Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 114: Vị tân thần nở ra từ trứng

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:10
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

________________________________________

Tam thập tam thiên đang sôi trào như cái chợ vỡ.

Các vị Thần đang xếp hàng, buôn chuyện, ăn lẩu, bàn giao công việc chuẩn về nhà... tóm , tất cả đám thần chức cơ sở chỉ trong chốc lát trở nên hưng phấn tột độ. Họ tranh cưỡi mây vây quanh hóng hớt, chen chỗ thì xếp chồng lên . Chỉ trong vòng vài phút, đám đông vây kín nhóm Phạm Lam còn kẽ hở, biến đám mây khổng lồ trông như một cái ống giặt ủi nhồi nhét quá tải.

"Mẹ ơi, xếp hàng mốc cả mép, cuối cùng cũng trò vui để xem !"

"Này bên , chia chút hạt dưa coi!"

"Nồi lẩu thêm hai món, cho thêm hai đĩa thịt dê với thịt bò !"

"Quất linh khí Thiên Sơn Mạch đây, ai mua , đại hạ giá!"

"Ai đấy, ai đấy? Ai đang đ.á.n.h bên thế?"

"Chả , nhưng dám động thủ ngay tại Tam thập tam thiên thì chắc chắn là một nhân vật 'máu mặt' !"

Trái ngược với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, mấy nhân vật chính Tường Vân bình tĩnh đến lạ thường.

Cơ Đan tấm tắc: "Tiểu Lam Lam, cô thật sự cướp của Cục Nghiên cứu Kỹ thuật Tam Giới ? Quá đỉnh!"

Kế Ngỗi nhạt: "Hơ hơ."

Dung Mộc thở dài thườn thượt.

Phạm Lam thầm than: Mệt tim quá mất.

Đào Cảnh hét lên một tiếng, thấy đối phương phản ứng càng nổi trận lôi đình: "Phạm Lam, cô là kẻ dám dám nhận đấy chứ?!"

Phạm Lam bước lên, chắp tay thi lễ: "Đào Cảnh Thượng Thần, chuyện kể dài dòng, là chúng tìm một chỗ yên tĩnh từ từ bàn bạc ?"

Đào Cảnh khựng : "Cô là Phạm Lam?"

Phạm Lam: "Vâng."

"Sao cô quen quen nhỉ?"

"......"

Đào Cảnh sờ trong tay áo, lôi một cặp kính lão đeo lên, đột nhiên vỗ đùi cái đét: " nhớ ! Cô là Tức Khâm!"

Tiếng kêu thốt , đám Thần chúng "ăn dưa" xung quanh lập tức bùng nổ hai.

"Tức Khâm?! Là cái pháp khí thu phục thượng cổ hung thú Hỗn Độn á?!"

"Là món pháp khí xếp hàng chiến lực mạnh nhất Tam Giới, ngang hàng với Thương Kiếm và Dung Đao ?"

"Là thứ thể khiến Người, Thần, Ma, Yêu, Quỷ đều hóa thành hư vô hả?!"

"Hóa là Bà Thổ Địa nhà Dung Mộc Thượng Thần!"

"Oa ha ha ha ha, chuyến hóng hớt đúng là uổng công mà!"

"Tức Khâm ? Cho xem với!"

"Dung Mộc Thượng Thần ?"

"Kế Ngỗi Thượng Thần, cho xin miếng thịt nướng !"

"Này cái ông đằng , xuống , che hết cả tầm !"

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì đang diễn thế !

"Ha ha ha ha ha, thật là chọn ngày bằng gặp ngày! Hôm nay sẽ đấu với cô một trận. Nếu thua, sẽ thừa nhận Đào Khôi là đồ của cô!" Đào Cảnh hét lớn đầy phấn khích.

Phạm Lam vội can ngăn: "Khoan , chuyện nhận Đào Khôi đồ là do chút hiểu lầm, chúng thể tìm cách hủy bỏ mà..."

