Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 15: Trận Chiến Bất Ngờ Giữa Đêm Khuya Và Buổi Tập Huấn Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:55
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm đen đặc như mực, gió âm u cuồn cuộn.

Phạm Lam nấp hàng xe đạp công cộng, Phương Chân Chân cầm tấm vé, từ từ dậy. Gió thổi bay tóc mái của cô bé, đồng t.ử màu tím đỏ của cô bé lấp lánh như hai ngọn đèn báo động.

"A a a a a a a!"

Bọn phe vé và đám học sinh bò lết trườn trườn chạy tán loạn, nhưng chạy năm sáu mét, tất cả đều ngã sấp mặt xuống đất.

Phía Phương Chân Chân bay những dải lụa màu tím đỏ, uốn lượn lan dọc theo mặt đất, trói chặt lấy cổ chân của .

"Vé! Tao thêm vé!" cô bé .

Tên phe vé mặc áo khoác quân đội treo ngược lên. Hắn la hét t.h.ả.m thiết, từ trong lòng rơi lốp bốp hơn chục cái phong bì. Giây tiếp theo, Phương Chân Chân quăng mạnh , "bịch" một tiếng rơi bụi cây còn động tĩnh.

Phương Chân Chân xổm xuống, cẩn thận kiểm tra từng phong bì.

Đám học sinh và bọn phe vé run lẩy bẩy, co rúm như những con nhím.

Cô bé là dị hóa là tiến hóa ?

Tình hình là thứ thể kiểm soát .

Phạm Lam điên cuồng chọc điện thoại.

[Lam Dương Dương: Cứu mạng! Có yêu quái!]

[Trù Thần: Bình tĩnh, cô là thần.]

Mẹ nó chứ chỉ là một thần thực tập còn đào tạo khi nhận việc !

[Lam Dương Dương: cứu mạng! Có một con quái vật!]*

  

*Chú thích: Lam Dương Dương (蓝痒痒) phiên âm là lan yang yang, đồng âm với từ 懒洋洋, nghĩa là lười biếng.

[Trù Thần: còn một đơn nữa, cố lên.]

Đệt!

Phạm Lam thò đầu , thấy Phương Chân Chân dậy, ngẩng đầu, cằm cử động như một con rối, trong cổ họng phát tiếng "cộc cộc cộc".

"Giả, là vé giả! Toàn là giả!"

Dải khí tím đỏ lưng cô bé đột nhiên siết chặt, như mấy sợi dây cáp, treo ngược tất cả lên.

"Cứu mạng!"

"Yêu quái a a a!"

"Đại tiên, đại tiên, tha cho chúng ! Chúng chỉ bán vé chợ đen, chuyện gì xa cả!"

Bọn phe vé nước mắt nước mũi chảy ngược, t.h.ả.m nỡ .

Ánh đỏ trong mắt Phương Chân Chân lấp lánh, mấy luồng khí tím lưng d.a.o động dữ dội, những cột khí đó càng lúc càng to, màu sắc càng lúc càng gần màu đỏ. Cô bé há miệng, phun một luồng sương mù màu đỏ máu.

Mẹ ơi?! Lại nữa đây?!

Bắp chân Phạm Lam chuột rút, trơ mắt bốn học sinh Phương Chân Chân kéo đến bên miệng, dường như sắp c.ắ.n hai miếng.

"Phương Chân Chân, chúng là bạn cùng lớp mà!"

"Chị đại, tổ tông, chúng đắc tội với chị!"

"A Di Đà Phật, Thượng Đế phù hộ, sắc tức là , bất kể là thần tiên phương nào, mau đến cứu mạng a a a!"

"Trời ơi đất hỡi, cha ơi ơi, bà ngoại ơi bà nội ơi a a a a!"

Tiếng "bà nội" đó như một cây kim thép, đ.â.m đầu Phạm Lam một tiếng "oong", mắt trắng xóa. Khi tỉnh táo , cô phát hiện đang giữa đường, đối mặt trực diện với Phương Chân Chân dị hóa.

