Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 57: Gia Đình Khỏe Mạnh Chính Là Phúc Khí Lớn Nhất
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:38
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam há hốc mồm chiếc xe van Volkswagen đỗ mặt, còn là loại bảy chỗ nhập khẩu. Kế Ngỗi xếp gọn hành lý của bố cô, Dung Mộc bấm mở cửa xe.
"Hai bác ghế cho rộng rãi ạ."
Ánh mắt Phạm con gái chứa đựng nội dung vô cùng phong phú khiến Phạm Lam rùng . Kế Ngỗi lái xe, còn Dung Mộc ghế phụ mà chui xuống cùng Phạm Lam ở hàng ghế .
Phạm Lam nhắn tin ngay nhóm WeChat.
[Lam Dương Dương]: Sao các ở đây? Xe ở ? "Hai bác" là ?! Kế Ngỗi bằng lái của loài đấy?!
Dung Mộc liếc điện thoại, chớp chớp đôi mắt to nhưng trả lời.
Phạm Lam: "..."
"Cái con Phạm Lam chẳng bao giờ kể đơn vị nó ở , cái gì, ban đầu cũng lo lắm." Mẹ Phạm .
Dung Mộc: "Chúng cháu ở khu Thanh Long, Thành phố Xuân..."
Phạm Lam: "Khụ!"
Dung Mộc: "...Ủy ban phường ạ."
"Ủy ban phường?!" Bố Phạm ngạc nhiên: "Thế chẳng là công chức nhà nước ?"
Dung Mộc: "...Vâng."
"Phạm Lam cũng thế ? Vào biên chế ?"
"Vâng."
Ánh mắt bố Phạm lập tức đổi hẳn.
"Vậy là?" Bố Phạm hỏi Dung Mộc.
Dung Mộc: "Chủ nhiệm Ủy ban phường."
"Thế lái xe là?"
Kế Ngỗi: "Phó chủ nhiệm."
Bố Phạm , vẻ mặt đầy ẩn ý sâu xa.
Mẹ Phạm: "Trẻ thế , là con trai, việc ở phường chắc vất vả lắm nhỉ."
Dung Mộc: "...Cũng tàm tạm ạ."
"Cháu bao nhiêu tuổi ?"
"Bảy..."
"Anh sắp 27 .”
Phạm Lam ngắt lời: "Mẹ, định siêu thị mua đồ bổ ?"
"Mua .”
Kế Ngỗi vọng : "Trứng gà, sữa, bột óc chó, yến mạch mỗi thứ một phần, còn giỏ trái cây tươi, đều để ở cốp ."
Dung Mộc bồi thêm: "Tính là phúc lợi nhân viên ạ."
Mắt hai ông bà sáng rực lên hai trai trẻ.
Kế Ngỗi chuyên tâm lái xe, bất động như núi. Dung Mộc vẻ căng thẳng, thẳng lưng, hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, treo nụ xã giao tiêu chuẩn môi. Mẹ Phạm càng , càng tươi. Anh càng tươi, Phạm càng ưng ý.
Phạm Lam: "..."
Cái bầu khí quái đản gì đây?
Sau hơn nửa tiếng chịu trận, cuối cùng cũng đến Bệnh viện Nhân dân 1. Cổng lớn kẹt xe, nhích từng bước khó khăn. Dung Mộc giúp Phạm Lam chuyển đồ xuống.
"Hai bác thăm ạ, chúng cháu đợi ở bãi đỗ xe, khi nào xong chúng cháu đưa hai bác về khách sạn."
"Đặt cả khách sạn ?" Mẹ Phạm kinh ngạc.
Dung Mộc: "Năm ạ, hy vọng hai bác hài lòng."
Phạm Lam: Gì cơ?!
"Cảm ơn, cảm ơn, chu đáo quá!" Mẹ Phạm nắm tay Dung Mộc lắc lấy lắc để.
Tai Dung Mộc đỏ lên, tươi tiễn gia đình ba thang máy.
"Hai đứa thật, trông như tài t.ử điện ảnh ." Mẹ Phạm khen ngớt: "Chỉ là tay Dung lạnh, chắc thể hàn."
"Bố thấy Kế hơn, ít , trầm ." Bố Phạm nhận xét.
Hai bàn tán sôi nổi, còn Phạm Lam chẳng lọt chữ nào, cô đang bận nhắn tin đòi nợ.
[Lam Dương Dương]: Khách sạn 5 là cái gì? Ai trả tiền?
