Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 67: Cục Nghiên Cứu Và Phát Triển Kỹ Thuật Tam Giới

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:03
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lần hỏng bộ thu pháp lực của , 100.000 hộc, trả đây.”

Na Tra đòi nợ.

"Đó là việc công, nên theo quy trình thanh toán.”

Phạm Lam cãi lí.

"Dương Tiễn thanh toán cho ."

"Vậy thì tìm ổng mà đòi."

"Cô là học trò của ông , thủ phạm trực tiếp là cô."

"..."

"Na Tra thượng thần và vị 'bà thổ địa' , thể để lập biên bản ?" Thiên binh giáp đen xen ngang.

"Ồ, .”

Na Tra vắt chân sang một bên chờ đợi.

Phạm Lam thở dài, sang cầu hòa với thiên binh.

Thiên binh: "Lái mây bằng?"

Phạm Lam: "...Vâng."

"Tại thi bằng lái?"

"Tuổi đủ..."

"Cô bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi sáu..."

"Hả?"

" là nhân tiên."

Thiên binh liếc Phạm Lam từ đầu đến chân gập laptop : “Chờ một chút." Nói xong liền thẳng.

"Mau trả pháp lực cho , còn thể nghĩ cách giúp cô thoát . Bằng , hứ hứ hứ.”

Na Tra bên cạnh, giọng điệu mỉa mai.

Phạm Lam đảo mắt quanh.

Đây là Cục Quản lý Giao thông Tam Giới ở tầng trời thứ hai mươi lăm, phong cách giống hệt sảnh chính của Thiên Đình. Phạm Lam nghi ngờ tất cả các sảnh công vụ trong tam giới đều do cùng một công ty thiết kế nội thất: cột rồng đỏ rực chống trời, bàn việc bằng đá cẩm thạch trắng, mái hiên lưu ly là các ô cửa việc. Tất cả nhân viên văn phòng đều là thiên binh mặc giáp đen, n.g.ự.c áo một dãy vàng, chắc là hiệu cá nhân.

"Anh thực sự là Thượng Thần Dung Mộc ạ?" Bên cạnh vang lên giọng đầy kinh ngạc.

Phạm Lam đầu, thấy Dung Mộc đang biên bản ở quầy bên cạnh.

khoanh tay trong tay áo, thẳng lưng đoan trang, mặt nở nụ xã giao. Xung quanh vòng những thiên binh mặc giáp đen, cả nam lẫn nữ, già trẻ đều , lượt giơ điện thoại lên chụp ảnh kỷ niệm, mặt mày hồng hào, vô cùng phấn khích.

Thiên binh biên bản dường như quên mất nhiệm vụ chính, mặt đầy vẻ mê mẩn.

Nụ mặt Dung Mộc chút gượng gạo: “, tại hạ là Dung Mộc."

Các thiên binh: "Wow!"

"Chúng thật là 'cưỡi mây gặp thần'!"

"Wow!"

"Dung Mộc bằng lòng nhận phạt."

"Wow wow wow!"

Dung Mộc nuốt nước bọt, đầu Phạm Lam, hàng mi dài chớp chớp, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.

Phạm Lam dài ghế, bộ mặt "bất lực".

Na Tra hừ một tiếng, mặt chỗ khác, chẳng thèm liếc Dung Mộc.

Phạm Lam bặm môi, cảm nhận thấy gì đó .

Nếu Dung Mộc và Dương Tiễn là bạn, suy thì Dung Mộc và Na Tra hẳn cũng quen . Thế nhưng từ nãy đến giờ, Na Tra chẳng năng gì với Dung Mộc, thậm chí còn chào hỏi, rõ ràng là điều bất thường.

Chẳng lẽ...

Na Tra cũng là chủ nợ của Dung Mộc? Kiểu nợ mấy triệu hộc pháp lực đó ?!

Không, , thể nào.

