Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 34: Bài ca dao lưu truyền ngàn năm

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:15
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau hơn năm tiếng đồng hồ bận rộn, làng Gia Lạc Pha cuối cùng cũng trở quỹ đạo, dân làng khôi phục nếp sống hàng ngày, chúng Thần cũng thành công rút lui.

Chung Quỳ dẫn theo Tróc Quỷ bộ chui cái hang đen ngòm lúc , khi cũng quên ném cho Dung Mộc một cái chẳng mấy thiện cảm. Đào Khôi cáo từ lên đường trở về, khi dường như gì đó với Phạm Lam, nhưng ngập ngừng lâu, cuối cùng vẫn chọn im lặng.

Về phần Bạch Huyên và Hắc Diệp, hai mặt dày mày dạn leo lên tàu cao tốc cùng Phạm Lam.

"Chúng vì tìm linh hồn của Vương Thư Nhiên và Ôn Tĩnh Vân mà trong vài ngày lục tung sáu thành phố." Bạch Huyên ghế oán thán: "Nhảy gian tốn kém pháp lực quá, hiện giờ chúng đúng là..."

Hắc Diệp tiếp lời: "Nghèo rớt mùng tơi, ngang hàng với mấy ."

Phạm Lam: "..."

" nghiên cứu kỹ nhật ký của ông cố, trong đó sáu địa chỉ cụ thể, gồm: quán sủi cảo cũ ở Xuân Thành, nhà hàng lẩu lâu đời ở Cẩm Thành, tiệm bánh ngọt Ma Đô, hàng ăn sáng ở Hoa Thành, quán mì bò ở Kim Đô và tiệm bánh kếp ở Nhạc Thành." Vương Tư Địch : "Ngoại trừ quán sủi cảo ở Xuân Thành, những chỗ còn đều là ông cố thấy TV."

"Mấy ngày nay chúng đến điều tra những nơi , nhưng chỉ tìm thấy chấp niệm, dây trói hồn chạm liền tan, căn bản thấy bóng dáng linh hồn ." Bạch Huyên .

"Nơi chấp niệm xuất hiện cơ bản đều là chỗ đồ ăn ngon, xem khi còn sống họ thích ăn uống." Hắc Diệp nhận xét.

"Không đúng, ông bà cố cả đời tiết kiệm, thịt cũng ít khi mua." Vương Tư Địch phản bác: "Hai sống trong thôn mấy chục năm, nơi xa nhất từng cũng chỉ là huyện thành, vì sinh chấp niệm lớn như với mấy món ăn đó?"

Các vị Thần im lặng trong vài giây.

Kế Ngỗi lên tiếng: "Có lẽ vấn đề ở chỗ đó."

Vương Tư Địch: "Hả?"

"Thời đại ông bà cố sống vật chất nghèo nàn. Vì sinh tồn, họ kìm nén nhiều khát vọng. Rõ ràng thích ăn nhưng thích, rõ ràng thích mặc nhưng vì tiết kiệm tiền mà giả vờ cần, rõ ràng du lịch nhưng bảo chỉ thích ở nhà...”

Phạm Lam trầm ngâm : "Bà ngoại và ông ngoại khi còn sống cũng y như . Cho đến khi họ qua đời, mới phát hiện bà ngoại lén vài cuốn sổ tay, cắt dán đầy những bài báo giới thiệu về các điểm du lịch lớn."

Dung Mộc và Kế Ngỗi đồng thời về phía Phạm Lam.

Phạm Lam nhạt: "Cho nên, lẽ ông bà cố thật sự nếm thử những món ngon mà khi còn sống họ từng ăn."

Vành mắt Vương Tư Địch đỏ lên: " tìm khắp những nơi đó đều thấy linh hồn ông bà, rốt cuộc họ đang ở ?"

Dung Mộc: "Có lẽ là chấp niệm đủ sâu?"

Vương Tư Địch hoảng hốt: "Không họ thực sự biến thành lệ quỷ đó chứ?"

