Sau Khi Lật Giở Cuốn Lưu Bút Cấp Ba Của Đỉnh Lưu - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-08-22 12:21:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi gửi tin nhắn, Khương Tình Vũ chờ dài cổ vẫn thấy bên hồi âm.

Chắc mẩm là dọa cho hết hồn chứ gì. Đang yên đang lành, con nít biến mất, lù lù hai con mèo.

Khương Tình Vũ cởi áo cho hai "bé" mèo. Chất vải sờ mát rượi, mềm mịn như da em bé, chắc cũng nhọc lòng lựa chọn lắm. Kiểu dáng trung tính nên bé trai bé gái mặc đều hợp. Khương Tình Vũ nâng niu cất gọn gàng tủ, dịp lôi dùng.

Bà Trương Cẩm bước nhà thông báo khách hỏi thuê nhà, giục Khương Tình Vũ gọi điện chốt khách.

"Hứa Văn Thế... em trai đổi ý thuê nữa ạ ?" Khương Tình Vũ lướt danh sách cuộc gọi, thấy đến hai liên hệ về vụ thuê nhà.

"Mất tăm mất tích . Họ bao giờ ghé xem ?" Bà Trương Cẩm cúi xuống phủi dăm ba cọng lông mèo dính mặt ghế sofa. Bà nhíu mày nhưng Khương Tình Vũ cũng chẳng phàn nàn gì thêm.

Hứa Văn Thế chẳng đả động gì đến chuyện coi nhà nữa. Giữa những trưởng thành, những việc tức là ngầm hiểu: hợp, từ chối.

Khương Tình Vũ khẽ lắc đầu.

" như dự đoán, cũng chẳng mặn mà gì chuyện thuê nhà. Khi nào rảnh con cứ dẫn mấy khác đến xem . Nhà cũng gấp ráp gì, gặp t.ử tế hẵng cho thuê." Bà Trương Cẩm âm thầm lùa hai con mèo tinh nghịch xuống khỏi ghế sofa.

"Vâng, con nhớ ạ." Khương Tình Vũ cầm điện thoại của , định bụng liên hệ với hai vị khách .

Ánh sáng rực rỡ từ phòng khách hắt ban công, mờ ảo rọi lên những chiếc lá của chậu lan can. Khương Tình Vũ lơ đãng lấy ngón tay chọc chọc lá cây, chuẩn bấm gọi đầu tiên.

Chiếc điện thoại trong túi áo ngủ bất chợt rung bần bật. Là tin nhắn từ Hứa Văn Thế.

Wen: Dạo tiện dẫn xem nhà ?

Khương Tình Vũ khựng , một tiếng thở phào nhẹ nhõm vô thức buông . Cậu nhắn đúng lúc thật đấy.

Vừa mới nảy suy nghĩ đó, Khương Tình Vũ giật tự cốc đầu. Có giữ nhà cho lo xa thế nhỉ.

Cô vẫn chọc chọc lá lan, câu giờ chừng hai phút mới thong thả gõ chữ phản hồi.

Trùng hợp ghê, mới cúp máy một cuộc gọi hỏi coi nhà xong. Nhà dạo đắt sô quá cơ.

Wen: Hai hẹn hôm nào thế.

Khương Tình Vũ lật đật mở lịch kiểm tra. Sắp đến Tết Dương lịch, ngày đó chắc chắn Hứa Văn Thế bận chạy show kín lịch .

hôm đó... chắc vẫn bứt chút thời gian chứ nhỉ?

Mùng Một Tết Dương lịch, lấy ngày lấy hên.

Cô cứ vứt mồi đấy, cá kiểu gì chả đớp.

đợi mãi thấy bên sủi tăm.

Thế còn tính ? Nếu qua Tết mới coi thì du di cho một, hai tuần. mà nếu khách chồng tiền luôn thì~ chậc~ tự hiểu nha.

Wen: Ngày mai . Wen: Cầm luôn hợp đồng theo nhé.

Bingo!

Tim Khương Tình Vũ nhảy múa loạn xạ y hệt lúc nhận Offer (lời mời nhận việc). Cô hớn hở chạy vội khoe cái màn hình điện thoại với bà Trương Cẩm: "Mẹ thấy ? Nhà cũ nhà con chốt đơn đấy, siêu ?"

