Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:16:51
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lung Linh mơ hồ thấy giọng của Mai Trì Xuân, nhưng cho rằng đó chỉ là ảo giác của chính .

Làm thể xuất hiện ở đây một cách vô cớ chứ?

Lung Linh vẩy mạnh thanh kiếm để rũ sạch dịch nhầy và máu, hít một thật sâu.

Tuy vẫn vững, nhưng Lung Linh thể lực của gần cạn kiệt do thúc đẩy linh khí quá đà. Tầm bắt đầu nhòe , tai thì ù lên từng chập chói lói, tim đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c đến mức nhói đau.

Nỗi lo của Cơ Chiếu Dung sai, quả thực nàng quá sức .

Lung Linh đăm đăm gốc dây leo khổng lồ, to bằng ba mươi ôm mặt.

Dưới màn đêm, cái đầu dây leo uốn éo, vùng vẫy tưởng chừng cao chạm đến trời, mãi thấy ngọn. Nếu chế ngự nó, nàng cần thêm ít nhất một canh giờ nữa.

nếu là , đối mặt với loại tà túy cấp Giáp , Lung Linh bao giờ cần đến nửa canh giờ để hạ gục chúng.

Siết chặt thanh Thiên Lục kiếm trong tay, Lung Linh mới bước vài bước loạng choạng, đôi tai bỗng vểnh lên.

Không một chút do dự, nàng xoay , vung kiếm, huyễn hóa hàng chục đạo bóng kiếm lấp lánh, phóng thẳng về phía lưng như một trận mưa tên.

Keng...!

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên, hòa cùng sự va đập của hai luồng linh lưu ngang ngửa giữa trung. Chớp mắt, đất đá và cây cỏ mặt đất xới tung lên cao hàng chục trượng. Trận cuồng phong thấu trời khuấy đảo những tầng mây, xua tan màn đêm, để mặc ánh trăng chan hòa chiếu rọi khắp Đào Nguyên Đảo hẻo lánh.

Đồng thời, ánh trăng cũng soi rõ ngọn "Thiếu Dương Quân Hỏa" đang rực cháy mắt Lung Linh.

Trên đời tứ cảnh linh tu thể luyện "Thiếu Dương Quân Hỏa", nhưng sở hữu thứ linh khí thuần khiết đến nhường thì tuyệt đối thứ hai.

"Sao ..." Lung Linh từ từ mở to mắt ngạc nhiên.

Vừa mới tiêu hao một lượng lớn linh khí, đỡ trực diện một kiếm của Lung Linh, Mai Trì Xuân cứ ngỡ phen chắc chắn tổn thương gân cốt. Nào ngờ, bản bình an vô sự.

"Ta mà đến, mấy vị trưởng lão đêm nay chỉ nước ròng mấy thửa ruộng linh điền nàng san phẳng thôi."

Tà áo màu vàng kim rực rỡ tung bay trong gió đêm như một dải lửa cháy, nhưng cũng thể lu mờ dung nhan tuyệt mỹ, sáng chói của lúc .

Trong mắt thanh niên ánh lên nụ lười biếng dịu dàng. Nhìn sâu mắt Lung Linh, giọng thoảng chút thở dài: “Rốt cuộc là tiến bộ thần tốc, là do nàng giữ phong độ? Lung Linh, chỉ ngủ vài tháng, chứ c.h.ế.t. Nàng tự hành hạ nông nỗi , từng nghĩ đến cảm giác của khi tỉnh dậy thấy bộ dạng của nàng ?"

Bất kể là các vị trưởng lão Nông gia đang quan sát từ tháp cao, những t.ử Nông gia đang dàn trận bảo vệ ruộng linh điền xung quanh.

Chứng kiến cảnh hai giao chiến, tất thảy đều chung một suy nghĩ.

...Với thực lực nhường , khắp bốn biển, ngoài hai bọn họ , liệu còn mấy ai thể xứng tầm đối thủ?

Thần Nông cũng dần bình tĩnh cơn thịnh nộ.

Tên Mai Trì Xuân sai.

Nếu tay ngăn cản, chỉ cử t.ử Nông gia đối đầu với Tư ngục Linh Lung, với sức mạnh của ả, chẳng m.á.u sẽ còn chảy thành sông đến mức nào.

Cũng may là còn thể khống chế ả.

Tâm trạng của tất cả những mặt tại đó dần bình , trong gió đêm bỗng thoảng tới tiếng thở dài não nuột của Tam Trưởng lão: “...Ôi chao ôi, ruộng của , mạ non của ..."

Nửa canh giờ , tề tựu đông đủ trong nghị sự đường.

"Thủ đoạn của hai vị quả là cao minh."

