Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-04-15 06:23:35
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thi thể của Huyền Nữ cẩn thận đặt trong quan tài. Tiếng bước chân của vị thiếu niên trẻ tuổi ngày càng xa xăm. Lung Linh dõi theo trận tuyết rơi cách đây hàng trăm năm phủ kín lấy cơ thể , cho đến khi tầm chìm bóng tối.

“...Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y..." (Xưa , dương liễu rủ cành...)

“...Kim ngã lai tư, vũ tuyết phi phi..." (Nay về, mưa tuyết bay bay...)

Đoàn đưa tang cất lên điệu hát não nùng, bi ai, dẫn lối cho nàng xuôi theo dòng sông tăm tối, trôi dạt về cội nguồn.

“...Hành đạo trì trì, tải khát tải cơ..." (Đường chậm chạp, khát đói...)

“...Ngã tâm thương bi, mạc tri ngã ai..." (Lòng đau đớn, chẳng ai thấu hiểu nỗi buồn của ...)

Cha đón hài cốt nàng ở ngoài cổng thành. Nàng thấy tiếng than xé lòng của bách tính nước Tề, thấy tin công chúa Khương Đàm qua đời.

như lời hứa của Thái t.ử Cơ Khí ngày nào, Huyền Nữ và công chúa Khương Đàm cùng ngậm bảo châu giữ xác phân hủy, mai táng chung trong cùng một lăng mộ nguy nga.

Bên trong lăng mộ, một cuộn thẻ tre đặt ngay ngắn trong lòng Huyền Nữ.

rỉ tai nàng rằng, từ cái ngày nàng xuất chinh, công chúa Khương Đàm tự tay nên cuốn sử thi về nàng, tỉ mỉ ghi chép lời , việc và chiến công của nàng trong suốt cuộc đời. Từng câu từng chữ đều là m.á.u là lệ, là tài liệu lịch sử, là một câu chuyện truyền kỳ bất hủ.

Kèm theo câu chuyện lạ kỳ về vị công chúa treo cổ tự vẫn, những giai thoại về nữ tướng quân Huyền Nữ nhanh chóng lan truyền khắp Cửu Châu.

Lung Linh dường như thấy bóng hình tường thành....Nếu tỷ vì mà t.ử trận, , Khương Đàm xin thề, dẫu ngàn thu muôn trăng, sẽ bắt cả thiên hạ khắc ghi tên tỷ!

Chỉ chớp mắt, bóng hình biến thành Sư Nguyệt Khanh của hàng trăm năm .

Dưới ánh trăng Vu Sơn, nàng mệnh đến Mười hai điện Vu Sơn, gả cho một kẻ lạ mặt chẳng chút liên quan, chạy vạy ngược xuôi, áo cưới cho kẻ khác, chỉ để tìm ký ức của chính .

Nàng nào rằng, những việc nàng đang lúc , chính là điều mà nàng và Huyền Nữ năm xưa từng kề vai sát cánh chống , thà c.h.ế.t chịu khuất phục!

Ngọn lửa giận dữ thiêu đốt linh hồn Lung Linh trong bóng tối.

Nàng thể tha thứ, thể dung túng cho lũ ...Trong mắt bọn họ, con rốt cuộc là cái thá gì? Bọn họ lấy quyền gì mà vì lòng tham tư lợi của bản , coi con như những con rối giật dây trong tay! Tùy tiện đùa cợt vận mệnh của khác!

"Đây chính là lăng mộ của Huyền Nữ ...Quả nhiên như lời đồn, chôn cất cùng công chúa Khương Đàm."

Trong lăng mộ u ám tĩnh mịch, vang lên một giọng nữ vô cùng quen thuộc đối với Lung Linh.

"Mang cả Khương Đàm về ." Một giọng nam khác cất lên: “Tuy thiên phú như Huyền Nữ, nhưng tính cách cương liệt, dứt khoát tự vẫn. Cái tâm tư và sự kiên quyết , khi luyện thành Tị Binh nhân, ích...Thương Ngọc, nàng đang nghĩ gì thế?"

Lận Thương Ngọc đáp: "Huyền Nữ b.ắ.n hươu phạt Chu, đúng là một bậc kiệt."

“...Nàng đúng. mà, kiệt c.h.ế.t thì cũng chỉ là một nắm xương khô. Thay vì để nàng ngủ vùi lòng đất, chi bằng để nàng thấy ánh mặt trời, trở thành viên gạch vững chắc nhất xây nên cơ đồ của chúng ."

Lận Thương Ngọc chỉ lạnh lùng chỉnh : “Không cơ đồ của chúng , mà là cơ đồ của ."

Thương Hoài mỉm , một nụ dường như xuất phát từ tận đáy lòng.

