Sư muội ta nào phải kẻ ngây thơ đơn thuần - Chương 4: Con trai nuôi của cha ta

Cập nhật lúc: 2026-08-04 07:43:11
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Tuế đáp bằng vẻ mặt ngây thơ khó hiểu.

Nam Cung Minh cũng giải thích cho một đứa trẻ mắt khó khăn thế nào nên nhiều, chỉ bảo: "Nó sẽ ở vương phủ một thời gian, ít hôm nữa sẽ cùng con đến Quốc Viện học tập."

Ngu Tuế cúi đầu lật lật trang sách trong tay hỏi: "Vậy ngày mai con thuộc ạ?"

Nam Cung Minh đáp: "Có thể."

Đứa trẻ bèn níu lấy tay áo ông dậy, bà câm và đám hầu dìu trở về.

 

Ngu Tuế trở về phòng xuống, trong lòng thở dài. Sống một kiếp mà vẫn thoát cảnh , thuộc, chép.

Nàng nhắm mắt bao lâu thì Dị Hỏa trở nên hoạt động mạnh mẽ. Ngu Tuế đổ mồ hôi, lòng bàn tay cũng ươn ướt, bất đắc dĩ bò dậy khỏi giường, phía bình phong ngâm trong thùng tắm.

Nước trong thùng tắm vẫn còn ấm. Ngu Tuế bắc ghế lên, thành thùng, bóng phản chiếu trong nước. Mồ hôi theo đường quai hàm nàng lăn xuống, nhỏ từng giọt xuống mặt nước.

Ngu Tuế cảm thấy cứ tiếp tục thế . Nếu một ngày nào đó để bà câm trông thấy, bà nhất định sẽ thưa với Tố phu nhân. Tố phu nhân mà thì phiền phức to.

Chờ đến khi nước lạnh hẳn, Ngu Tuế bèn dìm đầu xuống. Lúc bộ chìm trong nước, nàng mở mắt , thấy những tia sáng d.a.o động trong làn nước gợn sóng. Ý thức tách rời khỏi cơ thể đang quan sát nàng từ một góc khác, nơi đáy mắt đen thẳm hiện lên một đốm lửa nhỏ.

Ngu Tuế hung hăng, gầm lên một tiếng "Ra đây" với Dị Hỏa trong lòng.

Tiếng nước vang lên trong phòng. Ngu Tuế sắp nín thở đến nơi bèn ngoi lên khỏi mặt nước. Mái tóc dài ướt đẫm dính sát da thịt nàng, vô giọt nước ngừng nhỏ xuống.

Hơi nóng vẫn còn y nguyên.

Ngu Tuế giơ tay lên, nơi đầu ngón tay trắng muốt của nàng đang bùng cháy một đốm lửa nhỏ.

Nàng xòe năm ngón tay nắm . Đốm lửa biến mất, xòe , đốm lửa xuất hiện.

Ngu Tuế dần nắm bí quyết triệu hồi Dị Hỏa. Cả một buổi tối trôi qua trong những thử luyện lặp lặp như thế. Ngọn lửa nhỏ bằng cái móng tay bốc hết nước nền đất, cũng khô mái tóc dài và y phục đang ướt sũng của nàng.

Hôm , Ngu Tuế ngủ gà ngủ gật bước lên xe ngựa đến Quốc Viện. Vừa đến Quốc Viện gục xuống bàn ngủ. Tiên sinh bục giảng thấy mà trong lòng thở dài hết hồi đến hồi khác.

Công chúa Thượng Dương một tay chống đầu hỏi nàng: "Sao ngày nào cũng ngủ thế?"

Ngu Tuế đổi tư thế, vùi đầu khuỷu tay, ậm ừ đáp: "Vì tối đến học thuộc sách ạ."

Công chúa Thượng Dương xong mãi thôi.

So với Ngu Tuế lúc nào cũng thiếu tinh thần, Công chúa Thượng Dương cũng sáu tuổi ngày nào cũng tràn đầy sức sống, dẫn đám tiểu thư của hoành hành ngang ngược trong Quốc Viện.

Mặt trời lặn, Ngu Tuế và ba vị trưởng trở về vương phủ.

Nàng buồn ngủ đến mức đường còn vững, lúc xuống xe ngựa suýt nữa thì ngã nhào.

Ba vị trưởng bên cạnh mỗi một vẻ sang. Ngu Tuế dụi dụi mắt, tập tễnh trong.

