Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:16:48
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vén những chùm hoa t.ử đằng rủ xuống đậm nhạt đan xen, Lung Linh men theo triền dốc leo lên. Quả nhiên đằng lớp màn hoa t.ử đằng ở ngọn núi phía , nàng tìm thấy một đầm nước xanh biếc.

Suối nước nóng lớn lắm. Nói đúng hơn, bộ khu đất đặt nhà trúc cũng chẳng lấy gì rộng rãi. so với ngôi nhà cũ kỹ của họ Mai ở Thanh Đồng Thành, thì nơi đây vẫn rộng rãi, thoáng đãng hơn gấp bội.

Phía là nhà cửa, đằng là suối nước. Nằm trọn trong lòng long mạch, cỏ hoa mọc um tùm tươi .

Kẹp giữa Sinh T.ử Trủng và Vu Sơn, nơi tựa như một chốn bồng lai tiên cảnh cách biệt với thế giới bên ngoài.

Nói mới nhớ, vùng đất tứ bề đều chướng khí Thái tuế ô nhiễm , lấy suối nước nóng thế ?

Chắc là đào đường dẫn nước từ nơi khác về đấy chứ?

Lung Linh khỏa tay đùa nghịch làn nước ấm áp. Trong lòng ngập tràn một tư vị khó tả. Nàng khẽ rũ mắt, lấy khối Huyền Quy Lệnh , lạch cạch gõ vài chữ, xong xuôi mới cởi bỏ đai áo bước xuống nước.

Nước ấm thư giãn tứ chi đang rã rời, nhức mỏi của nàng. Ban đầu Lung Linh còn đang miên man suy nghĩ vài chuyện, nhưng nghĩ mãi cơn buồn ngủ dần ập đến.

Chỉ là dù buồn ngủ díu cả mắt, nàng vẫn quên để mắt tới con Hình nộm đang đặt trong chiếc giỏ tre dập dềnh mặt nước.

Con Hình nộm liên kết tri giác với Mai Trì Xuân. Nàng sợ kẻ rắp tâm lợi dụng nó để hãm hại , nên từ lúc tỉnh dậy, nàng luôn mang nó theo bên , nửa bước rời.

Ngắm nghía một hồi, Lung Linh phát hiện Hình nộm dường như dính chút m.á.u bẩn.

...Hình nộm ngâm trong nước liệu c.h.ế.t đuối nhỉ?

Lung Linh dám thử, chỉ rón rén vớt chút nước rưới lên nó. Sau đó dùng phần thịt nơi đầu ngón tay chà xát nhè nhẹ, rửa sạch lớp m.á.u khô cứng đọng đó, lấy khăn lụa cẩn thận lau chùi tỉ mỉ.

Đợi đến khi lau khô ngóc ngách, nàng mới an tâm tiếp tục ngâm tắm rửa.

Nửa canh giờ , Tú Tú nhận tin nhắn của Lung Linh liền nhảy nhót tung tăng chạy bờ suối. Vừa bắt gặp cảnh cô thiếu nữ đang khép hờ mắt từ từ mở mắt .

Tú Tú hiếm hoi lắm mới hình một phen.

Cũng tại Lung Linh thường ngày tính tình lạnh nhạt, g.i.ế.c đ.â.m d.a.o hề chớp mắt, khiến dễ dàng quên mất rằng, thực chất nàng sở hữu một gương mặt mộc mạc, thuần khiết xinh đến nhường nào. Nếu cứ giữ bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, im lặng chằm chằm ai đó như thế , quả thực thể khiến cuồng, mê mẩn đến điên đảo thần hồn.

“...Tỷ đang gì đấy?"

Lung Linh mở mắt thấy Tú Tú đeo cặp kính lưu ly dùng để điều khiển thanh diều của Mặc gia, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Lung Linh tỷ, tỷ cũng mất cảnh giác quá đấy! Tắm rửa lộ thiên thế thèm dựng cái kết giới gì đó lên. Nhỡ kẻ nào nổi lòng tham sắc dục, lén lút rình trộm tỷ thì !"

