Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 72: Thần Phú Thiên Nhãn Và Đại Trận
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:08
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sư a a a a a... Sao thành nông nỗi a a a..."
Phạm Lam giường bệnh tại Bệnh viện Trung ương Tam Giới, mặt đầy vạch đen Giả Đạo Lâm đang gục bên giường Đào Khôi lóc t.h.ả.m thiết.
"Này, c.h.ế.t .”
Phạm Lam nhắc nhở.
"Cô đừng lừa !" Giả Đạo Lâm nức nở: “Cô là một Bà Thổ Địa chính hiệu, đồng da sắt còn thương nặng thế , sư chỉ là phàm trần mắt thịt, chắc chắn lành ít dữ nhiều a a a..."
Phạm Lam: "..."
Tuy hiện tại cô đang ở phòng bệnh thường chứ ICU, nhưng tình trạng cũng chẳng khá hơn là bao: đầu dán năm sáu miếng điện cực kỳ quái, một chân bó bột to như cái bánh chưng, xung quanh là một đống máy móc đo thần quang và điện tâm đồ lộn xộn. Trông đúng là như sắp "hồn về trời đất".
"Đừng la hét nữa, ảnh hưởng bệnh nhân khác nghỉ ngơi." Bác sĩ bước nghiêm giọng nhắc nhở. Tình cờ , là vị yêu quái cây liễu Lục Phường từng khám cho Phạm Lam : “Đào Khôi chỉ chấn động não nhẹ, di chứng do 'tay cầm' của Thần tộc va đập thôi."
Giả Đạo Lâm ngơ ngác: "Thủ Phù của Thần tộc?"
Bác sĩ giải thích: "Là điện thoại di động của Thần tộc mà. Tấn công vật lý chứ trúng pháp chú, , yên tâm ."
Da mặt Giả Đạo Lâm giật giật, lặng lẽ sang Phạm Lam với ánh mắt đầy phán xét. Phạm Lam vội kéo chăn trùm kín mít đầu.
Giả Đạo Lâm: "Này.”
Phạm Lam: "Không , gì hết, gì cả.”
“...”
“Mắt đau, đầu đau, chân đau quá, ngủ đây..."
"Không khỏe ở ?" Một bước nhanh phòng bệnh, kéo phắt tấm chăn đang che mặt Phạm Lam xuống: “Đầu đau ?"
Là Dung Mộc.
"Không , khỏe lắm, chỉ là buồn ngủ thôi. He he he.”
Phạm Lam giả lả.
Dung Mộc sang gọi lớn: "Bác sĩ!"
Phạm Lam hoảng hốt nắm chặt cánh tay Dung Mộc: " thật sự mà!"
Cô thật sự sợ và Kế Ngỗi . Hôm qua chỉ vì lâu mỏi , cô lỡ miệng rên hừ hừ hai tiếng, kết quả Kế Ngỗi lôi xềnh xệch ba vị trưởng khoa đến bắt hội chẩn, trong đó còn một thuộc khoa sản! Sáng nay cô ngủ nướng nên lười đáp lời Dung Mộc gọi ăn cơm, mở mắt thấy cả phòng đầy bác sĩ vây quanh giường, cứ như thể giây tiếp theo cô sẽ hồn bay phách lạc bằng.
" chỉ cảm thấy... ồn thôi.”
Phạm Lam lí nhí.
Dung Mộc dường như thấy, ngẩn tay , yết hầu khẽ chuyển động. Phạm Lam lúc mới nhận vẫn đang nắm chặt cổ tay , vội vàng rụt tay về. Mi mắt Dung Mộc khẽ run, nhẹ nhàng thốt một tiếng "ồ".
"Chói mắt quá... chói mắt quá..." Giả Đạo Lâm bên cạnh che mắt lẩm bẩm. Bị ánh mắt sắc lẹm của Dung Mộc quét qua, lập tức im giả c.h.ế.t.
