Sư muội ta nào phải kẻ ngây thơ đơn thuần - Chương 1: Nương Tử Xinh Đẹp Và A Tỷ Của Ta

Cập nhật lúc: 2026-08-04 07:43:08
Lượt xem: 11

Đông Hải núi La, là đỉnh núi cao nhất Thanh Dương quốc.

Núi La tựa biển mà sinh, cao đến hai vạn trượng, lên tới đỉnh vượt qua hải thị thận lâu trèo qua vách núi vạn trượng. Người ngoài đều truyền rằng, đạt cảnh giới thánh giả khó lòng lên núi La.

Từ lưng chừng núi trở lên ngày đêm mây mù bao phủ, kỳ hoa dị thảo che lấp đầy đỉnh núi, thấp thoáng thể thấy tường hồng ngói đen.

Trong phòng mái ngói đen khắp nơi đều là nến, những ngọn nến trắng bệch bày thành từng vòng nhỏ mặt đất. Ngọn nến gần bàn dài hơn một chút, soi rọi bức họa cũ kỹ treo án.

Mép giấy ố vàng, tựa như ngâm nước khiến màu loang , đường nét phai nhòe, chỉ còn thấy những mảng màu sặc sỡ nhưng chẳng rõ hình thù cảnh vật trong tranh.

Ánh trăng đêm vương vãi từ mái nhà xuống, rơi chiếc nôi bên trái bàn, đứa bé còn trong tã khéo mở đôi mắt ngây thơ đón lấy ánh trăng.

Một tháng.

Tròn một tháng, Ngu Tuế mới dần chấp nhận sự thật biến thành một đứa trẻ sơ sinh.

Trẻ sơ sinh như Ngu Tuế sức lực hạn chế, ngủ thì thôi, thời gian tỉnh táo ít.

Vừa mới tỉnh, đôi mắt đen láy từ từ chuyển động, phát hiện vẫn ở trong căn phòng u ám quỷ dị .

Bên ngoài luôn thị nữ canh giữ, thỉnh thoảng sẽ mở cửa xem trạng thái của Ngu Tuế. Thị nữ thấy Ngu Tuế mở mắt, bèn thỉnh thị Tố phu nhân.

Tố phu nhân là mẫu của nàng, chỉ đến khi Ngu Tuế tỉnh táo mới ghé thăm.

Tố phu nhân đẩy cửa bước , thể mảnh mai như liễu rủ, mái tóc dài tựa thác đổ buông xuống áo gấm trắng. Bà một đôi đồng t.ử đen tuyền, gương mặt tái nhợt cùng dáng vẻ yếu ớt càng tôn lên vẻ yêu mị.

Tố phu nhân chỉ lặng lẽ Ngu Tuế, thường chuyện.

Ngu Tuế cố gắng giả một đứa trẻ thực sự, vờ ngây vờ dại chọc Tố phu nhân , bao gồm nhưng giới hạn ở việc ngốc, chảy nước dãi, ngửa vùng vẫy tay chân.

Nàng thấy chút biểu cảm an ủi của dung nhan tuyệt sắc .

Tố phu nhân vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt, hôm nay càng chỉ vội vàng liếc nàng một cái rời .

Ngu Tuế tiếc nuối nắm chặt nắm tay nhỏ.

Mỗi khi như , nàng đều nghi ngờ rốt cuộc con của Tố phu nhân .

May mà tâm tư của mẫu tuy khó đoán nhưng nàng còn một vị a tỷ ba tuổi.

A tỷ Thanh Quỳ cũng thích đến thăm khi Ngu Tuế tỉnh, thường lải nhải bên tai nàng, cầm đóa hoa mới hái ngoài khẽ chạm lên gò má cho mát. Thấy Ngu Tuế khanh khách, a tỷ cũng sẽ vui vẻ theo.