Lung Linh nghĩ bụng, chắc chẳng ai đủ bản lĩnh tiếp cận nàng mà đ.á.n.h động đến nàng .

Nếu , thì chắc chắn là do nàng ngầm cho phép.

"Muội mang đồ đến ?"

, mang đến đây!"

Tú Tú xổm bên bờ suối, trải rộng tấm bản đồ phân bố trụ đá linh tấn của Mặc gia .

"Cái vốn dĩ coi là cơ mật. vụ tên nội gián Vu Sơn phái tới ăn cắp , giờ nó cũng chẳng thứ gì bí mật giấu giếm nữa. Chỉ cần là t.ử Mặc gia đều thể mượn xem... tỷ lấy cái gì?"

Lung Linh đáp, chỉ úp sấp bên bờ, chăm chú quan sát bản đồ.

Chư t.ử bách gia gồm tám nhà cộng thêm Vu Sơn, mỗi nhà chiếm giữ một đường long mạch của Cửu Châu. Chỉ cần cắm trụ đá linh tấn lên cả chín đường long mạch , là thể bao phủ bộ Cửu Châu, hình thành nên một linh vực khổng lồ, quét sạch chướng khí Thái tuế.

Hiện tại, Thanh Đồng Thành sở hữu trụ đá linh tấn lớn nhất. Kế đến là Ngọc Hoàng Đỉnh, với bốn cây trụ nhỏ cắm ở phần đầu và phần đuôi long mạch.

Ở những nơi khác, rải rác tổng cộng một trăm ba mươi mốt cây trụ đá linh tấn. Vùng phủ sóng của chúng chỉ vỏn vẹn ba, bốn phần mười diện tích Cửu Châu, chỉ đủ để Huyền Quy Lệnh phát huy tác dụng, chứ thể kết thành linh vực .

nếu nàng gom hết những cây trụ đá linh tấn rải rác khắp nơi , đem cắm bộ lên chín đường long mạch thì ?

"Vu Sơn thì gì, tại Nông gia, Y gia ít trụ đá linh tấn như ?"

Tú Tú chống cằm giải thích: “Người chỉ sống ẩn dật, màng thế sự, chứ dễ bắt nạt. Tỷ nghĩ lương thực trong Thanh Đồng Thành của chúng từ ?"

Lung Linh gật gù, thu dọn tấm bản đồ để cùng với quần áo bờ.

"Chuyện , tuyệt đối cho ai , bất cứ ai cũng ."

"Thế...Mai Trì Xuân thì ?"

Đôi mắt đen láy thẳng Tú Tú, nàng gằn từng chữ: “Huynh tuyệt đối ."

Tú Tú đưa tay động tác khóa miệng, gật đầu lia lịa.

"Tên quả thực đề phòng. Ban nãy lúc tới, vốn dĩ định chào hỏi một tiếng, ai ngờ thấy cứ như thấy quỷ. Xách nguyên một xô nước, cắm đầu cắm cổ chuồn thẳng trong phòng thèm ngoái ...Hành tung mờ ám thế , chắc chắn là đang ủ mưu tính kế chuyện xa gì !"

Lung Linh thì nghĩ sẽ chuyện gì xa. Không cho , thuần túy chỉ vì sợ lo lắng mà thôi.

Nghe Tú Tú , đến lúc dùng bữa, Lung Linh tiện miệng hỏi một câu: “...Huynh xách nước phòng ? Có vết thương cũ vẫn khỏi hẳn ? Biết thế hôm nay để xuống bếp ."

"Khụ khụ khụ..."

Mai Trì Xuân mới nửa câu đầu của Lung Linh sặc sụa. Đợi nàng hết câu, ho sặc đến mức mặt đỏ bừng từ mang tai xuống tận cổ.

