Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 2: Nhẹ đánh thức trái tim đang ngủ say, dần dần mở ra đôi mắt của bạn
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:42
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam trong tàu điện ngầm, đưa mắt một vòng, cảm thấy gì đó .
Tàu điện ngầm giờ cao điểm đông, chuyện bình thường.
Ai cũng trông như tỉnh ngủ, chuyện cũng bình thường.
đầu đều lơ lửng một luồng khí kỳ lạ, chuyện thì bình thường chút nào.
Màu sắc, hình dạng, và chất liệu của luồng khí đó cũng khác .
Ví dụ như nhân viên văn phòng đang gà gật dựa cửa, luồng khí đầu màu xám pha xanh, như một làn khói. Cô gái trẻ bên cạnh đang xem điện thoại ngây ngô, luồng khí đầu cô màu hồng, cảm giác như kẹo bông gòn. Người đàn ông trung niên bụng phệ đối diện Phạm Lam, đang mở loa ngoài xem video Douyin, thỉnh thoảng phá lên , luồng khí đầu ông là một cục "phân” Màu xám, hình dạng định.
Còn đa những khác, luồng khí đầu họ hình dạng đặc biệt, thậm chí chỉ vài sợi khói xám mỏng manh lượn lờ đỉnh đầu.
Đây là cái gì? Ảo giác ?
Phạm Lam chớp mắt vài cái, những luồng khí đó biến mất.
Phạm Lam nghĩ, lẽ đây là di chứng của việc sống .
Xuống ở ga Tây sông Xuân Thủy là khu công nghiệp văn hóa mới xây của thành phố Xuân Thành. Chính phủ đầu tư, kêu gọi vốn, các tòa nhà cao tầng san sát, là những ngành công nghiệp mới nổi. Ví dụ như thương mại điện tử, các trang web truyền thông mới, công ty video ngắn, công ty kinh tế nổi tiếng, vân vân. Nhìn qua, cảm giác khoa học viễn tưởng của thế giới tương lai.
Phạm Lam công việc bài marketing cho một công ty ứng dụng truyền thông mới tên là "văn phòng". Công ty chủ yếu đăng các bài súp gà tâm hồn*, chuyện lạ, chuyện tình cảm lá cải các tài khoản công cộng để thu hút sự chú ý. Những tài khoản tương tự trong khu công nghiệp văn hóa một nghìn thì cũng tám trăm, đều là thuê một tầng văn phòng, tuyển vài nhân viên là thể thành lập.
*
Mấy năm , ngành tài khoản công cộng phát triển mạnh mẽ, đúng là kiếm chút tiền. mấy năm gần đây cạnh tranh ngày càng gay gắt, nhà nước quản lý chặt chẽ hơn, lợi nhuận ngày càng thấp, cạnh tranh ngày càng khốc liệt. Nếu tồn tại thị trường , hoặc là hợp tác với , tạo thành một hệ thống WeChat, cùng tấn công thị trường, hoặc là bám đùi các công ty lớn, xin chút cơm thừa canh cặn từ miệng của các ông lớn truyền thông.
"Văn phòng" là một công ty sống sót nhờ bám đùi, chống lưng là một đại lý quảng cáo phim ảnh hàng đầu trong nước của tập đoàn Đằng Tấn. Mấy năm nay ngành phim ảnh gặp khó khăn, thị trường thu hẹp, áp lực sinh tồn ngày càng tăng. Phản ánh lên các nhân viên nhỏ bé chỉ bằng một câu: nam nữ bình đẳng, 996* mà tiền tăng ca.
*
Phạm Lam cửa tòa nhà Kim Vận, dòng công sở vội vã lao cổng mà khỏi cảm khái. Mười hai tiếng , cô cũng là một trong họ, bán mạng kiếm tiền. bây giờ cô khác, cô là Phạm Lam c.h.ế.t một , cô là Nữu Hỗ Lộc Thị Phạm Lam!
Gần chín giờ, cửa dần ít . Phạm Lam vội, theo kinh nghiệm của cô, bây giờ là giờ cao điểm của thang máy, chỉ cần đợi thêm 15 phút nữa là thể một một thang máy.
Nắng hôm nay , bãi cỏ trong bồn hoa tòa nhà nhú lên một lớp mầm xanh mơn mởn. Gió ấm áp, thổi mặt như một cây cọ trang điểm mềm mại.
