Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 48: Cửu Vỹ Hồ Mở Phong Ấn
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:29
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Pháp đàn lòng đất rung chuyển dữ dội, tần rung động hòa một với nhịp tim. Rễ cây trong vách tường bắt đầu bò lúc nhúc như những con trăn tỉnh giấc kỳ ngủ đông, cọ xát phát tiếng “xì xì xì” rợn .
Phạm Lam nổi da gà. Rễ cây men theo hang động bò lên . Kế Ngỗi túm lấy Phạm Lam nhảy lên một trong đó. Dung Mộc vẫn sừng sững giữa pháp đàn, hề lay chuyển.
Mái vòm đen kịt của pháp đàn từ từ nứt , đất đá và rễ cây vụn rơi lả tả. Toàn bộ pháp đàn rễ cây nâng lên khỏi mặt đất. Dưới kết giới màu xanh băng, những dây leo của cây đa khổng lồ điên cuồng quẫy động xào xạc. Một quả cầu dây leo từ gốc cây đa từ từ bay lên, lơ lửng giữa trung.
Hồ hỏa trong kết giới đột nhiên hưng phấn, như những con rồng lửa thoát khỏi xiềng xích, bay lượn quanh quả cầu dây leo. Dung Mộc pháp đàn cao, mặt biểu cảm thẳng quả cầu. Xung quanh hiện lên thần quang hộ thể màu xanh băng, chặn những đòn tấn công lẻ tẻ của hồ hỏa.
Phạm Lam Kế Ngỗi xách xa xa một ngọn cây khác, lo lắng cảnh tượng mắt.
Những sợi dây leo bao bọc quả cầu lượt bung , hồ hỏa đốt thành tro, để lộ thứ bên trong.
Là một quả cầu nước màu xanh băng, to bằng quả bóng yoga, bề mặt sóng sánh mộng ảo. Trong quả cầu nước, một con hồ ly nhỏ màu đỏ rực đang ngủ, trông như một con mèo con đang cuộn tròn.
Một con hồ ly đuôi.
Hồ hỏa xung quanh x.é to.ạc khí, quấn lấy và điên cuồng tấn công quả cầu nước, nhưng vô ích.
Cuộn giấy của Hồ tộc bay lòng bàn tay Dung Mộc. Nó trải dài như một dải lụa trắng bay lượn , triện ngôn lấp lánh ánh sáng trắng tựa dải ngân hà rực rỡ.
Con hồ ly trong quả cầu nước đột nhiên mở mắt. Đồng t.ử dọc màu vàng b.ắ.n ánh sáng kỳ dị.
Quả cầu nước nổ tung. lông hồ ly bùng lên ngọn lửa màu máu, nước bốc biến thành sương mù, lốc xoáy lửa từ chân cáo xoay tròn tốc độ cao bay lên. Con hồ ly nhỏ lớn nhanh như thổi theo gió, trong nháy mắt biến thành một con quái vật khổng lồ cao ít nhất cũng ba tầng lầu. Nó ngửa mặt lên trời hú dài, miệng phun sương khí màu máu, vô dây leo điên cuồng quẫy đạp quanh nó.
Phạm Lam: Vãi, tạo hình quen quen.
Kế Ngỗi: “Anh Mộc! Cẩn thận!”
Dung Mộc nhảy lên một sợi dây leo, bay nhanh qua ngọn lửa. Cuộn giấy bay lượn lưng như dải lụa của tiên nhân.
Điện thoại của vẽ một vệt sáng như nước.
“Huyễn Chân Chú, Mở!”
Một luồng ánh sáng xanh băng từ màn hình điện thoại b.ắ.n , xuyên qua bức tường lửa cắm thẳng trán Cửu Vĩ Hồ. Chữ trong cuộn giấy như luồng sáng dẫn dắt, xoắn ốc tràn theo, chui giữa hai hàng lông mày của con quái vật.
Cửu Vĩ Hồ kêu lên t.h.ả.m thiết, ánh sáng vàng trong đồng t.ử điên cuồng quét tứ phía, nơi nào ánh mắt qua vạn vật đều hủy diệt.
“Đi!”
Kế Ngỗi túm cổ áo Phạm Lam ném về phía . Cả Phạm Lam như một cái bao tải rách bay vèo .