"Huynh chột lắm, chắc chắn là đang giấu giếm bí mật gì ." Tú Tú ghé tai Lung Linh, sức dèm pha.

"Mai Uẩn Tú." Đợi cơn sặc qua , Mai Trì Xuân liếc xéo cô nhóc một cái: “Trẻ con mách lẻo dễ lở miệng lắm, ngươi ?"

Tú Tú cái sắc lẹm của cho lạnh buốt sống lưng, vội vàng cắm mặt xuống bát lùa cơm tôm tốp.

Cảnh cáo Tú Tú xong, Mai Trì Xuân mới sang cô thiếu nữ đang ánh lên vẻ lo âu.

Nỗi lo lắng chân thành, tha thiết trong mắt nàng khiến Mai Trì Xuân dù mặt dày đến cũng tránh khỏi chút chột , nóng bừng cả mặt.

... chuyện thể trách ?

Ai bảo nàng cũng mang theo cái con Hình nộm rách nát gì. Tuy thể thông qua con Hình nộm, nhưng xúc cảm chạm nó đều truyền tải nguyên vẹn đến cơ thể .

Hắn thể cảm nhận nàng ôm nó lòng.

Cũng thể cảm nhận những ngón tay ướt sũng của nàng vuốt ve nó.

Nếu nàng cứ qua loa đại khái thì còn đỡ khổ. Đằng , mỗi cái chạm, mỗi cử chỉ của nàng đều nhẹ nhàng, mềm mại đến lạ thường...

Ánh mắt Mai Trì Xuân lướt qua đôi bàn tay thon thả, mịn màng của nàng. Không chỉ là cảm giác, mà ngay cả những vết chai sạn nhỏ xíu lòng bàn tay nàng lướt qua rối loạn nhịp thở của như thế nào, đều nhớ như in.

Hắn vội vàng lảng tránh ánh mắt, ực một cạn sạch cốc lớn.

"Hình nộm đó, nhất là cứ giao cho bảo quản ."

Lung Linh ngờ đưa yêu cầu . Khi định thần , nàng dứt khoát phản bác: “Không ."

"Sao ?" Mai Trì Xuân chút bất ngờ, bật : “Đó là Hình nộm của cơ mà."

Chính vì con Hình nộm đó là , nên Lung Linh mới trả .

Đó là vật duy nhất bên cạnh nàng liên quan đến .

“...Linh khí của vẫn hồi phục. Lỡ chuyện gì bất trắc xảy thì ?"

Mai Trì Xuân điềm nhiên đáp: "Xung quanh Sinh T.ử Trủng bao nhiêu t.ử Nho gia bảo vệ , chuyện bất trắc ? Hơn nữa, chẳng Cự T.ử Mặc gia hứa sẽ trả xác cho ? Vài ngày nữa hồn phách quy vị, tự khắc sẽ sức tự bảo vệ bản thôi."

Lý lẽ của kín kẽ, nửa điểm sơ hở, Lung Linh tìm cớ nào để phản bác.

con thỏ ép đường cùng cũng c.ắ.n . Nàng bắt đầu giở trò cãi cùn: “Vậy thì mấy ngày nữa tính . Có tin tưởng ? Cảm thấy để chỗ an ?"

Mai Trì Xuân thầm nghĩ, đúng là cảm thấy cực kỳ an .

Nàng cứ rảnh rỗi là lôi con Hình nộm nắn tới nắn lui. Ai mà lúc nào nổi hứng, nàng mang nó tắm rửa cùng nữa?

"Nàng cứ coi như cảm giác an . Tóm là trả cho ."

“...Không trả."

Lung Linh giả vờ như thấy, cắm mặt chuyên tâm ăn cơm. Ai ngờ đũa vươn đôi đũa của Mai Trì Xuân gắp chặt .

Hắn chút bất lực: "Ngoan nào."

con cứng đầu cứng cổ gì dễ dàng chịu khuất phục đến thế. Lung Linh lập tức rút đũa , dùng tay trái tì chặt đôi đũa của xuống mặt bàn.