Tình hình gì đây?!

Phạm Lam kinh hãi thất sắc.

Đám học sinh và bọn phe vé treo ngược cũng sợ nhẹ, miệng la hét "a a a". Phương Chân Chân dừng động tác, lắc lắc cổ, miệng phun sương mù đỏ "xì...”.

Phạm Lam nuốt nước bọt, thử nhúc nhích chân, may mà cơ thể vẫn còn cử động .

Gió thổi lên, vạt áo khoác của Phạm Lam bay phần phật trong gió, đèn đường từ lưng cô chiếu xuống, Phạm Lam thấy cái bóng của , kiên định, vĩ đại, như tiên như thánh.

Phương Chân Chân: "Xì... Thần tộc?"

Giọng của cô bé trở nên kỳ lạ, như thể pha tạp thêm thứ gì đó khác, một cảm giác gai gai kỳ dị.

Thôi , ít nhất thì tạo hình cũng đủ ngầu để oai.

Phạm Lam nắm chặt điện thoại, run rẩy buông lời đe dọa.

"Ta là Bà Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân, mạch Côn Luân, nhãi yêu phương nào, dám ở đây càn?!"

"Ế? Bà Thổ Địa?!" đám học sinh và bọn phe vé kinh ngạc.

"Không khoa học!"

"Bà Thổ Địa cũng trẻ quá !"

Im miệng hết !

Phạm Lam lườm một cái sắc lẹm.

Phương Chân Chân dường như danh hiệu của Phạm Lam dọa cho khiếp sợ, cô bé im lặng vài giây, cổ xoay từng nấc một, đốt sống cổ phát tiếng "răng rắc".

"Trên ngươi một mùi vị...” cô bé , khóe miệng càng lúc càng rách , cuối cùng rách đến tận mang tai, để lộ nướu răng màu đỏ: “Rất quen thuộc."

Dải khí tím đỏ vút thẳng lên trời, bọn phe vé và đám học sinh rơi xuống đất. Giây tiếp theo, những cột khí tím đỏ to lớn gào thét ập về phía Phạm Lam.

Luồng khí nóng hừng hực phả mặt, Phạm Lam theo phản xạ ngả : “bịch" một tiếng phịch xuống đất. Quán tính mạnh khiến cả cô lộn nhào , mắt trời đất cuồng, cát bay đá chạy. Khi cô bò dậy nữa, mới phát hiện mặt đất xung quanh nứt toác, mà cô đòn tấn công nhờ một loạt cú lộn nhào về .

Phương Chân Chân: "..."

Phạm Lam: "..."

Dây thần kinh vận động của bá đạo thế từ khi nào thế?

Phương Chân Chân hét lớn một tiếng, cột khí hóa thành những mũi tên sắc nhọn b.ắ.n về phía Phạm Lam.

"Mẹ ơi ơi ơi...”

Phạm Lam chạy thục mạng, mặt đường nhựa lưng khí tím đ.â.m thủng, bốc lên mùi khét lẹt. Phạm Lam cảm thấy hai chân thoát khỏi sự kiểm soát, tốc độ chạy thậm chí khiến cô kinh hãi.

Chuyện gì ?

Mẹ nó chứ cuối cùng cũng hào quang nhân vật chính ?

"Bà Thổ Địa cố lên!"

"Cố lên! Cố lên!"

Bọn phe vé và đám học sinh bên mà còn cổ vũ nữa.

Mẹ nó chứ!

"Còn mau chạy !”

Phạm Lam hét lớn.

Những đó lúc mới như bừng tỉnh, co giò chạy thục mạng. là do sợ đến mềm chân , mới chạy vài mét, lốp bốp ngã lăn đất.

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, Phạm Lam chỉ cảm thấy mặt đất chân rung lên, một vệt sáng đỏ từ đất vọt lên, như một cây roi quất mặt cô.