Cô thấy Kế Ngỗi triệu hồi Dung Đao, xông vòng vây của hồ hỏa, còn cô thì bay ngày càng xa, trơ mắt chiếc áo sơ mi trắng của Dung Mộc ngọn lửa nuốt chửng.
Một cảm xúc mãnh liệt trào dâng trong lồng ngực: như hối hận, như tức giận, như cam lòng, nén chặt khiến cô vô cùng khó chịu. Không lấy sức lực, cô đột nhiên ưỡn đạp khí, cơ thể lộn một vòng, vững vàng đáp xuống một cây đèn đường cháy xém.
Cơ thể cô bao bọc bởi một lớp ánh sáng màu vàng cam, trong suốt vài phần đàn hồi là thần quang hộ thể của chính cô.
Tứ chi trở nên vô cùng nhẹ nhàng, như thể trọng lực Trái Đất còn tồn tại. Tầm trở nên sắc bén lạ thường, cô thậm chí thể phân biệt hình dáng của Kế Ngỗi và Dung Mộc trong biển lửa. Kế Ngỗi dùng Dung Đao c.h.é.m tan hồ hỏa, che chắn cho Dung Mộc. Dung Mộc giơ cao thủ phù, ánh sáng xanh từ màn hình chỉ thẳng ấn đường của Cửu Vĩ Hồ, miệng dường như đang niệm chú nhanh...
Phạm Lam đột nhiên giật . Cô thấy lòng đất nổi lên một lớp sóng màu đỏ rực, như những dòng dung nham sắp phun trào.
Phạm Lam nhảy lên, đạp lên đèn đường phóng , hét lớn: “Dung Mộc! Kế Ngỗi! Cẩn thận bên !”
Kế Ngỗi và Dung Mộc đầu, sắc mặt đại biến. Họ đồng loạt hét lên điều gì đó, nhưng Phạm Lam rõ. Cô còn thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Ánh mắt cô trong khoảnh khắc đối diện trực tiếp với ánh mắt của Cửu Vĩ Hồ. Ánh sáng vàng trong đồng t.ử nó như hai cây kim thép đ.â.m mạnh mắt cô.
Phạm Lam trong bóng tối, thở dài.
Lại nữa?!
Cái thiên nhãn trời đ.á.n.h thật là khó hiểu. Tự nhiên thấy những thứ kỳ lạ, tự nhiên lọt những gian quái đản, một chút báo . Quá thử thách khả năng chịu đựng tâm lý của cô .
Vậy vấn đề là, bây giờ cô đang ở ?
Vừa nãy cô dường như thẳng mắt Cửu Vĩ Hồ, thì theo logic thông thường, bây giờ cô chắc đang ở trong... tế bào não của nó?
Này , cảm giác ghê nha. mà ở đây tối quá, chẳng lẽ tâm hồn con hồ ly đen tối đến ?
Phạm Lam dậy quanh, khắp nơi đều tối om, phân biệt phương hướng. Cô do dự ba giây chọn đại một hướng tới.
Không khí xung quanh khô, mùi khói bụi. Đi một lúc, mắt dần hiện một luồng sáng như ngọn đèn sân khấu chiếu xuống.
Có một cánh cửa.
Kiểu dáng cửa cổ xưa, màu đỏ son, gần như là phiên bản thu nhỏ của cổng lớn Hồ Từ Thanh Khâu. Điểm khác biệt duy nhất là cửa treo một tấm biển kỳ lạ, đó chỉ một chữ: “Tín”.
Phạm Lam đẩy cửa, thò nửa cái đầu .
Một con hồ ly lửa lao tới, mùi m.á.u tanh xộc thẳng mặt. Phạm Lam “oái” một tiếng rụt đầu . Một luồng ánh lửa từ khe cửa chui , đuổi theo đốt cháy m.ô.n.g cô.
“A a a a, nóng quá nóng quá nóng quá!”
Phạm Lam chạy bán sống bán c.h.ế.t, hoảng loạn chạy đến . Rất nhanh, cô thấy một cánh cửa, gần như giống hệt cánh cửa , chỉ là tấm biển đổi thành “Xuất”.
Là lối !
Phạm Lam đ.â.m sầm cửa lao trong.
Bên trong là một gian hình tròn. Lơ lửng là ba ổ khóa đồng, phía ổ khóa là một tấm lưới khổng lồ tỏa ánh sáng trắng.