Mai Trì Xuân lường nước của nàng. Đôi đũa bàn chỉ là mồi nhử. Một tay khác của luồn lưng nàng từ lúc nào, chộp lấy con Hình nộm.

Một nắm đ.ấ.m sượt qua hàm của .

Mai Trì Xuân chớp mắt, dám tin: “Nàng đ.á.n.h ?"

Lung Linh cũng cứng đờ .

Chỉ tại đây Mai Trì Xuân giở thói lưu manh, đ.á.n.h lén nàng hoài. Lung Linh thành thói quen, hễ bất thình lình áp sát là tay chân phản ứng còn nhanh hơn cả não, thu cũng kịp.

Lung Linh phần luống cuống: “Không , nãy trúng . Xin , cố ý..."

"Lừa nàng đấy."

Mai Trì Xuân dùng ngón trỏ móc lấy con Hình nộm, tít cả mắt: “Món đồ xin nhận nhé...Ái da!"

Lần thì đ.á.n.h thật .

Trong sân, lá trúc xào xạc rơi. Trên bàn, những món ăn dân dã nóng hổi bốc khói nghi ngút. Tú Tú một tay bưng bát cơm ăn ngon lành, một bên thích thú xem hai cấu xé .

Vốn dĩ còn chiêm ngưỡng màn so tài cao thấp giữa hai đại cao thủ lừng danh thiên hạ, ai dè xem một lúc, cô nhóc trề môi.

Liếc mắt đưa tình.

Sến súa quá mất.

Cuối cùng con Hình nộm vẫn trở về tay Lung Linh.

Chưa giật Hình nộm còn Lung Linh rượt đ.á.n.h cho một trận. Buổi chiều, khi Giang Tái Tuyết đến gọi bọn họ tới Sinh T.ử Trủng, mặt mũi Mai Trì Xuân sưng sỉa thấy rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-42.html.]

Tất nhiên, chỉ khó ở với khác thôi.

“...Ta bàn bạc với Cự T.ử Mặc gia . Không nên di chuyển Sư Nguyệt Khanh lúc . Tạm thời giam giữ ả ở Sinh T.ử Trủng là thượng sách. Ta sẽ ở đây, đại diện cho liên minh ba nhà Nho, Mặc, Binh để đàm phán với Vu Sơn."

"Hiến Chi và Lung Linh cô nương thì theo Cự T.ử Mặc gia về Thanh Đồng Thành, tiến hành giao nhận xác của Hiến Chi theo đúng thỏa thuận. Còn việc ứng phó tiếp theo , xem Vu Sơn giở trò gì . Các vị ý kiến gì ?"

Những mặt đều là t.ử tinh của ba nhà. Nghe Mạnh Đàn Uyên trình bày, họ chỉ bổ sung thêm một tiểu tiết. Về tổng thể chiến lược, t.ử ba nhà ai dị nghị gì.

Những năm gần đây, Vu Sơn dã tâm bừng bừng, thế lực ngày càng bành trướng. Nếu nhân cơ hội kìm hãm bọn chúng , thì chuyện chư t.ử bách gia gánh chịu hậu họa khôn lường chỉ là chuyện sớm muộn.

"Về phần thẩm vấn Sư Nguyệt Khanh.” Khương Huyền Hi lên tiếng: “Tuy dùng đến trọng hình, nhưng bộ dạng của ả, e là dùng đến cũng chẳng cạy miệng ả nhả thông tin gì hữu ích...Lung Linh cô nương, ngươi thử một phen ?"

Ánh mắt của đổ dồn về phía thiếu nữ gầy gò cạnh Khương Huyền Hi.

Đệ t.ử ba nhà đây ai là uy danh của Tư ngục Linh Lung. Thậm chí ít từng giao thủ với nàng. đây là đầu tiên họ diện kiến dung nhan thực sự của nàng ở cách gần thế .

