Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 56: Một Người Đắc Đạo Gà Chó Thăng Thiên

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:37
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam nghi ngờ tai nhầm.

"Ban Thần Vệ Sinh nào?" cô hỏi .

"Còn cái nào nữa?”

Kế Ngỗi đáp: "Cái loại xí xổm ."

Phạm Lam: "..."

"Mời chủ thần của Ban Thần Vệ Sinh, Tây Kỳ Kỳ lên bục nhận thưởng." Hòa Uyên dõng dạc .

Dưới bục vang lên tiếng xì xào, dường như phấn khích.

Chỉ thấy một mỹ nữ mặc Hán phục màu đỏ thẫm, mái tóc xoăn dài màu rượu vang rủ xuống eo bước lên bục chủ tịch. Mày mắt phượng khá diễm lệ, ngũ quan vài phần giống Tây Ngư Ngư.

Chẳng lẽ cô cũng là tộc cá chép Koi?! Tộc cá chép Koi Thần Vệ Sinh? Cái sự sắp đặt ... cũng thật cảm giác.

Tây Kỳ Kỳ nhận bằng khen, một cách quyến rũ, một nửa nam Thần Thị bục đều yên.

"Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ và công nhận của Sở Thành Hoàng." Tây Kỳ Kỳ duyên dáng thi lễ: "Áp lực của nhân tộc hiện đại ngày càng lớn, họ cần một gian thực sự thư giãn trong cuộc sống và công việc căng thẳng. Ban Thần Vệ Sinh nắm bắt thời thế, lượt đưa các quy định như 'Quy định quản lý gian vệ sinh', 'Biện pháp kiến tạo khí ấm cúng trong nhà vệ sinh', 'Ý kiến thực thi về việc tăng cường tín hiệu mạng cho nhân tộc', kiên quyết ngăn chặn oán khí, oán linh, quỷ khí ô nhiễm gian quản lý, đẩy mạnh triển khai pháp chú thanh tẩy oán khí, cam kết tạo một gian thư giãn an , thoải mái, ấm cúng cho con . Tính đến cuối tháng Bảy năm nay, Ban Thần Vệ Sinh của Thành phố Xuân đạt mục tiêu hàng năm: 500 ngày lệ quỷ, 500 ngày nồng độ oán khí 3.75%."

Tây Kỳ Kỳ tiếp: "Trong công việc sắp tới, Ban Thần Vệ Sinh nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực, phụ lòng mong đợi. Cảm ơn ."

Tiếng vỗ tay bục vang lên nhiệt liệt.

Kế Ngỗi gật gù: "Xứng đáng."

Dung Mộc cảm thán: "Thời cũng là vận."

Phạm Lam: "..."

Cô cứng họng, chẳng thể phản bác câu nào.

"Tiếp theo là mục thứ ba của đại hội." Hòa Uyên : "Nhiệm vụ trọng điểm của Sở Thành Hoàng Thành phố Xuân nửa cuối năm."

Màn hình LED lớn bục chủ tịch hiện lên một dòng chữ to đùng.

[KPI Tu Tiên năm 202 của Thành phố Xuân, mạch Côn Luân]

Phạm Lam: Cái quái gì ?

Các vị thần bục đồng loạt than .

"Vấn đề tuy cũ nhưng chúng bắt buộc coi trọng, đưa chương trình nghị sự!" Hòa Uyên đập bàn "bốp bốp" : "Mạch Côn Luân ngàn năm từng hơn trăm môn phái tu tiên, cung cấp cho Tam giới nhiều nhân tài, nhân tiên, thần tài xuất sắc. bây giờ thì ? Các môn phái tu tiên gần như suy tàn. Trong Cửu Châu Thất Mạch rộng lớn, những môn phái thể kể tên quá năm nhà. Hậu quả là trong năm trăm năm qua, Tam giới chỉ đúng một nhân tiên thành thần."

Phạm Lam cảm thấy ánh mắt của các vị thần đồng loạt đổ dồn cô, Dung Mộc và Kế Ngỗi, ánh mắt ngập tràn sự ghen tị.

