Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 66: Đơn Xin Di Dời Hộ Tịch
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:41:47
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu Bành, cuối cùng con cũng tỉnh ..." Mẹ Đinh Bành bước một chân cửa Kế Ngỗi túm cổ áo ném ngoài.
Dung Mộc hô lớn: "Giới Chú, Khai!"
Một kết giới trong suốt lập tức bao phủ bộ phòng ngủ. Túy đỉnh đầu Đinh Bành khẽ rung lên. vẻ nghi hoặc, ngẩng đầu lên quan sát.
"Các gì ?" hỏi.
Dung Mộc và Kế Ngỗi đều trả lời, mà đồng loạt về phía Phạm Lam.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam ngơ ngác: "Sao hai ?"
Kế Ngỗi đáp: "Hôm qua Dung Đao mất kiểm soát, pháp lực tiêu hao quá độ, còn nửa tháng nữa mới lương."
Dung Mộc chớp chớp đôi mắt to, nở nụ hiền lành và vô tội.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: "Chẳng lẽ các định để xông lên ?"
Kế Ngỗi bồi thêm: "Cái chăn của cô chỉ tốn 50 hộc thôi, rẻ chán."
Dung Mộc gật gù: "Đáng đồng tiền bát gạo."
Ly Trạch cổ vũ: " đó, cố lên!"
Giả Đạo Lâm hoang mang: "Rốt cuộc các đang cái gì ?"
Phạm Lam nổi giận, Phạm Lam bực bội, Phạm Lam ngửa mặt lên trời hú dài, tung bản mệnh pháp khí.
"Võ Triệu Chú, Mở!"
Chiếc chăn lông cừu Peppa Pig màu hồng phấn từ màn hình điện thoại bay vọt , uốn éo lao về phía Đinh Bành.
Đinh Bành như bừng tỉnh khỏi cơn mê, hét lớn một tiếng, cơ thể hóa thành một làn khói đen khiến chiếc chăn lông cừu vồ hụt. Giây tiếp theo, như một con thằn lằn bám chặt trần nhà. Túy hình tam giác vẫn lơ lửng vững vàng đỉnh đầu , trông như dấu hiệu chỉ dẫn NPC trong game.
" nhớ , là tên đạo sĩ thối đó!" chỉ Giả Đạo Lâm, hét lớn.
Giả Đạo Lâm: "Ể ể ể ể?"
Phạm Lam nhíu mày: "Này , đúng ."
Theo kinh nghiệm của cô, Túy ám đa sẽ mất ý thức bản , dấu hiệu rõ ràng nhất là đồng t.ử biến thành màu đen kịt như thủy tinh. Đinh Bành khác. Đồng t.ử sáng ngời, ý thức tỉnh táo, thậm chí còn nhớ Giả Đạo Lâm.
"Là trạng thái trung gian giữa Túy và Mị.”
Kế Ngỗi nhận định.
Phạm Lam giục: "Nhanh nhanh nhanh, Dung Đao!"
Kế Ngỗi thèm liếc Phạm Lam, ngược đột nhiên túm Giả Đạo Lâm lên, huơ huơ mặt Đinh Bành như mồi nhử.
"Ở đây ."
Giả Đạo Lâm ngây , Phạm Lam cũng c.h.ế.t sững.
Đinh Bành vèo một cái lao tới, lưng bốc lên từng cuộn khói đen kịt, hệt như khói thải xe diesel.
Kế Ngỗi xách Giả Đạo Lâm, đạp lên tường chạy như điên. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Giả Đạo Lâm cho kết giới rung lên bần bật.
Cũng lạ, chiêu thực sự tác dụng. Đinh Bành phớt lờ Phạm Lam, chỉ chăm chăm đuổi theo Giả Đạo Lâm. Lộ trình của Kế Ngỗi cố định, lộ trình truy đuổi của Đinh Bành cũng y hệt: chạy vòng quanh nhà.