Nói nhỉ, cảm giác khác một trời một vực so với tưởng tượng của bọn họ.

"Chắc thôi cần ."

Giọng điệu của thiếu nữ trong trẻo, nhẹ nhàng vô cùng.

"Ta chỉ dùng mỗi trọng hình. Nhỡ ả c.h.ế.t hoặc tàn phế, thì lấy ả đàm phán với Vu Sơn nữa?"

"..."

cái khí chất sát phạt quyết đoán !

Nói thì , nhưng khi buổi nghị sự kết thúc, Lung Linh vẫn một chuyến tới địa lao bên trong Sinh T.ử Trủng.

Cái địa lao của Binh gia qua là nơi một trở . Chỗ nào cũng vương vãi những vết m.á.u cũ kỹ đen ngòm. Ngay cả khi ai động đến trọng hình với Sư Nguyệt Khanh, thì bản cái môi trường ở đây cũng coi là một loại nhục hình .

Tuy nhiên, Sư Nguyệt Khanh vẫn tỏ cực kỳ điềm nhiên tự tại.

"Vị Mai Viện tôn cùng ngươi ?"

Lung Linh hỏi: “Ngươi gặp ?"

"Mai Viện tôn tướng mạo phong lưu, là nam t.ử tuấn tú nhất mà từng gặp trong đời. Địa lao buồn tẻ, nếu ngắm mỹ nhân thì còn gì bằng."

Giang Tái Tuyết cùng Lung Linh khẽ cau mày.

Qua mấy ngày thẩm vấn, đều nhận nữ nhân mặt hiền tâm độc, đao thương bất nhập. Giang Tái Tuyết bắt đầu nâng cao cảnh giác, e rằng ả giở trò cũ, mượn cớ chọc tức Mai Trì Xuân như hôm nọ để né tránh việc thẩm vấn.

Lung Linh xuống mặt ả, sắc mặt chút đổi.

"Vậy thì ngươi cứ tạm cho đỡ ghiền ."

Nụ môi Sư Nguyệt Khanh vẫn đổi.

"Lúc rời khỏi Vu Sơn, hôn kỳ của ngươi và Lận Thanh Diệu định tháng Bảy. Không hiện tại chuẩn đến ?"

Địa lao chìm tĩnh lặng một lát, ánh mắt Sư Nguyệt Khanh nhảy múa ánh nến.

"Ta đoán, chắc sẽ màng bận tâm mấy chuyện vặt vãnh nhỉ."

Lung Linh tự hỏi tự trả lời: “Sư cô nương mỗi ngày bày mưu tính kế giúp , lo liệu hôn lễ, bình thường đến chuyện ăn uống ngủ nghỉ của cũng đều tận tâm lo liệu. Trí lực cạn kiệt đến nhường , hy vọng thứ ngươi mưu cầu thể xứng đáng với công sức ngươi nhẫn nhục chịu đựng, ngày đêm lao tâm khổ tứ."

Nói xong, Lung Linh dậy.

Giang Tái Tuyết ngạc nhiên mặt: "Nói xong ?"

Lung Linh gật đầu.

Giang Tái Tuyết nàng, sang Sư Nguyệt Khanh với ánh mắt tối sầm.

Rốt cuộc nàng đây là để thẩm vấn, là để thăm hỏi ủi an ?

"À, còn nữa." Lung Linh lên tiếng: “Vừa nãy Giang sư với , đám thuộc hạ của ngươi nhục. Bất kể là đằng đằng , trinh tiết vẫn còn nguyên, ngươi cứ yên tâm."

Giang Tái Tuyết khẽ nhắm tịt mắt .

Sự thật thì đúng là như thế, nhưng câu chữ thốt thì đúng là thô thiển chịu nổi.