"Nàng đúng."

"Ở bên ngoài, là Lệnh doãn nước Vệ, nàng là Thượng khanh. Chúng cùng phò tá một chúa công. Ở bên trong, nàng là quân, là thần. Chỉ cần quân ruồng bỏ, thần...tuyệt đối phản bội."

Cỗ quan tài nắp mở. Ánh nến Trường Minh hắt lên hàng mày thanh tú, lạnh lùng của cô gái trẻ.

Nàng ôm thi hài Huyền Nữ khỏi lăng mộ tối tăm, mang nàng trở thế giới đầy thị phi .

Thể xác phân rã, ký ức nghiền nát.

Hậu duệ của nhà Uất Trì đưa Cửu Thiên Huyền Nữ thờ phụng trong miếu mạo. Trong căn phòng đúc kiếm của nước Vệ, chân của Huyền Nữ m.ổ x.ẻ và nặn từ đầu, trở thành một thứ vũ khí của nhà họ Lận, mở bừng đôi mắt chào đời hình hài một đứa trẻ sơ sinh.

Bé gái vươn tay nắm lấy một ngón tay của Lận Thương Ngọc, khanh khách vang, khiến Lận Thương Ngọc thoắt sững sờ.

Nằm ngay bên cạnh nàng, bé gái tạo cùng ngày với nàng, Thương Hoài đặt tên là Nguyệt Khanh.

Tại Ngọc Hoàng Đỉnh xa xôi của Nho gia, Thái t.ử Cơ Khí quên bẵng chuyện xưa, biến thành t.ử Nho gia mười tuổi tên Cơ Hiến Chi, đang dẫn theo sư Mai viện trèo tường cúp học, xuống núi ngắm hoa uống rượu.

Bên ngoài long mạch, chốn lầu son gác tía sầm uất khi xưa nay biến thành sào huyệt của yêu ma quỷ quái, đêm đêm văng vẳng tiếng quỷ thần sầu.

Bên trong long mạch, cỏ mọc chim bay, năm qua năm khác, chuyện cũ tan biến như mây bay gió thoảng.

Người xưa nay tương phùng, gặp mà chẳng hề .

...

Sâu bên trong Doanh Châu Khư.

Trong hang động chỉ văng vẳng tiếng nước nhỏ giọt, những tia linh quang yếu ớt lờ mờ tỏa sáng.

[Tú Tú]: Trong đạo cung lục tung hết cả ! Chẳng thấy bóng dáng Lung Linh tỷ với Sư Nguyệt Khanh !

[Tú Tú]: Tất nhiên là c.h.ế.t ! Chắc chắn c.h.ế.t! Muội thấy rành rành, bọn họ cứ thế mà biến mất tăm mất tích, mấy tên t.ử Pháp gia ở đó cũng thấy hết!

[Tú Tú]: Đừng lo cho , trốn kỹ lắm. Cự Tử, chừng nào mới tới tiếp viện ? Muội linh cảm Lung Linh tỷ chắc vẫn cầm cự , nhưng cái tên Mai Trì Xuân một chọi với mười vạn vu giả thì... mà tới muộn chắc chỉ nước gom xác cho thôi!

[Khương Huyền Hi]: Tiếp viện e là kịp nữa . Nho gia kéo đến Bắc Minh của Pháp gia, còn bọn thì đang công phá Mười hai điện Vu Sơn.

[Khương Huyền Hi]: Linh vực Thiên Âm Vân Hải sắp sửa kết nối. Núi Long Hổ, Vu Sơn, Bắc Minh, ba nơi thiếu một cũng . Hôm nay, một là cùng sống, hai là cùng c.h.ế.t.

Tú Tú mặt mày trắng bệch, trừng mắt những dòng chữ hiện lên Huyền Quy Lệnh.

[Khương Huyền Hi]: Tú Tú, cô bé ngoan. Nhiệm vụ của thành . Nếu sợ, cứ nấp trong hang đợi chuyện kết thúc. Kể cả Mặc gia diệt vong, cũng cắt cử một đội , họ sẽ đến đón những sống sót về nhà.

Đó là tin nhắn cuối cùng gửi đến, Tú Tú chờ mãi cũng chẳng thấy hồi âm gì thêm.

Từ trong hang tối tăm , cô bé thấy lác đác vài bóng bên . Bọn chúng chính là mấy gã t.ử Pháp gia, đang rắp tâm phá hủy trụ đá linh tấn mà Lung Linh mới dựng lên.

"Thiên Chí Linh Cự" trong tay dùng cạn sạch .

Cô nhóc chẳng tí sức mạnh nào để chống bọn , ló mặt cũng chỉ nộp mạng vô ích.