"Những năm qua, GCV của Tam giới liên tục giảm sút, xét đến cùng là vì thần tộc chúng thiếu dòng m.á.u mới từ nhân tiên, thể thực sự hiểu tư tưởng và tín ngưỡng của nhân tộc. Ngọc Đế bệ hạ chỉ một chỉ tầm quan trọng của vấn đề ."

"Năm nay là năm then chốt để nâng cao KPI tu tiên của Tam giới. Mục tiêu mà Sở Thành Hoàng Thành phố Xuân chúng đặt là 'giữ một tranh ba': đề cử một nhân tiên, bồi dưỡng ba ứng cử viên nhân tiên."

Các vị thần bục nhao nhao phàn nàn.

"Khó quá!"

"Thời đại gì còn ai tu tiên nữa."

"Công việc chịu thôi."

" công việc vô cùng khó khăn, để gánh vác nhiệm vụ gian nan như bên cạnh công việc hàng ngày nặng nề, cũng áy náy. Cho nên, khi thảo luận, lãnh đạo cấp cao của Sở Thành Hoàng quyết định đặc biệt giao công việc cho đơn vị xuất sắc nhất của Thành phố Xuân thành."

Phạm Lam đột nhiên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Hòa Uyên là...

"Chính thần miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Dung Mộc ở đây ?"

Phạm Lam: "Vãi chưởng!"

Mặt Kế Ngỗi sầm xuống đáng sợ, Dung Mộc dậy, cụp mắt cúi đầu.

"Dung Mộc mặt."

"Mời lên bục."

Dung Mộc thở dài, hai tay lồng ống tay áo, từ từ lên bục chủ tịch.

"Mời miếu Thổ Địa khu Thanh Long ký bản cam kết mục tiêu KPI tu tiên."

Dung Mộc ký tên, nét bút rồng bay phượng múa.

"Dung Mộc , coi trọng , dù thì các trường hợp thành công mà!" Hòa Uyên đến mức mặt đầy nếp nhăn.

Dung Mộc ngẩng đầu, khẽ đáp Hòa Uyên.

Trong khoảnh khắc , nắng xuân xuyên mây, vạn vật hồi sinh.

Đừng là Hòa Uyên, các vị thần bục đều ngẩn ngơ.

Dung Mộc xuống bục chủ tịch trong ánh của .

Kế Ngỗi và Phạm Lam giật lấy cuộn giấy cam kết, đồng thời đảo mắt một vòng.

Nội dung bản cam kết đại khái giống những gì Hòa Uyên , cuối cùng còn thêm một ghi chú đặc biệt: [Nếu thành mục tiêu, cuối năm trừ 5% GCV].

Phạm Lam: "..."

Không ảo giác , cô cứ cảm thấy họ Hòa Uyên chơi xỏ?

"Không ảo giác , Hòa Uyên ngứa mắt khu Thanh Long các đấy." Cơ Đan . Anh đám mây đuôi kéo dài, lắc lắc chai Coca đường: "Lần vụ án Sùng Mại kết thúc, Hòa Uyên điều Tiểu Lam Lam sang khu Bạch Hổ, nhưng hiểu Cục Quản lý Tài nguyên Thần Thị Tam giới phê duyệt."

Phạm Lam về phía cấp của .

Dung Mộc thẳng lưng, mắt cụp xuống, dường như vô tình cố ý che giấu thứ gì đó lưng.

Phạm Lam: "..."

Quả nhiên, Kế Ngỗi đang lén lút túm lấy khí thải từ đám mây của Cơ Đan để nạp năng lượng cho chiếc 007.

Cơ Đan dở dở : "Lúc nào mà lão Kế còn trò , thể chút chuyện chính sự ?"

Kế Ngỗi tăng tốc độ hút: "Ừ."

" nghiêm túc đấy, chuyện KPI tu tiên các định tính ?"

Kế Ngỗi và Dung Mộc im lặng hai giây, đồng loạt về phía Phạm Lam.

Phạm Lam: "Nhìn gì?"