Sau khi Tố phu nhân một lát, một bé gái mặc áo đỏ váy dài, ăn mặc chăm chút như tượng ngọc bước phòng. Thanh Quỳ cẩn thận tránh những vòng nến đất, đến nôi, lên ghế nhỏ kiễng chân mới thấy Ngu Tuế trong nôi.

“Hoa .”

Thanh Quỳ cầm cành mai còn đọng sương khẽ chạm lên mặt Ngu Tuế.

Ngu Tuế đáp bằng tiếng , Thanh Quỳ cũng nàng .

Tuy phân rõ rốt cuộc là a tỷ chơi với trẻ con trẻ con chơi với a tỷ, nhưng Ngu Tuế nhanh thấy mệt, nhắm mắt .

 

Lẽ nửa đêm Ngu Tuế sẽ tỉnh nữa, mà nàng thấy nóng chịu nổi, như nướng lửa, nhịn mà cựa quậy trong tã, giơ hai tay lên tản nhiệt nhưng chẳng ích gì. Bất đắc dĩ, mệt mỏi mở mắt .

Trăng vẫn còn đó, trong phòng tối tăm u ám, dường như vệt sáng chỉ dành riêng cho nàng. Đồng t.ử đen thẫm của Ngu Tuế phản chiếu ánh sáng, bỗng thấy chút kỳ lạ.

Trong luồng sáng hạt bụi bay múa, điều gì lạ.

giờ phút , những hạt bụi nhuốm màu sắc, tốc độ trôi nổi cũng nhanh hơn bình thường nhiều, dần dần trong mắt Ngu Tuế biến thành những đốm lửa vụn đang cháy.

Kỳ lạ là, nàng chẳng hề sợ hãi chút nào.

Những đốm lửa trong luồng sáng rơi xuống nàng, hề truyền đến cảm giác bỏng rát đau đớn. Thế nhưng trong đầu Ngu Tuế hiện lên cảnh tinh thần vỡ vụn:

Trên trời vô băng rơi xuống, ngọn lửa bao giờ tắt thiêu rụi thứ thế gian.

Vạn vật sụp đổ kêu gào t.h.ả.m thiết, lầu cao đổ nát, mặt đất nứt toác, khắp nơi đều là cảnh tượng địa ngục nhân gian.

Trong lửa tro tàn đen bay múa, ngàn vạn sợi tro nối thành vô xiềng xích dài đuổi theo năm bóng méo mó đang vặn vẹo trong biển lửa.

Bên tai Ngu Tuế vang lên những âm thanh quỷ dữ đứt quãng, dữ tợn: “Kẻ diệt thế.”

“Dị hỏa.”

“Ngươi.”

“Đuổi tận g.i.ế.c tuyệt.”

Ngu Tuế trong phút chốc bừng tỉnh, ánh trăng vẫn y nguyên, trong luồng sáng đốm lửa, tất cả dường như chỉ là ảo giác. Vậy nhưng ngọn lửa đang cháy sâu trong đầu nàng cho , đó là sự thật.

…Không, chứ?

Ngu Tuế từ từ đảo mắt, tìm kiếm xung quanh, trong lòng chút hoảng hốt.

Ở thế giới khác lạ bắt đầu từ đầu là chuyện khó chấp nhận , đột nhiên còn cho phận của ngươi thực là đại ma đầu hủy diệt thế giới, đang cả thế gian truy sát….

Thế nhưng vẫn chỉ là đứa bé tròn một tháng tuổi thôi mà!

Ngu Tuế nắm chặt nắm tay nhỏ, hủy diệt thế giới thế nào đây trời, dựa nắm đ.ấ.m to cỡ trẻ con của ?

Không lắm .

Ngu Tuế còn đang suy nghĩ, chợt “ầm” một tiếng vang thật lớn, dọa nàng sởn cả tóc gáy, cố về phía cửa.

Trên cửa hai vệt máu, m.á.u theo khe cửa chảy trong phòng, thị nữ canh cửa đầy máu, một tiếng động trượt xuống dựa cửa.

Ngu Tuế thấy tiếng trường đao rút thanh thúy êm tai.

