Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 50: Thương Thần Và Luận Chiến

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:31
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam bắt taxi đến Bắc Thành, xông quán mì bò, đ.â.m sầm kết giới, chạy bán sống bán c.h.ế.t lớp học Giáp Hồng Hoang.

“Báo cáo... Vãi!”

Phạm Lam thấy khuôn mặt đen sì của Chung Quỳ. Tiết học đúng lúc là “Tổng quan về Sổ công đức”.

Cả lớp vô cùng đồng cảm Phạm Lam. Phạm Lam toát mồ hôi lạnh. Ánh mắt của Chung Quỳ... định chặt cô tám mảnh đấy chứ? Không , tệ hơn cả chặt tám mảnh là cô sẽ đ.á.n.h trượt môn!

Chung Quỳ lạnh lùng liếc Phạm Lam: “Ngồi xuống .”

Tên hôm nay lương tâm trỗi dậy ?

Phạm Lam thụ sủng nhược kinh, lủi nhanh xuống chỗ .

Ngạc Nghĩa Viễn: “Phạm Lam, mấy ngày nay cô ?”

Phạm Lam: “Một lời khó hết.”

Chung Quỳ: “Phạm Lam!”

Phạm Lam nhảy dựng lên: “Có!”

“Xem tự tin kỳ thi .” Chung Quỳ : “Vậy thì mời cô giảng cho chúng tác dụng của năng lượng sổ công đức trong việc sửa chữa hồn thể hư hại.”

Phạm Lam: “Hả? Còn chức năng ?”

Chung Quỳ: “...”

Chung Quỳ im lặng Phạm Lam. Tuy biểu cảm của vẫn khó ở như khi, nhưng Phạm Lam cảm thấy hôm nay chút khác lạ, dường như điều gì thôi.

“Đây là trọng điểm.” Chung Quỳ gõ lên bảng đen: “Là điểm thi đấy, chú ý.”

Phạm Lam ngơ ngác xuống, lật sách giáo khoa hồi lâu, cuối cùng ở một góc khuất trong phụ lục cũng thấy câu hỏi của Chung Quỳ, còn kèm theo một cuốn sách tham khảo: “Luận về tính khả thi của việc sửa chữa hồn thể - Tác giả: Chung Quỳ”.

Phạm Lam: “...”

Chẳng lẽ tên định ép cô mua sách ủng hộ ?

Tiết thứ hai là “Tổng quan Mã nguồn Pháp chú”, phản ứng của giảng viên Cao Lộ cũng đáng suy ngẫm. Anh luôn thỉnh thoảng liếc Phạm Lam với ánh mắt kỳ lạ. Liếc đến mức Phạm Lam rợn tóc gáy, thậm chí còn nghi ngờ Dung Mộc nợ Cao Lộ mấy triệu hộc pháp lực .

Thấp thỏm qua một tiết học, cuối cùng cũng đến giờ ăn trưa. Phạm Lam đang định lao về phía nhà ăn thì Cao Lộ gọi ngay cửa lớp.

“Phạm Lam, chuyện riêng với một chút.”

Phạm Lam: “...Được.”

Thật đây là đầu tiên Phạm Lam chuyện riêng với Cao Lộ. Trong ấn tượng của cô, Cao Lộ là một nhân tài kỹ thuật điển hình, chuyện một "mùi công nghệ" kỳ lạ. Nói cách khác, lời của cần suy luận vài vòng mới hiểu . Phạm Lam cảm thấy giao tiếp với khó khăn.

Nhất là câu mở đầu của hôm nay vô cùng kinh dị.

“Lương tháng của cô ở miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân là bao nhiêu?”

Phạm Lam: Ý gì đây? Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới định khảo sát thị trường ?

“Sau khi chuyển chính thức, mỗi tháng 1.000 hộc.”

“Nếu nhớ nhầm, trong 140 ngày cô nhậm chức Bà Thổ Địa, thành công tạo bốn mã nguồn pháp chú cao cấp.”

