Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 22: Con Mẹ Nó Tôi Chỉ Muốn Ngủ Thôi

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:02
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Còn lâu nữa ? Trời ơi, chỉ về nhà ngủ thôi!”

Phạm Lam trừng mắt Ân Đông, thầm nghĩ.

“Ngươi là ai?”

Dung Mộc lên tiếng hỏi.

Ân Đông mỉm , tháo kính cất túi. Nốt ruồi son ở khóe mắt bỗng rực sáng, làn da trán, đầu ngón tay, má, cổ bong từng mảng như những trang sách ố vàng, vỡ vụn bay lượn trong gió đêm.

Phạm Lam thấy một khuôn mặt khác ẩn lớp da .

Tinh xảo, mỹ lệ, làn da trắng như sứ, giống hệt Sùng Mại.

Chỉ nốt ruồi son ở khóe mắt là hề đổi.

Không, cũng giống.

Dù đường nét tương đồng, nhưng Sùng Mại toát một vẻ t.ử khí nặng nề, còn khuôn mặt mắt sống động hơn, như thể một linh hồn thổi búp bê, giữa đôi mắt toát lên vẻ quyến rũ vô tận.

“Ta là Ẩn Đồng.”

Sắc mặt Kế Ngỗi chợt biến đổi: “Họa Bì Yêu ngàn năm tuổi Ẩn Đồng!”

“Dung Mộc đại nhân, Kế Ngỗi đại nhân, danh tiếng từ lâu qua. Còn nữa...” Ẩn Đồng cúi chắp tay, ánh mắt xuyên qua Dung Mộc và Kế Ngỗi, đập thẳng Phạm Lam.

Nốt ruồi son ở khóe mắt đột nhiên sáng rực, Phạm Lam chìm trong biển ánh sáng đỏ.

trong một gian trắng xóa.

Chân trần bước , lớp nước trong veo ngập đến mu bàn chân, lành lạnh.

Trời ơi, ở đây?!

Đây là ?!

Phạm Lam quanh, gian trắng xóa dường như vô tận, về phía nào cũng chỉ thấy một màu trắng, một chút màu sắc vật thể nào khác.

Sau lưng văng vẳng tiếng nước chảy róc rách, Phạm Lam vội đầu .

Ẩn Đồng cô vài bước, tĩnh lặng như một bức tượng mỹ.

“Muốn c.h.ế.t khiếp !”

Phạm Lam nhíu mày lạnh lùng: “Anh gì?”

Ẩn Đồng đáp, thậm chí chẳng thèm liếc Phạm Lam, chỉ khẽ giơ tay phẩy nhẹ trong khí.

Phạm Lam cảm thấy ngón chân ngứa, một ngọn cỏ non mọc lên từ chân, nhanh chóng lan khắp gian... cỏ xanh, trời cao, mây trắng, như hiệu ứng AR cảnh 360 độ, từng khung cảnh dần hiện . Phạm Lam thấy tiếng gió và chim hót, ngửi thấy hương cỏ cây, thấy một cây lê già xù xì vươn lên từ đất, cả cây phủ đầy hoa trắng như tuyết, những cánh hoa rơi lả tả, mơ màng như ảo ảnh.

“Này, cô là ai? Sao cây?” Một thiếu nữ gốc cây hỏi.

Cô gái đeo chiếc giỏ hoa đan bằng mây, mặc trang phục thời Hán hoặc Tần, mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, đôi mắt đen láy như hai quả nho chín.

hỏi Phạm Lam, mà đang lên cây.

Một bàn chân từ giữa những bông hoa lê trắng muốt thòng xuống... Phạm Lam cảm thấy bộ khung cảnh xoay chầm chậm, như một cảnh dài trong phim... cô thấy một góc khác của cây lê.

Một thiếu niên mặc áo ngắn cành, miệng ngậm đóa hoa lê, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc. Da trắng như tuyết, dung mạo tuấn tú, hai khóe mắt đều một nốt ruồi son giống hệt .

