Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 51: Cuộc Thi Thần Chức Trung Cấp
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:32
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến ngày hôm , Phạm Lam vẫn còn lấn cấn về vấn đề .
Lúc mới chân ướt chân ráo đến miếu Thổ Địa, cô thỉnh thoảng còn nung nấu ý định nhảy việc, tìm đến một đơn vị đãi ngộ hơn để phát triển. chẳng từ bao giờ, ý nghĩ đó dần tan biến.
Rốt cuộc là từ lúc nào nhỉ?
Phạm Lam chống cằm, ánh mắt ngẩn ngơ cửa sổ.
Ly Trạch duỗi thẳng bốn chân phè đệm, ngửa cái bụng đầy lông lên trời, ngủ say sưa.
Dung Mộc dựa bên cửa sổ tắm nắng, tay lơ đãng vẫy cây trêu mèo. Nắng vàng nhuộm lên mái tóc và gương mặt một vẻ trong trẻo, tĩnh lặng.
Năm tháng tĩnh xá, thú cưng, tiên nhân, đây đích thị là cuộc sống thần tiên.
Bốp! Một tờ đề thi đập thẳng trán cô.
"Tập trung !”
Kế Ngỗi mặt đen như bao Công gầm lên.
Phạm Lam ôm trán, vẻ mặt đầy oán khí liếc cuốn sách tham khảo bàn. Làm thần tiên mà khổ quá !
Kế Ngỗi: "Bốn yếu tố vận hành của pháp chú là gì?"
Phạm Lam: "Pháp chú, phù, pháp ấn, và..."
Kế Ngỗi hung hăng giơ tờ đề lên dọa.
Phạm Lam vội hét: "Sức mạnh tinh thần!"
"Tại phép thi triển pháp chú vượt cấp?"
"Bởi vì... sức mạnh tinh thần liên quan đến thần cấp. Nếu cố tình thi triển vượt cấp sẽ gây hao tổn lớn, để di chứng, nghiêm trọng hơn là tổn hại đến căn cơ của thần thể."
"Biết thì cấm bừa!"
"Biết ..."
"Ba nền tảng tồn tại của thần tộc là gì?"
"Thần quang, thần thể, sức mạnh tinh thần."
"Năm giai đoạn của thần thể?"
"Phổ, Cơ, Nguyên, Niết, Thừa."
"Cô bây giờ đang ở giai đoạn nào?"
Phạm Lam gãi đầu: "Nguyên?"
"Là Phổ! Gần như chẳng khác gì thường, chỉ năng lực cảm nhận và hồi phục nhỉnh hơn nhân tộc một chút thôi!”
Kế Ngỗi trưng vẻ mặt 'hận sắt thành thép': "Nhất là thể lực của cô, thậm chí còn bằng mấy phàm trần tập gym!"
Phạm Lam lặng lẽ rụt cổ .
Ly Trạch hừ hừ hai tiếng, lật ngủ tiếp. Dung Mộc liếc Phạm Lam, cụp mắt khẽ . Phạm Lam cảm thấy má nóng lên.
Kế Ngỗi dùng tờ đề quạt phành phạch: "Đọc thuộc lòng bảng cấu thành nguyên tố pháp chú."
Phạm Lam xòe mười ngón tay đếm: "Nhất khí hóa tam thanh, nhị mạch hóa tứ khảm, tam dương hóa ngũ hành, tứ ô-xy hóa lục nhôm..."
"Là tam nguyên hóa nhị thần, tứ lôi hóa lục kiện!”
Kế Ngỗi sắp phát điên.
Dung Mộc "phụt" một tiếng, bật thành tiếng.
Kế Ngỗi: "Anh Mộc!"
"Xin .”
Dung Mộc nín : "Hai tiếp tục ."
Mặt Kế Ngỗi xám xịt.
Ất Nhĩ thò đầu cửa: "Trù Thần đại nhân, báo cáo sổ công đức tháng cần thẩm tra."
Kế Ngỗi ném tờ đề xuống bàn: "Anh Mộc, nhờ đấy."
Dung Mộc: "Hả?"
Kế Ngỗi trừng mắt: "Nếu Phạm Lam qua kỳ thi, cô nộp năm mươi ngàn hộc học phí!"
Kế Ngỗi cuối cùng cũng khuất, Phạm Lam gục xuống bàn thoi thóp.
"Hay là chúng nghiên cứu đề thi các năm nhé?”
Dung Mộc hỏi.
"Tùy ."
"Bộ đề một trăm hai mươi năm , bộ sáu mươi năm , là... bộ đề ba mươi năm ."
Phạm Lam áp má xuống mặt bàn mát lạnh, ngắm gương mặt nghiêng của Dung Mộc.
cầm bút, nhẹ nhàng khoanh tròn các câu hỏi tờ đề. Nắng sớm chảy tràn làn da như ngọc, hàng mi dài vương chút ánh vàng nhạt. Mỗi chớp mắt, giống như một chiếc cọ lông mềm mại quét qua tim Phạm Lam.