“Ờ, đúng.”

“Cá nhân cô nhận 80.000 hộc pháp lực thưởng, miếu Thổ Địa khu Thanh Long nhận 20% điểm cộng KPI đ.á.n.h giá cuối năm.”

“...”

Phạm Lam cảm thấy chủ đề chút kỳ lạ. Chẳng lẽ Cao Lộ cảm thấy tiền thưởng cho quá cao nên định ép cô trả một phần? Không thể vô liêm sỉ như chứ!

Cao Lộ nhíu mày, lật cuốn sách giáo khoa trong tay gập , gập lật , hồi lâu mới nặn một câu.

“Lương tháng của Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới chúng là 5.000 hộc. Ngoài còn trợ cấp 1.000 hộc mỗi tháng. Nếu cống hiến đặc biệt còn hoa hồng, thưởng cuối năm trung bình 20.000 hộc.”

Phạm Lam: “Hả?!”

“Chúng căn hộ nhân viên, ăn ở miễn phí.”

“Khoan .”

Phạm Lam nuốt nước bọt: “Ý của là?”

Cao Lộ: “Phạm Lam, cô hứng thú đến Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới việc ?”

Phạm Lam thể nào ngờ ngày đào góc tường, mà còn là đơn vị giàu nhất Tam giới Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới.

Cho nên, Phạm Lam bay bổng.

Cô bay cao, đầu đụng kết giới gian thứ nguyên của sân vận động ngã mạnh xuống. Thần quang hộ thể lập tức kích hoạt. Khối thạch màu vàng cam bao bọc lấy cô, Phạm Lam bật hai đất, cuộn đáp xuống, thậm chí còn dư sức để tạo một dáng quỳ một gối ngầu lòi.

Dương Tiễn cách đó ba mươi mét nhướng mày.

Các bạn học cùng lớp vỗ tay reo hò.

“Phạm Lam, chúc mừng!”

“Cuối cùng cô cũng triệu hồi thần quang hộ thể !”

“Cô chiêu thứ nhất , cố lên!”

Phạm Lam bò dậy, hoạt động tay chân. Cũng tệ, gãy chân gãy tay, chỉ là đầu thêm một cục u.

“Cái thần quang hộ thể của cô trông vẻ...” vẻ mặt Dương Tiễn chút dở dở : “... đáng tin cậy lắm nhỉ.”

Phạm Lam: He he. Có là , còn đòi hỏi gì nữa.

“Nghe Cao Lộ mời cô đến Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới ?”

Dương Tiễn hỏi.

Phạm Lam: Vãi, nhanh mà đến cả Dương Tiễn cũng ?

Phạm Lam sững một phần mười giây. Dương Tiễn vung chân quét một đường. Một luồng phong mạch sắc bén từ trái quét sang như một lưỡi d.a.o xuyên qua bộ gian thứ nguyên. Phạm Lam lồm cồm lăn hai vòng, né trong gang tấc, bò dậy chạy như điên.

Các bạn học cổ vũ: “Phạm Lam cố lên, chiêu thứ hai !”

Dương Tiễn dịch chuyển tức thời đến bên cạnh Phạm Lam, ung dung đ.á.n.h một chưởng. Phong mạch hình thành một vòng xoáy nhỏ tạt về phía mặt Phạm Lam.

“Cao Lộ gan cũng nhỏ, dám đến đào góc tường của Dung Mộc.”

Phạm Lam lùi mấy bước, mượn lực đàn hồi của thần quang hộ thể lộn hai vòng về phía , liên tiếp né chiêu thứ ba, thứ tư, thứ năm.

Các bạn học lớp Giáp Hồng Hoang phát một tràng reo hò.

“Năm chiêu !”

Lời còn dứt, chưởng phong của Dương Tiễn đ.á.n.h Phạm Lam mới dậy bay ngược trở . Thần quang hộ thể vỡ tan, Phạm Lam phun một ngụm máu. Xương sườn chắc tong bốn cái .

