Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 1: Tất cả bắt đầu từ cái chết

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:41
Lượt xem: 148

Một giờ sáng, Phạm Lam phát hiện giường một cái xác.

Nạn nhân là một phụ nữ trẻ, tóc dài ngang vai, màu vàng khô, cao 1m60, mập, chân ngắn, bụng mỡ, mặt tròn, lông mày nhạt, mũi tròn, hai mắt nhắm nghiền, đường kẻ mắt dài ngắn.

Cô mặc bộ đồ ngủ cotton màu hồng hình heo Peppa, đắp một chiếc chăn bông sọc, chân trần, móng tay cắt ngắn. Không vết thương bên ngoài, dấu hiệu giãy giụa, vẻ mặt an nhiên, lẽ c.h.ế.t trong lúc ngủ say.

Phạm Lam thấy cái xác quen quen. Cô định chạm thử, nhưng phát hiện tay trông lạ, làn da trong suốt và co giãn, màu vàng óng, cảm giác như thạch rau câu.

Phạm Lam kinh ngạc, cô thử chạm các ngón tay , đường viền bàn tay khẽ rung lên, làn da giống như gelatin càng trở nên trong suốt, chỉ còn một đường viền màu vàng óng.

Phạm Lam đưa tay , các ngón tay xuyên thẳng qua cái xác giường, chẳng chạm thứ gì cả.

Phạm Lam hiểu .

Cái xác giường là cô. Cô c.h.ế.t .

Vậy cô của hiện tại là gì? Hồn phách? U linh? Hay là ma?

Chắc là hồn phách .

Phạm Lam thở dài... , bây giờ cô gì còn mà thở, nên chỉ thể động tác "thở dài” Mà thôi.

C.h.ế.t thì chuyện cũng kết thúc. Phạm Lam nghĩ, còn cày nát gan tăng ca bài quảng cáo nữa, cũng cần cái mặt thối của lão Chu Lột Da nữa.

Thôi thì… cũng .

Phạm Lam xuống giường. Cơ thể cô cảm nhận sự mềm mại của nệm, cứ như một chiếc lông vũ lơ lửng cách mặt giường vài centimet. Cảm giác cũng khá dễ chịu, nóng lạnh, đau ngứa, buồn ngủ cũng chẳng mệt mỏi.

Phạm Lam thậm chí còn cảm thấy hưởng thụ, cô vươn vai một cái.

Tiếc là khi c.h.ế.t gọi điện cho bố ... Hừm, mà thôi bỏ , gọi thì gì bây giờ?

Nói: "Con c.h.ế.t , báo cho bố một tiếng, xin hãy nén bi thương"?

Chắc "mẫu đại nhân" sẽ bò qua đường dây điện thoại để cho cô một trận mất.

Phạm Lam bật , .

cô chẳng thể rơi nước mắt nữa.

Phạm Lam đổi tư thế, cái xác của .

Hôm mới đón sinh nhật, tuổi còn trẻ mà khóe mắt nếp nhăn. Sinh , lớn lên cao, da cũng chẳng đủ trắng, cứ thế mà c.h.ế.t trong im lặng, thật đúng là... sống bình thường, c.h.ế.t lặng lẽ.

Nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô là gì nhỉ?

Phạm Lam nghiêm túc suy nghĩ, khi ngủ thấy khó chịu gì cả, bữa tối cũng ăn uống bình thường, phòng ốc gọn gàng, chắc sát hại mưu sát. Có lẽ là... c.h.ế.t vì tới ?

Thôi, kệ .

Phạm Lam lười nghĩ.

C.h.ế.t cũng c.h.ế.t , nghĩ mấy cái gì, chi bằng tranh thủ thêm một lát.

Phạm Lam lật , tay chân duỗi thẳng, tận hưởng sự yên bình khi c.h.ế.t.

Đồng hồ báo thức bên giường kêu tích tắc, kim phút hết vòng đến vòng khác, thời gian điểm 1 giờ 39 phút.

