Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 110: Thứ Hàng Này Vậy Mà Thành Tiên Rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:06
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Này , ngửi thấy mùi lắm, cô thấy gì thế?”
Ly Trạch hét lớn.
Phạm Lam: "Một trăm, , hai trăm... hơn năm trăm con Túy!"
Ly Trạch: "Cái gì?!"
Hỗn Độn: "Chít chít chít!"
"Xông lên! Xông lên!" Đám đông biểu tình hô khẩu hiệu tràn tới, nhân viên an ninh lập tức xô ngã. Oán khí của họ ngày càng đậm đặc, hình thành hàng trăm luồng khí đen, những con Túy lơ lửng đầu ngừng hấp thụ.
"Đệt.”
Phạm Lam vẽ cử chỉ mở khóa: “Giới Chú, khởi! Giới Chú, khởi!"
Giới Chú hai lớp bao trùm lấy đám đông và nhân viên bảo an. Mọi đ.â.m kết giới bật ngược trở , ngã loảng xoảng một mảng lớn. giây tiếp theo, họ đồng loạt bật dậy, tiếp tục lao đầu kết giới.
"Chú Sau Khi Kiến Quốc Không Được Thành Tinh!"
Một phù chú vàng khổng lồ chui khỏi màn hình điện thoại. Hai góc hất lên, hai góc mở như một cái hót rác lớn xúc qua. Chỉ một chuỗi hiệu ứng âm thanh "bộp bộp bộp bộp", hơn nửa Túy biến mất.
Phạm Lam: "Hỗn Độn!"
Cánh của Hỗn Độn vỗ mạnh, lượn một vòng đầu đám đông. Cái bánh bao nứt một cái miệng lớn, hút sạch những con Túy còn trong.
Ly Trạch: "Làm lắm!"
Đột nhiên, Hỗn Độn rung lên dữ dội. Sáu chiếc cánh nổ tung thành vô lông vũ biến mất trung. Cơ thể Hỗn Độn vèo một cái thu nhỏ . Phạm Lam và Ly Trạch còn kịp hét lên một tiếng rơi mạnh xuống đất.
Phạm Lam ngã đến nổ đom đóm mắt. Ly Trạch kêu "ái ui", mới bò dậy thấy một vật tròn vo rơi trúng đầu, lập tức nổi lên một cục u xanh lè. Lại là Hỗn Độn. Hỗn Độn biến thành màu xanh mực, hai mắt sưng vù, miệng ư ử, cơ thể trở nên cứng khô như một cái bánh bao mốc phơi gió.
"Hỗn Độn hỏng ?”
Ly Trạch kinh ngạc.
"Lẽ nào là trúng độc?”
Phạm Lam sợ hết hồn: “Oán khí của những con Túy đó nặng đến ?"
"Bây giờ ? Cô còn bao nhiêu pháp lực?”
Ly Trạch nhét Hỗn Độn lòng hỏi.
Phạm Lam liếc điện thoại: “Chưa đến hai nghìn hộc."
"Không thể nào!"
Họ rơi trong kết giới. Tất cả đều ngừng cử động, sững như trời trồng tại chỗ. Mắt họ biến thành dạng tinh thể thủy tinh đen, trong cổ họng phát những âm tiết thành điệu, nước dãi chảy dài theo khóe miệng, trông y hệt zombie trong phim tận thế.
Không !
Theo lý thuyết, khi Túy tiêu diệt, những nên nhanh chóng hồi phục ý thức. bây giờ, oán khí đầu họ vẫn ngừng tuôn lên trung, nữa hình thành hàng trăm Túy thể. Những con Túy đó từ từ ngọ nguậy, vị trí đầu nứt hai khe hở như sắp mở mắt.
Phạm Lam hít một khí lạnh: “Những con Túy sắp tiến hóa thành Yểm !"
Ly Trạch: "Hả?!"
Tại tốc độ tiến hóa nhanh như ?! Phạm Lam thầm nghĩ. Lẽ nào là vì pháp trận bảo hộ cơ bản của phủ Thành phố Xuân hỏng? Hay là vấn đề của Đại trận Càn Khôn Tam Tài còn tồi tệ hơn họ tưởng?