"Xong xuôi ? tiền khác, thuê nhà cần giá. Được , chuyện tiền nong con tự thương lượng , tiền cho thuê nhà cho con hết đấy." Bà Trương Cẩm gật gù đắc ý.

Thoát cái lên chức bà chủ cho đại minh tinh thuê nhà!

Khương Tình Vũ cảm thấy đẳng cấp của tăng vọt phanh.

...

Xẩm tối.

Khương Tình Vũ đến trường cấp 3 Một như hẹn, tay lỉnh kỉnh hộp cơm tối đem cho "mẫu hậu".

Lần thấy nhóc Thành Tự tay xách nách mang mấy phần cơm ở mấy xe đẩy bán vặt nữa, mà bắt gặp đang ngó nghiêng ở quầy hàng trong một cửa hàng lưu niệm gần đó.

Thành Tự mặc đồng phục xanh trắng, đang cặm cụi lựa đồ kệ treo đầy móc khóa.

Đồ trong mấy tiệm lưu niệm giá cũng mềm, hợp túi tiền học sinh, mấy món bé xíu xiu dễ thương như dây chuyền, vòng tay, mấy nhỏ con gái mê tít.

Lâu lâu mua tặng bạn bè cũng hợp lý chán.

Đừng bảo thằng nhóc tính mua quà sinh nhật cho trai ở đây nha? Quà cáp kiểu gì? Cái dây chuyền hình trái tim hường phấn hả? Hay là cái lắc tay mặt con mèo méo meo?

Khương Tình Vũ dám tưởng tượng cái cảnh Hứa Văn Thế chưng mấy món đó lên trông sẽ hồn gì.

Đằng nào lát nữa cũng gặp mặt xem nhà, Khương Tình Vũ bèn đẩy cửa bước thẳng tiệm.

"Đang tia gì đấy?" Cô lên tiếng Thành Tự giật nảy .

Cậu thiếu niên ngoắt , nhận cô liền thở phào nhẹ nhõm: "Dạ, em đang kiếm sợi dây chuyền."

"Dây chuyền?" Khương Tình Vũ liếc một vòng quanh bức tường treo đầy trang sức: "Tặng trai em thật á? Hay là em đang tăm tia cô bạn nào ?"

Thành Tự lắc đầu quầy quậy: "Không ạ, thật ... cũng hẳn là quà. Ngày xưa lỡ đ.á.n.h rơi một sợi dây chuyền, buồn thiu mấy ngày liền. Em... em bù đắp chuyện đó."

"Mấy hôm nay em tìm mạng đỏ con mắt mà chẳng thấy cái nào giống kiểu cũ cả, nghĩ bụng chắc mua ở quanh trường hồi cấp ba."

"Cho dù là mua gần trường nữa thì cũng mấy năm , mấy kiểu cũ rích mà còn ." Khương Tình Vũ khá rành về mấy món phụ kiện , cái thứ Thành Tự đang miêu tả là dòng sản phẩm kinh điển của một thương hiệu xa xỉ nào đó: "Em tả sơ qua hình dáng cho chị xem, may chị ."

Thành Tự rời mắt khỏi bức tường trang sức, Khương Tình Vũ. Chần chừ một thoáng, lặng lẽ bước tới khu văn phòng phẩm bàn thử bút, lấy cây bút đen vẽ phác một hình thù lên tờ giấy note.

Một hình tam giác ngược với các góc bo tròn, phía khoét một lỗ nhỏ, móc sợi dây xích cũng thiết kế với các mắt xích đục rỗng, bên cạnh là một hình họa tiết cây đàn guitar.

Nếu cả họa tiết guitar...

Thì chắc chắn một món trang sức bình thường.

"Là miếng gảy đàn. Miếng gảy đàn guitar." Khương Tình Vũ bừng tỉnh: "Món đắt tiền ."

" nếu lỡ tay mất mà trai em bực tức đến , thì lẽ giá trị của nó ở kỷ niệm nhiều hơn."

"Vậy, còn cơ hội tìm một cái y chang chị?" Ánh mắt Thành Tự đầy vẻ trông mong.