Phạm Lam dở dở , điều khiển chăn lông cừu chặn ngay đường của Đinh Bành. Chỉ một tiếng "bốp", Đinh Bành và Túy cứ thế đ.â.m sầm lòng Peppa Pig.
Chiếc chăn lông cừu biến thành một quả cầu bao bọc lấy , bên trong vang lên tiếng la hét xé lòng của Đinh Bành. Phạm Lam siết chặt năm ngón tay, tiếng la hét tắt lịm.
"Ting", điện thoại cô hiện lên một tin nhắn.
[Thông báo: Pháp khí tiêu hao 5 hộc pháp lực]
Phạm Lam sững . Không đợi cô phản ứng, chiếc chăn lông cừu mở , Đinh Bành trượt ngoài, sõng soài đất.
Chiếc chăn chui tọt điện thoại. Phạm Lam dường như thấy tiếng "ọe". Cô chắc đó là tiếng của cái chăn là tiếng Giả Đạo Lâm đang nôn thốc nôn tháo bên cạnh.
Từng luồng hắc khí từ bề mặt da Đinh Bành túa , kêu xì xèo. Trạng thái của những luồng khí kỳ lạ, cảm giác như những hạt vật chất li ti.
"Chẳng lẽ nồng độ bụi mịn PM2.5 cao quá ?”
Phạm Lam thầm nghĩ.
Phạm Lam: "Dung Mộc, đến xem thử ."
Dung Mộc ôm Ly Trạch đến bên cửa sổ. Một thần một cáo đồng thời chằm chằm bàn việc của Đinh Bành.
Trên bàn một máy tính xách tay, hai cục sạc, một chồng giấy A4 vẽ những lá bùa nửa vời y hệt lá bùa ngoài cửa, một cốc cà phê, mấy cây bút sáp đỏ và một chai xịt khoáng.
"Chai mùi lạ." Ly Trạch chỉ chai xịt.
Dung Mộc cầm chai xịt lên lắc lắc.
Đinh Bành đang hôn mê đột nhiên mở mắt, bật dậy như xác c.h.ế.t vùng dậy, nhưng lập tức Kế Ngỗi giáng một chưởng đè xuống.
"Phạm Lam, cô xem cái .”
Dung Mộc đưa chai xịt cho cô.
Phạm Lam vặn nắp chai, lắc nhẹ. Bên trong chất lỏng màu tím nhạt, mực nước chỉ còn đến một centimet. Phạm Lam ngửi thấy mùi lạ như Ly Trạch , nhưng cô phát hiện bề mặt chất lỏng ánh sáng kỳ dị, trông giống thủy ngân.
Phạm Lam: "Anh từng thấy thứ ?"
Dung Mộc lắc đầu.
Phạm Lam cảm thấy chuyện chút phiền phức. Dung Mộc - cái lão già sống tám vạn năm , nếu về sự hiểu sâu rộng, nhận thứ hai thì chẳng ai dám nhận thứ nhất. Thứ mà cũng , e là .
"Này , các xử lý cái ?" Giả Đạo Lâm hét toáng lên.
Những luồng hắc khí xung quanh như những sợi cỏ mỏng manh, quấn lấy cổ tay cổ chân , thậm chí còn ngừng lan lên .
Phạm Lam, Dung Mộc, Kế Ngỗi và Ly Trạch vây quanh, xổm thành một vòng .
Dung Mộc phán: "Đây chắc là oán khí vô chủ."
Giả Đạo Lâm hoảng hốt: "Cái gì cái gì?!"
Phạm Lam giải thích: "Nó bắt nguồn từ các cảm xúc tiêu cực của con như lo lắng, buồn bã, u uất, tức giận. Nó sẽ nhắm một nhân tộc yêu tộc cụ thể nào. Chúng thường lang thang giữa trời đất, đa là vô hại, sẽ tự động thanh tẩy và biến mất theo thời gian."
Giả Đạo Lâm gào lên: "Các chắc chắn là vô hại ? Mấy thứ hình như nhắm !"
