Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 40: Viện Nghiên Cứu Nhân Viên Thần Thị

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:21
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam bên lề đường, thứ ba giơ điện thoại lên để đối chiếu địa chỉ.

Giọng máy móc lạnh lùng từ hệ thống định vị vang lên: [Bạn đến đích "Viện Nghiên Cứu Nhân Viên Thần Thị Mạch Côn Luân", định vị kết thúc.]

Trước mặt Phạm Lam là một cửa hàng với biển hiệu nền đen chữ vàng:

[Mì Bò Lan Châu Chính Gốc]

"..."

Bây giờ là 7:30 sáng, đúng lúc quán mì bò đông khách nhất. Bên trong, chỗ kín hết, còn những thực khách mới đến thì xổm ngay vỉa hè, một tay bưng bát, một tay cầm đũa, húp một miếng nước dùng – khoảnh khắc như là trọn vẹn nhất trong ngày.

Phạm Lam nghĩ, lẽ hệ thống định vị nhầm.

Cô bấm gọi cho Dung Mộc.

"Alô, Xã Công đại nhân, cái định vị dẫn đến tận một quán mì Lan Châu ..."

[Các vị luật sư, quân t.ử động khẩu bất động thủ... Ngồi im!]

[Tút... tút... tút...]

Phạm Lam: "..."

Có vẻ như cuộc đàm phán của đội ngũ luật sư cho cặp "thiên tiên xứng đôi" một nữa biến thành võ đài.

"Ting", điện thoại báo tin nhắn mới.

[Thần Thổ Địa]: Mật khẩu liên lạc: Một bát nhị tế, cay mì, nhiều ngò và hành lá.

Cái quái gì thế ?!

Phạm Lam quanh quán mì hai vòng, nhưng Dung Mộc vẫn im lặng tiếng. Đành cứng đầu bước , cô trả tiền, lấy , xếp hàng và chờ đến lượt nhận mì.

Anh mì hỏi: "Bác ăn gì?"

Phạm Lam: "Một bát nhị tế, cay mì, nhiều ngò và hành lá."

Một tràng ồ vang lên xung quanh.

Phạm Lam đưa tay che mặt.

Thật là mất mặt!

Anh : "Gì linh tinh thế? Muốn gây rối thì cửa , chỗ nào mát thì đấy mà ."

Phạm Lam: "Ồ."

Cô cúi gầm mặt, nhanh chóng vượt qua đám đông và tìm thấy tấm biển chỉ lối thoát hiểm. Trong hành lang chất đầy mấy bó hành lá và năm sáu thùng giấm, cửa treo một tấm rèm dính đầy dầu mỡ, dòng chữ: "Một bát nhị tế mì".

Chắc là đây .

Phạm Lam vén tấm rèm lên, đầu cô chạm một lớp màng trong suốt, gợn sóng lăn tăn lan mắt, và cảnh vật đổi.

Cô đang một cây cầu vòm bằng đá. Dưới chân cầu là mặt hồ xanh biếc, ven bờ liễu rủ, cỏ xanh điểm hoa đỏ. Đối diện là một quần thể kiến trúc với tông màu đen trắng chủ đạo: bức tường trắng muốt, mái ngói xám tro, những ô cửa sổ kính lớn hình học phản chiếu ánh sóng hồ, mang nét truyền thống pha lẫn hiện đại.

Trước cổng chính một tấm bia bằng đá granit xám, khắc mấy chữ lớn rồng bay phượng múa: "Viện Nghiên Cứu Nhân Viên Thần Thị Mạch Côn Luân". Phía còn treo một tấm băng rôn: "Nhiệt liệt chào mừng học viên khóa đào tạo kỳ thi chức danh Trung Thần Tam Giới thứ 398 nhập học".

Trước cổng tấp nập kẻ , ai nấy đều kéo vali hoặc đeo ba lô, là thần tộc tỏa thần quang rực rỡ.