Trời ạ! Chẳng lẽ đây là phiên bản thiếu niên của lão yêu quái ?

Phạm Lam liếc Ẩn Đồng.

Ẩn Đồng mặt biểu cảm, trong đồng t.ử gợn lên ánh nước lạnh lẽo. Ngón tay khẽ động, Phạm Lam cảm thấy nặng trĩu, ngã phịch xuống... , là một chiếc ghế sofa màu trắng.

Vậy là, bắt đây ngoan ngoãn xem kịch ?

Như hợp lý ?

với thiết gì ?

kẹt ở cái nơi quái quỷ , Dung Mộc và Kế Ngỗi sẽ lo lắng mất!

Phạm Lam: “Này!”

Ẩn Đồng chẳng thèm để ý đến cô nữa.

Phạm Lam cố gắng dậy, nhưng thể thoát khỏi sự trói buộc.

Thôi, đến thì an phận .

Phạm Lam nhân tiện nửa ghế sofa, yên tâm xem kịch.

Cốt truyện trong cảnh vẫn tiếp diễn.

Thiếu nữ: “ tên là Tiểu Xuân, tên gì?”

Thiếu niên nhảy xuống cây, một vòng quanh cô gái: “Cô thể thấy ?”

“Sao thể?”

“Cô là con ?”

Thiếu nữ Tiểu Xuân chớp mắt: “Ồ, , là yêu quái.”

Thiếu niên nhảy lùi : “Sao cô ?!”

“Vì chỉ yêu quái mới thể như .” Thiếu nữ .

Hoa lê rơi như mưa, ánh mắt cô gái long lanh, hơn vạn mỹ cảnh thế gian.

Mặt thiếu niên ửng đỏ, dùng mũi chân đá nhẹ ngọn cỏ: “Cô... cô cũng tệ.”

Thiếu nữ ngây , đưa tay vuốt tóc mái: “Cảm ơn, đầu tiên .”

Phạm Lam lúc mới thấy, ở thái dương thiếu nữ một vết bớt to bằng đồng xu, màu đỏ sẫm, trông như vết sẹo thối rữa.

tên là Ẩn Đồng, cô...” Thiếu niên : “Sau còn đến nữa ?”

Thiếu nữ : “Được.”

Cảnh vật đổi nhanh chóng, như ai đó bấm nút tua nhanh.

Phạm Lam thấy hoa lê tàn, kết thành những quả lê giòn ngọt, thấy Ẩn Đồng hái lê cây tặng Tiểu Xuân, thấy hai gốc cây ngắm lá thu vàng, thấy họ đuổi ném tuyết, thấy Tiểu Xuân vô tình ngã lòng Ẩn Đồng, cả hai cùng đỏ mặt như hai quả táo chín.

Phạm Lam bất giác bật .

Ái chà, đúng là phim ngôn tình ngọt ngào.

Khi hoa lê nở thứ ba, khung cảnh chậm .

Tiểu Xuân cao hơn, trở thành một cô gái thon thả. Cô mặc bộ đồ tang trắng, khuôn mặt còn vẻ non nớt, chỉ còn nỗi bi thương nặng trĩu.

“Ẩn Đồng, cha mất .” Cô khẽ : “Ông khu vương hại c.h.ế.t.”

Ẩn Đồng ngây cô.

báo thù.”

Ẩn Đồng kinh hãi, một tay nắm lấy vai Tiểu Xuân: “Cô... cô định gì?”

“Phủ khu vương đang tuyển hầu, định thử...” Đầu ngón tay Tiểu Xuân ấn mạnh vết bớt ở thái dương: “Nếu thứ , lẽ thể đến gần hơn một chút...”

Nói xong, cô chỉ lặng lẽ Ẩn Đồng, ánh mắt như máu.

Hoa lê rơi lả tả, như ngày họ mới gặp, nhưng gốc cây khác.