Lão giả ở vị trí chủ tọa sắc mặt âm trầm, dán mắt hai kẻ đang sát cạnh ở phía .

"Kẻ thì tấn công trực diện, kẻ thì âm thầm trộn. Lại còn một nhóm nhân lúc hộ đảo yêu trận ngưng trệ mà lén lút đổ bộ lên đảo. Nông gia bọn bao năm qua quy ẩn lánh đời, từng dính líu đến những ân oán tranh đoạt của chư t.ử bách gia. Vị Mai Viện tôn dã tâm bừng bừng, trong thiên hạ ai nấy đều rõ. còn Tư ngục Linh Lung, ngươi hành động như là vì lý do gì?"

Thanh niên nhận xét là mang "dã tâm bừng bừng" mỉm đáp. Thay đó, Lung Linh cau mày.

"Những ở đây hôm nay, chẳng thấy ai dã tâm bừng bừng cả."

Thần Nông lặng lẽ nàng.

"Chuyện xảy ở Hồi Xuân Ổ của Y gia nửa tháng , chắc hẳn các vị cũng qua. Việc xông thẳng Hồi Xuân Ổ quả thực là do tình thế cấp bách bắt buộc. Ta chỉ còn cách dùng đến thủ đoạn , mới cơ hội chuyện thẳng thắn, dốc bầu tâm sự mặt đối mặt với các vị."

Không ai thể phản bác lời của Lung Linh.

Thực sự, nếu đêm nay nàng dùng võ lực mạnh mẽ để xông Đào Nguyên Đảo, thì nàng và các vị trưởng lão cầm quyền của Nông gia đang mặt đây sẽ chẳng bao giờ cơ hội trò chuyện thế .

Chướng khí Thái tuế buộc chư t.ử bách gia dựng lên những bức tường thành kiên cố. Nó giúp họ chống tà túy, nhưng cũng đồng thời cắt đứt mối giao thương, liên lạc giữa các phái.

Sự giao lưu duy nhất còn sót , chính là những cuộc chiến tranh đoạt long mạch, bài trừ phe phái đối lập.

Thần Nông lên tiếng: “Ngươi bàn chuyện gì?"

"Đương nhiên là kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia ."

Mọi trong nghị sự đường đồng loạt chằm chằm cô thiếu nữ mang gương mặt nghiêm nghị mặt.

Mặc dù thực lực kinh của nàng khắc sâu bóng đen trong lòng họ, nhưng thấy nàng ăn thẳng tuột, chẳng chút kỹ xảo đàm phán nào như , ai nấy đều khỏi sinh lòng coi thường.

“Ngươi , mấy chục năm , vị Cự T.ử tiền nhiệm của Mặc gia cũng từng ngay vị trí , thốt những lời y hệt như ngươi ?"

Một vị trưởng lão lên tiếng: “Không chúng thấy long mạch khởi động , Thái tuế Cửu Châu càn quét sạch sẽ, mà là cái kế hoạch của các thực sự đủ sức thuyết phục."

"Cho dù chúng đồng ý để các cắm trụ đá linh tấn ở Đào Nguyên Đảo, các đủ năng lực để cắm trụ đá của lên Bắc Minh của Pháp gia và mười hai điện của Vu Sơn ? Nếu các thể thuyết phục hai nhà đó, chúng tuyệt đối ý kiến gì."

" nếu năng lực đó, thì các bắt chúng nghi ngờ rằng, các sẽ lợi dụng trụ đá linh tấn để đ.á.n.h cắp tình báo của Nông gia chúng , đem những tình báo đó dùng để đối phó với Vu Sơn và Pháp gia, kéo Nông gia bọn vòng xoáy chiến tranh tranh giành quyền lực Cửu Châu của các ?"

"Đến lúc đó, các thể ăn cắp tình báo của các nhà, danh lợi. Còn chúng thì trở thành cá thớt, mặc cho các xâu xé."

Nói xong, cả sảnh đường chìm sự tĩnh lặng.

Đến cả Lung Linh xong những lời cũng thừa nhận rằng, dẫu cho những lời mang hàm ý suy đoán ác ý, nhưng nếu ở lập trường của Nông gia, những lo ngại cơ sở.

"Làm như thể bây giờ các là cá thớt bằng."

Giữa bầu khí căng thẳng, sát khí đằng đằng, một giọng cợt nhả bỗng dưng chen ngang: “Đêm nay nếu chúng thực sự đồ sát Nông gia các , bộ các tưởng các còn..."

Mai Trì Xuân kịp hết câu Lung Linh huých mạnh cùi chỏ một cái, đành ngậm miệng .

Những khác thấy những cử chỉ mật của hai , nhất thời khó lòng mà liên hệ họ với những lời đồn đại bên ngoài.

