Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 113: Ở Đây Chỉ Có Thể Nói Thật Lòng
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:09
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình hình gì đây? Sao tự nhiên tối thui thế ?
Phạm Lam bật dậy, hoang mang quanh.
Bóng tối bao trùm lấy cô như một lớp dầu mỏ đặc quánh, cuồn cuộn ập tới từng đợt, từng đợt. Bên trong màn đêm dường như đang ẩn chứa một con quái vật bí hiểm nào đó chực chờ nuốt chửng cô. lạ , khi ập đến sát bên cạnh Phạm Lam, nó chần chừ dám tiến tới, như thể đang kiêng dè điều gì.
Đó là nhờ thần quang bộ quần áo của cô. Nó như một lớp màng mỏng màu xanh băng đang bao bọc và bảo vệ chủ nhân. Quả nhiên, bộ đồ chức năng y hệt như Long Thanh - lớp vảy rồng bảo hộ.
Phạm Lam nhanh chóng đ.á.n.h giá tình hình. Cô thử bung tỏa thần quang . Ánh sáng vàng óng từ cơ thể cô tràn ngoài. Bóng tối chạm luồng sáng bèn sợ hãi lùi , kéo theo cả gian tăm tối xung quanh rút như thủy triều xuống.
Dần dần, Phạm Lam thấy một quả cầu ánh sáng - hồn quang - đang lơ lửng đầu cô mấy chục mét. Nó nhấp nháy liên hồi như đang phát tín hiệu kêu gọi.
Trong lòng Phạm Lam đột nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả: bi thương, cô độc, như sự cộng hưởng từ sâu thẳm tâm hồn.
Rồi cô mở mắt, và gương mặt lo lắng của Dung Mộc hiện ngay mắt.
"Phạm Lam, em ?”
Dung Mộc hốt hoảng hỏi.
Phạm Lam ngẩn mất vài giây mới nhận đang gọn trong vòng tay Dung Mộc. Cô còn thấy cả khuôn mặt đen sì của Kế Ngỗi và cái nhướn mày đầy ẩn ý của Cơ Đan bên cạnh.
"Lúc nãy ..."
"Lúc nãy do luồng sáng bảo vệ của Nam Thiên Môn xung kích, hồn cô lìa khỏi xác vài giây." Cơ Đan giải thích.
"Sức mạnh tinh thần yếu quá, độ định kém.”
Kế Ngỗi bồi thêm một câu phũ phàng.
Dung Mộc gì, chỉ chằm chằm Phạm Lam, ánh mắt long lanh đầy lo lắng. Anh dường như đưa tay sờ trán cô, nhưng tay giơ lên run rẩy rụt .
Luồng sáng bảo vệ của Nam Thiên Môn ư?
Phạm Lam nhớ mang máng trong lớp bồi dưỡng, Hạo Ngọc từng nhắc qua chuyện . Nếu thần thể đạt đến cấp "Niết Bàn", khi qua cổng Nam Thiên Môn sẽ 23% xác suất "hồn lìa khỏi xác" tạm thời.
Vậy là lúc nãy cô "xuất hồn" thật ?
cảm giác đó... giống lắm. Thay vì là xuất hồn, nó giống như một giấc mơ do Thiên Nhãn mang hơn. Kể từ khi từ Địa Giới trở về, lâu lắm cô mới những giấc mơ kỳ lạ như .
Lẽ nào đó là một điềm báo tương lai? Phạm Lam rùng . Cảm giác chẳng lành chút nào.
"Này cái đám mây đằng , các bay thì bảo?" Tiếng la ó từ hàng xe mây phía vang lên.
Cơ Đan lệnh: "Xuất phát!"
Phạm Lam thẳng dậy, lúc mới rõ khung cảnh xung quanh.
Bên là biển mây mênh m.ô.n.g bát ngát, những luồng sáng vàng óng chảy trôi giữa các khe mây. Lờ mờ thể thấy chiếc la bàn khổng lồ bằng vàng ròng của Nam Thiên Môn. Vòm trời xanh biếc trong vắt, ánh nắng rực rỡ chói chang.
Sừng sững giữa đất trời là những cây cột khổng lồ màu đỏ vàng, cột rồng vàng uốn lượn. Hơi thở của rồng tạo thành những cơn lốc xoáy sắc lẹm, x.é to.ạc những đám mây xung quanh.
Đó là Phạm Trụ - cột chống trời. Giữa trời đất chỉ bốn cây như thế, tương truyền do Nữ Oa chặt bốn chân của rùa thần để dựng lên khi vá trời. Nếu Phạm Lam nhớ nhầm, tháng Chạp hàng năm là kỳ bảo trì Phạm Trụ, cần dùng thở của Rồng Thần để gia cố.