Mắt Ẩn Đồng đỏ ngầu, yết hầu chuyển động, buông Tiểu Xuân .

Anh giơ tay ấn nốt ruồi son ở khóe mắt , đầu ngón tay run rẩy, bóc một lớp da trong suốt, cẩn thận dán lên vết bớt của Tiểu Xuân.

Lớp da yêu quái hòa khuôn mặt cô, vết bớt biến mất, khóe mắt xuất hiện một nốt ruồi son, khiến bộ khuôn mặt trở nên vô cùng diễm lệ.

“Ẩn Đồng, với .” Tiểu Xuân khẽ .

Ẩn Đồng còn khó coi hơn : “Bây giờ thể rời khỏi đây, vài năm nữa, sẽ tìm cô.”

Tiểu Xuân , gật đầu: “Được.”

Cảnh vật tua nhanh.

Ẩn Đồng cô đơn cây, mặt trời mọc lặn, mây cuộn tan, hoa nở tàn, lá xanh úa, tuyết đọng tan.

Phạm Lam bao nhiêu năm, chắc là lâu, cây lê to một vòng lớn, cành lá sum suê gần như che kín nửa bầu trời.

Cảnh vật chậm .

Ẩn Đồng cây đột nhiên nhảy xuống, về phía .

Trong ánh hoàng hôn đỏ như máu, một từ từ tới.

mặc y phục lộng lẫy, đeo trang sức rực rỡ, vạt váy dài lê cỏ. Khuôn mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sắc lẹm, môi đỏ như máu. Phạm Lam gần như nhận đường nét ban đầu, chỉ nốt ruồi son ở khóe mắt vẫn rõ nét.

“Tiểu Xuân!” Ẩn Đồng chạy như điên tới, ôm chầm lấy Tiểu Xuân già nua, xoay tròn tại chỗ, như đứa trẻ: “Cuối cùng cô cũng trở về !”

Tiểu Xuân ôm lấy cổ Ẩn Đồng, từ từ nhắm mắt, khẽ .

Thân hình Ẩn Đồng run lên, cứng đờ.

Cánh tay Tiểu Xuân từ từ rơi xuống, như cành cây khô.

“Tiểu Xuân? Tiểu Xuân? Tiểu Xuân...” Ẩn Đồng dám động đậy, chỉ thể gọi tên cô hết đến khác.

Giữa những tán lá rậm rạp, vô nụ hoa đua nở rộ, những cánh hoa hoàng hôn nhuộm đỏ như máu, như những giọt lệ rơi từ trời, phủ lên Ẩn Đồng và Tiểu Xuân.

Vãi thật! Lại là kết thúc buồn!

Phạm Lam cảm thấy bứt rứt, liếc bản thể của Ẩn Đồng.

Ẩn Đồng vẫn giữ nguyên tư thế , biểu cảm , chỉ ánh mắt ngày càng nặng trĩu.

Bãi cỏ chân, cây lê mắt tan chảy biến mất, gian trở về màu trắng tinh.

Phạm Lam vươn vai, đổi tư thế.

“Này, xem kịch xong , rốt cuộc gì?”

Ẩn Đồng vung tay.

viên gạch ngói như hiệu ứng máy tính nhanh chóng xếp chồng lên , xây thành đình đài lầu các, đường phố cầu cống, khu chợ sầm uất hiện . Những bán hàng rong, qua đường, trẻ con, già lấp đầy khung cảnh.

Phạm Lam: “...”

Xem còn phần hai.

Trong đám đông, một hiệp khách sa cơ bước tới, mặc áo vải thô rách rưới, đeo một thanh kiếm, chuôi kiếm bọc da thú. Dung mạo thô kệch, nhưng khóe mắt trái một nốt ruồi son hợp.

Ái chà, Ẩn Đồng hóa khá sắc sảo đấy. Phạm Lam thầm nghĩ.