Gần đây, nào Ngu Tuế cũng quỳ hai canh giờ. Trở về còn xoa bóp mất một canh giờ nữa, hôm mới thể .

Ý của Tố phu nhân là khi nào nàng thể thuộc hết mấy cuốn sách Tiên sinh dạy thì khi mới quỳ nữa.

Hôm nay Ngu Tuế quỳ cửa phòng Tố phu nhân mà thất thần. Cửa phòng mở, xung quanh cũng ai trông chừng. Nàng nghĩ thể lười biếng một chút ? Đang định lên thì cửa phòng từ bên trong mở , khiến nàng giật quỳ trở xuống.

Người bước là thiếu niên tối qua Nam Cung Minh mang về.

Cậu bé một bộ y phục sạch sẽ, quần dài màu mực, áo màu trắng, thắt lưng màu đen thắt chặt. Tuy đơn giản nhưng chất liệu y phục cũng quý giá chẳng khác gì y phục của các Thế t.ử trong phủ.

Thiếu niên dường như cũng ngờ Ngu Tuế quỳ ở bên ngoài, thoáng sững khẽ : "Chỉ ở đây thôi."

Cũng nghĩa là Tố phu nhân ở bên trong.

Ngu Tuế bèn dậy.

Nàng thiếu niên xa lạ mắt. Đối với Nam Cung Minh, hẳn là một nhân vật quan trọng.

Ngu Tuế khom lưng xoa xoa đầu gối, ngây thơ hỏi bé: "Huynh là ai ? Sao ở đây?"

Thiếu niên trả lời, chỉ bước ngoài, lưng về phía Ngu Tuế : "Ta sẽ nơi . Xin cảm tạ mẫu ."

Bóng lưng bé rời kiên định và tiêu sái.

Ngu Tuế nghiêng đầu theo cho đến khi bóng bé khuất hẳn nơi cuối tầm mắt.

Nàng nghĩ, đứa nhỏ xui xẻo nhất định .

 

Sáng hôm , Ngu Tuế từ từ đến cổng phủ, thấy Nam Cung Minh từ ngoài trở về, dắt theo thiếu niên mặt mày đầy vẻ cam lòng, tình nguyện .

Ba vị trưởng bên cạnh đều ngoan ngoãn chào phụ .

Nam Cung Minh ừ một tiếng, tiện tay kéo thiếu niên bên cạnh : "Nó tên là Cố Càn, ngày mai sẽ theo các con đến Quốc Viện."

Khoảnh khắc , Ngu Tuế như thể thấy một câu hiện lên trong mắt ba vị trưởng: Cha nhặt con riêng ở ngoài về .

Ngu Tuế cho rằng Cố Càn là con riêng của Nam Cung Minh. Theo phong cách việc của , nếu là con của ông , ông sẽ đường đường chính chính thừa nhận.

Cố Càn bảy tuổi chút ngang bướng. Chủ yếu là bé sẽ chống đối Nam Cung Minh. Nam Cung Minh bảo hướng Tây thì Cố Càn hướng Đông.

Cố Càn giống những đứa trẻ trong vương phủ, là cọng cỏ dại tự do sinh trưởng ở bên ngoài, sợ Nam Cung Minh. Dù đè xuống đất đ.á.n.h nữa vẫn chịu khuất phục, vẫn dám.

Chỉ những thực sự hiểu rõ Nam Cung Minh mới ông dung túng Cố Càn đến nhường nào. Cố Càn hầu như hề cảm nhận bất kỳ áp lực nào từ phía Nam Cung Minh.

Ngu Tuế sự coi trọng của Nam Cung Minh dành cho Cố Càn từ những chi tiết nhỏ. Còn các trưởng của nàng thì ý kiến nhỏ với Cố Càn.

Đại ca từ đầu đến cuối vẫn điềm đạm, đối xử với Cố Càn vẫn khách khí.

Hai gặp Cố Càn là chỉ liếc mắt khinh thường. Hai khoác vai bỏ , mặc kệ đứa "con nuôi" mà lão cha nhặt về .

Ngu Tuế vì Tố phu nhân phạt quỳ sách nữa, chủ động kéo Cố Càn cùng học tập. Nàng với Tố phu nhân: "Con và Cố ca ca cùng xem sách, lẽ để con quỳ còn . Cố ca ca cũng ngại lắm ạ."

Cố Càn chỉ bên cạnh nàng ăn linh tinh, cũng phản bác. Tố phu nhân thì ngầm thừa nhận lời nàng .

