Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 31: Lại Là Vương Tư Địch
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:12
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim Phạm Lam đập thình thịch. Không Giới Chú mất hiệu lực, mà là quỷ khí xâm nhập kết giới từ lâu. Từ lúc nào? Ở ?
Đào Khôi ném phù chú , tạo thành từng đám khói đen. Những sợi tóc xèo xèo xoắn chui xuống đất, biến mất.
Bên trong kết giới im phăng phắc.
Mắt Phạm Lam trừng đến nhức nhối. Cô nhanh chóng quét mắt xung quanh, thấy gì bất thường.
Vòng xoáy mây khổng lồ trung từ từ , rìa mây dát một lớp ánh sáng đỏ, kỳ dị tráng lệ, như một bánh răng khổng lồ nhuốm máu, khuấy động khí tức trời đất.
Lông tơ gáy Phạm Lam dựng . Cô bấm gọi cho Dung Mộc và Kế Ngỗi, nhưng ai bắt máy. Tín hiệu điện thoại đầy vạch, chắc bên mất kết nối.
Chẳng lẽ tình hình bên họ còn tệ hơn ở đây?
Luồng khí chuyển động, ẩn hiện cơn gió thổi qua. Gió lạnh, sắc như dao.
Mặt Đào Khôi trắng bệch, môi tái xanh, trán đầm đìa mồ hôi.
Phạm Lam gọi: "Đạo trưởng?"
"Không ." Đào Khôi đặt phất trần ngang ngực: "Cẩn thận, thứ gì đó đang tới."
Dù , Phạm Lam cũng thấy.
Trên con đường làng vang lên tiếng bước chân, nhẹ, bước lê lết, như thứ gì đó đang kéo lê mặt đường.
Đèn đường vàng mờ nhấp nháy hai tắt hẳn.
Gió đêm uốn lượn, mặt đường trắng bệch. Một cơn gió quét qua, cắt đứt một sợi phất trần của Đào Khôi.
Một cái bóng xuất hiện ở cuối con đường, dáng của kỳ lạ, một bước, dừng một chút, toát lên vẻ cứng đờ quái dị.
Chân, cẳng, , tay, cổ của dần hiện từ trong bóng tối, cuối cùng lộ khuôn mặt.
Xanh trắng, mắt lồi, trán phủ một lớp sương trắng.
Là Vương Tư Địch!
Đào Khôi định tiến lên thì Phạm Lam kéo .
Cổ tay và cổ chân của Vương Tư Địch buộc bởi những sợi tóc mỏng, kéo lê thê đất.
"Anh khống chế .”
Phạm Lam .
Đào Khôi: "Chúng cứu ."
"Không chỉ một ."
Lời Phạm Lam dứt, Vương Tư Địch "vèo" một tiếng lao lên trời. Hai bóng đen hiện từ trong bóng tối lưng , lượn lờ hai bên, là dì tư và năm.
Cổ họ ngoẹo , phát tiếng kêu kèn kẹt, miệng phun khí lạnh màu xanh đen.
Phạm Lam chợt hiểu. Từ khi Dung Mộc dựng kết giới, họ nhập , và oán khí nặng nề họ trở thành lớp ngụy trang hảo cho quỷ khí. Họ tương thông với quỷ khí bên ngoài kết giới, tạo thành thế trong đ.á.n.h ngoài đ.á.n.h .
Đào Khôi vung tay ném phù chú, nhưng kịp tới gần hai con quỷ, Vương Tư Địch lao lên đỡ đòn.
Đào Khôi kinh hãi, niệm chú, phù chú tự bốc cháy. Vương Tư Địch hề hấn gì xuyên qua ngọn lửa, rơi xuống đất.
Chúng dùng Vương Tư Địch lá chắn!
Đào Khôi lùi nửa bước, dám tấn công nữa.
