Sau Khi Lật Giở Cuốn Lưu Bút Cấp Ba Của Đỉnh Lưu - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-08-22 12:21:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã lâu lắm Khương Tình Vũ mới cầm tay một tấm vé giấy truyền thống, thiết kế tinh xảo, mắt như một tác phẩm nghệ thuật thu nhỏ. Phần cuống vé ánh lên lấp lánh, phản chiếu sắc vàng rực rỡ bầu trời nhá nhem tối.
Dòng chữ "Khách Mời Đặc Biệt" in uốn lượn điệu đà ngay phần đầu vé. Bà Trương Cẩm ghé mắt ghế phán: "Vé ghế liền kề với hai tấm biếu nè."
Thì chu đáo sắp xếp để cả gia đình Khương Tình Vũ thể cùng .
Khương Tình Vũ cúi xuống tin nhắn của Hứa Văn Thế, trong lòng ngập tràn lòng ơn.
Thực sự vinh hạnh cho em quá!! Nhất định em sẽ mặt!
hình ảnh những tấm vé chợ đen giá c.ắ.t c.ổ cùng con "hai vạn" cứ lởn vởn trong đầu. Nhận tấm vé VIP thế cô thấy cứ sai sai, giống như đang lợi dụng .
Thế là, chờ Hứa Văn Thế mãi nhắn , hai phút cô rụt rè gửi thêm một tin nhắn.
Hay là chuyển tiền vé cho nhé.
Hai vạn thì cô đào , nhưng hai ngàn thì cô sẵn sàng.
Như guốc trong bụng cô, gửi tin nhắn trả lời ngay tắp lự.
Wen: Hai vạn. Wen: Bây giờ cô thu hồi tin nhắn vẫn kịp đấy.
Khương Tình Vũ giật thót, lật đật bấm thu hồi tin nhắn.
niềm vui sướng râm ran trong lòng thì chẳng thể nào giấu giếm nổi. Khóe môi cứ tự động cong lên, cô cố vẻ điềm đạm, nết na, nhưng ngước lên bắt gặp ánh mắt của bà Trương Cẩm, cái lớp mặt nạ giả tạo lập tức bà bóc mẽ thương tiếc.
"Vui lắm đúng ?" Bà Trương Cẩm dễ dàng bắt bài biểu cảm thuộc của con gái.
Nói cho chính xác thì đó là cái vẻ mặt hí hửng hệt như hồi cô thi xong học kỳ cấp ba, lon ton chạy nhõng nhẽo bên cạnh bà, chực chờ bà gật đầu cho mượn điện thoại để chơi điện tử.
Trong lòng mở cờ mở hội mà dám bộc lộ quá lố, sợ lỡ bà Trương Cẩm đổi ý là tiêu tùng, cứ ráng gồng giữ kẽ.
Đã lâu lắm bà mới thấy cô biểu cảm như thế .
Sự giả trân của Khương Tình Vũ chính thức sụp đổ, nụ rạng rỡ nở rộ môi. Cô vung vẩy tấm vé mặt như một đứa trẻ kẹo: "Được xem idol ~"
"Mẹ ngay mà." Bà Trương Cẩm cũng phì sự nhắng nhít của con gái. Hứa Văn Thế hết tặng ảnh kèm chữ ký ưu ái biếu vé VIP, giờ nhà bà cho thuê nhà, tự nhiên bà Trương Cẩm thấy quý mến học trò cũ đáo để.
"Hôm nào con hỏi xem qua nhà ăn bữa cơm mật , bố sẽ một bàn tiệc thịnh soạn đãi ?"
"Mẹ ơi, giờ là ngôi hạng A đó." Khương Tình Vũ nghĩ khả năng Hứa Văn Thế nhận lời là cực kỳ thấp. Cô cặm cụi gõ mấy dòng tin nhắn cảm ơn đáp lời : "Lịch trình bận rộn lắm, thời gian mà..."
Dù ngoài mặt thì phân tích lý trí thế, nhưng trong đoạn tin nhắn dài ngoằng gửi , cô vẫn chêm thêm vài câu xã giao.