"Giá trị công đức của họ cao như , khả năng hóa thành lệ quỷ gần như bằng ." Bạch Huyên trấn an, nhíu mày: "Điều lo lắng bây giờ là tình huống thứ hai. Bảy bảy bốn mươi chín ngày sắp đến, năng lượng linh hồn cạn kiệt, đó..."

Hắc Diệp lạnh lùng: "Hồn phi phách tán."

Vương Tư Địch thốt lên: "Không thể nào!"

Phạm Lam: "Anh nghĩ kỹ xem, chỗ nào bỏ sót ?"

"Không còn nữa." Vương Tư Địch vò đầu bứt tai: " còn cố ý hỏi tất cả , họ thậm chí ngay cả cuốn nhật ký cũng ."

Hắc Diệp: "Cha hiểu con cái, nhưng con cái chắc hiểu cha ."

Các vị Thần đồng loạt thở dài.

Phạm Lam lật xem ảnh chụp cuốn nhật ký, lật từ trang đầu đến trang cuối, lật ngược về trang đầu. Giống như Vương Tư Địch , ngoại trừ sáu địa điểm thì còn manh mối nào khác.

"Nhật ký ghi chép từ ngày 4 tháng 3 đến ngày 6 tháng 12 năm ngoái, chỉ vỏn vẹn chín tháng, những ngày đó hề .”

Phạm Lam hỏi: "Có cuốn nhật ký nào khác ?"

"Ngày cuối cùng là ngày 6 tháng 12." Bạch Huyên mở điện thoại di động: "Khoan , nhớ rõ... Thời gian Vương Thư Nhiên qua đời là 3 giờ sáng ngày 8 tháng 12, bà cụ ông cụ vài phút, hai cùng lúc nhập cảnh."

Phạm Lam: "Vậy ngày cuối cùng khi còn sống, ngày 7 tháng 12 nhật ký?"

Dung Mộc suy đoán: "Thánh nhân công đức cao thường dự cảm về cái c.h.ế.t của , chẳng lẽ vì vội vàng nên quên chuyện gì quan trọng?"

"A a a a a, quỷ mới !" Bạch Huyên bắt đầu mất kiên nhẫn.

Phạm Lam mở bản đồ quốc gia, theo thời điểm và lộ tuyến xuất hiện chấp niệm của vợ chồng Vương Thư Nhiên một nữa. Rất ngẫu nhiên, cô phát hiện quy luật địa lý nào, điểm chung duy nhất chỉ ...

"Điểm dừng chân đầu tiên của Vương Thư Nhiên và Ôn Tĩnh Vân đều là ở Xuân Thành.”

Phạm Lam : "Chính xác mà , đều ở ngay bên cạnh Vương Tư Địch."

Vương Tư Địch ngơ ngác: "Hả?"

"Nói cách khác, chính là mà họ lo lắng nhất, nhớ nhung nhất."

Kế Ngỗi: "Nếu họ thực sự linh cảm về sự của , ngày cuối cùng khi còn sống chắc chắn họ sẽ liên lạc với ."

Bạch Huyên túm lấy vai Vương Tư Địch lắc mạnh: "Mau nhớ !"

Vương Tư Địch lắc đến cuồng, chằm chằm nhật ký cuộc gọi điện thoại, cố gắng nhớ xem chuyện gì xảy ngày 7 tháng 12.

" nhớ nổi." Anh mếu máo như sắp .

"Ngày 7 tháng 12 là thứ bảy, lúc đó chúng vẫn còn là đồng nghiệp.”

Phạm Lam day day huyệt thái dương, liều mạng nhớ : "Hôm đó một kế hoạch quảng cáo trực tuyến của Đằng Tấn, nhớ chịu đựng suốt hai ngày trời, ngay cả tiền lương thêm giờ cũng lấy ..."

" nhớ !" Vương Tư Địch đột nhiên hét lớn: "Ngày đó thức khuya tăng ca, lúc sắp hừng đông nhận điện thoại của ông cố. Ông hỏi : Biển ở nhất?"

