Sau Khi Lật Giở Cuốn Lưu Bút Cấp Ba Của Đỉnh Lưu - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-08-22 12:21:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bao năm xa cách, nay Khương Tình Vũ mới dịp thăm trường cũ, với tư cách cựu học sinh mà là nhà của giáo viên. Tiết học cuối cùng buổi chiều vẫn kết thúc, gian quanh khu giảng đường tĩnh lặng, vắng vẻ.
Văn phòng thưa thớt bóng giáo viên, giờ ai tiết thì lên lớp, thì cũng rục rịch ăn cơm. Bà Trương Cẩm đang ngay ngắn ở bàn việc cạnh cửa sổ.
Những bức cờ thi đua quen thuộc vẫn treo ngay ngắn tường, những tấm ảnh nghiệp của bao thế hệ học trò ép cẩn thận lớp kính dày trải bàn, vài xấp đề cương ôn tập xếp gọn gàng theo từng lớp. Khương Tình Vũ kéo chiếc ghế nhỏ, sát cạnh bà Trương Cẩm.
"Dạ đây, ảnh chữ ký của đại minh tinh Hứa mà căn dặn, con thành nhiệm vụ xuất sắc." Khương Tình Vũ rút tấm ảnh , đung đưa qua mặt bà Trương Cẩm chiều đắc ý.
Bà Trương Cẩm đẩy gọng kính lão, nheo mắt theo dõi nhịp điệu của bức ảnh trong tay Khương Tình Vũ, với tay cầm lấy: "Đưa ngắm nghía xem nào..."
Động tác của bà chậm rãi, bà cầm nghiêng bức ảnh, xoay xoay ánh sáng hắt từ khung cửa sổ để tìm góc rõ nhất, săm soi từng đường nét khuôn mặt thanh niên trong ảnh: "Trời, đổi nhiều quá, gầy trông thấy, gầy xọp nhiều đấy chứ." Bà chép miệng, chân mày khẽ cau .
"Bây giờ minh tinh chú trọng quản lý vóc dáng lắm, gầy là chuyện bình thường mà . Huống hồ chụp mấy bức ảnh còn trang điểm, cà da bóp mặt đủ kiểu Photoshop chứ. Mẹ yên tâm, ngoài đời vẫn da thịt, khỏe re, chạy nhảy tung tăng." Khương Tình Vũ thừa hiểu cô đang xót xa cho sức khỏe của Hứa Văn Thế.
"Mà , từng dìu dắt bao thế hệ học trò, nhớ dai nhách bạn thế, lẽ chỉ vì là đại minh tinh ." Khương Tình Vũ lôi hộp cơm từ túi giữ nhiệt buông lời trêu ghẹo.
Bà Trương Cẩm vẫn dán mắt bức ảnh, xem một lát, nếp nhăn trán dần giãn , khóe miệng khẽ nhếch lên nụ mãn nguyện.
"Hửm?" Khương Tình Vũ ngơ ngác.
"Đại minh tinh gì chứ, hồi đó là cái gai trong mắt cả phòng giáo viên đấy." Bà Trương Cẩm tháo kính, cẩn thận đặt bức ảnh tựa ống cắm bút.
"Gia đình mấy đời ngành y, bố bận tối mắt tối mũi chẳng mấy khi thấy mặt, họp phụ vắng bóng. Có đợt trường tổ chức hoạt động, điện thoại mấy bận mới liên lạc với phụ . Tâm lý nhạy cảm, đợt trường tọa đàm về sức khỏe tâm lý thanh thiếu niên, còn liệt diện học sinh cần theo dõi sát cơ đấy."
"Dù , công nhận năng khiếu văn chương thiên bẩm."
"Nhất là khoản dùng từ đặt câu trong bài văn, sự nhạy bén và tài hoa cứ tuôn trào mặt giấy. Thế nên thích chấm bài của , thi thoảng lấy bài văn mẫu cho cả lớp học tập."
"Nhìn bằng tuổi con mà lủi thủi bố kề bên, thấy thương, nên thi thoảng cũng châm chước quan tâm hơn chút đỉnh, quả thật cũng đau đầu phết."
Bao nhiêu ký ức về Hứa Văn Thế ùa về, bà Trương Cẩm kìm mà trải lòng: "Ngày chẳng lúc nào cũng bám gót theo lũ các con chơi bời, lãnh đạn các con đủ thứ chuyện còn gì."
Chuyện ngày xưa đám Khương Tình Vũ lén lút cúp tiết tự học buổi tối để trốn phòng âm nhạc tập tành, hóa bà Trương Cẩm đều nắm rõ như lòng bàn tay. Đám học trò láu cá thừa hiểu các thầy cô sẽ nỡ la rầy một học sinh ngoan ngoãn, hiểu chuyện như Hứa Văn Thế, nên hở là đổ vấy tội lên đầu .
