Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 116: Kế Hoạch Không Theo Kịp Biến Hóa

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:12
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam cảm thấy kế hoạch chinh phục Dung Mộc nên đưa lịch trình ngay lập tức. Thực khi từ Địa Giới trở về, cô nung nấu ý định . xui xẻo vướng đúng đại hội báo cáo công tác tháng Chạp, cộng thêm khoản nợ 1,6 tỷ hộc mà Bạch Trạc ép họ gánh... Áp lực cuộc sống kinh hoàng khiến cô ăn ngon ngủ yên, còn tâm trí mà yêu với đương. bây giờ, nợ trả xong, công việc cũng tạm , đúng là "no cơm ấm cật dậm dật chân tay"... hê hê.

Phạm Lam bưng ly nước ép nóng, trong phòng khách Dung Mộc. Vẻ mặt Dung Mộc tự nhiên. Anh liếc cô một cái rón rén dịch sang hai bước. Phạm Lam sấn tới, Dung Mộc dịch. Phạm Lam theo. Cuối cùng cô dồn đến sát cửa sổ, còn đường lui. Lưng Dung Mộc dán chặt kính, căng cứng như dây đàn. Anh đầu ngoài, sống c.h.ế.t chịu Phạm Lam. Vành tai ánh nắng chiếu rọi đỏ bừng, khiến lòng Phạm Lam xao xuyến thôi.

"Năm mới kế hoạch gì ?”

Phạm Lam hỏi: “Cơ Đan mời chúng đến... đến nhà tổ của ...”

“Sau đó thì ?”

“Không... gì nữa.”

“Đợi từ nhà về, cùng riêng..."

"PHẠM LAM! QUA ĐÂY THANH TOÁN!”

Kế Ngỗi ở đầu cầu thang hét lớn như sấm nổ, cắt ngang bầu khí lãng mạn: “Phí mở rộng phòng của Đào Khôi!"

Phạm Lam phắt : "Gì cơ?!" Mặt Kế Ngỗi dài như núi Trường Bạch: "Đệ t.ử của cô thì đương nhiên cô trả tiền. Nhanh lên!"

Chưa đợi Phạm Lam kịp phản ứng, Dung Mộc chớp lấy thời cơ ngàn vàng, vèo một cái chạy biến mất tăm.

Phạm Lam: "..." Hỏng hết cả kế hoạch! Cô hậm hực lên lầu, hung hăng lườm Kế Ngỗi một cái cháy mặt. Kế Ngỗi nhướn mày đắc ý. Tên tuyệt đối là cố ý phá đám!

Tầng hai và tầng ba đang mở rộng diện. Bốn nhân viên của Văn phòng Xây dựng 1 Nhân Giới đang dùng máy tính bảng điều khiển pháp thuật thi công. Phòng Đào Khôi ở tầng hai, rộng chừng mười mét vuông, phong cách thanh nhã. Phòng bé An An ở tầng ba rộng sáu mươi mét vuông, tông hồng đáng yêu, cộng thêm khu vui chơi năm mươi mét vuông do đại gia Ly Trạch tài trợ.

"Oa, phòng quá! Ly Trạch giỏi quá!”

An An vỗ tay reo lên. Ly Trạch hất mặt lên trời đắc ý: "An An thích là ."

Hai căn phòng dần hiện trong quầng sáng pháp chú. Nhân viên xây dựng vui vẻ đưa máy tính bảng : "Xin mời thanh toán.”

Ly Trạch hào phóng quẹt thẻ trả 28 vạn hộc cho phòng An An, dắt cô bé chạy xem phòng mới.

Đến lượt Phạm Lam nhận hóa đơn phòng Đào Khôi: [Phí xây dựng: 5 vạn. Trang trí cứng: 1 vạn. Trang trí mềm: 1 vạn. Tổng cộng: 7 vạn hộc.] Phạm Lam ôm ngực: "Có cho trả góp ạ?" Nhân viên tươi: "Xin vui lòng thanh toán một nhé cưng ~"

Đào Khôi bối rối: "Hay là sân thượng ngủ , hoặc ngủ ở miếu Thổ Địa cũng .”

“Anh là do đấu tay đôi thắng về, truyền ngoài cho thối mũi.”

