Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 105: Đây Là Sự Dịu Dàng Bẩm Sinh Của Anh Ấy

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:01
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu óc Phạm Lam ong lên. Thiện Văn Thành cũng là làng Nữ Oa ư?

Anh là ai?

Khuôn mặt của từng dân làng lướt qua trong đầu cô: Vinh Mậu, Nam Đạt, Nhị Đản, ngay cả con ch.ó Tiểu Hắc... thể nhận tiền kiếp của Thiện Văn Thành là ai.

"Kiếp là ai ?"

Câu hỏi phần cụt lủn nhưng Bạch Trạc vẫn hiểu.

"Số luân hồi quá nhiều, phận tiền kiếp của Thiện Văn Thành thể khảo chứng nữa. đó trọng điểm. Trọng điểm là, nhờ sự dị biến của Đại trận, công đức của tăng vọt, gần đạt đến thể chất Bán Tiên. Cho nên..."

Phạm Lam nhắm mắt . Cho nên, Thiện Văn Thành mới Thiên Duyên Thánh Giáo để mắt tới.

"Điều giải thích tại Thiện Văn Thành thể hóa Ma trong thời gian ngắn như . Hồn thể của qua vạn năm thanh lọc công đức. Ở một góc độ nào đó, và cô giống ." Giọng Bạch Trạc bình thản: "Chỉ khác là, cô thành Thần, còn thành Ma."

Phạm Lam im lìm ghế sofa, đầu óc rối bời như tổ ong vò vẽ. Lượng thông tin quá lớn khiến cô choáng váng.

Thảo nào cô luôn cảm giác thiết với Thiện Văn Thành. Thảo nào cô thể thấy ký ức của . Thảo nào cô thể thấu bản thể của qua lớp ảo ảnh.

Bạch Trạc tiếp tục: "Còn một vấn đề nữa. Sổ Sinh T.ử và Sổ Công Đức của Thiện Văn Thành đều từng sửa đổi. Kẻ khả năng việc nhất là Dung Lăng."

Phạm Lam ngước lên Bạch Trạc.

"Thần thức của Dung Lăng cần nhập xác một con rối. Vật liệu nhất là Bán Tiên hoặc Thần tộc thần thể định. Điều các chứ?"

Phạm Lam ngơ ngác gật đầu.

"Quá trình hóa Ma vô cùng đau đớn, tinh thần của phàm thể chịu đựng nổi. với kẻ từng là Ma tộc như Dung Lăng thì chuyện đó khó."

Trong đầu Phạm Lam như tiếng rắc rắc của bánh răng gỉ sét bắt đầu chuyển động.

là, Thiện Văn Thành hiện tại chỉ là cái xác rỗng thần thức của Dung Lăng chiếm giữ?"

Bạch Trạc cau mày, trả lời, nhưng vẻ mặt bà ngầm thừa nhận điều đó.

"... Vậy Thiện Văn Thành... còn tồn tại ?"

Bạch Trạc im lặng một lúc lâu mới đáp: "Trong Luân Hồi Cảnh, thần thức của cô nhập cơ thể tiền kiếp. Kết quả cuối cùng thế nào cô còn nhớ ?"

[Sức mạnh tinh thần của Thần tộc là năng lượng mật độ cao đối với Nhân tộc, ý thức của phàm sẽ nguồn sức mạnh nuốt chửng .]

Lòng Phạm Lam chùng xuống.

"Thần thức của Dung Lăng còn bá đạo hơn nhiều. Hắn..." Bạch Trạc thở dài: "Có lẽ sớm còn nữa ."

Không còn nữa. Sẽ luân hồi, thậm chí tính là hồn về với đất. Chỉ đơn giản là... biến mất vĩnh viễn.

Phạm Lam cảm thấy lồng n.g.ự.c trống rỗng, như ai khoét mất một mảng.