Như để chứng minh cho suy đoán của Phạm Lam, điện thoại liên tục vang lên tiếng báo động.
[Khu Bạch Hổ, phủ Thành phố Xuân xuất hiện hiện tượng oán khí dị hóa, khả năng sinh Túy lên tới 99.98%]
[Khu Chu Tước, phủ Thành phố Xuân sinh Túy thể, xin hãy mau đến chi viện]
[Khu Huyền Vũ, phủ Thành phố Xuân xuất hiện yêu tộc dị hóa, mau đến chi viện!]
Ly Trạch: "Lần náo nhiệt đây."
Phạm Lam siết chặt điện thoại, ngẩng đầu những con Yểm đang dần thành hình.
Ly Trạch: "Làm thế nào?"
Phạm Lam: "Đợi."
"Gì?"
"Yểm là phiên bản tiến hóa của Túy, cho nên khoảnh khắc Yểm thành hình cũng là khoảnh khắc nó yếu nhất."
Ly Trạch thở hắt một , bay lên trung cuộn biến thành hình cáo, ba cái đuôi dựng thẳng lên, trong miệng nén sẵn ngọn lửa nóng rực.
Phạm Lam chằm chằm những con Túy hình bầu dục. Chúng từ từ mở mắt - là mắt nhưng thực chỉ hai cái hố sâu hoắm, bên trong cuộn trào oán khí đen kịt. Chúng ngọ nguậy, quấn quýt, ăn thịt lẫn , dung hợp, dần dần hình thành một khối vật chất dạng gel khổng lồ trôi nổi lên đỉnh kết giới, biến thành một cục... khổng lồ... ừm...
Ly Trạch: "Đó là cái gì?"
Phạm Lam: "Slime pha lê?"
Con Yểm mắt trông thế nào cũng giống như slime pha lê mà trẻ con chơi. Dạng bán trong suốt, màu xám xịt, gió thổi qua lớp da bên ngoài còn run rẩy.
Ly Trạch: "Đột nhiên hết ham chiến đấu ."
Phạm Lam: "...”
“Bắn ."
Ly Trạch thở dài, tung nhảy lên, phun một luồng hồ hỏa b.ắ.n con Yểm. Con Yểm đó ngay cả một tiếng cũng kịp kêu biến mất.
Phạm Lam và Ly Trạch đưa mắt .
Ly Trạch: "Chỉ thế thôi ?"
Đột nhiên, da đầu Phạm Lam tê dại.
Nơi con Yểm biến mất tích tụ một cục vật chất dạng gel mềm nhũn, dần dần biến hình, dung hợp, hình thành một khối slime pha lê mới. Chỉ là slime pha lê màu đỏ.
Ly Trạch: "...”
Phạm Lam: "..."
Ly Trạch hét lớn một tiếng, lao tới phun một ngụm hồ hỏa. Con Yểm đó cuộn thành một cục tròn khổng lồ, lăn một vòng trong hồ hỏa, hề hấn gì mà màu sắc còn tươi hơn.
Ly Trạch: "Sao thể...”
Rìa của con Yểm phồng lên một chuỗi mụn nhỏ, như s.ú.n.g phun nước "phụt phụt phụt phụt" phun một chuỗi chất sền sệt, đổ ập xuống Ly Trạch.
"Tự Do Bình Đẳng Công Chính Pháp Trị!"
Phạm Lam ném khiên chú. Ly Trạch sự che chở của khiên di chuyển né tránh đòn tấn công, phun một luồng hồ hỏa. Lần đổi là đòn tấn công kép của con Yểm.
"Ly Trạch, lùi !”
Phạm Lam tung lên: “Chú Sau Khi Kiến Quốc Không Được Thành Tinh!"
Phù chú vàng "bẹp” một tiếng dán lên con Yểm, con Yểm thứ hai biến mất.
"Đau đau đau đau!”
Ly Trạch hét lớn đất.
Trên đầu dính một cục slime pha lê sền sệt như một cục nước mũi, thể ăn mòn hết cả lông đầu. Ly Trạch bây giờ trông như một hói nửa đầu.
"Yêu Nước Kính Nghiệp Thành Tín Thân Thiện.”