Phạm Lam vươn vai, thong thả phơi nắng.
"Xin hỏi, đây là tòa nhà Kim Vận ?" Có hỏi từ phía .
Phạm Lam , cô thấy một đàn ông trẻ.
Anh mặc một chiếc quần cạp chín phân màu cà phê, giày thể thao trắng, một chiếc áo len đỏ rộng thùng thình khoác , tay áo dài rũ xuống, chỉ để lộ đầu ngón tay và một chiếc điện thoại màu xanh băng. Tóc đen bóng, mái tóc ngoan ngoãn che trán, hai bên mái cong như hai dấu ngoặc đơn.
Ngoài , Phạm Lam rõ gì cả.
Cô rõ mặt đàn ông , như thể mặt bao phủ bởi một lớp sương mờ, chỉ thể lờ mờ nhận vị trí của ngũ quan, chứ rõ hình dạng cụ thể.
Phạm Lam dụi mắt, phát hiện ngoài mặt đàn ông , những thứ khác đều rõ.
Người đàn ông thấy phản ứng của Phạm Lam, vẻ hoảng hốt, chọc chọc điện thoại mấy cái, giơ điện thoại lên soi ánh nắng: “Chẳng lẽ nhầm đường ?"
"Đây là tòa nhà Kim Vận.”
Phạm Lam .
Người đàn ông thở phào: “Cảm ơn, cảm ơn."
Anh nhanh chóng cổng, Phạm Lam ngẩn vài giây đuổi theo,
Sảnh lớn yên tĩnh, chỉ hai cô lễ tân đang lạch cạch gõ máy tính, cổng quẹt thẻ ai, tất cả các thang máy đều đang ở tầng cao nhất... đàn ông đó biến mất.
Chắc là nhân viên của công ty khác, Phạm Lam nghĩ, dù ở đây cũng hơn hai mươi công ty nhỏ.
Thang máy nhanh chóng đến, quả nhiên ngoài dự đoán của Phạm Lam, trong thang máy chỉ cô.
Phạm Lam bấm tầng 25, thang máy lên đến tầng 3 thì "ting” Một tiếng dừng , một shipper bước .
Anh shipper mặc đồng phục màu vàng, cao và gầy, đến mét chín, trong thang máy tạo một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Phạm Lam né sang một bên, liếc shipper. Anh đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, vành mũ kéo thấp, chỉ thấy nửa khuôn mặt, cằm nhọn, môi mỏng, trông vẻ khá trai.
Anh đeo một chiếc hộp giao hàng cỡ lớn, thẳng tắp. Dường như cảm nhận ánh mắt của Phạm Lam, kéo mũ thấp hơn.
"Tầng mấy?”
Phạm Lam hỏi.
Anh shipper: "25."
Tầng 25? Chẳng là công ty ?
Lão Chu Lột Da đổi tính ? Lại cho phép bọn họ đặt đồ ăn ngoài?
Chu Lột Da là biệt danh của sếp công ty Phạm Lam, tên thật là Chu Bá Bình, nhưng vì ông quá keo kiệt và khắc nghiệt, đối xử với nhân viên như mùa đông giá rét, nên đều lén gọi ông là Chu Lột Da.
Chu Lột Da ba quy định bất thành văn.
Một, yêu đương trong văn phòng.
Hai, tuyển phụ nữ kết hôn.
Ba, đặt đồ ăn ngoài ở công ty.
Lý do đơn giản, yêu đương trong văn phòng sẽ ảnh hưởng đến hiệu suất công việc, phụ nữ kết hôn sẽ xin nghỉ t.h.a.i sản, đặt đồ ăn ngoài sẽ bẩn t.h.ả.m của công ty.
Tầng 25 nhanh chóng đến, Phạm Lam và shipper cùng bước khỏi thang máy. Cô lễ tân đối diện thấy Phạm Lam thì há hốc miệng.
"Phạm Lam, chị, chị, chị...”
Phạm Lam: "Không đặt đồ ăn ngoài ."
"Hả?" Cô lễ tân ngẩn : “Đồ ăn ngoài nào?"
Phạm Lam , shipper phía biến mất.
Phạm Lam: "..."
Mẹ ơi?!
"Chị đến muộn hai mươi phút ! Sắp tính là nghỉ phép đấy!" Lễ tân hạ giọng: “Em nhớ chị còn một ngày nữa là chuyên cần mà!"