Đứa bé trong phòng đến thở mạnh cũng dám, động đậy cũng dám.

Mới phận kẻ diệt thế, truy sát đến tận cửa ?

Ngu Tuế đang định nên gọi Tố phu nhân cứu mạng , thanh âm thanh lãnh của Tố phu nhân từ ngoài truyền đến: “Không thánh giả, lấy tu vi thập tam cảnh cưỡng ép xông lên đỉnh núi La, coi như ngươi vận khí , chống đỡ đến đây mà vẫn c.h.ế.t.”

Ngu Tuế thấy tình hình bên ngoài, bèn dỏng tai lên .

Người đàn ông bên ngoài ho khan hai tiếng, khản giọng : “Ngươi cũng là thập tam cảnh, chẳng cũng ở đỉnh núi La ?”

Tố phu nhân : “Ta thể sống, ngươi thể.”

Lão giả áo đen “hừ” một tiếng, giơ tay lau vết m.á.u nơi khóe miệng, tay cầm kiếm, bóng đất chút lay động. Ông trong sân ánh trăng, chằm chằm Tố phu nhân cửa phòng: “Khó mà , đến đây, ngươi cho rằng kẻ khác sẽ đến ? Chỉ cần con của ngươi c.h.ế.t, vĩnh viễn sẽ tới.”

“Trong thiên hạ, đạt cửu lưu thập tam cảnh, chỉ nhiều chứ ít.”

Ngu Tuế trong phòng đảo mắt, vẻ phận kẻ diệt thế của nàng lộ mới rước họa sát , vấn đề là ở Tố phu nhân.

Đồng t.ử đen nhánh của Tố phu nhân màn đêm càng thêm sáng rực, như những đốm lửa đang cháy, còn vẻ bình tĩnh xa cách ban ngày, đó là sát ý lạnh thấu xương.

: “Đáng tiếc , ở tuổi của ngươi, nếu một chuyến , lẽ còn thể nhập thánh.”

Ngu Tuế thấy tiếng đao kiếm khỏi vỏ, tiếng va chạm thanh thúy giòn giã, mang theo sức mạnh cuồn cuộn như c.h.é.m trời bổ đất.

Tố phu nhân ngoài miệng đáng tiếc, chiêu thức trong tay hề ý đáng tiếc cho khác. Nến trong phòng lay động, bóng dáng tranh đấu bên ngoài phản chiếu lên cửa sổ, biến ảo cực nhanh, xem đến hoa cả mắt.

Ngu Tuế cũng thấy chút ít, tiếc rằng lực bất tòng tâm, bây giờ đến trở còn khó.

Bên tai nàng chỉ thấy tiếng gió, tiếng gió mãnh liệt cùng tiếng va đập ầm ầm cửa phòng, lão giả áo đen vòng qua Tố phu nhân phá cửa trong, thế nhưng ngăn bên ngoài cách nào tiến thêm một bước.

Vị lão giả áo đen cửu lưu thập tam cảnh , qua hải thị thận lâu, trèo vách đá vạn trượng, đến đỉnh núi sớm hàn vân sương vụ của núi La trọng thương, vẫn bất chấp sống c.h.ế.t, liều mạng thở cuối cùng để thành sứ mệnh.

Hai bóng tới cửa phòng, cửa mở, nến trong phòng áp lực dồn ép ngã rạp về một phía, ngọn lửa đè cong lưng, đột ngột vụt tắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-muoi-ta-nao-phai-ke-ngay-tho-don-thuan/chuong-1-nuong-tu-xinh-dep-va-a-ty-cua-ta.html.]

Tiếng đao kiếm va chạm giòn giã như vang ngay bên tai Ngu Tuế, cửa phòng phá, ngã mạnh xuống đất, thổ huyết ngừng.

Bóng trắng mảnh khảnh nơi cửa cúi đầu xuống.

