Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:47:29
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tú Tú chằm chằm đến mức rùng một cái.

Suýt chút nữa thì quên mất, tên vẫn còn lù lù ở đây!

Từ nhỏ Tú Tú là một đứa trẻ chút khôn vặt lanh lợi. Chút khôn vặt nhiều ít, vặn đủ để lừa gạt một Tư ngục Linh Lung mù tịt nhân tình thế cố, chỉ đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c. Thế nhưng đòi hỏi não nảy nhiều hơn một chút, tỷ như cách nào mà tên thể bóc trần lời dối trá của cô bé chỉ bằng một câu ráo hoảnh thì cô bé vắt óc cũng .

Hắn chẳng sai chữ nào. Cái gì mà trai ruột, cái gì mà em gái của Mai Trì Xuân, là do cô bé bịa đặt ráo.

Cái ngày đầu tiên gặp Lung Linh ở thành Thọ Xuân, giá như Tú Tú kẻ mặt là thần thánh phương nào thì cho kẹo cô bé cũng chẳng dám nhận vơ cái danh phận em gái Mai Trì Xuân.

Tuy nhiên cũng , Tú Tú và Mai Trì Xuân cũng hẳn là xa lạ chẳng liên quan gì.

Giữa cái thời thế hỗn mang , những đứa trẻ phúc phần bình yên khôn lớn, đa phần cả đời chỉ luẩn quẩn quanh cái miệng giếng chật hẹp trong những ngôi thành đắp bằng long mạch.

Trong mắt bậc bề , bức tường thành kiên cố chính là lằn ranh sinh tử, chia cách chốn đầm rồng hang hổ mà họ trầy da tróc vẩy mới thoát . Mỗi khi con trẻ lười biếng chịu tiến thủ, lớn lôi cái cớ mà dọa nạt: Không chịu tu chí ăn, mai chỉ nước ngoài thành mà nhặt nhạnh sống qua ngày, bữa nay sống bữa mai c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng chẳng ai thu xác!

qua lời râm ran của mấy ông thầy thuyết thư, vùng đất liền Cửu Châu ngoài những bóng ma tà túy gieo rắc kinh hoàng thì còn đồi núi điệp trùng, dòng sông cuồn cuộn. Bậc Thánh giả bách gia hiệu triệu bá tánh tha hương lập nghiệp dựng xây quê hương, trong cái thời thế nhiễu nhương đạo lý băng hoại , những bậc cường giả như muôn vàn vì tinh tú lấp lánh lượt nhô lên.

Giữa dải ngân hà rực rỡ , Mai Trì Xuân và Lung Linh còn nghi ngờ gì nữa, chính là hai ngôi sáng lòa chói lọi nhất.

Tú Tú lớn lên qua những câu chuyện kể về họ.

Lúc cô bé cất tiếng chào đời, uy danh nhất Cửu Châu của Tư ngục Linh Lung chạm đến đỉnh cao ai thể lay chuyển. Lũ trẻ con trong xóm hẻm mỗi xúm xít chơi đồ hàng, kiểu gì cũng chí chóe cãi vì tranh giành xem "ai đóng vai Tư ngục Linh Lung".

Dĩ nhiên, cũng những đứa trẻ như Tú Tú, mặc dù thừa nhận Tư ngục Linh Lung lợi hại thật đấy, nhưng suy cho cùng nàng vẫn đang sống sờ sờ, tác phong quang minh chính đại, con đường tu hành suôn sẻ thuận buồm xuôi gió quá. Dưới góc độ truyền kỳ thì vẫn thua kém vị Binh gia quỷ tướng đoản mệnh một bậc.

Thiên hạ ai cũng rủa xả Mai Trì Xuân là kẻ trợ Trụ vi ngược, tàn bạo bất nhân.

đối với một đứa nhóc lớn lên trong giáo lý "Kiêm ái" (Yêu thương tất cả), “Phi công" (Chống chiến tranh) rập khuôn như Tú Tú thì mấy cái đạo lý "Yêu thương khác thì khác mới yêu thương " sáo rỗng vô vị với sự quyết đoán tàn khốc, uy phong lẫm liệt của vị Binh gia mệnh tướng!

Kể cả khi Mai Trì Xuân cuối cùng cũng chịu khuất phục mũi kiếm của Tư ngục Linh Lung, bại trận bỏ mạng thì lòng ngưỡng mộ của Tú Tú dành cho cũng chẳng hề vơi bớt chút nào.

