bần bật.
Sư Nguyệt Khanh lạnh giọng: "Các hạ tưởng là dọa bọn họ ? E là ngài suy nghĩ quá đơn giản . Bọn họ sinh tử, bao nhiêu đòn tra khảo ép cung cũng..."
"Chúng đều là nước Vệ! Được Đại tướng quân nước Vệ huấn luyện. Ngoài chuyện đó , chúng gì hết!!"
Sư Nguyệt Khanh đột ngột đầu , đôi mày liễu nhíu chặt.
Mai Trì Xuân vắt chéo chân, đốt ngón tay chống cằm, ung dung cợt: “Tên , tháo chú phược , ném đám vu giả bên ngoài, chờ phân bổ trừ túy."
Trái ngược với vẻ nhàn nhã đó, từ sâu trong địa lao bỗng vẳng lên tiếng la hét kinh hoàng.
"Quần áo của ! Các định gì! Điên ! Ta là nam nhân! Mắt các mù hết ? Ta là nam nhân!!"
Tiếng chất vấn thê lương vang vọng khắp căn hầm trống trải.
Dưới ánh đèn lờ mờ, đám t.ử Binh gia in bóng to lớn như núi đá, lặng thinh chằm chằm đám bọn chúng.
“...Còn cả Tị Binh thuật nữa!"
Lại một tên vu giả khác sợ quá nhảy dựng lên hét lớn: “Tất cả bọn đều Tị Binh thuật luyện hóa xác. Tuy chỉ là một phần, kẻ thì là cánh tay, kẻ thì là đôi chân, kẻ thì là tiên cơ, nhưng bọn đều huấn luyện bằng cách đó!"
"Bọn theo Nguyệt Khanh đại nhân đến Vu Sơn là để giúp ngài nên đại sự. Còn đại sự gì, thì bọn , ngàn vạn là sự thật!"
"Giang Tái Tuyết!"
Chuỗi ngọc tóc mai rung bần bật, Sư Nguyệt Khanh trầm mắt tức giận quát: “Đám t.ử Nho gia các cứ trơ mắt ếch cái cảnh hoang đường, l.o.ạ.n l.u.â.n !?"
Giang Tái Tuyết liếc mắt bóng lưng mặc áo xanh lục của Mai Trì Xuân, gắt gỏng: “Lúc mắng mỏ lưng thì chê t.ử Nho gia chúng lũ ngụy quân tử. Lúc bọn dốc sức chấn hưng Chu lễ thì c.h.ử.i bọn là lũ cổ hủ. Giờ đường lôi t.ử Nho gia đòi chủ trì công đạo cơ ?"
"Hết chịu nổi đám các ngươi. Cả nữa.” Giang Tái Tuyết chỉ tay Mai Trì Xuân: “Thế mà cũng nghĩ , gớm c.h.ế.t , đây."
Giang Tái Tuyết bực dọc phủi phành phạch tà áo, như chốn thứ gì ô uế lắm, mặt mày nhăn nhó rảo bước rời .
Từ khoảnh khắc thấy ba chữ "Tị Binh thuật", ngọn lửa giận mới tạm lắng xuống trong lòng Mai Trì Xuân một nữa bùng lên. Hắn trừng mắt, ánh sắc lẹm găm chặt nữ nhân mặt.
Đại tướng quân nước Vệ.
Tị Binh thuật.
Sư Nguyệt Khanh mang danh nghĩa vị hôn thê của Lận Thanh Diệu đến Vu Sơn, mục đích chắc chắn để giúp nên "đại sự" gì đó. Mai Trì Xuân lờ mờ linh cảm, tất cả chuyện e rằng đều liên quan mật thiết đến Tị Binh thuật.
"Thấy bất ngờ lắm ?"
Mai Trì Xuân khẽ , những món trang sức bằng vàng áo lấp lánh ánh nến.
"Trên đời chẳng kiểu huấn luyện nào thể nhào nặn một kẻ chịu đựng đòn tra khảo dã man nhất. Trừ phi tự bản mang một tín ngưỡng vững vàng, bằng , kiểu gì cũng cách để cạy miệng bọn chúng."
Sư Nguyệt Khanh mỉm nhạt nhẽo, trong mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ.
"Bọn họ cũng chỉ thế thôi. Tiếp theo đây, Mai Viện tôn còn thủ đoạn nào nữa ?"