[Thần Thổ Địa]: (Mặt )
[Trù Thần]: Đương nhiên là cô.
[Thần Thổ Địa]: Không đắt , một đêm 5 hộc pháp lực.
Là 5.000 tệ đấy! Tình cảm tiền của các nên xót chứ gì! Hào phóng cái kiểu gì ! Nếu đang trong thang máy, Phạm Lam hét toáng lên .
Thang máy đến tầng 1, đám đông ùa ép gia đình Phạm Lam dẹp lép góc. Người trực thang máy hét: "Vào , , còn chỗ, chịu khó chen chút!"
Phạm Lam cảm thấy ép thành cái bánh tráng. Thang máy bệnh viện còn đáng sợ hơn tàu điện ngầm giờ cao điểm. Còi báo quá tải kêu inh ỏi nhưng chẳng ai quan tâm. Cuối cùng, một shipper chủ động bước , xách theo năm sáu túi đồ ăn chạy về phía cầu thang bộ, chắc định leo lầu.
Thang máy tiếp tục lên, tầng nào cũng dừng. "Khí" đầu mỗi đều màu xám xịt, khỏe mạnh, hệt như khói t.h.u.ố.c lá ám đầy trong gian chật hẹp khiến mắt Phạm Lam cay xè.
Cuối cùng cũng đến tầng 15 khoa Tim mạch. Ba chen khỏi thang máy, thở phào nhẹ nhõm. Khu nội trú đông nghịt, hành lang kê đầy giường bệnh. Người nhà chăm bệnh đầu bù tóc rối, ghế nhựa, vạ vật. Y tá lách qua đám đông, khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng. "Nhân khí" ở đây màu đậm hơn, đặc biệt khí của bệnh nhân là màu xám pha lẫn xanh lục. Phạm Lam hiểu đó là "bệnh khí".
Dì hai giường 33, may là vẫn ở trong phòng bệnh t.ử tế. Bà gầy trông thấy, đang truyền dịch. Thấy gia đình Phạm Lam, phản ứng đầu tiên là trách móc:
"Đến gì, xa xôi thế, cũng bệnh trọng gì ."
Mẹ Phạm: "Cao huyết áp chuyện đùa, sơ sẩy là mất mạng như chơi."
Dì hai: "Làm gì mà khoa trương thế. Lam Lam cũng đến , công việc bận rộn, đừng chạy chạy ."
"Chào dì hai.”
Phạm Lam quan sát đỉnh đầu dì, khí màu xám, bệnh khí giảm nhiều, cô thở phào: "Sắc mặt dì đấy ạ, chắc sắp xuất viện nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-57-gia-dinh-khoe-manh-chinh-la-phuc-khi-lon-nhat.html.]
"Bác sĩ bảo theo dõi thêm, định thì thứ Hai tuần về." Chị họ Lý Miểu Miểu .
Chị họ mặc váy bầu rộng thùng thình, bụng tròn xoe. Khí đầu chị màu xám pha cam, chắc là pha lẫn khí tức thuần khiết của t.h.a.i nhi.
"Oa, mấy tháng chị?”
Phạm Lam hỏi.
"Gần bảy tháng ." Anh rể đáp.
Phạm Lam: "Em sờ tí ?"
Chị họ gật đầu. Lòng bàn tay Phạm Lam đặt nhẹ lên bụng chị, cảm nhận một luồng ấm tràn . Tầm của cô đột nhiên phóng đại: trong t.ử cung là một cặp t.h.a.i nhi đang cuộn tròn, bao bọc trong sự trong trẻo, ngủ say sưa.
Phạm Lam : "Là một cặp long phụng t.h.a.i đáng yêu."
Xung quanh im lặng.
Chị họ: "Sao em sinh đôi? Chị ."
Phạm Lam: "...Nghe em bảo."
Mẹ Phạm: "Mẹ bảo là trai gái ."
Phạm Lam: "Em đoán bừa thôi, ha ha ha."
Anh rể: "Nếu đúng nếp tẻ đủ cả, đầy tháng con lì xì em một phong bao to."
Phạm Lam: "Xin hãy lì xì 666, cảm ơn ."
Mọi bật .
"Chị hai, rốt cuộc là ? Đang yên đang lành lên huyết áp?" Mẹ Phạm hỏi vấn đề chính.
Sắc mặt dì hai đổi. Bố Phạm gạt : "Thôi, chuyện đấy gì. Có táo với cherry đây, rửa mà ăn."
Dì hai , vỗ tay Phạm: "Không , qua cửa t.ử một cũng nghĩ thoáng . Là do chuyện tiền nong."