Dung Mộc lấy từ trong túi một cái bình giữ nhiệt, nhét tay Phạm Lam: "Nước ép Thanh Linh Quả của dãy Thiên Sơn. Kế Ngỗi mới ép sáng sớm nay, tác dụng nuôi dưỡng thần quang."
Phạm Lam tròn mắt: "Má ơi, cái tốn bao nhiêu pháp lực?”
“Thiên Binh Bộ thanh toán.”
“Thế thì ."
Phạm Lam uống một ngụm to, suýt chút nữa thì phun hết ngoài. Vị của cái thứ nước y hệt mướp đắng, chính xác là nước cốt mướp đắng nguyên chất! Cô định lén nhổ ngược bình, nhưng ngước lên thấy Dung Mộc đang chớp đôi mắt to tròn chằm chằm. Cô đành c.ắ.n răng nuốt xuống, đắng đến rùng .
Dung Mộc cong mắt hài lòng.
Phạm Lam vội chuyển chủ đề: "Kế Ngỗi ?”
“Ngỗi mời Ngọc Đế bệ hạ ."
"Phụt! Khụ khụ khụ!”
Phạm Lam sặc nước ép, vội đặt bình lên tủ đầu giường: “Hạo Ngọc á?"
Dung Mộc kiên quyết nhét cái bình tay cô: "Ừm."
Phạm Lam mặt mày đau khổ đành tiếp tục uống thứ nước đắng nghét: "Tại ?"
Dung Mộc im lặng vài giây : "Xin .”
Phạm Lam: "Hả?”
“Hôm đó, chúng đến muộn."
"Cũng tính là muộn...”
Phạm Lam chợt nhớ : “Hôm đó liên lạc với và Kế Ngỗi, tại gọi ?"
"Cục Phát triển Kỹ thuật Tam Giới thông báo cho Ngỗi là khôi phục một đoạn ký ức của Thánh nữ Thiên Duyên. Ngỗi khẩn cấp lên tầng trời thứ ba mươi, pháp lực tiêu hao quá độ nên điện thoại ngắt kết nối.”
Dung Mộc giải thích: “Còn Dung Mỗ nhận tin của Dương Tiễn, mạch Bồng Lai phát hiện trụ sở chính của Thiên Duyên Thánh Giáo. Dung Mỗ nhất thời nóng vội..."
Nói đến đây, Dung Mộc ngập ngừng, vẻ mặt khó xử: "Nào ngờ, tất cả đều là kế điệu hổ ly sơn."
Phạm Lam xâu chuỗi các manh mối , suy luận một chút bèn hiểu vấn đề. Cô cứ tưởng những manh mối điều tra là do nỗ lực bản , nhưng thực tế tất cả đều là mồi nhử do Thần Chủ sắp đặt tỉ mỉ. Không chừng ngay cả Thiện Văn Thành cũng là một mắt xích trong đó.
tại ? Cô chỉ là một vị thần trung cấp, Bà Thổ Địa của một cái miếu nhỏ, tại tốn công tốn sức giăng bẫy bắt cô như ?
"Xin .”
Dung Mộc nữa.
"Không , ngoài nhớ mang điện thoại là .”
Phạm Lam xua tay.
"Không, ý Dung Mỗ là...”
Dung Mộc ngẩng đầu, lặng lẽ sâu mắt Phạm Lam: “Lần , là vì Dung Mỗ mới khiến cô rơi hiểm cảnh."
"Hả?" Ánh mắt Dung Mộc lướt qua cổ Phạm Lam.
Phạm Lam hiểu : "Ý là mục tiêu của Thần Chủ là thần quang trong Lang Thanh?”
Dung Mộc cụp mắt xác nhận.
Phạm Lam: "..." Chả trách lúc đó Thần Chủ g.i.ế.c cô ngay tại trận mà nhét cô cái quả trứng kinh tởm . Chắc chắn là để tách cô và Lang Thanh , tiện bề cướp đoạt thần quang của Dung Mộc. Má ơi! Nghĩ thấy rùng , nếu nhờ Đào Khôi, khi cô quả trứng đó tiêu hóa mất .