Các bạn học ồ lên tiếc nuối.

Dương Tiễn vén áo choàng xổm bên cạnh Phạm Lam, tiện tay thi triển một pháp chú chữa trị.

“Không tệ. Quả nhiên thực chiến mới chân lý.”

Một cuốn sách mang theo linh quang của pháp chú rơi xuống bên tay Phạm Lam.

Phạm Lam: “Gì đây?”

lời giữ lời. Chỉ cần cô chống đỡ năm hiệp, cuốn sách sẽ tặng cho cô.”

Là cuốn “Chín nghìn năm tu tiên của Dương Tiễn” mà Kế Ngỗi hằng mong nhớ, bìa sách còn chữ ký của Dương Tiễn.

“Tuổi còn nhỏ, đừng đu idol nữa.”

Dương Tiễn .

Phạm Lam: “Anh hiểu lầm , cuốn sách ...”

“Cô cẩn thận.”

Dương Tiễn đột nhiên hạ thấp giọng: “Dung Mộc thực hiền như vẻ ngoài .”

Cho đến khi tan học, trong đầu Phạm Lam vẫn vang vọng câu .

Thực cần Dương Tiễn nhắc nhở, Phạm Lam cũng phát hiện Dung Mộc hiền lành dịu dàng như vẻ bề ngoài của . Nhất là Dung Mộc mà cô thấy trong cuộn giấy. Hình dung thế nào nhỉ? Giống như một biểu tượng thần linh hảo nhất trong thần thoại, lạnh lùng đến mức khiến sinh lòng kính sợ.

Dung Mộc đó càng giống với vị Thần tộc thuần mạch mà Thần tộc ca tụng: Thần quang cùng nhật nguyệt đồng huy...

Mới là lạ!

Phạm Lam cửa văn phòng miếu Thổ Địa, cảm thấy những tưởng tượng của về “Thần tộc thuần mạch” đúng là vớ vẩn!

Mới qua một đêm, cả văn phòng đảo lộn, tan hoang.

Hoa cỏ trong bồn cào nát, máy ép của Kế Ngỗi vỡ, chén của Dung Mộc bể, đệm của Phạm Lam xé một lỗ lớn khiến bông gòn bay khắp phòng, sàn nhà in đầy dấu chân đen sì.

Dung Mộc giữa văn phòng, một tay cầm thức ăn cho mèo, tay vẫy cây trêu mèo.

“Ly Trạch, ngoan, xuống ăn cơm.”

Xà nhà của miếu Thổ Địa mới sơn nửa tháng , nhưng bây giờ sơn cháy khét lẹt. Trên đó một con hồ ly đỏ đang xù lông.

Phạm Lam: “...”

Phạm Lam: “Giáp Dịch!”

Giáp Dịch như một cơn gió xông lên lầu: “Bà gì căn dặn ạ?”

“Đây là ... Vãi?!”

Trên mặt Giáp Dịch đầy vết cào, bên trái năm vết, bên ba vết, vẫn còn rỉ máu, t.h.ả.m nỡ .

Phạm Lam: “Mặt của ...”

Giáp Dịch vẻ mặt khổ sở: “Bà, cáo thuộc họ ch.ó ? Sao cào ?”

“...”

“Ly Trạch, ăn cơm nào.”

Dung Mộc vui vẻ vẫy vẫy cây trêu mèo.

Ly Trạch nhe răng trợn mắt: “Cút!”

“Hôm nay mua loại thức ăn cho mèo đ.á.n.h giá mạng đấy.”

là mèo!”

“Còn thức ăn cho ch.ó nữa.”

“Anh mới là chó!” Ly Trạch nhảy lên, giơ nanh múa vuốt lao về phía mặt Dung Mộc: “Trả yêu lực cho !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-50-thuong-than-va-luan-chien.html.]