Đào Cảnh ngắt lời: "Còn nếu cô thua, cô nhất định giao Tức Khâm cho nghiên cứu!"

Phạm Lam: "..."

Cái rắm ! Tại hứa với ông chứ?!

"Đánh ! Đánh !"

"Chiến thôi! Chiến thôi!"

Đám quần thần hóng hớt bên ngoài chỉ sợ thiên hạ đủ loạn, hò reo cổ vũ nhiệt tình.

Phạm Lam thậm chí còn thấy thần quan của Ti Giám sát, nhưng gã chẳng những ý định duy trì trật tự mà còn chọn một chỗ nhất để xem kịch vui.

Cơ Đan thì thầm: "Tiểu Lam Lam, cẩn thận đấy. Đào Cảnh là một lão già điên cuồng nghiên cứu pháp khí của Cục Nghiên cứu Kỹ thuật Tam Giới, ông thể điều khiển hơn một vạn loại pháp khí khác ."

Kế Ngỗi: "Về nhà thôi."

Dung Mộc: "Ừ."

Cơ Đan bắt ánh mắt của Kế Ngỗi, lập tức điều khiển mây rút lui chiến thuật.

Khán giả thấy thì ồ lên tiếc nuối.

"Sao rụt vòi nhanh thế?"

"Xem cái danh Tức Khâm cũng chỉ là hữu danh vô thực thôi."

"Thế mà còn dám xưng là ngang ngửa với Thương Kiếm và Dung Đao, thấy tám phần mười là c.h.é.m gió ."

Phạm Lam thấy những lời đó thì m.á.u nóng dồn lên não, ứng chiến ngay lập tức. nghĩ đến cái "hố đen" nuốt pháp lực Tức Khâm và món nợ khổng lồ 1,6 tỷ hộc, cô lập tức xìu xuống như quả bóng xì .

Là một vị Thần nghèo kiết xác đáy xã hội, cô quyền bốc đồng chứ.

Đào Cảnh thấy đối thủ định chuồn thì cuống lên, vội vàng đuổi theo làn khói mây của Cơ Đan để chặn đường.

"Cô sợ dám đ.á.n.h chứ gì? Vậy thì mau trả Đào Khôi đây, đó là đồ của ..."

"Đào Khôi là đồ của Phạm Lam." Một giọng bất ngờ vang lên.

Tường Vân phanh gấp "kít" . Phạm Lam ngạc nhiên đầu.

Câu đó của Cơ Đan ham vui, cũng chẳng của Kế Ngỗi độc miệng, mà thốt từ miệng Dung Mộc hiền lành.

Chỉ thấy thẳng , hai tay vẫn giấu trong ống tay áo rộng thùng thình bay phấp phới trong gió, đôi mắt to mở trừng trừng, biểu cảm trông cực kỳ hung.

Phạm Lam choáng váng.

Dung Mộc cái quái gì thế?!

"Đồ của Phạm Lam, ai cướp.”

Kế Ngỗi bồi thêm một câu chắc nịch.

Phạm Lam: "..."

Kế Ngỗi, hùa theo cái gì nữa ?!

Cơ Đan huýt sáo một tiếng rõ to: "Tiểu Lam Lam, chiến ! Pháp lực bao hết, 50 vạn hộc đủ ?!"

50 vạn hộc!

Phạm Lam thấy con đó thì tỉnh cả , lập tức xắn tay áo lên: "Đánh thì đánh, ai sợ ai!"

Hai mắt Đào Cảnh sáng rực như đèn pha. Ông vung điện thoại lên, chỉ thấy ánh sáng vàng b.ắ.n giữa trung. Phía ông hiện hơn trăm loại pháp khí: đao, kiếm, kích, rìu, móc, xoay... đủ cả. Còn loại pháp khí hình thù kỳ quái tên, tất cả xếp thành một vòng tròn bao quanh ông với bán kính ít nhất năm mươi mét, trông y hệt một cái đuôi khổng tước xòe .