Cô mới nợ Na Tra 100.000 hộc pháp lực mà truy đuổi đến tận chân trời góc bể. Nếu Dung Mộc thực sự nợ pháp lực của Na Tra, thì bây giờ cảnh tượng hẳn là một cuộc chiến đòi nợ khốc liệt như ở chiến trường Tu La. Vậy thì, giữa hai họ hiềm khích gì?

Phạm Lam cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Gã Dung Mộc tuy quen những nhân vật cấp cao, nhưng là chủ nợ hoặc cừu địch, chẳng giúp ích gì.

"Dung Mộc, gọi điện cho Dương Tiễn ?”

Phạm Lam đề nghị.

Na Tra: "Dương Tiễn nghỉ phép ."

Phạm Lam: "Kế Ngỗi thể bảo lãnh chúng ."

Na Tra: "Hiện giờ Thiên Binh Bộ do quản lý, bảo lãnh đồng ý."

Trên trán Phạm Lam nổi lên một đường gân xanh.

"Rốt cuộc gì?"

"Trả pháp lực cho , hoặc là…”

Na Tra dậy, trừng mắt Dung Mộc: “đánh với một trận!"

Cả sảnh đường đột nhiên yên ắng.

Dung Mộc: "Vạn năm , thua ."

Na Tra: "Anh lừa ai chứ? Lúc đó dùng hết sức?"

"Thua là thua."

"Không chịu đ.á.n.h với ? Vậy thì cứ chờ phạt tiền và giam giữ ."

Dung Mộc thở dài, dường như bất lực: “Đừng nghịch ngợm nữa, ngoan nào."

"Đừng dỗ như trẻ con!”

Na Tra nhe răng.

Các thiên binh: "Phụt!"

"Ai dám ? Trừ hết một năm lương!”

Na Tra quát lớn.

Các thiên binh ùa bỏ chạy.

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam coi như hiểu, cô chính là cái bia hứng giận cho mối thù giữa Na Tra và Dung Mộc.

"Sao ăn với Thượng Thần Dung Mộc như ?!"

Một vị thần mặt đen hầm hầm bước từ khu vực văn phòng, dáng cao lớn vạm vỡ, toát sát khí, tay trái nâng phiên bản thu nhỏ của Linh Lung Bảo Tháp.

Phạm Lam: Trời ơi! Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh?!

Dung Mộc thi lễ: “Lý Thiên Vương."

"Ôi dào, đừng gọi thế. Giờ chỉ là một kẻ nhàn rỗi dưỡng già ở Cục Giao thông thôi, cứ gọi là Lão Lý cho thiện." Lý Tịnh .

Dung Mộc gật đầu, khẽ mỉm .

"Na Tra, con !" Lý Tịnh quát nhẹ.

Na Tra mặt , hừ một tiếng. Lý Tịnh tức giận đến râu dựng ngược, thở hổn hển mấy cái nâng Linh Lung Bảo Tháp lên.

Phạm Lam hoảng hốt. Chẳng lẽ mới hợp định dùng pháp bảo?

Lý Tịnh vặn nắp tháp, đưa lên miệng, hút ừng ực hai ngụm nước.

Phạm Lam: "..."

Thì là cái bình giữ nhiệt????

Tam quan thần thoại của Phạm Lam sụp đổ thêm một mảng.

Lý Tịnh: "Thượng Thần Dung Mộc, yên tâm. xem biên bản, xảy tai nạn, cũng thương vong, chuyện nhỏ thôi. Anh ký tên là thể về."

Na Tra: "Này!"

Lý Tịnh: "Cục Giao thông vẫn là do chủ!"

"Hừ!"

"Chỉ là...” Lý Tịnh về phía Phạm Lam: “Vị Bà Thổ Địa thể cứ mãi 'cưỡi mây bằng lái' chứ?"

Dung Mộc: "Cô là nhân tiên, tuổi đủ."

"Vậy , sẽ phê duyệt một lệnh thi đặc cách cho cô . Tháng thể tham gia kỳ thi bằng lái Tường Vân."