Phạm Lam cảm thấy yên nữa, cô dậy quanh bốn phía.

Kỳ lạ nhỉ, giờ nên T.ử Thần Hắc Bạch Vô Thường đến dẫn đường ?

Sao gần một tiếng mà một con ma cũng thấy.

Phạm Lam xuống tay , đường viền màu vàng óng chuyển thành màu vàng kim, xung quanh tỏa những tia sáng vàng li ti, lấp lánh như ánh nước.

Phạm Lam cảm thấy điềm chẳng lành.

Không lẽ cô sắp hồn bay phách tán chứ?

"Xin hỏi ai... khụ, ma nào ?”

Phạm Lam gọi lớn: “ c.h.ế.t gần một tiếng , ai tới quản lý ?"

Ngoài dự đoán, cô mà vẫn phát âm thanh, chỉ là giọng một tiếng vang kỳ lạ, như thể đang hét trong một cái thùng sắt.

Căn phòng chìm im lặng, đổi.

"A lô... a lô lô... a lô ô lô ô...”

Phạm Lam hét thêm vài tiếng, mệt , bỏ cuộc.

Chắc là sắp hồn bay phách tán thật , tranh thủ thêm một lát nữa .

lúc , gian quanh trần nhà bắt đầu biến đổi.

Dường như thứ gì đó gõ khí, tạo những gợn sóng như mặt nước. Trung tâm của gợn sóng thò một vật nhọn, màu bạc, trông giống mỏ chim. Vật nhọn đó càng lúc càng dài , đó là một mũi kéo.

Phạm Lam dậy, lơ lửng sang một bên ngả lên chiếc ghế lười.

Mũi kéo giữa trung dừng , mở , xoay một vòng, cắt gian thành một cái lỗ tròn như cắt giấy. Bên ngoài lỗ là khí gợn sóng, bên trong là bóng tối vô tận.

Một bàn tay trắng bệch bám mép lỗ.

A! Ma!

Phạm Lam định hét lên một tiếng, nhưng nhanh chóng nhớ cũng là ma, nên thôi.

Cô bình tĩnh một cái đầu thò , "vèo” Một cái, cả chui khỏi lỗ, đáp xuống đất.

"Ái chà, giờ kẹt xe vãi! Lão Hắc, nhanh lên, chúng muộn !"

Đó là một thanh niên cao ráo, mặc bộ đồ thể thao màu trắng, giày sneaker trắng, tóc màu hạt dẻ, mái tóc dài che gần hết trán. Từ góc qua, thể thấy một chiếc cằm trắng trẻo.

Anh thấy xác của Phạm Lam giường, la lớn: "Vãi chưởng, chỉ còn mỗi xác thôi? Hồn ?!"

"Hồn phách tiêu tán ?” Một bóng đen khác bay khỏi lỗ, đáp xuống bên cạnh thanh niên áo trắng. Đó là một đàn ông mặc đồ thể thao màu đen.

"Xin phiền một chút.”

Phạm Lam vẫy tay: “Hai tìm ?"

Một đen một trắng , thấy Phạm Lam ghế sô pha, kinh ngạc tột độ.

"Sao cô chạy đó?” Người áo trắng hét lên.

"Đừng chạy lung tung.” áo đen .

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam rõ diện mạo của hai "" . Người áo trắng ngũ quan sáng sủa, đồng t.ử màu đỏ rực. Người áo đen vẻ ngoài lạnh lùng, đồng t.ử màu xám xanh. Quần áo, giày, tất của cả hai, ngoài màu sắc thì kiểu dáng y hệt . Bên n.g.ự.c trái đều một tấm thẻ vàng hình chữ nhật, đó ghi một dãy dài. Người áo trắng là 80040013140, áo đen là 80040013141.

Phạm Lam: "Hắc Bạch Vô Thường?"