Loa phát thanh ở trạm bảo vệ tự động nhắc nhở:

"Tất cả học viên tham gia khóa đào tạo, xin theo biển chỉ dẫn trong. Lễ khai giảng sẽ diễn lúc 8 giờ 30 tại hội trường của viện. Không đến muộn. Nhắc , đến muộn."

Thiết kế sân vườn của viện nghiên cứu tựa như những khu vườn Tô Châu, mỗi cây, mỗi hoa, mỗi hòn đá, ngọn cỏ đều bố trí tinh tế, đúng là "mỗi bước một cảnh". Dọc đường , tiếng chim hót líu lo, làn gió mát nhẹ thổi qua, khiến Phạm Lam cảm giác như đang nghỉ dưỡng.

Chẳng mấy chốc, cô thấy hội trường. Công trình với mái cong vút, tường trắng cột xám, hùng vĩ thanh nhã. Trước cửa một tấm bia đá nhỏ, khắc chữ tiểu triện mà Phạm Lam .

Bên ngoài hội trường tụ tập hàng trăm vị thần tộc. Người chào hỏi, kẻ trò chuyện, còn đang quét mã QR để kết bạn WeChat. Tạo hình của họ cũng thật đa dạng: kẻ mặc Hán phục chỉnh tề, mặc vest lịch lãm, mặc đồ thể thao, thậm chí còn cả diện nguyên bộ lễ phục hội.

Phạm Lam len lỏi vài vòng trong đám đông, ngờ gặp quen. Ngạc Nghĩa Viễn, trong bộ đồ da, đang dựa cột, chán nản lướt điện thoại.

"Ngạc Nghĩa Viễn, chào buổi sáng.”

Phạm Lam chạy đến.

Ngạc Nghĩa Viễn trông thấy cô, rõ ràng là bất ngờ: "Chào buổi sáng."

Phạm Lam : "Không ngờ đông thế ."

"Nghe khóa đào tạo chất lượng cao nhất trong vòng trăm năm trở đây." Ngạc Nghĩa Viễn đáp: "Phó chủ nhiệm của cục cũng là giảng viên nữa."

"Cục của ... là Lộc Tinh, Cao Lộ của Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới ?"

Ngạc Nghĩa Viễn mỉm bí ẩn: "Chủ nhiệm Cao đ.á.n.h giá cô cao đấy."

"Hả?"

"Trong vòng nửa năm, cô tạo bốn mã nguồn pháp chú. Thành tích phá kỷ lục còn gì."

Phạm Lam gượng hai tiếng.

Cô chẳng qua chỉ là "chó ngáp ruồi" thôi.

"Vào trong thôi." Ngạc Nghĩa Viễn hiệu.

Cánh cửa lớn của hội trường mở một cách yên lặng, các học viên lượt bước .

Bên trong, phần mái thiết kế rỗng, những cây xà màu xám tạo nên một gian cao vút. Ánh nắng xuyên qua các khe gỗ chiếu rọi xuống nền, nền đá trắng tinh như một tấm gương băng, mỗi bước chân đều tạo những gợn sóng lăn tăn. Phía một bục cao nửa mét, đặt sẵn một chiếc micro.

Các học viên tự giác xếp thành hàng ngay ngắn, cả hội trường chìm yên lặng.

Một bước lên bục. Anh mặc bộ vest trắng, tay xách cặp tài liệu màu đen, đôi giày da trắng một hạt bụi gõ nhịp lên sàn nhà.

Anh giữa bục, chỉnh micro.

"Chào . là giảng viên phụ trách khóa đào tạo , tên là Hạo Ngọc."

Trong hội trường vang lên những tiếng xì xào, như giấy nhám chà xát thép.

"Anh là ai ?”

Phạm Lam thì thầm.

"Giáo sư danh dự trọn đời của Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới, một học giả lớn. quan trọng hơn là họ của ." Ngạc Nghĩa Viễn giải thích: "Thuộc thế hệ chữ 'Hạo', chắc là cùng tộc với Ngọc Đế."