Bạch Huyên: "Anh trả lời ?!"

"Dự án lúc đó là quảng bá khu nghỉ dưỡng ven biển, đó là... Bắc Đới Hà!"

________________________________________

Bắc Đới Hà, phía Đông và phía Nam giáp vịnh Bột Hải, là khu nghỉ dưỡng và trung tâm đào tạo hội nghị lớn nhất cả nước, nổi tiếng với các khu du lịch thu hút cả khách trong và ngoài nước, tổng diện tích 112,45 km².

Phạm Lam bãi biển công viên Cáp T.ử Oa - một điểm tham quan nổi tiếng của Bắc Đới Hà - với tâm trạng cực kỳ tuyệt vọng.

Bầu trời xanh biếc mắt mênh m.ô.n.g vô tận, vô chim hải âu lướt qua chân trời, cảnh tượng tráng lệ hùng vĩ. Nếu là du lịch, cô nhất định sẽ cảnh sắc chinh phục, nhưng bây giờ cô tìm ... , là tìm kiếm linh hồn bờ biển dài dằng dặc . Thế thì khác gì mò kim đáy bể.

"Chẳng lẽ linh hồn gắn thiết định vị vệ tinh gì ?”

Phạm Lam hỏi.

"Nếu thì chúng dùng từ đời nào ." Bạch Huyên đáp: "Vợ chồng Vương Thư Nhiên bỏ trốn ngay trong đêm hồi hồn, chứng minh thư địa giới còn kịp nữa là."

Phạm Lam thầm than: Đây đúng là lỗ hổng quản lý!

"Thế máy quét linh hồn tinh linh thì ?"

"Phạm vi lớn như , căn bản quét tới ."

"..."

"Ông bà cố ơi! Có thấy tiếng con ... ... ?" Vương Tư Địch gào lên biển.

Tuy nhiên, chẳng tác dụng gì ngoài việc thu hút ánh mắt kỳ lạ của mấy du khách xung quanh.

"Tiết kiệm chút sức , ít nhất đợi đến giờ Tý." Bạch Huyên bệt xuống.

"Nơi rộng lớn thế thì tìm kiểu gì?”

Phạm Lam dứt khoát vật bãi cát: "Hay là mấy cứ mặc kệ sự đời ."

Bạch Huyên: "Bây giờ cũng chỉ thể dùng biện pháp nguyên thủy nhất thôi..."

Hắc Diệp tiếp lời: "Tìm kiếm kiểu rải thảm."

Phạm Lam: "..."

Nghe thôi thấy mệt .

"Lão Kế, nhờ đấy." Bạch Huyên chắp hai tay cầu khẩn.

Kế Ngỗi nhíu mày: "Chi phí tính cho mấy ."

"Tất nhiên ! Chỉ mặt mới mời gã đó thôi mà!"

Kế Ngỗi thở dài, cầm điện thoại lên gọi .

Kế Ngỗi mà cũng nhờ hỗ trợ ? Đó là ai nhỉ?

Phạm Lam tuy tò mò nhưng mệt quá nên lười hỏi.

Từ sân bay Cẩm Thành chạy ngừng nghỉ tới đây mất gần sáu tiếng, cộng thêm đêm hôm thức trắng, Phạm Lam cảm thấy xương cốt đau như . May mà cô giờ là Thần, nếu còn là phàm chắc ngất xỉu từ lâu.

Mới thu 20.000 hộc phí vất vả từ Bạch Huyên, tính vẫn còn lỗ chán.

Phạm Lam duỗi thẳng , dang tay chân hình chữ "Đại" (大).

Gần hoàng hôn, bầu trời chuyển sang màu xanh tím huyền ảo, những đám mây sà xuống sát mặt biển, ánh nắng chiều nhuộm hồng cả gian. Tiếng sóng vỗ lúc xa lúc gần, nhịp nhàng như nhịp tim của trái đất.

Phạm Lam ngắm mãi, bỗng thấy trong lòng trống trải, một cảm giác khó tả dâng lên.

thấy Dung Mộc bên bờ biển.