Khán giả xung quanh ồ lên: "Wow!"

Sắc mặt Cơ Đan đổi: "Quá phô trương !"

Kế Ngỗi khoanh tay, mặt lạnh tanh chút cảm xúc. Dung Mộc thì chớp chớp mắt, mỉm nhẹ nhàng.

Cánh tay Phạm Lam chấn động, điện thoại mở khóa: "Võ Triệu Chú... Khai!"

Cái chăn san hô hình heo Peppa màu hồng phấn lao vút khỏi màn hình. Chỉ trong nháy mắt, diện tích của nó phình to lên mấy trăm mét vuông, gào thét lao về phía Đào Cảnh. Đào Cảnh chỉ kịp hét lên một tiếng "Giải!", thì Tức Khâm bọc trọn cả lẫn đống pháp khí hổ lốn , tạo thành một cái bao tải màu hồng khổng lồ.

Tam thập tam thiên tĩnh lặng trong hai giây, đó bùng nổ những tiếng la hét kinh hãi.

"?!!!"

"Cái quái gì thế ?!"

"Một con lợn màu hồng ư?"

Phạm Lam siết chặt nắm đấm, màn hình điện thoại đang nhảy tin nhắn liên hồi.

[Pháp khí bản mệnh tiêu hao 5.000 hộc]

[Pháp khí bản mệnh tiêu hao 5.800 hộc]

[Pháp khí bản mệnh tiêu hao 11.500 hộc]

"Phụt!" Cái chăn san hô phun một thứ gì đó, nấc cụt một cái chui tọt điện thoại.

Vật thể phun vẽ một đường parabol chuẩn xác trung rơi bịch xuống đám mây. Tóc tai rối bù, quần áo rách tả tơi... đó chính là Đào Cảnh. Ngoài ông , còn bất cứ thứ gì khác rơi xuống... tất cả đống pháp khí đều biến mất còn một chút tăm tích.

Phạm Lam giơ hai ngón tay hình chữ V: " thắng."

Một giây, hai giây, ba giây trôi qua trong tĩnh mịch. Đám đông vây xem dạt thật xa. Một sự im lặng quái dị bao trùm bộ Tam thập tam thiên. Ánh mắt tất cả Thần tộc Phạm Lam đều đổi... kinh ngạc, hoảng sợ, và nhiều hơn cả là sự kiêng kỵ.

Bầu khí quái đản khiến Phạm Lam dựng cả tóc gáy.

Đột nhiên, một tiếng chuông trầm hùng vang lên bầu trời.

Những đám tường vân cuồn cuộn trải khắp chân trời. Các thần quan mặc lễ phục chỉnh tề san sát mây. Lễ phục của họ trông như triều phục cổ đại, cực kỳ bay bổng và hoa lệ. Phạm Lam thấy Tường Vân bảy màu của Dương Tiễn, Phong Hỏa Luân của Na Tra, thậm chí còn thấy cả Cao Lộ. Phía đoàn là một đám mây dày đặc biệt, trắng muốt tì vết, viền mây khảm ánh nắng ban mai rực rỡ. Hạo Ngọc ở đầu mây, đầu đội ngọc quan, khoác cẩm bào, chậm rãi vỗ tay tán thưởng.

"Không hổ danh là Tức Khâm chấn động Tam Giới, quả thực lợi hại!"

Các vị Thần hồn, đồng loạt khom thi lễ.

"Cung nghênh Ngọc Đế!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-114-vi-tan-than-no-ra-tu-trung.html.]

"Đều miễn lễ.”

Hạo Ngọc ha hả vẫy tay, hạ xuống đầu mây, lơ lửng đối diện Dung Mộc: "Dung Mộc, đơn vị của khanh sở hữu pháp khí độc nhất vô nhị , quả là niềm vui lớn của Tam Giới chúng ."