Thất bại kiếm của Tư ngục Linh Lung thì cũng gọi là tuy bại mà vinh, chẳng hổ tự ti cả.

Chính vì , ngay khi tình cờ bắt gặp một miếng ngọc bội trắng ngà chạm trổ hoa văn hoa mai ngoài chợ đen, mắt Tú Tú lập tức sáng rực như đèn pha.

Thứ giống y đúc vật bất ly của Mai Trì Xuân mà thầy thuyết thư kể!

Tú Tú chẳng thèm đắn đo do dự, vắt kiệt cái quỹ đen tích cóp bấy lâu cũng mua bằng .

Con bé lúc bấy giờ thể lường , miếng ngọc bội hoa mai vô thưởng vô phạt , một ngày chính là lá bùa cứu mạng của .

Và ngay lúc , chằm chằm miếng ngọc bội đang thằng nhãi ranh túm lấy mân mê, Tú Tú láu cá liền giở bài phủ đầu: “Tỷ tỷ! Hắn cướp ngọc bội của ca ca , tỷ mau giật giúp với!"

Men theo hướng tay Tú Tú chỉ, Lung Linh ngoái đầu , bắt gặp hình dáng thiếu niên đẫm máu.

Lúc nãy khi xẹt qua giữa trung, nàng chỉ chú ý đến Sư Nguyên Long của Vu Sơn, ngó lơ bầy tà túy đang dịch chuyển phía lưng .

Đổi , Lung Linh tuyệt đối bao giờ phạm sai lầm sơ đẳng như . khả năng nắm bắt thiên địa linh khí của linh tu vốn trói buộc bởi cảnh giới.

Lần chẳng thể trách nàng lơ đễnh, thực sự là lòng mà sức đủ.

Bên mái tóc rối bù cáu bẩn của thiếu niên mặt, là một khuôn mặt lấm lem bùn đất và m.á.u tươi. Vậy nhưng dẫu nhếch nhác đến mấy, cũng che lấp sống mũi cao thẳng tắp và đôi mắt xếch dài hẹp của .

Đuôi mắt khẽ hếch lên, lúc cũng mang theo ba phần đa tình. Đã lúc lên, đến con ch.ó ngang đường cũng thâm tình chan chứa.

... Chẳng hiểu , Lung Linh chợt nhớ tới một cố nhân.

Hồi lâu , thiếu niên đẫm m.á.u khẩy đầy âm u: “Ngọc bội của ca ca nhóc á! Thế nhóc thử kể xem ca ca nhóc và phụ mẫu nhóc sinh năm nào mất năm nào. Cái kiểu cách cả trăm tuổi thế trong thiên hạ, kẻ kiến thức nông cạn như quả thực diện kiến bao giờ."

Tú Tú giống như gà con túm chặt lấy yết hầu, á khẩu thốt nổi nửa lời.

"Trả ngọc bội cho ."

Một bàn tay xòe ngay mặt, Mai Trì Xuân dời mắt lên, đập mắt là khuôn mặt trắng muốt như ngọc.

Khóe môi đang nhếch lên giễu cợt của từ từ xẹp xuống.

Nàng thực sự nhận .

Đáng lẽ đây là chuyện đáng ăn mừng, nhưng vẻ mặt dửng dưng vô hồn của nàng thản nhiên chìa tay đòi ngọc bội, Mai Trì Xuân thấy một cục tức vô danh xông thẳng lên não.

Nàng lúc nào cũng .

Lúc nào cũng mang cái bộ dáng chờ khác dang tay cứu giúp. Trong khi thực chất, một Tư ngục Linh Lung khét tiếng thì cần quái gì ai rủ lòng thương cứu vớt!

là tự đa tình, chuốc lấy nhục nhã.

Mai Trì Xuân tùy tiện quăng miếng ngọc bội , Tú Tú cuống cuồng giơ tay đỡ lấy.

Tú Tú mắng: "Cái đồ giáo dục! Đưa đồ cho khác mà thái độ thế hả!"

"Không trả nhóc.” Mai Trì Xuân nhếch khóe môi: “Là tặng nhóc đấy."

Tặng kèm luôn cái danh phận giả mạo của Mai Trì Xuân, cho nhóc tha hồ cầm mà lòe thiên hạ.