"Khụ, đúng . Thưa cô Phạm Lam, đầu gặp mặt, xin , chúng đến muộn." Bạch Vô Thường : “Chúng là Hắc Bạch Vô Thường phụ trách dẫn đường cho cô, mã khu vực 1314. là Bạch Huyên, còn là Hắc Diệp."

"Chào hai vị.”

Phạm Lam lơ lửng ghế sô pha: “Có cần thủ tục gì ?"

"Ờ...” Bạch Huyên hỏi: “Cô câu hỏi nào ?"

"Có chứ.”

Phạm Lam : “Trong truyền thuyết, trang phục của hai vị hình như thế ... lưỡi dài, mũ cao, còn cây gậy lang nha ?"

Bạch Huyên nghẹn họng: "Đó là đồng phục cũ, vì quá kinh dị thiện với các hồn ma mới, nhận quá nhiều khiếu nại, hơn nữa kiểu dáng thì quá là...”

Hắc Diệp: "Xấu."

"Sau địa phủ cải cách đồng phục ba , bộ là kiểu mới nhất, gần gũi, thiện với nhân dân, tiện cho vận động, bền bỉ, và quan trọng nhất là...”

Hắc Diệp: "Đẹp."

"Bộ đồng phục còn giải nhất thiết kế đồng phục của địa phủ đấy!"

Bạch Huyên xong, còn tạo dáng mẫu chống nạnh, nhe răng với Phạm Lam để lộ hai lúm đồng tiền. Hắc Diệp thì mặt cảm xúc giơ hai ngón tay cái lên.

Phạm Lam: "..."

Hai rốt cuộc là Hắc Bạch Vô Thường diễn viên tấu hài thế?

"Khụ, cô Phạm Lam còn câu hỏi nào ạ?" Bạch Huyên chút lúng túng, thu điệu bộ hỏi.

Phạm Lam: "Không , nhanh lên , mệt ."

"Cô chắc chắn còn câu hỏi nào chứ?" Bạch Huyên hỏi nữa.

"Làm ơn nhanh lên, cảm ơn."

Bạch Huyên và Hắc Diệp , đồng thời lôi hai chiếc điện thoại một đen một trắng, chớp mắt màn hình.

[Tí li li tí li li li la ku li li, chương trình dẫn đường của địa phủ khởi động, cảm ơn bạn ủng hộ công việc của Hắc Bạch Vô Thường]

Một giọng trẻ con trong trẻo phát từ điện thoại, còn kèm theo nhạc nền tinh nghịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-1-tat-ca-bat-dau-tu-cai-chet.html.]

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì ?!

Chỉ thấy hai luồng sáng vàng từ màn hình điện thoại b.ắ.n , đan giữa trung, dệt thành một tấm lưới. Các mắt lưới dần hòa , cuối cùng tạo thành một màn hình vàng khổng lồ, lơ lửng giữa trung, nhẹ nhàng lay động theo khí.

Trên màn hình hiện chữ.

[Ghi chép trong Sổ Sinh Tử: Tên: Phạm Lam, Giới tính: Nữ, Chủng tộc: Con , Số CMND: 503000215*, sinh ngày Đinh Mão tháng Giáp Dần năm **, mất giờ Sửu ngày Tân Mão tháng Mậu Dần năm **. Nguyên nhân t.ử vong: Lao lực quá độ, đột tử. Cả đời bình thường, công tội, xin nhập cảnh giờ Sửu ba khắc.]

Phạm Lam: "..."

Mẹ ơi! Hóa c.h.ế.t vì việc quá sức?!

"Xin cô hãy điểm chỉ đây." Bạch Huyên chỉ góc bên trái màn hình.

Ở đó một dấu tay lúc sáng lúc tối, trông giống chiếc găng tay to của chuột Mickey.

Phạm Lam: "Trông ngây thơ quá nhỉ."

Bạch Huyên: "Xóa bỏ nỗi sợ hãi, buồn bã và chấp niệm của các hồn ma mới là công việc cơ bản của chúng ."