Dung Mộc đáp lễ: "Ngọc Đế quá khen."

Cũng ảo giác , nhưng ngay khi lời của Hạo Ngọc thốt , bầu khí tại Tam thập tam thiên lập tức đảo chiều. Sự nặng nề biến mất, đó, ánh mắt chúng Thần Phạm Lam đồng loạt chuyển thành sự ghen tị và ngưỡng mộ.

Phạm Lam thầm nghĩ: Mẹ ơi...

Phi Loan Thượng Thần cưỡi mây hạ xuống, cung kính bẩm báo: "Bẩm Ngọc Đế bệ hạ, đại hội báo cáo ngày hăm ba tháng Chạp gần kết thúc. Dữ liệu báo cáo trình bày xong."

Hạo Ngọc xua tay: "Không vội, trẫm tới đây là vì một chuyện quan trọng khác."

Nói xong, ngài vung tay áo lên. Một pháp trận màu vàng kim hiện giữa trung, trông giống như pháp trận Nam Thiên Môn thu nhỏ vài . Nhiều tầng pháp bàn chậm rãi với tốc độ khác , tám cây cột vàng giáng xuống, vây thành một gian đặc biệt. Một quả trứng từ từ hạ xuống từ trung tâm pháp trận, lơ lửng giữa các cột vàng.

Chúng Thần ồ lên ngạc nhiên.

Cơ Đan thắc mắc: "Cái gì thế ? Trứng khủng long khổng lồ ?"

Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi liếc , đều sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Đây rõ ràng là quả "Trứng Thần" mà Hạo Ngọc cho họ xem.

lúc quả trứng giống . Dưới lớp vỏ trứng lờ mờ hiện lên những hoa văn màu vàng kim. Ở chính giữa, một luồng ánh sáng vàng yếu ớt đang nhảy múa, dường như đó là nhịp tim của quả trứng.

"Quả trứng hình thành nhờ sự hội tụ linh khí của Tam Giới. Theo tính toán của trẫm, nó thể t.h.a.i nghén một vị tân Thần từng từ thuở khai thiên lập địa đến nay." Giọng của Hạo Ngọc vang vọng khắp Tam Giới: "Hôm nay chính là ngày chúng Thần Tam Giới chứng kiến sự đời của vị tân Thần ."

Theo lời ngài , tốc độ phát sáng của quả trứng ngày càng nhanh. Hoa văn vàng kim dần hiện rõ vỏ trứng. Biển mây hình xoắn ốc hạ thấp xuống, tạo thành một cái phễu mây khổng lồ, dường như đang rót năng lượng bên trong quả trứng.

Chúng Thần nín thở chờ đợi, mắt rời nửa giây.

Đột nhiên, một luồng sáng rực rỡ từ hạ giới phá mây bay lên, lượn vài vòng trung chui tọt biển mây xoắn ốc, ngưng tụ thành một luồng sáng chảy thẳng lòng trứng.

Cơ Đan thốt lên: "Vãi chưởng, cái gì ?"

Phạm Lam dụi dụi mắt. Nếu cô nhầm thì ánh sáng giống với hồn quang của nhân tộc giá trị công đức cao.

Lòng quả trứng đột nhiên bừng sáng, hoa văn vàng kim vỏ nổi lên rõ rệt. Thân trứng rung lắc dữ dội, tám cột rồng vàng cũng rung lên bần bật. Pháp trận kêu một tiếng "rắc", nghiêng hẳn sang một bên. Biển mây xoắn ốc mất kiểm soát tản , che khuất cả bầu trời. Tam thập tam thiên bỗng chốc tối sầm .

Các vị Thần hoảng loạn.

"Chuyện gì đang xảy ?"

"Cảm giác chút nào!"

Hạo Ngọc biến sắc, hô lớn: "Dương Tiễn!"

