Sư muội ta nào phải kẻ ngây thơ đơn thuần - Chương 2: Một Kẻ Xui Xẻo Khác Chính Là Nàng

Cập nhật lúc: 2026-08-04 07:43:09
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dị hỏa thứ , tuyệt đối kim thủ chỉ gì đó.

Ngu Tuế một nữa mở mắt , phát hiện vẫn còn sống, bởi vì nàng tự dưng kêu la t.h.ả.m thiết, dẫn đến Tố phu nhân hiếm thấy ở bên cạnh trông nom nàng suốt một đêm.

Tố phu nhân ở ghế dài bên cạnh, một tay đỡ trán trầm tư, khóe mắt thoáng thấy đứa trẻ tỉnh , mới dậy tới.

Bà dường như do dự một thoáng, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán Ngu Tuế, dùng mu bàn tay dò nhiệt độ.

Ngoài cửa vang lên tiếng thị nữ: “Phu nhân, Chu đến .”

Tố phu nhân : “Vào .”

Người đàn ông bước là một kẻ què chân, chỉ bước qua ngưỡng cửa một nửa bèn tiếp nữa, nến khắp phòng ngăn cản đường tiến của ông .

Chu mặt đầy râu ria, hai mắt đục ngầu, vẻ tiều tụy khiến đoán tuổi thật của ông.

“Thế nào?” Tố phu nhân hỏi.

Chu cúi đầu đáp: “Hẳn là hàn khí núi La nhập thể, tích lũy bùng phát, mới khiến nó đau đớn khó nhịn.”

Ngu Tuế há miệng, lộ vẻ mặt ngây ngô.

Chu : “Phu nhân là Nông gia Chủ nhân Tức Nhưỡng, nàng sinh mang một nửa Tức Nhưỡng, sơn hàn hóa thủy, thể cự tuyệt sự hấp thu của Tức Nhưỡng. Nếu ở lâu núi La, tất sẽ tích lũy một sơn hàn.”

Tố phu nhân cúi đầu Ngu Tuế, mu bàn tay vẫn dán nơi trán nàng, thấy Ngu Tuế khanh khách, ánh mắt vẫn đổi.

Trong phòng yên tĩnh một lát, Tố phu nhân : “Gần đây, ông trông nom Quỳ nhi .”

Chu gật đầu lui .

Thông tin Ngu Tuế tiếp nhận càng ngày càng nhiều.

Từ việc Tố phu nhân là Chủ nhân Tức Nhưỡng, đến trong cơ thể cũng một nửa Tức Nhưỡng.

Bọn họ đem tiếng kêu t.h.ả.m thiết đó của nàng quy kết là do Tức Nhưỡng trong và hàn khí núi La gây nên.

Chỗ duy nhất của trẻ con chính là lớn chuyện hề kiêng dè, nấy, cần lo lắng đứa trẻ mới hai tháng tuổi lén.

Ngu Tuế cũng sẽ sửa sai, tuy nàng bất kỳ vết thương nào, nhưng thể cảm nhận nỗi đau đớn của kẻ diệt thế thiêu c.h.ế.t. Lửa lớn thiêu đốt quá mạnh, nàng trực tiếp đau đến ngất .

Còn tưởng sẽ c.h.ế.t đấy.

Thì đây chính là cộng hưởng của kẻ diệt thế.

Ai cần loại cộng hưởng chứ?

Ngu Tuế trong lòng chút buồn bực, thầm cầu nguyện những kẻ diệt thế còn đừng c.h.ế.t mặt nàng.

Cực hình lửa thiêu để bóng ma tâm lý sâu sắc cho nàng.

chiếu theo kinh nghiệm đó, kẻ diệt thế cũng cố định năm .

Số lượng đổi “” thì sẽ đổi.

Ngu Tuế suy nghĩ, mí mắt trở nên nặng trĩu, ngủ .

Tố phu nhân rời , vẫn bên cạnh trông nom.

 

Trong tình cảnh cha rõ là ai, nương yêu thương, bản mang phận kẻ diệt thế, cả đại lục truy sát, Ngu Tuế càng cẩn thận tỉ mỉ hơn đóng vai một đứa trẻ gì.