Phạm Lam nổi da gà, chân như gắn lò xo: “vèo" một cái nhảy cao hơn năm mét. Cô mất trọng lượng, tim vọt lên tận cổ họng, trời đêm và mặt đất xoay tròn mắt. Đột nhiên, bụng cô đập mạnh thứ gì đó, cô dừng .

Phạm Lam sấp cột đèn đường, tay chân mềm oặt treo lủng lẳng, ánh đèn bụng tỏa ánh sáng trắng bệch. Dạ dày cuộn trào, Phạm Lam "ọe" một tiếng nôn , vì ăn tối nên chỉ nôn chút nước chua.

Tình hình bên , bọn phe vé và đám học sinh đất, quấn đầy những luồng khí tím đỏ vặn vẹo. Mặt đất xung quanh Phương Chân Chân nứt như mạng nhện, các khớp xương của cô bé vặn vẹo theo những góc độ phi nhân loại, mấy cột khí màu đỏ m.á.u khổng lồ điên cuồng uốn éo lưng cô bé, như những con trăn khổng lồ màu máu.

Dưới mặt đường nhựa nứt toác, lấp lánh ánh huỳnh quang trắng.

Không, đúng, ánh sáng!

Phạm Lam cố gắng nheo mắt.

Đó là những sợi sáng màu trắng bạc, như những sợi cáp quang phát sáng, đan thành vô ô vuông, từ chân núi lan lên, phủ kín cả ngọn núi Bạch Cách.

"Càn... Khôn... Vô... Cực... Đạo... Pháp... Tự... Nhiên...”

Trên bầu trời đêm truyền đến tiếng tụng kinh du dương, vô ánh huỳnh quang từ mặt đất bay lên, như hàng vạn con đom đóm, chúng ngừng bay lên, bay lượn, đậu những cành cây lay động trong gió, phủ lên những chiếc lá xào xạc, tạo thành một biển mênh mông.

Một cao ngọn cây, đó mặc một chiếc áo choàng trắng phiêu dật, lưng là một vầng trăng tròn, mái tóc đen như mực bay lượn trong ánh trăng, như mơ như ảo.

Người đó giơ cao cánh tay, trong lòng bàn tay sáng lên ánh sáng xanh băng dịu dàng.

"Thiên Sơn Bạch Cách Trận... Khai...”

Tất cả các ô sáng ngọn núi phát ánh sáng bạc chói lòa, vọt lên tận trời cao. Phương Chân Chân ngã xuống đất gầm thét, âm thanh đó còn giống con , mà càng giống dã thú, những dải khí đỏ điên cuồng ánh sáng trắng ăn mòn, nuốt chửng, ép xuống lòng đất. Khí tím quấn quanh bọn phe vé và đám học sinh tan thành từng làn khói bụi trong ánh sáng trắng.

Ánh sáng trắng dần dần tắt ngấm, biến mất. Phương Chân Chân đất, ngủ một cách yên bình.

Ánh đom đóm ngọn cây rung rinh bay lên trời, lướt qua mặt Phạm Lam, lúc cô mới rõ, những ánh huỳnh quang đó thực là những giọt nước phát sáng, mỗi giọt đều trong suốt lấp lánh, như những viên kim cương.

Những giọt nước lơ lửng xung quanh áo trắng, lưu luyến quấn quanh vạt áo, đầu ngón tay và mái tóc của . Ánh nước trong vắt chiếu sáng khuôn mặt , lông mi khẽ rung, nở một nụ dịu dàng.

Cằm Phạm Lam rớt xuống đất.

những giọt nước đó bay lên trời đêm, hóa thành những vì trong màn đêm. Cô áo trắng đạp gió mà đến, kẹp cô xuống khỏi cột đèn đường.

"Có thương ?” Anh hỏi.

Cằm Phạm Lam "rắc" một tiếng khép : "Dung, Dung Dung Mộc?!"

Dung Mộc ngẩn một lúc, đột ngột lùi nửa bước, kéo chặt áo: “Thất, thất lễ ."

Không còn hiệu ứng ánh sáng dịu dàng nữa, Phạm Lam cuối cùng cũng rõ trang phục của Dung Mộc.