Ly Trạch thích thú: "Wow, thú vị thật!"
Giả Đạo Lâm: "Bà Phạm Lam ơi, dùng con lợn Peppa của cô bọc chúng a a a a!"
"Không cần phiền phức như .”
Kế Ngỗi đột nhiên giật phắt một nhúm lông của Ly Trạch.
Ly Trạch kinh ngạc, phun một ngọn hồ hỏa. Ngọn lửa phun trúng đám "oán khí vô chủ", oán khí liền tan biến.
Phạm Lam trầm trồ: "Wow, thế cũng ?"
Giả Đạo Lâm la oai oái: "A a a a a, nóng quá!"
Dung Mộc ôm trán ngán ngẩm.
Kế Ngỗi như phát hiện món đồ chơi mới, giơ Ly Trạch lên như cái vòi cứu hỏa, xịt lửa lia lịa đám oán khí trong phòng. Ly Trạch lúc đầu còn định chống cự, nhưng khi lông lưng giật trụi cả một mảng thì đành buông xuôi, dốc lực phối hợp.
Chưa đến ba phút, tất cả oán khí dọn sạch.
Mặt Giả Đạo Lâm hun đen như than củi, má còn vương hai vệt nước mắt trắng hếu.
Không sự bao bọc của "oán khí vô chủ", Đinh Bành như biến thành khác. gầy trơ xương, sắc mặt tái xanh. Phạm Lam lật mí mắt lên, phát hiện nhãn cầu phủ một lớp màng trắng, dường như đục thủy tinh thể.
Phạm Lam hỏi: " bao lâu ăn cơm?"
Kế Ngỗi lắc đầu: "Lại là một trường hợp suy dinh dưỡng nghiêm trọng."
"Kế Ngỗi, đưa đến bệnh viện trung ương Tam giới.”
Dung Mộc dậy lệnh, "Phạm Lam, cùng một chuyến đến Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới."
Phạm Lam cảm thấy đây ý , dù cách đây lâu cô mới từ chối lời mời nhảy việc của Cao Lộ.
"Xã Công đại nhân, là tự , tiện lắm .”
Phạm Lam thoái thác.
Dung Mộc liếc Tường Vân 007 chân, Phạm Lam bằng ánh mắt đầy mong đợi.
Phạm Lam thở dài, lén gửi tin nhắn cho Kế Ngỗi.
[Lam Dương Dương]: Khi nào về ?
[Trù Thần]: Tình hình , tạm thời về .
Thôi, thì . Lỡ Dung Mộc lạc thì càng phiền phức hơn.
Phạm Lam cài đặt định vị, cắm điện thoại đầu mây, liếc Ly Trạch đang đất l.i.ế.m lông.
"Tầng trời thứ ba mươi, chơi ?"
"Mua một chai t.h.u.ố.c mọc lông cho yêu tộc về đây là ." Ly Trạch đáp gọn lỏn.
Đám mây đột ngột bay vút lên, Phạm Lam cảm thấy quần áo kéo mạnh. Quay đầu , quả nhiên là Dung Mộc đang nắm chặt vạt áo cô, đôi mắt đen mở to trông thật đáng sợ.
Phạm Lam : "Ngồi vững nhé."
Dung Mộc: "A a a a a a!"
Đám mây lao thẳng lên trời, tiếng gió rít bên tai, tiếng la hét của Dung Mộc ngày càng yếu, cuối cùng tắt hẳn.
Phạm Lam còn sức để ý đến nữa, cô tâm ý kiểm soát tốc độ, lướt qua biển mây bao la, xuyên qua bảy tầng kết giới cầu vồng. Hàng ngàn con đường mây rộng lớn đan xen chằng chịt như cầu vượt, những đám Tường Vân đủ hình dạng lướt vun vút, khí thải hòa đường mây, biến thành nền đường mới.