Từng búi tóc chui lên khỏi mặt đất, hình thành bức tường cao hơn hai mét, nhốt Phạm Lam và Đào Khôi bên trong. Cậu năm và dì tư lơ lửng , nhưng tấn công, dường như đang e dè điều gì đó. mỗi khi Đào Khôi định tay, họ điều khiển Vương Tư Địch đỡ. Phù chú của Đào Khôi vô hiệu.
Phạm Lam và Đào Khôi lưng tựa lưng, mồ hôi lạnh túa .
Đào Khôi: "Bây giờ tính ?"
Phạm Lam: "Anh còn bao nhiêu phù chú?"
"Năm lá."
"Ngoài phù chú, còn cách tấn công nào khác ?"
"Kiếm thuật của cũng khá."
"Kiếm của gãy ..."
"Dùng phất trần cũng chống đỡ một lúc." Đào Khôi : "Ta mở đường, cô chạy ."
Phạm Lam lắc đầu: "Cứu Vương Tư Địch ."
Đào Khôi liếc Phạm Lam.
"Sau đó dùng phù chú mở đường thoát!”
Phạm Lam : "Mấy sợi tóc tay chân Vương Tư Địch, thấy ?"
"Lờ mờ."
"Tốt!"
Phạm Lam cẩn thận đặt Lang Thanh trong cổ áo, ngước trời.
Rìa mây đỏ tươi như máu. Khuôn mặt của năm và dì tư phản chiếu ánh sáng m.á.u và màn đêm, trông vô cùng dữ tợn.
Phạm Lam: "Này, là ai ?"
Hai con quỷ từ cao xuống, miệng phun khí lạnh xanh đen. Tóc xung quanh xoay tròn bay lên, hình thành ống trụ rỗng khổng lồ, như một cái máy giặt lồng siêu lớn.
Phạm Lam nhướng mày .
"Nói dọa c.h.ế.t ngươi, là Bà Thổ Địa khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân!"
Cô dậm mạnh chân trái xuống đất, cả bật cao hơn ba mét. Ốp điện thoại vạch một đường sáng rực trong đêm.
"Sau ngày lập quốc thành tinh!"
Một pháp chú vàng khổng lồ hiện giữa trung, đè lên hai con quỷ. Không khí rung chuyển bởi sóng âm dữ dội. Hai con quỷ gào thét t.h.ả.m thiết. Vách tường tóc xoay tròn nhanh hơn, nghiền nát pháp chú.
Phạm Lam: Má ơi! Chiêu cuối ăn thua?!
Không, vô dụng. Mắt hai con quỷ chảy m.á.u tươi, bay cao thêm vài mét, rõ ràng chút e dè. hiệu quả của pháp chú rõ ràng kém hơn hẳn .
Chẳng lẽ pháp chú dùng với quỷ?
Ngay đó, Vương Tư Địch lao tới, biến thành lá chắn.
Đào Khôi bay lên, dùng cán phất trần như kiếm c.h.é.m mạnh cổ tay và cổ chân Vương Tư Địch. Lửa bùng lên, tóc đứt. Vương Tư Địch rơi từ xuống, Đào Khôi đỡ lấy, vác lên vai.
Phạm Lam: "Giới Chú, mở!"
Một kết giới hình tròn bao phủ hai con quỷ, tốc độ vách tường tóc chậm . Phù chú của Đào Khôi bay theo, đốt một lỗ tròn. Anh vác Vương Tư Địch lao qua, Phạm Lam lồm cồm bò theo, ngoái thì kết giới quỷ khí ăn mòn vỡ nát. Hai con quỷ đuổi sát phía , vô sợi tóc cuồn cuộn chân chúng như sóng biển đen.
"Các !" Đào Khôi ném Vương Tư Địch cho Phạm Lam, một xông trở .
"Vãi!”
Phạm Lam vung tay dựng Giới Chú lên Vương Tư Địch, cầm điện thoại đuổi theo, nhưng còn thấy bóng dáng Đào Khôi .
