Sau Khi Lật Giở Cuốn Lưu Bút Cấp Ba Của Đỉnh Lưu - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-08-22 12:21:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tình Vũ quấn chặt chiếc áo khoác ngoài, mỗi hít thở, luồng khí lạnh buốt như những lưỡi d.a.o sắc lẹm xộc thẳng khoang mũi.

Cô khom , ánh mắt thể tin nổi rà soát khắp mặt đất xung quanh, thà tin rằng mấy tờ quảng cáo dán chắc gió thổi bay mất còn hơn.

Chứ chẳng nhẽ kẻ nào nửa đêm ăn no rửng mỡ xé quảng cáo của cô?

Ngay lúc , Khương Tình Vũ chỉ hận thể chạy thẳng tới phòng quản lý tòa nhà, yêu cầu trích xuất camera giám sát khu vực công cộng để bắt bằng tên trộm quái gở .

Cuộc gọi từ cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

"Đưa Tiểu Huỳnh về nhà con? Khuya , mau lên nhà ." Đầu dây bên , giọng bà Trương Cẩm phần lo lắng.

"Dạ, con đang về phía khu nhà mới ." Khương Tình Vũ đành tạm gác ý định báo thù sáng mai, quân t.ử trả thù mười năm muộn.

"Dán xong quảng cáo cho thuê nhà ?" Bà Trương Cẩm tiện miệng hỏi.

Khương Tình Vũ liếc bảng tin cuối. Dù thất bại thì cũng c.ắ.n răng báo cáo thành, cùng lắm mai mốt dán : "Xong xuôi hết ơi, cứ chuẩn tinh thần đợi điện thoại tư vấn gọi đến cháy máy nha~"

Giọng điệu thì vẻ nhẹ nhõm, chứ thực trong lòng Khương Tình Vũ đang nghiến răng nghiến lợi trù ẻo.

Chí ít nếu tối nay mà gọi điện thoại hỏi thuê nhà thì đúng là gặp ma thật .

...

Sáng sớm hôm .

Khương Tình Vũ và Khúc Chẩm Huỳnh hẹn chạy bộ buổi sáng, tập tành xong tiện đường rẽ phòng giám sát của ban quản lý chung cư.

Chú bảo vệ thong thả bưng ly nóng hổi mới pha, chậm rãi đảo mắt quan sát cô chủ nhà đang trong trạng thái "mất đồ quý giá và vô cùng phẫn nộ" mặt, cùng với cô bạn cùng đang gật đầu hùa theo đầy kiên quyết.

"Thế nhé, cháu cứ thật với chú, may chú còn giúp ." Giọng chú bảo vệ vô cùng chân thành.

Thôi xong, Khương Tình Vũ cũng chẳng buồn diễn nữa.

"Cháu chỉ đêm qua kẻ nào thiếu ý thức xé quảng cáo cháu dán bảng thông báo thôi." Khương Tình Vũ chống nạnh một bên, lật bài ngửa luôn.

Chú bảo vệ nhẩn nha thổi thổi miệng bình, nhấp một ngụm nước , nhai nhai mấy bã nhổ tẹt trong cốc: "Làm gì? Định trả thù ?"

"Đâu , cháu chỉ tò mò thôi. Không tin chú hỏi bạn cháu xem, cháu bao giờ là đứa thù dai hẹp hòi ." Khương Tình Vũ vốn đang nhíu mày hành động nhai bã của chú bảo vệ, nhưng đành cố nặn nụ hòa nhã.

" đấy chú, chú giúp một tay với ạ." Khúc Chẩm Huỳnh cũng hùa theo đỡ.

"Chú nhé, cổng mới của khu chung cư đang sửa chữa, dạo sẽ ngoài khu nhà đấy." Ý ngoài lời là chú thể cho xem camera, nhưng đừng đổ cho ban quản lý về chuyện để lạ khu vực.

Khương Tình Vũ và Khúc Chẩm Huỳnh liếc , gật đầu đồng ý.

Chú bảo vệ gọi thêm hai nhân viên quản lý tới, yêu cầu Khương Tình Vũ ký giấy cam đoan mới dẫn xem camera giám sát.

Việc trích xuất camera cũng tốn chút thời gian. Khương Tình Vũ một bên im lặng họ thao tác, Khúc Chẩm Huỳnh tựa vai cô, cúi đầu lướt điện thoại.