Xung quanh các cột chống trời là những tầng mây xếp chồng lên như những bậc thang khổng lồ, tráng lệ và uy nghiêm. Hàng trăm tòa kiến trúc cổ kính tinh xảo lơ lửng đó. Trước cửa mỗi tòa nhà đều treo những tấm biển ngọc, chữ vàng chạy liên tục như bảng đèn LED:
[Phân bộ 360 - Ty Giám sát Thiên Đình: Phụ trách mạch Côn Luân, khu 7]
[Phân bộ 363 - Ty Giám sát Thiên Đình: Phụ trách mạch Âm Sơn, khu 9]
[Phân bộ 366 - Ty Giám sát Thiên Đình: Phụ trách mạch Thái Sơn, khu 12]
Cứ thế kéo dài mãi. Trên đường chân trời xanh biếc còn chạy những dòng khẩu hiệu tuyên truyền cỡ lớn:
[Báo cáo công tác ngày 23 tháng Chạp - Nền tảng định của Tam Giới]
[Ty Giám sát Thiên Đình - Trực thuộc Ngọc Đế: Công chính - Công bằng - Công khai]
[Giảm thiểu khâu trung gian - Tránh sai lệch thông tin]
[Tuân thủ kỷ luật - Dữ liệu trung thực mới công đức viên mãn]
Hàng vạn đám mây chở các Thần Thổ Địa từ khắp nơi lũ lượt bay về các phân bộ Ty Giám sát. Trước cửa mỗi phân bộ là những hàng dài dằng dặc, thấy điểm cuối.
Phạm Lam há hốc mồm: "Lại xếp hàng nữa hả?!"
"Năm mươi sáu vạn cái miếu Thổ Địa khắp Cửu Châu Thất Mạch đều lên Thiên Đình báo cáo, mà Ty Giám sát chỉ năm trăm phân bộ thôi. May mắn thì xếp hàng ba bốn tiếng, xui thì xác định cả ngày." Cơ Đan thở dài ngao ngán.
Một Bà Thổ Địa khu Chu Tước lật điện thoại thông báo: "Xã Công đại nhân, sở chúng và khu Côn Luân năm nay cùng thuộc phân bộ 360. Phía ... một nghìn ba trăm sáu mươi mốt xếp ."
Mặt Kế Ngỗi đen như đáy nồi. Dung Mộc cũng thở dài thườn thượt.
Cơ Đan c.h.ử.i thề: "Đệt! Vội vàng thế mà vẫn đến muộn!"
Phạm Lam vật đám mây: "Không thể báo cáo online qua Sở Thành Hoàng ? Hiệu suất việc kiểu gì thế ?"
"Mục đích của đại hội báo cáo cuối năm là để Thiên Đình nắm bắt tình hình thực tế, tránh việc báo cáo láo qua nhiều cấp trung gian.”
Kế Ngỗi giải thích: "Đây là quy định của Thiên Điều . Điểm báo cáo chiếm 50% hiệu suất cả năm đấy."
"Thế 50% còn thì ?"
Cơ Đan đáp: "Sở Thành Hoàng chấm điểm GCV chiếm 40%, các cống hiến khác 10%."
Phạm Lam cạn lời. Hóa cái KPI tu tiên khổ sở của Đào Khôi chỉ chiếm 10% thôi ? là kiếp thuê khổ sai mà.
Cơ Đan lôi lò nướng , nhiệt tình rủ Kế Ngỗi mở tiệc BBQ ngay tại chỗ. Phạm Lam ban đầu còn ngại, nhưng đầu thì thấy các đồng nghiệp xung quanh cũng chẳng : thì nướng thịt, nấu lẩu, picnic, thậm chí còn hát hò nhảy múa tưng bừng. Trong chốc lát, cả tầng trời thứ ba mươi ba biến thành cái chợ vỡ, tràn ngập khí lễ hội.
Đây đích thị là tiệc tất niên ngoài trời còn gì!
Phạm Lam tặc lưỡi. Thôi kệ, dù cũng Cơ Đan bao, tội gì ăn.
Thế là, họ ăn thịt nướng, uống Coca, nhích từng chút một trong làn khói xe mây mù mịt. Ăn liên tục bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng họ cũng lết đến cửa phân bộ 360.
Nhìn gần, Ty Giám sát tuy quá đồ sộ nhưng cực kỳ tinh xảo. Từ mái hiên, ngói, tường, cột cho đến con thần thú canh cửa đều bằng ngọc phát sáng lấp lánh, toát mùi tiền nồng nặc.