Chưa bàn đến chuyện Mai Trì Xuân c.h.ế.t sống mười năm. Chỉ tính riêng chuyện hai đối đầu gay gắt với suốt gần trăm năm qua, chắc chắn là tin đồn thất thiệt. Năm xưa đấu đá đến mức thừa sống thiếu c.h.ế.t, ai ở Cửu Châu cũng . Thế mà hôm nay họ chẳng giống t.ử địch chút nào, ngược ...còn giống một đôi tình nhân ân ái mặn nồng thì đúng hơn?

Ngoài mặt ai để lộ , nhưng trong lòng họ nổi sóng cuồn cuộn.

"Cự T.ử Mặc gia tiền nhiệm thực hiện kế hoạch , nhưng thì thể."

Câu của Lung Linh kéo về với thực tại, nàng tiếp: “Ta là Mặc giả của Mặc gia - những tuân thủ nguyên tắc phi công, cũng là tướng lĩnh Binh gia khát máu, tàn bạo. Chính vì thế, thể liên tiếp dùng vũ lực xông Hồi Xuân Ổ của Y gia và Đào Nguyên Đảo của Nông gia, nhưng sẽ vì mục đích của mà mở những cuộc tàn sát đẫm máu...Dẫu rằng, như lẽ là cách nhanh nhất để đạt mục tiêu."

Nàng ăn cái kiểu gì thế? G.i.ế.c t.ử Nông gia bọn họ trong mắt nàng dễ như thái dưa bổ cải ?

Vài vị trưởng lão cái thái độ bình thản ngông cuồng của Lung Linh chọc tức, mày xếch ngược lên định mắng chửi, nhưng ánh mắt của Thần Nông ngăn .

Lão giả râu bạc trắng đăm đăm nàng, hỏi: “Nếu ngươi đại diện cho Mặc gia, cũng chẳng đại diện cho Binh gia, hôm nay ngươi ở đây, lấy lập trường của môn phái nào trong chư t.ử bách gia để những lời với chúng ?"

Lung Linh đáp: “Ta còn là Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục của Vu Sơn từ lâu. Tuy mang lệnh bài Thống lĩnh của Mặc gia, nhưng cũng chẳng là một t.ử Mặc gia thực thụ, thấm nhuần đạo lý của họ."

"Ta tông môn, chẳng lập trường. Ta chẳng là ai cả, chỉ là một bình thường cùng yêu sống một cách đường hoàng, đàng hoàng giữa thời loạn lạc . Lẽ nào một như , tư cách ở đây để những lời với các vị ?"

Giọng điệu của nàng bình thản, mang theo nửa điểm hống hách, kiêu ngạo. Từng câu từng chữ nặng nề, chắc nịch như tảng đá lớn thể lay chuyển.

Thần Nông thực sự lường những lời của nàng.

Đến cả Mai Trì Xuân cũng vô cùng ngạc nhiên.

Những đang liệt kê trong sảnh đường , một ai thốt những lời lẽ như , thậm chí còn chẳng bao giờ nảy sinh những ý nghĩ như thế.

Trong hàng vạn linh tu của chư t.ử bách gia, ai mà mang một lập trường rõ ràng? Mục tiêu lớn nhất của cuộc đời họ là thực thi lý tưởng của môn phái , tiêu diệt những kẻ khác biệt, và chứng minh rằng chỉ lý tưởng của phái mới là phương thức duy nhất thể cứu vớt Cửu Châu.

"Mồm mép giảo hoạt."

Thần Nông trầm giọng vặn hỏi: “Vu Sơn thì giống y như ngươi, chẳng lấy một lập trường nào. Chúng chỉ tin chân lý kẻ mạnh vua, cá lớn nuốt cá bé, chúng cũng chỉ sống sót mà thôi. Ngươi từng là vu giả Vu Sơn, lẽ nào chuyện Vu Sơn độc chiếm nguồn nước, buộc bá tánh bán m.á.u hàng tháng mới đổi một ngụm nước để uống ? Sống mà tín ngưỡng, lập trường, đừng đến chuyện cứu đời, con cũng sẽ tha hóa thành dã thú chốn rừng thiêng nước độc, chẳng khác gì súc vật!"

"Ta cũng từng danh Tư ngục Linh Lung ngươi, ngươi từng công lớn trong việc trấn ma trừ túy. quyền lực của Vu Sơn ngày hôm nay, cũng sự góp sức của ngươi. Một kẻ tiếp tay cho cái ác như ngươi, Nông gia bọn thể tin tưởng ?"