Đột nhiên, một bàn tay túm lấy túm lông cổ của Ly Trạch ngay trung, giật lấy thức ăn cho mèo trong tay Dung Mộc nhét đầu Ly Trạch .

Kế Ngỗi: “Ăn nhanh!”

Hai chân của Ly Trạch giãy giụa hai cái, phun một cái rắm mang theo tia lửa. Thức ăn cho mèo “vèo” một tiếng bốc cháy, mặt của Kế Ngỗi và Dung Mộc ám khói đen sì.

“Xã Công đại nhân, Trù Thần đại nhân!” Giáp Dịch xách bình chữa cháy chạy tới, bọt chữa cháy ngập tràn sàn nhà.

Phạm Lam: “...”

Phạm Lam: “...”

Có lẽ nhảy việc sang Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới là một ý kiến .

Hai mươi phút .

Ly Trạch tức giận bệ cửa sổ, cùng Kế Ngỗi trừng mắt , dường như lúc nào cũng chuẩn cho một trận chiến.

“Xã Công đại nhân, cứ thế .”

Phạm Lam : “Hay là liên lạc với Hồ tộc đón nó về .”

Dung Mộc khẽ ho một tiếng: “ liên lạc . tộc trưởng hiện tại của Hồ tộc phận Cửu Vĩ Yêu Hồ tôn quý, việc về tộc càng là chuyện trọng đại, cho nên nghiên cứu kỹ lưỡng, nhờ miếu chúng tạm thời chăm sóc.”

“Họ là nhận củ khoai nóng về chứ gì.”

Phạm Lam vạch trần: “ mềm lòng đồng ý chứ?”

Dung Mộc chớp mắt, nở một nụ ngây thơ.

Phạm Lam: “Này!”

Giáp Dịch ghé gần, hạ thấp giọng: “Hồ tộc gửi phí công lao qua .” Anh giơ hai ngón tay: “Có con đấy.”

Phạm Lam: “2.000 hộc pháp lực?”

“20.000 hộc! Một tháng!”

Phạm Lam: “...”

Kế Ngỗi và Ly Trạch bắt đầu đ.á.n.h . Dung Mộc xổm xa xa một bên, cũng can ngăn, tay vẫy cây trêu mèo, nụ ngày càng dịu dàng.

Phạm Lam tỏ vẻ vô cùng mệt mỏi.

“Bà, hôm nay là tiết học cuối cùng của khóa đào tạo, các giảng viên chỉ trọng điểm ạ?” Giáp Dịch hỏi.

Phạm Lam nghĩ một lúc. Vì cô nghỉ hai tiết, ngoài khuôn mặt thối của Chung Quỳ và lời mời của Cao Lộ thì thu hoạch duy nhất chỉ ...

“Kế Ngỗi.”

Phạm Lam lôi cuốn tự truyện của Dương Tiễn từ trong túi ném qua: “Tặng .”

Kế Ngỗi bay lên bắt lấy cuốn sách một cách vững vàng, Phạm Lam với đôi mắt sáng rực.

Phạm Lam: “Khụ, là Dương Tiễn Thượng Thần nương tay thôi.”

“Cảm ơn!”

Kế Ngỗi nở một nụ rạng rỡ.

Phạm Lam kinh ngạc. Đây là đầu tiên cô thấy Kế Ngỗi vui vẻ như , như một đứa trẻ nhận món quà yêu thích nhất, khiến cô cũng chút ngại ngùng.

“Khụ, gì.”

“Đại ân lời nào cảm tạ hết .”

Kế Ngỗi cầm cuốn sách, chằm chằm Phạm Lam: “Chỉ thể...”

“Lấy báo đáp thì cần !”

Phạm Lam hét lớn.

Trong phòng im phăng phắc.

Dung Mộc: “Khụ khụ khụ khụ khụ!”

Nụ của Kế Ngỗi lập tức biến mất, đó là cái lườm trắng dã tiêu chuẩn.

