Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 52: Võ Thí Bắt Đầu
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:33
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam trong phòng thi, hít một thật sâu quanh.
Kỳ thi tổng cộng 10 phòng thi đặt tại mười hội trường của viện nghiên cứu. Phạm Lam ở phòng 8, một trăm thần tộc, nhưng mãi chẳng thấy gương mặt nào quen thuộc. Cô cảm thấy như cả thế giới bỏ rơi.
"Sáng nay thi bài tổng hợp văn hóa chức danh trung thần, chia đề A, B, C. Thời gian bài là 4 tiếng. Yêu cầu bài nghiêm túc, cấm hình thức gian lận bằng pháp thuật, phát hiện sẽ xử lý nghiêm."
Hai giám thị bục trông dữ tợn, chắc là giảng viên của lớp khác. Phạm Lam thấy dày bắt đầu đau âm ỉ, thế sáng nay uống sữa.
Đề thi là một cuộn giấy rộng một thước, trải dài ít nhất ba mét. Câu hỏi bằng bút lông chữ tiểu khải . May mà phần trả lời cho phép dùng giấy A4 và bút bi, chứ bắt dùng bút lông thì chắc Phạm Lam đến sang năm cũng xong.
Cấu trúc đề đổi nhiều so với đề ôn tập: điền chỗ trống, giải thích danh từ, trả lời ngắn và tự luận. Trong đó, hai câu tự luận lớn chiếm một nửa tổng điểm.
Phạm Lam phần giải thích danh từ . Vừa đề, cô suýt bật . Ba câu đều là trọng điểm Dung Mộc ôn tối qua, trúng phóc, kể cả hai câu ngoài chương trình.
Năng lực thần phú: Chỉ năng lực bẩm sinh của thần tộc, thể chép di truyền, mang tính độc quyền và duy nhất.
Ưu tiên thần thức: Thần thức của thần tộc thuần mạch cực mạnh, thể dùng ý niệm triệu hồi thần thức của yêu tộc, tiên nhân hoặc hạ vị thần tộc.
Chú pháp loại trừ cao cấp: Kết giới pháp chú loại trừ thần tộc cấp thượng thần, dùng khi bế quan tu hành để tránh quấy nhiễu. Sau khi khoang bế quan đời, pháp chú ít dùng.
Giải quyết nhanh gọn phần điền từ, Phạm Lam lướt xuống phần tự luận và càng kích động hơn.
Câu 1: Trình bày ngắn gọn nguyên lý hoạt động của hệ thống tuần "khí" lớn của tam giới.
Câu 2: Trình bày nguyên lý của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận, và đề xuất phương án sửa chữa khả thi cho các lỗ hổng hiện tại.
Hai câu cứ như "đo ni đóng giày" cho cô ! Phạm Lam xắn tay áo, cắm cúi như rồng bay phượng múa.
Bốn tiếng trôi qua cái vèo. Phạm Lam nộp bài sớm ba phút.
"Học viên nộp bài xong nhanh chóng rời khỏi phòng thi. Kết quả sẽ gửi đến thủ phù ngày mai. Ai đỗ lý thuyết sẽ thi võ, hãy chú ý thông báo Thần Tín." giám thị hô lớn.
Các học viên thần tộc bước , than vang trời.
"Mai kết quả luôn á?!”
“Không cho nghỉ xả vài ngày ?”
“Câu điền từ thứ hai điền gì thế?”
“Cái 'Năng lực thần phú' giải thích thế nào? chỉ mỗi Thiên nhãn thôi."
Phạm Lam cảm thấy não bộ vắt kiệt, đầu óc cuồng, lảo đảo bước .
"Phạm Lam, bên !" Ngạc Nghĩa Viễn vẫy tay từ xa. Tiêu Bình, Mục Hằng, Điền Canh đang gốc cây. Tây Ngư Ngư chạy khoác vai cô: "Làm bài ?"
Phạm Lam: "Kệ xác nó, dù cũng c.h.é.m gió hết ."
Ngạc Nghĩa Viễn: "Câu tự luận đầu tiên, nghĩ năm điểm chính. Thứ nhất..."
Mọi đồng thanh rên rỉ: "Ngạc Nghĩa Viễn, xin đấy!”
“Thi xong , đừng dò bài nữa!”
“Cho con đường sống !"
Ngạc Nghĩa Viễn bật : "Được , ăn thôi, mời."
Cả nhóm đang vui vẻ rời thì đột nhiên một cục bông đỏ rực từ trời rơi xuống, Bẹp! dán chặt mặt Phạm Lam.