Đột nhiên, phía đường phố náo động, hóa là mấy tên côn đồ đang đuổi đ.á.n.h một thư sinh gầy yếu. Chàng trai chạy , áo dài vấy đầy bùn đất, liên tục xin tha.

sẽ trả tiền ngay, đừng đ.á.n.h nữa!”

bọn du côn chẳng thèm , túm lấy thư sinh, tát hai cái quăng mạnh .

Thư sinh bay , nhưng ngã xuống đất, mà một đỡ lấy.

Ẩn Đồng ôm lấy eo , biểu cảm từ kinh ngạc chuyển thành vui mừng.

Thư sinh trong lòng Ẩn Đồng, từ sợ hãi chuyển thành lúng túng.

Phạm Lam rõ: khóe mắt của thư sinh một nốt ruồi son mờ ảo.

Trời ạ, là chuyện tình kiếp kiếp , là phiên bản đam mỹ.

Cốt truyện đó vô cùng sáo rỗng.

Thư sinh nhờ sự giúp đỡ của Ẩn Đồng trả hết nợ cờ bạc, chăm chỉ học hành, đỗ đạt cao, tể tướng trọng dụng, trở thành con rể của nhà họ.

Thấy cảnh thư sinh thành , Phạm Lam ban đầu còn mong Ẩn Đồng cướp dâu, tiếc là, Ẩn Đồng nhẫn nhịn lạ thường.

Tiếp theo, thư sinh trở thành ngự sử tuần tra, vì dân xin mệnh. Ẩn Đồng trở thành hộ vệ bên cạnh, giúp vượt qua khó khăn, ngăn sát thủ, diệt tham quan, cũng coi như tình sâu nặng... dần dần, thư sinh đổi.

Chức quan ngày càng cao, quyền lực ngày càng lớn, còn hài lòng với những gì đang , trở nên tham lam, tham ô, bán quan, thao túng triều đình, coi mạng như cỏ rác, hãm hại trung thần. Anh tưởng chuyện thần quỷ , tưởng đời thuận buồm xuôi gió, nhưng rằng chính Ẩn Đồng âm thầm dọn dẹp hậu quả, xử lý ẩn họa.

Thư sinh trở thành quyền thần một thiên hạ, ngay cả thiên t.ử cũng dám to tiếng. Anh tất cả, nhưng vẫn thỏa mãn.

Anh trường sinh bất lão.

Thật là ác một cách thiếu sáng tạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-22-con-me-no-toi-chi-muon-ngu-thoi.html.]

Phạm Lam ngáp liên tục.

“Sao ngươi chịu giúp , ngươi là yêu quái ?!”

Một tiếng quát lớn cắt ngang cơn ngáp của Phạm Lam.

Thư sinh ngoài bảy mươi tuổi túm lấy cổ áo Ẩn Đồng gào lên. Ẩn Đồng lúc cũng là một lão già sắp c.h.ế.t, da mặt run nhẹ, hỏi: “Sao ngươi...”

“Lần đầu gặp ngươi ngươi là yêu quái.” Thư sinh lạnh: “Ta dung thứ ngươi bên cạnh bao năm, ngươi chẳng lẽ nên báo đáp?”

Thân hình Ẩn Đồng run lên, lùi nửa bước. Da mặt, , tay từng tấc bong , khô héo, lột bỏ, để lộ khuôn mặt trẻ trung tuấn tú.

, đúng ! Ta giống ngươi, trường sinh bất lão!” Thư sinh gào thét: “Như , thể mãi mãi ở bên ngươi... , ngươi cũng ở bên ?”

Miệng lời tỏ tình sáo rỗng, nhưng năm tháng và lòng tham khắc lên khuôn mặt vẻ hung ác, nốt ruồi son ở khóe mắt nhạt đến mức gần như thấy.

Thư sinh gào thét, vì nghẹn đờm nhồi m.á.u cơ tim, đột nhiên ngã thẳng cẳng, ngã lòng Ẩn Đồng.