Hai con quỷ vung tay, đầu ngón tay mọc móng vuốt sắc nhọn, khóe miệng rách toác đến tận mang tai, trông vẻ hả hê.
Giữa đám tóc đen rậm rạp, một bàn tay lóe lên biến mất, đầu ngón tay kẹp nửa lá phù chú. Phù chú bùng lên ngọn lửa nhỏ tắt ngúm. Là phù chú của Đào Khôi. Anh nuốt chửng.
Vãi!
Phạm Lam nổi giận.
"Sau ngày lập quốc thành tinh..."
Pháp chú đè xuống, hiệu quả còn tệ hơn, chỉ duy trì vài giây.
Đầu Phạm Lam đau dữ dội, như d.a.o rạch da đầu, moi óc . Cô loạng choạng lùi mấy bước, thấy pháp chú khoan một lỗ vách tường tóc, Đào Khôi trói bên trong, thoi thóp.
Tầm của Phạm Lam bắt đầu mờ . Lờ mờ, cô thấy điện thoại kêu một tiếng, hiện lên một hộp thoại mới.
[Ba pháp chú mới tạo , cấp bậc: Pháp chú cao cấp]
[Yêu cầu pháp lực: 500 hộc]
[Bạn là cung cấp mã nguồn, thể sử dụng vượt cấp.]
Phạm Lam gần như dùng hết sức mới nhớ ba pháp chú là gì, suýt nữa thì nôn máu.
Mấy cái rõ ràng pháp chú tấn công!
là hại quá mà!
Cái lỗ tường tóc đang thu nhỏ nhanh chóng. Đào Khôi ngàn cân treo sợi tóc.
Pháp chú tự tạo, quỳ cũng thử!
Phạm Lam cố nén cơn đau đầu, vẽ thủ ấn mở khóa ban đầu.
"Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa!"
Một pháp chú ánh sáng xanh lục b.ắ.n từ điện thoại, chui khe hở của tường tóc, bao bọc lấy cơ thể Đào Khôi.
Đào Khôi đột ngột mở mắt, ánh mắt sáng rực. Cả phá trận lao , phất trần quét ngang, thế như chẻ tre.
Hai con quỷ kêu t.h.ả.m lùi . Tóc như sóng thần lao về phía Đào Khôi.
Phạm Lam vung tay hét lớn: "Tự do, bình đẳng, công bằng, pháp trị!"
Một pháp chú vàng hóa thành tấm khiên khổng lồ giữa trung, vững vàng bảo vệ Đào Khôi. Tất cả hắc khí và tóc chạm tấm khiên đều hóa thành vô hình.
Tiếng ù tai và cơn đau nhói dữ dội như khoan điện khoan màng nhĩ Phạm Lam. Cô đau đến run rẩy.
Trong mơ hồ, cô thấy Đào Khôi thần chú phù thể, đại triển thần uy, xoay lao đến mặt hai con quỷ, tay trái đ.ấ.m tay chưởng hạ gục chúng. Chúng thoát khỏi trạng thái quỷ, rơi mạnh xuống đất.
"Nữ yêu, cô chứ!" Đào Khôi chạy như bay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-31-lai-la-vuong-tu-dich.html.]
"Cẩn thận!”
Phạm Lam thấy một búi tóc đen bốc lên lưng , lượn một vòng quái dị , lao về phía Vương Tư Địch: "Bên !"
Phản ứng của Đào Khôi nhanh, gần như ngay lập tức lao về phía Vương Tư Địch, nhưng vẫn muộn. Tóc ngưng kết thành sợi dây quấn quanh Vương Tư Địch, ngay lập tức hòa da thịt .
Vương Tư Địch bật thẳng dậy từ mặt đất, hai mắt đỏ như máu, miệng phun khí lạnh.
Đào Khôi lùi mấy bước, chắn mặt Phạm Lam.
"Cái phú cường của cô lúc nãy, nữa !"