Mãi một lúc , Sư Nguyệt Khanh cuối cùng cũng cất lời: “Không hổ là Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục, thủ đoạn quả thực cao minh, giống như cái lũ chỉ gào to hét lớn ."

Giang Tái Tuyết khó hiểu ả. Hắn thật Lung Linh thủ đoạn cao minh ở chỗ nào.

" mà, câu ban nãy, cũng dành tặng cho ngươi."

Sư Nguyệt Khanh ngước mắt lên, phong thái đoan trang, mày ngài thanh tú.

“Ngươi vì một gã đàn ông hèn mọn mà hủy hoại thứ kiếm kỹ độc nhất vô nhị của , hy vọng cũng xứng đáng với sự hy sinh to lớn của ngươi."

Lung Linh sự châm biếm trong lời của ả.

"Với tuổi đời của ngươi, thể nào là kẻ chủ mưu bày vụ t.h.ả.m án diệt môn nhà họ Lận . Ngươi thà giam cầm ở đây, lúc nào cũng đối mặt với nguy cơ dụng trọng hình, thế mà vẫn c.ắ.n răng khai cái tên đó...Chẳng lẽ ngươi là đang hy sinh vì cái kẻ đằng ngươi ?"

Sư Nguyệt Khanh khẩy, ý tứ như "Sao mà giống ?".

Thế nhưng, ánh mắt Lung Linh hề lay động mảy may.

"Có gì giống ? Một thể tìm yêu để thành , nhưng ngươi đẩy đến Vu Sơn, giả mù sa mưa, luồn cúi lấy một kẻ chẳng hề tôn trọng chồng. Đó chính là sự hy sinh. Bất kể đây là lựa chọn do chính ngươi đưa , thì ngươi vẫn đang khác, hoặc chính bản , coi như một món công cụ để đem hy sinh. Chẳng lẽ chính ngươi cũng nhận điều đó ?"

Đáy mắt Sư Nguyệt Khanh còn lấy một tia ý . Đôi đồng t.ử đen láy hình ảnh của Lung Linh lúc lấp đầy.

"Ta trả giá vì trót yêu một . Ta trả giá là để cái quyền tự do bộc lộ sự yêu ghét của bản . Còn ngươi, rốt cuộc ngươi đang gánh chịu cái giá vì thứ gì cơ chứ?"

Ngọn nến kêu xèo xèo, đôi mắt thanh thủy mùa thu dường như cũng nứt một kẽ hở ngay trong khoảnh khắc đó.

Lung Linh dậy, giữ một cách với ả.

Có một khoảnh khắc, đôi mắt lãnh đạm, chút sinh khí của Sư Nguyệt Khanh, trong đầu Lung Linh bỗng lóe lên một ý nghĩ...

Liệu Sư Nguyệt Khanh cũng là một Tị Binh nhân ?

Ý nghĩ cứ luẩn quẩn trong lòng Lung Linh, cho đến tận khi rời khỏi Sinh T.ử Trủng, nó vẫn cứ thấp thoáng hiện hữu trong đầu nàng.

Nghĩ mãi , nàng đành đem suy đoán kể cho Mai Trì Xuân .

“...Cũng khả năng . Nếu ả thực sự rắp tâm tiếp cận Lận Thanh Diệu, thứ mà ả thèm khát, chắc chắn chỉ thể là Tị Binh thuật mà Lận Thương Ngọc truyền cho mà thôi."

Mai Trì Xuân trầm ngâm giây lát, nhớ những lời Sư Nguyệt Khanh từng với đó.

"Hơn nữa, vẻ đố kỵ với thiên phú của nàng. Biết chừng, chính bản là một phiên bản , một món hàng thải, nên mới đoạt lấy Tị Binh thuật chỉnh, để tự biến trở nên giống như nàng."

Nghĩ tới đây, Mai Trì Xuân bật chế giễu: “Cái gốc gác tồi tàn, dùng tà thuật gì nữa cũng vô ích thôi. Nếu ai cũng thể tùy tiện trở thành tuyệt thế cao thủ, khi còn sống Lận Thương Ngọc tạo cả một đạo quân ở nước Vệ? Có thế thì sớm nhất thống Cửu Châu , chuyện diệt môn?"