Hắn mới thấy ánh mặt trời, còn kẻ nào dùng tà thuật gọi hồn bắt sống dậy, suýt chút nữa dẹo thêm nữa. Hơi sức mà quan tâm mấy cái chuyện kẻ lừa đảo kẻ ngốc nghếch tin sái cổ .

Lung Linh rụt bàn tay lơ lửng giữa trung , nghiêng đầu săm soi nét mặt thiếu niên.

Hình như nổi cáu .

Lung Linh phát hiện bản vẻ chọc tức khác, mặc dù nàng thề là nàng hề cố ý. Mà chỉ , đây Lận Thanh Diệu cũng dăm bữa nửa tháng nổi trận lôi đình với nàng chẳng vì nguyên cớ gì.

Lung Linh liếc qua miếng ngọc bội hoa mai Tú Tú cẩn thận treo lên cổ.

Trong ký ức của nàng, cái thu lu trong lồng giam nọ, phe phẩy miếng ngọc bội hông, nghiêng đầu tươi rói:

Không đeo cái , thế nhân nhận là đại ma đầu tội ác tày trời! Tư ngục đại nhân nếu mắt, cũng khắc cho ngài một cái giông giống thế nhé!

Lung Linh đằng mặt lạnh tanh đổi sắc.

Được thôi. Mặt khắc "Tư ngục Linh Lung", mặt khắc "Khắc tinh của Mai Trì Xuân", ngươi khắc .

Sau đó thực sự cặm cụi gọt đẽo một miếng ngọc bội bằng gỗ ngay trong Sắc Mệnh Quỷ Ngục.

Trong ngục vật sắc nhọn, đành dùng cục đá nhỏ mà mài gọt. Khắc một thứ méo mó xẹo xọ xí đến ma chê quỷ hờn. Lung Linh mấy bận cũng chẳng thấy thứ cục nợ điểm nào giống với miếng ngọc của .

Thế nhưng Lung Linh vẫn cất giữ miếng ngọc bội gỗ rách rưới vô giá trị , đặt ngay ngắn trong chiếc hộp gỗ đầu giường.

Ai ngờ một tình cờ Lận Thanh Diệu thấy, tưởng là mớ rác rưởi Lung Linh nhặt ngoài đường về, tiện tay quăng thẳng ngoài sân trò ném lia thia.

Hồ nước Thần Nữ Điện ở Vu Sơn rộng thênh thang.

Trước đây Lung Linh hề cảm thấy điều đó. Mãi đến khi nàng lặn ngụp cày xới cái hồ nước đó ròng rã ba ngày ba đêm mà vẫn miếng ngọc gỗ , nàng mới thảng thốt nhận , hóa hồ nước lớn đến , khúc gỗ mục nát nhỏ bé nhường . Nhỏ đến mức nhất định giữ khư khư bên mới mong bảo , bằng một khi vuột mất, vĩnh viễn thể tìm nữa.

Cho đến tận bây giờ, Lung Linh vẫn chẳng thể nào ngộ .

Rõ ràng đồ mất là đồ của nàng, cớ Lận Thanh Diệu lúc đó tức giận lôi đình đến thế!

“Cánh tay của tên Sư Nguyên Long Vu Sơn, là cô nương c.h.é.m đứt !"

Một giọng nam thiếu niên trầm đục vang lên bên cạnh. Lung Linh kéo tuột khỏi hồi ức, hướng mắt Cấp Ẩn đang dẫn đầu một đội t.ử Mặc gia tới.

Tú Tú giới thiệu với Lung Linh: "Vị là Phó Thống lĩnh của 'Tổ Huyền', Cấp Ẩn sư ."

Lung Linh gật đầu.

Nàng chẳng chút ấn tượng nào với Cấp Ẩn, nhưng Cấp Ẩn thì vẫn khắc sâu hình ảnh lướt vội lúc nãy ở cổng thành thành Thanh Đồng.

Lúc đó trong bụng còn đang thầm nhủ, chiêu thức của thiếu nữ rõ ràng là bắt chước ăn theo Tư ngục Linh Lung, chẳng nên trò trống gì. Nào ai ngờ chỉ chớp mắt , nàng thể đơn thương độc mã giáp mặt với Sư Nguyên Long của Vu Sơn, còn tiện tay c.h.é.m cụt luôn một cánh tay của gã.