Dung Mộc cách đó xa, mặt hướng biển rộng, vẫn cái dáng vẻ đút hai tay ống tay áo như một ông cụ non. Từ góc độ thể thấy góc nghiêng khuôn mặt . Ánh hoàng hôn phủ lên mái tóc, cằm, bờ vai và khuỷu tay , khiến trông như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tỉ mỉ, ánh sáng lưu chuyển, sắc nét nhu hòa.

"Đẹp ?" Bạch Huyên ghé sát thì thầm.

Phạm Lam giật : "... Hả?"

"Cô cảm thấy lão Mộc đến kinh tâm động phách ?"

"... Cũng đến mức đó."

Bạch Huyên lộ biểu cảm "Cô đúng là đồ nhà quê trải sự đời".

" cho cô , trong Tam Giới, lão Mộc là vị Thần duy nhất bao nhiêu cũng thấy chán." Bạch Huyên hai tay ôm mặt cảm thán: "Mỗi thời mỗi khắc đều thể lên một tầm cao mới, đ.á.n.h thẳng hồn quang, cảm động thiên địa."

Phạm Lam lẳng lặng dậy, nhích xa nửa mét.

Hắc Diệp cách đó hai bước, sắc mặt đen sì.

"Đến giờ vẫn nhớ rõ cảnh tượng đầu tiên gặp lão Mộc. Khi đó trời hửng sáng, bầu trời, áo bào trắng bay phần phật, đầu ôn nhu ngự gió bay ." Bạch Huyên thở dài thườn thượt: "Một ánh vạn năm vương vấn, quả thực quá tuyệt vời."

Phạm Lam: "Ha ha."

Cảm giác như một bí mật động trời nào đó.

"Cho nên!" Bạch Huyên chằm chằm Phạm Lam: "Cô và Kế Ngỗi nhất định bảo vệ cho !"

Bảo vệ ai? Dung Mộc ?

Đôi mắt Bạch Huyên sáng ngời như hồng ngọc, nụ rạng rỡ, đưa ngón tay lên môi động tác "suỵt".

Phạm Lam: "..."

Cái quái gì đang diễn ?!

"Viện trợ nửa đêm sẽ tới." Phía truyền đến giọng của Kế Ngỗi.

Phạm Lam thì thấy vẻ mặt khó chịu của Kế Ngỗi, bên cạnh là Dung Mộc với vẻ mặt đau khổ kém.

"Giáp Dịch nhắn, ngân sách đang thâm hụt, bảo chúng thắt lưng buộc bụng.”

Dung Mộc rầu rĩ .

Phạm Lam: "..."

Đây rõ ràng là nghèo đến đau thắt ruột gan!

Quá trình chờ đợi thật khô khan. Phạm Lam ăn hai phần cơm hộp mà vị nhạt như nhai sáp. Vương Tư Địch bảo khẩu vị, chỉ uống một chai sữa chua. Mấy vị Thần thì cần ăn uống, họ cùng thiền, cho là khôi phục nguyên khí, nhưng trong mắt Phạm Lam, chính là lười biếng trốn ngủ.

Phạm Lam cũng ngủ, ngặt nỗi điều kiện cho phép.

Bờ biển ban đêm gió lớn, sóng ồn ào. Là một vị Thần xuất từ con mới nửa năm, Phạm Lam thật sự thích ứng nổi với kiểu nghỉ ngơi màn trời chiếu đất . Cô nhớ da diết chiếc giường, cái gối và chăn ấm nệm êm của .

Vương Tư Địch cũng ngủ , cứ lật lật mấy tấm ảnh chụp nhật ký của Vương Thư Nhiên, suốt mấy tiếng đồng hồ năng gì.

Khi Phạm Lam ngáp đến thứ 1.800, cuối cùng cũng lên tiếng.

" hối hận."

Phạm Lam: "Hả?"