Nàng thể để Tố phu nhân nửa điểm dị thường “đứa trẻ thiên phú dị bẩm”.

Trong lúc đó Ngu Tuế gặp mấy tập kích, những cửu lưu thuật sĩ phụng mệnh đến g.i.ế.c con của Tố phu nhân. Suốt một năm đứt quãng, nhiều kẻ tới, đều Tố phu nhân g.i.ế.c lui.

Trong thông tin Ngu Tuế tiếp nhận, tu hành ở Đại lục Huyền Cổ gọi chung là cửu lưu thuật sĩ.

Cửu lưu là tên gọi chung, hệ phái trong đó nhiều vô kể, mỗi nhà mỗi đạo, chỉ là ở đại lục hiện nay, các hệ phái đầu khéo chín nhà:

Y gia, Pháp gia, Danh gia, Binh gia, Đạo gia, Nông gia, Âm Dương gia, Quỷ Đạo gia, Phương Kỹ gia.

Mỗi đều thể dẫn tinh nhập mệnh, tìm kiếm cửu lưu thuật gia thích hợp nhất với .

Tất cả đều xem “thiên phú” của mỗi .

Thiên phú phù hợp càng cao, cửu lưu thuật gia, tỷ lệ tu hành thành thánh càng lớn.

Những thứ đối với Ngu Tuế tạm thời còn quá xa vời, nàng chỉ Tố phu nhân xuất từ cửu lưu Nông gia, tu hành tới thập tam cảnh, chỉ cách thánh giả đỉnh phong một bước ngắn.

Chu xuất từ Y gia, cảnh giới tu hành rõ.

Tức Nhưỡng trong miệng bọn họ giống như một loại bảo vật, vốn do một Tố phu nhân hưởng dụng, vì sinh Ngu Tuế mà con gái kế thừa mất một nửa.

Trong mấy tháng Tố phu nhân trông nom Ngu Tuế, bà từng bế đứa trẻ , cũng từng đưa nàng rời khỏi căn phòng từ đường nhỏ bé .

Người chăm sóc Ngu Tuế là một đàn bà câm.

Mặt bà đầy dấu vết năm tháng lưu , nếp nhăn sâu hằn khiến bà trông vẻ nghiêm khắc, nhưng đối với Ngu Tuế ôn nhuận chăm sóc, mấy giữ cho nàng từ trong nôi ngã xuống.

Ngu Tuế ít , thỉnh thoảng vì thể thiếu phối hợp, bò dậy ngã va va chạm chạm, cảm thấy trẻ con hẳn nên , mới gào lên hai tiếng.

vì phản ứng quá chậm, đàn bà câm bèn hiệu thủ ngữ với Tố phu nhân: “Tiểu tiểu thư phản ứng chậm chạp.”

Tố phu nhân sang đứa trẻ đang dậy trong nôi, chảy nước dãi, trầm mặc .

tới mặt Ngu Tuế, hai ngón tay khép , nhẹ nhàng điểm ấn lên các kinh mạch quanh , cho vận hành thông thuận, tán hàn khí kịp Tức Nhưỡng tiếp nhận.

Vì Tố phu nhân tin lời Chu là hàn khí nhập thể hại , cứ cách bảy ngày bà sẽ giúp Ngu Tuế tán hàn khí một .

Ngu Tuế cong mắt với Tố phu nhân, đưa con hổ vải trong tay , mời bà chơi cùng.

Tố phu nhân liếc nàng thêm cái nào, rời .

Người đàn bà câm .

Tố phu nhân chuyện với nàng.

Cho nên Ngu Tuế một tuổi , vẫn là một đứa trẻ .

 

Từ khi Tố phu nhân bảo Thanh Quỳ do Chu trông nom, Ngu Tuế bèn gặp vị a tỷ nữa.

Mãi đến đêm nay, kẻ tập kích từ đường, Tố phu nhân tiêu diệt xong, Chu dẫn theo Thanh Quỳ đang thét chạy đến, nàng kinh sợ mãi, đòi gặp nương.

Ngu Tuế từ trong ổ chăn của bò dậy, thò đầu ngoài ngóng, đàn bà câm trông bên cạnh đẩy .