Ẩn Đồng lặng lẽ tình chuyển thế, ánh mắt bi thương bất lực.

Thư sinh túm chặt vạt áo Ẩn Đồng, hai mắt trợn ngược, ngừng thở.

Phạm Lam bật dậy. Cô thấy hồn thể của thư sinh bay lên, trong suốt như thạch rau câu vàng óng, nhưng bên trong lờ mờ những thứ xám xịt, như tạp chất.

Ẩn Đồng từ cổ bóc xuống tấm da thứ hai, dán lên trán thư sinh. Yêu khí màu xanh hòa hồn thể, linh hồn trở nên trong suốt vàng óng.

“Kiếp , kiếp ...” Ẩn Đồng ôm xác thư sinh lẩm bẩm: “Chúng vẫn ở bên ...”

Da ở cổ nổi lên một lớp màu đen, như thiêu cháy.

Phạm Lam: “...”

Đây là thao tác gì ?

Thanh tẩy hồn thể?

Hấp thụ oán khí?

Mặt dày ?

Cảnh vật 3D xung quanh tan biến, Phạm Lam trở về gian trắng tinh.

“Này, cho xem mấy thứ gì?”

Phạm Lam hỏi: “Viết cảm nhận ? , tìm nhầm , từ nhỏ đến lớn điểm kém môn văn...”

[Phạm Lam!]

Không gian vang lên tiếng gọi, rung động đến mức sóng nước gợn lên.

Phạm Lam đột ngột dậy. Đó là giọng của Dung Mộc.

“Dung Mộc! Ở đây! ở đây!”

[Phạm Lam! Tỉnh !]

Giọng Dung Mộc như chặn , dần dần thấy nữa.

Ẩn Đồng thở dài, thứ ba mở bộ phim hologram 3D.

Lần , tốc độ chiếu nhanh, nhanh như tua 50 .

Phạm Lam thấy Ẩn Đồng hóa thành đủ dạng, trong nhân gian, ngừng tìm kiếm kiếp của Tiểu Xuân. Tiểu Xuân khi là đàn ông, khi là phụ nữ, lúc tìm đến quá muộn, Tiểu Xuân c.h.ế.t, lúc tìm thấy, Tiểu Xuân kết hôn sinh con, chỉ từ xa , chờ đợi, chờ Tiểu Xuân c.h.ế.t , chuyển thế.

Phạm Lam đếm tìm bao nhiêu năm, Tiểu Xuân chuyển thế bao nhiêu , nhưng là ly biệt nhiều hơn sum họp, kết cục bi thảm.

, tuổi thọ con và yêu tộc chênh lệch quá lớn, sinh ly t.ử biệt, thể buồn?

Mỗi chuyển thế, hồn thể Tiểu Xuân thêm tạp chất. Mỗi Tiểu Xuân c.h.ế.t, Ẩn Đồng bóc một miếng da , dán lên hồn thể cô.

Cứ thế lặp lặp , triều đại đổi, năm tháng trôi qua, từ cổ đại đến dân quốc, từ chiến tranh đến hòa bình, Phạm Lam cuối cùng cũng thấy Tiểu Xuân kiếp ... chính là Sùng Mại.

Cô cuối cùng cũng hiểu tại khuôn mặt Sùng Mại và Ẩn Đồng giống hệt , bởi Ẩn Đồng gần như dán hết da lên hồn thể , yêu bì và hồn thể Sùng Mại hòa một.

Sùng Mại gặp Ẩn Đồng khi đang hát ở đường hầm, yêu Ẩn Đồng từ cái đầu tiên.

Phạm Lam thấy hai nhanh chóng yêu say đắm, quấn quýt keo sơn, sống những ngày tháng ngọt ngào trong một câu chuyện tình yêu trong sáng, ngọt đến mức cô nỡ .

Tên rốt cuộc gì?

Bắt sang đây ăn cơm tró ?