Trên ổ khóa lượt khắc: “Tín”, “Trung”, “Nghĩa”.
Phạm Lam sắp sụp đổ. Không ngoài còn tìm chìa khóa thông quan đấy chứ?!
Ý của “Tín” chẳng lẽ là cánh cửa nãy? Trong cửa chìa khóa?! Cách thông quan là bắt cô diệt con hồ ly lửa chứ?
Độ khó cũng quá cao , bí kíp hướng dẫn gì ?
Không , đừng căng thẳng. Theo kinh nghiệm đây, thường thì những ảo cảnh kỳ lạ là do cô ngủ hoặc ngất xỉu. Cho nên chỉ cần tỉnh là thể ngoài. Mắt nhắm , mở ...
Phạm Lam nhắm chặt mắt, cố gắng mở to.
Không gì xảy . Cô vẫn ở trong cái gian "hố hàng" .
Cô kiên trì thử mấy , mí mắt chớp đến mỏi nhừ nhưng chẳng tác dụng gì.
Phạm Lam tuyệt vọng. Xem chỉ thể solo với BOSS.
Phạm Lam gian tối tăm, chọn đại một hướng. Đi năm sáu phút, cô thấy cánh cửa thứ ba, tấm biển hiển thị “Trung”.
Phạm Lam vô cùng thấp thỏm đẩy cửa.
Cô trong từ đường của Hồ tộc cổ xưa.
Bảy vị trưởng lão vây thành một vòng, chằm chằm một tấm gương giữa từ đường. Trong gương hiển thị một viên châu cỡ quả bóng bàn, chất liệu giống như ngọc thạch màu đỏ, bề mặt lờ mờ hiện lên ngọn lửa đen.
“Không thể nào ngờ, ô nhiễm đến mức ?”
“Yêu lực của Ly Trạch mạnh hơn chúng tưởng tượng. Cứ thế , sớm muộn gì nó cũng sẽ lệ khí của Cửu Vĩ Hồ tộc nuốt chửng, trở thành một Đát Kỷ tiếp theo.”
“Vậy còn thể gì? Cứ năm trăm năm lừa nó chặt một cái đuôi, dùng sức mạnh thanh tẩy của Cảnh Thanh Khâu để hóa giải lệ khí, nhưng Cảnh Thanh Khâu đến giới hạn .”
“Chúng thể mạo hiểm. Lỡ như mệnh hệ gì, Hồ tộc sẽ gặp đại nạn diệt vong.”
“Kế sách duy nhất bây giờ là dứt điểm hậu họa!”
“Tất cả đều vì tương lai của Hồ tộc.”
Cảnh tượng mắt biến mất. Một chiếc chìa khóa đồng lơ lửng , lấp lánh ánh sáng.
Hả? Thế là thông quan ?! Đơn giản , xem một đoạn phim ngắn là ?
Chỉ là nội dung phim "lật kèo".
Đoạn kịch rằng chặt đuôi của Ly Trạch là để thanh tẩy lệ khí của nó, nhưng những gì cô thấy trong cuộn giấy đây là dùng sức mạnh của Cửu Vĩ để duy trì kết giới Thanh Khâu.
Rốt cuộc cái nào là thật?
Phạm Lam nắm lấy chìa khóa. Bên tay trái xuất hiện cánh cửa “Tín”.
Phạm Lam lờ mờ hiểu quy luật của gian .
Cô hít một sâu, đẩy cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-48-cuu-vy-ho-mo-phong-an.html.]
Lần hồ hỏa bạo phát, chỉ một chiếc ghế mây. Ly Trạch ôm gối đó, đầu vùi gối, giống hệt như trong ảo cảnh cuộn giấy: hình , chín tuổi.
“Chào , là Phạm Lam.”
Phạm Lam vẫy tay: “ là một Bà Thổ Địa.”
Ly Trạch ngẩng đầu, đồng t.ử dọc lướt qua một tia lửa.
Cậu : “ tin.”
Phạm Lam: “Hả?”
“Cửu Vĩ Hồ là sự tồn tại cao quý nhất của Hồ tộc, là cứu tinh của Hồ tộc, tuyệt đối sẽ lệ khí nuốt chửng, tuyệt đối sẽ biến thành hung thú!”
“Cậu bình tĩnh , nghĩ chuyện chúng thể phân tích một chút...”