Tú Tú chân tay lạnh toát, hàm răng đ.á.n.h lập cập.

Cự T.ử sai, nhiệm vụ của ngươi là hỗ trợ , và ngươi xong . Đối phó với cái đám t.ử Pháp gia bét nhất cũng nhị cảnh , một đứa trẻ như ngươi kham nổi? Ngươi thể ngoài, ngoài là tìm c.h.ế.t!

"Linh khí phong tỏa cái trụ mạnh quá! Mau truyền tin, gọi thêm vài tới đây!"

"Không cần nhiều , thêm ba nữa là đủ tháo dỡ nó !"

"Chỉ vì cái của nợ , mà Mặc gia biến ba vạn t.ử của thành ba ngàn, đúng là chẳng hiểu chúng nó nghĩ cái quái gì trong đầu."

"C.h.ế.t là đáng đời. Sau khi c.h.ế.t biến thành Tị Binh nhân cho Pháp gia sai khiến, cũng coi như c.h.ế.t ích!"

Xương cốt phát những tiếng kêu rắc rắc khe khẽ.

Bản Tú Tú còn kịp nhận , thì cơ thể tự động bước hai bước về phía đó.

khi cô nhóc sự bốc đồng thôi thúc xông , hai con linh điệp lặng lẽ xuất hiện, cản đường cô bé. Luồng linh lưu do chúng tạo nhẹ nhàng chặn cô bé trong hang, cho cô bước thêm nửa bước.

Nếu hai con bướm , khi chạy khỏi hang Tú Tú tự bình tĩnh .

chúng càng cản trở, thì cái tính phản nghịch của tuổi trẻ càng trỗi dậy, khiến cô nhóc càng trái ý chúng.

"Đừng cản đường !"

"Đệ t.ử Đạo gia các chẳng vướng bận sự đời, vũ hóa thành tiên ! Cản gì! Liên quan gì tới các !!"

Tú Tú cắm đầu cắm cổ lao lên phía . Chẳng những xông , mà còn luồng linh lưu đẩy ngược sâu trong hang, ngã một cú đau điếng .

Cô nhóc mặt mày lấm lem bụi đất bò dậy, cảm giác va thứ gì đó.

Bên trong hang động u ám, cô nhóc bỗng thấy rờn rợn trong lòng. Đánh bạo dùng linh khí chiếu sáng xung quanh, cảnh tượng hiện suýt chút nữa dọa nàng sợ vỡ mật...

Trong hang động kín mít những...những vị thiên sư Đạo gia đang thiền nhập định!

“...Hóa là thế! Đây chính là cái trò vũ hóa thành tiên của các ! Ta thắc mắc mà cả một núi t.ử Đạo gia thể phi thăng thành linh điệp hết , hóa chỉ là hồn xuất khỏi xác mà thôi..."

Tú Tú mềm nhũn hai chân, đến cũng vững, ngẩn ngơ . Rồi một ý nghĩ độc ác chợt lóe lên trong đầu, cô nhóc hăm dọa hai con linh điệp: “Mau gọi tất cả đồng môn của các tới đây! Bằng ... sẽ thiêu rụi hết chân của các !"

Linh điệp đáp: " là lấy oán báo ân. Cô nhóc , chúng quyết rũ bỏ nhục , tìm kiếm sự vĩnh cửu của ý thức, ngươi nghĩ còn màng đến cái vỏ bọc ? Trở thành một con bướm vô ưu vô lo, phiền lụy bởi chuyện thế tục, chẳng hơn là một kẻ phàm phu tục t.ử ?"

"Tốt cái đầu ngươi !"

Tú Tú c.h.ử.i ầm lên: “Làm bướm ăn sung mặc sướng, ăn sơn hào hải vị ! Làm bướm thành đại hiệp bướm, vạn kính ngưỡng ! Làm bướm thì vô ưu vô lo cái nỗi gì? Nói theo kiểu của các thì đồ ngốc nghếch cũng vô ưu vô lo đấy!"

Linh điệp: “...Ăn ngông cuồng, thật vô lễ. Đừng bận tâm đến nó nữa, chúng ."

Tú Tú ngờ chiêu cũng chẳng dọa mấy tên t.ử Đạo gia . Cô bé vuốt mặt, lập tức đổi thái độ ngoắt 180 độ.

"Đừng , đừng mà!"

Những tiếng va đập ngày một lớn từ bên ngoài vang vọng như gõ tim Tú Tú. Cô bé "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống mặt chúng.

"Ta ăn ngông cuồng, sai !"

Cô nhóc xin ngọt xớt, nhanh gọn lẹ, khiến hai con bướm chút ngạc nhiên.