Đây là Thiên Đình khoe của , mà là do tất cả vật liệu xây dựng đều là Ngôn Linh Ngọc - loại ngọc đặc sản của núi Bất Chu, khả năng phân biệt thật giả. Ở đây, ngay cả Ngọc Đế cũng thể dối nửa lời. Mọi liệu gian lận đều sẽ vạch trần ngay lập tức.
"Thực một kẽ hở đấy. Ngôn Linh Ngọc thể ép chuyện." Cơ Đan thì thầm truyền kinh nghiệm cho Phạm Lam: "Cho nên bí kíp là: Tất cả dựa liệu báo cáo, tuyệt đối nhảm. Im lặng là vàng."
" đấy, cấm mở miệng! Nói hớ một câu đại bất kính là gánh nổi hậu quả ." Một Bà Thổ Địa khu Chu Tước trừng mắt nhắc nhở thêm.
"Khụ, sẽ cố gắng.”
Phạm Lam gật đầu lia lịa.
"Mời Miếu Thổ Địa khu Chu Tước báo cáo..." Thần quan dẫn đường hô lớn.
Cơ Đan chỉnh y phục, dẫn theo tám vị Bà Thổ Địa hùng dũng tiến .
Kế Ngỗi hỏi nhỏ: "Anh Mộc, đoán năm nay lão Khổng Tước sẽ trụ mấy giây?"
Dung Mộc chỉ đáp.
Phạm Lam tò mò: "Vụ tích gì ?"
Kế Ngỗi nhướn mày, giơ năm ngón tay lên đếm ngược: "5, 4, 3, 2, 1..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-113-o-day-chi-co-the-noi-that-long.html.]
"DỰA VÀO CÁI GÌ MÀ BÁC ĐƠN XIN TUYỂN DỤNG CỦA TÔI HẢ?! tuyển một đầu bếp giỏi như Kế Ngỗi thì gì sai?! Đã nộp đơn 200 năm , các ăn kiểu gì thế hả?!"
Tiếng gầm giận dữ của Cơ Đan x.é to.ạc gian yên tĩnh của Ty Giám sát.
"Tin cắt nguồn cung cấp xe mây của các ?! Dù các là tộc Phượng Hoàng thì ? Xem thường tộc Khổng Tước chúng ? Có giỏi thì đây solo! Ai sợ ai! Đừng cản ! Hôm nay nhất định ... Buông !!!"
Phạm Lam trố mắt ngạc nhiên. Kế Ngỗi bĩu môi, còn Dung Mộc lắc đầu khổ.
Cánh cửa lớn mở toang, tám vị Bà Thổ Địa hì hục khiêng Cơ Đan đang giãy giụa chạy ngoài, vội vàng tống lên xe mây. Vừa rời khỏi phạm vi Ty Giám sát, Cơ Đan rùng một cái như thoát khỏi lời nguyền, lập tức im bặt, mặt mày hối hận tột độ.
Các Bà Thổ Địa mặt đầy vạch đen: "Xã Công đại nhân , việc tuyển dụng thuộc thẩm quyền của Ty Giám sát, đó là việc của Trung tâm Nguồn lực mà!"
"Khụ, nhất thời nhịn ." Cơ Đan lúng túng: "Dù sếp sòng của bọn họ đều là tộc Phượng Hoàng cả, mắng chỗ nào chả thế."
"Mời Miếu Thổ Địa khu Thanh Long báo cáo..."
Kế Ngỗi sang Phạm Lam nhắc nhở: "Ngậm miệng ."
Dung Mộc vỗ vai cô: "Thả lỏng ."
Phạm Lam hít sâu một , theo chân hai bước lên những bậc thang dài, tiến đại điện.
Cô cứ ngỡ bên trong sẽ lộng lẫy lắm, ai dè chỉ là một cái sảnh bình thường, ngoài việc ánh sáng chói chang thì chẳng gì đặc biệt. Chính giữa là một chiếc bàn ngọc dài, phía ba vị thần quan trẻ tuổi nghiêm trang. Người giữa là Phi Loan thượng thần - quen cũ từng xuống thanh tra sở của họ.
"Kính chào Thượng Thần Dung Mộc, Kế Ngỗi thượng thần, Phạm Lam trung thần." Phi Loan và hai vị thần quan dậy hành lễ.
Ba đáp lễ xuống. Ghế bằng ngọc mát lạnh, khá thoải mái.
Kế Ngỗi lắc điện thoại, sáu luồng sáng vàng bay , hóa thành những tập tài liệu dày cộp mặt ba vị giám khảo.
Hai vị thần quan hai bên cắm cúi kiểm tra. Phi Loan thượng thần hiền hậu Kế Ngỗi:
"Năm nay Kế Ngỗi thượng thần bổ sung gì ?”