Phạm Lam gạt : “ ứng cho . Đợi thành thần trả cả vốn lẫn lãi.”

“Có... ?”

“Sau nhớ hiếu thuận với sư phụ là .”

Đào Khôi cô với ánh mắt kỳ quái, phân vân một lúc gật đầu cái rụp.

[Thanh toán thành công. Số dư còn : 23.566 hộc] Phạm Lam thở dài sườn sượt. Vừa mới chút tiền thưởng và lương, giờ sắp nghèo rớt mồng tơi. Chút pháp lực mà gặp quái vật chắc đủ cho Tức Khâm ợ một cái. Áp lực cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai, dập tắt ngúm chút lửa tình nhen nhóm.

Điện thoại reo ting ting liên hồi. [Mẫu hậu đại nhân]: Con mua vé ? [Mẫu hậu đại nhân]: Mấy giờ về đến nơi? [Mẫu hậu đại nhân]: Cả nhà đang đợi cơm tất niên đấy! [Mẫu hậu đại nhân]: Không máy, nhắn tin, con tạo phản ?!

Phạm Lam toát mồ hôi hột. Cô quên béng mất việc mua vé tàu! Vội vàng lên mạng kiểm tra thì ôi thôi, vé tàu cao tốc bán sạch sành sanh. Nguy to !

lúc Dung Mộc thò đầu từ bếp, Phạm Lam lao tới như tên bắn: "Dung Mộc! Cứu mạng!”

Dung Mộc giật lùi : "Dung... Dung mỗ suy nghĩ , Dung mỗ định cùng em...”

“Lúc các nhà Cơ Đan, tiện đường thả em về nhà ?”

Dung Mộc nghẹn lời, mắt trợn tròn, một lúc lâu mới thốt lên: "Hả?"

Phạm Lam vỗ trán: "C.h.ế.t, em quên mất nhà Cơ Đan ở mạch Thái Hành, ngược đường với nhà em.”

Dung Mộc cố : "Dung mỗ ...”

“Đào Khôi!”

Phạm Lam sang túm lấy Đào Khôi: “Anh về ăn Tết?”

“Về phái Mao Sơn thăm sư ...”

“Mao Sơn ở mạch Bồng Lai hả? Má ơi, còn xa hơn!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-116-ke-hoach-khong-theo-kip-bien-hoa.html.]

Phạm Lam tuyệt vọng lướt vé máy bay. Đào Khôi hiểu ý: " thể đưa cô về ...”

“Cơ Đan sẽ phái mây đến đón chúng . Cậu lái con 007 đưa cô về .”

Kế Ngỗi đẩy Đào Khôi , quyết định : “Thật ? Cảm ơn Kế Ngỗi, cứu mạng !"

Phạm Lam dùng Vân Thược Chú gọi mây, dọn hành lý loảng xoảng lao xuống nhà. Tường vân 007 đợi sẵn: “Em về đây! Chúc năm mới vui vẻ!”

Phạm Lam nhảy lên mây vẫy tay. Ly Trạch, An An, Hỗn Độn và Đào Khôi đều vẫy tay tạm biệt. Dung Mộc mặt đỏ bừng vì lo lắng, cố hét lên: "Dung mỗ cùng..." dứt câu Kế Ngỗi bịt miệng : “Đi đường cẩn thận.”

Kế Ngỗi dặn dò: “Bye bye!”

Phạm Lam điều khiển mây bay vút lên trời. Hình như Dung Mộc còn hét thêm câu gì đó, nhưng gió thổi bạt mất.

Tết Nguyên Đán là ngày lễ quan trọng nhất, là ngày trở về. Phạm Lam cưỡi mây, đeo tai nhạc, tâm trạng phơi phới. Cô xuống thấy những đoàn tàu, dòng xe cộ nối đuôi hối hả về quê. Thỉnh thoảng cô còn gặp vài nhóm yêu tộc cưỡi mây chở đầy quà tết, nhiệt tình chào hỏi trời.