Đôi mắt lão giả áo đen dần mất ánh sáng, mở miệng m.á.u ngừng chảy, cuối cùng hình như gì đó, nhưng rốt cuộc chẳng gì.

Ngu Tuế trong tã lót im, dám nhúc nhích.

Hình như kết thúc .

Là một đứa trẻ tròn một tháng tuổi, đối mặt tình huống đây?

Ngu Tuế do dự một chút, gào lên hai tiếng, tỏ vẻ như một đứa trẻ dọa sợ.

Tố phu nhân thấy tiếng trẻ con gào , ánh mắt từ t.h.i t.h.ể lão giả áo đen chuyển sang Ngu Tuế. Lúc phòng bà khẽ vung tay điểm hoa, nến mặt đất cháy lên nữa.

Trong phòng khôi phục ánh sáng, Ngu Tuế thấy Tố phu nhân đến bên cạnh, bèn nhoẻn miệng với bà, thứ bao nhiêu cố gắng cận với vị mẫu .

Tố phu nhân nàng một lúc, lúc Ngu Tuế ngây ngô, từ từ vươn tay về phía nàng.

Ngu Tuế tưởng Tố phu nhân bế nàng lên.

Nàng giữ nụ , những ngón tay trắng nõn thon dài gần, hướng về cổ nàng mà đặt xuống.

Ơ?

Tố phu nhân đưa tay bóp lấy cổ Ngu Tuế.

Ơ!

Đôi mắt thanh minh của Tố phu nhân lộ rõ sự quyết đoán, năm ngón tay dùng sức, sắp bóp gãy cổ Ngu Tuế. lúc , hai đều thấy thanh âm của Thanh Quỳ từ bên ngoài truyền đến: “Nương!”

“Hoa!”

“Hoa cho của con!”

Khi Thanh Quỳ xuất hiện ngoài cửa, Tố phu nhân lập tức thu tay, trong mắt phản chiếu bóng dáng cô bé chăm chút như ngọc ngoài cửa, chút hoảng hốt trong chớp mắt.

“Lại, c.h.ế.t ạ?” Thanh Quỳ ngoài cửa dám .

Tố phu nhân về phía nàng, giọng điệu là sự dịu dàng từng với Ngu Tuế: “Quỳ nhi, thôi, đừng ở đây.”

Thanh Quỳ ngơ ngác, nắm tay Tố phu nhân rời .

Hai đều ngoảnh .

Tố phu nhân con gái bên cạnh hiếu kỳ hỏi c.h.ế.t là ai, thần sắc phần thất thần, trong đầu lóe lên cảnh tượng đó:

Lúc bà bóp cổ đứa bé , đôi mắt đen láy vẫn , là treo mạng nơi đầu sợi tóc.

Thị nữ mới đến mang t.h.i t.h.ể thị nữ c.h.ế.t , đóng cửa , trong phòng chỉ còn một Ngu Tuế.

Ngọn nến thắp lay động, mặt đất hiện lên từng vòng lửa, xâm nhập huyết mạch lão giả áo đen c.h.ế.t, hóa thành tro bụi.

Ngu Tuế ánh trăng từ từ chớp mắt, ai thể từ đôi mắt bất kỳ tâm tư suy nghĩ gì.

Nàng nghĩ:

Cổ đau quá.

 

Tố phu nhân suốt một tháng đến thăm Ngu Tuế, cũng gặp ám sát, ngay cả Thanh Quỳ cũng đến đứt quãng.

Ngu Tuế nhân lúc tỉnh táo, cố gắng sắp xếp cục diện mắt:

Từ vụ ám sát đêm đó , nàng sống ở nơi gọi là đỉnh núi La, kẻ đến ám sát là cửu lưu thập tam cảnh, mục tiêu là g.i.ế.c các con của Tố phu nhân.

Ý là cần g.i.ế.c Tố phu nhân.

tại Tố phu nhân g.i.ế.c ?