Ánh sáng thần chú biến mất.
Vớ vẩn, đó là pháp chú 500 hộc một đấy!
Phạm Lam hét lên như , nhưng cô nên lời.
Tiếng ù tai và cơn đau đầu dữ dội cướp bộ sức lực của cô. Tầm xuất hiện những đốm lớn, như nấm mốc trắng. Cô thở cũng khó khăn, dường như thứ gì đó đang nhanh chóng rút cạn tinh thần và sức lực của cô.
Đào Khôi lùi một bước. Gió lốc cuốn tung đạo bào của .
Sau lưng Vương Tư Địch xuất hiện mấy chục bóng , kéo lê cơ thể cứng đờ, đôi mắt đỏ rực. Phù chú trán tất cả bốc lên ngọn lửa đen, hóa thành tro giấy.
Là dân làng. Toàn bộ dân làng!
"Dân làng đều nhập ! Làm bây giờ!”
Phạm Lam thấy giọng Đào Khôi ngày càng xa. Cô , cô đến giới hạn.
Cô ngã mạnh xuống đất. Những đốm trắng trong tầm biến thành những hạt nhiễu loạn. Vòng xoáy mây trời hình thành vòng xoắn màu máu, từ từ đè xuống mặt đất.
Đào Khôi dường như đang hét gì đó, nhưng cô rõ. Âm thanh kỳ lạ từ xa vọng tai cô, dường như là tiếng của phụ nữ, dường như là tiếng của trẻ sơ sinh, dường như...
Rắc!
Một tiếng động giòn tan cắt đứt âm thanh.
Trung tâm vòng xoáy mây thò một mũi d.a.o khổng lồ, cắt một lỗ đen khổng lồ dọc theo chu vi, diện tích ít nhất cũng một cây . Từ trong lỗ thổi làn gió mát rượi, là mùi của sông băng ngàn năm.
Những đốm trắng mắt Phạm Lam biến mất.
Tóc phủ đầy mặt đất giãy giụa chui cơ thể dân làng. Da của dân làng nổi lên những đường gân đen, từng một ngã xuống đất.
Vô bóng đen nhảy từ miệng lỗ. Họ đều mặc đồ hành màu đen, vai trái giáp bạc, tay cầm đoản đao, lao sát mặt đất, ngay lập tức bao vây tất cả dân làng.
Một đôi bốt da đen dừng bên đầu Phạm Lam, gót và mũi bốt bọc bởi những miếng bảo vệ bạc chạm trổ.
"Báo cáo đội trưởng, họ đều quỷ khí nhập thể !" Có hét lớn.
Đôi bốt cử động một chút, phát tiếng "cạch".
"Chém!"
Vãi!
Phạm Lam bật dậy: "Khoan !"
"Khoan !" Đào Khôi gần như hét lên cùng lúc: "Các là ai? Định gì?!"
Người đàn ông bốt đen thèm liếc Đào Khôi, vung tay một cái. Đào Khôi một lực vô hình quét bay .
"Chém!" Anh một nữa.
"Mẹ nó dừng tay!”
Phạm Lam vật lộn dậy: "Họ đều là thường!"
Người đàn ông vung tay một cái. Phạm Lam chỉ cảm thấy một luồng lệ khí quét thẳng đầu, cơ thể rung chuyển dữ dội, nhưng bay .
Người đàn ông bốt đen đầu .
Bóng đêm in lên mặt những vệt dài, mày rậm nối liền thái dương, mắt to đồng t.ử xanh, nhưng một đôi môi đào đỏ mọng, vô cùng hài hòa.
"Bộ phận nào?" Anh hỏi.
"Bà Thổ Địa khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân, Phạm Lam."
Không là ảo giác của Phạm Lam , khi cô danh hiệu, đồng t.ử của đàn ông bốt đen dường như lóe lên một tia sáng đỏ.