Thực sự cảm ơn nhiều lắm%&……& Hôm nào rảnh ghé nhà em ăn cơm nhé~
Suy tính , cô quyết định xóa béng cái vế "Hôm nào rảnh ghé nhà em ăn cơm nhé" .
Phía bên cũng im lìm hồi đáp.
"Cũng , cứ nghĩ vẫn còn là học sinh ngày nào." Bà Trương Cẩm cũng nhận ý nghĩ của viển vông.
Khương Tình Vũ khoác tay , hai con thong dong bước cửa khu tập thể.
"Dạ , cảnh khác xưa mà ." "Ừ, con đúng."
...
Tối hôm , chị họ Khương Lâm của Khương Tình Vũ dắt theo con gái nhỏ đến chơi.
Gala Giao thừa tổ chức tại Nam Thành, sát ngày lễ giá phòng khách sạn đẩy lên cao chót vót. Bà Trương Cẩm bèn giữ con chị Khương Lâm ở nhà, nhân tiện dịp lễ quây quần cho khí.
Anh rể bên ngành đường sắt cao tốc, những dịp lễ tết thế là thời điểm bận rộn nhất, cứ biền biệt chẳng thấy mặt mũi .
Từ ngày lấy chồng, chị Khương Lâm chuyển hẳn sang sống ở Thủy Dương, thành phố lân cận Nam Thành. Tuy còn thiết như thời con gái, nhưng tình cảm chị em vẫn khăng khít, Khương Tình Vũ cũng nhớ hai con chị lắm.
Chị Khương Lâm sinh một cô con gái rượu siêu cấp đáng yêu, tên mật là Tiểu Mộc Mộc.
Cô bé mừng sinh nhật 4 tuổi, chỉ hai năm nữa thôi là sẽ cắp sách lớp 1.
Lúc Khương Tình Vũ mở cửa đón khách, đập mắt cô là bé Tiểu Mộc Mộc đang diện một chiếc váy voan bồng bềnh bên chiếc áo phao to sụ.
"Đã bảo trời lạnh mặc váy mà cứ nằng nặc chịu, bảo diện cho để đến gặp dì nhỏ." Chị Khương Lâm một tay đẩy vali, một tay dắt con gái.
Trẻ con đứa nào cũng thế, mồm miệng tía lia bảo thích nọ, nhưng lâu ngày gặp là y như rằng bẽn lẽn, bám rịt lấy chân , đôi mắt to tròn long lanh dè dặt Khương Tình Vũ.
"Trời ơi, thật á, cho dì nhỏ xem nào?" Khương Tình Vũ dang rộng vòng tay, kiên nhẫn đợi cô bé phản hồi.
Bà Trương Cẩm cũng tươi chạy đón, chị Khương Lâm huých nhẹ đầu Tiểu Mộc Mộc: "Chạy chào dì con, ở nhà cứ đòi dì mãi mà?"
Khương Tình Vũ mỉm xua tay bảo chị họ đừng ép con.
Phải mất đến hai giây rưỡi, bé Tiểu Mộc Mộc mới chịu buông chân , lẫm chẫm nhào lòng Khương Tình Vũ, cất giọng nũng nịu ngọt lịm: "Dì nhỏ ơi~"
Giọng mềm xèo như bún.
Khương Tình Vũ mà sướng rơn, tít mắt.
Lúc phụ chị họ dọn đồ, Khương Tình Vũ mới tận mắt chứng kiến độ cuồng nhiệt của một "fan cứng Hứa Văn Thế" chính hiệu theo lời cô kể. Cô phát hiện hẳn một cây lightstick của Hứa Văn Thế chễm chệ trong túi xách của chị Khương Lâm.
Cây lightstick phát ánh sáng xanh lam sẫm. Tưởng tượng xem, hàng chục ngàn cây lightstick cùng đồng loạt nhấp nháy, cả khán đài sẽ hóa thành một biển xanh lam thẳm mênh mông, huyền ảo.
Chị Khương Lâm sắm tận hai cây, tính ép Khương Tình Vũ cầm một cây để cổ vũ cho Hứa Văn Thế cùng .
