Sư muội ta nào phải kẻ ngây thơ đơn thuần - Chương 3: Là Người Con Phải Liều Chết Bảo Vệ Trong Tương Lai

Cập nhật lúc: 2026-08-04 07:43:10
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tuế chỉ trong một đêm từ hài t.ử hoang dã nơi sơn dã, biến thành tôn quý vương gia quý nữ của Thanh Dương quốc.

Sau khi Nam Cung Minh đặt tên cho nàng, Ngu Tuế ít khi gặp Tố phu nhân, đàn bà câm vẫn ở bên cạnh nàng, nhưng chăm sóc nàng còn nhiều hơn hẳn lúc ở núi La.

Ngôi nhà lớn tường hồng ngói đen mắt cũng hơn nhiều so với căn phòng tối đen núi La. Là thừa kế vương gia chỉ định, tiểu quận chúa duy nhất kế thừa họ Nam Cung, Ngu Tuế ăn mặc chi tiêu đều là thứ nhất, trong phủ đều cung kính với nàng, cho dù nàng chỉ là một đứa trẻ còn chẳng sõi.

Cái lợi của một đứa trẻ ngây thơ chính là ít bí mật.

Trong phủ ba vị phu nhân, mỗi một con trai, ba vị trưởng của nàng lượt là sáu tuổi, năm tuổi, bốn tuổi.

tư cách mang họ Nam Cung, nên đều theo họ .

Ngu Tuế cũng chỉ gặp ba vị trưởng ngày đầu tiên, còn ba vị phu nhân thì cách dăm ba bữa gặp. Các vị phu nhân thích đến chỗ tiểu quận chúa tán gẫu một lát, các nàng sẽ một , hễ đến là ba cùng .

Nam Cung Minh cũng thường đến thăm Ngu Tuế, thậm chí khi xử lý chính sự cũng mặc nàng ở bên cạnh chơi đùa.

Mọi đều yên tâm về Ngu Tuế, nàng mới một tuổi rưỡi thì hiểu chính sự gì chứ, huống chi còn lảo đảo, thường xuyên vấp ngã, phát âm cũng rõ ràng, thế nào cũng chậm hơn một bước so với sự phát triển của trẻ con bình thường.

Trong mắt khác, hình tượng tiểu quận chúa chỉ gói gọn trong bốn chữ: ngốc nghếch ngây thơ.

Đứa trẻ ngốc nghếch ngây thơ ngược khá chiêu mến một vài thông minh.

Nam Cung Minh chính là một trong những thông minh đó.

Hắn xử lý xong chính vụ, dậy tới giường gỗ bình phong, đứa trẻ giường đang chơi trò gia đình với mấy con rối vải của .

Nam Cung Minh hỏi: “Tuế Tuế, nhớ nương con ?”

Ngu Tuế ngẩng đầu lên: “Nhớ.”

Nam Cung Minh , khom lưng bế nàng lên: “Vậy chúng gặp nương con.”

Cách mấy tháng Ngu Tuế mới gặp Tố phu nhân, bà bên cửa sổ, ánh trăng xuyên qua cửa rọi xuống, tôn lên ảnh tịch mịch của bà. Thị nữ bẩm báo vương gia và quận chúa đến, Tố phu nhân cũng hề biểu cảm gì.

Nam Cung Minh lên : “Tố Tố.”

Ngu Tuế mặt đất, mặt tươi, rụt rè gọi một tiếng: “Nương...”

Ánh mắt Tố phu nhân khẽ động, lúc mới đầu sang.

Ngu Tuế vẫn luôn cận với Tố phu nhân, cho dù suýt Tố phu nhân bóp c.h.ế.t, nàng cũng định dịu quan hệ giữa hai , dù hiện tại nàng thực sự quá nhỏ yếu.

Lúc nàng lảo đảo về phía Tố phu nhân, Tố phu nhân dậy bước .

Nam Cung Minh liếc con gái ngây tại chỗ vẻ mờ mịt , , đưa tay xoa đầu Ngu Tuế, bế nàng đặt lên cạnh bàn để tự chơi.

“Ta tưởng nàng nhớ con, mới dẫn nó tới.” Nam Cung Minh : “Đứa trẻ đoạt mất một nửa Tức Nhưỡng của nàng, khiến nàng chán ghét đến ?”

Tố phu nhân cửa sổ lưng về phía hai , gì.