Định vị điện thoại báo: [Vui lòng thẳng theo đường mây 288, cách đích đến còn mười tầng trời]
Phạm Lam thấy biển báo mây, một đám mây lững lờ trôi chữ vàng "288". Không do gió to lý do gì mà biển báo cứ lắc lư qua ngay ranh giới giữa hai ngã rẽ.
"Dung Mộc, đường đúng ?”
Phạm Lam hỏi.
"Ừm ừm ừm!”
Dung Mộc nhắm tịt mắt trả lời.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam xác nhận định vị nữa tiếp tục tiến về phía .
Cô thấy biển báo mây của tầng trời thứ hai mươi ba, hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi tám, nhưng mãi thấy biển báo của tầng trời thứ ba mươi.
Trời ngày càng tối, nơi chân trời nổi lên ráng chiều tím đỏ, ánh lên bảy tầng kết giới rực rỡ tựa cực quang.
Tường Vân 007 đột nhiên rung lên, đuôi mây phụt mấy cục khói xám im thin thít.
"Này!”
Phạm Lam vỗ đầu mây.
Không là hỏng xe đấy chứ!
Phạm Lam vỗ bôm bốp thêm mấy cái, 007 vẫn phản ứng.
Phạm Lam: "..."
"Đến... đến nơi ?”
Dung Mộc vẫn nhắm mắt hỏi.
"Có hai tin , tin nào ?”
Phạm Lam ngán ngẩm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-66-don-xin-di-doi-ho-tich.html.]
Dung Mộc từ từ hé mắt.
"Thứ nhất, chúng lạc đường . Thứ hai, 007 hỏng ."
"Ể?!!"
Mặt Dung Mộc càng trắng bệch, lôi điện thoại gọi cho Kế Ngỗi.
"Ngỗi, chúng lạc đường ."
[Bảo Phạm Lam dùng định vị.]
Phạm Lam giật lấy điện thoại: "007 c.h.ế.t máy , nhúc nhích."
[...]
[Gửi định vị cho , đừng lung tung, đến đón hai .]
Phạm Lam thở dài. 007 dường như ngủ , còn phát tiếng "khò khò". Bầu trời rộng lớn tĩnh mịch, một ngôi lạnh lẽo sáng cao như ngọn đèn soi lối về nhà.
"Đó là Mai.”
Dung Mộc đột nhiên lên tiếng.
xếp bằng ngay ngắn, hai tay đút trong tay áo, ánh phản chiếu trong đáy mắt sáng ngời và cô độc.
"Anh sợ độ cao nữa ?”
Phạm Lam hỏi. nhanh cô nhận đây là câu hỏi thừa, tay Dung Mộc giấu trong tay áo vẫn đang run rẩy, rõ ràng là đang cố gồng.
Phạm Lam thắc mắc: "Anh là thần tiên, sợ độ cao?"
"Ai thần tiên thể sợ độ cao?" Vẻ mặt Dung Mộc thế mà chút tủi .
Phạm Lam bật .
Dung Mộc liếc cô, nghĩ gì nhích m.ô.n.g sang bên cạnh.
Phạm Lam càng thấy buồn : "Anh gì ?"
Dung Mộc ấp úng: "Không, gì."
Tai đỏ ửng lên. Thật sự hiểu nổi lão già , tự nhiên ngại ngùng cái gì chứ?
Phạm Lam quyết định mặc kệ, cô ngẩng đầu trời.
Phía đông, màn đêm buông xuống, bầu trời sâu thẳm như nhung. Phía tây, ráng chiều tan hết, biển mây tráng lệ mộng ảo.
Phạm Lam chợt cảm thấy chút phiền muộn, một nỗi lo âu rõ lý do về tương lai. Cảm giác dường như quen thuộc. Hình như cô thấy cảnh tượng ở đó.
Phải , đầu tiên cô xuất hồn, dải ngân hà rực rỡ giăng khắp trời, Ngưu Lang Chức Nữ, cầu Ô Thước vàng óng, và... Dung Mộc.
"Không đúng.”