“Về thôi.” Tố phu nhân xổm xuống, lau nước mắt cho con gái nhỏ.

Thanh Quỳ nghẹn ngào : “Con chịu, con ngủ với nương cơ.”

Nàng hình như thấy Ngu Tuế bên trong, sửa lời: “Con ngủ với nương và .”

Tố phu nhân nhíu mày, vẻ còn việc, bèn mặc kệ nàng, để đàn bà câm dẫn Thanh Quỳ trong.

Thanh Quỳ thấy Ngu Tuế, như thấy đồ chơi mới, cũng hết , xáp gần đưa tay nhéo mặt Ngu Tuế, Ngu Tuế ngẩng đầu với nàng, Thanh Quỳ cũng theo.

“Lâu lắm thấy .” Thanh Quỳ xuống cạnh giường Ngu Tuế: “Ta cao lên , cũng lớn hơn .”

Ngu Tuế chớp chớp mắt.

“Sao gì hết .” Thanh Quỳ đầu nàng: “Muội gọi là a tỷ nha.”

Ngu Tuế: “A...”

Thanh Quỳ vẻ mặt nghiêm túc dạy nàng: “A... tỷ!”

Ngu Tuế: “A... nha.”

“Không gọi !” Thanh Quỳ chỉ : “A tỷ!”

Ngu Tuế trêu nàng, cứ gọi, Thanh Quỳ dạy tới cuối cùng thở dài: “Muội ngốc thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-muoi-ta-nao-phai-ke-ngay-tho-don-thuan/chuong-2-mot-ke-xui-xeo-khac-chinh-la-nang.html.]

Hai đứa trẻ chơi đến cuối cùng, Thanh Quỳ là đầu tiên tựa Ngu Tuế ngủ, Ngu Tuế cũng giả vờ ngủ nhắm mắt .

Tố phu nhân bước phòng, vén màn trướng hai đứa trẻ đang ngủ say, cúi kéo chăn cho Thanh Quỳ đạp đắp .

Chu trong bóng tối nơi cửa, trầm giọng : “Vị trí núi La bọn chúng phát hiện, Âm Dương gia, Binh gia và Đạo gia, La Sát thuật sĩ của ba nhà đều thỉnh động, vết thương cũ của ngươi lành, cứ kéo dài thế , của chúng càng ngày càng nhiều, kẻ tới đây càng ngày càng mạnh, khó giữ Thanh Quỳ.”

Tố phu nhân buông màn trướng, xoay , đôi mắt đen sáng lạnh lẽo.

Bà yên lặng một lát, khẽ giọng : “Ông mang Thanh Quỳ .”

Chu ngẩng đầu .

Tố phu nhân : “Để Thanh Quỳ , để nó thể lớn lên bình an, tránh xa phân tranh cùng nguy hiểm.”

“Tiên sinh, chỉ cầu xin ông .”

Tố phu nhân hướng về Chu cúi đầu.

“Ngươi trở về ?” Chu chằm chằm bà hỏi.

Tố phu nhân hàng mi khẽ run, đó ngẩng đầu : “Ta sẽ mang theo một đứa trẻ khác trở về, ánh mắt của sẽ đều đổ dồn đứa trẻ , ai để ý tới Thanh Quỳ.”

Chu đáp ứng bà.

Sáng sớm hôm , Thanh Quỳ đàn bà câm đ.á.n.h thức, nàng dậy dụi mắt, vẫn còn bộ dạng tỉnh ngủ.

“Quỳ nhi.” Tố phu nhân vươn tay về phía Thanh Quỳ: “Đi thôi.”

Thanh Quỳ ngoan ngoãn , nắm tay Tố phu nhân rời .

Từ ngày trở , Ngu Tuế bèn còn gặp a tỷ Thanh Quỳ nữa.

 

Lúc tỉnh táo Ngu Tuế cũng hề nhàn rỗi, nàng thường tách ý thức để quan sát ngọn lửa sâu trong đầu . Có lúc thấy ngọn lửa yên bất động, lúc thấy lay động, đang bùng cháy.