Lung Linh cũng những lời của lão cho sôi máu. Ánh mắt nàng rực lửa: “Toàn là đạo lý dài dòng, sáo rỗng! Kế hoạch 'Thiên Âm Vân Hải' của Mặc gia chính là phương pháp cứu thế hiệu quả nhất hiện nay. Các tin Cự T.ử tiền nhiệm, cũng tin . Chẳng lẽ các chỉ tin tưởng mỗi cái mảnh đất Đào Nguyên Đảo rách nát của các ? Ta cho các , các cày nát cái mảnh đất cũng chẳng cứu trong thiên hạ !"

"Con ranh con vô lễ!"

"Lão già gàn dở!"

"Ngươi, ngươi, ngươi..."

Nghị sự đường bỗng chốc ồn ào như cái chợ vỡ. Mai Trì Xuân thì chẳng mảy may lo lắng chuyện bọn họ lao đ.á.n.h . Hắn nghiêng đầu ngắm bộ dạng giận dữ phùng mang trợn má của Lung Linh lúc , chỉ cảm thấy nàng rạng rỡ, tràn trề sức sống hơn bao giờ hết.

"Lạc giả vi đồng, lễ giả vi dị. Đồng tắc tương , dị tắc tương kính."*

*Âm nhạc khiến lòng đồng điệu, lễ giáo khiến kính trọng sự khác biệt. Đồng điệu thì thiết, khác biệt thì kính trọng .

Dưới ánh mắt đổ dồn của tất cả , vị thanh niên mang danh Viện tôn Chu Tước viện của Binh gia nức tiếng thiên hạ, thong thả những giáo lý của Nho gia.

Hắn vươn vai, nhướng mày nhạt: “Các vị tiền bối chớ vội nóng giận. Đã đàm phán thành thì chúng cứ cầu đồng tồn dị (tìm điểm chung, tôn trọng sự khác biệt), việc gì sứt mẻ hòa khí cơ chứ."

Một nén nhang .

Đám trưởng lão Nông gia Lung Linh và Mai Trì Xuân trói gô bằng chú phược mắng xối xả: “Vô thiên vô pháp! Uổng công cứ tưởng Tư ngục Linh Lung là một hiểu đạo lý. Chẳng ngờ nàng cũng sa đọa, cấu kết với Mai Trì Xuân xằng bậy!"

"Thập Trưởng lão! Ông cùng phe với chúng, manh nha mưu đồ phản nghịch từ lâu !?"

Vị Trưởng lão từng giới thiệu Mai Trì Xuân lúc nãy tỏ vô cùng khó xử.

Mai Trì Xuân vẽ một đường bùa giải chú phược trung, giao cho vị Thập Trưởng lão .

"Chú phược chỉ khóa linh khí của họ thôi, đảm bảo họ nghĩ cách nào phá hoại trụ đá linh tấn của Đào Nguyên Đảo. Đợi khi kế hoạch thành công, xin ngài hãy giải chú cho họ, và nhân tiện...cũng xin họ cho vãn bối."

Thập Trưởng lão gượng: "Lời xin , e là dễ dàng chấp nhận ...Thôi , chỉ cần các thành công, dẹp sạch Thái tuế trong thiên hạ, thì mấy chuyện cũng chỉ là tiểu tiết, đáng ngại."

Lung Linh cũng chắp tay hứa hẹn với : “Sau khi chuyện thành công, nhất định sẽ đích đến cửa tạ ."

Các trưởng lão tức tối thèm đáp . Lung Linh bồi thêm một câu: “ mà, trói các vị dễ dàng thế , lúc nãy chẳng tốn nhiều lời với các vị gì."

Nói xong, tay Lung Linh ai đó nắm lấy. Nàng ngoảnh đầu, chạm ánh mắt pha chút bất lực của nam thanh niên: “Mấy lão nhân gia tuổi tác cũng còn nhỏ, nàng chọc cho tức nổ đom đóm mắt , nàng đừng đổ thêm dầu lửa nữa. À , trời cũng tối , phiền Thập Trưởng lão thu xếp cho chúng vài gian phòng khách để nghỉ ngơi. Đi đường dầm sương dãi nắng mệt nhọc, nghỉ ngơi cho sức thì ngày mai mới sức lên đường bái phỏng nhà tiếp theo ."

Thập Trưởng lão: ...Ngài cũng chẳng .

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc Thập Trưởng lão cũng còn thời gian mà xót xa cho mấy vị trưởng lão đang chọc tức nữa.

"Ta là Cơ Chiếu Dung của nước Vệ."

"Ta là Cơ Linh Uyên của nước Vệ."

Một đôi nam nữ với phong thái bất phàm cúi chào Thập Trưởng lão, lên tiếng: “Hôm nay lệnh Lung Linh đại nhân tới đây. Hai em chúng từng là t.ử của Tinh chủ Âm Dương gia. Lung Linh đại nhân mong chúng Nông gia, sử dụng thuật 'Thiên Địa Phân Dã' của Âm Dương gia kết hợp với khả năng điều khiển 'Tứ Thời Địa Khí' của Nông gia, để kiểm soát sự phân bố chướng khí Thái tuế bộ Cửu Châu."