Ngu Tuế chủ động cận với Cố Càn như khiến Nam Cung Minh hài lòng. Sau đó gì cũng dẫn theo hai đứa nhỏ , tạo thêm cơ hội cho bọn họ ở bên .

Cố Càn tuy tính tình bướng bỉnh, sợ trời sợ đất, nhưng thông minh.

Mới Quốc Viện, các Tiên sinh trong viện bối cảnh gì bèn ý khó dễ. Ai ngờ đứa trẻ cái gì cũng , hỏi gì cũng thể đáp, khí thế còn mạnh hơn cả ông, áp chế .

Cái miệng lanh lợi của khiến Tiên sinh tức đến mặt mày trắng bệch xanh lét, hổ phẫn nộ bỏ .

Cố Càn nhờ mà nổi danh, nhận sự ưu ái của Công chúa Thượng Dương. Công chúa cứ thế quấn lấy , Cố Càn càng để ý tới nàng thì Công chúa Thượng Dương càng hăng say.

Tiên sinh vốn trừng trị Cố Càn, nhưng nhận lời cảnh cáo từ Vương phủ Nam Cung.

Ngu Tuế lúc về nhà, thấy Nhị ca và Tam ca lẩm bẩm: "Ngày thường chúng ở Quốc Viện xảy chuyện, cha cũng mặc kệ. Vừa đứa nhỏ hoang gặp chuyện, Hứa quản gia bèn đích đến Quốc Viện. với tức c.h.ế.t mà."

Tam ca hừ giọng : "Không danh phận, lo cho nó gì."

Hai rẽ qua góc hành lang, thấy Ngu Tuế ngay chỗ khúc cua.

Ngu Tuế do dự một chút, nép sát tường nhường đường: "Muội thấy gì."

Hai vị trưởng: "..."

Muội thì còn hơn!

Xét thấy nàng là thừa kế do Nam Cung Minh chỉ định, sắc mặt hai vị trưởng biến đổi mấy ngậm miệng , ai đường nấy.

Ngu Tuế cũng cảm thấy phận tôn quý đến mức nào.

Ba vị Thế t.ử dù chiếm sự sủng ái duy nhất của Nam Cung Minh, nhưng cũng là ông bỏ mặc con trai mặc kệ. Địa vị và thể diện của Thế t.ử Vương phủ đều đủ, còn mẫu của chỗ dựa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-muoi-ta-nao-phai-ke-ngay-tho-don-thuan/chuong-4-con-trai-nuoi-cua-cha-ta.html.]

Ngu Tuế như .

Phụ mẫu sức nghĩ cách hành hạ nàng, là công cụ hợp tác của song phương. Thái độ của mẫu rõ ràng, nàng vĩnh viễn thể quan trọng bằng đại tỷ Thanh Quỳ.

Bản còn mang ấn ký của Kẻ Diệt Thế. Nếu bại lộ, hai vị cha đáng tin cậy cũng chẳng ngăn nổi sự truy sát của thuật sĩ Cửu Lưu khắp thiên hạ.

Không những ngăn nổi, thậm chí thể còn tay .

Ngu Tuế thu hồi ánh mắt đang theo bóng các trưởng xa, đưa tay xoa xoa mặt, trong lòng thở dài: May mà nàng là một trưởng thành tâm trí chín chắn. Nếu thực sự là tâm trí của một đứa trẻ sáu tuổi, sớm c.h.ế.t bao nhiêu .

 

Khi mùa xuân qua , tiết trời hạ, Ngu Tuế càng lúc càng chịu nổi sự nóng nảy của Dị Hỏa khi đêm xuống. Cũng may là bà câm và những khác đặt đồ mát trong phòng nàng.

Đây chính là chỗ khi Quận chúa của vương phủ.

Hứa quản gia đưa tới là "Lưu Đan Ngọc Thạch", cao chừng hơn một thước, màu xanh thẳm như nước biển, trong suốt sáng long lanh, chạm khắc thành hình quạt. Hàn khí tỏa từ nó thể khiến cho bộ sân viện nàng ở dù trong những lúc nóng nực nhất của mùa hè cũng luôn mát mẻ thanh lương.

áp chế sự nóng nảy của Dị Hỏa.

Mỗi tối Ngu Tuế đều lén lút nghiên cứu Dị Hỏa trong phòng.

