Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 142: Tỏ Tình Dưới Ánh Trăng - Chính văn kết thúc

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:43:38
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hả? Hả?? Hả?!!

Phạm Lam nhanh chóng "quét" tình hình. Cảnh tượng lãng mạn , ánh sáng dịu dàng , bầu khí ái , giọng điệu thâm tình ... Chẳng lẽ Dung Mộc định tỏ tình một cách nghiêm túc ?!

Trời đất ơi!

Có chút kích động... À , là vô cùng kích động! Trăm phần trăm, vạn phần trăm kích động!

Tim Phạm Lam đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực, thở dồn dập, m.á.u nóng cứ từng đợt dồn lên não, tiếng tim đập vù vù trong tai. Thú thật, dù cô mong chờ ngày từ lâu, nhưng đến khi nó thực sự xảy , cô thấy... rén.

Sợ cái gì chứ!

Đừng căng thẳng! Phải thả lỏng! Nghĩ đến tính cách hổ của Dung Mộc mà xem, nếu cô căng thẳng thì chắc chắn còn căng thẳng gấp bội. Lỡ hỏng màn tỏ tình ngàn năm một thì tiếc đứt ruột.

Lần nhất định nắm bắt cơ hội! Một phát ăn ngay!

Phạm Lam lẩm bẩm trấn an bản , hít sâu vài để định nhịp tim, cố gắng tỏ bình tĩnh nhất thể nở một nụ :

"Anh gì?"

dứt lời, cô cảm thấy bầu khí gì đó sai sai.

Dung Mộc đột nhiên lùi nửa bước, khựng một chút ngẩng đầu vầng trăng khổng lồ cao, vẻ mặt xa xăm.

Biểu cảm của chẳng còn chút lãng mạn nào. Sự mập mờ nhen nhóm trong cách vài milimet ban nãy gió thổi bay sạch sẽ trong nháy mắt.

Phạm Lam: "..."

Toang ! Cơ hội vụt qua nhanh như chớp mắt. mà cái "cơ hội" cũng ngắn ngủi quá đáng !

Đừng mà! Còn cứu vãn ?

"Dung Mộc, gì thì cứ , đang đây!”

Phạm Lam cẩn thận nhắc .

Hàng mi dài của Dung Mộc khẽ rung. Anh cụp mắt, chắp tay , quỳ gối xuống đất một cách trang trọng, đưa tay về phía động tác mời.

"Ngồi ."

Phạm Lam: "..."

Hehe, giờ thì cô thể khẳng định chắc chắn tám phần mười là Dung Mộc bàn chuyện công việc . Không chuyện của Hạo Ngọc thì là chuyện bé An An, hoặc là vấn đề Đại trận Càn Nhị.

Phạm Lam thầm thở dài, bắt chước tư thế của Dung Mộc, quỳ đối diện .

"Xã Công đại nhân mời , xin rửa tai lắng ."

Dung Mộc cụp mắt, im lặng hồi lâu mới cất lời:

"Hạo Ngọc là con trai của Thiên Đế tiền nhiệm, tư chất phi phàm, pháp lực vô biên. Nếu gì bất trắc, tuổi thọ của sẽ trường tồn cùng trời đất."

Quả nhiên là chuyện của Hạo Ngọc.

Phạm Lam gật đầu: "Ừm."

" nay Hạo Ngọc chỉ còn năm ngàn năm thiên thọ."

"Có cách nào giải quyết ?"

Dung Mộc lắc đầu. Phạm Lam cũng im lặng.

Một lúc , Dung Mộc : "Dung mỗ là tộc Nữ Oa thuần huyết, tuổi thọ cũng chỉ hơn mười vạn năm, kém xa Thiên Đế."

Phạm Lam ngẩn : "Hả?"

Câu chuyện đang theo hướng nào ? Chẳng lẽ Dung Mộc cũng xin nghỉ hưu sớm?

Dung Mộc ngẩng đầu, thẳng mắt Phạm Lam.

"Dung mỗ vốn tưởng rằng tuổi thọ của tộc dài lâu, ngày tháng còn rộng. chuyện của Hạo Ngọc hôm nay như một gáo nước lạnh khiến Dung mỗ bừng tỉnh!"

Vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng khiến Phạm Lam cũng bất giác nhíu mày.

"Xã Công đại nhân... quyết định quan trọng nào đó ?"

Dung Mộc gật đầu, thẳng lưng lên. Phạm Lam cũng vô thức thẳng dậy theo.

"Thiên đạo vô thường, thế sự biến ảo khôn lường. Dung Mộc nên lãng phí năm tháng, cũng nên sợ hãi chùn bước. Cho nên..."

Dung Mộc hít một thật sâu, hai tay giấu trong ống tay áo, duỗi thẳng về phía , thực hiện một nghi thức cổ xưa trang trọng:

"... Phạm Lam thượng thần, tộc Nữ Oa Dung Mộc hôm nay chính thức khẩn cầu: Nàng bằng lòng cùng kết bạn đời đồng tâm, vĩnh sinh bất ly ?"

Trời đất bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi.

Phạm Lam sững sờ đàn ông mắt.

Ánh trăng như những sợi mưa bạc mỏng manh rơi xuống . Từng sợi tóc đều nhuốm ánh trăng trong veo lấp lánh. Đôi mắt trong như sương sớm, sâu như biển rộng, ẩn chứa nỗi niềm thương nhớ dịu dàng dồn nén suốt cả vạn năm.

Phạm Lam mỉm . Cô thành tiếng, đến chảy cả nước mắt, thậm chí còn phấn khích vỗ đùi đen đét.

Dung Mộc hoang mang: "Dung... Dung... Dung mỗ ... chỗ nào ...?"

Phạm Lam lắc đầu, quệt nước mắt bất ngờ lao tới, ôm chầm lấy Dung Mộc.

Cơ thể Dung Mộc cứng đờ.

Phạm Lam ôm thật lâu mới buông . Cô sâu mắt . Có lẽ do nước mắt vẫn còn đọng nên hình ảnh Dung Mộc trong mắt cô như phủ một lớp kính lọc lung linh huyền ảo, đến mức khiến lòng cô chua xót hạnh phúc.

"Những lúc thế , thực chỉ cần một câu thôi.”

Phạm Lam rạng rỡ: " thích !"

Cơ thể Dung Mộc run lên, mắt mở to kinh ngạc.

"Vô cùng vô cùng thích !"

Mắt Dung Mộc càng mở to hơn, tai đỏ bừng, hàng mi dài chớp liên hồi vì bối rối.

Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nắm lấy tay Dung Mộc, hạ giọng thủ thỉ:

"Anh thích việc thích ?"

Tai Dung Mộc đỏ rực như mã não, vệt đỏ lan dọc xuống cổ. Mặt đỏ, xương quai xanh đỏ, thậm chí cả cổ tay cũng ửng hồng.

Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ngón tay run run siết nhẹ lấy tay Phạm Lam.

Anh khẽ đáp: "Thích."

Nụ của Phạm Lam càng thêm rạng rỡ: "Vậy thì..."

Cô giật . Đầu ngón tay Dung Mộc tỏa ánh sáng xanh băng, như một sợi tơ mỏng manh quấn lấy ngón tay, lòng bàn tay, cổ tay cô. Động tác của ánh sáng chậm, nhẹ, dịu dàng, từ từ kéo Phạm Lam gần.

"Hả?"

Khoảng cách giữa hai ngày càng thu hẹp, gần đến mức mũi chạm mũi. Hơi thở của Dung Mộc lướt qua môi Phạm Lam. Cô thấy giọng thì thầm một nữa:

"Thích..."

Ánh sáng từ Dung Mộc tràn như dòng suối nhỏ quấn lấy Phạm Lam. Cô cảm thấy luồng sáng mang theo một sức mạnh thể kháng cự, càng quấn càng chặt, càng lúc càng nồng nàn.

Xiêm y lộng lẫy hóa thành những vì tan biến trong ánh sáng, hòa cùng mây trời nhảy múa. Dòng chảy ánh sáng như nước lướt da thịt Phạm Lam, dịu dàng và quyến luyến.

Toàn Phạm Lam run rẩy kiểm soát, chẳng thốt nên lời, chỉ thở dốc như con cá thiếu oxy. Rất nhanh đó, thở của cô cũng cướp . Dung Mộc chặn âm thanh bằng một nụ hôn.