Nói theo cách của bà Trương Cẩm, cái nhóm bạn lôm côm những đứa "nhát cáy còn vô trách nhiệm" mà Khương Tình Vũ chơi cùng, bà ngứa mắt nhất.
"Ôi dào, ba cái chuyện cũ rích đó con quên sạch sành sanh ." Khương Tình Vũ một tay xoa xoa huyệt thái dương, nơm nớp lo sợ bà Trương Cẩm lôi sổ nợ cũ tính sổ.
"Mẹ lấy của con , cái bù cho con." Bà Trương Cẩm lôi từ sâu trong ngăn kéo một tấm ảnh tập thể.
Đó là bức ảnh chụp chung ngày ban nhạc giải tán, cũng là bức ảnh duy nhất mặt Hứa Văn Thế và cả nhóm.
Khương Tình Vũ mặc chân váy xếp ly ngắn màu xanh nhạt, tóc buộc cao một nửa, phần còn xõa tung. Chiếc chun buộc tóc hình ông mặt trời mếu máo, eo thắt chiếc thắt lưng nạm đinh tán. Cô ôm siết lấy một cô bạn cũng mặc kiểu chân váy y hệt nhưng màu hồng nhạt, tóc buộc hai chùm thấp, xài chun buộc tóc hình ông mặt trời tươi rói.
Cả hai mải mê đùa toe toét, chẳng buồn ngó ngàng đến ống kính.
Cậu bạn chơi trống mặc áo sơ mi trắng, đang tủm tỉm , dùng ngón tay biểu tượng tai thỏ vểnh lên đầu Khương Tình Vũ. Hai bạn chơi keyboard và bass thì dấu tay nhạc rock, biểu cảm mặt quỷ nhăn nhó ống kính.
Chỉ Hứa Văn Thế và họ là ngoan ngoãn xếp hàng thẳng ống kính.
Khoảnh khắc tiếng tách của màn trập vang lên, bức ảnh đời.
Nhìn bức ảnh ai cũng tưởng Khương Tình Vũ đang rạng rỡ, nhưng thực cái ngày ban nhạc chính thức tan rã, cả hội ôm sướt mướt một trận tơi bời. Hồi đó Khương Tình Vũ vì hờn dỗi mà quăng luôn bức ảnh , chẳng ngờ bà Trương Cẩm cất giữ cẩn thận cho cô đến tận bây giờ.
Nhắc chuyện xưa, lẽ đó chính là ý nghĩa của việc chia ly ngày .
Ngón tay Khương Tình Vũ lướt nhẹ qua từng khuôn mặt trong ảnh, dừng ở cô gái đang ôm chặt lấy .
Đó là giọng ca chính của ban nhạc, Lâm Thiên Dĩnh.
...
Khương Tình Vũ rảo bước rời khỏi khu văn phòng, tiến thẳng cổng trường.
Khu phố ăn vặt quanh cổng trường bắt đầu đông đúc học sinh tan tầm. Còn 40 phút nữa mới đến giờ tự học buổi tối.
Khương Tình Vũ đang trong chế độ kiêng khem khắt khe, chỉ đành nhắm mắt ngơ những quầy hàng thơm nức mũi, cúi gằm mặt sải bước thật nhanh.
Bỗng một bóng đen xẹt qua mặt, ngay lúc suýt đụng sầm cô, thiếu niên loạng choạng né tránh, đ.â.m sầm cây cột của trạm xe đạp công cộng kế bên. Cốc cháo treo lủng lẳng ở ngón út bàn tay trái văng tứ tung, rơi vỡ tan tành mặt đất.
Khương Tình Vũ giật thót , hốt hoảng hỏi han xem thương .
Chạm mắt , cô mới tá hỏa nhận đó là Thành Tự, em trai của Hứa Văn Thế.
"Sao là em, mà vội vàng thế, thương ở ?" Khương Tình Vũ cốc cháo nát bét đất, coi như bỏ . Chỗ bán cháo cũng ngay gần đây, cô định bụng mua đền cho một cốc khác.
Vừa thấy Khương Tình Vũ, đôi mắt đen láy của Thành Tự sáng lên một chút, cụp xuống tiu nghỉu: "Em , xin vì suýt đụng trúng chị."
"Sao em xách lắm hộp cơm thế , ăn hết nổi đấy?" Khương Tình Vũ lướt qua, thấy tay xách nách mang đủ thứ: nào bánh cuốn, cơm rang, bún bản to... nhẩm tính cũng năm sáu phần.
"Em mua giúp ..." Cậu giải thích ngắn gọn.