Đôi mắt phong lưu, đào hoa của Mai Trì Xuân lướt qua tỳ nữ lưng ả. Ả tỳ nữ lập tức rùng một cái.
"Yên tâm, mấy cái trò hạ lưu đó dùng để dọa bọn đàn ông thì , chứ đối phó với nữ nhân, vẫn còn đôi phần thương hoa tiếc ngọc."
Mai Trì Xuân xoa cằm suy nghĩ một lát, hai mắt chợt sáng lên: “Các ngươi... kẻ nào mà đặc biệt chướng mắt ?"
Sư Nguyệt Khanh mím chặt môi.
"Sư cô nương quản đường sá xa xôi từ nước Vệ tới đây, bề ngoài thì tỏ dịu dàng ngoan ngoãn phò tá vị hôn phu, nhưng thực chất tự xây dựng thế lực ngầm cho riêng . Với tâm cơ và mưu lược của ngươi, tuyệt đối sẽ cam chịu luồn cúi trướng một tên như Lận Thanh Diệu. Một mang hoài bão lớn lao như , thứ cô ghét cay ghét đắng nhất...e rằng chính là những kẻ ngu xuẩn."
"Nghe tên Sơn quỷ của Vu Sơn thạo thuật nhiếp hồn. Hắn chỉ rút hồn phách nhập Hình nộm, mà còn thể nhét cưỡng ép hồn phách một thể xác khác."
Mai Trì Xuân chồm tới, cợt sự d.a.o động nơi đáy mắt ả.
"Không một thông minh như Sư cô nương đây, thể điềm nhiên một kẻ ngu xuẩn chiếm lấy xác , phá nát những mưu toan bao năm, dùng chính cơ thể ngươi để những trò ngu xuẩn mà ngươi mơ cũng dám nghĩ tới ?"
Sắc mặt Sư Nguyệt Khanh trắng bệch. Tỳ nữ phía cũng lạnh toát cả tay chân.
Ả tỳ nữ run rẩy thốt lên: “Mai Trì Xuân! G.i.ế.c cũng chỉ là một đao c.h.é.m đầu! Sao ngươi thể nảy sinh cái ý nghĩ ác độc đến , ngươi thật uổng công t.ử Nho gia..."
"Các cũng thế nào là ác độc cơ !"
Mai Trì Xuân phắt dậy, tiếng quát giận dữ bật từ lồng n.g.ự.c như sấm rền.
"Bọn nước Vệ các ngươi dùng Tị Binh thuật để bồi dưỡng t.ử sĩ, bản ác độc đến mức nào ! Vị hôn phu của ngươi đem t.ử Binh gia vật thí nghiệm thiện Tị Binh thuật, lúc ngươi đem tới cứu , thấy ác độc !"
“Ngươi gả cho Lận Thanh Diệu, là moi móc thêm bí mật về Tị Binh thuật từ , để tạo một Tị Binh nhân thứ hai giống như Lung Linh... thực lực cường hãn, răm rắp lời sai bảo của ngươi!?"
Nhìn khuôn mặt tái nhợt như tuyết của đối phương, Mai Trì Xuân chỉ thấy nực .
"Bản ngươi cũng sợ cái cảm giác đ.á.n.h mất chính , bất do kỷ đúng ? Vậy những con bằng xương bằng thịt , trong mắt các là cái gì! Là công cụ, là vật liệu tiêu hao!"
Chiếc ghế tung cước đá văng, đập vách đá vỡ vụn thành bột.
Trong địa lao, tất cả câm như hến, ngay cả tiếng thở cũng cố ém .
Dưới bầu khí áp bách đến nghẹt thở , hồi lâu , Sư Nguyệt Khanh mới chậm rãi ngẩng đầu. Nàng khẽ nhướng đôi mày liễu, mỉm : “Kẻ khiến Linh Lung đại nhân chịu cảnh bất do kỷ, là . Cơn thịnh nộ của Mai Viện tôn, e là trút nhầm ."
Nàng thẳng đôi mắt vằn tia m.á.u của Mai Trì Xuân.
"Ngài ? Linh Lung đại nhân vì cứu ngài, nên mới vi phạm cấm chế mà Lận Thương Ngọc gài trong cơ thể. Thực chỉ cần g.i.ế.c con bé đó là xong chuyện, nhưng nàng kiên quyết chịu."