"Cái là cái gì đây?" Khương Tình Vũ bới một chiếc quạt giấy nhỏ in hình mặt Hứa Văn Thế.
"À, cái đó là đồ chị tự tay đấy, để hôm đó mang giao lưu, đổi quà với fan khác." Chị Khương Lâm giải thích cặn kẽ.
Khương Tình Vũ gật gù chiều hiểu, ngây ngô hỏi : "Chị ơi, 'đồ' là cái gì?"
Chị Khương Lâm cô em họ ngoại đạo rành showbiz, đang đau đầu nghĩ cách giải thích cho dễ hiểu thì một bàn tay nhỏ xíu bụ bẫm thò , đập bốp một cái khuôn mặt Hứa Văn Thế cây quạt.
"Chồng ơi!" Tiếng Tiểu Mộc Mộc lảnh lót vang lên.
Khương Tình Vũ giật thót .
Trái ngược với sự hoảng hốt của cô, chị Khương Lâm phản ứng cực kỳ bình thản: "Sao gặp ai con cũng gọi là chồng thế hả?" Vừa , chị lôi từ trong túi một cây quạt khác, in hình một nam diễn viên điển trai cũng là idol của chị.
Bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Mộc Mộc giáng thẳng xuống: "Chồng ơi!"
"Thấy , con bé cứ hễ thấy trai là dở chứng thế đấy." Chị Khương Lâm bình thản cất hai chiếc quạt "hàng tự chế" .
"Ồ~" Khương Tình Vũ nheo mắt đầy ẩn ý.
"Đừng nghĩ oan cho chị, chị dạy hư con bé nhé. Chị là fan bỉm của Hứa Văn Thế, kiêm luôn fan sự nghiệp của cái diễn viên nè." Chỉ trong vài giây, chị Khương Lâm phổ cập cho Khương Tình Vũ thêm hai thuật ngữ chuyên ngành mới toanh.
Fan bỉm. Fan sự nghiệp.
Chậc chậc.
Fan sự nghiệp thì dễ hiểu , tức là yêu mến tài năng, tâm huyết của idol dành cho công việc.
Thế còn fan bỉm?
Chẳng lẽ chị họ cô coi Hứa Văn Thế như con đẻ thật ?
Nghĩ đến cảnh Hứa Văn Thế gọi một tiếng "dì nhỏ" bằng giọng điệu nũng nịu của trẻ lên ba... Khương Tình Vũ rùng .
Đáng sợ quá, lắc đầu xua tan ngay ý nghĩ điên rồ .
Tuy hiểu nhưng cô vẫn tôn trọng sở thích của chị họ. Nếu phân loại theo kiểu , thì cô chắc chắn thuộc phái "fan sự nghiệp" của Trần Cư Kha. Cô cực kỳ yêu thích âm nhạc của , luôn mong ngóng dốc tâm lực cho sự nghiệp, nhất là sống c.h.ế.t cùng những giai điệu, ngừng sáng tác những ca khúc đỉnh cao.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của em họ, chị Khương Lâm ngay là chuyện với "bò đàn gảy tai trâu" .
"À , mợ bảo em thông tin liên lạc của Hứa Văn Thế hả?" Chị Khương Lâm sực nhớ "phao cứu sinh", ánh mắt sáng rực như bắt vàng chiếu thẳng Khương Tình Vũ.
"Hả? À... ... chắc là ." Khương Tình Vũ lén lùi một bước.
"Yên tâm , chị chừng mực mà, em khó xử ." Chị Khương Lâm vỗ vỗ vai cô em họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-lat-gio-cuon-luu-but-cap-ba-cua-dinh-luu/chuong-13.html.]
Khương Tình Vũ nuốt nước bọt cái ực, dự cảm chẳng lành ập đến.
"Em nhắn tin tỏ tình giúp chị . Đi mà em yêu~" Chị Khương Lâm nắm chặt hai tay cô, ánh mắt khẩn thiết.
Biết ngay mà.
Khương Tình Vũ nhắm mắt cam chịu.
"Haiz, thôi bỏ ." Chị Khương Lâm ủ rũ cúi đầu, lén đưa mắt quan sát phản ứng của Khương Tình Vũ.