"Không cả.”
Phạm Lam : “Dù cũng định từ chức ."
"Ế?!"
Phạm Lam vui vẻ bước văn phòng.
"Văn phòng" chỉ hai phòng việc, một phòng riêng thuộc về Chu Lột Da, phòng ngoài là một gian mở rộng ba trăm mét vuông, chia thành hơn ba mươi ô việc, nhét hơn ba mươi con công sở. Lúc đều đang cúi đầu dán mắt máy tính, tay gõ lách cách ngừng, như một căn phòng đầy robot.
Đây cũng là quy định của Chu Lột Da, trong giờ việc chuyện riêng.
Phạm Lam chỗ, mở máy tính, đăng nhập QQ công việc, lên mạng tìm một mẫu đơn xin nghỉ việc.
Tin nhắn trong nhóm QQ nhảy .
[Phạm Lam, bà muộn á?]
[Không bà tháng nào cũng chuyên cần ?]
[Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây ?]
Phạm Lam bình thản gõ một chữ.
[Ừ.]
Câu trả lời của cô nhanh chóng một loạt tin nhắn khác nhấn chìm.
[Hôm nay mặt lão Chu Lột Da trông khó ở lắm, ai sắp xui xẻo đây.]
[Nghe lương tháng chậm .]
[Tổ cha nhà nó, thể trả lương đúng hạn một .]
[ nữa.]
[ cũng thế, đợi tìm chỗ mới là nghỉ việc ngay.]
[ đúng, nghỉ ngang là .]
Phạm Lam, đang chuẩn "nghỉ ngang", mở file word, dứt khoát gõ mẫu đơn xin nghỉ việc "Vì lý do cá nhân", suy nghĩ một lát, xóa , sửa thành "Không c.h.ế.t vì kiệt sức, từ chức!".
In , ký tên, Phạm Lam cầm đơn xin nghỉ việc thẳng đến văn phòng của Chu Lột Da.
Trong văn phòng của Chu Lột Da , là cô biên tập H5 Trương Hiểu Hiểu, mới năm ngoái, một cô gái bình thường năng động, lúc Chu Lột Da mắng cho nước mắt lưng tròng.
"Hôm nay thủ tục nghỉ việc luôn !" Chu Lột Da đuổi Trương Hiểu Hiểu khỏi văn phòng, “rầm” Một tiếng đóng sầm cửa : “Trong vòng một tiếng, ai phiền !"
Phạm Lam ngoài cửa: "..."
Trương Hiểu Hiểu mắt đỏ hoe liếc Phạm Lam, cúi đầu về chỗ .
Điện thoại của Phạm Lam kêu "ting ting ting", là tin nhắn trong nhóm QQ.
[Hiểu Hiểu, thế?]
[Lão Chu Lột Da lên cơn ?]
[Tuần ông còn khen H5 của mà?]
Trương Hiểu Hiểu: [Mẹ tớ bệnh, tớ xin nghỉ một tuần, lão Chu bắt tớ nghỉ việc.]
[Quá đáng!]
[Chu Lột Da đúng là !]
[ là đồ %¥#%&]
Các bình luận đó cơ bản đều là những lời c.h.ử.i rủa, công kích cá nhân điên cuồng nhắm Chu Lột Da, tốc độ hiển thị ký tự quá nhanh, tạo thành hiệu ứng dịch chuyển tức thời màn hình.
Phạm Lam thấy điều .
Ba mươi hai nhân viên trong công ty đều đang dán mắt màn hình máy tính, hai tay điên cuồng gõ phím, ai nấy mặt mày xanh xao, mắt ánh lên màu xanh lục. Trên đầu đều xuất hiện một luồng "khí", giống với những gì Phạm Lam thấy tàu điện ngầm, chỉ điều màu của nó là màu đen.
Phạm Lam dụi mắt, luồng khí vẫn còn đó.
Phạm Lam chạy về chỗ, nhỏ t.h.u.ố.c nhỏ mắt, luồng khí càng đậm hơn.
Đáng sợ hơn là Phạm Lam thấy nguồn gốc của những luồng "khí" đó... chúng chảy từ đầu ngón tay đang gõ phím của màn hình máy tính, từ màn hình tràn , cuối cùng tụ đỉnh đầu.
Trong đó, luồng khí lớn nhất, đậm đặc nhất là Trương Hiểu Hiểu.