Ly Trạch phun một tiếng kêu kỳ quái.

“Kỳ thi chức danh Trung Thần của cô chắc chắn ?”

Kế Ngỗi hỏi.

“Ờm...”

Phạm Lam gãi má: “ nghĩ là... chuyện quan trọng là ở sự tham gia, cần vội vàng quá .”

Kế Ngỗi: “ giúp cô ôn bài.”

Phạm Lam: “Không cần , tìm Ngạc Nghĩa Viễn chép ghi chú là ...”

Kế Ngỗi: “Đây là quà cảm ơn của !”

Phạm Lam: “...”

Không cần thiết mà!

“Anh xem Kế Ngỗi uống nhầm t.h.u.ố.c ? thi qua thì liên quan gì đến chứ!”

Phạm Lam than thở với Ngạc Nghĩa Viễn qua điện thoại.

“Là cô quá chậm chạp !” Ngạc Nghĩa Viễn : “Cô xem tin tức Cộng đồng Tam giới ?”

Cộng đồng Tam giới? Phạm Lam ấn tượng, là một plugin nền tảng xã hội của Thần Tín, kết nối hảo với nền tảng WeChat, tương tự như vòng bạn bè của Thần tộc.

đối với Phạm Lam, chức năng quá thừa thãi. Dù cô cũng xuất trần, các mối quan hệ xã hội ban đầu vẫn chủ yếu là con . Quan hệ Thần tộc chỉ thêm Dung Mộc, Kế Ngỗi, Bạch Huyên, Hắc Diệp bốn . Kế Ngỗi đăng tin tức giảm giá khuyến mãi đồ ăn, y như tài khoản quảng cáo. Bạch Huyên luôn đăng một đống thơ sến sẩm và súp gà cho tâm hồn khó hiểu. Hắc Diệp quanh năm lặn mất tăm. Còn về Dung Mộc, Phạm Lam thậm chí còn nghi ngờ Thần Tín chức năng .

Cho nên, khi cô thấy liên kết tin tức cộng đồng mà Ngạc Nghĩa Viễn gửi đến, cô ngơ ngác.

[Bàn về sự hỗn loạn của tình trạng thiếu hụt nhân viên Trung Thần: Thần ở vị trí đó mà tròn chức trách.]

Đây là một bài thảo luận về lý do tại Trung Thần giảm mạnh. Bài liệt kê tổng Hạ Thần nhập chức, tỷ lệ nhập chức, tổng Trung Thần, tỷ lệ đỗ kỳ thi chức danh Trung Thần trong năm trăm năm gần đây. Nhất là phân tích chi tiết về thành phần nhân viên Thần Thị của các miếu Thổ Địa cơ sở.

Cuối cùng, bài suy một vài nguyên nhân khiến tỷ lệ đỗ kỳ thi chức danh Trung Thần quá thấp: Một là tính chất công việc của nhân viên Thần Thị cơ sở quá máy móc, thiếu tính sáng tạo, thiếu khả năng tư duy độc lập; Hai là nhân viên quản lý Trung Thần gánh vác nghĩa vụ đào tạo Thần Thị cơ sở; Ba là nhiều bộ phận cơ sở việc qua loa, lãng phí tài năng của các nhân viên Hạ Thần xuất sắc, còn dùng một từ “phí của trời”.

Phong cách tổng thể của bài trông bình tĩnh kiềm chế, nguồn dữ liệu cũng đáng tin cậy, nhưng Phạm Lam một mùi chỉ trích ngầm.

[Lam Dương Dương]: Vậy bài vấn đề gì?

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Xem bình luận .

Bình luận hơn 90.000 lượt.

[Điểm sáng: Tác giả là Cao Lộ, phó chủ nhiệm Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới.]

[Tin đồn chịu trách nhiệm: Cục nghiên cứu đào thần từ các bộ phận khác!]

[Vãi, một bộ phận đỉnh như Cục nghiên cứu còn cần giành thần từ các bộ phận khác ?]