Kế Ngỗi lắc đầu lạnh lùng.
"Có ý kiến đề xuất gì cho Thiên Đình ?" Lắc đầu.
Phi Loan dường như gì đó nhưng thôi. Bà chuyển sang Dung Mộc: "Thượng Thần Dung Mộc thì ?”
Dung Mộc lắc đầu.
"Có đề nghị gì về quản lý ?" Lắc đầu.
"Về chính sách của Ngọc Đế?" Lắc đầu.
Phạm Lam bên cạnh chán quá ngáp một cái rõ to.
Ánh mắt Phi Loan vèo một cái ghim chặt cô: "Phạm Lam trung thần thì ?"
Phạm Lam miệng còn kịp khép, định "Không", nhưng lời thốt là: " buồn ngủ quá, mệt c.h.ế.t . Các thể việc nhanh gọn lẹ, bớt mấy câu sáo rỗng ?"
Không gian chìm im lặng c.h.ế.t chóc.
Phạm Lam vội bịt miệng. muộn. Phi Loan và hai vị thần quan mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô, cô chằm chằm.
Toang !
Dung Mộc và Kế Ngỗi cô đầy bất lực.
Phi Loan như mụ phù thủy dụ dỗ trẻ con: "Phạm Lam trung thần, ý kiến gì về chế độ quản lý của Thiên Đình ? Cứ thoải mái, gì cũng !"
Bà còn hiệu cho hai thư ký chuẩn giấy bút ghi chép nhiệt tình.
Phạm Lam buột miệng: "Có thể tăng lương cho Thổ Địa ?”
“... Ngoài thì ?"
" ngứa mắt lão Hòa Uyên lắm, điều ông chỗ khác ?" Hai nam thần quan phì .
"... Còn gì nữa?”
“Tiền ăn của con Hỗn Độn thanh toán nhanh lên chút ? Chúng ứng 20 vạn đấy."
"... Cái chúng sẽ kiến nghị, nhưng thuộc thẩm quyền...”
“Biết ngay là các vô dụng mà, thế thì hỏi cái quái gì."
Nụ của Phi Loan giật giật: "... Còn gì nữa ?"
"Vụ Điện Diêm La cháy , Thiên Đình xử ép quá đáng! Rõ ràng chúng dồn đường cùng mới phản kháng, bắt đền chúng ?! Dung Mộc nhà xinh hiền lành, Kế Ngỗi trai đáng yêu thế , chẳng lẽ để yên cho mụ Bạch Trạc trêu ghẹo ? Chúng là tự vệ chính đáng... Ưm ưm ưm!"
Phạm Lam bịt miệng, nhưng là Dung Mộc và Kế Ngỗi lao bịt. Mặt Dung Mộc đỏ bừng như gấc chín, còn trán Kế Ngỗi nổi gân xanh cuồn cuộn.
Phi Loan và hai vị thần quan há hốc mồm kinh ngạc.
"Vãi chưởng! Bạch Trạc 'chơi lớn' thật đấy!”
“Biết ngay là biến căng mà!”
“Kể chi tiết chơi các vị!"
Ba giây im lặng ngượng ngùng trôi qua.
Kế Ngỗi lườm ba vị giám khảo cháy mắt. Cả ba lập tức im bặt.
Phạm Lam nhớ khỏi Ty Giám sát bằng cách nào. Cô chỉ lúc xe mây về nhà, ánh mắt Kế Ngỗi cô như băm vằm trăm mảnh.
"Tiểu Lam Lam, rốt cuộc cô khai cái gì thế?" Cơ Đan tò mò ghé sát hỏi.
Phạm Lam cúi gằm mặt, dám ho he nửa lời.
Kế Ngỗi trừng mắt dọa Cơ Đan, Khổng Tước rụt cổ .
"Về nhà thôi.”
Dung Mộc mệt mỏi , dáng vẻ mong manh như sắp gió thổi bay.
Cơ Đan lệnh khởi hành. xe mây mới nổ máy "phành phạch" hai tiếng thì một đám mây khác xé gió lao tới, phanh "kít" một cái ngay mặt Phạm Lam.
Một ông lão râu tóc bạc phơ nhảy xuống, chống nạnh quát lớn:
"Con ranh Phạm Lam ? Dám cướp đồ của ? Ra đây solo mau!"
Lại là tổ sư gia phái Mao Sơn - Đào Cảnh.
Tác giả:
Dung Mộc OS: Xấu, hổ quá .
Kế hoạch OS: Một đời minh của
Phi Loan OS: thấy gì thế?! Phấn khích quá aaaaaa!