Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 134: Tiểu Thiện, Là Cậu Đó Sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:30
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay đốt ngón tay to bè, lòng bàn tay dày dặn, da ngăm đen. Phạm Lam nhận ngay lập tức. Trong ảo ảnh của Thiên Nhãn, cô thấy nó nhiều .

Đó là tay của Thiện Văn Thành.

Phạm Lam cảnh giác lùi , lông tóc dựng . Là Thiện Văn Thành thật? Hay là Dung Lăng? Hay là một cái bẫy ảo ảnh khác của Tâm Yểm?

dám manh động, tay nắm chặt điện thoại, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm lưng áo.

Tán cây khổng lồ phát tiếng "xì xèo" kỳ lạ như tiếng máy móc vận hành. Chất lỏng màu đen chảy dọc theo cây, len lỏi từng gân lá, khiến những chiếc lá ngân hạnh phát sáng trắng lóa, lạnh lẽo.

Nhìn cái cây , Phạm Lam bỗng liên tưởng đến một chiếc siêu máy tính sinh học. Cảm giác quỷ dị bao trùm.

"Võ Triệu Chú, Khởi!"

Tức Khâm bay vút theo lệnh, dán chặt lên cây. Đám rễ cây rên rỉ quái đản co rút , để lộ khuôn mặt của Thiện Văn Thành. Cậu kẹt trong một hốc cây, đầu cắm đầy những sợi rễ nhỏ li ti đang phát sáng xanh xanh đỏ đỏ, trông như đang hút não.

[Không ngờ ngươi đến ?]

Giọng vang vọng như sấm nổ bên tai. Phạm Lam cứng đờ . Giọng ... là Dung Lăng!

Quả nhiên là cái bẫy!

Phạm Lam run lên vì sợ hãi và giận dữ. Lá cây xào xạc, ánh sáng tụ giữa trung tạo thành hình hài một đàn ông: Chân trần, áo choàng đen, tóc dài tung bay, ánh mắt ngạo nghễ xuống chúng sinh.

"Dung Lăng!”

Phạm Lam nghiến răng.

Dung Lăng nghiêng đầu, dáng vẻ giống Dung Mộc đến ba phần.

[Lại gặp , Bà Thổ Địa của Nhân Tiên.]

Phạm Lam lùi , giấu tay kết ấn lưng. Đánh với Dung Lăng lúc , cô mấy phần thắng? Câu trả lời chắc chắn là con 0 tròn trĩnh. thế thì chứ?!

"Tức Khâm! Lên!"

Tức Khâm lao vút lên, há miệng nuốt chửng Dung Lăng trong một nốt nhạc.

Phạm Lam ngớ : Hả? Dễ thế ?

ngay giây , cơn đau buốt óc ập đến như ai đóng đinh đỉnh đầu. Phạm Lam quỵ xuống, nôn khan dữ dội. Tức Khâm cũng hất văng , hóa thành luồng sáng chui tọt về điện thoại.

Dung Lăng ung dung hạ xuống, vòng quanh Phạm Lam.

[Thú vị đấy. bắt đầu thấy thích cô .]

Hàng ngàn rễ cây sắc nhọn như lao phóng tới, đ.â.m thủng lớp thần quang bảo vệ của Phạm Lam. Vị m.á.u tanh ngọt dâng lên cổ họng. Toang !

Đột nhiên, hình Dung Lăng rung lắc dữ dội. Đám rễ cây khựng .

Dung Lăng liếc về phía hốc cây: [Cô vẫn chịu bỏ cuộc ?]

Người là Thiện Văn Thành. Cậu vẫn nhắm nghiền mắt, bất động, chút sức sống. kỳ diệu , Phạm Lam cảm nhận sự tồn tại mạnh mẽ của .

"Tiểu Thiện? Là ? Cậu vẫn còn ở đó chứ?"

Thiện Văn Thành trả lời, nhưng đám rễ cây đang đe dọa Phạm Lam lùi vài centimet. Cơ thể Dung Lăng co giật, phát tiếng xẹt điện.