Không ánh sáng, cũng bàn tay, mà là đôi môi mềm mại, ấm áp pha chút mát lạnh. Ban đầu, nó e dè thăm dò, lượn lờ đầy căng thẳng, nhưng đột ngột trở nên mãnh liệt, cuốn lấy, xoay tròn và chiếm đoạt.

Trong đầu Phạm Lam, ánh sáng trắng lóe lên liên tục. Cơ thể cô cũng vô thức tỏa sáng run rẩy, nhưng ngay lập tức ánh sáng xanh băng của Dung Mộc dung hòa. Cô bao bọc trong cảm giác ấm áp xen lẫn mát lạnh kỳ lạ. Giây tiếp theo, sự mát lạnh bỗng rực cháy như biển sâu vạn năm thiên hỏa thiêu đốt, cuồn cuộn sôi trào, nhấn chìm từng tấc da thịt cô.

Khoảnh khắc đó, Phạm Lam chợt hiểu :

Tại những từ khóa như [ánh sáng], [nở rộ], [song tu] gắn mác "cấm trẻ em". Tại bà ngoại từng dặn cô " thể trông mặt mà bắt hình dong", cẩn thận với những kẻ vẻ ngoài hiền lành. Tại Thương Kiếm là vũ khí sức tấn công mạnh nhất Tam Giới. Trận chiến giữa cô và Dung Mộc, chênh lệch thực lực quả là quá xa, quá xa...

Cũng trong ngày hôm đó, các vị thần khắp Tam Giới, trong tình huống hề báo , tận mắt chứng kiến bộ quá trình "ánh sáng tình yêu" của tộc Nữ Oa thuần huyết bùng nổ rung chuyển đất trời, tràn khỏi Thứ Nguyên Cảnh.

Tại Thiên Đình, Điện Lăng Tiêu:

Hạo Ngọc: "Mẹ ơi! Sáng quá! Chói mù mắt ! Không việc nổi nữa!" Ngạc Nghĩa Viễn: "Kết giới bảy tầng dệt bằng Nguyên Chú của Thứ Nguyên Cảnh mà cũng chặn nổi ánh sáng giao thoa ? Quả nhiên là thuần huyết, bái phục!" Cao Lộ: "Kính râm chắn sáng đời mới nhất của Trung tâm Kỹ thuật lò đây! Có cả loại cho mắt một mí, ai mua ?”

Dương Tiễn: "Cho một cặp, nhanh lên!" Na Tra: "Dung Mộc già xương cốt yếu, nhẹ nhàng chút nhỉ?" Đào Cảnh: "A... nhớ ! Tổ tiên nhà hình như cũng chút huyết thống Nữ Oa thì ?" Chúng thần đồng thanh: " đấy!”

Hạo Ngọc: "Chậc chậc chậc! Phạm Lam thượng thần nhiệm vụ nặng nề, đường còn xa lắm nha!"

Tại Minh Giới, Điện Diêm La:

Bạch Trạc: "Trời đất ơi, nên xịt kem chống nắng nhỉ?" Chung Quỳ: "Toàn bộ Địa Binh xin cấp kinh phí mua kính râm." Bạch Huyên: "Toàn bộ Vô Thường cũng xin ké. Vụ mà thành thông lệ thì em chúng ..." Hắc Diệp: "Chói mù mắt quỷ." Ngũ Đạo Tướng Quân: "Ngân sách quá cao." Bạch Trạc: " đúng, tốn kém quá." Chung Quỳ: "Dám hỏi Diêm La điện hạ, cái kính râm đang đeo lấy tiền ở ?" Bạch Trạc: "... dùng tiền riêng mua ?" Chung Quỳ gằn từng chữ: "DUYỆT. NGÂN. SÁCH!"

Tại Nhân Giới, Miếu Thổ Địa:

Ly Trạch: "Cái quái gì thế ?”

An An: "Con thấy giống... món cháo địa ngục của Dung Mộc?" Hỗn Độn: "Chíp chíp chíp chíp!" Cơ Đan: "NO!!! Đây chắc chắn tay nghề của lão Kế!”

Đào Khôi: "Dạo đang ăn kiêng..." [Dung Đao Lâm Thế] Kế Ngỗi quát: "Ăn nhanh lên!" Chúng thần miếu Thổ Địa gào thét: "Cứu mạng!"