Tìm món đồ cũ kỹ gắn liền với kỷ niệm, chắc chắn sẽ vui lắm.

Thấy nhóc hiếu, ý tưởng cũng dễ thương, Khương Tình Vũ suy nghĩ một lát quyết định tay giúp đỡ.

" chị hứa giữ bí mật cho đến ngày sinh nhật của nhé..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-lat-gio-cuon-luu-but-cap-ba-cua-dinh-luu/chuong-10.html.]

"Ok, thỏa thuận ."

...

Khương Tình Vũ dắt Thành Tự cổng trường, bắt gặp chiếc xe SUV Hyundai đậu chình ình ở đó.

Theo thói quen, Thành Tự tiến tới định mở cửa ghế phụ. Kéo cửa chằm chằm hai giây, lẳng lặng đóng cửa , chui tọt băng ghế .

Khương Tình Vũ an tọa ở ghế mới phát hiện ở ghế phụ chễm chệ một bó hoa tươi rói.

Tâm điểm của bó hoa là hai đóa bách hợp kép màu tím nhạt, cánh hoa nhám toát lên vẻ tao nhã, sang trọng. Xung quanh điểm xuyết bằng hoa cẩm chướng trắng tinh khôi, thêm vài nhánh phi yến mọc vươn cao thẳng tắp tạo cảm giác vô cùng thanh tao, lạnh lùng.

Phản xạ đầu tiên của Khương Tình Vũ là tưởng hai chị em lên nhầm xe, qua gương chiếu hậu chạm ánh mắt sắc lạnh của Hứa Văn Thế mới dám thở phào ngay ngắn.

"Chào." Hứa Văn Thế lên tiếng .

"Chào." Mới một buổi tối gặp mà cứ như xa cách cả thế kỷ .

Khương Tình Vũ nhếch mép gượng.

Anh vẫn kiệm lời như khi, chẳng chẳng rằng, vần vô lăng lùi xe khỏi chỗ đỗ.

"Lát nữa hẹn hò ?" Khương Tình Vũ để ý hôm nay ăn diện khá bảnh bao, phần tóc mái vén gọn gàng để lộ vầng trán thanh tú.

"Ừ." Anh liếc mắt gương chiếu hậu, chạm ánh mắt cô.

Khương Tình Vũ vội vàng lảng tránh ánh mắt , chuyển sang bó hoa, cảm thấy ngượng ngùng dịch sang bên .

"Haha, sến súa phết nhỉ." Đi hẹn hò còn chu đáo chuẩn cả hoa tươi. Khương Tình Vũ buông lời châm chọc.

Ngỡ tưởng Hứa Văn Thế bơ luôn, ai dè đến khúc cua tiếp theo, cất tiếng: "Với con mắt thẩm mỹ của cô, đ.á.n.h giá thử xem bó hoa thế nào."

" á?" Khương Tình Vũ chỉ mặt , bó hoa. Thật nếu soi mói thì cũng bắt bẻ khối điểm, nhưng t.h.u.ố.c đắng giã tật sự thật mất lòng, nhỡ lát nữa Hứa Văn Thế tống cổ cô xuống xe ở ngã tư thì . "Thôi bỏ , miệng ăn mắm ăn muối, chê bai buồn."

"Không , một trái tim bằng thép."

Cũng đúng, của công chúng thì chuyện lúc nào cũng tắm trong mưa hoa và lời tung hô.

"Ừm... thấy... xét tổng thể thì cũng ." Khương Tình Vũ bắt đầu phân tích nghiêm túc: "Chỉ là... trông già dặn, sến súa, mấy cô gái trẻ trung năng động chắc mặn mà lắm ."

"Vậy sửa thế nào cho hợp lý?" Khóe môi Hứa Văn Thế cong lên một đường cong tinh tế.

"Ít cũng chêm thêm ít hoa hồng đỏ rực để thể hiện tình yêu nồng cháy chứ."

Cứ tưởng tượng xem, vị đỉnh lưu vạn mê tay cầm bó hoa hồng đỏ rực tỏ tình, gái nào mà chả gục ngã cơ chứ.