Bạch Trạc đến quầy bar, rót một ly nước ép đưa cho cô: "Uống chút cho bình tĩnh."

Phạm Lam nhấp một ngụm. Thứ nước thanh mát lạnh lẽo trôi xuống dày, phần nào lấp đầy trống trong lòng cô.

Bạch Trạc lên tay vịn ghế sofa, tháo kính lau: "Những dữ liệu ngày mai sẽ báo cáo lên Thiên Đình."

Phạm Lam ngước mắt lên.

"Cái tính cách đó của Dung Mộc, e là chui ngõ cụt thôi. Cô nhớ để mắt đến một chút." Bạch Trạc .

Nhìn nụ , Phạm Lam bất giác nhớ đến Hạo Ngọc và Bạch Loan. Ánh mắt họ giống hệt .

"Có lẽ chỉ cô mới đổi ."

Phạm Lam lắc đầu: "Một . Trong Luân Hồi Cảnh thành công là nhờ cả Kế Ngỗi nữa..."

Đuôi mày Bạch Trạc giật giật. Bà cúi xuống, nâng cằm Phạm Lam lên: "Tiểu Lam Lam , những chuyện hai đủ, ba thì loạn đấy."

"Hả?"

"Ít nhất cũng để cướp một chứ..."

Ầm!!!

Một luồng sóng nhiệt khủng khiếp từ cao giáng xuống. Mái nhà thư viện phát tiếng "rắc rắc" kinh hoàng nứt toác. Xà nhà, cột trụ, ngay cả con rồng vàng trang trí mái trong nháy mắt đều hóa thành nước, tan biến .

Mí mắt Bạch Trạc giật liên hồi. Bà đặt tay lên vai Phạm Lam, ngẩng đầu : "Chà, đến đấy ."

Trên bầu trời màu xanh tím, hai con quái thú Tứ Phương Liệt Hỏa Thú đỏ rực đang lơ lửng. Trên lưng chúng là hai vị thần linh uy dũng.

Một mặc đồng phục giao hàng màu vàng, giày chiến, mặt mày đằng đằng sát khí, tay cầm Dung Đao rực lửa kêu xèo xèo. Người còn mặc áo hoodie rộng thùng thình, da trắng như ngọc, vẻ mặt lạnh lùng, tay siết chặt thanh thủy kiếm màu xanh băng. Ánh nước và sắc lửa giao trung tạo thành làn nước nóng bỏng, khí thế như "Phật cản g.i.ế.c Phật, Ma cản g.i.ế.c Ma".

Phạm Lam ngơ ngác , trong lòng dâng lên cảm giác phấn khích tột độ như đang xem phim hành động. Cô vẫy tay reo lên:

"Yo! Dung Mộc, Kế Ngỗi, hai đến ?"

Lời dứt, một luồng ánh lửa sắc lẹm quét tới. Phạm Lam loạng choạng ngã lòng một . Cô ngửi thấy mùi sương mai mát lạnh quen thuộc.

Là Dung Mộc...

Cảm giác mãn nguyện dâng trào, Phạm Lam dang tay ôm chặt lấy eo .

Vòng eo trong lòng cô run lên bần bật. Dung Mộc luống cuống đẩy cô , hai mắt trợn tròn, cằm căng cứng vì tức giận nhưng tai đỏ bừng.

Dễ thương quá mất! Phạm Lam lớn, đưa tay véo tai : "Mềm quá!"

Dung Mộc hoảng loạn giữ chặt hai tay cô, đè xuống: "Cô uống cái gì hả?!"

"Còn cái gì nữa, rượu từ quả kỳ lân chứ ." Bạch Trạc vọng từ xa: "Có thêm cả hạt quả kỳ lân nữa, thức uống bí truyền pha riêng cho Tiểu Lam Lam đấy... Ái chà, nóng quá nóng quá!"

Hạt quả kỳ lân? Phạm Lam nhớ , thứ hình như độc tính kích thích với Thần tộc. Thảo nào cô Dung Mộc bây giờ thấy...