"Bao nhiêu năm qua, vì trở về thăm họ? Thậm chí, lúc họ qua đời, ..." Vương Tư Địch gục đầu đầu gối nghẹn ngào: "... ..."

Phạm Lam im lặng, cô ngước bầu trời đêm đen kịt thật lâu.

Cô nhớ những gì thấy đêm định mệnh nhiều năm .

Người c.h.ế.t xa, sống cũng như c.h.ế.t.

Đó là câu của xưa. chỉ ai từng trải qua sinh t.ử biệt ly mới thấu hiểu nỗi đau .

Phạm Lam vỗ vỗ vai Vương Tư Địch.

"Lần gặp họ, hãy lời tạm biệt cho đàng hoàng."

"Ừm."

"Sau nhớ về nhà thăm bố nhiều hơn."

"... Ừm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-34-bai-ca-dao-luu-truyen-ngan-nam.html.]

Gió biển át tiếng nức nở của Vương Tư Địch, mây đen trôi dọc theo đường chân trời. Phạm Lam dường như thấy tiếng động cơ "phành phạch phành phạch".

Phải nhỉ?

Không ảo giác! Trên trời thực sự vang lên tiếng nổ "phành phạch" ngày càng rõ, ngày càng vang.

Một đám tường vân khổng lồ che khuất hơn nửa bầu trời đêm, viền mây trang trí hoa văn vàng lộng lẫy, đầu mây khảm logo màu vàng chóe dòng chữ "NEW SY". Một đàn ông mặc áo lụa màu xanh lục thêu kim tuyến mây, mắt phượng mày ngài, vung tay áo dài đầy khí thế.

"Bổn Thần tới đây!"

Phạm Lam: "..."

"Cơ Đan Thượng Thần! Phú quý!" Bạch Huyên vỗ tay.

Hắc Diệp bồi thêm: "Giàu nứt đố đổ vách."

Cơ Đan lớn: "Ha ha ha, miễn lễ!"

Dung Mộc: "..."

Kế Ngỗi: "Xí!"

Vương Tư Địch há hốc mồm đến mức nhét cả rổ trứng gà, nước mắt mặt cũng quên lau.

"Thời buổi trai bao cũng tu thành Thần ?"

Phạm Lam: "Phụt!" [suýt sặc nước miếng]

Cơ Đan loạng choạng một cái, gắt lên: "Ai đó?! Đứng đây, hứa sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

Kế Ngỗi trợn trắng mắt: "Thời gian gấp gáp, chỉ mang theo mỗi một đóa tường vân thôi ?"

"Này , cho kỹ , đây là dòng mới nhất của NEW SY đấy, sử dụng chú phân tách đời mới nhất, một đóa chấp cả trăm đóa thường!" Cơ Đan hất tóc kiêu hãnh: "Bổn Thần cho mấy sáng mắt đây."

Nói xong, vỗ chỗ nào đám mây mà chỉ thấy đuôi tường vân nứt mấy khe hở. Mây cuộn trào, chỉ vài giây "đẻ" năm đóa tường vân mới bay tới mặt chúng Thần.

Vương Tư Địch thốt lên: "Vãi chưởng!"

Những đám tường vân trắng như tuyết, tạo hình duyên dáng, sờ mềm mại, quan trọng hơn là diện tích mỗi đóa đều gấp ba loại tường vân 007 cũ kỹ của họ. Thoạt rộng rãi thoải mái, ngay cả khí thải cũng ít hơn hẳn.

Bạch Huyên và Hắc Diệp mỗi nhảy lên một đóa: "Chia hành động, chúng tìm phía Đông! Giữ liên lạc!"

" phía Nam.”

Kế Ngỗi xoay nhảy lên mây.

Phạm Lam vội gọi: "Cho ké với."

"Có Thiên Nhãn Chú , cần cô .”

Kế Ngỗi vèo một cái biến mất hút.

"Này, chờ với!" Cơ Đan kéo đuôi tường vân đuổi theo.

Bờ biển chỉ còn Dung Mộc và Phạm Lam mắt to trừng mắt nhỏ, cộng thêm một trần mắt thịt là Vương Tư Địch.

