Sau Khi Lật Giở Cuốn Lưu Bút Cấp Ba Của Đỉnh Lưu - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-08-22 12:21:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tình Vũ mất gần một tuần mới điều chỉnh đồng hồ sinh học lành mạnh. Trong thời gian trống khi nghỉ việc, WeChat của cô liên tục HR của các công ty lớn trong ngành "oanh tạc". Chỉ cần cô , cô thể chuỗi ngày "trâu ngựa" bận rộn như .

Khương Tình Vũ chỉ " ườn" đó nghỉ ngơi.

Khoảng thời gian , mỗi ngày cô đều rủ Khúc Chẩm Huỳnh chạy bộ buổi sáng, tiện đường về ghé chợ mua thức ăn cho cả nhà. Về đến nhà thì ườn lướt mạng, vuốt ve hai con mèo mập ú lười biếng, đến chiều cắm chốt ở phòng tập gym quyết tâm luyện bằng cơ bụng 11. Tối đến đón bố tan sở, tiện thể dạo một vòng quanh quảng trường gần khu nhà, cuộc sống trôi qua nhàn nhã, thư thái vô cùng.

Chỉ là đột nhiên quá nhiều thời gian rảnh rỗi, Khương Tình Vũ đ.â.m cũng thấy chán.

"Từ nay con sẽ nấu cơm mang theo hộp cho đem đến trường ăn trưa nhé." Khương Tình Vũ t.h.ả.m yoga giữa phòng khách, tập theo màn hình hít sâu thở đều, những giọt mồ hôi lấm tấm đọng xương quai xanh.

"Cô á? Hay lén lút nhét đồ ăn gọi ngoài hộp cơm của đấy." Bà Trương Cẩm con gái với ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Con keo kiệt thế , nỡ cho ăn đồ gọi ngoài đắt tiền chứ, cứ yên tâm ." Khương Tình Vũ nháy mắt tinh nghịch với .

Thế là hai con giao kèo xong xuôi.

Xế chiều, Khương Tình Vũ bật loa nhạc, ngân nga hát, tay thoăn thoắt chiên cánh gà trong bếp để chuẩn món cánh gà om xì dầu.

lúc mặt cánh gà chín vàng ươm, xèo xèo tươm mỡ thì tin nhắn của Hứa Văn Thế nhảy tới.

17:20 Wen: Địa chỉ.

Hửm? Nhanh , ảnh chữ ký với quà xin chuẩn xong xuôi ?

Khương Tình Vũ vớt cánh gà để ráo dầu, ngẩng đầu tìm đường trắng trong tủ bếp. Tiện tay, cô nhấn giữ nút ghi âm chuyển giọng thành văn bản, tuôn một tràng tiếng địa phương Nam Thành. Bình thường tính năng nhận diện khá chuẩn, lúc nãy cô chuyện với giọng điệu thì giờ thu âm y chang .

Ai ngờ lúc tính chuyển sang văn bản thì cô lỡ tay bấm gửi mất tiêu.

"Tủ khóa Phong Sào, khu chung cư Nam Uyển Nguyệt Tuyền, quận Cổ Lâu, thành phố Nam Thành, tỉnh Giang Châu. Người nhận: Khương Tình Vũ, điện thoại: 197****3025."

Khương Tình Vũ gì, vẫn đang mải mê chiêm ngưỡng màu nước hàng đường phèn lên màu tuyệt của , chuẩn trút cánh gà đảo đều.

Wen: Nghe giọng địa phương thiết phết.

Khương Tình Vũ đảo cho cánh gà ngấm đều màu, thêm mắm dặm muối, chìm đắm trong thế giới nghệ thuật ẩm thực của riêng , cuối cùng vặn lửa lớn đậy nắp , đó hạ lửa nhỏ liu riu thêm hai mươi phút nữa là thành.

Đến khi cô sờ tới điện thoại thì tin nhắn quá thời gian thu hồi.

Gì thì gì chứ mặt bạn học cũ cô cũng cần thể diện chứ bộ. Giờ là Hứa Văn Thế - đại sứ thương hiệu thời trang quốc tế đình đám, nhỡ cợt cái giọng quê mùa của cô thì .

Khó xử thì đến nỗi, Khương Tình Vũ chỉ thấy ngượng ngùng.

Hồi cấp ba cô và các bạn đều dùng tiếng phổ thông, chỉ những lúc tụ tập với mấy đứa bạn thiết trong ban nhạc mới thoải mái "bắn" tiếng địa phương với .

À.

Khương Tình Vũ sực nhớ .