Kế Ngỗi: "Cô là nhân tiên duy nhất trong năm trăm năm qua, là trường hợp thành công duy nhất còn sót ."

Dung Mộc: "GCV năm nay của miếu Thổ Địa khu Thanh Long đều dựa cô đấy."

Phạm Lam: "..."

Vớ vẩn!

Thực cho đến bây giờ, Phạm Lam cũng hiểu rốt cuộc thành tiên như thế nào. Nếu một cái tổng kết thì đại khái là: Đột t.ử -> Thất bại -> Nhập cảnh Âm giới -> Thất bại -> Hồi sinh -> Mở thần phú Thiên Nhãn -> Trở thành nhân tiên.

Quy trình kiểu gì cũng là do "ngẫu nhiên", "đột ngột" và " thể kiểm soát" tạo thành.

Về con đường thành tiên của nhân tộc, lúc ôn thi chức danh trung thần, Phạm Lam đặc biệt nghiên cứu qua, cơ bản chỉ ba cách.

Thứ nhất, nhân tộc trải qua tu luyện gian khổ, vũ hóa phi thăng. Ngàn năm , các môn phái tu tiên lớn đều theo con đường , đây cũng là con đường chính thống nhất. Loại nhân tiên thường hai đích đến: một là ban chức vị thần tộc, hai là trở thành tản tiên tiêu dao. Tuy nhiên, con đường một tiền đề: trời đất đủ linh khí. Cùng với sự lớn mạnh của nhân tộc, khí của Tam giới tiêu hao liên tục, linh khí quý giá ngày càng ít ỏi, điều cắt đứt con đường tu luyện của nhân tộc. Các môn phái tu tiên từ đó suy yếu và dần biến mất.

So với đó, Yêu tộc nhờ ba vạn năm đưa Càn Khôn Tam Tài Đại Trận, chuyển nguồn năng lượng tu luyện từ linh khí sang tín ngưỡng lực, xui xẻo thế nào giữ một tỷ lệ thành tiên nhất định, cũng coi như là "vô tình cắm liễu, liễu xanh".

Cách thứ hai là nhân tộc khi c.h.ế.t trở thành quỷ tiên, thông qua kỳ thi tuyển dụng của Âm giới để sắc phong thần. Tình huống cũng hạn chế: thứ nhất, cần tích lũy giá trị công đức cực cao, khó đạt . Thứ hai, do tạp chất trong hệ thống luân hồi ngày càng nhiều, lượng hồn thể cần dùng công đức để thanh tẩy ngày càng tăng, năng lượng công đức tiêu hao liên tục nên lượng quỷ tiên cũng giảm mạnh.

Còn về cách thứ ba, sách giáo khoa chỉ vỏn vẹn hai chữ "Cơ duyên".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-56-mot-nguoi-dac-dao-ga-cho-thang-thien.html.]

Phạm Lam chắc thuộc trường hợp . Nói trắng là nguyên nhân ai giải thích nổi, tương tự như "chó ngáp ruồi".

Phạm Lam thật sự ấn tượng với loại "may mắn" . Trong khái niệm của cô, "may mắn" là kiểu "phất lên một đêm", " mát ăn bát vàng", " mà hưởng", chứ như bây giờ: mỗi ngày cày cuốc vất vả, thi chức danh, cấp gây khó dễ, ép ký KPI trời, lương tháng nào xào tháng đó, tệ nhất là thỉnh thoảng còn gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Từ cảm nhận của bản , Phạm Lam thấy chỉ chuyển từ một nhân viên công sở loài sang nhân viên công sở cho thần tiên, ngoài việc khổ hơn thì chẳng thấy phúc lợi thần thánh nào sất.

Phạm Lam trùm chăn, thở dài sườn sượt. Cô lôi điện thoại , định lướt bảng tin bạn bè để trốn tránh hiện thực thì điện thoại reo, là Mẫu Hậu Đại Nhân gọi.

Phạm Lam: "Alô, ạ, muộn thế ..."

Mẹ Phạm: "Dì hai con nhập viện , ở Bệnh viện Nhân dân 1 Thành phố Xuân. Sáng mai tám giờ bố đến nơi, con xin nghỉ một hôm, cùng thăm dì."