Khúc Chẩm Huỳnh nhận lời chạy bộ cùng Khương Tình Vũ nhưng thể lực đuối, cộng thêm cái nết quen dậy sớm, lướt điện thoại một hồi là mắt díp , ngủ gà ngủ gật lúc nào chẳng .

Khương Tình Vũ cảm thấy sức nặng đè lên vai ngày một tăng, định mở miệng bảo cô nàng về thì bỗng nhiên Khúc Chẩm Huỳnh bật dậy cái rụp.

"Hứa Văn Thế! Hứa Văn Thế lên tiếng đính chính !" Cô nàng luống cuống đập đập Khương Tình Vũ: "Cậu mau mở điện thoại xem !"

Khúc Chẩm Huỳnh, một "dân đu dưa" chính hiệu tiền tuyến, nãy giờ vẫn lặn ngụp trong khu bình luận để hóng hớt.

Khương Tình Vũ lập tức móc điện thoại định xem.

Vừa mới mở ứng dụng mạng xã hội lên, đập mắt là chấm đỏ báo thông báo 999+ lượt thích. Khương Tình Vũ chút mừng rỡ.

Cuối cùng cũng tin lời đính chính của cô ?

Cô hớn hở bấm .

phát hiện bài đăng của lẹt đẹt mãi mới nhích lên hơn hai nghìn lượt thích.

Vậy một nghìn lượt thích thì báo 999+ cơ chứ?

Bình luận lèo tèo vài cái, tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, chẳng tạo nổi lấy một gợn sóng dư luận.

Khương Tình Vũ ghét nhất việc tự chứng minh bản .

Cũng chẳng vì dăm ba chuyện tự chứng minh phơi bày thêm đời tư mạng.

Cô thở hắt , dọn sạch đống thông báo đỏ lựng. Vừa định chuyển sang xem hot search thì phát hiện trong hộp thư đến thêm một tin nhắn mới.

Đồng thời, bên tai cũng vang lên giọng của Khúc Chẩm Huỳnh: " là Hứa Văn Thế khác. Đêm qua đính chính xong là chễm chệ chốt hạ top 1 hot search, lượt chia sẻ sắp xấp xỉ cả triệu luôn ."

"Cậu xem , đích đỉnh lưu mặt đính chính giúp đấy." Giọng điệu của cô nàng kích động vô cùng.

Hộp thoại. Người gửi: Hứa Văn Thế. Ca sĩ - Hứa Văn Thế.

Chính là Hứa Văn Thế đang chiễm chệ bảng hot search mà Khúc Chẩm Huỳnh nhắc đến. Ảnh đại diện tích đỏ xác nhận, bấm xem thông tin cá nhân thì quả nhiên là tài khoản chính thức của đỉnh lưu với cả chục triệu theo dõi.

Tìm đỏ mắt cũng chẳng dấu vết giả. Hàng thật giá thật 100%.

Thậm chí cái tài khoản của Khương Tình Vũ đây còn vô tình theo dõi nữa chứ.

Khoảnh khắc đó, tim cô như ai bóp nghẹt. Căng thẳng tột độ, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.

bắt đầu tưởng tượng đủ kịch bản tồi tệ, từ nhận thư cảnh cáo của luật sư cho đến trăm ngàn rắc rối khác.

Chịu đựng áp lực vô hình, Khương Tình Vũ nhắm mắt nhắm mũi nhấn xem.

Chỉ là hai tin nhắn ngắn gọn. Cô chằm chằm lâu, mãi cho đến khi giọng của chú bảo vệ vang lên kéo cô về thực tại.

"Ê, hai cháu gái xem thằng ?"

Khương Tình Vũ sải bước tới, cúi sát màn hình. Khúc Chẩm Huỳnh cũng cất điện thoại , nhào tới xem cùng.

Hệ thống camera của khu chung cư cũ kỹ cũng tuổi đời kha khá , hình ảnh đen trắng mờ nhiễu. Hồi đó ban quản lý cũng keo kiệt trong việc chi ngân sách cho camera ở khu vực công cộng.

"Đấy, chính là cái bóng đen , chắc là nó đấy, tay còn cầm mấy tờ giấy trắng, thấy ." Chú bảo vệ tua đoạn phim cho Khương Tình Vũ xem.