Nàng ngọn lửa nhỏ đang cháy nơi đầu ngón tay, buồn bã : "Rốt cuộc ngươi ích lợi gì đây?"

Cũng chỉ tác dụng sưởi ấm lúc mùa đông thôi .

Ngày nào nàng cũng triệu hồi Dị Hỏa, cũng tách ý thức để quan sát nó. Đêm nay Ngu Tuế nóng đến mất ngủ, tựa Lưu Đan Ngọc Thạch, xòe tay triệu hồi Dị Hỏa, bỗng nhiên phát hiện ngọn lửa hình như lớn hơn một chút.

Ngu Tuế kinh ngạc quan sát một lát. Đôi mắt đen láy chớp chằm chằm Dị Hỏa nơi đầu ngón tay. Ngọn lửa yên bất động, nhưng thể thấy sâu bên trong ngọn lửa như một hạt tròn nhỏ phát sáng.

Hạt tròn đang từ từ nhảy động, dường như phá vỡ lao tù của ngọn lửa.

Ngu Tuế đưa tay bắt lấy nó, rõ ràng chạm thứ gì đó lành lạnh. Nàng cẩn thận từng li từng tí lấy hạt tròn khỏi ngọn lửa.

Khi tách hạt tròn và ngọn lửa , Ngu Tuế cảm giác như đang lột da thịt lấy trái tim ngoài, ly kỳ quỷ dị. Trực giác mách bảo nàng điều chẳng lành, nàng lập tức thả nó trở .

Về những chuyện liên quan đến tu hành, Ngu Tuế ít.

Quốc Viện hiện tại chỉ dạy những thứ liên quan đến Dị Năng Kỳ Thuật. Có vẻ như cho rằng bọn trẻ còn quá nhỏ, cần tiếp xúc đến.

Ngu Tuế đành tự tìm cách, nhưng nhất định thể để khác phát giác.

 

Các trưởng với Ngu Tuế quan hệ bình thường, ít khi trò chuyện. Nếu tìm ba vị Thế t.ử hợp tác, nhất định sẽ Tố phu nhân .

Ngu Tuế đành tìm đến Cố Càn.

Cố Càn thông minh. Nam Cung Minh từng trắc thí thiên phú cho , vượt xa các con của , ngay cả đứa con trai thứ ba ưu tú nhất cũng sánh bằng .

Cho nên khi Ngu Tuế vẫn còn đang học cầm kỳ thi họa, Cố Càn xem đến sách về Kỳ Môn Độn Giáp cùng các loại Dị Năng Kỳ Thuật.

Cố Càn ở trong vương phủ, nhưng ngày nào cũng đến vương phủ để cùng các Thế tử, Quận chúa đến Quốc Viện. Thỉnh thoảng cãi với các Thế t.ử xong, Cố Càn cũng đến vương phủ nữa mà thẳng đến Quốc Viện.

Gần đây chính là lúc Cố Càn và các Thế t.ử giận dỗi nên đến vương phủ.

Ngu Tuế đành tìm ở Quốc Viện.

Vị Quận chúa nhỏ của vương phủ kế thừa thiên phú của cha , nhưng kế thừa dung mạo mỹ miều của cha . Tuy tuổi còn nhỏ nhưng xinh thanh tú lạ thường.

Cố Càn ấn tượng về Ngu Tuế, ít nhất là hơn hẳn so với các vị trưởng của nàng, cộng thêm Tố phu nhân cứu chữa lúc , nên Ngu Tuế đến nhà chơi, Cố Càn cũng từ chối.

 

Cố Càn ở một .

Căn nhà cách vương phủ xa, đều sân vườn, xung quanh cũng coi như thanh tĩnh. Trong nhà gọn gàng sạch sẽ, bên cạnh phòng ngủ còn một thư phòng riêng biệt.

Trong thư phòng bày đầy sách liên quan đến việc tu hành của giới Cửu Lưu.

Cho dù rời khỏi vương phủ, Ngu Tuế đến thư phòng cũng thể tùy tiện xem sách. Bởi vì phản ứng mà Dị Hỏa mang khiến nàng rằng xung quanh vẫn còn giám thị.

Đối tượng thể là Cố Càn, cũng thể là nàng.

Nàng đến nhà Cố Càn chơi những gì, những gì, đều sẽ ám vệ theo bẩm báo tường tận từng li từng tí cho Nam Cung Minh.

Cố Càn ghế, kiễng chân lấy mấy quyển sách cho nàng: "Muội xem hết nổi ?"