Chiếc áo choàng trắng phiêu dật thực là một bộ đồ ngủ, chất cotton, một lớp, qua lớp vải thậm chí còn thể thấy chiếc áo ba lỗ cổ tròn bên trong.

Thứ khiến Dung Mộc trông eo thon chân dài, là một chiếc quần giữ nhiệt màu xám, cổ chân còn xù lông.

Quá đáng nhất là đôi giày của , đôi dép lê nhựa màu hồng, hàng siêu thị, mười ngón chân trần trụi đang căng thẳng co .

Phạm Lam: &%¥%…&!!!

Phạm Lam ép dời ánh mắt khỏi ngón chân cái của Dung Mộc, xung quanh.

Bọn phe vé và đám học sinh ngất xỉu đất, mặt đất trở như cũ, chỉ một tấm vé concert cô đơn đất.

"Học sinh cũng là yêu quái ?”

Phạm Lam nhặt tấm vé lên, lật qua lật hỏi.

Dung Mộc xuống, dùng đầu ngón tay khẽ chạm trán Phương Chân Chân: “Cô bé là con ."

" ...”

"Có thứ gì đó phá vỡ kết giới của núi Bạch Cách."

Phạm Lam ngẩn : “Chẳng lẽ là...” cô tấm vé concert trong tay.

Khí tím tấm vé biến mất, chỉ còn đồng t.ử trống rỗng màu xám xanh.

Dung Mộc: "Đây là gì?"

"Chắc là một pháp chú siêu cấp trị giá bốn vạn rưỡi tệ...”

"Rắc!"

Trong bụi cây phát tiếng động nhỏ, Dung Mộc nắm lấy khuỷu tay Phạm Lam nhét cô lưng. Trong bụi cây thò một cái đầu, gân cổ hét lên.

"Ma! Yêu quái! Cứu mạng a a a a!"

Không ngờ là tên mặc áo khoác quân đội Phương Chân Chân ném lúc đầu. Hắn bò lết trườn trườn chạy xuống dốc, xui xẻo , chân núi vang lên tiếng còi cảnh sát.

"Chú cảnh sát, cứu mạng!" tên mặc áo khoác quân đội chạy càng nhanh hơn.

"Không !”

Dung Mộc co giò đuổi theo, văng cả một chiếc dép lê. lúc , một luồng gió đen từ trời giáng xuống, “bụp" một tiếng đ.â.m lưng tên áo khoác quân đội, một chiếc xe đạp cán qua lưng .

"Tình hình gì đây? Người là ai?”

Kế Ngỗi một chân chống xe hỏi.

Đèn cảnh sát "tí toe tí toe" sáng lên dọc theo con đường núi, Phạm Lam thấy cảnh sát hét lớn trong loa.

"Tất cả giơ tay lên đầu, động đậy!"

"Chậc!”

Kế Ngỗi tháo thùng giao hàng nhét lòng Phạm Lam. Phạm Lam chỉ cảm thấy lúc cao lúc thấp, xách lên yên xe đạp, còn ghi đông xe là Dung Mộc đang ngơ ngác ôm dép lê.

Sau lưng tiếng còi cảnh sát đinh tai nhức óc, Phạm Lam thấy đèn pha của xe cảnh sát.

"Đi!”

Kế Ngỗi đạp xe lao như một cơn gió.

Phạm Lam: "Xuống núi chỉ một con đường thôi a a a a...”

Kế Ngỗi xuống núi mà lao lên núi. Chiếc xe đạp như một con trâu sắt, lao vun vút trong rừng cây, bánh xe cán qua cỏ khô và gai góc ngược dốc lên, tốc độ nhanh đến mức coi thường trọng lực của Trái Đất.

Cành cây, lá khô, bụi rậm và bao nhiêu thứ cây cỏ linh tinh khác lướt qua mặt Phạm Lam. Cô một tay ôm chặt thùng giao hàng, tay túm chặt áo khoác của Kế Ngỗi, chỉ cảm thấy tim gan phèo phổi sắp xóc cho nát bét.