Nếu ngày sinh nàng thấy Tố phu nhân, xác định quan hệ con, chiếu theo sự đối đãi khác biệt của Tố phu nhân dành cho nàng và Thanh Quỳ, Ngu Tuế hẳn nghi ngờ con ruột của bà.

Nếu con ruột thì còn thể hiểu .

với con gái ruột cũng thể nhẫn tâm như , nguyên nhân là gì?

Ngu Tuế nghĩ , bây giờ nàng là một đứa trẻ sơ sinh, năng lực tự bảo vệ là con , cho dù Tố phu nhân g.i.ế.c nàng cũng cách nào, chỉ thể im mặc kệ bóp cổ.

Nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy chút buồn , trong lòng lẩm bẩm: Cứ như đây tùy tiện dùng sức bóp một cái là c.h.ế.t, chút kim thủ chỉ nào, hào quang nhân vật chính cũng , còn là kẻ diệt thế?

Vô lý!

Hào quang nhân vật chính thì thôi , thiết lập của kiểu gì cũng là phản diện mà nhân vật chính cuối cùng đ.á.n.h bại.

Ngu Tuế nhắm mắt, tĩnh tâm ngưng thần, ý thức tách rời, từ góc bên ngoài bên trong, thấy sâu nhất trong đầu là ngọn lửa từng tắt, chỉ lớn chừng móng tay.

Tuy thứ trông như kim thủ chỉ, nhưng ngoài việc thấy thì thể chạm , thể triệu hồi, thể câu thông, tạm thời tác dụng gì.

Ngu Tuế thậm chí thể xác định nó là “dị hỏa” diệt thế .

So với kim thủ chỉ, nó giống như một loại ấn ký hơn.

Nếu là dị hỏa, triệu hồi kích phát diệt thế như thế nào?

Nghĩ kỹ , kẻ diệt thế tổng cộng năm , cũng chính là ngoại trừ nàng còn bốn kẻ xui xẻo khác, thì những kẻ diệt thế liệu phương thức liên hệ đặc biệt ?

Có lẽ đơn đả độc đấu , tập hợp đủ năm mới kích phát diệt thế.

Ngu Tuế ngáp một cái, lúc sắp chìm giấc ngủ, bỗng nhiên thấy ngọn lửa lóe lên, trong lửa xuất hiện một chấm đen nhỏ đang chầm chậm xoay tròn.

Trong đầu nàng vang lên mấy đạo thanh âm: “Ồ, là tên xui xẻo nào sắp c.h.ế.t đây?”

“Sao cẩn thận một chút.”

“Khụ khụ…”

Ngu Tuế lập tức tỉnh táo, cố ép ngủ mất.

Thanh âm nam nhân khàn khàn ho khan vẻ trạng thái , ho một hồi lâu mới khản giọng : “Các ngươi… là ai?”

Giọng nam bỡn cợt ban đầu : “Kẻ diệt thế chứ ai.”

Giọng lão nhân ôn hòa thứ hai cũng : “Khi kẻ diệt thế c.h.ế.t sẽ thông qua hỏa linh cầu sinh cộng hưởng.”

Thanh âm thứ tư khó phân biệt nam nữ : “Ngươi c.h.ế.t như thế nào?”

Giọng nam khàn khàn trầm: “… Bị thiêu c.h.ế.t.”

“Khốn kiếp!” Giọng nam thứ nhất : “Chỗ ông đây nước đây !”

Ngu Tuế còn kịp hỏi hai chuyện quan hệ gì, cảm giác bỏng rát như thiêu đốt hề báo ập đến. Sau khoảnh khắc trống rỗng ban đầu, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đứa trẻ sơ sinh như lật tung cả mái nhà.

Thị nữ canh ngoài cửa hoảng hốt chạy xem xét.

Xương cốt m.á.u thịt Ngu Tuế như lửa lớn thiêu đốt, cách nào áp chế nỗi thống khổ, chỉ thể mặc sức gào thét lóc.

Đau!

Đau đau đau!

Đau đau đau đau đau!

 

Loading...