"Má ơi!"

Phạm Lam quan sát vị thần tộc cấp cao . Anh khá gầy, cao lắm, 1m75, vai hẹp, bộ vest mặc phần rộng thùng thình. Xương cốt thanh tú, xương mày cao, mắt to, đeo một cặp kính gọng, đôi môi tái, trông vẻ thiếu sức sống. Thần quang của tỏa màu vàng rực rỡ, vô cùng mắt.

"Trong trăm năm qua, mỗi năm hàng ngàn hạ thần đăng ký thi chức danh Trung Thần, nhưng tỷ lệ đỗ đến 0.1%. Có thể , Tam Giới hiện nay đang rơi tình trạng: hạ thần thì đông đúc, cồng kềnh; trung thần kế thừa thì yếu kém; còn thượng thần thì chỉ đếm đầu ngón tay. Điều ảnh hưởng nghiêm trọng đến công tác xây dựng tổ chức thần tộc Tam Giới. Vì , khóa đào tạo loại bỏ lối việc hình thức, hời hợt đây, để áp dụng phương pháp giảng dạy tinh hoa theo lớp nhỏ, mỗi lớp chỉ 6 , và sẽ do những giảng viên là thượng thần uy tín và nghiêm khắc nhất Tam Giới đảm nhiệm."

Dưới bục vang lên một tràng pháo tay nồng nhiệt.

"Đồng thời, để nâng cao hiệu quả tỷ lệ đỗ, khóa đào tạo sẽ áp dụng chế độ thu phí phân cấp." Hạo Ngọc đẩy mắt kính: "Những học viên nào thi đỗ chức danh Trung Thần sẽ miễn bộ học phí. Ngược , những ai đỗ sẽ đóng phí, mỗi 50.000 hộc."

Tất cả thần tộc bục đều c.h.ế.t lặng.

"Cái gì?!"

"Trước giờ đóng phí!"

"Vãi, thế thì toi !"

"Chắc chắn trượt !"

Phạm Lam choáng váng.

Cô lôi điện thoại và nhắn tin điên cuồng trong nhóm chat.

[Lam Dương Dương]: Chuyện lớn ! Thi trượt là đóng tiền đó, 50.000 hộc!

Đợi một lúc.

[Trù Thần]: Cố gắng mà đỗ .

[Lam Dương Dương]: Lỡ đỗ thì trả góp ?

[Trù Thần]: Không.

[Lam Dương Dương]: Đi hỏi Xã Công đại nhân !

[Trù Thần]: (Gửi một ảnh)

Trong ảnh, Dung Mộc đang bàn việc, hai tay đút trong tay áo, vẻ mặt sầu não. Hai bên, các luật sư đang tranh cãi kịch liệt, giấy tờ bay tứ tung, thậm chí mấy còn trèo lên bàn để c.h.ử.i .

Ở góc xa nhất của bức ảnh lấp ló một con d.a.o phay, rõ ràng là do Kế Ngỗi mang theo để trấn áp.

Phạm Lam: "..."

Rõ ràng hai giờ còn "ốc mang nổi ốc".

"Đồng thời, chúng tiến hành cải cách táo bạo cho kỳ thi chức danh Trung Thần . Trên cơ sở bốn môn thi ban đầu, chúng bổ sung thêm phần thi võ." Hạo Ngọc bục ném thêm một quả b.o.m nữa.

BÙM! Cả hội trường như nổ tung.

"Thi võ?! Sao thi võ?"

" là nhân viên văn phòng mà, giờ còn thi võ nữa ?"

"Thế 'hồn quy đại địa' còn gì!"

"Toi toi toi !"

Phạm Lam cảm thấy sắp ngất.

"Hơi phiền phức đây, khả năng thực chiến của quá kém." Ngạc Nghĩa Viễn nhíu mày: "Không như Phạm Lam, cô kinh nghiệm thực chiến phong phú lắm."