Phạm Lam đầu: "Lần xem cầu Ô Thước đó, dường như sợ độ cao?"
Yết hầu Dung Mộc trượt lên xuống, ánh mắt từ từ lảng tránh.
Phạm Lam nheo mắt: "Anh thật sự sợ độ cao ?"
"Ta... hôm đó say... say ..."
Vớ vẩn!
Phạm Lam nhớ quá trình xuất hồn hôm đó, càng lúc càng nghi ngờ. Cô nhớ khái niệm "Ưu tiên thần thức" trong kỳ thi chức danh trung thần.
[Thần tộc thuần huyết thể dùng ý niệm để triệu hồi thần thức của hạ vị thần tộc.]
"Hôm đó, tại xuất hồn?"
"..."
"Không là triệu hồi ngoài chứ?"
Dung Mộc ngoắt đầu , Phạm Lam thậm chí còn thấy cổ kêu "cạch" một tiếng. Anh trợn tròn mắt, hàng mi khẽ run rẩy như chú nai tơ dọa.
Anh trả lời, nhưng biểu cảm lên tất cả.
Phạm Lam: "..."
Cái gã thật sự dối.
"Tại ?”
Phạm Lam gặng hỏi.
"Ta... ... , ... cũng ... ...”
Dung Mộc năng lộn xộn. Cổ, má và trán đỏ bừng, chóp mũi lấm tấm mồ hôi sáng lấp lánh.
Vui thật.
Phạm Lam nín , cô lặng lẽ giơ tay lên. Cô vẫn còn nhớ cảm giác chạm dái tai Dung Mộc hôm đó, thật sự khó quên.
tay cô vượt qua vai Dung Mộc nắm lấy.
Ôi, tiếc quá.
Phạm Lam ngượng ngùng định rụt tay về.
rút .
Ngón tay thon dài trắng nõn của Dung Mộc từ từ siết . Phạm Lam cảm thấy vùng da đó bắt đầu nóng lên như lửa đốt. Không là nhiệt độ của cô của Dung Mộc.
Phạm Lam hành động ý nghĩa gì. Cô hỏi, nhưng khi chạm ánh mắt Dung Mộc, cô thốt nên lời.
Mắt Dung Mộc thật đen, thật sáng, lông mi thật dày. Ánh trong mắt tràn , bao phủ lấy Phạm Lam. Tim cô như ngừng đập. Cô mắt, chóp mũi, đôi môi đang mím chặt hé mở của , ngửi thấy mùi sương sớm thoang thoảng, thơm đến say lòng.
Hàng mi Dung Mộc run lên dữ dội, cụp mắt, lắc nhẹ tay, một cuộn giấy đỏ từ tay áo bay .
"Phạm Lam, cô xem xét kỹ ?" hỏi.
Đầu óc Phạm Lam vẫn còn mơ màng: "Hả?"
Cuộn giấy từ từ mở , lấp lánh những nét chữ bút lông thanh tú. Phạm Lam nhận đó là bút tích của Dung Mộc.
[Đơn xin chuyển hộ khẩu Tam giới. Nay cửu vĩ hồ tộc Ly Trạch xin chuyển hộ khẩu miếu Thổ Địa khu Thanh Long, Thành phố Xuân, mạch Côn Luân. Người giám hộ như :]
[Người giám hộ thứ nhất: Dung Mộc (Thần quang xác nhận)]
[Người giám hộ thứ hai: Kế Ngỗi (Thần quang xác nhận)]
[Người giám hộ thứ ba: Phạm Lam (Chờ thần quang xác nhận)]
Phạm Lam tỉnh táo hơn vài phần.
Cô là giám hộ thứ ba? Lại còn xếp Kế Ngỗi?
Dựa chứ? Cô là trụ cột tài chính cơ mà!
Khoan , đây trọng điểm. Trọng điểm là cái đơn trông là lạ?
"Phạm Lam, cô đồng ý ?”
Dung Mộc hỏi.