Phạm Lam thi triển Trị Dũ Chú. Slime pha lê đầu Ly Trạch biến mất, nhưng cái đầu hói thể chữa lành.
Phạm Lam: "Phụt."
Khuôn mặt lông xù của Ly Trạch xanh mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-110-thu-hang-nay-vay-ma-thanh-tien-roi.html.]
"Khụ, con Yểm dường như khi một loại tấn công nào đó thì thể miễn nhiễm với loại tấn công đó.”
Phạm Lam suy đoán.
Ly Trạch: "Đùa kiểu gì !"
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, chỉ xung quanh "phịch phịch” một trận loạn xạ. Những biểu tình đều ngã lăn đất, oán khí đầu trở nên vô cùng yếu ớt, còn lẫn cả ít nhân khí màu xám.
Ly Trạch: "Họ thế?"
"Con Yểm hấp thụ năng lượng oán khí vẫn đủ, bây giờ bắt đầu hút cả năng lượng nhân khí .”
Phạm Lam dậy, siết chặt điện thoại: “Phải nhất kích tất sát, thể cho nó cơ hội tiến hóa nữa."
Trên trung gợn lên từng lớp sóng, con Yểm thứ ba thành hình.
Lần , cơ thể nó biến thành màu đỏ rực như máu, bên trong còn lẫn tạp chất màu xám, như thể hai loại slime pha lê nhào .
Ly Trạch: "Cô còn bao nhiêu pháp lực?"
Phạm Lam: "765 hộc."
"..."
"Đối phó với con là đủ .”
Phạm Lam vung tay: “Võ Triệu Chú... Khởi!"
Tức Khâm chui khỏi màn hình điện thoại, kích động lao tới. Con Yểm đó dường như chút ngơ ngác, ngẩn nửa giây. Chính trong nửa giây đó Tức Khâm bao trọn.
"Thu!”
Phạm Lam siết chặt điện thoại vung một cái thật ngầu.
[Pháp khí bản mệnh tiêu hao pháp lực 253 hộc]
[Pháp khí bản mệnh tiêu hao pháp lực 600 hộc]
[Pháp lực của pháp khí bản mệnh đủ, sắp thu hồi]
Phạm Lam: "Thu hồi cái đầu nhà mi, !"
Ngay lúc cô hét lên câu , cánh tay cô nứt một vết, văng một vệt máu.
Ly Trạch: "Cô chảy m.á.u !"
Phạm Lam: "Chuyện nhỏ, đừng ầm lên!"
Lời còn dứt, chỉ mấy tiếng "phụt phụt phụt". Cánh tay, mu bàn tay, ngay cả trán và gò má của Phạm Lam cũng nứt . Máu men theo thái dương chảy xuống, che cả mí mắt cô.
[Pháp khí bản mệnh tiêu hao pháp lực 1 hộc]
[Pháp khí bản mệnh tiêu hao pháp lực 1 hộc] ...
Tức Khâm phồng to thêm một vòng, bề mặt ánh lên sắc quang vàng óng, cộng hưởng với thần quang của Phạm Lam. Phạm Lam hiểu rõ nguyên lý của Tức Khâm: khi tiêu hao hết pháp lực, nó sẽ tiêu hao sức mạnh tinh thần của cô; khi sức mạnh tinh thần tiêu hao đến một mức độ nhất định, sẽ tiêu hao năng lượng thần thể của cô... quả thật là phù hợp với định luật bảo năng lượng.
"Này , đừng cố quá!”
Ly Trạch gào thét vòng quanh Phạm Lam. Hỗn Độn trong lòng nhảy , màu sắc khôi phục nhưng bề mặt vẫn cứng đờ, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
"Yên tâm, sắp, xong, ...”
Phạm Lam siết mạnh ngón tay, chỉ Tức Khâm "rắc” một tiếng, xoắn thành một sợi dây thừng. Cánh tay Phạm Lam "phụt phụt phụt" nổ ba vệt máu. Ngay đó, Tức Khâm "xoẹt” một tiếng mở , ợ một tiếng rõ dài, lảo đảo chui tay phù của Phạm Lam.
Phạm Lam thở hắt một , liếc dư pháp lực.
[56 hộc]
Nguy hiểm thật.