Phạm Lam vô cùng khó chịu.

nhanh, cốt truyện đổi đột ngột.

Sùng Mại trở thành thần tượng, trở thành ngôi . Anh với Ẩn Đồng về ước mơ, và như hàng ngàn năm qua, Ẩn Đồng giúp .

Sùng Mại thành công, trở thành ngôi sáng nhất, nhận sự sùng bái của hàng triệu hâm mộ, trở thành vị thần trong lòng fan. như hàng ngàn kiếp , vẫn hài lòng, nhiều fan hơn, nhiều ánh mắt hơn, leo lên vị trí cao hơn.

Anh bắt đầu yêu cầu Ẩn Đồng... đúng hơn là Ân Đông giúp phẫu thuật thẩm mỹ, khuôn mặt hảo tì vết.

Ẩn Đồng thể từ chối, hết đến khác, dùng y thuật của con sửa đổi khuôn mặt Sùng Mại, nhưng nhanh, phương pháp của con còn hiệu quả.

Lòng tham và đòi hỏi tích lũy qua các kiếp, tạp chất trong hồn thể Sùng Mại ngày càng nhiều, yêu bì mà Ẩn Đồng dùng để thanh tẩy hồn thể dần khô héo bong . Ẩn Đồng giúp, nhưng còn da nữa.

Khuôn mặt Sùng Mại ngày càng cứng đờ, trở nên điên cuồng, cầu xin Ẩn Đồng, lóc van nài. Ẩn Đồng đau khổ, cuối cùng chọn phương pháp phi nhân tính.

Anh dùng oán khí của những bào t.h.a.i chào đời, thành thuốc, bôi lên Sùng Mại.

Sùng Mại hồi phục, trở nên trai hơn, rực rỡ hơn, leo lên sân khấu cao hơn.

vẫn đủ, ép Ẩn Đồng thành lập bệnh viện thẩm mỹ, dùng đơn t.h.u.ố.c của Ẩn Đồng, những sản phẩm chăm sóc da hiệu quả kinh , thu về lợi nhuận khổng lồ.

Lòng tham của con , ngàn vạn năm qua, từng đổi.

Phạm Lam xem mà kinh hồn bạt vía.

Nói thật, Ẩn Đồng, vì cái gì chứ?!

Có thời gian và nghị lực đó, gì chẳng ?!

Sùng Mại nhận báo ứng.

Oán khí của những bào t.h.a.i ngưng tụ trong cơ thể , gần như biến thành "Túy".

Ẩn Đồng cố gắng hết sức loại bỏ oán khí, nhưng hồn thể Sùng Mại tạp chất từ oán khí xâm chiếm, thể thanh tẩy.

Nhìn Ân Đông quỳ giường Sùng Mại lóc sụp đổ, Phạm Lam chỉ thấy nghẹn ứ trong lòng, nhổ , nuốt trôi.

lúc Ẩn Đồng tuyệt vọng nhất, một ... hoặc yêu quái... chung rõ là sinh vật gì, xuất hiện mặt .

thực thể, chỉ là một đám khí đen quấn quýt, miễn cưỡng tạo hình ... giống bóng đen Phạm Lam thấy trong mơ !

Phạm Lam cả căng thẳng, tự chủ dậy.

“Ta một phương pháp thể luyện hóa linh hồn, dung hợp yêu khí và tạp chất trong hồn thể thành hồn lực.” Bóng đen : “Hồn thể sẽ tồn tại ngàn vạn năm.”

Ẩn Đồng: “Sao ngươi giúp ?”

“Ta nuôi dưỡng trong cơ thể .”

“Cái gì?!”

“Sau khi luyện hóa hồn thể thành công, vẫn thể chuyển thế, còn chỉ cần một xác luyện hóa.”

Ẩn Đồng do dự, suy nghĩ lâu, cuối cùng đồng ý.

“Phải thế nào?”

Bóng đen lật tay, một tờ giấy vẽ bốc khói đen bay đến tay Ẩn Đồng.