Dung Mộc : "Đa tạ."

Lý Tịnh: "Anh định , để Na Tra đưa các ."

Nụ mặt Dung Mộc khựng .

Phạm Lam: Thôi khỏi !

Phạm Lam mây, cảm thấy tim lạnh lẽo như cơn gió đêm.

Lý Tịnh cho họ mượn một đám mây mới, kèm theo một tài xế mặt lạnh như băng.

Na Tra ở đầu mây, Hỗn Thiên Lăng bay dài, nhuộm cả màn đêm một màu ráng đỏ rực. Tường Vân 007 kéo lê ở đuôi mây, chẳng dấu hiệu gì sẽ hồi phục động năng.

Dung Mộc bên cạnh Phạm Lam, mắt lim dim, tư thế đoan trang, khá uy nghiêm. Nếu bàn tay giấu trong tay áo đang khẽ run thì khó mà nhận đang "c.h.ế.t vì sĩ diện".

"Các đến Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới gì?”

Na Tra hỏi.

Phạm Lam: "Điều tra án."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-67-cuc-nghien-cuu-va-phat-trien-ky-thuat-tam-gioi.html.]

"Án gì?"

"Không thể tiết lộ."

"Hừ."

Đám mây đột nhiên chao liệng, Dung Mộc vội đưa tay nắm lấy khuỷu tay Phạm Lam.

Na Tra khẽ.

Dung Mộc lặng lẽ rút tay về.

Rất nhanh, Phạm Lam thấy biển báo đường cầu vồng của tầng trời thứ ba mươi. Đám mây bay vòng qua một ngọn núi mây khổng lồ, lộ một công trình kiến trúc vàng óng hùng vĩ.

Cột đỏ, tường xanh, mái vàng, phong cách kiến trúc vô cùng lộng lẫy. Dưới ánh , những con thú cát tường bằng vàng nóc nhà gầm lên những tiếng long trời lở đất.

Phạm Lam: "Cái gì thế ?"

Na Tra: "Hệ thống kiểm soát ."

Anh vung Hỗn Thiên Lăng, ánh sáng rực rỡ gần như lu mờ cả các vì .

"Na Tra đến thăm."

Các con thú cát tường đồng loạt đầu, đồng t.ử đen như hạt nhãn b.ắ.n tia sáng vàng, quét soạt soạt qua Na Tra, Phạm Lam và Dung Mộc.

Ting, xác minh thông qua, mời .

Cánh cửa lớn màu đỏ son từ từ mở , ba vị thần bước xuống mây, tiến trong.

Bên trong cửa là một gian thứ nguyên.

Thứ đầu tiên đập mắt là một hồ nước sóng sánh lấp lánh, mặt hồ lơ lửng vô công trình kiến trúc cổ, giữa các tòa nhà nối với bằng những con đường ánh sáng bán trong suốt, khiến Phạm Lam cảm giác như lạc một thế giới game.

Một thiên binh mặc giáp đen bước đón: “Chào Na Tra thượng thần, chào Thượng Thần Dung Mộc, chào Phạm Lam trung thần. sẽ dẫn đường cho ba vị."

Phạm Lam thấy kỳ lạ. Vị thiên binh hề hỏi họ đến gì, tìm ai, hẹn , mà trực tiếp mời họ . Như đúng quy trình ?

Kỳ lạ hơn, Phạm Lam phát hiện con đường chân cô vẻ bình thường, mỗi bước chân đều hiện lên những hoa văn như chú văn. Cô cảm thấy những hoa văn khá quen mắt, nhưng nhớ thấy ở .

Kỳ lạ hơn nữa, Na Tra cũng theo.

"Anh ?”

Phạm Lam hỏi.

" thích.”

Na Tra đáp.

"..."

Ba phút , thiên binh dẫn họ đến một công trình kiến trúc vàng cao mấy chục trượng, cửa đỏ khóa đồng, tấm biển ghi "Hạch Cơ". Người gác cửa là thần thú kỳ lân truyền thống mà là hai robot màu trắng, trông như máy Gundam.