Đột nhiên, mắt Phạm Lam sáng lên, cô đang tắm trong ánh trăng. Chiếc xe đạp đến con đường lát kính, lên đến đỉnh núi, còn đường nữa.

chiếc xe những dừng mà còn bắt đầu tăng tốc.

Phạm Lam đầu xe ngày càng gần lan can của con đường, ngày càng nhanh...

"Mẹ ơi ơi ơi!"

"Ngỗi ơi, đừng a a a!"

Bánh xe cán qua lan can của con đường lát kính, "bụp" một tiếng nảy lên, chở theo ba bay vút ngoài.

Cảm giác mất trọng lượng dữ dội ập đến, hai mắt Phạm Lam lồi suýt nữa thì rớt khỏi tròng, nước mắt kiểm soát bay trung.

Phạm Lam tưởng sẽ hét lên, nhưng cô , giọng cô nghẹn ở cổ họng. Cô thấy chiếc xe đạp bay về phía mặt trăng, mặt trăng tròn to, sáng đến trong suốt. Sương đêm lướt qua mái tóc, ngửi mùi giống khí thải Tường Vân.

Chiếc xe đạp cuối cùng vẫn thể chống trọng lực của Trái Đất, đầu chúi xuống lao nhanh về phía mặt đất. Phạm Lam thấy những dãy núi như mực vẽ, thấy ánh đèn của vạn nhà lấp lánh, thấy dòng sông ánh đèn chảy đường phố. Cô thấy những mái nhà trắng xóa ánh trăng, và cả những học sinh tiểu học đang bài tập ánh đèn trong cửa sổ...

"Bụp!"

Chiếc xe đạp rơi mạnh xuống đất, bộ xương cốt của Phạm Lam kêu "rắc" một tiếng, dường như gãy. Thùng giao hàng trong tay cô bay , Kế Ngỗi một tay túm .

"Hạ cánh an .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-15-tran-chien-bat-ngo-giua-dem-khuya-va-buoi-tap-huan-bat-ngo.html.]

Kế Ngỗi .

"Nhặt, nhặt nhặt một mạng...”

Phạm Lam run rẩy bò xuống xe, phịch xuống đất.

Tình hình của Dung Mộc còn t.h.ả.m hơn cô, tuy miễn cưỡng thể vững, nhưng mặt mày xanh xao, hai chân run như cầy sấy, ngay cả cũng nên lời.

Kế Ngỗi liếc điện thoại: “Đơn hàng hủy ."

Phạm Lam: "... Hả?"

"Thôi kệ.”

Kế Ngỗi mở thùng giao hàng, lôi hai hộp sủi cảo: “Ăn ?"

Phạm Lam: "Gì cơ?"

Kế Ngỗi: "Đơn cuối cùng, kịp giao, còn nóng."

Phạm Lam: "..."

"Cũng, cũng , ăn chút gì cho đỡ sợ.”

Dung Mộc dường như cuối cùng cũng tìm lý do để duy trì cái phong thái thần tộc đang lung lay của , xuống đất.

"Có nhân thịt bắp cải, thịt cần tây, thì là và hẹ.”

Kế Ngỗi trải khăn trải bàn đất, chia bát đũa dùng một , bày hộp đồ ăn , còn cẩn thận pha nước tương dấm.

Ba hạ cánh ở một bãi đỗ xe nhỏ lưng chừng dốc, lưng tựa sườn núi, hai bên là rừng thông cắt tỉa gọn gàng, phía là một cầu thang dài men theo sườn núi xuống tận chân núi. Giờ , bãi đỗ xe một bóng , gió đêm thổi qua lá thông xào xạc, ánh đèn đường núi dịu dàng như một biển .