Phạm Lam ấn tay , những gợn sóng vàng lan tỏa từ lòng bàn tay cô. Đột nhiên, bộ màn hình rung lên dữ dội, chữ méo mó biến dạng, chuyển thành màu đỏ như máu, trông như vô con kiến đỏ đang bò loạn màn hình, tạo thành hai chữ lớn.

[CẢNH BÁO!]

[CẢNH BÁO! CẢNH BÁO! CẢNH BÁO! NHẬP CẢNH TRÁI PHÉP! NHẬP CẢNH TRÁI PHÉP!] Một giọng nữ chói tai vang vọng khắp căn phòng.

Phạm Lam c.h.ế.t lặng, Hắc Bạch Vô Thường cũng sợ đến ngây .

Bạch Huyên điên cuồng bấm điện thoại: "Chuyện gì thế ?! Hệ thống lag ? Không lẽ là BUG của bản nâng cấp hôm qua?!"

Hắc Diệp: "Mau gửi báo cáo ."

Bạch Huyên: "Lag c.h.ế.t , lag c.h.ế.t ! Toang toang , KPI tháng ...”

Hắc Diệp: "Mất ."

Chỉ một tiếng "phụt", dòng cảnh báo màu đỏ tắt ngúm, màn hình vàng trở nên đen kịt.

Phạm Lam: "..."

Hắc Bạch Vô Thường: "..."

Bạch Huyên: "Không lẽ máy chủ của Sổ Sinh T.ử cháy !"

Hắc Diệp: "Lại trừ ba trăm năm KPI ?"

"NO!!!"

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Hay là thử khởi động xem?"

Hắc Bạch Vô Thường đồng thời nhấn nút nguồn bên cạnh điện thoại, màn hình đen kêu "rắc” Một tiếng vỡ tan, hóa thành vô tro đen biến mất.

"Ba, hai, một, khởi động !"

Hai chiếc điện thoại tỏa ánh sáng vàng giao thoa, một màn hình vàng thứ hai xuất hiện.

[Phạm Lam, Nữ, Con , sinh ngày ????????? mất ngày ?????????, ¥#@?????&&+%#@, thể nhập cảnh.]

Bạch Huyên rớt cằm, Hắc Diệp lòi cả tròng mắt.

Phạm Lam: "..."

Ý gì đây? Mình thành cô hồn dã quỷ ?

Hắc Bạch Vô Thường đơ cả một phút, chụm đầu thì thầm một hồi, vài phút , cả hai đồng thời .

Bạch Huyên nở một nụ nịnh nọt đến phát tởm.

"Cô Phạm Lam, xong , , quá xong ! việc ở địa phủ cả vạn năm, đầu tiên gặp một hồn ma gặp vận may ngút trời như cô, quả thực là...”

Hắc Diệp: "Kinh thiên động địa, quỷ thần sầu!"

Phạm Lam: "Hả?"

Bạch Huyên: "Cô trúng giải thưởng lớn bí ẩn mấy nghìn năm mới một của địa phủ! Ai trúng giải , phúc thọ song , vận may ngút trời, đường Ngũ Quỷ mở lối, bên Lục Thần hộ thể, quả đúng là...”

Hắc Diệp: "Tuyệt vời."

Phạm Lam: "..."

"Hệ thống của hai vấn đề ?”

Phạm Lam hỏi.

"Ha ha ha ha, thể, hệ thống Sổ Sinh T.ử của chúng luyện qua mười vạn năm thiên lôi của Thiên Đạo, quả thực là...”

"Trường tồn cùng trời đất."

"Ồ.”

Phạm Lam : “Hệ thống cũ quá ."

"Không , là cô trúng giải thật mà! Giải thưởng mà cô nhận là...” Bạch Huyên và Hắc Diệp dùng điện thoại vẽ một nửa vòng cung ở hai bên, ghép với vặn thành một hình trái tim, bao trọn màn hình vàng ở giữa.

"Giải thưởng hồi sinh!"

Trái tim và màn hình vàng vỡ tan, hóa thành vô lông vũ vàng bay lượn trong trung, như một giấc mơ.