Mọi : "...”
Phạm Lam: "..."
Cô gỡ cục bông xuống: "Ly Trạch, trò gì ?!"
Tây Ngư Ngư reo lên: "Wow, đáng yêu quá! Giống gì thế ?" Ngạc Nghĩa Viễn: "Chắc là họ chó?" Mục Hằng: "Sao ngửi thấy mùi ... hôi?" Tiêu Bình: "Giống ch.ó mới đuôi ?" Điền Canh: "Nhìn giống cáo hơn."
Ly Trạch gầm lên: "Lão t.ử là cửu vĩ hồ!"
"Trời ơi, tiếng !”
“Là linh thú hả?!”
“Cửu vĩ hồ tưởng tuyệt chủng chứ?"
Các vị thần xúm vuốt ve Ly Trạch. Cậu lập tức xù lông, phun một ngọn lửa nhỏ.
"Wow, hồ hỏa kìa! Xịn !"
Phạm Lam vỗ tắt ngọn lửa: "Cậu đến đây gì?"
"Dung Mộc cái gã đó! Cứ đòi mặc quần áo cho !" Ly Trạch hét lớn đầy uất ức: "Lại còn là quần áo cho chó!"
Cả nhóm: "...”
Phạm Lam: "Phụt!"
Ly Trạch: "Cô quản ông ?!”
“ quản nổi.”
Phạm Lam nín nội thương.
Ly Trạch: "Không cô là vợ ông ?"
Không gian tĩnh lặng mất hai giây. Các bạn học đồng thanh: "Hả hả hả???"
Tóc gáy Phạm Lam dựng : "Sao thể là vợ ông ?!"
"Thì cô là Bà Thổ Địa mà? Bà Thổ Địa vợ Thần Thổ Địa ?"
Cả đám bạn phá lên: "Phụt ha ha ha ha!" Mặt Phạm Lam đen sì.
Tây Ngư Ngư giải thích: "Thời 'Bà Thổ Địa' chỉ là tên chức danh thôi, là phó của miếu Thổ Địa, nam nữ đều ."
Ly Trạch ngơ ngác: "Gì cơ?" Tiêu Bình gật đầu: "Thật đó, cũng là Bà Thổ Địa . là nam."
Ly Trạch: "..."
Ngạc Nghĩa Viễn thêm : "Thời đại văn minh , thú cưng đường mặc quần áo là kỳ thị đấy."
Ly Trạch: "Thật đùa ?" Cả nhóm gật đầu chắc nịch: "Thật 100%."
Ly Trạch trầm cảm, Ly Trạch phiền não, Ly Trạch tủi . Các bạn học lớp Giáp Hồng Hoang cố nín đến đau cả ruột.
"Thôi đưa nó về đây.”
Phạm Lam : "Lần ăn cơm bù nhé."
Vì mang theo thú cưng tàu điện ngầm, Phạm Lam đành thuê xe đạp công cộng, hì hục đạp 40 phút mới về đến miếu.
Vừa kết giới thấy Đinh Tứ hớt hải chạy : "Bà, nguy , Ly Trạch đại nhân bỏ nhà ... Ớ! Đại nhân về !"
Phạm Lam thở dài, ôm con hồ ly lên lầu. Kế Ngỗi từ phòng máy xông hét lớn: "Ất Nhĩ! Chuyển bộ camera giám sát độ nét cao sang điện thoại của ! xem con hồ ly thối chạy ..."
Kế Ngỗi khựng khi thấy Phạm Lam cầm chân Ly Trạch vẫy vẫy. Mắt nheo , túm gáy con hồ ly lôi văn phòng: "Anh Mộc! Khỏi cần xin gương tuần thiên nữa, cáo về !"
Dung Mộc từ từ đặt điện thoại xuống, mặt hầm hầm Ly Trạch. Ly Trạch kêu "chít" một tiếng, cứng đờ như cái móc áo.
Ánh mắt Dung Mộc quét một vòng, dần trở nên dịu dàng: "Đừng chạy lung tung nữa."
Ly Trạch hừ nhẹ, Kế Ngỗi ném ổ, im thin thít.
"Hôm nay thi thế nào?”
Dung Mộc hỏi.
Trên vẫn còn vương khí thế nghiêm nghị lúc nãy khiến Phạm Lam bất giác thẳng lưng: "Rất ạ."
Biểu cảm Dung Mộc lúc mới bình thường trở . Anh xổm ổ cáo, lôi hai bộ quần áo cho chó: một bộ in hình Pikachu, một bộ in hình Cừu Vui Vẻ.