Lung Linh bỗng chốc im lặng.

Mai Trì Xuân thấy nàng gì, ngẫm những lời thốt , cũng mơ hồ cảm thấy gì đó sai sai.

Trong mắt , cả nhà họ Lận từ xuống chẳng lấy một ai . đối với Lung Linh, tình cảm của nàng chắc chắn phức tạp.

"Thôi nhắc tới mấy kẻ đáng ghét đó nữa. Ngày mai chúng lên đường về Thanh Đồng Thành. Mấy chuyện đau đầu cứ vứt cho thầy và Cự T.ử Mặc gia giải quyết là xong...Hôm nay nàng chỉ hàn huyên với Sư Nguyệt Khanh thôi ? Cớ ở trong đó lâu thế?"

Lúc Lung Linh mới bừng tỉnh, tháo chiếc túi nhỏ bên hông đưa cho Mai Trì Xuân.

"Thứ gì đây? Tặng quà cho ..."

Mai Trì Xuân hớn hở mở túi , nụ môi lập tức đông cứng .

"Lung Linh! Con Hình nộm của ai đây!"

Lung Linh chầm chậm ngước mắt : "Của đó."

Nàng nhẹ bẫng, khiến Mai Trì Xuân nhất thời á khẩu.

“...Nàng ở trong địa lao lâu như , là để bảo tên Sơn quỷ cũng dùng hồn thể của nàng nặn một con Hình nộm!? Lung Linh, rốt cuộc trong đầu nàng đang nghĩ cái quái gì ?"

Thấy mặt mày giận dữ, Lung Linh lảng tránh ánh mắt, đáp: “Chẳng tin tưởng ? Giờ cũng một con Hình nộm trong tay , tin chứ...Dù thì cũng đòi con Hình nộm của đấy."

"…"

Mai Trì Xuân tức đến mức chỉ nhéo má nàng một cái thật đau.

Hắn tin tưởng nàng cho !

nàng cũng từng là Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục cơ mà, chẳng lẽ phân biệt nổi câu nào là thật, câu nào là đùa !

Hai trò chuyện tới rừng trúc. Mây đen che khuất mặt trăng. Trong chốn u trúc sâu thẳm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng bước chân của hai đạp lên lá rụng xào xạc.

Chợt, Lung Linh thấy tiếng bước chân bên cạnh dừng .

"Chẳng nàng từng hỏi, tại đòi con Hình nộm của ?"

Nàng liếc mắt sang, thấy bóng thoang thoảng mùi hương hoa mai tiến gần. Hắn ép nàng lùi từng bước một, cho đến khi lưng nàng tựa sát một trúc thanh mảnh mới chịu dừng .

Dưới ánh sáng mờ ảo, Lung Linh khẽ ngước đầu lên, chỉ thấy đường nét xương hàm góc cạnh và yết hầu đang trượt lên xuống của .

Chiếc túi đựng Hình nộm tuột khỏi tay, rơi xuống đất.

Bàn tay to lớn của nắm chặt lấy con Hình nộm nhỏ bé, ánh mắt dán chặt khuôn mặt nàng, cất lời: “Nàng sẽ ngay thôi."

Lung Linh mấp máy môi, định gì đó, thì mắt bỗng tối sầm . Mai Trì Xuân cúi xuống, phủ lấy bờ môi nàng.

Thế nhưng.

Hai tay vẫn giấu lưng, lực đạo nơi đầu ngón tay nặng nhẹ, mơn trớn, vuốt ve thật chậm rãi con Hình nộm .

Một luồng tê dại lan tỏa từ xương cụt chạy dọc lên , trong nháy mắt đ.á.n.h gục bộ giác quan của Lung Linh.

 

Loading...