"Đẹp trai quá mất!”

Phạm Lam định vồ lấy mặt , nhưng Dung Mộc giữ chặt cổ tay.

Dung Mộc quát: "Ngỗi!"

Một luồng lửa ngược gió bùng lên, thiêu rụi một nửa thư viện.

Kế Ngỗi và Bạch Trạc đang giao chiến kịch liệt trong biển lửa. Thỉnh thoảng vài tia sét nhỏ quấn quanh Dung Đao, nhưng đều ngọn lửa nuốt chửng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-105-day-la-su-diu-dang-bam-sinh-cua-anh-ay.html.]

[Dung Đao! Giải ấn!]

Tam Muội Chân Hỏa bốc lên ngùn ngụt, cả thư viện hóa thành tro bụi trong tích tắc.

"Bạch Trạc! Thuốc giải ?!”

Kế Ngỗi gầm lên, điên cuồng vung đao c.h.é.m tới.

Thân hình Bạch Trạc di chuyển thoăn thoắt trong lửa. Áo choàng cháy hết, chỉ còn chiếc váy ngủ voan đen. Chất liệu kỳ lạ của chiếc váy khiến nó càng rực rỡ hơn trong lửa, lấp lánh như ngọc trai đen.

"Yên tâm, rượu là phiên bản cải tiến, kiểm soát liều lượng , điên , chỉ hưng phấn quá đà thôi." Mắt Bạch Trạc lúng liếng : "Lời Ngỗi , vẫn luôn ghi nhớ trong lòng mà."

Lửa trong mắt Kế Ngỗi càng bùng lên dữ dội, đao khí cuộn thành cơn lốc xoáy.

Sắc mặt Bạch Trạc cuối cùng cũng biến đổi: " gì cô ! Tìm chỗ nào nhiều gió cho tỉnh rượu là xong... Má ơi, c.h.é.m thật đấy ?!"

"C.h.ế.t hối cải!”

Kế Ngỗi gầm lên. Ngọn lửa Dung Đao phình to gấp mười , như cơn sóng thần ập xuống bộ tẩm cung Điện Diêm La.

"Đừng! Chờ ... Vãi chưởng!"

Bạch Trạc kinh hãi, cả biển lửa cuốn phăng .

Tẩm cung tráng lệ nổ tung thành từng chùm pháo hoa rực rỡ, thắp sáng cả bầu trời Địa Giới.

"Kế Ngỗi oai phong quá!”

Phạm Lam giơ tay hô lớn: "Cố lên! Ha ha ha! Woa woa..."

kịp hét hết câu, cô bế thốc lên lưng Tứ Phương Liệt Hỏa Thú. Dung Mộc ngay phía , vòng tay qua cô nắm lấy dây cương, quất mạnh một cái.

"Giá!"

Tốc độ xuất phát quá nhanh khiến xương sống Phạm Lam kêu "rắc" một tiếng, lưng đập mạnh lòng Dung Mộc. Mùi sương mai bao trùm lấy cô, khiến cô thở phào nhẹ nhõm, mềm nhũn dựa hẳn .

Tim Dung Mộc đập nhanh đến đáng sợ, thình thịch thình thịch dội lưng cô. Mu bàn tay nắm dây cương nổi đầy gân xanh và đang run rẩy.

Phạm Lam nhớ , sợ độ cao.

Cô vỗ nhẹ lên tay trấn an: "Đừng sợ, em bảo vệ ."

Dung Mộc hít một khí lạnh, giật mạnh dây cương. Con thú lượn một vòng lao thẳng xuống đất.

Phạm Lam thấy Nhật Khuê của Địa Giới đang chỉ ba giờ sáng.