Hứa Văn Thế chuyển trường từ nơi khác đến học kỳ hai năm lớp 10, hiểu tiếng địa phương.

Thảo nào cứ lầm lì ít .

lúc đó ... hiểu gì.

Những chi tiết nhỏ nhặt ngày xưa từng để tâm nay ùa về, khiến trong lòng Khương Tình Vũ dâng lên một cảm giác áy náy khó tả.

Liệu nghĩ đang tẩy chay, cô lập nhỉ?

Tưởng tượng cảnh thiếu niên cô độc luôn lầm lũi thu trong một góc lớp... Khương Tình Vũ khẽ nhíu mày.

Wen: Hay là, tiện thì cô chạy qua một chuyến ? Wen: [Chia sẻ vị trí]

Khương Tình Vũ hiểu ý, bận rộn như thời gian mà rảnh rang cái địa chỉ trong đoạn ghi âm của cô app giao hàng, đợi tài xế đến lấy. Đơn giản nhất là "triệu hồi" cô đến lấy cho xong.

Địa điểm là Trung tâm Thể thao Nam Thành, cũng xa lắm, tiện đường đưa cơm cho luôn.

Nhìn nồi cánh gà om xì dầu lên màu mắt, thơm lừng trong chảo, đúng lúc giờ cơm tối, là đem biếu Hứa Văn Thế một ít nhỉ?

Cứ coi như... mặt ngày đó xin để ý đến chuyện chỉ tiếng phổ thông?

Khương Tình Vũ lôi một hộp đựng cơm nhỏ , ngẩn chằm chằm những miếng cánh gà trong nồi.

...

Ra khỏi nhà tàu điện ngầm ba trạm là tới nơi, cô chẳng buồn lái xe.

Hộp cơm đậy kín đặt trong túi giữ nhiệt mà vẫn thoang thoảng mùi thơm hấp dẫn, lúc Khương Tình Vũ nhịn hít hà mấy .

Hứa Văn Thế bảo cô cứ nhắn tin lúc khỏi ga tàu, tiện thể miêu tả luôn bộ đồ đang mặc hôm nay, lát đến Trung tâm Thể thao sẽ nhân viên dẫn đường. Khương Tình Vũ cơ hội gặp mặt đại minh tinh dễ, nên nhất nhất theo.

Không ngờ hôm nay là buổi tổng duyệt cho Gala Giao thừa của đài Giang Châu.

Người mở cửa phòng chờ cho cô là Tả Phù, thấy Khương Tình Vũ, mắt cô nàng sáng rỡ.

Người phụ nữ mặt với mái tóc đen dài suôn mượt xõa tung tự nhiên, để tóc mái, lộ vầng trán thanh tú. Hàng chân mày đen ngang, ngũ quan thanh tú sắc nét, chỉ cần để mặt mộc thôi cũng đủ thu hút ánh , khi lộ lúm đồng tiền nhỏ vô cùng duyên dáng.

Lúc , mí mắt trái vốn dĩ là mí lót sẽ vô tình gập , khiến dáng mắt càng thêm thon dài, sắc sảo.

Nụ tỏa nắng ngập tràn sức sống. Dẫu chỉ khoác chiếc áo phao dáng dài đơn giản, nhưng từng cử chỉ, lời đều toát lên vẻ tự tin, rạng rỡ, thần thái chẳng kém cạnh gì những nữ nghệ sĩ mà Tả Phù từng tiếp xúc, dù cô thực sự chỉ là ngoài ngành.

Sức hút độc đáo của cô chỉ mất vỏn vẹn mười giây để chinh phục Tả Phù. Cô nàng tươi rút ngay danh đưa cho cô.

Khương Tình Vũ lăn lộn chốn công sở bao năm, ba cái cảnh quá quen thuộc. Cô điềm nhiên nhận lấy danh , khéo léo giải thích bản thói quen mang danh theo .

Tả Phù xòa, tỏ vẻ bận tâm. Cô Khương Tình Vũ, trong đầu thầm nghĩ "Hứa Văn Thế hồi cấp ba yêu thầm cô nàng cũng là lẽ đương nhiên".

Sức sát thương của "ánh trăng sáng" quá mạnh mẽ, đùa .

Trong phòng nghỉ, thợ tóc vẫn đang mải mê chăm chút từng lọn tóc cho Hứa Văn Thế, ánh đèn từ gương trang điểm hắt lên, tôn lên đường nét sắc sảo gương mặt . Hứa Văn Thế tựa lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần. Hộp cơm giữ nhiệt đặt mặt chỉ tôm luộc và vài món rau luộc nhạt nhẽo, vẻ động đũa tí nào, mùi vị chắc chắn thể sánh bằng món cánh gà cô tự tay nấu.