Phạm Lam há hốc miệng, vài giây mới ngậm .

"Ý gì đây, c.h.ế.t ?"

"Bất ngờ , ngạc nhiên ?" Bạch Huyên .

Phạm Lam: "Này , xác lạnh ngắt ."

Bạch Huyên: "Chỉ cần hỏa táng thì vấn đề gì lớn."

Phạm Lam: " lười sống lắm, thấy c.h.ế.t còn sướng hơn."

Hắc Diệp: "Xin ."

Không đợi Phạm Lam phản ứng, chỉ thấy Bạch Huyên "vèo” Một cái dịch chuyển đến mặt cô, tay vung lên, một cây kéo bạc khổng lồ xuất hiện, mũi kéo nhắm thẳng trán Phạm Lam mà đập xuống.

Toàn bộ hồn phách của Phạm Lam lơ lửng giữa trung, cô thấy đường viền tay chân dần dần đậm , hồn phách trong suốt biến thành dạng gel như thạch. Cô nặng dần, rơi từ xuống.

Hắc Diệp bay lên, tay cầm một cây kim thêu khổng lồ, đó xỏ một sợi chỉ vàng chói lọi. Sợi chỉ vàng nhanh chóng xuyên qua cơ thể Phạm Lam, cô thấy ngực, bụng, tay, chân xuất hiện những hàng khâu dày đặc.

Hắc Diệp xoay kéo sợi chỉ vàng, cơ thể Phạm Lam lơ lửng ngay xác của cô.

Bạch Huyên giơ điện thoại lên hét lớn: "Quy Phách Chú... Khai!"

Một lá bùa vàng từ màn hình điện thoại bay , tức thì phình to như một tấm chăn, quấn chặt hồn phách và thể xác của Phạm Lam với .

Phạm Lam cảm thấy hồn phách của đang từ từ hòa thể xác, cảm giác đó kỳ diệu, như thể cô là một viên sô-cô-la đang tan chảy trong một ly nước nóng.

Cô đột nhiên cảm thấy khó thở, tim đập nhanh... cô tiếng tim đập!

Phạm Lam , nhưng miệng cô dường như cũng tan chảy, phát âm thanh nào, chỉ thể trơ mắt Hắc Bạch Vô Thường giường.

Bạch Huyên thở phào, vỗ nhẹ lên đầu Phạm Lam: "Yên tâm, cô sẽ nhớ gì , khi tỉnh , chuyện sẽ giống như...”

Hắc Diệp: "Một giấc mơ."

Phạm Lam từ từ nhắm mắt ...

Mắt nhắm, mở, Phạm Lam tỉnh dậy.

giường, cơ thể cảm nhận sự mềm mại của nệm. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua rèm cửa chiếu lên chăn, đồng hồ chỉ bảy giờ. Báo thức reo lên, Phạm Lam đập tắt dậy.

Cơ thể nặng nề, mệt mỏi, từng thớ cơ đều đau nhức, chỉ một cử động nhẹ cũng thể thấy tiếng xương khớp kêu răng rắc.

Phạm Lam giơ tay lên xem, da, cơ, xương, cảm giác và nhiệt độ đều còn đó. Cô ngẩng đầu lên trần nhà, cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Phạm Lam kéo chăn, ổ, một lúc lâu mới thở dài.

"Mơ cái con khỉ, còn nhớ rõ cả lúm đồng tiền mặt Bạch Huyên nữa kìa."

"Mệt quá, hồn mệt thế thà c.h.ế.t quách cho xong."

"Buồn ngủ quá, hôm nay nữa, dù cũng là c.h.ế.t sống mà...”

Phạm Lam bật dậy khỏi giường.

Cô nhớ nguyên nhân cái c.h.ế.t của "Sổ Sinh Tử" hôm qua.

[Lao lực quá độ, đột tử.]

Phạm Lam nhảy xuống giường, mặc quần áo.

từ chức!

 

Loading...