Khương Tình Vũ bắt đầu tua một loạt kịch bản cẩu huyết lãng mạn như phim thần tượng trong đầu.

"Xin ghi nhận." Hứa Văn Thế gật gù đắc ý.

...

Lần Khương Tình Vũ dắt theo Khúc Chẩm Huỳnh, cô cứ thấy bầu khí vẻ sai sai thế nào .

Nghĩ đến việc sắp buổi hẹn hò quan trọng, Khương Tình Vũ chủ động tạo cách, kè kè bên cạnh Thành Tự.

Cô cứ đinh ninh vụ coi nhà chỉ là hình thức, Hứa Văn Thế ngó nghiêng qua loa sẽ ký xoẹt hợp đồng té luôn cơ.

bước chân nhà lùng sục săm soi từng ngóc ngách, từng mét vuông.

"Nếu trục trặc gì thì thể gọi cho bà chủ nhà đây 24/7 ?" Anh ngó quanh phòng tắm, ngó đường ống nước, săm soi bình nóng lạnh, ngó lên trần xem dột .

Đi qua nhà bếp, mở toang tủ lạnh kiểm tra, săm soi hệ thống điện, cầu d.a.o tổng.

Cứ như đang cố vạch lá tìm sâu .

"Yên tâm Hứa, đóng đô ở đây mấy năm trời , ngoài vụ mưa bão mạng chập chờn thì chẳng hạt sạn nào ." Khương Tình Vũ toe toét trải bản hợp đồng lên bàn phòng khách, tưởng Hứa Văn Thế sắp hạ bút ký tên thì cua gắt sang phòng ngủ nhỏ.

Ánh mắt dò xét cả căn nhà của tỉ mỉ hệt một đứa trẻ lên ba tò mò về thế giới.

"Anh Hứa, cần em review thêm chỗ nào nữa ?" Khương Tình Vũ đến mức khô cả họng, rát cả cổ.

" xem thêm chút nữa." Hứa Văn Thế ngó lơ cô.

Khương Tình Vũ đưa tay xem đồng hồ, nấn ná thêm lát nữa là cô tan ca mất.

"Quay chủ đề lúc nãy, cái bàn bằng chất liệu gì." Bàn tay thon dài gõ cộc cộc lên mặt bàn.

"Gỗ sồi trắng đó zai, phiên bản giới hạn cầu, do chính tay bố em nhờ thợ mộc thiết kế riêng cho em đấy." Khương Tình Vũ vẫn giữ nguyên nụ công nghiệp.

"Ồ. Trẻ con học thoải mái ?"

"Hồi xưa em thấy cũng êm ái lắm."

"Có giúp cải thiện điểm ?"

"Cái bàn suýt chút nữa là cho lò một thủ khoa thành phố đấy, tiếc là thiếu ba chục điểm thôi."

Thành Tự lò dò từ phòng khách bước , tiến đến cạnh Khương Tình Vũ: "Em về trường học ." Giọng lí nhí, ánh mắt thỉnh thoảng liếc trộm Hứa Văn Thế.

"Em về ." Hứa Văn Thế lạnh lùng đáp trả.

Thành Tự liếc , sang Khương Tình Vũ, lẳng lặng xách balo rời .

Khương Tình Vũ cảm thấy thái độ của Hứa Văn Thế đối với em trai thực sự quá lạnh nhạt.

Rõ ràng là đang cất công tìm nhà thuê cho em trai ăn học đàng hoàng, thể hiện chút tình thương mến thương nào , trong khi em thì đang hì hục chuẩn quà sinh nhật bất ngờ cơ chứ.

"Theo em thì... bạn cũ , quyết lẹ lên ."

"Dù lát nữa cũng hẹn hò mà, để chờ leo cây thì lắm ." Khương Tình Vũ dựa lưng khung cửa, lười biếng .

Căn phòng chìm trong ánh nắng chiều tà nhàn nhạt, từng vệt sáng hắt qua khung cửa sổ vẽ nên đường viền sắc sảo cho bóng lưng .

Ánh nắng nhảy nhót trong đáy mắt, đuôi mắt khẽ nhướng lên, xen lẫn chút ý .

 

 

 

Loading...