" thế cũng là vì cho các vị thiên sư thôi mà!"

Trong lúc cấp bách, Tú Tú vắt óc suy nghĩ, chằm chằm hai con linh điệp với ánh mắt vô cùng kiên định.

Đến Tư ngục Linh Lung cô bé còn dám lừa, thì lừa hai cái tên tiểu thiên sư vẻ như từng bước chân khỏi núi Long Hổ khó gì!

"Các vị thiên sư thanh cao thoát tục, vướng bận bụi trần, đương nhiên là đúng ! Kẻ sai là đám của Pháp gia và Vu Sơn . Vừa nãy các cũng thấy họ nhắc đến Tị Binh nhân đấy. Bọn họ dã tâm bừng bừng, chỉ thống nhất Cửu Châu, mà còn đem chân của các vị thiên sư núi Long Hổ luyện thành Tị Binh nhân để tùy ý sai khiến, gieo rắc tai ương cho chúng sinh đấy!"

Hai vị tiểu thiên sư xong thì hoảng hốt.

“Ngươi cái gì!?"

"Chuyện là thật ?"

Tú Tú lừa quen tay , dùng ánh mắt vô cùng chân thành đáp: "Nghìn phần trăm là sự thật!"

Hai vị tiểu thiên sư , tuy vẫn bán tín bán nghi lời của Tú Tú, nhưng họ cũng thấy cả chục vạn quân Vu Sơn chân núi, nên trong lòng cũng tin một nửa.

Đứng yên một hồi lâu, Tú Tú cuối cùng cũng thấy hai con linh điệp trở xác, hóa thành hai thiếu niên chừng mười hai, mười ba tuổi.

“...Phải mau báo cho Đạo quân!"

"Không kịp nữa , hai ngăn bọn họ phá trụ đá linh tấn , hẵng báo cho cái tên Đạo quân gì đó !"

Tú Tú đẩy mạnh hai từ phía , ép họ từ trong hang động vách đá xông ngoài như lùa vịt lên giá.

Hai tiểu thiên sư bỗng cảm giác như lừa. lúc nếu chỉ là qua đường thì e là chẳng ai tin, đành rút kiếm lao vòng chiến.

Thấy hiệu quả, Tú Tú thèm trốn nữa.

Cứ gặp bầy linh điệp nào, cô bé liền lập tức quỳ xuống, diễn bài cũ một cách đầy sướt mướt và tình cảm. Chẳng cần bao nhiêu tin lời cô bé, cô bé vẫn cứ mải miết chạy khắp đồi núi, chạy đến kiệt sức, mồ hôi nhễ nhại như vớt nước lên.

Trong đầu Tú Tú hiện lên cảnh tượng cái ngày cô bé gia nhập Mặc gia.

Thực , lúc đó cô bé chỉ t.ử Mặc gia thể kiếm một khoản tiền hời nên mới , chứ bao giờ thực sự tâm phục khẩu phục mấy cái đạo lý "kiêm ái phi công" to lớn gì đó.

Yêu với chả thương cái gì.

Cô bé yêu bản nhất, mạng sống của mới là quan trọng nhất. Cha cô bé c.h.ế.t vì tà túy tấn công cũng chẳng ai thèm cứu, cớ gì cô bé liều mạng vì sự sống c.h.ế.t của khác?

Dẫu cho Lung Linh tỷ quả thực đối xử với cô bé.

Dẫu cho Lung Linh tỷ cô bé lừa dối xoay mòng mòng, Vu Sơn trục xuất, từ một Tư ngục Linh Lung cao cao tại thượng trở thành một bình thường.

... như thì !

Thì chứ!!!

Tú Tú chạy mãi, chạy mãi, những ý nghĩ ích kỷ đó dần tan biến trong gió núi Long Hổ. Thay đó, lời thề lúc gia nhập Mặc gia hiện lên rõ ràng trong tâm trí, ngày một khắc sâu...

[Lấy những điều bản chán ghét, để giải quyết nỗi nguy cấp của khác.]

[Dẫu sinh tử, dẫu nộp mạng, cũng quyết đầu.]

Trong lúc đầu óc cuồng, Tú Tú lờ mờ thấy một bóng giữa chốn hoang vu.

“...Lung Linh tỷ? Lung Linh tỷ!"

Cô nhóc lảo đảo chạy về hướng đó. Người nhanh, Tú Tú đuổi sát theo . Qua khỏi sườn núi, cô nhóc mới bàng hoàng nhận đuổi tới tận tuyến đầu của chiến trường.

Máu nhuộm đỏ cả nền đất, xác c.h.ế.t chất đống như núi. Một bóng mặc áo đỏ rực giữa biển . Nhìn bóng lưng , Tú Tú thật khó mà liên tưởng đến cái thường ngày .