Thật sự Khương Tình Vũ đôi khi bất lực tập với bà chị họ .
"Để em hỏi thử xem rảnh nhé." Khương Tình Vũ mở điện thoại, vắt óc suy nghĩ xem nên diễn đạt thế nào cho xuôi.
"Ừ ừ." Chị Khương Lâm ngoan ngoãn ôm Tiểu Mộc Mộc chầu chực bên cạnh, hai cặp mắt to tròn trông chờ Khương Tình Vũ.
Khương Tình Vũ mềm lòng, nỡ từ chối.
19:30 tối, Khương Tình Vũ gửi một dòng tin nhắn cho Hứa Văn Thế.
Anh rảnh lời tỏ tình ?
Khương Tình Vũ định bụng gõ thêm chữ "của nhà" để giải thích, chữ "nhà" còn kịp gõ xong thì đầu bên rep .
Wen: Rửa tai lắng .
Không , ý là, chị họ, mê như điếu đổ, cuồng lắm luôn, bao nhiêu năm , nhờ chuyển lời bày tỏ tình cảm cháy bỏng đến .
Wen: Ừ.
Không bịa chuyện nha.
Khương Tình Vũ vã mồ hôi hột, bèn đưa điện thoại cho chị Khương Lâm: "Chị gửi voice chat , để em ."
"Đa tạ em yêu nhiều lắm lắm, chả lấy gì báo đáp em nữa." Chị Khương Lâm quanh quất một vòng, cuối cùng nhấc bổng Tiểu Mộc Mộc dúi tay Khương Tình Vũ: "Tặng em luôn nè!"
Bó tay.
Khương Tình Vũ ôm chầm lấy Tiểu Mộc Mộc, hóng xem bà chị họ sẽ tuôn những lời lẽ sướt mướt, lâm ly bi đát cỡ nào.
Cứ tưởng sẽ màn thổ lộ tình cảm mùi mẫn, sến súa.
Ai ngờ.
"Con trai ơi, con việc thôi, đừng tham công tiếc việc quá mà sinh bệnh đấy, nhớ ăn uống đầy đủ nha con. Con giỏi lắm , sẽ luôn ủng hộ con, mong con sẽ cho lò thật nhiều siêu phẩm, mê nhạc con lắm lắm!! Trời ơi xúc động quá, chẳng gì nữa, tóm là yêu con nhiều!"
Đến câu chốt hạ, Khương Tình Vũ phì thành tiếng, lọt luôn đoạn ghi âm.
Trong đầu cô là hình ảnh Hứa Văn Thế mặt lạnh như tiền bà chị họ réo tên gọi "con trai", nghĩ thôi nhịn nổi .
"Xong , chị xả hết cõi lòng ." Chị Khương Lâm trả điện thoại cho Khương Tình Vũ.
"Chị đợi rep ?" Khương Tình Vũ trố mắt.
"Cần gì đợi, mai là gặp thật việc thật , thế là mãn nguyện ." Chị Khương Lâm xua tay.
Chị xả xong , giờ là đây.
Hứa Văn Thế phản ứng khá bình thản, chắc cũng chai mặt với những màn "tỏ tình" kiểu của fan .
Wen: Xin , giỏi khoản mồm mép. Wen: cô thể tiết lộ cho chị chút tin mật, tỷ như tháng Tư năm album mới.
Anh luôn là , đối mặt với sự cuồng nhiệt của fan, chỉ âm thầm nỗ lực cống hiến những tác phẩm chất lượng cho lời tri ân.
Đã rõ!
Khương Tình Vũ tì cằm lên gối, suy nghĩ một chốc gõ hai dòng tin nhắn gửi .
Thật , giấu bấy lâu nay, cũng là fan ruột của đấy. là... fan chung trường của !
Wen: ... Cô thuộc bài nào của mà xạo.
Biết thế.
Cái mác "fan chung trường" của cô đúng là phông bạt thật.
Bài nào khó cứ , để tập là thuộc ngay thôi.
Wen: Cái bài hát chung kết . Wen: Lúc tiết mục đồng ca, cô đừng hòng mà hát nhép cho qua chuyện.