Hóa nhóc cũng nhiệt tình gớm.
"Đưa bớt đây chị xách phụ cho, tiện đường chị đưa em về tòa nhà học luôn." Khương Tình Vũ nhanh chân quầy cháo: "Lúc nãy em mua cháo gì thế?"
"Cháo yến mạch sữa tươi ạ." Thành Tự ngoan ngoãn đáp lời: "Chị cần bận tâm , tự em mang mà."
"Nếu lát nữa lỡ va khác thì chắc hiền như chị nha." Khương Tình Vũ trả tiền cho cốc cháo mới mua, sang giục: "Đi thôi."
Thành Tự nhận tay cô cũng lỉnh kỉnh đồ đạc kém.
"Chị cứ tiễn em tới cổng trường là ." Thành Tự lững thững bước cùng cô: "Đây là đồ khác nhờ mua, chả ở chung một tòa nhà học ."
"Người khác nhờ mua?" Khương Tình Vũ ngơ ngác.
"Vâng, nhờ em mua giùm trả tiền công." Cậu từ tốn giải thích.
"Tiền công? Được bao nhiêu?"
"Một hai đồng một cuốc chạy vặt ạ."
Gần đến cổng trường, Thành Tự chìa tay đón lấy đồ ăn.
"Em thiếu tiền lắm ?" Khương Tình Vũ chau mày, đinh ninh nhóc đang kẹt tiền tiêu vặt.
Thành Tự vẻ bối rối, ánh mắt lảng tránh, chẳng hé môi.
"Không là chị tịch thu luôn đấy."
"Em... tháng chuẩn quà sinh nhật cho trai." Bị dọa, đành ấp úng khai thật.
Khương Tình Vũ trao đống đồ cho , theo bóng lưng thiếu niên tay xách nách mang hối hả chạy vội trường mà khỏi lắc đầu ngao ngán.
Không ngờ cái ông minh tinh Hứa Văn Thế bình thường hào nhoáng thế mà hẹp hòi, chẳng chịu cho đứa em trai ngoan ngoãn lấy một đồng tiêu vặt.
lẽ món quà mua bằng chính những đồng tiền tự tay gom góp chứa đựng nhiều ý nghĩa hơn.
Tháng là sinh nhật Hứa Văn Thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-lat-gio-cuon-luu-but-cap-ba-cua-dinh-luu/chuong-9.html.]
Khương Tình Vũ lôi điện thoại tra Google.
Ngày 18 tháng 1.
À, cung Ma Kết.
...
Khương Tình Vũ đặt chân nhà, điện thoại rung lên bần bật báo tin nhắn. Cô liếc , tưởng là mấy tin nhắn rác quảng cáo của bọn bán hàng online.
Wen: [Link: Shock! Lộ diện danh sách tiết mục đêm nhạc hội Giao Thừa Đài Truyền Hình Nam Thành 2025 - Nhanh tay check xem idol của bạn xuất hiện nhé!]
Gì đây trời?
Khương Tình Vũ bấm link, chẳng cao nhân phương nào cái giao diện web dởm đời , load mãi mới xong. Cô lướt vài cái, mất kiên nhẫn bèn thoát .
Đã xem trả lời.
Wen: Tin nhắn gửi hàng loạt, ủng hộ chút .
Chẳng nhẽ là tin nhắn gửi hàng loạt! Khương Tình Vũ tuýp ôm khư khư cái tivi để chờ xem Gala Giao Thừa. Dạo cô còn chẳng đoái hoài gì đến mấy cái trò đếm ngược năm mới nữa, bác sĩ dặn dò điều độ sức khỏe, tuổi , thức đêm thức hôm đu bám nổi.
Đã like ủng hộ!! [/Hoa hồng]
Wen: Xem hết ?
Xem hết nha, chương trình hoành tráng lệ đổ quá trời, tưởng tượng cái cảnh đêm đó tưng bừng khói lửa là thấy rần rần ~
Wen: Có mặt Trần Cư Kha đấy.
Trần Cư Kha. Ca sĩ thần tượng mà Khương Tình Vũ cuồng nhất hồi cấp 3. Mãi đến tận bây giờ, câu status WeChat của cô vẫn là lời bài hát hot hit một thời của .
Hồi đó, cô mê nhạc của Trần Cư Kha như điếu đổ.
Có diễn .
Khương Tình Vũ bắt đầu thấy hứng thú.
Wen: Đích thị là Trần Cư Kha của "Nam Hương", "Độc Nhiễu", năm ngoái lên sóng Gala Xuân Vãn .
Ừ ừ, mà.
Wen: Hát chốt show, diễn chung sân khấu với .