...Không .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-50.html.]

Lung Linh tỷ đến , chỉ cần hai họ hợp sức, tuyệt đối sẽ thất bại.

Ngay lúc Tú Tú nhen nhóm lên tia hy vọng, khóe mắt cô nhóc mới rõ khuôn mặt của phụ nữ mà cất công đuổi theo.

Không Lung Linh.

Người đó, bóng hình đó, là...

"Sư, Sư Nguyệt Khanh...Sao ngươi ở đây? Lung Linh tỷ ? Tỷ là biến mất cùng ngươi ? Sao chỉ một ngươi, tỷ ? Ngươi đưa tỷ !?"

Giọng của Tú Tú lọt tai Sư Nguyệt Khanh thật mơ hồ. Tâm trí ả định, cứ lang thang giữa núi rừng như một bóng ma lạc loài.

Ả nhớ mang máng lúc nãy ả và Lung Linh giao chiến, c.h.é.m đứt thanh Thiên Lục kiếm của nàng .

Ngay lúc nắm chắc phần thắng trong tay, cơ thể ả bỗng nhẹ bẫng, cảm giác như biến thành một con linh điệp, bồng bềnh lơ lửng giữa đất trời, quên mất cả tên họ của .

Người thể xâm nhập linh đài một cách lặng lẽ, biến cả ả và Lung Linh thành bướm, e rằng chỉ Đạo quân Nam Tễ Vân của Đạo gia mới .

Tuy nhiên, cũng chỉ thể điều đó khi ả và Lung Linh đang mải giao tranh, tâm trí vững vàng. Chứ nếu bây giờ, với sức mạnh của ả, dẫu trực diện đối đầu với vị Đạo quân , cũng tuyệt đối cửa thắng.

Sư Nguyệt Khanh nghĩ bụng, đám t.ử Đạo gia núi Long Hổ suy cho cùng vẫn là một mối đe dọa tiềm ẩn.

Phải diệt trừ bọn chúng, thể để chúng nhúng tay hỏng việc.

Còn cả cái tên Mai Trì Xuân nữa.

Đôi mắt lạnh lùng của Sư Nguyệt Khanh dõi theo bóng lưng đỏ rực .

Nghe Cửu Châu Đỉnh là thần khí gánh vác vận khí của Cửu Châu, thể nào dùng sức mạnh mà đoạt lấy . Chỉ cách bắt sống Mai Trì Xuân, bắt cam tâm tình nguyện trụ cột hiến tế, mới thể chặn thứ chướng khí Thái tuế cứ ngừng tuôn trào giữa đất trời .

Còn gì nữa ?

Ả cần gì nữa đây?

Sư Nguyệt Khanh chậm rãi sắp xếp những việc cần , đưa tay chĩa về phía con nhóc đang liến thoắng bên cạnh.

Chỉ cần ả nổi sát tâm, là thể dễ dàng tước đoạt mạng sống của cô bé.

khi thấy đôi môi của con nhóc cứ đóng mở liên tục, Sư Nguyệt Khanh bất chợt bắt một cái tên.

...Lung Linh.

Khi cái tên vang lên trong lòng, thì ở tít trong rừng sâu, dường như cũng xuất hiện một bóng hình quen thuộc.

Mai Trì Xuân ở đằng xa dường như cũng cảm ứng điều gì, đúng lúc cũng ngoảnh đầu .

Trong màn sương m.á.u dày đặc, ánh mắt của cả hai đều đổ dồn Lung Linh. Mai Trì Xuân sững , đăm đăm thật lâu, như thể đang cố xác minh xem đó là ảo giác của .

Hắn một nữa dùng "Thiên T.ử Lệnh" để đ.á.n.h lui đám Tị Binh nhân mệt mỏi . Thuật pháp tiêu hao của quá nhiều sức lực. Gần như ngay tức khắc, một vị tanh ngọt trào lên cổ họng Mai Trì Xuân, khiến sặc sụa, lồng n.g.ự.c rung lên bần bật, kéo theo một tràng ho khan dữ dội.

dường như chẳng màng đến điều đó, lảo đảo bước tới vài bước về phía Lung Linh.

Trong ánh mắt của Lận Thanh Diệu cao bỗng lóe lên một tia sáng.

“...Nàng c.h.ế.t!" Lận Thanh Diệu giận dữ trừng mắt Lý quân Pháp gia: “Ông chắc chắn việc nàng và Sư Nguyệt Khanh c.h.ế.t, tại giấu giếm!"

Thương Hoài lặng lẽ về hướng đó.