Phạm Lam hiểu . Thiện Văn Thành vẫn luôn ở đó, vẫn luôn chiến đấu giành giật quyền kiểm soát với Dung Lăng. Cậu bao giờ bỏ cuộc!

Giỏi lắm Tiểu Thiện!

Dũng khí trào dâng, Phạm Lam hét lớn: "Võ Triệu Chú! Sau khi lập quốc thành tinh! Đầu Chó Bảo Mệnh!"

Tức Khâm mang theo pháp chú hình đầu ch.ó bay rợp trời. Phạm Lam lộn nhào, vẽ một đường thần quang, đạp gió xông lên.

Dung Lăng tạo tấm khiên nước đen ngòm chặn . Phạm Lam dồn lực, đẩy chuỗi khiên đầu ch.ó lao tấm khiên nước. Ầm! Tiếng nổ long trời lở đất. Dung Lăng chặn trong tích tắc.

Đủ !

Tức Khâm và pháp chú kẹp chặt Dung Lăng giữa như nhân bánh mì kẹp.

Phạm Lam đau đầu nứt, m.á.u chảy từ tai và miệng. Hệ thống cảnh báo pháp lực cạn kiệt réo inh ỏi. cô mặc kệ, nhe răng : "Tức Khâm! Thu!"

Tức Khâm cố siết chặt, nhưng hắc khí từ Dung Lăng tuôn xé rách thần quang của cô. Tầm của Phạm Lam tối sầm , chỉ còn một sáng nhỏ xíu nơi chiếc lá ngân hạnh trắng đang rơi.

Cô nhớ ngày đầu tiên đến miếu Thổ Địa, thấy cây ngân hạnh khổng lồ, thấy vẻ mặt cau của Kế Ngỗi, thấy Dung Mộc gấu trúc đánh...

Phạm Lam nhắm mắt, mỉm . Kế Ngỗi, Dung Mộc, phần còn giao cho hai đấy...

Xoẹt!

Tiếng xé gió vang lên bên tai. Hơi nóng của lửa và cái lạnh của nước lướt qua. Thần trí Phạm Lam bừng tỉnh.

Là Dung Mộc và Kế Ngỗi! Mình vẫn còn cứu !

Phạm Lam mở choàng mắt. Cô thấy Dung Mộc và Kế Ngỗi đang song kiếm hợp bích đấu với Dung Lăng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-134-tieu-thien-la-cau-do-sao.html.]

Thương Kiếm và Dung Đao tạo nên những đòn tấn công kinh thiên động địa. Dung Lăng vẫn ung dung né tránh như đang dạo chơi, thậm chí còn mỉm .

Không đúng!

Tim Phạm Lam thót . Cô đ.á.n.h là chuyện thường, nhưng hai đại thần hợp sức mà chạm vạt áo thì quá vô lý. Hơn nữa, Dung Lăng như suy nghĩ của họ, và hình ... quá mờ ảo, như một cái bóng.

Phạm Lam nhớ những gặp Thiện Văn Thành đây, tất cả đều là ảo ảnh thực thể. Nếu Dung Lăng hình thành từ những "Thiện Văn Thành" đó, thì cũng chỉ là một ý thức, xác!

Nền tảng tồn tại của Dung Lăng là sức mạnh tinh thần của Thiện Văn Thành!

Muốn đ.á.n.h bại , cứu Thiện Văn Thành !

"Dung Mộc, Kế Ngỗi! Cố gắng cầm cự nhé! đến giúp đây!”

Phạm Lam hét lên ... đầu chạy biến về hướng ngược .

Dung Mộc và Kế Ngỗi: "..."

Phạm Lam chạy vòng cây ngân hạnh, gọi điện cho Cơ Đan vay nóng 10 vạn hộc pháp lực. Có tiền, cô triệu hồi chuỗi "Đầu Chó Bảo Mệnh" bậc thang leo lên cây. Lá cây sắc như d.a.o cứa nát da thịt, m.á.u chảy ròng ròng che mờ mắt, nhưng cô bận tâm, cứ thế leo lên đến ngang cây.