"Như , Lung Linh đại nhân và đội 'Phi Công' của Mặc gia thể tiến hành song song: lắp đặt trụ đá linh tấn, cử t.ử ứng cứu kịp thời cho những bá tánh khả năng gặp tà túy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-45.html.]

“...Việc bắt buộc sự hợp sức của ba nhà Âm Dương gia, Nông gia và Mặc gia mới thể thành. Kính mong các vị trưởng lão tạm gác ân oán xưa cũ, cầu đồng tồn dị, đồng tâm hiệp lực, mới thể cứu vớt chúng sinh khỏi cảnh lầm than."

Nghe xong những lời của hai em nhà họ Cơ, theo bóng dáng họ rời , nghị sự đường chìm sự im lặng thật lâu.

Nắm bắt sự phân bố chướng khí Thái tuế Cửu Châu, còn dự đoán và ứng cứu kịp thời...

...Loại chuyện hoang đường , thực sự thể ?

Đảo Đông của Đào Nguyên Đảo, bên trong Diệu Thủ Đường.

Đệ t.ử Nông gia dẫn đường đưa hai tới đây, khi dặn dò t.ử của Diệu Thủ Đường về việc chuẩn phòng khách xong xuôi, liền vội vã lỉnh mất.

thực bọn họ cũng xa.

Thực tế, suốt dọc đường , Lung Linh và Mai Trì Xuân đều cảm nhận ít lén lút bám theo . Những ánh mắt dò xét chứa đựng sự cảnh giác, sự tò mò hào hứng, xen lẫn vẻ hoang mang khó hiểu.

Vị cường giả một Cửu Châu đời c.h.ế.t sống , và vị đương nhiệm cường giả một Cửu Châu, thế mà thể sánh vai bước cùng một cách bình yên vô sự.

Ông trời ơi, chẳng lẽ trời đang mưa m.á.u ?

Mai Trì Xuân ngó lơ ánh soi mói.

Hắn ném phịch túi tiền lên bàn, dõng dạc với y sư của Diệu Thủ Đường: “Cứ lấy loại d.ư.ợ.c thảo thượng hạng nhất của Nông gia các đây dùng. Ngoài t.h.u.ố.c trị thương, kê thêm ít đan d.ư.ợ.c bồi bổ cơ thể nữa, là loại xịn nhất. Cấm giấu giếm đưa hàng dỏm, để mà phát hiện thì liệu hồn, ?"

Lung Linh nhịn nổi nữa, cuối cùng lên tiếng: “...Huynh thế , trông chúng y hệt như ăn cướp ."

"Nàng trói gô cả đám trưởng lão Nông gia , giờ đóng kịch giả thì họ cũng thèm tin."

Mai Trì Xuân dứt lời, vị y sư liền giật thót một cái, động tác kiểm tra vết thương cho Lung Linh càng thêm phần cẩn trọng, khép nép.

Thực chẳng cần nhờ y sư xem xét, tự Lung Linh cũng hiểu rõ tình trạng của . Nàng ngoại thương gì nghiêm trọng, chỉ là mấy tháng qua liên tục hao tổn sức lực quá mức, cần tịnh dưỡng mà thôi. Sau khi khám xong, y sư cũng y như với Mai Trì Xuân.

Cầm theo đan d.ư.ợ.c y sư đưa, hai trở về phòng khách.

Đám Cơ Chiếu Dung chắc hẳn vẫn còn đang ở bên khu vực nghị sự đường. Khách xá tứ bề vắng lặng, Mai Trì Xuân khép chặt cửa phòng.

“...Huynh thấy đấy, y sư cũng bảo , thực sự cả, thật đấy."

Bắt gặp đôi mắt hồ ly phảng phất vẻ vui của , Lung Linh vội vàng lên tiếng thanh minh.

"Không cả?"

Mai Trì Xuân rót cho nàng một cốc nước, rướn mắt lên lườm: “Nàng quên mất là, cái ' cả' của nàng đêm nay là do dùng biện pháp mạnh dập tắt bộ hộ đảo yêu trận của Đào Nguyên Đảo, tốn công thuyết phục Thập Trưởng lão Nông gia mới kết quả ?"

"Nếu đến, một nàng dẫn theo ba đứa vô tích sự Cơ Chiếu Dung, Cơ Linh Uyên và Tú Tú , liệu thể lành lặn mà thoát ngoài ?"

Lung Linh chớp chớp mắt: "Ta sẽ thua ."