Phạm Lam thầm nghĩ: Kinh nghiệm cái nỗi gì! Toàn là 'nhặt' thôi!

"Theo yêu cầu của kỳ thi, chương trình đào tạo cũng điều chỉnh: buổi sáng học văn hóa, buổi chiều huấn luyện thực chiến." Hạo Ngọc nở một nụ bí ẩn: "Các bạn mong chờ các giảng viên phần thực chiến ?"

Dưới bục im phăng phắc.

Một lúc , mới dám hỏi: "Ai... ai ạ?"

Hạo Ngọc giơ ngón tay lên: "Bí mật."

Dưới bục vang lên một tràng than thở.

"Vậy thì, chúc tất cả học viên thể thăng chức thành công trong kỳ thi chức danh Trung Thần sắp tới, trở thành những trụ cột mới của đội ngũ trung thần! Bây giờ, mời về lớp của để báo danh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-40-vien-nghien-cuu-nhan-vien-than-thi.html.]

"Cô học lớp nào?" Ngạc Nghĩa Viễn hỏi.

Phạm Lam lục email một hồi lâu: "Lớp Giáp Hồng Hoang."

"Chúng cùng lớp đó, trùng hợp thật."

"Ha ha..."

Ngạc Nghĩa Viễn trông vẻ phấn khích, đôi mắt sáng rực, bước nhanh nhẹn. Còn Phạm Lam thì tâm trạng .

thể ngờ, hơn hai mươi năm chịu đựng nền giáo d.ụ.c thi cử khắc nghiệt của nhân gian, vất vả lắm mới thành thần, giờ đây tiếp tục học, tiếp tục thi, thậm chí còn thi cả... thể d.ụ.c nữa.

Một con lười biếng giai đoạn cuối như cô, hồi còn là môn thể d.ụ.c bao giờ qua nổi, huống chi bây giờ đa thần tộc đều xuất từ yêu tộc, thể chất cùng một đẳng cấp!

Không lúc học thực chiến, quỳ xuống mặt giảng viên để xin tha .

Viện nghiên cứu bố trí cho mỗi lớp học một khu vườn riêng biệt để ảnh hưởng lẫn . Thảm thực vật trong mỗi khu vườn cũng chút khác biệt, tạo thành các chủ đề riêng. Lớp Giáp Hồng Hoang của Phạm Lam chủ yếu là cây đào. Dù mùa hoa nở, nhưng hoa đào trong sân vẫn nở rộ, từ xa tựa như một biển hồng. Lớp học hình dáng giống một gian nhà ấm trong vườn Tô Châu, nhưng bên trong thiết kế hiện đại: cửa kính suốt từ trần đến sàn, bàn ghế màu trắng mang đậm phong cách khoa học viễn tưởng, phía treo một tấm bảng đen thể chiếu hình, trông công nghệ.

Khi Phạm Lam và Ngạc Nghĩa Viễn đến nơi, trong lớp bốn học viên khác, ba nam một nữ, đều đang cúi đầu lướt điện thoại. Phạm Lam và Ngạc Nghĩa Viễn lẳng lặng xuống hàng cuối.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vang lên bên ngoài, đồng loạt ngoảnh , và xuất hiện chính là Hạo Ngọc.

" , là chủ nhiệm lớp Giáp Hồng Hoang, bất ngờ chứ?" Hạo Ngọc hỏi.

Chẳng ai lên tiếng. Tất cả học viên đều giữ khuôn mặt vô cảm, chỉ riêng Ngạc Nghĩa Viễn là tỏ khá thoải mái.

"Xem còn e dè." Hạo Ngọc mở sổ điểm danh: "Chúng hãy cùng quen nhé. Số 1, Tiêu Bình."

Một trai mập mạp ở hàng đầu dậy. Trông hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng tròn trĩnh đáng yêu, khuôn mặt như một quả lê úp ngược.