“Là họ thèm sức mạnh của tộc Cửu Vĩ chúng , là họ đổi trắng đen! Họ chỉ cướp đuôi của mà còn vu khống danh tiếng của Cửu Vĩ! Bỉ ổi vô sỉ!”
Ly Trạch mọc răng nanh, bay lên, móng vuốt sắc nhọn lao thẳng về phía mặt Phạm Lam.
Phạm Lam kinh hãi lùi né đòn chạy như điên.
Ly Trạch biến thành hình nửa nửa thú, bay tới tóm lấy chân Phạm Lam. Phạm Lam “bẹp” một tiếng ngã sấp xuống đất, vung chân đá đầu Ly Trạch. Phù chú chữa trị chân phát ánh sáng xanh lam chói mắt. Ly Trạch hét lớn một tiếng, ôm mắt lăn sang một bên.
Phạm Lam lồm cồm bò dậy chạy khỏi cửa, thở phào nhẹ nhõm.
Phù chú chữa trị rơi , lòng bàn chân nóng rát.
Cửa “Trung” thông quan, cửa “Tín” thất bại hai . Rất rõ ràng, tiếp theo là cửa “Nghĩa”.
Phạm Lam cà nhắc trong bóng tối. Đầu đau như búa bổ, chân cũng đau, lưng cũng mỏi. Tệ hơn nữa là cô buồn ngủ. Không gian tối như , yên tĩnh như , thật sự quá thích hợp để ngủ.
Phạm Lam càng càng tức. Tại là cô? Tại cứ là cô?! Dựa chứ!
Một luồng sáng rơi xuống. Phạm Lam thấy cánh cửa thứ tư: “Nghĩa”.
Phạm Lam nổi giận đùng đùng, tung một cước đá văng cửa.
“Là lừa là cáo, bản lĩnh thì đây xem nào!”
Trước mắt là một phòng . Bàn thấp, hai cái đệm , bàn một ấm và một chén đang bốc nghi ngút. Từ cửa sổ tròn thể thấy những dãy núi tĩnh lặng nhấp nhô.
Phạm Lam nhảy lên đệm , ừng ực uống hết nửa ấm ngửa mặt vật , thở dài sườn sượt.
Ôi, mệt c.h.ế.t bà mày ! Kệ xác nó là nơi nào, cứ một lát .
Một xuống bên cạnh cô. Mái tóc đen như lụa lướt nhẹ cánh tay cô.
Phạm Lam lồm cồm bò dậy, và thấy Dung Mộc.
Không, là Dung Mộc thật, mà là “Dung Mộc” mà cô thấy trong cuộn giấy đây.
Tay áo choàng trắng và mái tóc dài của trải đất, một đen một trắng tương phản chói mắt. Hơi bám lông mi ngưng tụ thành một lớp sương mỏng. Khí chất của vô cùng lạnh lùng, như thể vạn vật thế gian đều liên quan gì đến .
là Dung Mộc, nhưng giống Dung Mộc.
tự rót cho một chén , đưa đến môi nhẹ nhàng đặt xuống.
“Mời .”
Bảy vị trưởng lão Hồ tộc , đồng loạt quỳ bàn.
“Thượng Thần Dung Mộc, xin hãy cứu Hồ tộc chúng !”
Dung Mộc: “Chuyện gì?”
“Xin dù thế nào cũng giúp chúng tiêu trừ lệ khí của Cửu Vĩ, giữ huyết mạch của Cửu Vĩ, để cho Hồ tộc một tia hy vọng!”
Dung Mộc im lặng vài giây: “Cửu Vĩ đời là Đát Kỷ, lệ khí quấn , tu nhập ma đạo, suýt nữa hủy diệt Nhân giới, cuối cùng diệt vong trong trận chiến Phong Thần.” dừng : “ nhớ lệ khí của Cửu Vĩ nặng đến mức nhờ Nữ Oa nương nương tay mới thể tiêu trừ.”
Bảy vị trưởng lão phủ phục, nức nở.
“Cửu Vĩ Hồ tộc là gốc rễ của Hồ tộc chúng , cầu Thượng Thần Dung Mộc tay giúp đỡ.”
“ là hậu duệ của Nữ Oa tộc, là Thần tộc thuần mạch duy nhất còn tồn tại trong Tam giới. Trong Tam giới chỉ mới thể cứu Cửu Vĩ!”