Luồng khí đen đầu cô bé biến thành một khối như kẹo bông gòn, bay càng lúc càng cao, lên đến trần nhà dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-2-nhe-danh-thuc-trai-tim-dang-ngu-say-dan-dan-mo-ra-doi-mat-cua-ban.html.]
Phạm Lam chằm chằm luồng khí đó, lông tơ gáy dựng cả lên.
Cô đó là cái gì, nhưng cô thể cảm nhận , thứ đó nguy hiểm.
Vương Tư Địch cạnh phát hiện sự bất thường của Phạm Lam, ngẩng đầu lên trần nhà: "Phạm Lam, bà gì thế?"
Phạm Lam: "Anh thấy ?"
Vương Tư Địch kỹ: “Có nhện ?"
"Nhện? Đâu!"
Mấy cô gái hét lên.
"Có gì !"
"Phạm Lam, cô đừng dọa !"
Phạm Lam: "..."
Mọi đều thấy, chỉ cô thấy.
Luồng khí đen đó càng lúc càng lớn, rung động lan bốn phía, dần dần trở nên dẹt, vật chất màu đen bên trong trở nên đặc hơn, ẩn hiện ánh sáng, như một mặt đồng hồ khổng lồ, từ từ tròn, ở trung tâm hình thành một xoáy nước kỳ dị.
Những luồng khí đen đầu các đồng nghiệp đều xoáy nước đó hút , như hơn ba mươi vòi rồng thu nhỏ.
"Sao tự nhiên lạnh thế?"
"Điều hòa hỏng ?"
"Lưng lạnh quá!"
Có chạy chỉnh điều hòa, gọi điện cho ban quản lý tòa nhà, chỉ Phạm Lam động đậy.
Cô xoáy nước đó hút hết tất cả khí đen dừng . Vô khí đen nhỏ như những con lươn bề mặt đĩa tròn vặn vẹo, va chạm, quấn , từ từ đông cứng .
Một cái đĩa đen khổng lồ, bao phủ bộ văn phòng, lơ lửng trần nhà.
Một giây, hai giây, ba giây, mười giây trôi qua, gì đổi.
Toàn bộ cơ bắp của Phạm Lam căng cứng, cô quanh, thấy gốc cây đào điêu khắc ở cửa văn phòng, là bạn của Chu Lột Da tặng hôm khai trương công ty, thể trừ tà. Phạm Lam lùi phía gốc cây. Ban quản lý gọi điện đến, điều hòa bình thường, phàn nàn vài câu xuống việc.
Tin nhắn trong nhóm liên tục nhảy .
[Hiểu Hiểu, chúng sợ ông , tớ tra , loại doanh nghiệp lòng đen tối nợ lương , chúng thể xin hòa giải lao động!]
[, chúng bảo vệ quyền lợi!]
[Xử c.h.ế.t lão Chu Lột Da!]
Cái đĩa đen trần nhà từ từ tròn.
Phạm Lam hiểu , chuyển động của cái đĩa đen liên quan đến hành vi của .
"Mọi dừng !”
Phạm Lam hét lớn: “Đừng gõ phím nữa!"
Mọi đồng loạt trừng mắt Phạm Lam.
"Phạm Lam, bà ý gì?"
"Chẳng lẽ bà định về phía Chu Lột Da?"
"Không bà là nội gián do Chu Lột Da cài đấy chứ!"
"Thảo nào Chu Lột Da nào cũng bắt trúng chúng , hóa là tay trong!"
"Phạm Lam, bà là kẻ phản bội!"
Phạm Lam thời gian cãi , cô cái đĩa đen đột nhiên nhanh, như một chiếc bánh kếp Ấn Độ ném , mỏng , mở rộng với tốc độ kinh hoàng, phát tiếng "phù" dài, như một quả bóng bay xì .
Mọi quanh, vô cùng nghi hoặc.
"Tiếng gì thế?"
"Ai đ.á.n.h rắm đấy?"
"Tiếng rắm to quá nhỉ."
Phạm Lam thấy và cũng thấy.
Chiếc bánh đen mỏng khổng lồ vỡ tan, hóa thành vô mảnh vỡ biến mất trong khí.
Toàn bộ gian trở bình thường và sạch sẽ, như thể thứ Phạm Lam thấy chỉ là hoa mắt.
Chuyện... gì thế ?!
Phạm Lam kinh hãi quanh.
Đột nhiên, hét lên: "Sao trời tối ?"