Nghe đồn, nhiều năm đó, mặt hàng "Kính bảo hộ chắn sáng" của Trung tâm Kỹ thuật Tam Giới luôn đầu danh sách bán chạy nhất.

Và cũng đồn, Tam Giới ngầm thỏa thuận tuyệt đối hé răng nửa lời về vụ việc mặt hai đương sự.

thì, da mặt của vị "lão già" nào đó cũng quá mỏng. Và dù thì, tất cả các vị thần đều đang háo hức mong chờ sự đời của một tiểu thần tộc Nữ Oa thuần huyết mới.

Một trăm năm .

Mùa Trung thu qua, Học viện Bồi dưỡng Thần Thị Côn Lôn đón chào một lứa học viên mới.

Đây là đợt tuyển sinh Hạ Thần đầu tiên kể từ khi Đại trận Càn Nhị xây dựng. Số lượng đăng ký đông như trẩy hội. Nghe vòng sơ tuyển online loại mất hai phần ba. Những nhận giấy báo nhập học đều là tinh thành tích xuất sắc, trong đó thiếu con ông cháu cha.

Cửu Huy là một hậu duệ "danh gia vọng tộc". Cậu xuất từ dòng chính của Hồ tộc, cụ cố là Trưởng lão Phi Tần. Tuy nhiên, vì một lý do nhạy cảm, dòng tộc của truy sát, những sống sót đuổi khỏi lãnh địa, sống lay lắt ở biên giới Thanh Khâu.

Cửu Huy tư chất bình thường, tu luyện 600 năm mới thành hình . Cậu tưởng vô duyên với con đường tu tiên, ai ngờ đại chiến Thần Ma nổ , nhân sự Thiên Đình thiếu hụt trầm trọng. Nhờ đó, may mắn trúng tuyển Sơn Thần ngọn núi thứ 89 thuộc mạch Thiên Sơn, chuyên cai quản 990 loại đặc sản vùng núi. Nhờ chăm chỉ, cần cù, cử học lớp bồi dưỡng .

Đứng cầu vòm cổng Học viện Côn Lôn, Cửu Huy xúc động nghẹn ngào. Đây là ngôi trường danh giá nhất Tam Giới, nơi sản sinh bao vị thần lừng lẫy.

"Này bạn nhỏ, chỗ đó nguy hiểm lắm đấy."

Một giọng vang lên lưng. Cửu Huy giật trượt chân, suýt ngã lộn cổ xuống cầu. May , một bàn tay kịp túm lấy cổ áo xách lên.

Cửu Huy sợ toát mồ hôi, vội vàng cúi đầu cảm ơn rối rít.

"Không cần khách sáo."

Trước mắt xuất hiện một đôi giày vải. Cửu Huy từ từ ngẩng đầu lên: Đạo bào phiêu dật, kiếm gỗ đào lưng, mày rậm mắt to... Là một đạo sĩ!

"Đạo sĩ!!! Má ơi!!!"

Nỗi sợ hãi thiên địch ăn sâu m.á.u khiến Cửu Huy ba chân bốn cẳng bỏ chạy. chạy vài bước mới nhớ là Sơn Thần, yêu quái nữa.

"Này! là Sơn Thần núi 89 Cửu Huy! Ngươi là ai?" Cửu Huy rút vũ khí là một cái cuốc thủ thế.

Vị đạo sĩ ngạc nhiên , đột nhiên hắt xì một cái rung chuyển trời đất.

"Cậu mang cái cuốc đến đây định trồng rau ?" Một giọng khác vang lên.

Giọng lười biếng nhưng đầy từ tính của một thiếu niên khiến Cửu Huy mà rụng rời chân tay. Cậu sang .

Một thiếu niên chừng 14-15 tuổi, tóc đỏ rực cắt ngắn gọn gàng, mặc bộ đồ thể thao đỏ sẫm, hai tay đút túi quần, lười biếng dựa lan can. Da trắng như ngọc, tóc đỏ như lửa, vẻ quyến rũ ngông nghênh.

Cửu Huy ngẩn ngơ, đ.á.n.h rơi cả cái cuốc.