Cấp Ẩn dò xét nàng, trầm giọng hỏi: “Trước đây cô nương từng giao thủ với Sư Nguyên Long !"

Hắn hỏi câu vô cùng đường đột, Lung Linh khó hiểu lắc đầu.

"Chưa từng." từng thấy tên ở Vu Sơn , Lung Linh lẳng lặng nuốt câu bụng.

Lông mày Cấp Ẩn càng nhíu chặt hơn: “Vậy cô nương dùng cách nào mà phá giải kiếm chiêu của !"

Lung Linh càng ngơ ngác: "Hắn để lộ quá nhiều sơ hở, tiện tay vớ bừa một chỗ cũng đủ lấy mạng ."

Mai Trì Xuân đang tựa gốc cây bên cạnh để điều hòa nhịp thở, xong câu , lườm xéo bóng lưng Cấp Ẩn một cái, nhịn nổi liền cong môi khẩy.

Hắn thừa Cấp Ẩn đang moi móc thông tin gì.

Ban nãy từng giáp lá cà với gã linh tu tên Sư Nguyên Long , hiểu quá rõ thực lực của gã. Cảnh giới chênh lệch nguyên một đại cảnh giới so với Lung Linh, song kiếm trong tay càng hạng xoàng xĩnh. Ép thừa sống thiếu c.h.ế.t thế , chứng tỏ gã cũng vài phần chân tài thực học. Giả sử cho gã thêm thời gian rèn giũa, chừng cũng là một nhân vật m.á.u mặt.

Chỉ đen thui cho gã là, mới chập chững chân ướt chân ráo giang hồ đụng độ ngay thanh kiếm Thiên Lục nhất thiên hạ.

Kẻ bàng quan ngó lẽ chỉ thấy màn giao chiến nhạt nhẽo vô vị, chẳng gì gọi là ảo diệu. với những sành sỏi về kiếm thuật, họ sẽ ngay lập tức nhận sự đáng sợ đến mức rợn của Lung Linh chỉ trong tích tắc.

Nàng g.i.ế.c , chỉ cần một kiếm duy nhất.

Về điểm , Mai Trì Xuân là hiểu rõ hơn ai hết.

Hắn bất giác đưa tay sờ sờ cuống họng, ngước mắt lên, đầy vẻ hoang mang dò xét bóng lưng gầy mảnh .

Nếu theo đúng thực lực thuở , cớ mười năm, nàng chẳng những tiến bộ mà còn thụt lùi thê thảm, chỉ giữ nổi trình độ của một linh tu Đệ nhất cảnh!

Cấp Ẩn câu trả lời của Lung Linh, thầm nhủ trong bụng: Con chuyện đúng là lên mặt dạy đời.

Thôi kệ , dù cũng chẳng của Mặc gia, chỉ cần nàng địch ý gì với Mặc gia là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-5.html.]

Hắn lùi nửa bước, bất ngờ cung kính chắp tay cúi : “Bất luận thế nào, đa tạ thiếu hiệp tay tương trợ. Tiêu Thống lĩnh ngay từ đầu tập kích trọng thương, nếu thiếu hiệp tay, nhất định sẽ t.ử chiến đến cùng."

Kinh mạch trọng thương!

Lung Linh bất ngờ ngó sang Tiêu Thống lĩnh phía lưng Cấp Ẩn, vặn bắt gặp nụ vô lo vô nghĩ chẳng màng thế sự của .

Hóa lý do từ nãy đến giờ cứ chôn chân một chỗ ít khi động thủ, là vì mang thương tích trong từ !

Kể cũng đúng thôi. Nếu giả sử nàng là kẻ tay tàn sát Mặc gia thì ngay đầu tiên đ.á.n.h lén, nàng nhất định sẽ dốc lực để kết liễu nhanh gọn đối phương.

Một y sư đỡ Tiêu Thống lĩnh bệt xuống đất, bắt mạch cho .

Nửa nén nhang trôi qua, y sư lắc đầu ngao ngán, sang với Cấp Ẩn: “Thương tổn chạm tới tận tiên cơ, linh khí giờ chỉ còn le lói tới một phần mười. Không chỉ thế, e là dẫu tu luyện từ đầu, cũng chẳng chút hi vọng nào về thời kỳ đỉnh cao năm xưa nữa."