"Trận chiến thành danh của Vân Vũ Đài, chính là do nàng chỉ cho cách phá kiếm chiêu của nàng . Nàng dạy cách đ.á.n.h bại nàng mặt hàng vạn ánh mắt ngưỡng mộ bên . Nàng dâng bằng hai tay thanh Thiên Lục kiếm gắn bó cả trăm năm, dâng cả cái Sắc Mệnh Quỷ Ngục mà nàng nhọc công gây dựng tay ."
"Ngài đúng, tu vi của mãi mãi thể nào đ.á.n.h bại Lung Linh. , kẻ thực sự kéo Tư ngục Linh Lung ngã khỏi bệ thần, để đời chế giễu mỉa mai, chính là bản ngài đấy."
Giọng Sư Nguyệt Khanh mềm mỏng, nhưng từng lời thốt sắc bén như d.a.o cạo.
"Ngài tưởng hôm nay nàng phá phong ấn là thể trở thời kỳ đỉnh cao ? Ngài lầm . Tư ngục Linh Lung của ngày xưa mới là một Tị Binh nhân mỹ tì vết!"
"Chính ngài gieo tì vết sự mỹ của nàng . Ngài hủy hoại kiếm tâm thuần khiết của nàng ! Ngài biến một thiên tài độc nhất vô nhị thế gian thành một kẻ phàm phu tục t.ử mang thất tình lục dục! Ngài vấy bẩn nàng ! Mai Trì Xuân, cái thứ tình yêu vô giá trị của ngài, sớm muộn gì cũng hại c.h.ế.t nàng mà thôi!"
Từng lời như mưa rào trút xuống, khiến cả địa lao dường như cũng khẽ chấn động.
Giang Tái Tuyết bước khỏi địa lao, lập tức dừng bước.
"Nguy , mau! Chắc chắn Mai Trì Xuân lên cơn điên !!"
Trong sân nhà trúc. Lung Linh đang ghế đẩu bóc tỏi cùng Khương Huyền Hi, chợt ngẩng đầu lên. Vài chiếc lá trúc nương theo chiều gió rụng xuống, vương mái tóc nàng.
"Thất lễ ."
Uất Trì Túc bước tới từ phía , vươn tay gạt chiếc lá trúc tóc nàng xuống.
Lung Linh chớp mắt, buông lời cảm tạ.
Khương Huyền Hi tay đang bận rộn bóc tỏi, liếc mắt khối Huyền Quy Lệnh đặt chiếc bàn thấp, vẻ mặt chút bất đắc dĩ.
Nàng nở một nụ ngoài da với Mạnh Đàn Uyên đang trong sân: “Nho gia các một t.ử như Mai Trì Xuân, chắc chắn là phúc báo nhờ dốc sức chấn hưng Chu lễ mà đấy."
Mạnh Đàn Uyên: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-41.html.]
Lung Linh vốn rõ chuyện gì đang xảy , mím môi hỏi: “Cự Tử, ngài vẫn trả lời . Nếu thể Mặc gia thành kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải', ngài thể trả thể xác của Mai Trì Xuân cho ?"
Khương Huyền Hi đáp: "Lung Linh cô nương, nếu ngươi mạo hiểm chuyện chỉ vì thích Mai Trì Xuân, thì khuyên ngươi nên suy nghĩ cho kỹ."
Uất Trì Túc liếc Lung Linh, thấy mặt nàng sa sầm xuống. Nàng cất lời: “Tại chứ? Lý do chuyện chẳng liên quan gì đến thực lực của cả. Bất luận nhận lời vì mục đích gì, chỉ cần là chuyện hứa, thì còn một thở, cũng sẽ dốc sức thành."
"Ta thì nghi ngờ gì cái tính cố chấp đ.â.m đầu ngõ cụt của ngươi."
Khương Huyền Hi chống cằm, tươi nàng: “Ta chỉ cảm thấy, ngươi nên coi trọng sức mạnh ở đây hơn."
Nàng chỉ tay vị trí trái tim .
“Ngươi từng nghĩ xem khôi phục linh khí bằng cách nào ?"
Lung Linh ngập ngừng một thoáng lắc đầu.