"Ly Trạch, thích bộ nào?" Ly Trạch cúi gằm mặt, đáp. "Chọn một bộ .”
“Không !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-52-vo-thi-bat-dau.html.]
“Ngoan nào.”
“Không !!!"
Phạm Lam: "..." Gã thật sự coi cửu vĩ hồ là thú cưng để nuôi .
"Kế Ngỗi , tính cách Dung Mộc giờ vẫn ?”
Phạm Lam thì thầm hỏi. "Ý cô là ?”
“Anh lúc nào cũng... hiền lành như thế hả?”
“ quen Mộc tám nghìn năm . Anh luôn như , dịu dàng mạnh mẽ."
Tám nghìn năm... Phạm Lam nhẩm tính. Dung Mộc trong ảo cảnh cô thấy chắc là hơn chín nghìn năm . Hơn một nghìn năm trống đó, rốt cuộc xảy chuyện gì?
Phạm Lam mơ.
Cô mơ thấy Dung Mộc bên hồ Khôn Cảnh, tắm ánh trăng, tay áo bồng bềnh như mây, mi mục như tranh vẽ. Ly Trạch cong lưng nhe răng, rón rén tiếp cận từ phía , vẻ sắp vồ mồi.
Dung Mộc vọng : "Chín nghìn năm , ánh trăng vẫn y như cũ." Ly Trạch dừng bước, xì một tiếng khinh bỉ.
"Xin .”
Dung Mộc khẽ .
Ly Trạch xuống cách đó hơn một mét, l.i.ế.m móng vuốt: "Thôi bỏ . Dù nhờ mới thanh tẩy lệ khí mà sống sót. đại nhân chấp tiểu nhân, tha cho đấy."
Dung Mộc mím môi, định mà nổi. "Lúc đó cứ nghĩ chỉ hận ý mới kéo dài vạn năm. sai ."
Mặt Ly Trạch lộ vẻ uống nhầm t.h.u.ố.c ? "Anh đừng mấy câu sến súa kiểu 'tình yêu là vĩ đại nhất' đấy nhé." Ly Trạch rùng : " nổi da gà hết ."
Dung Mộc nghiêng đầu, chớp mắt: "Chẳng lẽ ?"
Ly Trạch động tác nôn ọe. Dung Mộc bật thành tiếng. Ly Trạch lượn lờ vài vòng, ngửi ngửi thăm dò nhảy phốc lòng Dung Mộc, ngáp một cái ngủ ngon lành.
Dung Mộc thoáng ngạc nhiên, cẩn thận vuốt ve bộ lông đỏ mượt mà, ngước mắt trăng, mỉm dịu dàng.
Phạm Lam mở mắt, rùng một cái. Sao mơ giấc mơ kỳ quái thế ? Có điềm báo gì chăng?
Điện thoại "ting ting" liên hồi. Tin nhắn nhóm WeChat nổ tung, đầu tiên là của Ngạc Nghĩa Viễn. [Kết quả thi văn hóa tổng hợp chức danh trung thần ! (Link)]
Phạm Lam vội mở app Thần Tín, thấy một tin nhắn riêng. Cô hít sâu, bấm mở.
[Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Bà Thổ Địa Phạm Lam: Chúc mừng bạn đỗ "Kỳ thi chức danh trung thần (văn hóa tổng hợp)", Điểm : A. Bạn đủ tư cách tham gia kỳ thi võ. Chúc bạn thăng chức thành công. - Cục Quản lý Tài nguyên Thần Thị]
"Wow!”
Phạm Lam nhảy cẫng lên giường, nhắn ngay nhóm:
[Lam Dương Dương]: đỗ ! A lù!!! (Pháo hoa)
[Thần Thổ Địa]: Mở cửa sổ .
Hả? Phạm Lam kéo rèm, suýt rớt tim ngoài. Kế Ngỗi đang lái Tường Vân 007 lơ lửng ngay cửa sổ chung cư. Dung Mộc ôm eo Kế Ngỗi, vai còn vắt vẻo con Ly Trạch.
"Mọi cái gì ?!”
“Đi đồ.”
Kế Ngỗi : "Cô 5 phút.”
“Hả??”
“Nhanh lên!"
Phạm Lam cuống cuồng rửa mặt đồ trèo lên mây. Kế Ngỗi vẫy đuôi mây một cái, Tường Vân 007 phóng vụt lên trời với tiếng động cơ "tạch tạch tạch" quen thuộc.