Biết bao kỷ niệm trong cung điện nước Vệ thuở nào ùa về.

Cô gái tên Lung Linh , tuy là Tị Binh nhân, nhưng mang một ý nghĩa khác biệt so với những Tị Binh nhân khác.

Sinh con đẻ cái vốn cần nam nhân xuất lực, nhưng nàng là kiệt tác chung của và Lận Thương Ngọc. Cả hai cùng dốc sức vì nàng. Đối với Thương Hoài, tình cảm dành cho kiệt tác chẳng hề kém cạnh tình cảm dành cho con đẻ.

"Bởi vì cũng chẳng gì khác biệt."

Ánh mắt Thương Hoài xa xăm, giọng điệu lạnh lùng và tàn nhẫn: “Trừ phi Tị Binh thuật của ngươi thể mạnh mẽ bằng ngươi, bằng , chẳng một ai thể khống chế ."

Vừa dứt lời, một lưỡi đao sắc bén kề ngang cổ Thương Hoài.

“...Thế ? Sư Nguyệt Khanh qua tay rèn luyện, thực lực vượt mặt Lung Linh . Có khống chế , phiền Lý quân Pháp gia xen . Ta mặc kệ ông là ai, nếu còn dám tự ý tay với nàng khi sự cho phép của , khi Sư Nguyệt Khanh kịp g.i.ế.c nàng , sẽ thịt ông ."

Thương Hoài lời nào, chỉ hướng mắt về phía hai đang đối đầu với .

Sư Nguyệt Khanh giữ vẻ mặt điềm nhiên.

Trận chiến , tuy phân định thắng thua với Lung Linh, nhưng việc c.h.é.m gãy thanh Thiên Lục kiếm cho ả hiểu rõ thực lực của và Lung Linh ai hơn ai kém.

Nhìn Lung Linh rảo bước lao tới, Sư Nguyệt Khanh siết chặt pháp giản trong tay, chuẩn nghênh chiến.

“Ngươi vốn thể c.h.ế.t. Lung Linh, hỏi ngươi nữa, nếu ngươi chịu quy thuận Pháp gia, thể tha cho ngươi..."

Đồng t.ử của Sư Nguyệt Khanh đột ngột co rụt .

Chẳng từ lúc nào, cái bóng dáng lách , xuất hiện ngay mặt ả y hệt một bóng ma!

Trong lúc Sư Nguyệt Khanh còn đang sững sờ đến á khẩu, Lung Linh chắp hai tay , dùng luồng hạo nhiên chính khí thuần khiết nhất chặn mảnh pháp giản chứa đầy sát khí c.h.ế.t ngay trong lòng bàn tay !

Rắc...

Cùng với tiếng nứt gãy khiến Sư Nguyệt Khanh dám tin tai , chiếc pháp giản vỡ vụn thành những mảnh vụn gỗ lấp lánh ánh kim. Ả thấy cô thiếu nữ đối diện đang bằng một ánh mắt thương hại ôn hòa.

“Ngươi là Sư Nguyệt Khanh của Pháp gia. Ngươi tên là Khương Đàm, là con gái của Tề Cảnh Công. Từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, từng bước chân khỏi cung đình nước Tề. Ngươi thông thạo kinh thư điển tịch trong thiên hạ, nhưng điều ngươi khao khát nhất, vẫn là bầu trời cao rộng, tự do tự tại bên ngoài chốn cung đình ."

Chiếc pháp giản còn đang lơ lửng mắt Lung Linh bỗng khựng .

Sư Nguyệt Khanh chằm chằm cô thiếu nữ đang ở cách gần gang tấc. Thông minh như ả, khi thấy cái tên Khương Đàm, trong lòng ả dấy lên một nỗi bàng hoàng và sợ hãi tột độ.

Mai Trì Xuân đang hớt hải chạy tới cũng khựng bước.

Hắn khẽ nhíu mày.

Trong tầm của , cảnh tượng nữ nhân dịu dàng thhắno đối diện với cô thiếu nữ gầy guộc nhưng mang sức mạnh áp đảo, bỗng chốc gợi lên trong đầu một ý nghĩ vô cùng quái dị.

“Ngươi khỏi cung , thể yếu ớt thể tu hành. Thế nên, cô đặt bộ hy vọng một cô gái xuất từ tông thất tuyển cung bạn học cùng ngươi."

Lung Linh chậm rãi tường thuật . Dưới ánh mắt kinh hoàng, sợ hãi của Sư Nguyệt Khanh, nàng thuật thứ nàng thấy , nhớ cho ả .