Từ trán Dương Tiễn b.ắ.n một tia sáng chiếu thẳng vỏ trứng.

"Năng lượng ấp nở đủ, thể ngưng tụ thần quang!"

Hạo Ngọc bay vút lên, đầu ngón tay ngưng tụ thần quang truyền thẳng trứng, nhưng chỉ nửa giây ánh sáng vàng bật ngược trở .

"Trứng thuộc hệ Mộc, Mộc sinh Thủy, cần thần quang hệ Thủy!”

Dương Tiễn hét lớn.

"Để !”

Dung Mộc tung bay lên, ngưng tụ thần quang màu băng lam rót . Quả trứng khẽ run lên một chút, nhưng giây thần quang của cũng đẩy ngoài.

"Dương Tiễn, chuyện là thế nào?!”

Hạo Ngọc quát lớn.

Dương Tiễn dùng Thiên Nhãn quét qua vỏ trứng, nhướng mày gọi to: "Phạm Lam!"

Phạm Lam chỉ cảm thấy một lực vô hình túm lấy cổ áo . Mắt cô hoa lên, vèo một cái thấy đang đám mây bảy màu của Dương Tiễn.

"Cô thử xem .”

Dương Tiễn gấp.

Phạm Lam lau mồ hôi lạnh, chằm chằm quả trứng.

Hoa văn mặt vỏ trứng lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng bên trong tỏa dữ dội, trứng run rẩy liên hồi. Nhìn vấn đề gì, khi nào...

Phạm Lam buột miệng: "Trông nó vẻ đang sợ, lạnh nhỉ?"

Biểu cảm của Dương Tiễn lúc trông như chỉ đạp Phạm Lam một cái cho rảnh nợ.

"Đừng nóng, đừng nóng, để kỹ chút!”

Phạm Lam nín thở ngưng thần, nheo mắt .

Âm thanh xung quanh dần biến mất. Phạm Lam cảm giác cơ thể ngày càng nhẹ bẫng, tầm mắt cô xuyên qua lớp vỏ trứng, xuyên qua lớp ánh sáng vàng. Thần thức của cô chui bên trong, mắt hiện một luồng sáng nhấp nháy giữa lòng trứng.

Đó là một khối ánh sáng to cỡ quả bóng rổ, màu sắc tinh khiết, mang cảm giác mềm mại. Phạm Lam thấy những âm thanh nhỏ, dường như ai đó đang chuyện...

[Đây là ? Mẹ ơi? Bố ơi? Ly Trạch? Cậu ở đó ?]

Mẹ kiếp?!

Phạm Lam kinh hãi tột độ.

[An... An?]

[Chị... Phạm Lam?]

Ánh sáng vàng mắt Phạm Lam nổ tung. Đầu cô ong lên một tiếng, thần thức đ.á.n.h bật ngoài. Thủ phù tay cô bỗng trở nên nóng bỏng, nóng đến mức cô suýt cầm nổi. Tức Khâm giãy giụa thoát khỏi màn hình điện thoại, nhanh như chớp chui giữa các cột rồng vàng, trùm kín lấy quả trứng với một tiếng "rắc".

Tam thập tam thiên c.h.ế.t lặng.

Tất cả Thần tộc đều hình.

Chỉ vài phút , cái chăn rách nuốt trọn hơn trăm pháp khí cao cấp, và giờ nó đang... ngoạm lấy trứng tân Thần.

"Phạm Lam, cô cái quái gì ?!”

Dương Tiễn suýt thì phát điên.

Phạm Lam dọa cho hồn xiêu phách lạc, còn kịp hồn thì cơ thể hạ xuống, rơi ngay bên cạnh Dung Mộc.

Dung Mộc Phạm Lam, khẽ mỉm .

Phạm Lam gần như sụp đổ. Lúc nào còn hả Dung Mộc?! Cô túm c.h.ặ.t t.a.y áo , hạ giọng run rẩy: "Dung... Dung Mộc, mới thấy bên trong quả trứng ..."