Phạm Lam lúc mới phát hiện, sắc trời bên ngoài cửa sổ trở nên vô cùng u ám, mây đen giăng kín như sắp giông bão.
"Mưa rào ?"
"Mây dày quá, chắc sắp mưa đá."
Mọi nhao nhao ghé cửa sổ xem.
Không đúng!
Không trời đổi!
Là màu sắc của gian đổi!
Phạm Lam đột nhiên nhận . Dự báo thời tiết thời gian thực điện thoại của cô rõ ràng hiển thị: Nắng, chất lượng khí, Tốt.
Đây là ảo giác!
"Mọi , mau !”
Phạm Lam hét lớn: “Ở đây vấn đề...”
"Bùm!"
Cây nước nóng lạnh của công ty nổ tung, năm bình nước dự trữ bay lên trung rơi mạnh xuống, nước khoáng biến thành một trận mưa rào, xối xả đổ xuống.
Mọi la hét t.h.ả.m thiết, tranh rạp xuống đất.
Phạm Lam trốn gốc cây đào, dính nước ít nhất. Cô thấy rõ ràng xung quanh cây nước vỡ nát, một luồng khí đen như như xoáy lên, nhưng chỉ nửa giây biến mất.
Mưa tạnh, cả văn phòng im phăng phắc.
Mọi đất, ôm đầu, mặt mày ngơ ngác.
"Chuyện gì thế?"
"Cây nước nổ ?"
"Chất lượng đồ điện bây giờ kém quá nhỉ!"
Phạm Lam nhảy dựng lên: "Mọi mau chạy ... Vãi chưởng!"
Vô bóng đen lao , quấn chặt lấy chân của mấy , đột nhiên bay lên , treo ngược họ lủng lẳng trần nhà như những cây lạp xưởng.
"A a a a a!"
"Cái gì thế!"
Các đồng nghiệp kinh hãi la hét, bò lết trườn đến lưng Phạm Lam.
Phạm Lam rõ, những thứ quấn đó là chuột máy tính.
Dây chuột đen kịt như rắn độc, con chuột ngẩng cao đầu như đầu rắn, hai nút trái kêu lách cách, đèn chuột màu đỏ nhấp nháy, như rắn độc đang thị uy.
Không khí ngưng đọng vài giây, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên.
"Ma á á á á á!"
"Chuột máy tính thành tinh á á á á!"
Lần cần Phạm Lam nhắc, tất cả đều tranh chạy phía thang máy, nhưng đầy năm giây, cuống cuồng chạy ngược .
"Cửa biến mất !"
"Thang máy biến mất !"
"Là quỷ dựng tường á á á á!"
"Cứu mạng á á á á!"
"Cái gì?!”
Phạm Lam đầu , mới phát hiện vị trí cửa chính của công ty biến thành một bức tường.
Các đồng nghiệp nữ trốn trong góc tường run lẩy bẩy, các đồng nghiệp nam co rúm lưng Phạm Lam trời gọi đất.
"Phạm Lam, bây giờ á á á?!"
Phạm Lam: " ?!"
Vương Tư Địch: "Lúc nãy bà bảo chúng chạy ? Bà chắc chắn cách!"
"... Mấy ông là đàn ông con trai, chút khí phách ?!"
"Nhà Thanh sụp đổ lâu , bây giờ nam nữ bình đẳng!"
"A a a, chuột đến á á á á!"
Hơn chục con chuột máy tính dựng thẳng như rắn hổ mang, đèn chuột đỏ đột nhiên sáng rực, kèm theo tiếng lách cách đáng sợ lao tới.
Phạm Lam cảm thấy chân mấy ôm chặt, cô thể động đậy, chỉ trơ mắt chờ c.h.ế.t.
Hôm qua sống , hôm nay c.h.ế.t?
Lại còn chuột máy tính g.i.ế.c c.h.ế.t?
Thà c.h.ế.t vì kiệt sức còn hơn!
"Ầm!"
Một cơn lốc xoáy từ trời giáng xuống, đám chuột thổi bay, rơi lốp bốp xuống đất, tan xương nát thịt. Các đồng nghiệp treo ngược rơi xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Trước mặt Phạm Lam xuất hiện một . Anh quỳ một chân đất, một tay chống xuống sàn, một tay vịn chiếc hộp giao hàng lưng, ai khác là shipper trong thang máy.