“Ngươi gái năng khiếu tu hành tuyệt đỉnh, ngươi liền xin một vị đại Nho về thầy cho nàng . Nàng nữ tướng quân, ngươi liền nàng dàn xếp, tính toán giữa chốn quan trường triều Tề, khép nép, cẩn trọng lấy lòng phụ Cảnh Công, để giúp nàng xin chức tước, tạo cơ hội cho nàng trổ tài."

Chiếc pháp giản lơ lửng giữa trung bắt đầu run rẩy.

Từng lời Lung Linh cứ xoáy sâu, vang vọng gầm rú trong tâm trí Sư Nguyệt Khanh.

thể nào tin , cũng khó lòng chấp nhận nổi. sâu thẳm trong tim ả, dường như một lớp sương mù vén lên. Những hình ảnh lờ mờ khi ả hóa thành bướm dần hiện rõ rệt.

Sư Nguyệt Khanh thấy một bức tường thành đìu hiu hoang vắng, thấy một bóng lưng vẫy tay từ biệt nàng trong màn mưa.

"Để giúp nàng lưu danh thiên cổ, ngươi tự tay chắp bút nên bộ sử truyền về nàng , và cuối cùng, ngươi dứt khoát chọn cái c.h.ế.t."

Mọi sát ý và linh quang chiếc pháp giản đều tan biến sạch sẽ.

Lung Linh ả với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, giơ tay lên, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt cho ả.

Nàng mỉm , giọng dịu dàng, tựa như Huyền Nữ năm xưa đang an ủi vị công chúa của nàng: “Đừng mấy chuyện dại dột nữa. Ta nhớ tất cả . Ngươi điều gì, đều thể kể cho ngươi ."

Sư Nguyệt Khanh á khẩu nên lời.

Ả ngửa mặt trời, chỉ thấy thứ thật hoang đường.

...Ý trời trêu ngươi, ý trời thể trêu đùa ả đến nông nỗi !!

Không.

Ánh mắt Sư Nguyệt Khanh vượt qua thiếu nữ mặt, xuyên qua hàng vạn Tị Binh nhân, dừng kẻ đó.

Không là ý trời, mà là do con tạo !

Mai Trì Xuân hiểu vì chỉ trong nháy mắt, khí tức quanh Sư Nguyệt Khanh biến đổi lớn đến . Hắn chỉ thấy Lung Linh đang dịu dàng chuyện với ả, nhưng biểu cảm của ả trở nên vô cùng đáng sợ.

Bóng dáng ả khẽ động, phụ nữ vốn luôn giữ vẻ thhắno, nhã nhặn bỗng chốc vùng dậy, tay nắm chặt pháp giản, lao thẳng về phía Lý quân Pháp gia ở cuối hàng quân!

g.i.ế.c ông !!

bắt ông trả giá cho việc dám trêu đùa ả!!

Đám mười vạn vu giả ngáng đường chắn chắn sẽ để bất kỳ kẻ nào vượt qua bức tường đồng vách sắt . Sư Nguyệt Khanh siết chặt pháp giản trong tay, ngũ hình trút xuống, chớp mắt Tị Binh nhân đầu lìa khỏi xác.

Ả định tiếp tục xông lên phía , nhưng thấy một tiếng quát lệnh: “...Đứng !"

Sư Nguyệt Khanh chỉ cảm thấy m.á.u như đông cứng , cơ thể nặng trịch như đồng như sắt, thể nhúc nhích.

Đây là thứ ba trong ngày Mai Trì Xuân sử dụng "Thiên T.ử Lệnh".

Lần , thể kìm nén vị tanh ngọt trào lên cổ họng nữa, m.á.u tươi ộc ào ạt. Cả Lung Linh và Tú Tú cách đó xa đều giật thon thót.

Lung Linh chạy vội đỡ lấy .

"Đừng dùng thuật thức nữa, cấm dùng nữa!"

"Ta cũng dùng .” Mai Trì Xuân đưa tay áo quệt ngang khóe miệng, ánh mắt tối sầm đăm đăm bóng lưng Sư Nguyệt Khanh: “ xích con ch.ó điên tự dưng phát rồ , thể để nó c.ắ.n bậy bạ ."

Cứ cái đà c.h.é.m g.i.ế.c như ban nãy của ả, mười vạn bá tánh luyện thành Tị Binh nhân chắc tới nửa ngày ả g.i.ế.c sạch.

Nếu để ả g.i.ế.c sạch sành sanh, thì công sức xoay xở chống đỡ nãy giờ coi như đổ sông đổ biển hết.

"Ngươi lấy tư cách gì mà lớn tiếng với !"

Sư Nguyệt Khanh lớn tiếng trách mắng: “Thái t.ử Cơ Khí? Ngươi chính là đứa con trai của Chu Linh Vương!! Ngươi còn dám bên cạnh nàng vẻ, ngươi..."