Phạm Lam: " luôn hỏi, lái cái thứ cần bằng lái ?"

Dung Mộc: "Đương nhiên."

"Anh ?"

"Năm trăm năm từng thi ."

Dung Mộc trèo lên đầu mây, hai tay nắm chặt mép tường vân. Phạm Lam định bò lên thì Dung Mộc quẫy đuôi mây tránh .

"Lão Dung .”

Dung Mộc nghiêm nghị: "Trong vòng bảy ngày dùng Thiên Nhãn nữa."

"Nhiều nhiều tay mà, !"

Đám tường vân phụt một luồng khói lớn, giống như xe hóc , giật nảy văng xa mười thước. Giây tiếp theo, nó lao vút 90 độ thẳng lên trời, xoay tám vòng trung, cắm đầu lao xuống sát mặt biển lướt , để một vệt khói trắng xóa.

Dung Mộc hét thất thanh: "A a a a a a..."

Vương Tư Địch: "Giấy phép lái xe của hết hạn hả?"

Phạm Lam: "..."

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, các vị Thần vẫn hồi âm. Vương Tư Địch như kiến bò chảo nóng, . Phạm Lam đồng hồ, qua hai tiếng đồng hồ.

Phạm Lam gọi cho Kế Ngỗi.

Kế Ngỗi: "Tạm thời thấy, chúng đang khoanh vùng tìm kiếm ."

Phạm Lam: "Quay đón ..."

"Tút tút tút..."

Phạm Lam gọi cho Dung Mộc.

"A a a a a a..."

"..."

Thấy Vương Tư Địch rơm rớm nước mắt, Phạm Lam yên.

đóa tường vân nhỏ bên cạnh, trắng trẻo mềm mại, gãi gãi thì nó vặn vẹo hai cái, trông ngoan ngoãn đáng yêu. Lần chiến đấu với Sùng Mai, cô từng lái tường vân một đoạn ngắn, hình như cũng khó lắm...

Quan trọng hơn là, trời sắp sáng . Linh hồn vợ chồng Vương Thư Nhiên rời khỏi địa giới bảy bảy bốn mươi chín ngày, năng lượng sắp tiêu hao hết... Khoan , chẳng lẽ vì linh hồn họ quá yếu ớt nên Thiên Nhãn Chú bình thường mới quét ?!

Phạm Lam hai vòng tại chỗ, càng nghĩ càng thấy sốt ruột.

Cô nhớ những báo cáo giá trị công đức, nhớ ký ức trong ảo cảnh, khúc hát ru đó, và nhớ cả đêm bà ngoại qua đời năm xưa.

Lúc đó, cô kịp lời tạm biệt.

Lần , nhất định kịp.

Phạm Lam tháo dây chuyền bỏ túi, nhảy phắt lên tường vân: " giúp một tay."

"Cô bằng lái khô...ng..." Giọng Vương Tư Địch gió cuốn bay. Tường vân vút lên bầu trời, Phạm Lam lơ lửng giữa trời đêm sà xuống lướt mặt biển.

Cô cảm nhận sự ấm áp dịu dàng n.g.ự.c đang gió thổi tan, phong ấn Thần quang của Dung Mộc đang biến mất. Giữa tầm mắt cô xuất hiện một vòng tròn sáng, thế giới bên trong vòng tròn rõ nét hơn hẳn bên ngoài. Vòng tròn càng lúc càng mở rộng, nhanh chóng lấp đầy hai mắt cô... Thiên Nhãn giải phóng.

Da đầu Phạm Lam đau nhói như kim châm, nhưng mức độ vẫn chịu đựng .

Dưới bầu trời đêm mênh mông, mặt biển lấp lánh ánh vàng vụn vặt. Những đốm sáng từ mặt biển bay lên giống như vô con đom đóm, phiêu đãng khắp đất trời.

Cơn đau đầu đột ngột tăng mạnh. Phạm Lam nắm chặt mép tường vân, suýt chút nữa ngã lộn cổ.