Phạm Lam: Gu thẩm mỹ gì đây?

Bên trong là một đại sảnh màu trắng tinh, tường bao quanh là một màn hình cầu khổng lồ hiển thị bản đồ Cửu Châu Thất Mạch, vô đốm sáng lấp lánh đó, hoa cả mắt.

Một giữa sảnh, tay chắp lưng, ngón trỏ và ngón cái xoa xoa. Phạm Lam quen thuộc với bóng lưng đó, là Cao Lộ.

"Lão Cao, đang tạo dáng gì đấy?”

Na Tra hỏi.

Cao Lộ , trông vui, tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng rực. Phạm Lam tự đắc, hiểu cảm thấy nguồn vui của hình như là vì cô?

"Phạm Lam, rốt cuộc cô cũng nghĩ thông ... Thượng Thần Dung Mộc?" Cao Lộ thấy Dung Mộc, mặt lập tức sa sầm: “Sao cũng đến?"

Na Tra đầy hứng thú liếc Phạm Lam.

Dung Mộc mỉm đoan trang: “Cao Lộ thượng thần, lâu gặp. Hôm nay Dung Mỗ đến đây là một vật thể tà ác cần kiểm nghiệm."

"Lại vật thể tà ác?" Cao Lộ hỏi: “Là gì?"

Dung Mộc đưa chai xịt khoáng.

Cao Lộ cầm lên xem xét kỹ lưỡng, cau mày gọi điện. Rất nhanh, một vị thần mặc áo blouse trắng bay đại sảnh, dùng túi niêm phong mang chai xịt .

"Phân tích hóa học mất một canh giờ.” Cao Lộ : “ dẫn các vị tham quan một vòng ."

Phạm Lam: "Ể?"

Dung Mộc: "Không cần ."

Cao Lộ: "Mời bên ."

Sau một canh giờ, sự hướng dẫn của Cao Lộ, Phạm Lam tham quan chi tiết bộ Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới. Cao Lộ tranh thủ cơ hội để giới thiệu về lương bổng, phúc lợi, điều kiện ăn ở, thực đơn nhà ăn, chế độ nghỉ phép của các bộ phận, chỉ thiếu khắc mấy chữ "lắm tiền nhiều của, chào mừng nhảy việc" lên trán.

Nụ của Dung Mộc ngày càng lạnh, vẻ hóng chuyện của Na Tra ngày càng rõ, thậm chí còn len lén hỏi Phạm Lam: "Cao Lộ thích cô ?"

Phạm Lam bất lực.

lúc Phạm Lam sắp chịu nổi nữa thì báo cáo kiểm nghiệm cuối cùng cũng .

Vừa thấy báo cáo, mí mắt Cao Lộ giật một cái rõ rệt.

"Cái chai đó rốt cuộc là gì?”

Na Tra hỏi.

Cao Lộ đưa báo cáo: “Là Tịnh Thạch."

Sắc mặt Dung Mộc đổi.

"Chất lỏng là sản phẩm cô đặc từ công thức luyện hóa của Tịnh Thạch.” Cao Lộ : “Nguyên lý tương tự như Tịnh Thạch giả cao cấp các gửi , chỉ khác là Tịnh Thạch đó luyện hóa hồn thể, còn là luyện hóa oán khí."

"Oán khí cũng thể luyện hóa ?”

Phạm Lam hỏi.

"Dù là hồn thể oán khí, hình thái ban đầu đều là 'khí' và năng lượng, nguyên lý đều tương tự. từng ai luyện hóa oán khí, lý do đơn giản…”

Phạm Lam: "Oán khí ngưng tụ hình thành chính là Túy."

Na Tra: "Túy vô ý thức, thể kiểm soát."

Phạm Lam: " chủ nhân của chai xịt là một con . Sau khi Túy ám, vẫn còn ý thức."