Nam Cung Minh ngữ điệu nặng nhẹ: “Thật kỳ lạ, nàng trộm Tức Nhưỡng trốn từ chỗ , còn trách tội, nàng ngược phát cáu .”

Ngu Tuế vểnh tai.

Cặp phu thê oan gia còn chuyện gì mà đây.

Tố phu nhân lãnh đạm : “Đó là thứ nên , lúc hợp tác rõ, Tức Nhưỡng đến tay thì thuộc về .”

“Ta quả thực đáp ứng nàng, nhưng nàng quá nhanh.” Nam Cung Minh tới bên cạnh Ngu Tuế, lau mồ hôi mỏng trán nàng, khiến Ngu Tuế dựng tóc gáy: “Sắp sinh con mà vẫn cứ chạy, còn mang theo Thanh Quỳ. Thế nào, tìm Thanh Quỳ về luôn ?”

Tố phu nhân đột ngột đầu, đầy mắt chấn kinh.

Ngu Tuế thành thật chơi cái chén của , dám để lộ nửa phần kinh ngạc trong lòng.

“Y gia tam thánh chi nhất Chu nguyện ý giúp nàng, quả thực chút ngoài ý , chẳng qua tìm ông , chỉ cần lòng, ngược cũng khó lắm.” Nam Cung Minh thở dài, ngẩng đầu Tố phu nhân: “Nàng mang Thanh Quỳ về ?”

Tố phu nhân ánh mắt run rẩy, thôi, khí thế yếu hẳn.

Bà như trút bỏ một , cúi thấp đầu: “Ngươi buông tha cho Quỳ nhi .”

“Nói gì , Thanh Quỳ cũng là con gái , còn thể g.i.ế.c nó .” Nam Cung Minh dửng dưng : “Ta cũng Thanh Quỳ tự do tự tại, bình an lớn lên, chỉ là khổ cho Tuế Tuế, bây giờ bộ giới cửu lưu đều , Tức Nhưỡng ở Tuế Tuế, liên quan gì đến nàng.”

Ngu Tuế đẩy hai cái chén va phát tiếng vang giòn tan.

“Tuy rằng chỉ một nửa, nhưng ai mà .” Nam Cung Minh đến Tố phu nhân, nắm tay bà về phía Ngu Tuế: “Nàng giấu cho , cũng tiếp tục hợp tác của chúng , đừng động một tí là phát cáu, loạn biến mất. Kẻ g.i.ế.c con nhiều, nàng ngăn .”

“Bây giờ những kẻ đó chỉ chú ý tới Tuế Tuế thôi, ai để tâm Thanh Quỳ, con bé sẽ an .”

Tố phu nhân thần sắc ngẩn , khi Ngu Tuế sang, bà nhanh bèn dời mắt .

Nam Cung Minh dắt Tố phu nhân xuống cạnh Ngu Tuế, ngoài như một nhà ba hạnh phúc.

“Tố Tố, vì Thanh Quỳ, hãy tiếp tục từ thủ đoạn giúp tìm kiếm cách phá trừ lời thề .”

Nam Cung Minh nắm điểm yếu của Tố phu nhân, bà còn cách nào phản kháng, vì con gái Thanh Quỳ tiếp tục thỏa hiệp hợp tác cùng Nam Cung Minh.

 

Ngu Tuế đối với cảnh của thêm hiểu sâu hơn.

Cha nương đều vì lợi ích của riêng , đẩy nàng ngoài thu hút sự chú ý, để ngoại giới cho rằng Tức Nhưỡng ở trong nàng chứ chỉ một nửa, che giấu Tố phu nhân, để Tố phu nhân càng thuận tiện việc cho Nam Cung Minh.

Chỉ nàng là kẻ kẻ chịu trận hy sinh bản vì hạnh phúc cả nhà.

Theo ý của Nam Cung Minh, còn bồi dưỡng nàng bán mạng vì gia tộc.

Càng dễ gây chú ý, Ngu Tuế càng cẩn thận để lộ phận kẻ diệt thế. Nếu phát hiện trong dị hỏa, là tồn tại cả đại lục tru diệt, thì nàng cũng đến lúc sống hết đời .

Từ những cuộc trò chuyện của mấy vị phu nhân lui tới, Ngu Tuế ba vị thế t.ử của vương phủ đều ưu tú, học gì cũng nhanh. Đại thế t.ử sáu tuổi, sắp Quốc viện học tập.

Quốc viện là nơi dạy tri thức, lễ nghi, thuật pháp cho con em vương công quý tộc.

