Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 43: Thần Trụ

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:24
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" là giảng viên phụ trách môn 'Tổng quan về Sổ công đức', Chung Quỳ."

Người đàn ông bục giảng mặc áo đen giáp bạc, hông đeo hắc đao, hốc mắt sâu hoắm, mặt lạnh như băng. Ánh mắt quét qua một vòng, cả lớp im phăng phắc như thóc ngâm.

Vãi, oan gia ngõ hẹp!

Phạm Lam rụt cổ trốn cuốn sách giáo khoa, dám thở mạnh.

Cuốn "Tổng quan về Sổ công đức" dày thứ hai trong bộ sách, chỉ thua mỗi cuốn "Thuyết tiến hóa các loài Tam giới", to như ba cuốn từ điển gộp , dùng để che mặt thì hết sảy.

"Sổ công đức là hệ thống thống kê khổng lồ dùng để ghi công và tội của nhân tộc và yêu tộc ở hai cõi Âm Dương. Năm mươi sáu năm , việc áp dụng siêu máy tính và Big Data giúp tiết kiệm pháp lực, tính toán chính xác hơn. Các vị ở đây đều là tinh cơ sở, chắc hẳn hiểu nhất định." Chung Quỳ giọng đều đều nhưng đầy uy lực: "Quy trình thao tác cụ thể của hệ thống Sổ công đức tại miếu Thổ Địa cơ sở là gì? Phạm Lam, cô trả lời ."

Phạm Lam giật nảy dậy, tay lật sách soàn soạt.

"Ờm..."

"Báo cáo tháng của sổ công đức gồm những hạng mục nào?"

"Cái đó..."

" thống kê cho phép là bao nhiêu?"

"..."

"Tiêu chuẩn xác định dữ liệu bất thường là gì? Quy trình báo cáo khi gặp sự cố ?"

"..."

Mặt Phạm Lam nóng ran, chỉ tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.

Ngạc Nghĩa Viễn bên cạnh lén nhắc: "Trang 459, phụ lục giải thích."

Phạm Lam vội lật tìm, phát hiện mấy câu hỏi của Chung Quỳ trong phần chú thích bé tí của tài liệu tham khảo.

Quá chơi khăm !

Chung Quỳ hừ lạnh: "Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, thành phố Xuân, mạch Côn Luân quả nhiên danh bất hư truyền. Không chỉ đội sổ GCV tam giới mà năng lực nghiệp vụ cũng khiến 'nể phục'."

"Chung Quỳ thượng thần, những câu hỏi dường như trong phạm vi thi cử.”

Phạm Lam cố giữ bình tĩnh, nhưng cơ mặt đang co giật.

"Không thi thì cần học ?" Chung Quỳ gắt lên: "Phạm Lam, cô tưởng đây là ? Lớp bổ túc văn hóa ? Chỉ cần qua môn là xong ư?"

"Đây là Viện nghiên cứu nhân viên Thần giới! Các thường yêu quái vớ vẩn, các là nhân viên công chức chính thức của Thiên Đình! Trong tay các nắm giữ pháp khí mạnh nhất, vung tay là hô mưa gọi gió, dời non lấp bể. Mỗi hành động, lời của các ảnh hưởng đến hàng ngàn sinh linh. Một sai sót nhỏ là vạn kiếp bất phục! Các sống lâu hơn con , mạnh hơn yêu quái, thì gánh vác trách nhiệm tương xứng!"

Lớp học lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt Chung Quỳ lạnh lẽo: "Đó là gánh nặng bắt buộc của thần tộc. Nếu giác ngộ điều thì đơn xin nghỉ việc sớm , đầu t.h.a.i súc sinh cho rảnh nợ!"

Tất cả học viên đều nín lặng, Phạm Lam toát mồ hôi lạnh dọc sống lưng.

"Bây giờ, lật trang đầu tiên. Tốt nhất là ghi âm , vì các đủ tay để chép kịp ."

Tốc độ giảng bài của Chung Quỳ nhanh kinh khủng, kiến thức ập đến như sóng thần, vỗ bầm dập tâm trí học viên. Kết thúc tiết học, ai nấy đều phờ phạc.

Đáng sợ hơn là câu chốt hạ của Chung Quỳ: "Toàn bộ kiến thức hôm nay chép thành văn bản, mai kiểm tra từng . Sẽ kiểm tra bài cũ đột xuất."