Khương Huyền Hi bóc nhánh tỏi tay, chậm rãi giải thích: “Linh tu tu luyện thuật dưỡng tâm trị khí. Có theo đuổi đại đạo vô tình, vướng bận thế tục. Cũng bao dung ôm trọn vạn vật thiên hạ lòng, đó là đạo đa tình. Hai con đường trái ngược ."
"Những kẻ tầm thường thế gian thường lửng lơ mắc kẹt giữa hai con đường . nếu theo đuổi sức mạnh tối thượng, ngươi chỉ thể chọn một con đường và đến cùng."
"Lung Linh cô nương, tuy ngươi lấy linh khí ngày , nhưng tâm cảnh khác xưa một trời một vực. Con đường tiếp theo ngươi sẽ khác biệt với nửa đời của ngươi. Ta chỉ xác nhận xem ngươi chuẩn sẵn sàng cho điều đó ."
Mấy bậc cao nhân chuyện cứ như mây, Lung Linh thực sự thể nào hiểu hết thâm ý trong đó.
một hồi im lặng, nàng mở miệng : “Ta hình như chỉ là thích . Ta lúc nào cũng rạng rỡ, kiêu hãnh như . Ta sống lâu trăm tuổi, uổng mạng hy sinh khi còn đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất."
Mạnh Đàn Uyên gốc trúc vẫn im lặng .
", lẽ là do quá tham lam."
Lung Linh cúi đầu, sờ con Hình nộm đeo bên hông.
"Ta chỉ sống tiếp. Ta còn cùng sống trong một thế giới mà yêu thích. Một thế giới những thị trấn bình yên ấm áp, những góc phố nhộn nhịp đông vui. Bên ngoài bức tường thành tà túy hoành hành, chỉ bốn mùa luân chuyển bình thường. Mọi thể an cư lạc nghiệp, hoặc lấy bốn bể nhà, thì đến đó..."
"Ta chỉ vì lý do đó mà chuyện , ?"
Khoảng sân chìm trong tĩnh lặng một hồi lâu.
Khương Huyền Hi từ cơn sững sờ bừng tỉnh, phụt thành tiếng: “Ây da, tại . Là đ.á.n.h giá thấp ngươi . Ta còn tưởng ngươi thực sự thằng nhóc đó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương ân ái cơ đấy..."
Lung Linh khó hiểu: "Chuyện đó thì đương nhiên cũng chứ, hai chuyện mâu thuẫn gì ."
Nghe xong câu , đôi mày của Mạnh Đàn Uyên nhíu chặt đến mức thể thắt thành một nút nơ.
Thanh thiên bạch nhật mà ăn thế , còn cái thể thống gì nữa.
"Lung Linh cô nương."
Uất Trì Túc bỗng nhiên lên tiếng.
"Nếu ngươi quyết tâm đó, Uất Trì Túc nguyện dẫn dắt ba vạn t.ử Binh gia theo sự điều động của ngươi."
Khương Huyền Hi và Mạnh Đàn Uyên đồng loạt ngẩng đầu .
Sau thoáng chốc sững sờ, Mạnh Đàn Uyên nhận điều gì đó.
Gia tộc Uất Trì nhiều đời nay đều tôn thờ Cửu Thiên Huyền Nữ. Trước đó, Uất Trì Túc còn nằng nặc đòi cưới Lung Linh, nay đột nhiên thề nguyện trung thành với nàng. Chỉ một khả năng duy nhất...
Uất Trì Túc cũng phát hiện , Lung Linh với phận là một Tị Binh nhân, khả năng chính là Huyền Nữ t.ử trận hàng trăm năm .
Có tình nguyện mang theo ba vạn binh mã tới đầu quân, Lung Linh đương nhiên là sẵn lòng. Chỉ là khi nghĩ ngợi một hồi, nàng hỏi: “Ngài định cưới nữa ?"
Uất Trì Túc khựng . Vị thủ lĩnh Binh gia vóc dáng vạm vỡ thế mà để lộ một nét thẹn thùng hiếm thấy.
"Nếu Lung Linh cô nương bằng lòng, thì cũng..."
"Nàng bằng lòng! Ở đây chẳng ai bằng lòng cả! Một cũng ! Ai cho phép ngươi đây? Ai trả lời xem, rốt cuộc là ai cho đây?"
Không từ lúc nào, Mai Trì Xuân cửa nhà trúc, lạnh lùng lên tiếng.