"Bố chị cho bạn vay tiền ăn, kết quả ôm tiền chạy mất." Chị họ giải thích.
"Vay bao nhiêu?"
"30 vạn."
Phạm Lam qua cũng hiểu đầu đuôi. Bạn dượng hai vay 300.000 tệ vốn, hứa hai tháng trả, lãi 1.000 tệ/tháng. Kéo dài nửa năm trả, giờ thì cao chạy xa bay.
"Điều tra mới lão dính cờ bạc, nợ ngoài hơn 10 triệu, nhà xe thế chấp sạch." Trên đầu dì hai hiện lên luồng oán khí đen mảnh như sợi chỉ: "Chị bảo thế là hại !"
Phạm Lam lén dùng ốp điện thoại quạt quạt đầu dì hai, xua tan oán khí.
Dì hai: "Lam Lam, gì đấy con?"
"Có muỗi ạ.”
Phạm Lam đáp: "Người nợ nhiều ?"
"Hơn 20 chủ nợ, còn lập cả nhóm đòi nợ, kiện cáo nhưng thi hành án vì lão còn tài sản. Giờ thành nợ ."
Chị họ cho Phạm Lam xem "nhóm đòi nợ". Một luồng oán khí nồng nặc bao trùm màn hình, hắc khí tràn , bay về phía cửa sổ như thứ gì dẫn dắt. Chắc là tìm "chính chủ".
"Gia đình ông chứ?”
Phạm Lam hỏi.
"Sao em ? Vợ ly hôn , bố thì cho tức c.h.ế.t, đúng là nhà tan cửa nát." Anh rể .
Đây là "báo ứng hiện thế" khi công đức giảm xuống mức âm. Chắc sắp hình thành Túy .
"Người tên gì? Có căn cước ?"
"Hỏi gì? Con tìm ?" Dì hai thắc mắc.
Phạm Lam : "Thử xem ạ."
Mẹ Phạm xen : "Nó ở Ủy ban phường, cách."
Chị họ tò mò: "Làm việc phường chuyện vặt vãnh, đồng nghiệp các bà các cô chứ gì?"
Phạm Lam: "Chuẩn luôn!"
Mẹ Phạm phản bác: "Đâu , giờ trẻ hóa đội ngũ . Hôm nay hai chủ nhiệm, phó chủ nhiệm đưa bố đến đấy, trai cực!"
Chị họ hào hứng: "Thật á? Đẹp cỡ nào?"
Mẹ Phạm: "Đẹp hơn tài tử!"
"Có ảnh cho xem với!"
Cuộc đối thoại chuyển hướng sang soi mói đời tư khiến Phạm Lam mặt đầy vạch đen. Chị họ rủ Phạm Lam dạo cho khuây khỏa.
Ra ngoài hành lang, chị họ thở dài: "Nếu em cách thì giúp dì với nhé. 30 vạn nhỏ, đòi chị cứ ấm ức mãi."
"Em sẽ cố hết sức."
Lúc , cửa thang máy mở , bác sĩ y tá đẩy giường cấp cứu chạy như bay, bánh xe nghiến xuống sàn rầm rập. Một shipper hộc tốc chạy từ cầu thang bộ , xách túi đồ ăn đến trạm y tá: "Đồ của bác sĩ Trương đây ạ."
Y tá : "Cảm ơn Tiểu Thiện, bà em dạo ?"
"Khỏe lắm chị. Em nhé."
Anh shipper , lướt qua một gã đàn ông mặc áo khoác đen. Phạm Lam nổi da gà. Trên đầu gã là một luồng oán khí đen sì, to như chiếc đũa, đục ngầu.
"Chị về phòng ngay , đừng ngoài!”
Phạm Lam đẩy chị họ về.
Cô , thấy gã đàn ông đang gây gổ với y tá: "Mẹ bao giờ mới khỏi? Các lừa tiền! Bệnh viện g.i.ế.c !"
"Ầm!"
Hắc khí gã nổ tung, đồ đạc vỡ tan tành. Phạm Lam hét lớn: "Giới Chú, Mở!"
Một kết giới trong suốt bao phủ trạm y tá. Gã đàn ông rút d.a.o kề cổ cô y tá, mắt đen đặc dị thường. Những mảnh giấy vỡ sắc như d.a.o bay lượn xung quanh. Oán khí tụ thành vòng xoáy trần nhà, hút lấy oán khí từ khắp bệnh viện.
Anh sắp hóa Túy!