Cao Lộ: "Vậy thì chỉ một khả năng, là Túy, mà gần với 'Mị' hơn."

Na Tra hừ lạnh, Phạm Lam thấy nhức đầu.

Dung Mộc khoanh tay trong tay áo, im lặng sofa, như đang xem báo cáo kiểm nghiệm, như chẳng xem gì.

Đường nét mặt lạnh lùng và nghiêm nghị, tất cả khí tức dịu dàng biến mất, gần như trở thành vị thần lạnh lùng như vạn năm .

Na Tra thở dài, dậy bấm điện thoại: “Alô, Lão Dương... chà, khỉ con, mày bảo Lão Dương máy, là đây. Có chuyện phiền phức lớn , mau về ."

Cao Lộ thu báo cáo: "Thượng Thần Dung Mộc, chuyện bẩm báo Ngọc Đế. Tất cả các công việc sẽ do Thiên Binh Bộ quyền tiếp quản."

Dung Mộc dậy: "Làm phiền ."

"Ba vạn năm , Ngọc Đế phong ấn công thức luyện hóa Tịnh Thạch. Trong tam giới, ngoài Ngọc Đế, bộ phận cao cấp của Cục Nghiên cứu và Phát triển Kỹ thuật Tam giới và Thượng Thần Dung Mộc , còn ai công thức nữa?"

Phạm Lam đột nhiên trừng mắt Cao Lộ.

Anh ngụ ý gì?

Dung Mộc: "Không còn ai."

"Anh chắc chứ?"

"Chắc."

Khi câu , tóc Dung Mộc dù gió vẫn bay, đôi mắt đen sâu thẳm tĩnh lặng, lạnh lẽo và cô độc.

Phạm Lam nên gì, nên gì. Cô cảm giác, cách giữa cô và Dung Mộc đột nhiên kéo xa, như thể giây còn bên cạnh pha sách, giây đến một nơi xa xôi thể với tới.

Cảm giác ngày càng mạnh. Phạm Lam bóng lưng Dung Mộc, tim đập thình thịch, thậm chí còn hoảng hốt và buồn nôn. Cô dám chuyện, ngay cả thở cũng trở nên dè dặt.

Sau đó, cô thấy Kế Ngỗi đang đợi ở cổng lớn của Cục Kỹ thuật.

Trù Thần mặc đồ shipper dựa một đám Tường Vân khổng lồ, đầu mây gắn logo lấp lánh ánh vàng, vẻ mặt khó chịu.

"Không bảo các đừng chạy lung tung ?"

Khoảnh khắc , Phạm Lam gần như mừng đến phát .

"Kế Ngỗi..."

"Ngỗi.”

Dung Mộc : “Cao Lộ đến đào góc tường ."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: Hả?!

Biểu cảm của Dung Mộc trông tủi , đôi mắt to chớp chớp, dường như còn ươn ướt.

Kế Ngỗi nhíu mày: "Phạm Lam, cô bắt nạt Mộc ?"

Phạm Lam: "Sao thể!"

"Chỗ phong thủy , ít đến thôi.”

Kế Ngỗi nhảy lên đầu mây: “Đi thôi, về nhà."

Tường Vân 007 buộc bên cạnh ghế lái, dường như hồi phục chút nguyên khí, thể phun khói mây cỡ đồng xu.

Phạm Lam Dung Mộc bên cạnh, một tay túm lấy vạt áo Kế Ngỗi.

Phạm Lam: "Anh..."

Dung Mộc khẽ .

Nụ đó dịu dàng và cô độc, như vì xa xôi nhất bầu trời.

Phạm Lam cảm thấy gì đó nghẹn ở cổ họng.

Đám mây vút lên trung, Dung Mộc ngẩng đầu, nụ gió đêm thổi tan.

Tim Phạm Lam đau âm ỉ.

Cô nhớ Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.

Dung Mộc, giấu chúng chuyện gì?

 

Loading...