Khương Tình Vũ liếc thời gian.

Không đúng, sai giờ . Người đàn ông cầm giấy bảng tin lúc rạng sáng.

Khéo là "đồng nghiệp" dán quảng cáo giống cô cũng nên.

Cho đến khi gương mặt của đó đập thẳng mắt .

Trong đoạn camera mờ mịt tối tăm, đàn ông vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng, vòng eo thon gọn điểm xuyết bằng một dải thắt lưng trang trí kim loại sáng bóng.

Mũ áo hoodie mặc bên trong kéo sụp xuống che khuất phần tóc mái rối rũ mắt. Khung xương mày góc cạnh, sống mũi cao thẳng nối liền với hốc mắt sâu tạo nên vẻ sắc sảo sắc bén. Đôi mày dài nhíu , đuôi mắt hẹp dài khẽ xếch, mang đậm vẻ đầy tính sát thương.

Dưới ánh sáng phơi sáng quá mức, làn da tái nhợt, đôi mắt vốn màu nâu đen ánh lên màu đỏ rực, từng sợi lông mi hiện rõ rệt.

một ngước lên thẳng ống kính, nhưng chỉ một khoảnh khắc lướt qua cũng đủ tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ.

Khương Tình Vũ sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-lat-gio-cuon-luu-but-cap-ba-cua-dinh-luu/chuong-3.html.]

Trong đầu cô chỉ còn đọng duy nhất một ý nghĩ.

Gương mặt đúng là cực phẩm.

Khúc Chẩm Huỳnh bên cạnh thì ngớ .

"Sao... quen thế nhỉ." Cô cứ cảm giác như mới gặp đàn ông một phút .

Ngay trong điện thoại...

Khoan .

"Hứa Văn Thế?"

"Cái gì cơ?" Khương Tình Vũ sang hỏi.

"Tớ bảo trai trong camera giống Hứa Văn Thế cực, thấy thế ?" Khúc Chẩm Huỳnh buột miệng nhận xét, dám nghĩ chính là Hứa Văn Thế thật.

Làm gì đại minh tinh đỉnh lưu nào rảnh rỗi sinh nông nổi bóc quảng cáo trộm ban đêm chứ?

Khương Tình Vũ chằm chằm gương mặt màn hình, trầm ngâm suy nghĩ.

"Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, thanh niên cả thôi. Cháu hứa là thù hằn, trả đũa đấy nhé." Thấy biểu cảm cô vẻ , chú bảo vệ vội vàng tắt phụp màn hình camera .

"Dạ , tất nhiên ạ. Hôm nay phiền chú quá, cháu cảm ơn ạ." Khương Tình Vũ ngước mắt lên, tươi cảm ơn mấy bảo vệ.

...

Lúc Khương Tình Vũ về đến nhà, bà Trương Cẩm đang lúi húi phụ bếp cho ông Khương Quốc An. Gần đây thấy con gái vẻ khỏe, hai vợ chồng liền tẩm bổ bằng cách chợ mua đủ thứ nguyên liệu, nay còn cất công hầm hẳn nồi bồ câu non đợi cô về ăn.

Gian bếp và phòng ăn của căn nhà mới thông . Khương Tình Vũ bước tới, ánh mắt rơi ngay bóng lưng của hai .

Nắng mai xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên những sợi tóc pha sương, nổi bật cả những nếp nhăn in hằn nơi khóe mắt tài nào xóa nhòa.

Khương Tình Vũ cứ thế nghiêng đầu, từ xa lẳng lặng ngắm họ.

Mãi đến khi giọng của bà Trương Cẩm vang lên mới kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.

"A, con về đúng lúc quá." Bà rửa sạch tay, lau vội chiếc khăn, từ trong túi áo lôi chiếc điện thoại. Bà quờ quạng tìm chiếc kính lão tủ đeo .

Bà Trương Cẩm nheo mắt màn hình, chốc chốc đưa điện thoại xa, lúc ghé sát mắt.

"Tối qua thanh niên gọi điện đến hỏi thuê nhà. Lúc đấy bố ngủ say quá , lơ mơ thế nào cúp mất máy. Con gọi hỏi xem tính ." Bà Trương Cẩm đưa điện thoại cho Khương Tình Vũ.