[Vô lý quá, Cục nghiên cứu thần thì trực tiếp hạ lệnh là mà, dù họ cũng là đơn vị trực thuộc Ngọc Đế, cao cao tại thượng.]

[Tin đồn chịu trách nhiệm: Lãnh đạo của bộ phận đối phương cũng là một thượng thần siêu đỉnh, tiện xé rách mặt.]

[Bây giờ tò mò, rốt cuộc là vị thần nào mới thể Cao Lộ ưu ái?]

[Tin đồn chịu trách nhiệm: Nghe là thiên tài phát triển mã nguồn pháp chú.]

[Vãi, đỉnh!]

[Đỉnh +1]

[Đỉnh +N]

[Đối phương là bộ phận nào, thượng thần nào ?]

[Tin đồn chịu trách nhiệm: Bộ phận nghèo, đàn áp sự phát triển của cấp , thiên tài đó mỗi ngày ép bận rộn với các công việc cấp thấp lặt vặt, thậm chí còn đỗ kỳ thi chức danh trung cấp.]

[Chôn vùi nhân tài!]

[Đau lòng!]

[Sao thể như , lãnh đạo như quá t.ử tế!]

Phạm Lam: “...”

Không là ảo giác của cô , cảm thấy thiên tài mà họ đang thảo luận hình như là...

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Là cô đấy! [Lam Dương Dương]: Cái quái gì ?! chỉ thông qua bốn ý tưởng mã nguồn pháp chú thôi mà.

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Trong năm trăm năm, mã nguồn thể lập trình thành công thành pháp chú cao cấp chỉ hai mươi ba cái. Một đến nửa năm tạo bốn cái, còn dám bảo “thôi mà”?

Phạm Lam kinh ngạc.

[Lam Dương Dương]: may mắn ?!

[Ngạc Nghĩa Viễn]: thiên về đó là tài năng của cô hơn.

[Lam Dương Dương]: Tỉnh , bốn mã nguồn đó của một con bình thường cũng thể .

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Đây mới là trọng điểm. Cô là nhân tiên duy nhất thành thần trong năm trăm năm qua, là hiểu rõ nhất về cội rễ tín ngưỡng của nhân tộc.

[Lam Dương Dương]: ...

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Cục nghiên cứu “Viện nghiên cứu chuyên đề về Giá trị tín ngưỡng của nhân tộc”, chuyên nghiên cứu các loại ngôn ngữ và văn tự giàu tín ngưỡng nhất, khả năng trở thành mã nguồn pháp chú nhất của nhân tộc. năm trăm năm qua, thành quả ít, tỷ lệ thành công của các mã nguồn gửi cực thấp. Chủ nhiệm Cao , họ quá xa cách với nhân tộc, quá bay bổng, nên tìm cốt lõi năng lượng thực sự của mã nguồn.

Phạm Lam hiểu . Tóm một câu là cô khá là bình dân, gần gũi với đời thường.

Vậy cũng ?! Cũng quá qua loa !

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Một thiên tài như cô, cũng trách Thượng Thần Dung Mộc và chủ nhiệm Cao đều dốc hết sức tranh giành.

[Ngạc Nghĩa Viễn]: Cô đến bộ phận nào việc hơn?

[Lam Dương Dương]: Còn , đương nhiên là –

Phạm Lam gõ “đơn vị lương cao”, nhưng ngón tay dừng hai giây, ma xui quỷ khiến thế nào mà xóa .

Tại xóa ? Chính Phạm Lam cũng hiểu.

Rõ ràng đãi ngộ của Cục nghiên cứu hơn, gian phát triển cũng lớn hơn, và thể cô còn giỏi hơn ở lĩnh vực đó. trong lòng một giọng nhỏ bé thì thầm rằng:

Cô sẽ .

Không là “ thể ”, cũng là “ ”, mà là “sẽ ”.

Tại ?

 

Loading...