"Cô Khương khách sáo quá, đến thăm ban còn cất công mang theo cơm hộp nữa." Một cô trợ lý cạnh trêu chọc.

Nghe thấy thế, đàn ông trong gương lười biếng mở mắt.

"À, ạ, em mang cho , em... em tình cờ ngang qua rẽ lấy đồ thôi, đến thăm ban ạ." Khương Tình Vũ cuống quýt giải thích, chỉ sợ lời tiếng thêm tin đồn thất thiệt bay rợp trời.

Cô vô thức đưa tay che túi giữ nhiệt, trong đó một ngăn nhỏ đựng riêng bốn miếng cánh gà.

Hứa Văn Thế nhắm mắt ngơ.

"Hôm nay kẻ lông mày trông phết nhỉ." Khương Tình Vũ tiến gần, chủ động bắt chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-lat-gio-cuon-luu-but-cap-ba-cua-dinh-luu/chuong-8.html.]

" còn bắt đầu trang điểm ." Hứa Văn Thế hất cằm về phía chiếc ghế bên cạnh.

Ồ, ý là lông mày tự nhiên của thế .

Khương Tình Vũ gãi mũi ngượng ngùng, tìm một góc phiền thợ tóc xuống.

Tả Phù chạy lấy đồ giúp cô. Hứa Văn Thế kéo ngăn kéo bàn trang điểm, bên trong xếp sẵn một xấp ảnh. Anh rút tấm cùng, tiện tay lấy luôn cây bút máy.

Khương Tình Vũ tròn xoe mắt theo dõi, hiểu định gì.

Hứa Văn Thế mở nắp bút, phóng khoáng ký ngay một chữ ký to đùng ở góc bên bức ảnh.

"Ảnh chữ ký cô cần đây." Ký xong, nghiêng đưa cho Khương Tình Vũ.

Cái gì thế ?

Đó là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Khương Tình Vũ khi xem xong.

cô vẫn nhanh nhảu nở nụ tươi rói, đưa hai tay đón lấy tấm ảnh. Thế nhưng cầm tay, Khương Tình Vũ c.h.ế.t sững.

Trong ảnh, Hứa Văn Thế thế mà ... mặc độc một chiếc áo vest đen xẻ sâu n.g.ự.c chữ V!

Mà bên trong cái áo vest xẻ sâu chẳng mặc cái mô tê gì hết!

Thậm chí còn lấp ló thấy cả đường nét cơ n.g.ự.c săn chắc!

Tấm ảnh thế thì mà cô đưa cho mẫu hậu đại nhân chứ!

Lại còn chễm chệ chưng bàn việc ở văn phòng, ảnh hưởng bao nhiêu!

"Có vấn đề gì ?" Thấy vẻ mặt lưỡng lự thôi của cô, Hứa Văn Thế bèn lên tiếng.

Khương Tình Vũ liếc những xung quanh, mím môi, nín bặt.

Hứa Văn Thế cho thợ tóc nghỉ ngơi ăn cơm, mấy trợ lý cũng "đuổi" chỗ khác. Khương Tình Vũ lập tức nhỏm dậy, áp sát gần .

"Nói ." Anh khẽ ngoắc ngón tay.

"Hơi ... hở hang." Khương Tình Vũ cố lấy tay che phần cổ chữ V sâu hoắm chiếc vest đen trong ảnh: " thuộc tuýp khá truyền thống..."

Tấm ảnh chính là poster quảng bá độc quyền của một nhãn hàng xa xỉ mới chụp cho Hứa Văn Thế cách đây lâu, tung phá đảo cõi mạng với hàng trăm triệu lượt thả tim, thế mà cô nàng mù tịt.

Khương Tình Vũ cúi gằm mặt xuống, chẳng lúc biểu cảm của Hứa Văn Thế ngoạn mục đến mức nào.

thấy một tiếng khẽ bật từ cổ họng . Lát , dường như lấy nhịp thở bình thường, tựa hồ như chịu thua.

"Vậy cô tự chọn tấm nào hở ." Hứa Văn Thế kéo ngăn kéo nữa.

Mắt Khương Tình Vũ sáng rực lên, cô chồm tới lục lọi thèm khách sáo, chẳng hề mấy lọn tóc của cứ thi thoảng cọ xát cánh tay .