"Xem hết." Ngu Tuế nhận lấy sách ôm lòng: “Ngày mai thể đến xem tiếp ạ?"

Cố Càn ánh mắt khẩn thiết đến sững , mặt : "Muội đến thì đến."

Mỗi lật một trang Ngu Tuế hỏi Cố Càn mấy câu hỏi, chỗ nào cũng xem hiểu. Cố Càn từ kiên nhẫn giảng giải đến mất kiên nhẫn, oán trách giải thích.

"Lúc Tiên sinh giảng bài đều ?" Cố Càn là khó hiểu.

Ngu Tuế chắp hai tay đặt bên má, động tác ngủ.

Cố Càn: "..."

Cậu : "Lần khảo thí tháng đội sổ thì Tố phu nhân sẽ tha cho ."

"Muội cố gắng mà." Ngu Tuế rũ đầu xuống: “Vậy thế nhé, xem một , gom hết những chỗ thắc mắc , đó hỏi một lượt luôn?"

Cố Càn dáng vẻ đáng thương của nàng, mềm lòng : "Được ."

Ngày đầu tiên Ngu Tuế hề đụng đến sách vở liên quan đến Cửu Lưu Thuật. Nàng qua nhà Cố Càn chừng mười ngày. Người giám thị bắt đầu lơi lỏng cảnh giác, Ngu Tuế mới từ từ lật xem những thứ nàng xem.

Thỉnh thoảng Cố Càn hỏi xem hiểu , nàng bèn lắc đầu, chỉ chữ nào đó hỏi : "Chữ thế nào, là nghĩa gì ạ?"

Cố Càn sẽ thở dài với dáng vẻ như một ông cụ non.

Cái cô Quận chúa ngốc nghếch , mà chưởng quản cả vương phủ đây.

 

Ngu Tuế học ít điều từ thư phòng nhà Cố Càn.

Ít nhất nàng hiểu hạt tròn trong Dị Hỏa là gì.

Hạt tròn phát ánh sáng trắng sữa nhuận bóng , đó chính là "Ngũ Hành Quang Hạch" đại biểu cho thiên phú của tu hành. Sau tất cả tu hành và sức mạnh đều do Ngũ Hành Quang Hạch ban tặng và lưu trữ.

Khi Cửu Lưu Thuật đạt đến cảnh giới Thập Cảnh Đại Sư, Ngũ Hành Quang Hạch sẽ chuyển hóa thành "Thần Hồn Song Hạch" màu vàng kim. Thần Hồn Song Hạch và Ngũ Hành Quang Hạch cách thực lực rõ ràng. Khác biệt ở chỗ nào Ngu Tuế vẫn xem trong sách.

Với tư cách là tu hành, bất luận là Ngũ Hành Quang Hạch Thần Hồn Song Hạch, nó đều là duy nhất, khi hủy diệt sẽ thể tu luyện nữa.

Đọc đến điểm , Ngu Tuế cảm thấy kỳ lạ.

Đêm hôm đó, Ngu Tuế hạt tròn nhỏ màu trắng đang xoay tròn trong ngọn lửa nơi đầu ngón tay. Đây hẳn là thứ trong sách gọi là "Ngũ Hành Quang Hạch", khởi nguồn sức mạnh của tu hành.

Nàng tách viên Ngũ Hành Quang Hạch khỏi ngọn lửa giống như .

Ngũ Hành Quang Hạch nàng kẹp giữa hai ngón tay, lành lạnh như một viên thủy tinh giòn yếu, chạm là vỡ. Sau vài nhịp thở, Ngu Tuế đưa một quyết định táo bạo. Nàng bóp vỡ viên thủy tinh giòn yếu .

Trong tiếng vỡ vụn li ti, Ngũ Hành Quang Hạch hóa thành ánh sáng huỳnh quang trắng xóa tan .

Ngu Tuế sờ sờ tim , phản ứng gì. Lại ngọn lửa trong tay, trong ngọn lửa màu vàng cam một nữa ngưng tụ một viên Ngũ Hành Quang Hạch màu trắng.

Lúc nàng mới thở phào nhẹ nhõm, xem đ.á.n.h cược sai.

Ngu Tuế cuối cùng phát hiện năng lực của Dị Hỏa ngoài việc sưởi ấm mùa đông .

Nó dường như thể vì mà sinh "vô " Ngũ Hành Quang Hạch.

 

Loading...