Đến giờ ngủ . cô chẳng thấy buồn ngủ chút nào, não bộ hưng phấn tột độ, nóng ran. Cô bỗng ... khỏa chạy nhảy một vòng. Ý tưởng tồi, nơi rộng lớn thế , chạy rông chắc lắm.

Phạm Lam sằng sặc, bắt đầu cởi cúc áo.

"Cô cái trò gì ?!" Giọng Dung Mộc nổ tung bên tai.

"Cởi..."

Chưa hết câu, cô Dung Mộc bế xốc khỏi lưng thú, đè nghiến xuống đài quan sát Nhật Khuê.

Giây tiếp theo, chiếc áo hoodie trùm kín đầu cô, quấn chặt lấy cô. Dung Mộc nhanh tay dùng tay áo trói cô cứng ngắc như một cái kén, nghiến răng kèn kẹt.

"Nóng quá."

Dung Mộc cau mày, đặt tay lên trán cô. Lần kéo dài tay áo để ngăn cách nữa, lẽ vì bên trong chỉ mặc sơ mi, tay áo đủ dài.

"Lát nữa sẽ thôi." Anh thu tay , thở phào nhẹ nhõm.

"Ồ...”

Phạm Lam cựa quậy: "Dung Mộc, chật quá."

"Ráng chịu ..." Vành tai Dung Mộc đỏ lựng lên.

Anh đỏ mặt cái gì chứ? Phạm Lam nghiêng đầu . Dung Mộc vội lảng tránh ánh mắt, yết hầu trồi sụt liên tục như đang cố kìm nén điều gì.

Gió Địa Giới thổi bay mái tóc mềm mại, để lộ vầng trán ngọc ngà và hàng mi đen dài của . Phạm Lam nhớ hình ảnh của vạn năm , cũng luôn cụp mắt giấu tâm tư như thế.

Hình như trói chặt quá, lồng n.g.ự.c Phạm Lam đau âm ỉ, như kim châm tim.

"Đau."

Dung Mộc giật , hoảng hốt cởi nút thắt tay áo: "Đau ở ?"

Phạm Lam luồn tay trong ống áo rộng thùng thình, vỗ vỗ n.g.ự.c trái: "Đau lòng."

Dung Mộc sững sờ. Anh im lặng cô, ánh mắt phủ một lớp sương mờ ảo đầy quyến luyến.

Tim Phạm Lam thắt : "Tại bao giờ ? Không cho em, cũng cho Kế Ngỗi?"

Trong mắt Dung Mộc dâng lên một tầng nước mỏng manh.

"Ta sợ..." Anh thì thầm: "Nếu , sẽ đổi tất cả những điều ..."

Lời hết, nhưng Phạm Lam hiểu. Anh sợ hiệu ứng cánh bướm. Sợ nếu sai điều gì, sẽ thể khởi động Luân Hồi Cảnh, sẽ thể gặp cô và Kế Ngỗi của hiện tại.

Hốc mắt Phạm Lam nóng bừng: "Để đợi lâu như , xin ."

Ngón tay Dung Mộc khựng , tiếp tục lau mặt cho cô.

"Đừng... ham ngủ như nữa nhé."

Lúc câu đó, đang . Đáy mắt lấp lánh những giọt nước long lanh như sương mai, như ánh trăng cô tịch. Gió vờn qua mái tóc , từng sợi tóc như phát sáng.

Dung Mộc quá. Đẹp đến mức thời gian cũng ngừng trôi.

Hình ảnh Dung Mộc mắt trùng khớp với Dung Mộc của vạn năm về : cô độc mà dịu dàng, bi thương mà e thẹn.

Phạm Lam nhẹ nhàng nâng mặt lên. Cách một lớp vải áo, cô vẫn cảm nhận làn da mát lạnh như ngọc, nhưng thở của nóng rực, lướt qua mặt khiến lòng cô tê dại.

Phạm Lam từ từ, từ từ sát gần, chậm rãi nhắm mắt.

đó... cô lăn ngủ.

 

Loading...