Học trò sáu tuổi viện, mười sáu tuổi kết thúc dạy học.

Ngu Tuế còn trải qua thời kỳ thơ ấu dài dằng dặc, nhưng cũng coi là nhàm chán, tin tức kỳ quái mà nàng mỗi ngày nhiều.

Sau khi Tố phu nhân hướng Nam Cung Minh thỏa hiệp, đến thăm Ngu Tuế cũng nhiều hơn, do Nam Cung Minh thụ ý, Tố phu nhân sẽ đại diện cho nữ chủ nhân vương phủ ngoài tham gia ít yến hội, thỉnh thoảng cũng dẫn theo Ngu Tuế.

Chuyện Ngu Tuế là thừa kế tước vị tương lai truyền khắp vòng tròn đế đô, dù coi thường Tố phu nhân là thất, cũng dám chậm trễ quận chúa của vương phủ.

Năm tiểu quận chúa ba tuổi, Ngu Tuế theo Tố phu nhân cung chúc mừng thọ thần Hoàng hậu, trong yến tiệc thọ thần Hoàng hậu điểm danh, hỏi gì cũng , chỉ ngây ngốc Hoàng hậu. Cử chỉ náo loạn cả sảnh đường vang, đều nàng, nàng cũng ngốc nghếch theo .

Thanh Dương Hoàng cùng Nam Cung Minh nhỏ, hình như cũng đang trò chuyện về đứa con gái nhỏ của .

Bên tai Ngu Tuế thế giới vô cùng náo nhiệt, một vài cuộc chuyện xa xa cũng lọt tai nàng: “Đây chính là đứa cướp mất vương vị của ba các ngươi đó ? Ha ha ha, ngốc ngốc, nó cướp mất vương vị ba đứa các ngươi cũng đủ uất ức ha ha!”

Ngu Tuế liếc mắt sang, thấy đại thế t.ử trưởng tám tuổi dáng vẻ đoan trang, nhíu mày , nhị ca bảy tuổi đỡ trán vẻ cảm thấy mất mặt, tam ca sáu tuổi thì đầy mắt khinh bỉ.

Từ hôm đó trở , Tố phu nhân còn thả lỏng Ngu Tuế nữa, bắt đầu sắp xếp cho nàng đủ thứ chương trình học tập, từ cầm kỳ thi họa, đến cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nàng cần Nam Cung vương nữ tương lai thể đoan trang tú lệ, cũng thể múa đao múa thương.

Ngu Tuế học chậm, chậm đến nỗi lão sư dạy học nhịn tính tình giảng giảng cho nàng.

Người chung quanh đều nàng tư chất bình thường, giống con của vương gia, ngay cả Tố phu nhân thỉnh thoảng cũng hoài nghi, vì con gái lớn Thanh Quỳ thông tuệ lanh lợi, con gái nhỏ Ngu Tuế bình dung như .

Sáu tuổi năm , Nam Cung Minh mang đến một vị thuật sĩ Âm Dương gia, xem xét thiên phú cho Ngu Tuế.

Tất cả ở Đại lục Huyền Cổ đều thể tu hành chọn đạo, thiên phú học đạo là kẻ bình thuật, thiên phú học đạo là cửu lưu thuật sĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-muoi-ta-nao-phai-ke-ngay-tho-don-thuan/chuong-3-la-nguoi-con-phai-lieu-chet-bao-ve-trong-tuong-lai.html.]

Hai bên phân biệt rõ ràng:

Kẻ bình thuật chỉ thể nắm giữ tri thức lý luận.

Cửu lưu thuật sĩ thì nắm giữ kỳ thuật dị năng.

Nam Cung Minh xuất Danh gia, cùng thế lực Âm Dương gia trong Thanh Dương quốc giao hảo, vì con gái nhập Âm Dương gia. Con gái của đương nhiên thể là kẻ bình thuật, nhất định là cửu lưu thuật sĩ mới .

“Thiên phú” của một là mấu chốt quan trọng kết nối đạo thuật, thiên phú, thể nhập đạo.

Ngu Tuế ánh trăng, gió đêm thổi xiêm y tóc tai nàng bay loạn, lão thuật sĩ cách đó xa giơ bức tranh trong tay lên tung trung, hai tay nhanh chóng kết ấn, mực trong tranh kết nối thành đường từ giấy bay vút ngoài.