Lung Linh cuống quýt, sợ ả toạc chuyện chính là Huyền Nữ, vội vàng kêu lên: “Tú Tú! Mau bịt miệng ả !"

"Vâng ...ái da ả c.ắ.n !" Tú Tú c.ắ.n đau đến mức mặt mày nhăn nhó, hét lên oai oái.

Ánh mắt Mai Trì Xuân lóe lên một cái, mím môi, từ trong lồng n.g.ự.c bật một tiếng gằn: “Ta? Ta thì ? Chuyện giữa và vị hôn thê của , đến lượt ngươi ở đây xen khiêu khích ? Ngươi một mặt thì mập mờ dây dưa với Lận Thanh Diệu, mặt khác phụng mệnh Lý quân Pháp gia mà đến, c.h.é.m đứt Thiên Lục kiếm của nàng , rõ ràng là lấy mạng nàng !"

"Bây giờ lóc ỉ ôi, còn bày trò giả vờ yếu đuối vô tội mặt nàng ! Rốt cuộc ai mới là kẻ đạo đức giả ở đây!"

Nghe thấy ba chữ "vị hôn thê" thốt trong cảnh , Lung Linh chút sững sờ.

Sư Nguyệt Khanh cũng vô cùng kinh ngạc.

sang Lung Linh. Đối với ả, quãng thời gian trăm năm mang tên Sư Nguyệt Khanh chỉ là chuỗi ngày u ám, vô hồn. Chỉ những ký ức khi còn là công chúa Khương Đàm mới thực sự tươi mới, sống động.

Nỗi căm hận khi tin Huyền Nữ t.ử trận, càng khắc cốt ghi tâm.

Thái t.ử Cơ Khí toan tính dùng hỏa công đ.á.n.h bại quân Tề, Huyền Nữ vì bảo vệ binh lính trướng, và cả những bá tánh vô tội bên ngoài thành Lạc Ấp, nên mới bỏ mạng.

Chính cái tên nham hiểm, đầy mưu mô hại c.h.ế.t nàng!

Hắn lấy tư cách gì mà gọi nàng là vị hôn thê! Hắn gì xứng đáng yêu nàng!

Sư Nguyệt Khanh hận thể lao xé xác Mai Trì Xuân, nhưng trói buộc bởi "Thiên T.ử Lệnh" nên thể cử động, ánh mắt càng lúc càng trở nên oán độc: “Ngươi đừng hòng cưới nàng ! Ta nhất định sẽ g.i.ế.c ngươi, nhất định g.i.ế.c ngươi để trả thù cho nàng ..."

"Trùng hợp thật, cũng g.i.ế.c ngươi từ lâu ."

Lung Linh kẹt giữa hai , cứ can ngăn hết bên đến bên .

"Không cần báo thù , thực với coi như huề ...Mai Trì Xuân, cũng bình tĩnh , mau giải trừ thuật thức của ngay lập tức."

Mai Trì Xuân chạm ánh mắt nghiêm nghị của nàng. Đôi mắt sâu thẳm, tăm tối ban nãy bỗng chốc lấy một chút tiêu cự. Hắn rũ mi xuống, : “Nàng lo lắng cho nàng đến ?"

Yết hầu khẽ chuyển động, giọng Mai Trì Xuân nghẹn ngào, đoạn kiếm gãy trong tay.

"Lung Linh, ban nãy một khoảnh khắc, thực sự nghĩ rằng..."

"Ta lo cho nàng , đang lo cho đấy, thổ huyết kìa!"

Đám Tị Binh nhân hiện tại chỉ đang chấn chỉnh đội hình, chứ hề rút lui. Ở đằng xa, Lận Thanh Diệu vẫn đang như hổ rình mồi, thể phản công bất cứ lúc nào.

Thấy để ngoài tai những lời , Lung Linh sốt ruột vô cùng. Trong lúc bí bách, nàng chỉ còn cách đưa hai tay nâng lấy khuôn mặt Mai Trì Xuân, và trong sự ngỡ ngàng của tất cả , nàng bất ngờ, vội vã hôn một cái.

"Ta đồng ý gả cho !"

Mai Trì Xuân choáng váng đầu óc, cảm giác như ai đó giáng một đòn mạnh đầu .

Thế nhưng cô thiếu nữ mặt đang chằm chằm bằng ánh mắt rực lửa, tay túm chặt ống tay áo , như đảm bảo rằng rõ từng lời nàng .

"Đợi chúng về nhà, sẽ để dùng tam thư lục sính đàng hoàng mà cưới ! Vậy nên, sẽ c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t. Mai Trì Xuân, !"

 

Loading...