Khương Huyền Hi khoái chí xem náo nhiệt: “Là thầy của dẫn đấy."
Mạnh Đàn Uyên: "..."
Mai Trì Xuân như : "Thầy, đường tình duyên của lận đận, nên sinh chướng mắt cảnh đồ ân ái, thế là nhé?"
Lung Linh để ý thấy vẻ mặt của Khương Huyền Hi và Mạnh Đàn Uyên đều cứng đờ .
đợi lâu, nàng Mai Trì Xuân kéo tuột trong bếp.
Tuy lâu một chút, nhưng lúc về Mai Trì Xuân quả thực xách theo một giỏ đầy thịt cá, rau củ. Hắn kiên quyết cho Lung Linh nhúng tay , chỉ tay ngọn núi phía nhà trúc.
"Đặt tỏi xuống . Nàng mà rảnh rỗi quá thì núi cái hồ nước nóng đấy, đó chơi ."
Lung Linh nghiêng đầu dò xét sắc mặt .
"Tại bực nữa ? Vì Uất Trì Túc ?"
"Không ."
Đương nhiên vì Uất Trì Túc. Kẻ l..m t.ì.n.h địch của e là vẫn đủ trình.
Hắn chỉ là nhớ những lời Sư Nguyệt Khanh hôm nay.
...Quả là một ả đàn bà thâm độc, mỗi lời thốt đều đ.â.m trúng tim đen . Sao lúc ả l.i.ế.m môi tự tẩm độc c.h.ế.t quách cho rảnh nợ?
"Tu vi của nàng, thực sự khôi phục ?"
Ngập ngừng một lát, Mai Trì Xuân nhặt rau, vờ như tiện miệng hỏi một câu bâng quơ.
Lung Linh những tâm tư rối rắm, trằn trọc trong lòng , cứ thẳng thắn đáp: “Linh khí thì khôi phục , nhưng dùng kiếm đòi hỏi tâm niệm hợp nhất. Bây giờ lẽ thể hợp nhất nữa, nên Thiên Lục kiếm kỹ còn tùy tâm sở d.ụ.c như . Nếu đạt trình độ như xưa, chắc tu luyện từ đầu...Sao ?"
Mai Trì Xuân đưa tay day trán.
"Không gì."
Quả nhiên ả đàn bà c.h.ế.t tiệt Sư Nguyệt Khanh trúng .
Nếu vì lệnh cấm g.i.ế.c của Khương Huyền Hi và Mạnh Đàn Uyên, thật sự dùng trọng hình bức cung ả khai kẻ để diệt trừ hậu họa.
Lát , phát hiện Lung Linh đang lặng lẽ chằm chằm chớp mắt.
Những chuyện moi móc từ địa lao hôm nay nhiều vô kể, rối rắm như mớ bòng bong. Ngay cả bản còn gỡ rối , Mai Trì Xuân để Lung Linh thêm phiền lòng.
Thế là giãn chân mày , hỏi: “Nàng cứ chằm chằm thế gì?"
Lung Linh chớp chớp mắt: "Ban đầu vốn dĩ thích cái vẻ mặt lúc cáu kỉnh của . ban nãy chợt nhận , lúc trông bực dọc, khó ở thế , thực cũng trai phết."
"..."
Trong lúc Mai Trì Xuân còn đang ngớ , Lung Linh nhón chân lên, hết sức tự nhiên, dường như chẳng cần chút do dự e thẹn nào...hôn lên má một cái phớt nhẹ.
"Vậy tắm đây."
Thiếu nữ chân sáo bước nhẹ tênh.
Một lúc lâu .
Mai Trì Xuân vẫn cắm cúi nhặt rau, thái thịt, xào nấu. Rồi một nỗi hoài nghi đột nhiên nảy trong đầu :
Hắn rốt cuộc thực sự sống từ cõi c.h.ế.t ?
Chẳng lẽ tất cả những chuyện chỉ là ảo giác lúc lâm chung của ?
ngay đó, lập tức tỉnh táo , bởi những phản ứng dồn dập cơ thể mách bảo rằng đây tuyệt đối là ảo giác.
Bởi vì.
Ngay cả trong mơ, cũng thể nào mường tượng nổi...
Lung Linh sẽ mang theo con Hình nộm chung tri giác với tắm cùng .