Khi câu , ngón tay cái của trượt lòng bàn tay Phạm Lam, đầu ngón tay nóng hổi nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng quyến luyến.
Phạm Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, cả tê dại, cơ bắp căng cứng thả lỏng. Một cảm giác vui sướng khó tả lan khắp , cô tự chủ mà tỏa thần quang.
[Người giám hộ thứ ba Phạm Lam, thần quang xác nhận]
Cuộn giấy gập , vèo một tiếng bay điện thoại Dung Mộc.
Phạm Lam: "..."
Phạm Lam: Khoan ! Chuyện quái gì xảy ?!
Da mặt Dung Mộc đỏ đến gần như trong suốt, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Anh từ từ buông tay Phạm Lam .
Bàn tay Phạm Lam trượt khỏi lòng bàn tay ướt đẫm của Dung Mộc, để một dư vị lưu luyến.
Rõ ràng gì xảy , nhưng Phạm Lam cảm thấy dường như chuyện gì đó xảy .
Cô kinh ngạc chằm chằm Dung Mộc, Dung Mộc hoảng hốt lảng tránh ánh mắt, dường như chui tọt xuống gầm mây.
Không đúng, đúng! Phạm Lam gào thét trong lòng, cô cảm thấy Dung Mộc lừa .
"Biển mây 007, hành vi đậu mây trái phép, xin hãy xuất trình bằng lái cưỡi mây ngay lập tức!"
Một luồng ánh sáng trắng 'bụp' một tiếng chiếu thẳng 007. Bốn đám Tường Vân từ bốn phía bao vây , mỗi đám mây đều một thiên binh mặc giáp đen.
Phạm Lam: "..."
Dung Mộc: "..."
"Xin hãy xuất trình bằng lái!" Thiên binh giáp đen cao giọng.
Phạm Lam lặng lẽ sang Dung Mộc.
Dung Mộc lôi điện thoại loay hoay một hồi lâu đưa .
Thiên binh liếc : "Thời gian cấp: 509 năm . Thời gian kiểm tra: Không ? Bằng lái của thu hồi từ lâu !"
Anh sang Phạm Lam: "Còn của cô?"
Phạm Lam lí nhí: " ."
"Lái mây bằng, gây nguy hiểm cho an công cộng tam giới. Phạt 5.000 hộc pháp lực, giam giữ 7 ngày."
Dung Mộc cuống quýt: "Khoan, khoan !"
Phạm Lam: "Đừng mà đại ca, gì từ từ . Chúng việc gấp, mong các thông cảm!"
Thiên binh: "Mang !"
"Khoan !”
Phạm Lam nhảy dựng lên, hạ giọng thì thầm: "Chúng và Dương Tiễn thượng thần là chỗ bạn cũ, nể mặt châm chước chút ?"
Thiên binh: "Cô là ai?"
" là ai quan trọng.”
Phạm Lam chỉ Dung Mộc: "Vị đó là ai ? là Thượng Thần Dung Mộc!"
"Vị Thượng Thần Dung Mộc nào?"
"Tam giới còn mấy ông Dung Mộc nữa chứ?"
Thiên binh khựng : "Không lẽ cô là Phạm Lam?"
Phạm Lam ngớ : "Ể?"
Vãi, nổi tiếng thế ?
"Bà Thổ Địa Phạm Lam khu Thanh Long, Thành phố Xuân, mạch Côn Luân?"
" đúng đúng, là !"
Thiên binh lùi một bước, thì thầm bộ đàm: "Hai vị chờ một lát."
Rất nhanh, Phạm Lam họ bảo cô đợi cái gì.
Một dải lụa đỏ hình chữ S lướt qua bầu trời đêm, hai quả cầu lửa nhanh như chớp dừng mặt cô.
"Phạm Lam! Nợ 10 vạn hộc pháp lực, cuối cùng cô cũng rơi tay , ha ha ha ha!" Người đến chống nạnh lớn.
Dung Mộc: "...”
Phạm Lam: "..."
Vãi, là Na Tra.