Cấp Ẩn trợn tròn hai mắt kinh hoàng.

"Không thể nào! Ông đang lảm nhảm cái gì thế! Chắc chắn ông chẩn đoán nhầm ..."

"Ấy buông tay buông tay! Cấp Ẩn, vô lễ với y sư!"

Phản ứng đầu tiên của Tú Tú là ngoắt đầu sang Lung Linh.

Cô bé hạ thấp giọng thì thầm: "Lung Linh tỷ, tỷ cách nào ! Chẳng tỷ cũng mất hết linh khí, mà tỷ cách tu luyện , còn trâu bò như thế. Vậy thì Tiêu Thống lĩnh ..."

Chóp tai Mai Trì Xuân khẽ giật giật.

Mất hết linh khí!

Như ý gì!

"Ta và giống ." Lung Linh Tiêu Thống lĩnh đang nở nụ xin vị y sư nọ: “Có điều, đây cũng hẳn là chuyện ."

"Chuyện á!"

Cấp Ẩn đang trong cơn thịnh nộ lập tức ngoắt .

"Cô nương ý gì!"

Mai Trì Xuân đưa tay ôm trán thở dài sườn sượt.

Sao nàng vẫn cái nết ăn như thế chứ.

Lung Linh ngây thơ chớp mắt, khóe miệng cái lật mặt nhanh gớm, mới nãy còn cúi đầu rạp lưng cảm tạ nàng cơ mà.

Lung Linh : "Linh khí tiêu tán thì cần gánh vác cái chức Thống lĩnh gì nữa. Cũng chẳng cần xông pha sinh t.ử vì khác, thể tự do sống cho chính . Chẳng lẽ thế gọi là chuyện !"

Cấp Ẩn giận dữ trừng mắt nàng, thể thấu hiểu nổi logic của nàng: “Cái mà gọi là chuyện á! Linh khí mất sạch thì ở chỗ nào! Cái gì mà sinh t.ử vì khác, cô nương hiểu Tiêu sư là con như thế nào, thấu hiểu lý tưởng của t.ử Mặc gia, lấy cái quyền gì mà dám mở miệng phán xét Tiêu sư rằng đây là chuyện !"

"Shh."

Thiếu niên đẫm m.á.u tựa góc cây bỗng hít một rõ kêu, ngã phịch xuống đất. Dưới mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh, chậm rãi nhấc mí mắt lên: “Đệ t.ử Mặc gia các ngươi bên trọng bên khinh . Dù gì cũng bỏ công bán mạng, hả, chẳng ai quan tâm xem sống c.h.ế.t !"

Tiêu Thống lĩnh cũng nhân cơ hội xô Cấp Ẩn một cái.

"Đứng ngây đấy gì! Không thấy ! Mau chạy dìu một tay, tìm bộ quần áo sạch sẽ cho vị . Ầm ĩ la lối cái gì, thường ngày chững chạc lắm cơ mà, nay ném hết !"

Hắn sang đám t.ử Mặc gia đang đỏ hoe khóe mắt vây quanh: “Các cũng đừng rỗi việc nữa. Bọn Vu giả Vu Sơn chạy trốn tóm gọn hết ! Tà túy lẩn khuất xử sạch ! Tên chủ tướng bên phe Binh gia thì bán muối , nhưng tên phó tướng dắt theo lâu la bỏ chạy đấy. Còn thừa thời gian đây hóng chuyện rảnh rỗi ! Hay các thấy sắp mất chức Thống lĩnh, nên bảo ban nổi các nữa hả!"

"Không ạ!"

"Thế còn mau xách m.ô.n.g lên việc!"

"Vâng!"

Một t.ử bét hàng rụt rè cất tiếng hỏi: “Tiêu Thống lĩnh, ngài Thống lĩnh nữa... thế ngài sẽ ạ!"

"Nghĩ xa thế!" Nam thanh niên y sư châm kín kim châm như nhím toét miệng rạng rỡ, vỗ độp một cái vai tử: “Không Thống lĩnh 'Tổ Huyền' thì về chân chạy vặt bên cạnh Cự Tử. Vẫn thừa quyền quản các đấy nhé."

Cái vỗ vai khiến tên t.ử mặt mày hớn hở rạng rỡ hẳn lên, ba chân bốn cẳng lon ton chạy biến việc.