Thiếu niên đảo mắt, dùng mũi chân hất nhẹ cái cuốc bay ngược trở lòng Cửu Huy.

"Cảm ơn! Cảm ơn!"

Thiếu niên hừ lạnh, bỏ .

"Hắt xì! Đợi với! Hắt xì!" Vị đạo sĩ hắt đeo khẩu trang, gật đầu chào Cửu Huy: "Vị học viên Hồ tộc , sắp muộn , nhanh chân lên nhé."

Cửu Huy hình.

Cậu việc ở vùng núi gió cát, nhan sắc Hồ tộc mài mòn bảy tám phần, da đen nhẻm, tóc xoăn tít, ai cũng tưởng là tộc Dê Đen. Thế mà vị đạo sĩ chỉ liếc qua nhận ngay.

Cửu Huy rùng . Quả nhiên là thiên địch, mắt tinh như cú!

________________________________________

Giảng đường của Học viện lộng lẫy hơn cả tưởng tượng. Cửu Huy lóa cả mắt. Các học viên khác ai nấy đều xinh , sành điệu. Nhìn bộ đồ công sở xám xịt của , Cửu Huy tủi lùi góc tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-142-to-tinh-duoi-anh-trang-chinh-van-ket-thuc.html.]

"Ô kìa, đây chẳng là Cửu Huy ?"

Một nhóm nam thanh nữ tú mặc Hán phục lộng lẫy vây quanh , vẻ mặt kiêu ngạo. Cửu Huy nhận đây là của dòng họ Cửu Hạ - nhánh đang phất lên nhất của Hồ tộc hiện nay.

"Cửu Huy đại nhân đang công tác ở thế?"

"Sơn Thần núi 89 mạch Thiên Sơn."

"À, cái chỗ khỉ ho cò gáy chuyên trồng trọt hả? Nghe cam ở đó đắng chát, ế chỏng chơ."

"Thảm thế. Thôi nể tình cùng tộc, đang thu mua ở mạch Thái Sơn, để chiếu cố mua giúp ít hàng nhé?"

Mắt Cửu Huy sáng rực: "Thật ? Tốt quá! Lần mang theo giống cam mới cải tiến, ngọt lắm, tặng các vị nếm thử!"

Cửu Huy hớn hở lôi quả cam vàng óng từ trong bọc mời.

Đám thanh niên Hồ tộc im lặng vài giây phá lên sằng sặc.

"Ha ha ha! tin thật kìa!”

“Cái thứ nhà quê, còn tiếp thị nông sản ở đây!”

“Đường đường là dòng chính Hồ tộc mà nông dân, nhục ?”

“Cút , đừng bẩn tay bọn !"

Một hất mạnh tay Cửu Huy. Quả cam bay vèo . Cửu Huy hoảng hốt lao theo đỡ, nhưng một bàn tay khác nhanh hơn, bắt gọn quả cam giữa trung.

Là thiếu niên tóc đỏ ban nãy.

Đám thanh niên Hồ tộc im bặt, dường như khí thế của thiếu niên trấn áp.

Cậu thong thả bóc vỏ cam, ném một múi miệng, nhướng mày: "Ngon. Bán thế nào?"

Cửu Huy ngơ ngác: "Một quả một hộc."

"Thật á? Mua nhiều giảm giá ?"

"... Có."

"Được, cho phương thức liên lạc, đặt lượng lớn."

"Khoan !" Một gã Hồ tộc chen : "Vị tiên hữu , nhắc nhở , đây là cam của kẻ trục xuất khỏi Hồ tộc. Cậu mua của là đối đầu với chúng đấy!"

Thiếu niên nhướng mày: "Thì ?"

"..."

" mà nó rẻ." Thiếu niên tỉnh bơ.

Gã Hồ tộc tức điên: "Cậu nghèo đến mức nào hả?!"

Thiếu niên gãi đầu: "Nghèo nhất Tam Giới."

Lời thốt , cả đám Hồ tộc phẫn nộ.

"Nói láo! Danh hiệu 'Nghèo nhất Tam Giới' là thứ mà hạng tôm tép như ngươi dám nhận vơ ?!”

“Ngươi những mang danh hiệu đó đều là nhân vật tầm cỡ thế nào ?!"