"Chào , là Tiêu Bình, mạch Thái Sơn, tộc gấu đen. Hiện đang công tác tuyên truyền tại miếu Thổ Địa khu Bạch Hổ, Ma Đô. Rất mong hòa thuận với ."

Trong lớp vang lên vài tràng vỗ tay lác đác.

"Cảm ơn." Hạo Ngọc : "Số 2, Tây Ngư Ngư."

"Có."

Lần đáp lời là một nữ sinh, dáng cao ráo, mắt sâu, trang điểm tinh xảo, đôi giày cao gót ít nhất cũng tám phân. Mái tóc xoăn sóng màu đỏ rực khiến cô nổi bật như một ngôi điện ảnh Âu Mỹ.

Phạm Lam thấy thở của Ngạc Nghĩa Viễn bên cạnh trở nên gấp gáp hơn.

" là Tây Ngư Ngư, mạch Thiên Sơn, tộc cá chép Koi. Cảm ơn ."

Má ơi! Cá chép Koi!

Phạm Lam vội chắp tay, âm thầm vái vái lưng Tây Ngư Ngư.

"Số 3, Mục Hằng."

Cái tên Mục Hằng vẻ nghiêm túc, nhưng bản giống một sinh viên đại học ngây ngô. Cảm nhận ánh mắt đổ dồn, mặt đỏ ửng lên.

" đến từ mạch Thái Hành Sơn, tộc báo... kết hôn..." Nói đến cuối câu, còn liếc Tây Ngư Ngư một cái đầy ngại ngùng.

Cả lớp bật khúc khích.

"Số 4, Điền Canh."

Điền Canh trông ba mươi tuổi, tóc chải bóng mượt, giọng đầy tự tin.

" đến từ mạch Thiên Sơn, tộc linh dương. tham gia tổng cộng 50 kỳ thi chức danh Trung Thần, kinh nghiệm khá phong phú. Mọi vấn đề gì cứ đến hỏi , gì sẽ đấy."

Phạm Lam: Má ơi, trượt 50 ?

Hạo Ngọc ôm trán: "Số 5, Ngạc Nghĩa Viễn."

huýt sáo.

"Ngạc Nghĩa Viễn, là thiên tài mới của Cục Nghiên Cứu và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới ?"

"Nghe mới nửa năm mà đăng mấy bài luận văn tạp chí uy tín ."

"Đồn là học trò cưng của Cao Lộ."

Ể? Ngạc Nghĩa Viễn lợi hại thế ?

Phạm Lam ngạc nhiên.

Ngạc Nghĩa Viễn dậy cúi chào: "Chào , là Ngạc Nghĩa Viễn, mạch Thái Sơn, tộc chó."

Hạo Ngọc gật đầu, mỉm , danh sách và nhướng mày.

"Số 6, Phạm Lam."

Cả lớp đột nhiên im bặt.

Phạm Lam cảm thấy những ánh mắt nóng bỏng từ phía đổ dồn về phía , như thể cô rơi một nồi nước ớt, da mặt nóng bừng lên.

" là Phạm Lam, hiện đang là Bà Thổ Địa của miếu Thổ Địa khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân."

"Cô thật sự là nhân tiên ?" Tiêu Bình buột miệng hỏi.

Phạm Lam: "...Phải."

Điền Canh: "Năm nay cô bao nhiêu tuổi?"

"27."

"Còn trẻ quá."

"Với yêu tộc thì tuổi còn cai sữa."

"Là nhân tiên đấy, năm trăm năm mới một."

"Thần Thổ Địa của miếu cô là Thượng Thần Dung Mộc ?" Tây Ngư Ngư hỏi. Khi đặt câu hỏi, đôi mắt cô sáng rực, toát lên vẻ lộng lẫy.

Phạm Lam: "... ."

Tây Ngư Ngư hít một sâu, tay che miệng.