Hứa Văn Thế ngửi thấy... mùi cánh gà om xì dầu.

Tự nhiên thấy đói bụng.

"Tấm duyệt, kín cổng cao tường, dịu dàng, lịch sự." Khương Tình Vũ nhón lấy một tấm ảnh chụp mặc áo len mỏng phối quần tây, đậm chất " đàn ông của gia đình".

"Ồ. Vậy tấm là cuồng dã? Là thô bạo? Là mất mặt hả?" Hứa Văn Thế thong dong chống tay đỡ cằm, ngước mắt quan sát cô.

"Không , ý đó." Khương Tình Vũ xua tay lia lịa.

"Được ."

Hứa Văn Thế giật tấm ảnh cô đang cầm.

Cảm giác hụt hẫng ập đến, Khương Tình Vũ cảm tưởng như cướp mất mấy ngàn tệ. Nếu mang về cho , tấm ảnh mà đem đấu giá thì chắc chắn hốt bạc.

Không ! Sao thể chuyện thất đức bán rẻ chữ ký của bạn học cũ chứ!

Khương Tình Vũ lập tức chấn chỉnh tư tưởng.

"Phiên bản Hứa Văn Thế kín cổng cao tường, dịu dàng, lịch sự của cô đây." Những ngón tay thon dài, trắng trẻo của đàn ông kẹp tấm ảnh, chìa mặt cô một nữa.

"Duyệt luôn, cảm ơn nhiều nha. mê giọng hát của lâu lắm ." Khương Tình Vũ cung kính nhận lấy, phối hợp diễn tuồng.

"Thế . Lần hy vọng cái tên của thốt từ chính miệng cô, chứ con AI trong điện thoại như trả bài nữa."

"Hahaha, khiếu hài hước ghê."

Khương Tình Vũ trừ vài tiếng thì Tả Phù cũng xách đồ tới.

Túi đựng quà trông cực kỳ xịn sò, thiết kế graffiti siêu đáng yêu đ.á.n.h trúng phóc tâm lý thiếu nữ của Khương Tình Vũ, còn thắt thêm nơ ruy băng màu xanh pastel xinh xắn. Lúc đón lấy, cô còn thấy nằng nặng tay.

Không ngờ một lạnh lùng như Hứa Văn Thế tinh tế trong khoản chọn quà đến .

Ngay cả Tả Phù cũng bất ngờ thiết kế hộp quà, ngờ Hứa Văn Thế am hiểu tâm lý phái đến thế.

Quả nhiên "ánh trăng sáng" sức mạnh kỳ diệu khiến cây sắt cũng trổ hoa.

"Vậy... đồ lấy xong, xin phép về nhé?" Khương Tình Vũ sờ sờ, hình như bên trong túi giấy còn một chiếc hộp nhỏ.

Sẽ là gì nhỉ? Kẹo? Đồ ăn vặt? Hay là figure mô hình thu nhỏ?

"Ừ. Không tiễn." Hứa Văn Thế gật đầu.

Ánh mắt dõi theo bóng lưng Khương Tình Vũ rời . Người phụ nữ giơ cao tấm ảnh chữ ký xin , dùng tay gõ búng búng ảnh, vẻ vô cùng đắc ý.

"Hồi cấp ba thầm thương trộm nhớ thật hả." Tả Phù hóng hớt ghé sát , nụ hóng biến tài nào giấu nổi. Từ lúc Khương Tình Vũ bước là cô tự "chèo thuyền" cật lực .

Chỉ cần Hứa Văn Thế yêu đương mà giải nghệ, vẫn giữ lửa đam mê sáng tác, toạc móng heo là chỉ cần hất đổ bát cơm của cô, Tả Phù tuyệt đối sẽ nhúng tay đời tư của .

"Đào bới chuyện cũ chẳng ý nghĩa gì." Hứa Văn Thế ném cây bút máy ngăn kéo, ánh mắt rũ xuống xa xăm, vẻ mặt trầm ngâm.

"Cơ mà ban nãy tặng cô quà gì thế, thằng em trai em dạo cũng đang tán tỉnh một cô, để em tham khảo xem ." Tả Phù mon men gạn hỏi, hy vọng tiếp câu chuyện tình lãng mạn.

"Quần áo cho đứa con mới một tuổi rưỡi nhà cô ." Hứa Văn Thế thản nhiên đáp.

Không gian chợt tĩnh lặng như tờ.

Nụ môi Tả Phù cứng đờ, cô vội đưa tay che miệng: "Ôi, trời đất."

Chuyện đúng là bi thương quá mất.

 

Loading...