Cửu Huy ngơ ngác. Cậu ở núi lâu quá nên tối cổ ? Từ bao giờ cái danh hiệu "nghèo" hot thế?

Đám Hồ tộc nhao nhao c.h.ử.i bới, nhưng thiếu niên vẫn bình thản ăn nốt quả cam, xòe tay mặt Cửu Huy: "Còn ?"

"Hả?"

"Thằng ranh con! Dám coi thường bọn !" Một gã Hồ tộc tung móng vuốt đ.á.n.h lén từ phía .

"Cẩn thận!" Cửu Huy hét lên.

Bất ngờ, lưng thiếu niên tóc đỏ bùng lên một luồng ánh sáng rực rỡ như lửa, BỐP một cái tát bay gã đ.á.n.h lén xa.

bay vèo , mặt sưng vù như cái bánh bao.

Tất cả Hồ tộc sợ c.h.ế.t khiếp khi thấy chín cái bóng hồ ly hư ảo hiện lưng thiếu niên biến mất trong chớp mắt.

Đó là Cửu Vĩ Hồ Quang độc nhất vô nhị!

"Cửu... Cửu Diễm Quang!”

“Cậu... là..." Cửu Huy lắp bắp: "... Ly Trạch đại nhân?"

Ly Trạch thò tay bọc của Cửu Huy, lôi thêm hai quả cam, ăn gật đầu: "Ừ, là ."

Cửu Huy hít một khí lạnh.

"Tặng vài tấn cam ?"

Cửu Huy ngẩn vài giây nghiêm mặt: "Không ."

Ly Trạch tặc lưỡi: "Keo kiệt."

"Kính chào Ly Trạch đại nhân!" Đám Hồ tộc hồn, vội vàng quỳ rạp xuống đất xin tha tội.

Ly Trạch xua tay: "Thôi miễn, cũng là kẻ trục xuất mà, đừng bẩn đầu gối cao quý của các ."

[Lễ khai giảng bắt đầu! Mời trật tự!]

Cửu Huy cảm thấy cổ áo túm chặt, Ly Trạch lôi xềnh xệch xuyên qua đám đông lên hàng ghế đầu.

Cửu Huy mềm nhũn cả , cảm giác như đang mơ. Ly Trạch đại nhân huyền thoại đang cạnh , ăn cam trồng, còn khen ngon!

"C.h.ế.t tiệt!”

Ly Trạch buột miệng c.h.ử.i thề.

Cửu Huy rưng rưng: Ly Trạch đại nhân c.h.ử.i bậy cũng ngầu quá !

"Chào , là Viện trưởng Hạo Ngọc."

Trên sân khấu, một thanh niên thanh tú đeo kính gọng vàng cầm micro rạng rỡ. Đó là Thiên Đế tiền nhiệm - Hạo Ngọc.

"Tiếp theo, xin giới thiệu đội ngũ giảng viên. Đầu tiên, giảng viên môn Lịch sử Tam Giới - Thượng thần Ngạc Nghĩa Viễn!"

Dưới khán đài vỗ tay rào rào.

Hạo Ngọc tiếp tục: "Vị thứ hai, giảng viên môn Đại cương Sổ Công Đức - Bạch Huyên và Hắc Diệp!"

Khán giả xì xào: "Sao hai ?”

“Cặp đôi tấu hài Hắc Bạch Vô Thường đấy."

Trên sân khấu, Hắc Bạch Vô Thường khoác vai diễn trò, khiến Hạo Ngọc ho khan nhắc nhở.

"Tiếp theo, xin mời giảng viên môn Võ học: Kế Ngỗi thượng thần và Đào Khôi thượng thần!"

Dưới sân khấu im lặng vài giây bùng nổ tiếng la ó t.h.ả.m thiết.

"Kế Ngỗi thượng thần á?! Cứu với!”

“Dung Đao! c.h.ế.t mất!”

“Lại còn Đào Khôi nữa! Yêu tộc chúng sống nổi!"

Cửu Huy lúc mới nhận vị đạo sĩ ban nãy là Đào Khôi thượng thần. Toang thật ! Cậu sang Ly Trạch, thấy mặt đen như đ.í.t nồi, lẩm bẩm c.h.ử.i rủa đám bạn bè chơi khăm .