"Cô ăn thịt nướng do Trù Thần Kế Ngỗi tự tay ?" Mục Hằng hỏi.

"...Ăn ."

"Có ngon ?"

"Cũng khá ngon."

Mục Hằng tỏ vô cùng kích động.

Hạo Ngọc: "Khụ khụ!"

Các vị thần đồng loạt im bặt.

Hạo Ngọc: "Bạn học Phạm Lam, cảm ơn cô, cô thể xuống ."

Phạm Lam phịch xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm.

Ngạc Nghĩa Viễn cố nén .

"Xem đều hứng thú với Thượng Thần Dung Mộc." Hạo Ngọc : "Vốn dĩ, viện nghiên cứu cũng mời ngài đến giảng viên, tiếc là ngài công việc bận rộn, thể nhận lời."

Các học viên đồng loạt thở dài tiếc nuối.

"Thượng Thần Dung Mộc chắc hẳn đang bận giải quyết những đại sự liên quan đến sự tồn vong của Tam Giới." Tây Ngư Ngư .

Phạm Lam: "..."

He he.

"Tuy nhiên, viện nghiên cứu nhận sự cho phép của Thượng Thần Dung Mộc, đặc biệt truyền thụ cho tất cả học viên một bộ quyền pháp do chính ngài sáng tạo."

Các học viên: "Wow!"

Phạm Lam: Hửm?

"Bộ quyền pháp dung hợp chín loại pháp quyết cơ bản để mở khóa pháp chú. Luyện tập nhiều sẽ giúp nâng cao đáng kể độ thành thạo khi kết ấn, đồng thời còn công hiệu thần kỳ là thanh tẩy thần quang, củng cố thần thể."

Các học viên: "Wow wow..."

Phạm Lam: Khoan !

"Đầu tiên, cho phép thị phạm cho ." Hạo Ngọc dứt lời, búng tay một cái, cả lớp học chợt tối sầm . Một luồng ánh sáng từ mái chiếu xuống , và nhạc nền vang lên – đó là phần dạo đầu của bài "Dã Lang Disco".

Ngay lập tức, Hạo Ngọc "vèo" một cái cởi phắt áo vest, vung hai vòng ném xuống đất. Eo thon uyển chuyển lắc lư, bắt đầu nhảy.

[Bông hoa trong lòng~ đưa em về nhà~ trong quán bar đêm khuya đó~ mặc kệ thật giả~]

Trong tiếng nhạc cực kỳ sôi động, Hạo Ngọc nhảy một cách say sưa. Các học sinh bục trợn mắt há hốc, bộ hóa đá.

Phạm Lam cảm thấy như khô quắt , làn da còn nguy cơ nứt nẻ.

Tựa như một vạn năm trôi qua, Hạo Ngọc cuối cùng cũng kết thúc điệu nhảy.

Anh đẩy kính, mỉm : "Mọi , học ?"

Tất cả hoảng loạn lắc đầu.

"Hơi khó một chút, nhưng , chúng sẽ từng bước một. Phạm Lam, mời cô lên dẫn nhảy."

Cái gì?!

Phạm Lam suýt ngã khỏi ghế.

Hạo Ngọc: "Cô là truyền thụ chính gốc bộ quyền pháp , chắc hẳn lĩnh ngộ tinh túy nhỉ."

Phạm Lam: ! ! Đừng đổ oan cho !

"Không giấu nghề nhé."

Mọi thứ hai đồng loạt về phía cô. Mặt Ngạc Nghĩa Viễn đỏ bừng, trông như sắp bật đến nội thương.

Dưới sự chú ý của tất cả , Phạm Lam cứng đờ bước lên bục, những khuôn mặt đang cố nén của , nước mắt.

Nhạc nổi lên, tiếng vỗ tay vang dội, Phạm Lam run rẩy giơ tay lên...

[Bông hoa trong lòng~ đưa em về nhà~]

Trong lòng thầm nghĩ: Muốn đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên khốn đó!

 

Loading...