"Chít chít chít chít!" Hỗn Độn nhảy tưng tưng đầu Phạm Lam. Ly Trạch huyễn hóa thành hình , một tay tóm lấy cánh tay Phạm Lam: “Cô chứ?!"
"Không .”
Phạm Lam tiện tay lau vết máu. Da của cô lành với tốc độ mắt thường thể thấy, bề mặt da ánh lên một lớp thần quang nhàn nhạt, cho làn da cô trông như ngọc.
Phạm Lam sờ sờ cánh tay, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Không là ảo giác của cô , dường như mỗi sử dụng Tức Khâm quá tải, tốc độ nâng cấp thần thể của cô ngày càng nhanh hơn. Ban đầu cô từ cấp cơ bản lên cấp phổ thông mất gần một năm, nhưng từ cấp phổ thông lên cấp nguyên, cô chỉ mất hai tháng.
Lẽ nào Tức Khâm còn chức năng giúp cô tu luyện thần thể?
Phạm Lam nghiêm túc nghĩ một lúc, cảm thấy thể là ảo giác của . Dù thì theo kinh nghiệm của cô, chuyện thế tuyệt đối đến lượt cô.
Ly Trạch cầm hai cánh tay của Phạm Lam xem một lúc lâu, khi xác định tìm thấy bất kỳ vết thương nào mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu đầu những đất, gãi gãi đầu: “Những bây giờ?"
Phạm Lam quan sát "khí" của họ. Oán khí gần như biến mất, nhưng nhân khí cũng vô cùng yếu ớt.
"Đưa đến Bệnh viện Trung ương Tam Giới .”
Phạm Lam : “ tìm Cơ Đan mượn một đám tường vân...”
"Chít chít chít!" Hỗn Độn đột nhiên hét lớn.
Một bật dậy, ngay đó là thứ hai, thứ ba, mười , một trăm . Một phần ba đều nhảy dựng lên, đầu họ hình thành những xoáy oán khí mới.
Ly Trạch: "Vãi, hồi kết !"
Hỗn Độn: "Chít chít, chít chít u u chít chít!"
Phạm Lam: "Phải dùng Tịnh Hóa Chú để thanh lọc oán khí của họ, nếu là nhổ cỏ nhổ tận gốc."
Ly Trạch: "Vậy cô mau lên !"
Hỗn Độn: "Chít chít!"
Phạm Lam: "Không đủ pháp lực...”
Ầm!
Một luồng ánh sáng vàng từ trời giáng xuống, trung hóa thành vô kiếm quang nhỏ li ti, lơ lửng xung quanh kết giới.
"Phạm Lam, gỡ kết giới.” Một hét lớn từ .
Là viện binh!
Phạm Lam mừng rỡ, nhanh chóng gỡ kết giới. Chỉ thấy những kiếm quang vàng đó bay tới, lơ lửng phía huyệt Bách Hội của , huyễn hóa thành từng tấm từng tấm phù chú màu vàng. Mọi như phù chú đó thu hút, đầu cổ ngẩng cao, cơ thể từ từ bay lên lơ lửng giữa trung, bừng lên ánh sáng trắng.
"Trí tuệ minh tịnh, tâm thần an ninh, tam hồn vĩnh cửu, phách vô tang khuynh... Giải!"
Một tiếng quát trong trẻo vang lên. Phù chú hóa thành dòng chảy ánh sáng nổ tung, cũng tan nát bộ oán khí.
Một bóng từ từ từ hạ xuống, đạo bào bay phấp phới, phất trần phiêu dật, bao phủ bởi một lớp minh quang mờ ảo.
Gót chân chạm đất, chân gợn lên một vòng khí lưu nhàn nhạt. Anh vung phất trần, cúi đầu hành lễ.
"Phạm Lam, lâu gặp, vẫn khỏe chứ."
Ba giây im lặng như tờ.
Ly Trạch: "Này , mùi tên đạo sĩ thối ...”
Hỗn Độn chảy nước miếng.
Phạm Lam .
"Đạo trưởng, kẻ sĩ ba ngày gặp bằng con mắt khác ."
, đến là Đào Khôi. Kỳ diệu hơn nữa là: “nhân khí" biến thành "tiên quang".