Đầu Phạm Lam ong lên một tiếng, cô bật dậy: "Sao thế ạ? Dì chứ?"

"Cao huyết áp, suýt nữa thì qua khỏi. Chị họ con đang m.a.n.g t.h.a.i nên phiền phức lắm. Sáng mai tám giờ ga tàu đón bố ."

"...Vâng ạ."

Mẹ Phạm cúp máy, Phạm Lam định thần , mở WeChat của chị họ .

[Lam Dương Dương]: Chị ơi, dì hai chứ?

Hồi lâu , chị họ gửi một đoạn tin nhắn thoại.

[Đã định , , chị và rể đều ở trong bệnh viện, em đừng lo.]

Giọng chị rõ ràng còn nghẹt mũi, như mới xong. Phạm Lam ba , hồi lâu mới trả lời một câu.

[Không .]

Chị họ trả lời nữa. Phạm Lam cầm điện thoại, co ro trong chăn. Màn hình tắt ngóm, cả phòng chìm bóng tối.

Cô nhớ đêm năm năm , cũng nhận cuộc gọi bất ngờ từ báo tin bà ngoại nhồi m.á.u não qua đời. Tin dữ đến quá đường đột khiến cô c.h.ế.t lặng. Cô vội vàng mua vé tàu đêm về nhà, nhưng chỉ kịp thấy hũ tro cốt của bà. Người yêu nhất bỗng chốc thu bằng một chiếc hộp nhỏ đen sì.

Lúc đó Phạm Lam , cô nổi. Lo xong hậu sự, cô về trường học hai tuần. Một ngày nọ, thấy ven đường bán bánh bò đường trắng, nước mắt cô bỗng tuôn rơi như mưa.

Bánh bò đường trắng là món ăn vặt bà thích nhất. Lúc đó, cô mới thực sự nhận rời xa mãi mãi.

Năm năm trôi qua, cô vẫn dám ăn món bánh . Cho đến khi trở thành thần tộc, cô cuối cùng mới thể buông bỏ nỗi lòng. Cô bà chỉ là đến Âm giới, lẽ một ngày nào đó cô sẽ cơ hội xuống đó thăm bà, tặng bà một gói bánh bò mới hấp.

Phạm Lam bò dậy, vỗ vỗ mặt. Tuy là nhân viên công ăn lương, nhưng dẫu cũng là cho thần tiên!

Cô gửi tin nhắn cho Kế Ngỗi.

[Lam Dương Dương]: Thần tộc thể xem Sổ Sinh T.ử của ?

[Kế Ngỗi]: Về nguyên tắc là .

[Lam Dương Dương]: Ngoài nguyên tắc thì ?

[Kế Ngỗi]: Hỏi Bạch Huyên .

Phạm Lam bấm ảnh đại diện của Bạch Huyên.

[Lam Dương Dương]: Bạch Huyên, xem Sổ Sinh T.ử của họ hàng ?

[Bạch Huyên]: Tra gì? Vãi, quên mất, cô mới thành thần, họ hàng bạn bè vẫn còn sống. Chờ tí, năm trăm năm thao tác , để tra quy định .

Mất cả năm phút .

[Bạch Huyên]: Theo quy định của "Quy trình tránh trách nhiệm Điều 6 Luật Luân hồi Tam giới", Thần Thị thành thần đủ 500 năm tra cứu Sổ Sinh T.ử của bất kỳ thành viên nào trong dòng họ, cũng gặp hồn thể và kiếp của họ.

[Lam Dương Dương]: Ý là ?

[Bạch Huyên]: Muốn tra cũng , đợi cô thành thần đủ 500 năm .

[Lam Dương Dương]: ...

[Bạch Huyên]: Đây là quy định cứng để ngăn chặn thần tộc giả công mưu tư, sửa đổi Sổ Sinh T.ử và Sổ Công Đức của nhà.

[Lam Dương Dương]: ... .

[Bạch Huyên]: Cô tra cho họ hàng ?

[Lam Dương Dương]: Ừm.