Cái gì?! Dung Mộc là hậu duệ của Nữ Oa tộc?! Phạm Lam há hốc mồm.
Biểu cảm của Dung Mộc hề đổi, như một bức tranh công bút hảo và tinh xảo.
“Cửu Vĩ Hồ tộc là hung thú do trời đất sinh . Nếu trừ lệ khí, chặt chín đuôi của nó, phong ấn trong trận pháp Thiên Sơn Bách Cách vạn năm, đau khổ vô cùng. Nếu ý chí kiên cường, e là thể chịu đựng .”
Dung Mộc : “Cửu Vĩ của tộc các còn trưởng thành, chỉ sợ sẽ mất ý chí sinh tồn. Ý chí một khi đứt đoạn, công sức sẽ đổ sông đổ bể.”
Phạm Lam hiểu ý: Quá trình quá đau khổ, sợ Ly Trạch chịu nổi, mất ý chí sống c.h.ế.t luôn?
Bảy vị trưởng lão .
“Vậy thế nào để ý chí sinh tồn của Ly Trạch dập tắt?”
“Xin Thượng Thần Dung Mộc chỉ giáo.”
Dung Mộc cụp mắt, nước trong chén hồi lâu.
“Chỉ hận ý mới thể kéo dài vạn năm.”
Phạm Lam: Hả? Hả! Hả?!!
Dùng hận ý để duy trì ý chí sinh tồn? Lời do chính miệng Dung Mộc ?
Bảy vị trưởng lão ngầm hiểu ý, lui ngoài.
Dung Mộc im lặng đệm, nâng chén lên nhưng uống. Hồi lâu , khẽ thở dài.
Phạm Lam vẫy tay: “Này , là Dung Mộc giả đấy chứ?”
Tay cô xuyên qua mặt Dung Mộc. Cả phòng nổi lên một lớp sóng nước, cảnh vật biến mất. Phạm Lam phịch xuống đất, ngã đau điếng.
Cô đến Hồ Từ. Xung quanh tan hoang, những tia lửa lẻ tẻ bay lượn trong khí. Bảy vị trưởng lão ngã rạp đất, miệng phun m.á.u tươi. Dung Mộc áo choàng trắng, tay cầm kiếm dài giữa từ đường.
Trước mặt , con hồ ly nhỏ màu đỏ rực trong vũng máu. Bốn cái đuôi chặt đứt hóa thành bốn ngọn lửa biến thành tro.
Là kịch bản Ly Trạch chặt chín đuôi đây. Lại còn là phim dài tập nữa ?
Ly Trạch vật lộn ngẩng đầu, hai mắt chảy dòng dung nham đỏ như máu.
“Anh... là... ai?!”
“Mạch Côn Luân, Dung Mộc.”
Dung Mộc : “Là đề nghị bảy vị trưởng lão như . Anh thể hận .”
Bảy vị trưởng lão kinh hãi: “Thượng Thần Dung Mộc?!”
“Dung... Mộc...”
Hơi lửa m.á.u tanh từ miệng Ly Trạch phun thẳng mặt Dung Mộc. Dung Mộc dùng Thương Kiếm tiện tay quét một cái. Vài tia lửa bay lên thần quang hộ thể của , đốt mấy đốm tro nhỏ.
Cổ tay Dung Mộc rung lên, Thương Kiếm hóa thành một quả cầu nước màu xanh băng bao bọc lấy nguyên của Ly Trạch.
Cả gian đột nhiên tối sầm. Từ đường, trưởng lão, Ly Trạch, ánh lửa, khí huyết đều biến mất. Chỉ còn Dung Mộc trong vùng tối tăm, áo choàng trắng sáng rực.
khẽ cúi đầu, một lọn tóc rủ xuống vai, quét rơi một vốc ánh .
Tim Phạm Lam thắt . Cô đột nhiên nhớ những dãy núi ngoài cửa sổ phòng : nhấp nhô đẽ, tĩnh lặng và bi thương.
“Dung...”
Thân hình của Dung Mộc hóa thành vô đốm sáng, tan biến trong bóng tối. Một chiếc chìa khóa đồng xuất hiện tại chỗ.
Trước mắt Phạm Lam thứ ba xuất hiện cánh cửa “Tín”. Phạm Lam , e là cơ hội cuối cùng.