Phạm Lam nuốt một miếng sủi cảo, lúc mới phát hiện đói đến mức bụng dính lưng, ăn một loáng hết nửa đĩa. So với đó, lễ nghi ăn uống của Dung Mộc chuẩn đến mức đáng sợ, dùng đũa chia miếng sủi cảo thành ba phần bằng , ăn từng miếng nhỏ, nước chấm cũng rớt một giọt. Cách ăn của Kế Ngỗi thì bình thường hơn, tay cầm đũa, ngón cái tay trái lướt điện thoại.

Phạm Lam ăn, , nhai, c.ắ.n đầu đũa.

Dung Mộc đặt bát xuống: "Chuyện gì?"

" luôn tò mò, mấy rốt cuộc cần ăn cơm ?”

Phạm Lam hỏi.

Kế Ngỗi: "Không cần, thể ăn, ăn."

Dung Mộc: "Cùng bàn dùng bữa, thể tăng thêm tình cảm."

"Tại ăn cơm?”

Phạm Lam hỏi: “ cũng là thần mà."

"Thời gian cô thành thần quá ngắn, thần thể vẫn còn ở giai đoạn 'phổ', tất nhiên cần ngũ cốc để nuôi dưỡng.”

Dung Mộc .

"Sau cũng thể bay như mấy ?"

"Chuyện thể một sớm một chiều, từ từ."

Phạm Lam ăn thêm hai miếng sủi cảo, suy nghĩ một lát hỏi: "Lúc nãy tốc độ chạy và chiều cao nhảy của đều vượt qua phạm vi của con , sắp lên cấp ?"

Dung Mộc: "Khụ, đó thể là vì...”

"Là Linh Quất.”

Kế Ngỗi .

Phạm Lam: "Gì cơ?"

Kế Ngỗi: "Nguyên liệu nước ép buổi trưa, đặc sản của Toại Sơn Cảnh, mạch núi Thiên Sơn, 3 hộc một quả, một ly nước ép dùng hết bốn quả."

"Vậy hai ly là...”

"8 quả."

24 hộc pháp lực = 2 vạn 4 nghìn tệ!

Phạm Lam trợn mắt, suýt nữa thì ngất .

Kế Ngỗi: "Chỉ là loại tiên quả cấp thấp nhất thôi."

Phạm Lam tỉnh từ bờ vực ngất xỉu.

"Trù Thần đại nhân, , loại, tiên quả, , cần, cho nếm thử nữa, cảm ơn."

Kế Ngỗi cụp mắt xuống, một lúc lâu mới "ừ" một tiếng.

Phạm Lam: "..."

Tại lương tâm c.ắ.n rứt thế ?!

Nhanh chóng đổi chủ đề.

"Xã Công đại nhân, hôm nay tìm manh mối của vụ dị hóa tộc gấu trúc.”

Phạm Lam lôi tấm vé concert: “Là tấm vé ."

"Ta thấy trong nhóm .”

Dung Mộc : “Chắc hẳn là tấm vé , xé rách kết giới phong ấn của núi Bạch Cách."

Nhóm? Nhóm gì?

Phạm Lam lôi điện thoại xem, lúc mới phát hiện từ lúc nào cô kéo một nhóm WeChat, thành viên ba , Trù Thần, Thần Thổ Địa, và cô, tin nhắn mới nhất là định vị núi Bạch Cách mà cô gửi.

Dung Mộc: "Chuyện may mà Phạm Lam nhanh trí, nếu hậu quả khó lường."

"Thì truyền thuyết về núi Bạch Cách là thật.”

Phạm Lam : “Nữ sinh đó thứ phong ấn nhập ?"

"Không , đó chỉ là một luồng oán khí của nó, tính là nhập."

"Tấm bia phong ấn cái gì ?"

"Bia là phong ấn, mà là mắt trận, trận tên là Thiên Sơn Bạch Cách Trận, là lấy thế của núi sông, vận hành theo quy luật của bát quái, lấy tinh hoa của ngũ hành...”

"Nói tiếng ."

"Khụ, gần trăm năm nay, việc xây dựng ở Thành phố Xuân đổi lớn, dẫn đến các trụ trận ban đầu đều phá hủy, pháp trận khó tránh khỏi chút lỏng lẻo. Cộng thêm đêm nay khéo kẻ mang tà vật pháp trận, mới...”