Mai Trì Xuân hít sâu một , thẳng mắt nàng, giọng trầm xuống: “Không ai quan tâm nàng thua , chỉ bận tâm nàng thương mà thôi."

Câu trả lời dường như ngoài dự liệu của Lung Linh, khiến nàng thoáng ngẩn .

Mai Trì Xuân vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: “Chẳng nàng hứa sẽ ở Thanh Đồng Thành đợi tỉnh ? Ta mà tỉnh muộn chút nữa, khi nàng thống nhất xong Cửu Châu, lên ngôi Nữ thiên tử, rước luôn mười bảy mười tám ông chồng nhỏ về dinh luôn nhỉ?"

Lung Linh mím môi tủm tỉm, thật ngờ thể thốt những lời trẻ con, hờn dỗi đến thế.

"Lúc cô thợ thêu vẽ mẫu áo cho , chắc chắn mặc lên sẽ lắm. Quả nhiên, còn hơn cả những gì tưởng tượng nữa."

Cách nàng đ.á.n.h trống lảng quả thực vô cùng vụng về. Thế nhưng, khi Mai Trì Xuân chạm ánh mắt ngập tràn ý của nàng, chút tức giận mỏng manh mà cố tình nặn bỗng chốc giọng mềm mỏng của nàng thổi bay tan tác, chẳng còn cách nào mà trưng bộ mặt lạnh lùng với nàng nữa.

Nhìn nàng một lúc lâu, Mai Trì Xuân cuối cùng cũng kìm , cúi ôm chầm lấy nàng, khẽ hỏi: “Nếu đến , nàng ngoan ngoãn ở đó mà ngắm , chỉ ngắm một thôi?"

Cả cơ thể Lung Linh gọn trong vòng tay , cánh mũi ngập tràn mùi hương hoa mai ấm áp từ cơ thể . Lung Linh bao giờ nghĩ rằng, chỉ một mùi hương quen thuộc thôi cũng đủ khiến cả nàng thư giãn, những cảm xúc chông chênh, bất những ngày qua cũng bỗng chốc trở nên bình yên đến lạ lùng.

Nàng ngẩng đầu lên khỏi vòm n.g.ự.c , đôi mắt sáng lấp lánh như những vì .

"Ta vẫn đang ngắm đây mà."

Dường như bao giờ nàng cách gần đến thế .

Lúc , hàng chân mày và khóe mắt của toát lên vẻ lạnh nhạt, hững hờ với thứ xung quanh. Như thể chẳng điều gì đời thể khiến bận tâm, mang đậm cái vẻ chán chường, bất cần của một kẻ quen sống trong nhung lụa, nhàn tản.

Chỉ khi ánh mắt trìu mến dõi theo bóng hình trong mộng, mới thấp thoáng chút quyến luyến, vấn vương với cõi hồng trần khói lửa .

"Ta hiểu những gì nàng đang ấp ủ, nhưng Lung Linh , nàng mường tượng con đường nàng chọn khó khăn, gian nan đến nhường nào ?"

Trong phòng khách tối đen thắp đèn, ánh trăng nhàn nhạt hắt qua khe cửa sổ chẳng đủ để soi sáng đôi đồng t.ử sâu thăm thẳm của .

"Vu Sơn tuyệt đối tha cho nàng. Pháp gia thì đến giờ vẫn ẩn trong bóng tối, lập trường rõ ràng. Bề ngoài thì vẻ như nàng đang hô hào, dẫn dắt các phe phái, nhưng thực chất, bọn họ cũng đang lợi dụng sức mạnh của nàng để mở đường cho những toan tính riêng của họ mà thôi."

"Tại là nàng dấn chốn hiểm nguy, trong khi mấy tên đầu sỏ của chư t.ử bách gia nhàn nhã chễm chệ phía , khoanh tay nàng xông pha trận mạc? Lung Linh, nàng việc gì hy sinh vì nhiều đến thế. Nếu cứ như , thì tình yêu nàng dành cho khác gì sự mù quáng phục tùng Lận Thanh Diệu năm xưa? Ta thà rằng..."

Đợi mãi thấy tiếp câu , Lung Linh nghiêng đầu hỏi: “Thà rằng ?"

Mai Trì Xuân mím chặt môi, khuôn mặt sa sầm như bầu trời vần vũ mây đen.

"Thôi bỏ , hôm nay nàng hao tổn quá nhiều sức lực, nên đem mấy chuyện bàn lúc . Nàng nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện gì mai hẵng tính."

Hắn buông vòng tay đang ôm Lung Linh , xoay định rời .

"Mấy tháng qua, thực sự nhiều chuyện xảy ."