Phạm Lam cố gắng giấy vẽ gì, nhưng khói đen mù mịt, chỉ thấy lờ mờ những đường nét.

Sắc mặt Ẩn Đồng đổi.

“Ngươi trở thành Yểm?!”

Bóng đen dường như : “Không Yểm Túy, yêu quỷ, tiên thần.”

“Không thể!”

“Tất nhiên thể, chỉ cần dùng Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.”

Diễn đến đây, hình ảnh xung quanh đột nhiên rung chuyển, xuất hiện nhiễu sóng, như tín hiệu vấn đề.

“Đừng, cho xem hết !”

Phạm Lam hét lớn.

“Thời gian của hết ...” Bản thể của Ẩn Đồng đầu lên tiếng: “Cô nên .”

“Bản vẽ đó là gì?! Bóng đen là thứ gì?!”

Phạm Lam tóm lấy Ẩn Đồng, nhưng tay chỉ nắm , Ẩn Đồng chỉ là ảo ảnh.

“Ta một điều kiện.” Anh Phạm Lam : “Bảo vệ Tiểu Xuân, để cô luân hồi chuyển thế.”

Phạm Lam: “ chỉ là một Bà Thổ Địa.”

Ảo ảnh của Ẩn Đồng bắt đầu trong suốt, trong mắt rơi lệ.

C.h.ế.t tiệt!

“Được! Được ! hứa với ! Cho xem bản vẽ đó, cho bóng đen là ai!”

Ẩn Đồng lật lòng bàn tay, một tờ giấy vẽ những đường nét lộn xộn từ lòng bàn tay bay , che lên mắt Phạm Lam.

“Cảm ơn cô, Phạm Lam...”

Phạm Lam luống cuống tóm lấy tờ giấy kéo xuống...

thấy khuôn mặt của Dung Mộc.

“Hả?!”

“Phạm Lam, cô ?!”

Dung Mộc hỏi với vẻ mặt căng thẳng.

Phạm Lam lúc mới phát hiện cô đang trong vòng tay Dung Mộc, đầu là bầu trời đêm đen kịt.

ngoài !

“Ẩn Đồng ?!”

Phạm Lam dậy hét lớn: “Anh còn ...”

Phạm Lam thấy Ẩn Đồng, cách đó vài bước, hai tay đút trong túi áo blouse trắng, cổ Kế Ngỗi siết chặt.

“Cô chứ?”

Kế Ngỗi hỏi.

“Đừng g.i.ế.c .”

Phạm Lam hét: “Bóng đen đó là ai!”

Kế Ngỗi nhíu mày, thu tay .

nó là gì...” Ẩn Đồng : “ dù là gì, e rằng cũng sóng của Thương Kiếm hòa tan ...”

Nói đến chữ cuối, nốt ruồi son ở khóe mắt trái lóe lên, hóa thành luồng khí, biến mất.

Dung Mộc dậy, sắc mặt khẽ biến: “Ngươi...”

“Họa Bì Yêu da, thật buồn ?” Ẩn Đồng , hồn thể trong suốt lơ lửng giữa trung: “Phạm Lam, ?”

Hồn thể của Sùng Mại tuy khuôn mặt mờ ảo, nhưng tất cả đường nét đều vàng óng sáng ngời, giữa các đường nét là chất liệu keo trong suốt, một chút tạp chất màu sắc bất thường.

“Anh sạch sẽ, sáng sủa.”

Phạm Lam .

Nụ của Ẩn Đồng rộng hơn, như cây lê ngày đó, đầu thấy Tiểu Xuân, trong sáng tì vết.

Mái tóc bay trong đêm, hóa thành những hạt bụi nhỏ, khuôn mặt, ngón tay, mắt cá, xương sườn, trái tim biến thành cát bụi, gió thổi tan.

Họa Bì Yêu da, tự nhiên thể tồn tại.

 

Loading...