Chưa đầy hai tiếng, cô về đến thành phố Cốc quê hương. Thành phố Cốc là một thành phố nhỏ, kinh tế cao, chỉ đặc sản táo mùa thu. Cô đáp xuống sân thượng khu tập thể cũ, giấu đám mây 007 kéo vali thang máy. Vừa đúng 12 giờ trưa, kịp bữa cơm.

đến cửa nhà, cánh cửa bật mở Rầm!. Bố cô xông như cơn lốc: “Đi xe buýt taxi?”

“Taxi cho nhanh!”

“Bố? Mẹ?" Bố cô ngớ : "Con về nhanh thế?”

“Sao thế ạ? Hai đấy?”

“Đi cùng luôn!" Bố nhét vali cô nhà, lôi cô thang máy: “Chị họ con sắp sinh ! Mau đến bệnh viện!”

Phạm Lam: "Ể?!"

Tại Bệnh viện Phụ sản 2. Cả đại gia đình gồm dì, dượng, , mợ và đám chị em họ đều mặt đông đủ.

Phạm Lam: "..." Đến đông thế để gì? Y tá nhắc nhở, cuối cùng chỉ dì hai và Phạm ở , còn đám thanh niên đuổi hành lang.

"Sao đến đông thế?”

Phạm Lam hỏi. Anh họ cả: "Mẹ bảo đây là chắt đầu tiên của dòng họ, mặt chứng kiến." Chị họ ba: "Mẹ chị gọi điện xin nghỉ phép cho chị luôn ." Em họ út than thở: "Mẹ em bắt em đến giúp. Chị họ sinh con thì thằng đực rựa như em giúp cái gì?"

Mấy chị em hàn huyên, chủ đề nhanh chóng về Phạm Lam. Chị họ cả: "Phạm Lam, chỗ em nhiều trai lắm, giới thiệu cho chị vài mối . Văn phòng chị mấy ông hói bụng phệ, chán c.h.ế.t." Em họ út: "Các chị sướng thật, còn tâm trí ngắm trai. Em bận đến mức thời gian ngủ đây ." Anh họ cả: "Công việc ở ủy ban phường bận em?”

Phạm Lam thở dài: "Một lời khó hết."

[Ting!] Tin nhắn đến. [Thần Thổ Địa]: Đến nơi ? [Lam Ngứa Ngáy]: An . Các cũng đến nơi ? [Thần Thổ Địa]: Ừm. Em đang gì? [Lam Ngứa Ngáy]: Đợi sinh con. [Thần Thổ Địa bắt đầu cuộc gọi video]

Phạm Lam buồn bắt máy. Dung Mộc hốt hoảng: "Gì... gì cơ? Sinh gì?”

“Chị họ em sắp sinh. Cả nhà em đang ở đây." Thấy đám chị em họ chằm chằm, Phạm Lam lưng góc cầu thang. Dung Mộc ỉu xìu: "Ồ...”

“Sao thế?”

“Cái... cái đó... An An nhớ em..." Chưa dứt lời, tiếng An An léo nhéo vang lên: "Ly Trạch! Ở đây nhiều tường vân lắm!”

Phạm Lam bật : "Bảo An An ăn Tết xong em sẽ về.”

“Bye bye.”

“... Ừm..."

Tuy thấy mặt, nhưng Phạm Lam tưởng tượng ngay vẻ mặt tủi của Dung Mộc: mi mắt cụp xuống, đầu cúi thấp... Mới xa mấy tiếng mà cô thấy nhớ .

"Bạn trai ?" Em họ út tò mò ghé sát : “Còn xa lắm.”

“Bạn trai tương lai?”

“Đang cố gắng..."

Nụ môi Phạm Lam vụt tắt. Cô thấy một luồng khí đen nhạt lướt qua. Oán khí! Sao thể?! Bệnh viện pháp trận bảo hộ của Trợ Sản Thần Thiên Thánh Mẫu cơ mà? Phạm Lam chạy phòng chờ. Dì hai và lo lắng toát mồ hôi. Anh rể cầm bút ký giấy tờ mà tay run bần bật: “Sao ạ?”

“Bác sĩ bảo tình hình , chuyển sang sinh mổ.”

Phạm Lam nheo mắt quan sát. Những luồng oán khí mỏng manh đang lượn lờ, tụ bay cánh cửa phòng sinh.

 

Loading...