Đột nhiên, dừng bút, dái tai ửng hồng.
"Cô... cô gì thế?"
" đang sạc pin.”
Phạm Lam buột miệng.
Dung Mộc trợn tròn mắt, vành tai đỏ lựng lên.
"Ý là... đây nghỉ ngơi, kiểu như đang sạc năng lượng mà...”
Phạm Lam vội giải thích.
Dung Mộc mím môi: "À..."
Phạm Lam: "..." Sao cảm giác biểu cảm của chút thất vọng thế nhỉ?
Phạm Lam thấy cần đổi chủ đề ngay: "Anh năng lượng của sổ công đức thể sửa chữa hồn thể tổn hại ?"
Dung Mộc sững : "Sao cô ?"
"Chung Quỳ đây là trọng điểm thi cử."
Hàng mi Dung Mộc khẽ run, đồng t.ử trở nên đen thẳm. Trong khoảnh khắc , như trở là vị Thần Thị lạnh lùng của chín nghìn năm .
" ." Khi thốt câu , vẻ mặt trở về nét dịu dàng vốn , dường như còn pha chút hoài niệm.
"Anh giải thích một chút ?"
"Giá trị công đức ghi trong sổ, xét về nguồn gốc thực cũng là một loại khí, cách khác là một dạng năng lượng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-51-cuoc-thi-than-chuc-trung-cap.html.]
Dung Mộc từ tốn : "Vật mang công đức là hồn thể. Trong quá trình luân hồi, hồn thể sẽ nhiễm các tạp chất tiêu cực như oán khí và lệ khí. Để thanh tẩy chúng cần năng lượng công đức. Cho nên, theo một nghĩa nào đó, giá trị công đức càng cao thì hồn thể càng thuần khiết."
"Ví dụ như vợ chồng Vương Nhiên Thư?"
Dung Mộc gật đầu: "Cũng trường hợp khác, ví dụ như Sùng Mại. Giá trị công đức của lúc cao lúc thấp là do Ẩn Đồng dùng cấm thuật, chuyển hóa yêu lực thành năng lượng công đức để cưỡng ép thanh tẩy hồn thể cho ."
"Khoan , nếu yêu lực chuyển hóa thành giá trị công đức, pháp lực thì ?"
Dung Mộc khựng một chút: "Cũng thể."
"Cũng là cấm thuật ư?"
"Có thể xin phép qua kênh chính thức.”
Dung Mộc đáp: "Trong tam giới, chỉ một chức vụ Thần Thị phép thực hiện thao tác ."
"Chức vụ nào?"
"Thần Thổ Địa."
Phạm Lam ngẩn . Trong lòng cô bỗng nảy hàng loạt câu hỏi.
Tại Chung Quỳ đột nhiên nhấn mạnh điểm ? Tại Dung Mộc rõ ràng là thượng thần mà lúc nào cũng nghèo rớt mồng tơi? Tại Dung Mộc thần tộc thuần huyết duy nhất còn sót chấp nhận một Thần Thổ Địa nhỏ bé?
"Dung Mộc, từng dùng pháp lực để đổi lấy giá trị công đức ?"
Dung Mộc chớp mắt, mỉm . Nụ trong trẻo và dịu dàng, nhưng trả lời câu hỏi đó.
Phạm Lam vật đất, thở hồng hộc, đau nhức như ai tháo rời từng khớp xương.
Cô đấu với Kế Ngỗi một tiếng đồng hồ. Không, đúng hơn là Kế Ngỗi đơn phương "bán hành" suốt 60 phút. Lòng tự trọng tổn thương nghiêm trọng.
Đấu với Kế Ngỗi và đấu với Dương Tiễn là hai cảm giác khác biệt. Dương Tiễn dù cũng thu thần quang, chỉ đấu cận chiến. Còn Kế Ngỗi thì nương tay chút nào, chẳng những bật 100% thần quang mà còn kích hoạt luôn kỹ năng "châm biếm độc địa".
"Khả năng kiểm soát cơ bắp quá kém! Cảm giác thăng bằng quá tệ! Tốc độ phản ứng như rùa bò! Nhất là cái thần quang hộ thể ...”
Kế Ngỗi bĩu môi ghét bỏ: "Cái quái gì thế ?"
Phạm Lam: "..." Anh im cho nhờ.
"Thần tộc bây giờ suy đồi thật , mèo hoang ch.ó dại gì cũng thành thần ." Ly Trạch bóng cây vọng giọng mỉa mai.
Phạm Lam lườm: Con hồ ly cụt đuôi như mà cũng tư cách ?
"Kế Ngỗi, đường đường là thượng thần mà bắt nạt một hạ thần, thấy hợp lý hả?"
"Nói cũng .”
Kế Ngỗi gật gù: "Đinh Tứ, lên."
Đinh Tứ vứt cái giẻ lau, chạy chắp tay đầy hào hứng: "Bà, xin mời!"
Phạm Lam: "..." Sao mặt Đinh Tứ phấn khích dữ trời?