Lung Linh một góc lẳng lặng quan sát một lúc: “Đám kỳ quặc thật, tại việc sai vặt mà thể chuyện vui vẻ hoan hỉ đến thế cơ chứ!"

Tú Tú xong câu , cảm thấy rốt cuộc cũng vớt một tri âm, gật đầu cái rụp: “ đúng đúng! Người Mặc gia bọn họ chính là kỳ quặc giống ai như thế đấy! Bởi mới bảo, đợi lúc tỷ khôi phục linh khí, chúng chấn chỉnh tinh thần, đ.á.n.h thẳng lên Vu Sơn Thập Nhị Điện. Đến lúc đó thì tha hồ mà ăn sung mặc sướng, kẻ hầu hạ đếm xuể..."

Trông thoáng qua mắt, tựa như hoa đỗ quyên nở rộ khắp triền núi, gió núi gào rít, cánh hoa màu hồng đào lả tả rơi rụng phủ kín mặt đất.

Dưới chân núi linh tu vì mộ danh mà đến. Còn nàng thì cất bước lên Vân Vũ Đài, bước một trận đấu định đoạt sẵn kết cục.

"Không ."

Lung Linh bác bỏ ngay tắp lự, chẳng thèm đắn đo suy nghĩ.

Trời ngả về Tây, đám chỉnh đốn đội ngũ nghỉ ngơi cả một buổi sáng, cuối cùng cũng khởi hành rút khỏi Lạc Ấp.

Cấp Ẩn từ thành Mục Dã chạy tới chi viện chỉ mang theo quân tiếp viện, mà lẽo đẽo theo họ còn là hơn năm trăm hộ bá tánh của thành Mục Dã.

Lúc Sư Nguyên Long để phân tán binh lực của "Tổ Huyền", lệnh cho Vu giả Vu Sơn xua đuổi một lượng lớn tà túy tiến công thành Mục Dã. Tà túy theo bầy đàn, một khi chúng tụ tập với quy mô lớn, chắc chắn sẽ ngừng lôi kéo thêm vô tà túy khác kéo đến.

Bởi , thành Mục Dã hiện tại còn là nơi con thể nương tựa sinh tồn. Bọn họ buộc hộ tống bá tánh di tản khỏi thành Mục Dã.

"Trong thành tổng cộng năm trăm năm mươi mốt hộ rà soát xong! Có mười một hộ kiên quyết thề sống c.h.ế.t bám trụ Mục Dã, thêm một hộ nữa đứa con lên mười tuổi chơi về, những còn bất cứ lúc nào cũng thể... Lão đại nương! Chúng chạy nạn mà! Bà vác theo cái cây cái gì!"

"Các hiểu ! Cái cây là do nhà lúc còn sống tự tay trồng đấy, vứt đành!"

"Thế cũng ! Không mang theo ! Nhanh nghĩ cách khuyên bà cụ bỏ cây xuống ."

Từ Lạc Ấp rẽ qua Mục Dã, vòng về thành Thanh Đồng. Quãng đường thực hề dài. Giả sử chỉ của "Tổ Huyền" phi ngựa, tốn đến nửa ngày đường là tới nơi.

Thế nhưng đèo bòng thêm một đám đông lê lết lỉnh kỉnh thế , Tú Tú ngửa cổ ngó lên trời, thầm thở than khi ròng rã ba ngày chắc về tới đích.

Lung Linh thích ứng cảnh cực kỳ trơn tru.

Bá tánh thành Mục Dã thấy nàng ăn mặc xuề xòa khác hẳn t.ử Mặc gia, còn tưởng nàng cũng là bá tánh chạy nạn. Đến bữa cơm chiều, đại nương nhà nọ nhiệt tình vẫy tay gọi nàng qua ăn chung mâm.

"Cái con nha đầu sức ăn cũng khỏe gớm."

Đại nương liếc nồi mì hầm còn một váng nước.

"No cháu! Chưa no thì đại nương còn miếng bánh bột ở đây. Mẹ kiếp, cháu bỏ đói bao nhiêu ngày hả!"

Hai má Lung Linh phồng to, nuốt ực ngụm mì hầm cuối cùng đưa tay nhận lấy chiếc bánh.

"Cảm ơn đại nương... Đại nương đang gấp giấy gì đấy ạ!"