Những đường mực đen đứt gãy tản , lượt rơi mi tâm, chóp mũi, hai gò má, hai vai cùng các điểm thất kinh bát mạch của Ngu Tuế. Ngu Tuế chỉ cảm thấy những chỗ dính đường mực lành lạnh, chúng một thoáng dừng ngắn ngủi, bay về bức họa lơ lửng giữa trung.

Lão thuật sĩ tiếp nhận bức họa, mực giấy vẽ vẫn y nguyên, hình hiển hiện chút điểm sáng nào.

Ngu Tuế vẻ mặt ông kết quả lý tưởng.

Lão thuật sĩ thu bức họa, trầm giọng với Nam Cung Minh một bên chờ đợi: “Vương gia, quận chúa tư chất bình bình, chút thiên phú nào, là vô duyên với Âm Dương nhất đạo.”

Nam Cung Minh liếc Ngu Tuế đang ánh trăng, phất tay cho lão thuật sĩ lui , tới mặt Ngu Tuế, hề khom lưng, từ cao xuống, tuy đang , cho Ngu Tuế cảm giác áp bách tràn đầy.

“Con sợ ?”

Ngu Tuế cúi gằm đầu buồn bực vui.

Nam Cung Minh : “Nam Cung nhất tộc từng kẻ bình thuật, con thể là đầu tiên.”

Ngu Tuế nghĩ nghĩ, : “Nếu như con là thì ?”

Nam Cung Minh chút ngoài ý nàng sẽ hỏi vấn đề như , trong ấn tượng đứa con gái ít chuyện, phần lớn thời gian thì , ngươi hỏi nàng, nàng cơ bản chủ động mở miệng.

Cô bé mắt ngước đầu lên, đôi mắt giống mẫu nàng, con ngươi đen nhánh thanh triệt, thuần túy trong sáng.

Nam Cung Minh cúi đầu nàng, : “Con thể là.”

Ngu Tuế hỏi: “Nếu như con là, cha sẽ đuổi con ngoài ?”

Nam Cung Minh: “…”

Giọng trẻ con đặc trưng hỏi đến Nam Cung Minh ngẩn , Ngu Tuế biểu lộ vẻ mặt khổ não, rụt rè hỏi tiếp: “Nếu phụ đuổi con khỏi vương phủ, thể để con ăn cơm tối xong hãy ạ, tối nay con ăn cơm, gọi đến đây .”

Nam Cung Minh trong lòng nghĩ, đời đều tâm cơ thành phủ thâm sâu, tổ tiên cũng đều là nhân vật túc trí đa mưu, nương của đứa trẻ thiên phú cao tới thập tam cảnh, ba đứa con trai cũng thông minh lanh lợi, một đứa con gái ngốc nghếch chứ.

Một lát , Nam Cung Minh mang theo đứa con gái ngốc nghếch của ăn cơm tối.

 

Sáu tuổi tiểu quận chúa, cũng bắt đầu Quốc viện học tập.

Ngu Tuế mỗi ngày cùng các trưởng đến Quốc viện, khi mặt trời lặn cùng về vương phủ.

Từ đến nay hề giao lưu, hiện tại gặp mặt sẽ lễ phép gọi một tiếng “ trưởng” hoặc “quận chúa”, ba gọi tên nàng, cũng gọi tiểu , mà xưng là quận chúa.

Ngu Tuế ngày đầu tiên tới Quốc viện, trong lớp còn nhận hết, nhưng vì chuyện hỏi gì cũng trong yến tiệc sinh thần Hoàng hậu mấy năm , nên khá nổi danh. Có mấy đứa trẻ chủ động xáp chào hỏi, : “Ngươi chính là tiểu quận chúa Vương phủ Nam Cung, Nam Cung Tuế !”

Nàng tại chỗ, mắt trông chờ những đứa trẻ quen .

Cô bé mắt chăm chút như tượng ngọc thấy dáng vẻ ngốc nghếch của nàng ha hả: “Ngươi quả nhiên ngốc thật, đều ngươi thiên phú, là kẻ bình thuật duy nhất của Nam Cung gia.”

Ngu Tuế hai tay gối lên bàn , buồn ngủ ngáp một cái.

“Sao ngươi để ý tới .” Công chúa Thượng Dương vui đẩy đẩy nàng: “Bổn công chúa chịu để ý tới kẻ ngốc nhà ngươi, là phúc phận của ngươi .”