Đó là linh hồn... , là linh thể của sinh vật biển... chúng giống như thứ gì đó kỳ diệu hấp dẫn, xoắn ốc hội tụ về một hướng.

Mắt Phạm Lam nóng rực, da đầu như nứt toác. Cô đây là do năng lượng linh thể quá dày đặc kích thích mạnh Thiên Nhãn.

Phạm Lam gọi cho Kế Ngỗi: "A lô, các thấy huỳnh quang mặt biển ?"

Kế Ngỗi: "Cái gì? Ở ?"

Quả nhiên, chỉ Thiên Nhãn bẩm sinh mới thấy .

" thấy gì đó bất thường.”

Phạm Lam cố nén cơn đau đầu như búa bổ, vẽ quỹ đạo của ánh sáng vàng bản đồ điện thoại: "Ước chừng ở..."

Cô gục xuống đám mây, thở hổn hển từng . Ánh sáng vàng xung quanh càng lúc càng nhiều, giống như màn hình tivi nhiễu sóng chiếm lấy tầm mắt cô. Phạm Lam nhắm nghiền mắt, nhưng những tia sáng vàng như xuyên qua cả mí mắt, chui thẳng tủy não.

Phạm Lam thấy vô âm thanh hỗn tạp: tiếng la hét, ồn ào, đùa, lóc như xé rách màng nhĩ và lục phủ ngũ tạng cô.

"Phạm Lam!" Một tia sáng màu băng lam xuyên thủng tạp âm, rót thẳng tâm trí cô. Phạm Lam cảm giác bay lên vài giây rơi xuống. Tất cả âm thanh và ánh sáng vàng vụt tắt, cô cảm nhận luồng Thần quang ôn nhu quen thuộc.

Phạm Lam mở mắt, thấy gương mặt Dung Mộc. Đầu ngón tay phát sáng màu băng lam của đang đặt lên trán cô, ánh mắt lạnh lùng.

Phạm Lam yếu ớt giơ điện thoại lên: " vẽ xong vị trí đại khái ."

Dung Mộc giật lấy điện thoại đưa ngoài.

Lúc Phạm Lam mới nhận lái tường vân là Kế Ngỗi. Anh nhét điện thoại của Phạm Lam đầu mây, trừng mắt cô một cái.

Phạm Lam còn kịp thanh minh câu nào thì xương sống thắt lưng kêu "răng rắc", cả theo đà tường vân văng .

Sắc mặt Dung Mộc trắng bệch nhưng kêu tiếng nào, chỉ hung hăng lườm cô. Tốc độ lái mây của Kế Ngỗi rõ ràng nhanh gấp đôi bình thường, tà áo bay phần phật quất tay Phạm Lam đau điếng.

Phạm Lam: "..."

Cô quyết định rụt cổ con rùa cho lành.

Điện thoại Kế Ngỗi vang lên giọng của Bạch Huyên:

"Chúng tìm thấy , vị trí chia sẻ trong nhóm."

Kế Ngỗi đặt điện thoại của cạnh điện thoại Phạm Lam, hai điểm định vị màn hình gần như trùng khớp.

A...

Hóa họ cũng tìm thấy .

Ánh mắt Dung Mộc càng lúc càng lạnh lẽo, Phạm Lam rụt cổ giả c.h.ế.t triệt để.

Tường vân lướt nhanh mặt biển, phía hiện một hòn đảo nhỏ cách bờ mười mấy cây , hình dáng giống như một chiếc bánh quy c.ắ.n dở.

Bạch Huyên và Hắc Diệp đến nơi. Cơ Đan cũng lôi Vương Tư Địch khỏi đám mây nặng nề. Phạm Lam Kế Ngỗi túm cổ áo xách xuống, vứt cùng chỗ với Vương Tư Địch.

Mọi cạnh , đối mặt với biển khơi mênh mông. Không ai lời nào, tất cả đều sững sờ cảnh tượng mắt.