Trời tối hẳn, t.ử Mặc gia đằng xa đang hì hục giúp dựng trại ngay tại chỗ. Mấy vị đại nương nhanh tay lẹ chân, xong việc quây quần quanh đống lửa, công việc tay thoăn thoắt ngừng.

"Đây là thỏi vàng mã dùng để cúng tế c.h.ế.t."

"Trận kiếp nạn c.h.ế.t chóc cũng ít. Nhà nhà lo chạy thoát , đến việc lo hậu sự hạ huyệt cho cũng chẳng màng. Đại nương tiện tay gấp ít vàng mã mang bán. Bọn họ cầu lấy sự thanh thản, bọn cũng kiếm chút tiền xu lẻ. Cứ chờ chạy tới nơi an , cầm chút tiền rủng rỉnh trong tay kiếm chỗ đặt chân mới dễ."

Lung Linh ngây đống thỏi vàng mã trong chiếc giỏ tre.

Mặc dù xuất từ Vu Sơn, nàng bao giờ tin chuyện quỷ thần sương khói.

"Đốt mấy thứ ... thực sự tác dụng !"

Đại nương liếc nàng một cái, toét miệng : “Đương nhiên là . Người c.h.ế.t xuống suối vàng, lộ phí thì sống nổi! Không tiền đút lót cho lũ tiểu quỷ, chúng nó quăng vạc dầu sôi hành hạ thì khổ. Nha đầu, nhà cháu ai mới !"

Lung Linh lắc đầu: "Hắn nhà cháu."

"Thế thì... là bạn cháu!"

"Cũng .” Lung Linh c.ắ.n miếng bánh ngẫm nghĩ: “Hắn hẳn là cực kỳ chán ghét cháu. Cháu nếu đốt mấy thứ cho , bực khó chịu nữa."

Thiếu niên đang ngả lưng chạc cây ngay đỉnh đầu nàng ngước mắt ánh trăng. Ánh lửa bập bùng hắt lên nửa khuôn mặt , thoắt sáng thoắt tối.

"Có gì mà bực ! Chẳng ai nhớ tới mới là thứ đáng bực nhất. Cái con nha đầu đầu óc nghĩ ngợi thế ."

Mấy vị đại nương phá lên xòa.

"Thấy con bé tội nghiệp, đây cháu chọn mấy cái , đại nương lấy tiền của cháu ."

Lung Linh xua tay: "Không , cháu tiền mà. Đại nương bảo bao nhiêu tiền, cháu trả đủ."

"Ừm... thế cũng ."

Đại nương chỉ mấy thỏi vàng mã lớn nhỏ khác lẫn với vài cây nến sáp: “Mấy cái loại lớn một điếu tiền, loại nhỏ nửa điếu. Nếu cháu lấy loại lớn, đại nương sẽ cho thêm cháu một xấp nữa."

Lung Linh mở túi tiền đếm từng đồng, đếm đếm cẩn thận.

Tiền trong nàng chẳng còn bao nhiêu. Nếu vung tay mua sạch mấy thứ , e là dăm ba ngày tới đủ tiền mua đồ ăn.

Suy tính , nàng mở miệng: "Hay là, cháu mua loại nhỏ..."

Lá cây đỉnh đầu bỗng xào xạc rung lên. Một bóng nhanh nhẹn lộn nhào xuống đất, ném cạch một túi tiền mặt.

"Có tí tiền thế cũng keo kiệt." Mai Trì Xuân nghiến răng ken két, mặt lạnh te hất cằm chỉ đống vàng mã bên trái: “Mua loại lớn. Cấm mua loại nhỏ."

Lung Linh đang xổm tảng đá ngẩng phắt đầu lên, ngỡ ngàng sang.

Thiếu niên trút bỏ bộ áo quần dính m.á.u hôi hám, một bộ đồ vải thô màu lam của t.ử Mặc gia. Mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, lộ đường nét xương quai hàm sắc sảo và đôi môi mím chặt. Thấy Lung Linh đang , đáp trả bằng cái nhíu mày sắc lạnh, khiến khuôn mặt vốn tuấn tú sáng sủa lộ vẻ vô cùng khó đăm đăm.

Quả là một vẻ mặt khác một trời một vực so với gã thanh niên lúc nào cũng cợt nhả bám riết lấy nàng trong ký ức.

... Thế nhưng, khuôn mặt vẫn mang đến năm phần tương đồng với .

Loading...