"Chúng thế?”
Dung Mộc: "Đến hội trường thi võ ở tầng trời thứ mườiiiiiii!" (Tiếng gió thổi bạt ).
Kế Ngỗi tăng tốc, lao thẳng lên kết giới Thiên Đình. Gió quất mặt Phạm Lam đau rát.
"Trời ơi, cái đường mây mở rộng ? Năm nào cũng tắc!”
“Này , cẩn thận, đừng húc đuôi xe ! Mẫu Ngân Hán 2020 mới cóng đấy!"
Tường Vân 007 hòa dòng xe mây đông đúc. Khí thải đủ hình dạng màu sắc che kín cả bầu trời.
Phạm Lam: "Đây là... tắc đường mây hả?"
Dung Mộc thở dài: "Năm nay hơn hai ngàn hạ thần đỗ lý thuyết, cộng thêm xe mây đưa đón của các miếu... ít nhất cũng năm nghìn đám mây đang chen chúc."
Ly Trạch bẹp đuôi mây, hắt xì: "Ô nhiễm khói bụi mây nghiêm trọng quá."
"Hai ...”
Phạm Lam Dung Mộc và Ly Trạch: "Làm hòa ?"
Dung Mộc nhẹ, Ly Trạch hắt xì một cái. Phạm Lam: "..." Má ơi, chẳng lẽ giấc mơ tối qua là thật? Thần thức của xuất hồn rình mò ? Nghe biến thái quá!
"Phạm Lam, điểm thi của cô hạng mấy?”
Kế Ngỗi hỏi vọng . "Hạng A."
Dung Mộc và Kế Ngỗi đồng loạt phắt , mặt đầy kinh hãi. Dung Mộc: "Cô thi loại Giỏi á?”
Kế Ngỗi: "Toang .”
Phạm Lam: "Này, Giỏi là mà, toang?"
Kế Ngỗi mặt nhăn nhó: "Thi võ chia bảng theo điểm thi . Nếu là nhóm A...”
Dung Mộc tiếp lời: "Thì đối thủ của cô sẽ là những kẻ mạnh nhất trong kỳ thi .”
Phạm Lam: "Trời đất ơi! Sao sớm!”
Kế Ngỗi: "Ai mà ngờ cô đỗ , gì đến loại A!"
Phạm Lam cảm thấy tiền đình.
Đám mây bò như sên, cuối cùng cũng rẽ làn A. Phòng thi là một gian thứ nguyên, giống quả bóng bay trong suốt khổng lồ lơ lửng. Bên trong là võ đài hình tròn.
Dòng chữ vàng chạy kết giới: [Thí sinh nhóm A tập trung ký tên tại lối . Người cùng vui lòng đợi bên ngoài.]
Phạm Lam thấy Ngạc Nghĩa Viễn và Cao Lộ. Cao Lộ tươi tới: "Quả nhiên ngoài dự đoán, cô xuất sắc y như nghĩ.”
Phạm Lam gượng: "Cao Lộ thượng thần quá khen."
Kế Ngỗi Cao Lộ bằng ánh mắt hình viên đạn, còn Dung Mộc thì xã giao: "Cao Lộ thượng thần, lâu gặp.”
“Thượng Thần Dung Mộc, miếu của nhân tài xuất chúng quá, ngưỡng mộ vô cùng."
Phạm Lam thấy ánh mắt Kế Ngỗi như phóng dao, vội kéo Ngạc Nghĩa Viễn bỏ chạy.
"Cô vẫn quyết định ?" Ngạc Nghĩa Viễn hỏi. "Thực định chuyển việc .”
“Chê lương thấp ?”
“Không, lương bên Cục Nghiên cứu cao hơn nhiều. Chỉ là... cảm giác khó tả lắm." Ngạc Nghĩa Viễn gật gù vẻ thấu hiểu: " hiểu . Được việc bên cạnh Thượng Thần Dung Mộc là vinh dự tiền bạc mua .”
“Ờ, lý do đó.”
“Là do thịt nướng Kế Ngỗi ngon quá nên cô nỡ ?”
“Cũng ..."
Ngạc Nghĩa Viễn suy nghĩ một chút trợn mắt: "Chẳng lẽ, cô... khí phách đấy, nhiệm vụ nặng nề, đường xa vất vả nha!”
Phạm Lam: "Hả?" Ngạc Nghĩa Viễn đỏ mặt, vỗ vai cô: "Cố lên!"
Cái quái gì ? Anh tưởng tượng cái kịch bản tình cảm sướt mướt gì ?