Đang thách thức cô đấy .
Đi học hát ngay đây.
...
Nghe nhạc suông thì chán òm, Khương Tình Vũ tìm trò gì đó cho đỡ buồn tay.
Đêm khuya thanh vắng, chị Khương Lâm say giấc nồng giường, Khương Tình Vũ chong đèn ở bàn học, vặn ánh sáng mờ mờ cho đỡ chói mắt.
Cô lôi chiếc hộp đựng miếng gảy đàn , cẩn thận lấy chiếc màu tím nhạt.
Bốn miếng còn , trừ cái cô lỡ mất, thiết kế đơn điệu lắm, chẳng họa tiết vân sóng biển uốn lượn gì cả, chỉ in chình ình cái logo của hãng.
Hôm Khương Tình Vũ hỏi ý kiến Thành Tự xem cần "mông má" chút đỉnh , cô cũng chút hoa tay, ở nhà sẵn màu acrylic với bút quang.
Dạo gần đây Hứa Văn Thế cũng má trong làng thời trang, đại diện cho những thương hiệu đồng hồ, siêu xe khét lẹt. Một món phụ kiện đầy tính cá nhân thế , e là sẽ đem cất kỹ kỷ niệm chứ chẳng mấy khi đeo lên .
Thế nên khỏi lo chuyện màu vẽ dị ứng da.
Thành Tự bảo Khương Tình Vũ cứ vẽ vài gợn sóng nhỏ lên đó là duyệt.
Ý tưởng lớn gặp , Khương Tình Vũ cũng thấy cái miếng gảy đ.á.n.h mất là nhất, bèn quyết định vẽ một họa tiết na ná lên chiếc miếng gảy màu tím .
Thế là cô xắn tay áo bắt tay việc.
Cô lôi bút quang , chọn mấy màu ưng ý, thêm cây cọ vẽ màu nước loại nhỏ xíu để nét cho mảnh.
Còn vụ luyện giọng, Khương Tình Vũ chỉ xem như lời trêu đùa giữa hai , chẳng thèm để tâm tập tành gì.
Cô cắm chiếc tai dây màu trắng tinh khôi, bấm phát ca khúc "Ô Che Nắng" của Hứa Văn Thế.
Thật bất ngờ, bài hát bắt tai mà cô cái đêm tìm thấy cuốn lưu bút.
Lại chính là bài "Ô Che Nắng".
Giai điệu quen thuộc len lỏi thế giới của cô trong khoảnh khắc , mang theo một cái tên.
Giọng nam trầm ấm vang lên bên tai, cô nhẩm theo giai điệu trong vô thức, phát tiếng.
Trái tim cô đang chung nhịp đập với bài hát.
Mất gần một tiếng đồng hồ, những gợn sóng nhỏ xinh cuối cùng cũng điểm xuyết hảo.
Đến lúc , cô mới thư thái mở lời bài hát xem, nhẩm từng câu từng chữ.
"Bọt sóng trắng xóa vỗ về bờ cát, Giây phút dây đàn rung lên, lẽ trái tim chung nhịp đập. Em bảo nỡ lãng phí thời tiết , hạt mưa vương cửa kính giấu kín tình ."
Hứa Văn Thế nhả chữ rõ ràng, từng nốt nhạc, từng câu từ đều chuẩn xác đến hảo.
Anh cứ thế thì thầm hát bên tai cô.
Khương Tình Vũ khựng , tay cầm cọ vẽ cứng đờ.
Cô cúi những gợn sóng nhỏ thành chiếc miếng gảy đàn.
"Một ngày nào đó, tháng năm nào đó, mong em dừng chân lắng Anh thầm nguyện cơn mưa cứ rơi mãi Chờ đến khi trời quang mây tạnh để gặp em." "Sau cơn mưa trời sáng Mong em đang bài hát . Mong em đang bài hát ."
Giai điệu nhỏ dần, chuẩn chuyển sang bài hát tiếp theo.
Tin nhắn của Hứa Văn Thế bất ngờ xuất hiện màn hình.
Wen: Thuộc ?