Giữa bãi biển, hai linh hồn màu cam vàng đang tựa vai , tay trong tay biển, khe khẽ .

linh quang của sinh vật biển bay múa nhảy nhót xung quanh, tạo thành từng vòng xoắn ốc nhỏ, ngừng rót năng lượng hai linh hồn .

Lần đầu tiên Phạm Lam thấy những linh hồn thuần khiết sáng ngời đến thế, thậm chí còn sạch sẽ hơn cả linh hồn tinh lọc của Sùng Mai. Màu sắc và cảm giác gần như tiệm cận với Thần quang.

Thật kỳ diệu khi các sinh vật biển đang bảo vệ họ.

"Ông cố, bà cố..." Vương Tư Địch òa , chậm rãi bước tới.

Hai . Khuôn mặt họ trở về dáng vẻ già nua khi qua đời, đầy nếp nhăn nhưng phúc hậu và hiền từ.

Họ mỉm , dang rộng vòng tay về phía Vương Tư Địch.

Vương Tư Địch lao tới ôm lấy họ, nhưng chỉ thể xuyên qua những hình bóng mờ ảo , chẳng nắm bắt gì.

Vương Tư Địch bật nức nở, tiếng hòa lẫn tiếng sóng.

Ông cố vẻ luống cuống, túm lấy tay áo bà cố. Bà cố giơ tay lên, nhẹ nhàng động tác xoa đầu Vương Tư Địch.

chạm , nhưng Phạm Lam thấy linh hồn bà tỏa một tia sáng nhỏ, rơi nhẹ lên Vương Tư Địch.

Oán khí trong lòng Vương Tư Địch hóa giải.

Trên mặt biển vang vọng khúc hát xa xăm, bài ca d.a.o lưu truyền ngàn năm.

[Ánh trăng sáng ~ Ngọn gió lặng ~ Nhành cây che song cửa ~ Tiếng dế kêu vang ~ Tựa tiếng đàn ngân ~ Tiếng đàn nhẹ nhàng ~ Giai điệu êm đềm ~ Đong đưa nhè nhẹ ~ Bảo bối của nhắm mắt ngủ ngoan...]

Vương Tư Địch cuối cùng cũng ngừng , ngẩng đầu, hít sâu một .

"Ông cố bà cố, con xin . Con lẽ nên về thăm hai nhiều hơn."

Vương Thư Nhiên và Ôn Tĩnh Vân hiền từ, lắc đầu.

"Mỗi ngày con đều ăn ngon, ngủ kỹ, hai cần lo lắng cho con ."

Hai cụ gật đầu.

Nước mắt Vương Tư Địch trào .

"Tạm biệt."

Hai cụ thở dài nhẹ nhõm, họ dang tay, ôm lấy Vương Tư Địch trong hư .

[Cháu ngoan, tạm biệt.]

Đây là đầu tiên Phạm Lam giọng từ linh hồn bản thể của họ. Linh hoạt như , ấm áp như , dường như họ cố gắng xa đến thế chỉ để câu .

Bạch Huyên tiến lên: "Đến giờ ."

Hắc Diệp vẽ một cánh cửa nhập cảnh địa giới trong bóng đêm. Cánh cửa cao mấy chục trượng sừng sững giữa đất trời, hoa văn vàng chói lọi chiếu sáng cả bãi biển.

Ánh sáng mắt Phạm Lam chói, khóe mắt cô ươn ướt.

Hai cụ già tay trong tay bước cánh cửa, linh hồn dần tan ánh sáng vàng rực rỡ.

Vương Tư Địch ngơ ngác cánh cửa đóng biến mất. Vô đốm sáng phiêu tán mặt biển, sóng cuốn xa.

Đường chân trời hửng lên màu trắng nhạt, bầu trời và mặt biển chuyển sang màu đỏ son kỳ ảo. Mặt trời như lòng đỏ trứng vịt từ từ nhô lên khỏi mặt nước, những đám mây rải rác khắp bầu trời.

Trời sáng .

 

Loading...