Nàng gọi khoảnh khắc đầu tiếp nhận tri thức từ dị hỏa là truyền thừa tẩy lễ, trong truyền thừa tẩy lễ, Ngu Tuế thấy ngọn lửa giống hệt như ngọn lửa sâu trong ý thức bây giờ.

Nó chính là dị hỏa ?

Có thể thiêu rụi vạn vật thế gian, khiến đất đai nứt toác, nuốt chửng tất cả sinh linh.

Ý thức của Ngu Tuế chạm ngọn lửa nhỏ bé , đó nàng thực sự cảm nhận nhiệt độ của ngọn lửa, lạnh lẽo.

Khi nàng ngủ say, ý thức dừng bên cạnh ngọn lửa, cảm nhận ấm áp, lan tỏa khắp tứ chi bách hài, ngăn cản hàn khí núi La bên ngoài tâm mạch, để nàng cảm thấy nửa phần đau đớn.

Lúc Ngu Tuế ở một , ngọn lửa yên bất động.

tới gần nàng, ngọn lửa mới bắt đầu lay động.

Một năm ai chuyện với nàng, nàng bèn tự tán gẫu cùng dị hỏa. Dị hỏa tuy đáp , nhưng nàng cũng coi như đối tượng để trút bầu tâm sự.

Ngu Tuế kiên nhẫn nghiên cứu dị hỏa, khi Chu và Thanh Quỳ , Tố phu nhân tới thăm nàng cũng càng ngày càng ít, bên cạnh nàng chỉ đàn bà câm theo.

Nghe cuộc chuyện đó thì , tiếp theo đây thực lực của những kẻ truy sát tạo phường núi La sẽ càng ngày càng mạnh, Tố phu nhân thương lành, đủ sức bảo vệ các con khỏi tay những kẻ .

Thế là Tố phu nhân định mang theo một đứa con khác trở về.

Ngu Tuế thầm nghĩ, một đứa con xui xẻo khác chính là nàng, trở về là chỉ ?

 

Một tháng .

Dị hỏa sâu trong ý thức Ngu Tuế khẽ lay động, kẻ dẫm lên ánh trăng đêm, đến bên giường đứa trẻ đưa tay . Ống tay áo màu nâu huyền buông xuống mép giường, những ngón tay xương xương rõ ràng cong, đàn ông nhẹ nhàng bế đứa trẻ đang ngủ say lòng.

Gió mạnh từ bên ngoài “ầm” một tiếng thổi tung cửa phòng, nến đất tắt hết, chỉ ánh trăng rọi , rơi nam nhân.

Ngu Tuế mở mắt, thấy gương mặt nam nhân mày mắt , tuy tuấn nhã, âm trầm.

Hắn đang , thế nhưng khắp tỏa cảm giác áp bức nồng đậm, tựa như rắn độc phun lưỡi quấn quanh cổ bạn, răng nanh cắm yết hầu bạn, ép buộc bạn theo mệnh lệnh.

Người đàn ông Tố phu nhân ngoài cửa, dịu dàng : “Tố Tố, nàng để cha con chúng cách biệt hơn một năm mới gặp mặt, bây giờ đừng loạn nữa, theo về thôi.”

Năm một tuổi hai tháng, Ngu Tuế gặp phụ của , vị ngoại tính vương duy nhất của Thanh Dương quốc, Nam Cung Minh.

Tố phu nhân ngoài cửa, mặt biểu cảm, bà chẳng gì, chỉ rũ đầu.

Thị nữ cùng đàn bà câm của Nam Cung Minh mang đến khống chế, thể động đậy, mặt đất còn nhiều thi thể.

Nam Cung Minh ôm Ngu Tuế ngoài, để ý tới ai, thần sắc tự nhiên tới mặt Tố phu nhân, cúi đầu để trán chạm trán bà: “Nếu nàng mềm lòng, các con gái của c.h.ế.t hết . Nàng giữ một đứa, sẽ cảm kích nàng.”

Ngu Tuế lúc chỉ cảm thấy phụ là một nhân vật còn khó đối phó hơn cả mẫu .