"Vậy rốt cuộc là phong ấn cái gì?"

"Khụ, chuyện lâu ...”

"Cửu Vĩ Hồ.”

Kế Ngỗi .

Phạm Lam: "Mẹ ơi!"

Dung Mộc cắm cúi ăn sủi cảo.

Phạm Lam chút phấn khích.

Nói như , đêm nay cũng coi là một vị thần chiến đấu với Cửu Vĩ Hồ !

Sau thể khoe với con cháu mấy đời!

Tiếc là thể giữ ký ức của con , nếu thì với phong thái, thủ, khí độ của lúc đó, chắc chắn... chờ !

"Chú Quy Nguyên!”

Phạm Lam hét lớn: “Chúng quên dùng Chú Quy Nguyên !"

"Sau khi Thiên Sơn Bạch Cách Trận khởi động, họ sẽ giữ ký ức.”

Dung Mộc .

Phạm Lam: " tên phe vé cuối cùng !"

" đ.â.m một cái, ít nhất cũng là chấn động não, .”

Kế Ngỗi .

Phạm Lam: "..."

Dung Mộc xé một túi canh, cắm ống hút uống hai ngụm: “Phạm Lam, chuyện cô đề cập hôm nay, suy nghĩ , cảm thấy lý."

Phạm Lam: "Gì cơ?"

"Về việc đào tạo nhập chức, cần từ dễ đến khó, từ đơn giản đến phức tạp. Trong đó dễ học nhất, là thủ ấn mở khóa của pháp chú."

Phạm Lam lập tức tỉnh táo: "Xin lắng !"

Dung Mộc: "Thủ ấn mở khóa của pháp chú là do bảy mươi hai thủ quyết kết ấn của Đạo gia diễn hóa mà thành, để phối hợp với việc sử dụng Thủ Phù bằng một tay, quy nạp và suy diễn mới, trích chín loại thủ quyết cơ sở, gọi là cửu cửu quy nhất, vạn hóa trong đó, cách khác...”

Phạm Lam: "Học chín loại thủ quyết là mấu chốt."

Dung Mộc gật đầu: "Chín loại thủ quyết đều đơn giản hóa thành đơn thủ quyết, lượt là Kiếm Chỉ, Kim Bài Chỉ, Kim Long Chỉ, Tam Sơn Chỉ, Kim Liên Chỉ, Thần Hổ Chỉ, Lôi Chỉ, Chiêu Thảo Chỉ."

Nói , Dung Mộc tay xoay mấy vòng thủ quyết trong trung, hoa cả mắt, Phạm Lam chẳng rõ cái nào.

Phạm Lam: "... Có thể chậm ?"

"Thủ quyết một ngày là thành, cần nhiều năm nghiên cứu mới chút thành tựu. Phạm Lam cô hiện tại là hạ thần, các pháp chú sử dụng đều là pháp chú sơ cấp, trọng điểm của pháp chú sơ cấp là 'thế' chứ 'quyết'."

"Xã Công đại nhân, ngài thể cái gì đó mà hiểu ."

"Thủ ấn tương đối là , quỹ đạo vận hành quan trọng hơn.”

Kế Ngỗi bổ sung.

Dung Mộc: "Khụ, là như ."

Phạm Lam: "..."

Nói nửa ngày thì chỉ là một cái hình mở khóa điện thoại thôi !

"Theo kinh nghiệm của , dùng cơ thể để ghi nhớ là hiệu quả nhất.”

Dung Mộc dậy, kéo vạt áo: “ trải qua ba canh giờ nghiên cứu, thành công lồng ghép phần lớn thủ ấn mở khóa của pháp chú sơ cấp một bộ quyền pháp, dễ dàng ghi nhớ, bây giờ sẽ truyền thụ cho cô."

"Xã Công đại nhân lợi hại!”