"Nơi thuộc khu vực quản lý của phủ Thành phố Xuân." Anh .
"Việc do Bạch Vô Thường của Âm giới, Bạch Huyên, ủy thác."
"Chém tha!"
Phạm Lam kinh hãi, những áo đen rút đao c.h.é.m về phía dân làng...
"Giới Chú, Mở!"
Hai kết giới trong suốt đồng thời bao phủ dân làng. Đao của những áo đen bật . Đầu óc Phạm Lam ong lên một tiếng, một lớp kết giới vỡ tan, lớp còn vẫn vững như bàn thạch.
Người đàn ông bốt đen đầu tiên thẳng Phạm Lam.
Đồng t.ử của biến thành màu đỏ rực, như hai ngọn lửa đang cháy. Phạm Lam chỉ cảm thấy sát khí nồng nặc ập đến, ép cô loạng choạng, lưng đụng một .
Cô đó đỡ lấy. Bàn tay vai cô giấu trong tay áo dài, chỉ để lộ ba đầu ngón tay.
Phạm Lam ngửi thấy mùi sương sớm ánh bình minh. Là Dung Mộc.
Toàn cô đột nhiên thả lỏng, lưng gần như tựa lòng Dung Mộc.
Dung Mộc khẽ run lên, động.
Sắc mặt đàn ông bốt đen đổi, lùi nửa bước, chắp tay hành lễ.
"Thượng Thần Dung Mộc."
Dung Mộc một tay đỡ Phạm Lam, mày mắt lạnh lùng, tóc mái gió mà tự động.
"Ngươi gì ?"
"Nhân tộc lệ quỷ khí xâm nhập, quá ba ngày sẽ thành Mị. Lúc g.i.ế.c, hậu hoạn vô cùng."
"Ta tìm bản thể của lệ quỷ."
"Dù phá hủy bản thể cũng thể thanh lọc quỷ khí."
"Vẫn thể thử."
"Không thể mạo hiểm."
"Ngươi là thần tộc, thể g.i.ế.c vô tội?"
"Ta là thần tộc, quyết thể lòng nhân từ của đàn bà!"
Giọng hai va trong trung, gây một trận cuồng phong.
Các binh sĩ áo đen im như thóc. Phạm Lam lặng lẽ lùi vài bước. Cô thấy Kế Ngỗi, ngay lưng cô vài bước. Tạo hình của Trù Thần đại nhân sắc bén, quần áo rách, mặt đỏ một vệt xanh một vệt, như mấy chục con mèo cào.
Phạm Lam: "Anh chứ?"
Kế Ngỗi: "Ừ."
"Cái mặt thối áo đen là ai?"
"Thượng tướng năm của đội bắt quỷ Địa Binh Bộ.”
Kế Ngỗi : "Chung Quỳ."
Phạm Lam hít một lạnh: "Là Chung Quỳ mà ?"
Kế Ngỗi gật đầu.
" một câu nên ."
Kế Ngỗi nhướng mày.
"Anh thấy cuộc đối thoại của Xã Công đại nhân và Chung Quỳ ..."
.
Chung Quỳ: "Mở kết giới!"
Dung Mộc: "Không ."
"Mau mở!"
"Không ."
"Mở!"
"Không ."
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: "Trình độ cãi cao thật, gần bằng lớp mẫu giáo lớn ."
Kế Ngỗi sờ sờ mũi.
"Rượu mời uống uống rượu phạt!" Chung Quỳ lôi điện thoại vung lên trung: "Võ Triệu Chú, Mở!"
Điện thoại của biến thành một khẩu s.ú.n.g lục ổ màu đen tuyền, nhắm kết giới của Dung Mộc định bắn.
Phạm Lam: Má ơi?!
lúc , trong kết giới một dậy, dụi dụi mắt. Ngay đó, bắt đầu la hét.
"A a a a a, quỷ quái gì a a a a a!"
Lại là Vương Tư Địch.