"Đêm hôm qua ạ?" Khương Tình Vũ liếc dãy , còn là ngoại tỉnh.

"Ừ, mới a lô một tiếng, định bật loa ngoài thì bấm nhầm nút tắt." Bà Trương Cẩm bực bội vì sự vụng về của .

"Con gọi hỏi xem, bận phụ bố nấu cơm ." Nói đoạn, bà Trương Cẩm dúi điện thoại tay Khương Tình Vũ.

Khương Tình Vũ ngoan ngoãn lời.

Cô gọi một cuộc, máy đổ chuông mãi mà chẳng ai bắt.

Cô kiên nhẫn dùng điện thoại của gọi nữa.

Trong lúc chờ máy, cô ngoài ban công phòng khách , miệng lẩm nhẩm một giai điệu quen thuộc. Hát một lúc mới chợt nhận đó là bài hát của Hứa Văn Thế, cô hắng giọng hai tiếng thôi ngâm nga nữa.

Cuối cùng điện thoại cũng nhấc máy.

"A lô? Cho hỏi ai đấy ạ?"

Không ai trả lời.

"Hello?"

"Xin hỏi tối qua gọi điện thoại hỏi thuê nhà đúng ạ?"

Vẫn là sự im lặng.

Chậc. Thật vô phép vô tắc.

Khương Tình Vũ kiểm tra màn hình điện thoại, xác nhận đúng là đối phương bắt máy chứ hề cúp ngang.

"Dạo rảnh rỗi cả ngày, qua xem nhà lúc nào cũng nha~" Cô ngọt ngào xong, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Từ trong bếp vọng tiếng bát đĩa lanh canh lộn xộn. Tivi ngoài phòng khách thì đang oang oang mấy vở kịch tấu hài, thói quen của bố cô là cứ việc nhà mở mấy cái cho vui tai.

Thế là Khương Tình Vũ đành ép sát loa điện thoại tai.

Bởi cô hình như bắt một chút âm thanh là lạ.

Giống hệt tiếng thở kìm nén cố ý, mỏng manh.

Nhịp thở vẻ cũng đều cho lắm.

Sau một hồi lâu câm nín.

Khương Tình Vũ rốt cuộc cũng cạn kiệt sự kiên nhẫn, thẳng tay cúp máy cái rụp.

Thích thuê thì thuê, thuê thì dẹp.

"Xong ơi, gửi điện thoại ." Khương Tình Vũ trả máy cho bà Trương Cẩm.

"Thế bảo ?" Bà Trương Cẩm hỏi.

"Người thèm thuê nữa ạ." Khương Tình Vũ lười giải thích dài dòng.

Bà Trương Cẩm đành gật gật đầu tiếc nuối.

Khương Tình Vũ dài ghế sofa ngoài phòng khách, giơ cao điện thoại, thẫn thờ chằm chằm màn hình sáng trưng.

Nên trả lời thế nào đây nhỉ.

Những vạt nắng ấm áp của mùa đông xuyên qua cửa kính, nhảy nhót nền gạch hoa. Khương Tình Vũ thả điện thoại xuống mặt bàn kính , tự rót cho một ly nóng.

Rèm cửa khẽ bay bay trong gió, bóng hình cô chập chờn in mặt kính điện thoại.

Hai tin nhắn vẫn im lìm, cô "ngó lơ".

00:12 Ca sĩ - Hứa Văn Thế: Khương Tình Vũ, lâu gặp, là Hứa Văn Thế. Thành thật xin vì những lùm xùm mạng do gây ảnh hưởng đến cuộc sống của . Với tư cách cá nhân, bồi thường cho . Chi tiết chúng thể bàn bạc . Nếu tiện, phiền để phương thức liên lạc khác ngoài nền tảng nhé.

00:17 Ca sĩ - Hứa Văn Thế: Cứ coi như ôn chuyện cũ.

Bảng thông báo của khu dân cư cũ với lớp sơn bong tróc, vẫn chật ních những mảnh giấy bám trụ lộn xộn.

Ba tờ quảng cáo thuê nhà tối qua lột sạch sành sanh nay xếp ngay ngắn dán .

Chính xác ở vị trí cô cất công dán đêm qua.

Chỉ điều, Khương Tình Vũ chuyện đó.

 

Loading...