Bữa cơm tất niên là chiến trường của những câu hỏi thăm: Thi cử, lương thưởng, kết hôn, sinh con... Em họ út thì thầm: "Có dự cảm chẳng lành. Dì họ hôm nay cũng đến." Dì họ là bạn của dì tư, nổi tiếng là "Bà Nguyệt Lão thành phố Cốc" với tỷ lệ mai mối thành công 68%.
Sau vài tuần rượu, Dì họ bắt đầu "tấn công": "Mấy đứa đều lớn cả , chịu lập gia đình? Dì nhiều mối lắm..." Ba chị lớn đồng loạt giơ điện thoại: "Chúng cháu yêu ạ!" Họ show những đoạn video ghép mặt cực kỳ tinh vi. Phạm Lam và em họ út há hốc mồm thán phục: Gian xảo quá!
Dì họ chuyển mục tiêu sang em họ út: "Tuấn Tuấn, cháu thì ?”
“Cháu còn trẻ...”
“Trẻ gì nữa! Xem cô bé , cảnh sát đặc nhiệm, một đ.ấ.m hạ ba gã đàn ông, hợp với cháu lắm!" Cả đám phun nước. Em họ út yếu ớt thế mà vớ cô chắc nát xương. Em họ út cùng đường, thì thầm bí mật: "Dì ơi... thực cháu... hứng thú với con gái..." Dì họ sững sờ một giây lôi điện thoại khác : "Không ! Dì còn nhiều trai lắm! Cháu là công thụ?" Em họ út hóa đá. Cả bàn nghiêng ngả.
Cuối cùng đến lượt Phạm Lam: “Tiểu Lam Lam, ngày xem mắt nhé. Mẹ cháu đồng ý từ 22 tháng Chạp .”
Phạm Lam ngớ . Hôm đó cô bận tối mắt tối mũi, chắc gật đầu bừa mà nhớ: “Hủy ạ?”
“Không ! Cậu là nhà văn, bay từ Bắc Kinh về đấy!”
Phạm Lam định từ chối, giơ ảnh Dung Mộc bảo thương . Dì họ gạt phắt: "Lại lấy ảnh minh tinh lừa dì ?”
“Thật mà, đây là sếp cháu...”
“Thôi ! Cậu gửi cả tín vật định tình đây ."
Dì họ đưa cho cô một phong bì. Vừa chạm , Phạm Lam giật : Nóng quá! Bên trong là một cuốn sách bìa hồng phấn, tên sách sến súa: "Vợ Yêu Bé Bỏng Được Cưng Nhất", tác giả Quả Tương Tương. Phạm Lam cạn lời. Một gã đàn ông ngôn tình sến rện thế á? điều kỳ lạ là cuốn sách tỏa nhiệt cao, như hòn than nóng, dù Thiên Nhãn của cô manh mối gì. Thú vị đây: “Dì họ, dời lịch lên ngày mai ! Cháu gặp nhà văn ngay!"
Về nhà, Phạm Lam thử vài chương. Nội dung chán phèo, mô-típ cũ rích. sách vẫn nóng rực, rung động nhẹ như nhịp tim. Cảm giác giống hệt lúc cô thu phục Trảm Yêu Đao.
Cô gọi video cho Đào Khôi. Một đám tiểu đạo sĩ và Giả Đạo Lâm chen màn hình chào hỏi "chị tiên nữ": “Đào Khôi, xem cuốn sách ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-118-tieu-kieu-the-duoc-sung-ai-nhat.html.]
Đào Khôi đỏ mặt che mắt: " loại sách !”
“Vớ vẩn! Ý là khí tức của nó giống pháp khí Mao Sơn.”
Đào Khôi quan sát kỹ lắc đầu: "Có thể do tác giả dồn quá nhiều tâm huyết nên tạo hiệu ứng tụ linh? Tác giả là thường ?”
“Mai xem mắt mới .”
“Cái gì? Cô xem mắt á?!”
Đào Khôi hét lên: “Đi điều tra bí mật thôi. Cấm với Dung Mộc và Kế Ngỗi, tăng nợ gấp đôi!"
Sáng hôm , mắt Phạm Lam giật liên hồi. Điềm báo gặp trùm cuối? Đến nhà hàng, cô vẫn thấy lạnh gáy dù trong phòng kín. Cuốn sách nóng lên. 11 giờ trưa, đối tượng xuất hiện. Dương Thời, 30 tuổi, mập, đeo kính, mặc đồ thể thao luộm thuộm. Nhìn qua khí sắc thì đang ở trạng thái bán khỏe mạnh.
Phạm Lam thẳng vấn đề: "Cuốn sách là ?" Dương Thời giật b.ắ.n , mặt đỏ như gấc: "Sao... cô ?! Sao cô nó?!”
“Không tặng ?”
“Không ! Chắc là ... Xin đây!" Anh hổ độn thổ. Phạm Lam giữ : "Sách thú vị lắm! Rất tâm hồn thiếu nữ!" Dương Thời sững sờ: "Thật... thật ? Cô chê ?”
“Chúng xuống chuyện ."
Dương Thời cảm động rưng rưng. Khi xúc động, cuốn sách càng nóng hơn. Phạm Lam mừng thầm: Ca hiếm gặp, thể kiếm chác GCV đây: “Anh Dương, bản thảo..."
Rầm! Một chiếc đĩa ném mạnh xuống bàn: “Cháo của quý khách đây.”
Phạm Lam nhíu mày: " gọi món." Người phục vụ đội mũ sụp, đeo khẩu trang kín mít, lờ tịt cô , mở nắp đĩa Xoẹt!. Trong bát rỗng chỉ độc một cái... bánh bao thịt tròn vo.