[Bạch Huyên]: Nếu nhớ nhầm, trong tộc thành thần thì ba đời huyết thống đều sẽ cộng 5% giá trị công đức. Đây chính là cái gọi là "một đắc đạo, gà ch.ó lên trời".

[Lam Dương Dương]: Ể?

[Bạch Huyên]: Quy đổi đơn giản thì mỗi tặng thêm 20 năm dương thọ cơ sở tuổi thọ ban đầu. Đây là kiến thức cơ bản trong môn "Tổng quan về Sổ Công Đức", rốt cuộc cô giảng nghiêm túc đấy?

Phạm Lam nhảy xuống giường, chạy đến giá sách lôi cuốn "Tổng quan về Sổ Công Đức" , tìm mãi thấy điều Bạch Huyên .

[Lam Dương Dương]: Ở chương nào thế?

[Bạch Huyên]: Ờ... chờ tí, hỏi Lão Chung giúp cô.

Phạm Lam: Đừng!!!

Mười giây , một lạ gọi đến, giọng Chung Quỳ xuyên thẳng màng nhĩ: "Trong ghi chú đoạn thứ hai, điểm thứ tư, tiết thứ năm, chương thứ mười! Bài thi văn hóa tổng hợp của cô điểm A thế hả?!"

Phạm Lam tìm thấy dòng ghi chú đó chen chúc ở góc trang, chữ bé như con kiến.

Phạm Lam: "Bắt đầu tính từ lúc nào ạ?"

"Đương nhiên là từ ngày cô phong thần!"

Mắt Phạm Lam cay cay: "Cảm ơn thầy!"

"Ra ngoài đừng bảo môn là do dạy!" Chung Quỳ cúp máy cái rụp.

Phạm Lam bật , nhắn tin ngay cho chị họ và .

[Đừng lo, dì hai chắc chắn sẽ khỏe .]

Sáng sớm hôm , Phạm Lam nhắn tin xin Dung Mộc nghỉ một ngày gọi taxi vội vã ga tàu. Bố chuyến tàu cao tốc, 8:15 đến nơi. Phạm Lam đến lúc 8 giờ, kịp. Mẹ đến mà tin nhắn nổ liên hồi.

[Đặt cho bố cái khách sạn, cái ổ ch.ó của con bố .]

[Dẫn bố mua ít đồ bổ cho dì hai, đừng mua cổng bệnh viện, đắt, siêu thị .]

[Mua ít đồ tẩm bổ cho cả chị họ con nữa.]

[Con học bằng lái xe ? Có thuê xe ?]

[Thôi thôi, là gọi xe riêng .]

[Bố đến , con ?]

Phạm Lam ở cổng , trả lời tin nhắn ngóng cổ trông chờ. Dòng ồn ào tràn , tiếng bánh xe vali nghiến mặt đường rào rào. Phạm Lam thấy bố , vẫy tay nhiệt liệt: "Bố, ! Ở đây!"

Biểu cảm của bố Phạm kỳ lạ, mắt trợn tròn, càng đến gần Phạm Lam mặt càng biến sắc. Khi đến mặt cô, mắt họ như sắp lồi ngoài.

"Sao thế ạ? Đường xá thuận lợi ạ?”

Phạm Lam thuận tay định đỡ lấy vali của .

Đột nhiên, một bàn tay vươn qua Phạm Lam, nắm lấy tay kéo vali.

Trộm?!

Phản ứng đầu tiên của Phạm Lam là định hét lên, nhưng kịp mở miệng thấy giọng quen thuộc.

"Chào hai bác, cháu là đồng nghiệp của Phạm Lam, cháu tên là Dung Mộc."

Phạm Lam phắt , thấy Xã Công đại nhân đang ánh bình minh rực rỡ. Anh lưng cô, mặc chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, tươi như hoa. Kế Ngỗi bên cạnh, tay cầm lấy vali của Phạm.

"Cháu là Kế Ngỗi."

Cằm bố Phạm rớt xuống đất, con gái với vẻ mặt như thấy cây sắt nở hoa.

 

Loading...