Lung Linh đưa tay níu lấy tay áo , giọng chậm rãi, rành rọt: “Thực khi chìm giấc ngủ, luôn trăn trở về chuyện . Rằng nên bắt đầu từ môn phái nào trong chư t.ử bách gia, thế nào để thuyết phục bọn họ, cố gắng giảm thiểu tối đa thương vong, đ.á.n.h nhanh thắng nhanh...Thực mấy chuyện đ.â.m c.h.é.m , ngày ở Sắc Mệnh Quỷ Ngục cũng ít, nhưng nhận , khác biệt với . Bởi vì đây là điều thực sự từ tận đáy lòng."

Ánh trăng mờ ảo phủ lên gò má trắng ngần như bạch ngọc của thiếu nữ. Đôi mắt nàng sáng rực rỡ, phảng phất như thể thấu tận tâm can đối diện.

"Ngày , khi gia nhập Binh gia, trở thành Viện tôn Chu Tước viện, quyết tâm xua quân chinh phạt bốn phương, nhất thống Cửu Châu, chẳng cũng từng suy nghĩ y hệt như ?"

Những ngón tay của Mai Trì Xuân đang buông thõng trong ống tay áo từ từ siết chặt .

Lung Linh nâng hai tay áp lên má , với một tư thế kiên quyết cho phép trốn tránh: “Mặc dù miệng lúc nào cũng bô bô rằng hy sinh vì thiên hạ, sống c.h.ế.t của thiên hạ liên quan gì đến , nhưng nếu thực sự nghĩ như , thì ngày đó khi rời khỏi Ngọc Hoàng Đỉnh, cứ việc tìm một nơi nào đó ẩn náu là xong, cớ gì chui đầu Binh gia gì?"

Trước đây Lung Linh cũng từng mang máng lờ mờ đoán điều .

Kể từ khi nhận tâm ý của dành cho , Lung Linh càng thêm tin tưởng rằng những hành động ngông cuồng của ở Binh gia năm xưa tuyệt đối vì tham lam quyền lực, càng để trả thù sư môn. Bởi nếu dã tâm đó, thể sang đầu quân cho Vu Sơn. Với năng lực của , ở mà chẳng nên nghiệp lớn.

Hắn chỉ là tìm một giải pháp vẹn đôi đường.

Chỉ khi nhất thống Cửu Châu, mới thể tập hợp sức mạnh của chư t.ử bách gia, dọn dẹp sạch sẽ mớ chướng khí Thái tuế .

"Huynh vốn dĩ là loại coi vạn dân như cỏ rác, chỉ đơn giản là c.h.ế.t. Mà chuyện c.h.ế.t với chuyện cứu gì mâu thuẫn với ? Tại cứ cản , khuyên khoanh tay ? Rõ ràng sâu thẳm trong lòng, cũng khao khát thành tâm nguyện , đúng ?"

Bí mật sâu kín nhất chôn chặt trong lòng nàng dễ dàng vạch trần. Dưới ánh mắt thẳng thắn, chút né tránh của nàng, Mai Trì Xuân bỗng chốc cảm thấy một sự hoảng loạn vô hình, như thể ngóc ngách tâm hồn đều phơi bày trần trụi.

cơn hoảng loạn , một cảm xúc phức tạp hơn, mãnh liệt hơn cuộn trào trong lồng n.g.ự.c .

Hóa , nàng vẫn luôn âm thầm quan sát .

Nàng tựa như một tờ giấy trắng tinh khôi, một tấm gương phẳng lặng tì vết, phản chiếu sự hoang mang, lạc lối của , soi rọi rõ ràng những chấp niệm hằng chôn giấu.

Hồi lâu , Mai Trì Xuân bất đắc dĩ khẽ thở dài, than vãn: “...Sao lúc cần thông minh thì chẳng thấy , mà lúc cần thông minh đột xuất thế hả?"

Lung Linh cau mày, vẻ cãi sự ám chỉ của rằng bình thường nàng thông minh cho lắm.

"Vậy nàng đây."

Hắn buông bỏ phòng , sự chống cự, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, vùi mặt hõm cổ nàng, giọng trầm thì thầm: “Ta vốn dĩ cứ ngỡ, đời thứ sợ nhất là cái c.h.ế.t. chính nàng cho hiểu , hóa cõi đời vẫn còn một điều đáng sợ hơn thế gấp vạn , đó là trơ mắt nàng vì mà c.h.ế.t...Nếu đem so sánh, thì cái c.h.ế.t của cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa ."

Câu dứt, một cú đ.ấ.m nặng nhẹ đập bốp n.g.ự.c .

"Cấm mấy lời gở mồm gở miệng đó!"

Đôi mắt thiếu nữ sắc lẹm, tỏa hàn khí bức .