Phạm Lam nhiệt liệt vỗ tay.

Dung Mộc đặt điện thoại xuống đất, lùi chỗ trống, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay đặt lên đan điền, mắt khẽ nhắm.

Ánh trăng dịu dàng chiếu lên , lướt theo vạt áo bay bay xuống đất, như một dòng thủy ngân.

Phạm Lam nghĩ đến một từ: tiên phong đạo cốt.

Điện thoại của Dung Mộc vang lên tiếng nhạc.

[Đóa hoa trong tim~ đưa em về nhà~ trong quán bar đêm đó~ mặc kệ là thật giả]

Kế Ngỗi phun nửa miếng sủi cảo, cằm Phạm Lam rớt xuống đất.

Chỉ thấy vị Thần Thổ Địa tiên phong đạo cốt của họ, vạt áo bay bay ánh trăng, theo điệu nhạc của "Dã Lang DISCO" bắt đầu "Bên trái cùng vẽ một con rồng”, “Bên vẽ một dải cầu vồng”, “Trước n.g.ự.c vẽ một Quách Phú Thành”, “Hai ngón trỏ như hai quả tên lửa phóng lên trời chỉ quả cầu đèn lấp lánh"...

"Chú ý, chỗ là mấu chốt, Kiếm Chỉ chỉ thẳng lên trời, là thế kết thúc của chín phần thủ ấn mở khóa, chỗ Vân Thủ , đường cong lớn và tròn, ý ở tâm khẩu, thủ thế như sông nước thao thao, liên miên bất tuyệt, mới thể khiến pháp lực kéo dài ngừng..."

Một bài nhảy xong, sói hoang cũng biến mất tăm.

Dung Mộc hai lòng bàn tay ấn về đan điền, thở một dài.

"Bộ quyền pháp tổng cộng hai mươi sáu thức, tinh gọn và thực dụng, trong đó thức thứ ba, thứ tư, thứ năm nối là thủ ấn mở khóa của Chú Quy Nguyên, chỉ cần thành thạo, các pháp chú sơ cấp đều thể nắm vững."

Phạm Lam gì, Kế Ngỗi cũng gì.

Hai đồng loạt trừng mắt Dung Mộc, như hai pho tượng đá cứng đờ.

Mặt Dung Mộc đỏ lên, nhanh chóng kiểm tra trang phục: “Có, ?"

Kế Ngỗi dời ánh mắt: "Không..."

Phạm Lam: "Ha ha ha ha ha ha ha!"

Kế Ngỗi: "Phụt!"

Dung Mộc: ", thấy mạng con , cái, cái điệu nhảy đơn giản dễ học, còn thịnh hành..."

Phạm Lam: "Ha ha ha ha ha ha ha!"

" thiết kế mấy canh giờ..."

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

"Học lâu..."

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

Phạm Lam đến mức nước mắt chảy ròng ròng, vai Kế Ngỗi run lên bần bật.

Dung Mộc đó lúng túng, cả như một con tôm luộc, những ngón chân đỏ bừng gần như co rúm trong dép lê.

Phạm Lam suốt năm phút, cuối cùng mới ngừng , lau nước mắt, dậy.

"Dung Mộc, cảm ơn. nhất định sẽ ghi nhớ cả đời!"

Dung Mộc: "Cũng, cũng cần..."

"Không.”

Phạm Lam cố gắng nín : “ tuyệt đối sẽ quên!"

Kế Ngỗi giơ điện thoại lên: “Anh Mộc, nhảy nữa ."

Phạm Lam: "Ha ha ha ha ha ha ha!"

" ?"

"Không ."

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

"Thật, thật sự?"

"Ừ!"

"Cứu mạng, c.h.ế.t mất ha ha ha ha!"

Phạm Lam khuôn mặt của Dung Mộc, đỏ như một quả đào, cô thấy Kế Ngỗi đầu tiên nở nụ , trai mà thuần khiết, cô thấy mặt trăng trời, to, sáng, gần như lấp đầy lồng ngực.

 

Loading...