Đều là bọn trẻ con, lời ấu trĩ buồn , Ngu Tuế ừ ừ hai tiếng: “Đa tạ công chúa điện hạ.”

Công chúa Thượng Dương nàng chọc .

Ngu Tuế gì cũng chậm một nhịp, lúc như hiểu gì, ngây đó mặt đầy mờ mịt.

Công chúa Thượng Dương cùng đám tiểu tỷ của nhạo Ngu Tuế mấy ngày, đợi qua cơn mới mẻ mới tìm thú vui khác.

Công chúa là con gái của đương kim Thanh Dương Hoàng và Hoàng hậu, phận bối cảnh ngang trong Quốc viện, khác chăm chỉ học tập, nàng thể ồn ào huyên náo, cũng ai dám quản giáo.

Có thể Quốc viện học tập, đều là con cái nhà quyền thế, ngày thường ở nhà đều nuông chiều, kẻ khác bách y bách thuận đối với chúng, các trong Quốc viện đối đãi với đám trẻ càng thêm che chở yêu thương.

Các dạy học bình thường, là việc của những đứa trẻ .

Ngu Tuế cạnh Công chúa Thượng Dương, vị công chúa ồn ào ở bên, những ngày ở Quốc viện của nàng lúc nào cũng gà bay ch.ó chạy. Công chúa Thượng Dương hết chọc nàng, gọi nàng một tiếng đồ ngốc.

Nàng cũng để ý, mỗi ngày đến Quốc viện đều ngủ.

Điều dẫn đến giảng cái gì, Ngu Tuế cơ bản , bài tập theo kịp, tụt hậu so với khác. Viết bài thi xuống, là điểm , thành tích đội sổ.

Trở về phủ để Tố phu nhân thấy, đôi tú mi nhíu chặt, ánh mắt lạnh lẽo nàng thật lâu.

Kết quả cuối cùng là Ngu Tuế phạt quỳ ngoài cửa, ôm sách mắt nhắm mắt mở lật xem.

Cũng trách nàng ở Quốc viện cứ ngủ mãi, thực sự là đến lúc nên ngủ, dị hỏa sâu trong ý thức vô cùng hoạt động, nóng đến nỗi nàng trằn trọc ngủ .

Ngu Tuế nghiên cứu hồi lâu, ý thức cùng dị hỏa triền miên, thử xem chút tệ đoan gì .

Kết quả tệ đoan , tinh thần lực của bản tiêu hao quá nửa, dẫn đến ban ngày sức lực.

Lúc đêm đến gió mát phơ phất, Ngu Tuế quỳ đến đau đầu gối, ngừng vặn vẹo , nàng lén mắt Tố phu nhân trong phòng, kéo dài giọng : “Nương… ngày mai tiếp ạ?”

Tố phu nhân đầu cũng ngẩng, hờ hững : “Con lãng phí bao nhiêu cái ngày mai ?”

Ngu Tuế hết cách, đành cúi đầu xem sách.

Tố phu nhân ăn bộ nũng của nàng.

Ngu Tuế liên tiếp mấy ngày về phủ, đều quỳ cửa sách.

Nam Cung Minh tới một trông thấy, nhướng mày : “Cách học tập của con xem như giống thường.”

Phía còn theo một bé chừng tuổi Ngu Tuế.

Cậu bé trong đêm xuân lạnh lẽo khoác áo choàng đen, che khuất hình gầy gò. Nó chân trần, mu bàn chân lấm bùn, ngọn tóc dính nước, áp má và cổ còn đang nhỏ giọt. Cậu bé cúi thấp đầu, lúc Ngu Tuế ngước , bắt vẻ hung lệ trong mắt nó.

Nam Cung Minh dẫn phòng gặp Tố phu nhân.

Ngu Tuế nhốt ngoài cửa.

Một lúc lâu , Nam Cung Minh mới ngoài nàng.

Ngu Tuế còn quỳ đất, Nam Cung Minh cũng bảo nàng dậy, xổm xuống, hỏi: “Một bài cũng thuộc?”

“Đã thuộc năm bài ạ.” Ngu Tuế giơ tay dấu.

Nam Cung Minh lắc đầu: “Cũng nên khen con thông minh .”

Tầm mắt Ngu Tuế vượt qua , trong phòng: “Người là ai?”

“Nó ?” Nam Cung Minh đưa tay xoa đầu Ngu Tuế, vẫn ôn thanh : “Là con liều c.h.ế.t bảo vệ đấy.”

 

Loading...