"Nếu mà c.h.ế.t, vẫn sẽ thống nhất Cửu Châu. Rồi đó sẽ lên Nữ thiên tử, tuyển thêm mười bảy mười tám sủng nam, ai nấy đều khuôn mặt giống hệt . Một lạ hai quen, dù thì cũng đầu tìm thế ..."

"Nàng dám!"

Lúc nửa đoạn đầu, Mai Trì Xuân còn phản ứng gì, nhưng đến nửa đoạn , bắt đầu thấy nổi da gà, lửa ghen bùng lên.

"Ta còn thèm tính sổ cái món nợ với nàng, nàng tự mang tới nộp mạng! Ta hỏi nàng, nếu hôm đó nhập hồn mượn xác, kẻ nàng gặp ở Lạc Ấp , mà là một kẻ ất ơ nào đó khuôn mặt giống , nàng thật sự đối xử với ?"

Vừa ép nàng lùi , gần như nghiến răng trẹo trạo thốt từng chữ một.

Lung Linh lảng tránh ánh mắt , tỏ vẻ điềm nhiên đáp: “Hỏi mấy chuyện giả thiết thì ý nghĩa gì ?"

"Nàng dám trả lời , nàng thế mà dám trả lời thẳng vấn đề..."

Lung Linh vấp chân ngã xuống mép giường, bao phủ bởi cái bóng to lớn của .

Góc độ , khéo giúp Lung Linh thể rõ vết sẹo dài cổ .

“...Chắc là ."

Giọng điệu của thiếu nữ vang lên trong bóng tối, nhẹ bẫng tựa như một tiếng thở dài.

"Sau khi c.h.ế.t, mơ thấy lắm. Có lúc mỉm với , nhưng cũng lúc chẳng chẳng rằng, chỉ từ một nơi xa xăm lặng lẽ . Mặc cho gào thét gọi tên, cũng nhất quyết thèm mở miệng. Ta nghĩ chắc hẳn hận lắm, nên dù là trong mơ, cũng chẳng thèm với lấy một lời."

"Bởi , nếu ai đó mang khuôn mặt giống chịu chuyện với nhiều hơn vài câu, cũng sẽ vui."

Trong đôi mắt Mai Trì Xuân xẹt qua một tia ngỡ ngàng. Trái tim bỗng chốc thắt đau nhói, cổ họng nghẹn đắng. Hồi lâu , mới nghẹn ngào cất tiếng: “Ngày phát hiện nàng khéo mồm khéo miệng thế nhỉ? Ngay cả cái chuyện tìm thế mà nàng cũng như thể chịu ấm ức tủi tày trời lắm bằng."

"Ta thấy ấm ức gì ."

Lung Linh đưa tay lên, những ngón tay mềm mại khẽ lướt qua yết hầu đang nhấp nhô của . Nơi đó từng một nhát kiếm chí mạng c.h.é.m đứt, dẫu giờ lành lặn, vẫn hằn một vết sẹo mờ màu nâu nhạt.

"Có đau lắm ?"

Mai Trì Xuân mơ cũng ngờ, sẽ một ngày nàng dịu dàng hỏi câu .

Hắn thể trả lời. Vừa lừa dối nàng, càng dối lòng .

Thế nên, chỉ đành sâu đôi mắt nàng, thủ thỉ: “Nàng hôn một cái, tự nhiên sẽ hết đau."

Nàng chẳng hề do dự lấy nửa giây, nhanh chóng rướn lên, đặt một nụ hôn phớt nhẹ lên yết hầu .

Mai Trì Xuân bỗng linh cảm thấy chuyện chẳng lành. Còn kịp đưa tay cản, nàng liên tiếp rải những nụ hôn vụn vặt, mơn trớn khắp vùng cổ .

Một lúc lâu , nàng mới rời đôi môi , hồn nhiên cất tiếng hỏi: “Đã đủ ? Có cần tiếp tục ?"

"..."

Lúc nàng hôn, ánh mắt vô cùng trong sáng, ngây thơ vô tội.

Thế nhưng, nhịp thở của Mai Trì Xuân khuấy động đến mức rối tinh rối mù, tâm trí cuồng.

Hắn đành mặt , cố đè nén chất giọng đang khàn đặc , gượng gạo ngăn cản: “...Đủ ."

"Thật ?"

Ngước mặt lên , ánh mắt Lung Linh di chuyển xuống . Mai Trì Xuân chạm đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong veo của nàng, đoán ngay nàng sắp sửa thốt mấy lời động trời kinh thế hãi tục gì .

Và quả nhiên, nàng thậm chí còn đưa ngón trỏ chỉ về phía đó, dùng cái biểu cảm ngây thơ, thuần khiết nhất đời để tường thuật một sự thật hiển nhiên: “ mà nó, trông vẻ vẫn tiếp tục thì ."

Loading...