Dung Mộc và Giáp Dịch mang ghế đẩu cửa. Ất Nhĩ và Bính Thiện cũng ghé đầu qua cửa sổ hóng chuyện.
Ly Trạch châm chọc: "Đừng là đến cả tinh quái bảo vệ miếu mà cô cũng đ.á.n.h nhé?"
Phạm Lam bò dậy, hít sâu một : "Mời!"
Đinh Tứ bay lên, lao thẳng xuống như một quả tạ khổng lồ. Tốc độ nhanh, nhưng Phạm Lam thấy "phong mạch" quanh hình dáng cực kỳ đáng sợ, giống như một khối nam châm khổng lồ đang hút hết khí xung quanh.
Phạm Lam đầu bỏ chạy thục mạng.
Nắm đ.ấ.m của Đinh Tứ đập xuống đất một tiếng Rầm! Đất đá một lực vô hình hút , tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Phạm Lam toát mồ hôi hột. Chiêu gì ? Lỗ đen vũ trụ ?
Tiếp đó, chiêu thứ hai, thứ ba liên tiếp ập đến.
Phạm Lam rõ, lực hút đáng sợ ngày càng mạnh, phạm vi ngày càng rộng. Cô dồn hết sức bình sinh chạy như điên, nào cũng chỉ né trong gang tấc.
Đinh Tứ khỏi tò mò: "Sao bà chiêu thể đỡ mà chỉ thể né ?"
Kế Ngỗi: "Cô chỉ thủ thôi, công ."
"Phạm Lam, cô thấy gì ?”
Dung Mộc hỏi: "Ví dụ như... các vệt lưu chuyển của khí chẳng hạn?"
Phạm Lam phủi đất cát : "Dương Tiễn thượng thần đó gọi là phong mạch."
Không gian xung quanh im lặng vài giây.
Kế Ngỗi: "Xì."
Dung Mộc rảo bước nhanh đến mặt Phạm Lam. Anh gần, khiến cô theo phản xạ lùi .
"Đừng động đậy.”
Dung Mộc khẽ .
Phạm Lam im như tượng, bởi vẻ mặt Dung Mộc lúc cực kỳ nghiêm túc. Anh nhíu mày, đồng t.ử bất động chằm chằm mắt cô. Cô thậm chí rõ cả tiếng chớp mi của .
"Thần phú thiên nhãn của cô nâng cấp .”
Dung Mộc kết luận: "Đã đạt đến thiên nhãn lực trung cấp."
"Là chuyện hả?"
"Không, chúc mừng cô."
Khóe mắt lướt qua một tia sáng vụt tắt. Sau đó, khẽ . Nụ đó khiến Phạm Lam liên tưởng đến sự "tự hào".
Cái quái gì ? Chẳng lẽ Kế Ngỗi đ.á.n.h cho hỏng não ?
Kế Ngỗi lôi từ một con d.a.o phay sáng loáng, hai mắt rực lửa: "Thú vị đấy."
Phạm Lam lùi ngay lập tức: "Kế Ngỗi, định gì?"
"Dương Tiễn thượng thần sở hữu thiên nhãn cao cấp."
"Kế Ngỗi! Bình tĩnh! chỉ là hạ thần thôi! Hoàn so với một phần nghìn của Dương Tiễn ! Á á á á!"
Tán cây ngân hạnh đao phong quét trụi hơn nửa. Giáp, Ất, Bính, Đinh bốn mặt mũi t.h.ả.m thương bỏ chạy tán loạn. Ly Trạch một đống cành gãy rơi trúng đầu, hắt xì liên tục.
Những ngày đó đối với Phạm Lam quả thực là sống bằng c.h.ế.t, địa ngục trần gian.
Buổi sáng, Dung Mộc nhồi nhét kiến thức, cố gắng tống hết đề thi của ba trăm năm qua đầu cô. Anh còn bắt cả Bính Thiện giảng viên tạm thời, khiến thẩm mỹ của Phạm Lam lệch lạc nghiêm trọng. Giờ cô thấy Dung Mộc và ông thầy giám thị hói đầu hồi cấp ba nhan sắc cùng đẳng cấp, đến mức "dữ tợn".
Buổi chiều, Kế Ngỗi và Đinh Tứ liên thủ "đánh hội đồng" cô. Dung Mộc dẫn đầu đám Giáp, Ất, Bính xem náo nhiệt, còn Ly Trạch phụ trách mảng "võ mồm" gây ức chế. Phạm Lam mỗi ngày đều sống trong sự bực bội tột độ.
lạ , mấy ngày ức chế, trình độ thực chiến của cô tăng vọt. Tuy đối mặt Kế Ngỗi vẫn "no hành", nhưng thể miễn cưỡng đỡ hơn mười chiêu của Đinh Tứ. Đây thể coi là một bước nhảy vọt.
Phạm Lam tổng kết: Chắc do thanh "Nộ" tích lũy đủ nên tự động lên cấp.
Tóm , nửa tháng vùi dập cả văn lẫn võ, cuối cùng ngày thi chức danh trung thần cũng đến.