Nam Cung Minh năng ôn tồn nhỏ nhẹ, khí chung quanh càng lúc càng u ám, khí như rút sạch, trọng lực vô hình đè nặng trong lòng khiến khó chịu. Cảm giác sợ hãi vô cớ dâng lên từ đáy lòng, Ngu Tuế chân thực thể nghiệm một phen cái gì gọi là khí thế “ thể dọa trẻ con ”.

Nàng vùng vẫy trong lòng Nam Cung Minh, kêu a a, nhíu mày biểu thị sự khó chịu của .

Nam Cung Minh cùng Tố phu nhân kéo giãn cách, Ngu Tuế một cái, xoa đầu nàng trấn an: “Tố Tố, thôi, theo về nhà.”

Tố phu nhân còn lựa chọn nào khác, theo Nam Cung Minh bước .

Đây cũng là đầu tiên Ngu Tuế bước khỏi căn phòng nhỏ âm u .

 

Thế giới bên ngoài so với Ngu Tuế tưởng tượng càng thú vị hơn.

Nàng chỉ kịp vội vàng lướt qua một góc núi La, bèn Nam Cung Minh mang về Thanh Dương đế đô.

Suốt dọc đường núi cùng biển, cảnh sắc chấn động lòng , Ngu Tuế còn kịp thưởng thức , bước vương phủ tường son cửa đỏ .

Nam Cung vương gia hồi phủ, mang về Tố phu nhân xa lâu, cùng vị tiểu quận chúa sinh ở bên ngoài.

Từ cửa lớn đến chính sảnh suốt dọc đường đều là , bọn hạ nhân cúi đầu rũ mắt, theo phân phó hầu hạ, trong tay bưng y thực dụng cụ tiếp phong tẩy trần cho phu nhân và tiểu quận chúa.

Nam Cung Minh từ đầu đến cuối chỉ hứng thú với đứa trẻ trong lòng, cầm đủ thứ đồ đến chọc nàng chơi, chỉ cần ánh mắt Ngu Tuế rời khỏi món đồ trong tay , Nam Cung Minh bèn đổi món khác.

Bên chính sảnh đầy nhà họ Nam Cung.

Mấy vị phu nhân trẻ tuổi tay cầm quạt tròn phe phẩy, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ngoài sảnh. Vị phu nhân lớn tuổi thì nhắm mắt nghỉ ngơi ghế. Ba bé bàn bên cạnh đều với , ai chơi thứ nấy.

Đám nam nhân mặc cẩm y kẻ , nhíu chặt mày, qua cửa.

Tộc nhân chi thứ đều một bên, lời nào.

Nam Cung Minh cưới thê tử, trong phủ chính phi, nhưng ba thất, tính cả Tố phu nhân nay trở về, là bốn .

Theo bóng màu nâu huyền tới gần, đám nam nhân nữ nhân đang đều dậy.

“Đều đến đông đủ ?” Nam Cung Minh ôm Ngu Tuế chính sảnh, hoa lối hai bên theo gió sớm khẽ đung đưa, đặt Ngu Tuế lên cạnh bàn, với ,

“Vương phủ mới thêm một vị tiểu quận chúa, nó tên là…”

Nam Cung Minh về phía Tố phu nhân: “Nó tên ?”

Tố phu nhân thần sắc lãnh đạm : “Không .”

Nam Cung Minh hề giận, vẫn ôn hòa .

Ngu Tuế thừa lúc Nam Cung Minh , lén từ bàn xuống, cẩn thận đổ cái bát, chiếc bát sứ quý giá rơi xuống đất “choang” một tiếng vỡ tan.

Tiếng vỡ khiến bầu khí trong đại sảnh trở nên quỷ dị ngột ngạt.

Ngu Tuế cũng dám động nữa, bên mép bàn giả ngây.

Nam Cung Minh cúi , nhặt một mảnh sứ vỡ lên, đặt mảnh vỡ tay Ngu Tuế, dịu dàng : “Tuế tuế bình an, ứng cảnh như , con bèn gọi là Nam Cung Tuế .”

Khi đến hai chữ Nam Cung, ánh mắt đều dồn về phía hai , mang theo sự thể tin tưởng rõ ràng.

Bởi vì bọn họ , thừa kế tước vị tương lai, mới thể mang họ Nam Cung.

 

Loading...