Phạm Lam cảm thấy sắp điên , áp lực còn hơn cả thi đại học.

Các bạn khác cũng gục bàn, chỉ "con nhà " Ngạc Nghĩa Viễn là vẫn miệt mài ghi chép.

"Học bá, cho chụp về chép ?”

Phạm Lam nài nỉ.

"Vô tư ."

Cả lớp đều tôn vinh Ngạc Nghĩa Viễn như đấng cứu thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-43-than-tru.html.]

Sau màn tra tấn của Chung Quỳ, môn "Tổng quan các loài Tam giới" đó nhẹ nhàng như dạo trong công viên.

Giảng viên là một ông lão tóc bạc nhưng mặt trẻ măng, đồn là Văn Khúc Tinh đời thứ 764. Giọng thầy đều đều như ru ngủ, tốc độ chậm rãi, tiếng phổ thông còn ngọng, tạo thành một loại tiếng ồn trắng hảo để... ngủ.

"Chúng xem tộc Hamster... sinh sản mạnh... IQ thấp... sợ lạnh... c.h.ế.t giả..."

Chữ nghĩa trong đầu Phạm Lam biến thành những con giun bò loằng ngoằng, cô gục xuống bàn, chìm giấc ngủ lúc nào .

...

Phạm Lam thấy pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.

Cô sững , theo phản xạ ngẩng đầu tìm kiếm cái của đại trận mà cô thấy .

Rất nhanh, cô tìm thấy.

Vẫn vị trí cũ, nhưng những vệt sáng xanh băng rơi xuống nhanh hơn, nhiều hơn, như đang thứ gì đó ăn mòn dữ dội.

Trong ánh sáng lấp lánh, lờ mờ hiện những dòng chữ như pha lê vỡ.

"Cái gì trời sông... cái gì cũng sáng... cái gì nữ...”

Phạm Lam nhón chân, căng mắt : "Cái gì... phục sương?"

[Phạm Lam! Phạm Lam! Phạm Lam!]

Phạm Lam giật tỉnh giấc.

Ngạc Nghĩa Viễn đang vẫy tay điên cuồng mặt cô: "Giảng viên gọi cô kìa."

Phạm Lam ngơ ngác mất vài giây mới nhận bục giảng đổi thành Lộc Tinh Cao Lộ.

Phạm Lam thốt lên: "Má ơi, rốt cuộc ngủ bao lâu ?"

Cả lớp ồ lên. Sắc mặt Cao Lộ đen sì.

"Phạm Lam, cô giải thích nguyên lý của mã nguồn pháp chú xem nào."

Phạm Lam: "Hả?"

Mặt Cao Lộ càng đen hơn: "Đừng với là cô ."

"...Không rõ lắm ạ."

"Vậy thế nào mà cô tạo bốn mã nguồn pháp chú cao cấp chỉ trong nửa năm?"

Cả lớp hít hà một kinh ngạc.

Phạm Lam gãi đầu: "Chắc là... ăn may?"

Mặt Cao Lộ chuyển sang màu xanh lét: "Ngồi xuống!"

"Dạ!"

Mọi Phạm Lam với ánh mắt ngưỡng mộ buồn . Phạm Lam vội lấy sách che mặt.

Cao Lộ thở dài, chỉ định Ngạc Nghĩa Viễn trả lời . Trong lúc Ngạc Nghĩa Viễn thao thao bất tuyệt về nguồn gốc chữ và sức mạnh của ngôn ngữ, tim Phạm Lam đập thình thịch. Cô lén nhập hai từ khóa thấy trong mơ thanh tìm kiếm của Thần Tín.

[Tìm kiếm: phục sương]

[Kết quả: "Kinh Thi - Đại Đông"]

Trong liên kết hiện một đoạn thơ cổ.

[Duy thiên hữu hán, giám diệc hữu quang. Kỵ bỉ Chức Nữ, chung nhật thất tương... Hoán bỉ Khiên Ngưu, bất dĩ phục sương.]

Phạm Lam hiểu hết nghĩa bài thơ, nhưng nhận ngay hai cái tên quan trọng: Chức Nữ, Khiên Ngưu (Ngưu Lang).

 

Loading...