Thiện Văn Thành trong hốc cây, trông như đang ngủ say. Trên trán cắm đầy những rễ cây nhỏ đang ngọ nguậy như đám giun. Phạm Lam chạm , lạnh buốt thấu xương.

"Phạm Lam!"

Tiếng quát và áp lực cực lớn ập đến từ phía . Ngay đó, nước mát lạnh ùa tới giải vây.

Phạm Lam , thấy Dung Mộc cầm Thương Kiếm chắn cho cô, rồng nước bay lượn quanh . Dung Lăng đang lơ lửng giữa trung, mặt mày méo mó, hình ảnh nhiễu loạn như tivi mất sóng.

Kế Ngỗi bay tới: "Hắn thực thể? Không, đây bản thể của , mà là..."

Cả hai cùng đầu về phía Thiện Văn Thành lưng Phạm Lam.

[Tất cả c.h.ế.t !]

Dung Lăng tấn công điên cuồng. Kế Ngỗi và Dung Mộc lao chặn đánh. Dung Mộc hét: "Thiện Văn Thành là nguồn năng lượng của ! Chặt đứt mấy cái rễ cây !"

Phạm Lam kịp tay thì Dung Mộc vung kiếm rạch một đường trung, x.é to.ạc gian như xé một tờ giấy.

[Dung Mộc! Tao hận mày vĩnh viễn!]

Dung Lăng gào lên tan biến trong ngọn lửa của Kế Ngỗi.

"Đó Dung Lăng. Đó là Tâm Yểm trong lòng chúng ."

Dung Mộc nắm lấy mép vết rách gian, xé mạnh. Cảnh tượng đổi.

"Khôn Cảnh khả năng ngưng tụ sức mạnh tinh thần. Có kẻ lợi dụng điều đó để phóng đại mặt tối trong lòng chúng thành Tâm Yểm.”

Dung Mộc giải thích với vẻ mặt nghiêm trọng.

"C.h.ế.t tiệt, hèn gì.”

Kế Ngỗi c.h.ử.i thề.

Khung cảnh mới hiện như một thế giới kỹ thuật 3D đang tái cấu trúc. Vô màn hình máy tính trắng toát lơ lửng trong gian vô tận.

Và ở trung tâm, là Thiện Văn Thành thật sự.

Cậu mặc đồ thể thao giản dị, đôi giày cũ, tay đan , mỉm ngượng ngùng:

"Chị, chị đến ."

"Tiểu Thiện..."

Đột nhiên, Kế Ngỗi vung đao c.h.é.m tới. ngọn lửa chạm đến Thiện Văn Thành thì Dung Đao biến mất. Thương Kiếm của Dung Mộc cũng bốc .

"Hết mana ?”

Kế Ngỗi ngạc nhiên: “Không, vẫn còn!"

Phạm Lam kiểm tra, tài khoản vẫn còn 3 vạn hộc, nhưng thể thi triển phép thuật. Tín hiệu chặn . Cơn mệt mỏi rã rời ập đến, cô khuỵu xuống, thở dốc. Dung Mộc và Kế Ngỗi cũng vã mồ hôi hột, sắc mặt tái nhợt.

Thiện Văn Thành mỉm hài lòng, giơ tay động tác ăn mừng: "Tuyệt vời!"

"Cái gì..."

Thiện Văn Thành cúi chào: "Cảm ơn giúp thành công trình . Nhất là Dung và Kế, sức mạnh Tâm Yểm của hai thật sự quá mạnh mẽ."

"Cậu đang cái quái gì thế?!"

"Không , lúc đầu khó chịu chút thôi, cố lên nhé, tin ..."

Thiện Văn Thành dang rộng hai tay. Từ các màn hình lưng , chất lỏng đen sì như dầu mỏ trào , nhuộm đen tất cả các đường truyền ánh sáng. Một pháp trận khổng lồ màu đen dần hình thành từ những màn hình đó.

Phạm Lam nhận ngay lập tức: Đó là Đại Trận Càn Khôn Tam Tài!

 

Loading...