"Yên tâm.”

Dung Mộc nhẹ nhàng nắm lấy tay Phạm Lam: "Không . Kết thúc cũng chính là khởi đầu."

Phạm Lam: "Hả?!"

Thủ phù của cô đột nhiên rung lên bần bật, nhảy một tin nhắn.

[Quy trình truyền năng lượng của Tức Khâm khởi động. Dự kiến cần lượng pháp lực lưu trữ là 99,98%, tổng cộng 1.069.900 hộc. Pháp khí đang tiêu hao.]

Phạm Lam: Hả?

[Chuẩn đếm ngược.]

Phạm Lam: Khoan , cái gì cơ?!

[3, 2, 1... Khởi động!]

Tức Khâm tỏa hào quang bảy màu rực rỡ. Hào quang tựa như cực quang chiếu rọi khắp đất trời, cực kỳ mộng ảo, cực kỳ tráng lệ. Chúng bay múa vờn quanh Tức Khâm, bám , dung nhập Tức Khâm và cuối cùng biến mất.

Tức Khâm trượt xuống, biến trở thành chiếc chăn san hô bình thường bay về điện thoại của Phạm Lam. Còn quả trứng vẫn yên đó, sứt mẻ chút nào. Hoa văn vàng kim bề mặt hiện rõ mồn một. Vỏ trứng vang lên tiếng "rắc", nứt vỡ dọc theo các đường hoa văn.

Một khối ánh sáng hình từ từ nổi lên, đường nét dần trở nên rõ ràng, hóa thành hình dáng một cô bé. Những mảnh vỏ trứng vỡ tan biến thành bụi sáng vàng quấn quanh thể cô bé, dệt nên bộ Hán phục bay phấp phới.

Các vị Thần ngạc nhiên tột độ, còn Phạm Lam thì c.h.ế.t sững.

Vị "tân Thần" bước từ quả trứng ngoại hình giống hệt bé An An.

"Mẹ kiếp, còn tưởng kẻ nào to gan lớn mật dám cướp đoạt nhân hồn từ Địa giới, chỉ mới chớp mắt thành Thần thế ?!"

Tiếng hét lớn từ xa vọng . Chỉ thấy Bạch Huyên và Hắc Diệp đang cưỡi Tứ Phương Liệt Hỏa Thú lao tới, khuôn mặt cả hai đầy vẻ kinh ngạc. Trên đầu Hắc Diệp còn đội một cái bánh bao thịt, trong lòng Bạch Huyên ôm chặt con hồ ly ba đuôi đỏ rực.

"An An!”

Ly Trạch vùng thoát khỏi vòng tay Bạch Huyên, biến thành hình , mũi chân đạp lên biển mây bay vút đến mặt An An.

An An chậm rãi mở mắt, trong đồng t.ử xẹt qua một tia sáng vàng. Cô bé thấy Ly Trạch liền nở một nụ rạng rỡ: "Ly Trạch, tới tìm tớ chơi ?"

Ly Trạch nắm c.h.ặ.t t.a.y An An: "An An, biến thành Thần !"

An An xuống , reo lên: "Ly Trạch, tớ sống !"

"Cậu sống ! Cậu sống !"

"Tớ sống ! Tớ sống !"

Hai đứa nhóc tay trong tay, nhảy nhót vui sướng giữa sự chú ý của hàng vạn , hét vang trời.

Chúng Thần Tam Giới: "..."

Phạm Lam lặng lẽ sang Dung Mộc.

Dung Mộc ôn nhu, : "Rất ."

Phạm Lam: "..."

Anh chắc đấy? Để cho mấy vạn Thần tộc xem màn "cẩu lương" của hai đứa trẻ con mà gọi là ?

Tác giả:

Phạm Lam OS: Mẹ kiếp, cái chăn san hô thế mà ấp trứng cơ đấy.

 

Loading...