Khương Tình Vũ đực mặt chằm chằm tin nhắn, qua từng con chữ, cô như mường tượng bản mặt hếch lên vênh váo của kẻ nào đó ở đầu dây bên .
"Ô dề, diễn chung với idol hồi xưa của cô đó nha~ Bất ngờ ~ và hát chung đấy~"
"Idol của cô cũng thường thôi~ dư sức ngang hàng với ~ Còn cô thì mơ ~"
Xì.
À, , thật giờ cũng hết cuồng .
Wen: Chẳng hồi xưa bảo sẽ hâm mộ cả đời .
Wen: Cái "cả đời" của cô... kết thúc lãng xẹt ?
lòng đổi hả?
Wen: Được. [/Tạm biệt]
Khương Tình Vũ ghen tị đỏ mắt, tức ách. Hận thể đăng ký thi ngay "Giọng hát Việt" để quậy tung showbiz, nhưng rén nhỡ vị giám khảo quyền lực bấm nút chọn chính là cái tên Hứa Văn Thế .
Cay cú thật chứ.
Khương Tình Vũ bĩu môi, phụng phịu phệt xuống tấm t.h.ả.m lông phòng khách. Mắt vô tình lướt qua gói quà bồi thường của Hứa Văn Thế, khóe miệng tự động cong lên. Mong là món đồ bên trong sẽ gỡ gạc chút đỉnh tâm trạng cho cô.
Thực ngay từ lúc thấy mấy chữ "Baby" với hình trái tim hường phấn in vỏ hộp, cô nên lờ mờ nhận điềm .
Bóc thì ôi thôi...
Hai bộ quần áo trẻ em, một xanh một hồng, đang phơi phới chễm chệ mặt.
Hứa Văn Thế sở thích sưu tầm đồ con nít ?
...
Mặt bàn cẩm thạch đen bóng loáng phản chiếu khuôn mặt âm u, lạnh lẽo của đàn ông. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê phong cách Châu Âu lộng lẫy hắt xuống mang một cảm giác buốt giá đến lạ.
"Hôm nọ vô tình gặp cô bạn cùng lớp của con ở bệnh viện, chắc là khám sức khỏe, thấy xếp hàng ở khoa Phụ Sản."
"Cũng trùng hợp thật, giáo viên của em trai con đang cho thuê nhà. Con ghé qua xem thử ?"
Trong bếp, bóng dáng phụ nữ đang cẩn thận múc từng viên sủi cảo bát. Đôi bàn tay từng vững vàng cầm d.a.o phẫu thuật , giờ đây bưng bát sủi cảo nóng hổi, nóng lan tỏa ấm lòng bàn tay. Bà vẫn giữ nguyên nụ hiền hậu, dịu dàng, hướng ánh mắt về phía Hứa Văn Thế đang cuộn tròn ghế sô pha.
"Hôm nay tan sớm, hai con tâm sự một lát nhé?" Hứa U bước tới, khom đặt bát sủi cảo bốc khói nghi ngút lên bàn .
Bầu khí căng thẳng bao trùm, hệt như khoảnh khắc tĩnh lặng cơn bão.
Mọi âm thanh như ngưng bặt.
"Mẹ đừng xen chuyện của con nữa." Hứa Văn Thế lạnh nhạt, thèm liếc bà lấy một cái.
"Những chuyện qua thể bù đắp , đừng tự ảo tưởng nữa."
Nụ môi Hứa U cứng đờ. Bà tranh cãi, chỉ lặng lẽ xuống cạnh ghế sô pha: "Bạn cũ lâu ngày gặp , hai đứa hàn huyên tâm sự gì ."
"Giữa con và cô sẽ bao giờ bất kỳ mối liên hệ nào nữa." Hứa Văn Thế bật dậy, tránh né sự gần gũi của bà.
Ánh đèn vàng ấm áp nơi huyền quan rọi lên những đường nét góc cạnh, sâu thẳm khuôn mặt . Anh rũ mắt, khoác áo măng-tô bước ngoài.
Chiếc điện thoại đặt tủ giày bằng gỗ ở huyền quan bỗng rung nhẹ.
Hứa U vẫn giữ nguyên tư thế sô pha, bát sủi cảo nóng hổi bốc khói cũng sẽ nguội lạnh theo thời gian.
Hứa Văn Thế mở điện thoại lên xem.
Khương Tình Vũ: Bộ đồ tặng vẻ sai sai so với vóc dáng của nhóc nhà em thì .
Khương Tình Vũ: [Hình ảnh]
Anh bấm mở hình ảnh.
Một bé mèo Xiêm và một bé Ragdoll, đứa màu xanh đứa màu hồng, bốn chân chổng vó lên trời phản đối kịch liệt.
Anh sững sờ.