Hạo Ngọc hớn hở: "Bất ngờ hết ! Xin mời giảng viên môn Thuyết Cân bằng Tam Giới - Thượng thần Dung Mộc!"

Tất cả nín thở. Một thanh niên mặc sơ mi trắng bước , e thẹn chỉnh tay áo, mỉm nhẹ nhàng.

Khán đài vỡ òa trong tiếng gào thét điên cuồng của fan hâm mộ.

"A a a! Thượng thần Dung Mộc!”

“Đẹp trai quá! Cưới em !"

Cửu Huy cũng há hốc mồm ngắm thần tượng.

"Này! Khép cái miệng !”

Ly Trạch huých vai .

Ngay đó, ánh đao sắc lạnh lóe lên, mặt đất nứt toác một đường rãnh sâu hoắm. Một con d.a.o phay cắm phập xuống sàn. Là Kế Ngỗi tay dằn mặt. Cả hội trường im phăng phắc.

Hạo Ngọc tiếp tục: "Và cuối cùng, giảng viên môn Đại cương Mã nguồn Pháp chú - Phạm Lam thượng thần!"

Cửu Huy háo hức chờ đợi. bước là một cô gái trẻ mặc đồ thể thao rộng thùng thình, ngáp ngủ.

"..." Cửu Huy hụt hẫng.

kỳ lạ , các học viên khác cô với vẻ mặt kinh hoàng tột độ, còn sợ hơn cả thấy d.a.o phay của Kế Ngỗi.

"Tức Khâm! Pháp khí đáng sợ nhất Tam Giới!”

“Khóa học địa ngục!”

“Trả học phí cho !"

Hạo Ngọc tủm tỉm: "Tiếp theo là tiết mục truyền thống: Bài tập thể d.ụ.c theo bộ động tác tay mở khóa pháp chú 8!"

Ly Trạch định bỏ chạy thì Hạo Ngọc tóm , lôi lên sân khấu mẫu cùng dàn thượng thần.

Nhạc nổi lên.

Dưới sự dẫn dắt "nhiệt tình" của Hạo Ngọc và Bạch Huyên, cùng những động tác cứng đờ của Kế Ngỗi, điệu nghệ của Dung Mộc và tiếng c.h.ử.i thề của Phạm Lam, Ly Trạch... thể học viên hóa đá tại chỗ.

________________________________________

Sau buổi lễ, tụ tập gốc cây ngân hạnh ăn thịt nướng mừng Ly Trạch nhập học.

"Mọi cố tình chơi đúng ?!”

Ly Trạch gào lên.

Phạm Lam : "Là bất ngờ dành cho đấy."

Đội hình giảng viên quen: Kế Ngỗi nấu ăn, Dung Mộc chơi, còn là một đám ham ăn.

"Cậu nhận quy luật ?”

Phạm Lam hỏi: “Lần những kẻ nghèo kiết xác dạy kiếm thêm thu nhập đấy."

Kế Ngỗi: "Nghe thủ khoa thưởng 10 vạn hộc."

Bạch Huyên: "Tiểu Ly Trạch, chúng giúp giật giải, chia 7-3 nhé?"

Ly Trạch sầm mặt: " sẽ tự giành giải!"

"Được , tin . Ăn rau cho cao.”

Phạm Lam gắp rau cho Ly Trạch.

Dung Mộc đám trẻ nô đùa, khẽ thở dài.

"Sao thế?”

Phạm Lam hỏi: “Thấy bọn trẻ lớn nên hụt hẫng ?"

Dung Mộc im lặng.

Phạm Lam ranh mãnh, cầm tay đặt lên bụng . Một luồng sáng xanh băng nhỏ xíu lấp lánh lòng bàn tay .

Dung Mộc đỏ bừng mặt, lắp bắp: "Thật... thật ?"

"Em Thiên Nhãn mà. Anh đặt tên , em lười nghĩ lắm.”

Phạm Lam rúc lòng , ngáp dài.

Gió đêm thổi qua tán lá ngân hạnh rì rào như khúc hát ru.

Hồi lâu , giọng Dung Mộc vang lên bên tai cô, dịu dàng và tràn ngập hạnh phúc:

"Ừm. Để từ từ nghĩ."

(Hết chính văn)

 

Loading...