Phạm Lam thầm lau mồ hôi lạnh, liếc Dung Mộc. Anh đang đặt hai tay lên đầu gối, móng tay cào cào lỗ rách quần, im lặng gì. Tên , đang tự dằn vặt bản đấy chứ?
"Dung Mộc, thần quang của cứu vô .”
Phạm Lam chân thành : “Không thể vì chuyện mà phủ nhận công lao của nó . Lang Thanh thấy sẽ đấy."
Dung Mộc đột ngột ngẩng đầu, chớp chớp mắt. Phạm Lam : "Từ đến nay, cảm ơn ." Mặt Dung Mộc thoáng đỏ lên.
Giả Đạo Lâm bên cạnh thốt lên: "Ôi trời đất ơi...”
Phạm Lam lườm một cái, lập tức ngậm miệng.
"Sau đó các tìm thấy bằng cách nào? Là Ly Trạch ?”
Phạm Lam hỏi tiếp: “Ly Trạch dùng lửa chạy điên cuồng ba ngày ba đêm. Lúc tìm thấy Dung Mỗ, yêu quang của nó gần như thoát ly khỏi yêu thể...”
Dung Mộc kể .
Phạm Lam thầm nghĩ: Cũng coi như thằng nhóc Ly Trạch nghĩa khí. Hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nghi vấn lớn nhất trong lòng Phạm Lam trồi lên. Có nên hỏi đây?
Cô nhấp từng ngụm nước ép nhỏ, cẩn thận quan sát Dung Mộc. Anh vẻ gầy , cằm nhọn hơn, nước da trắng bệch, bờ vai gầy gò gần như lọt thỏm trong chiếc sơ mi rộng. Phạm Lam nhớ cảnh chiến đấu với Thần Chủ, nhớ vẻ mặt lạnh lùng xa lạ . Thôi cứ hỏi , hỏi thì cô bứt rứt ngủ .
Phạm Lam: "Tên của Thần Chủ là... Dung Lăng ?"
Dung Mộc biến sắc: "Sao cô ...”
“Anh và quen ?”
“Cái...”
“Trước đây từng mơ thấy các ..."
Dung Mộc đột ngột nắm lấy mạch môn của Phạm Lam, ghé sát khuôn mặt tuấn tú mặt cô, đôi mắt đen láy chằm chằm. Hơi thở trong lành phả mặt Phạm Lam khiến tim cô lỡ mất một nhịp. Khoảng cách quá gần. Cô nhớ khoảnh khắc trán chạm trán, nhớ cảm giác ngón tay xoa nhẹ lòng bàn tay cô hôm hộ khẩu cho Ly Trạch. Phạm Lam bất giác nuốt nước bọt.
"Ư hừm! Khụ khụ khụ!" Ngoài cửa vang lên tiếng ho khan dữ dội. Dung Mộc giật nhảy dựng lên, lùi mấy bước rầm rập.
Phạm Lam cửa, thấy Hạo Ngọc và Kế Ngỗi đang đó. Lông mày Hạo Ngọc nhướn cao đầy ẩn ý, còn mặt Kế Ngỗi thì đen sì như đáy nồi.
"Ngọc Đế bệ hạ.”
Dung Mộc vội hành lễ.
"Ôi vãi chưởng!" Giả Đạo Lâm sợ quá ngã phịch m.ô.n.g xuống đất. Kế Ngỗi đảo mắt chán nản.
Phạm Lam cố gắng dậy định hành lễ nhưng Hạo Ngọc ngăn : “Miễn lễ ." Ông xuống mép giường: “Lần cô lập đại công ."
"Bệ hạ quá khen, đó là chức trách của thần.”
Phạm Lam ôm quyền, quên nhắc khéo: “Bài kiểm tra GCV nhớ tính cho là ."
Hạo Ngọc lớn. Lúc trông ngây thơ như một thiếu niên, dễ gần: “Để xem thiên phú Thiên Nhãn của cô chút nhé?" Hạo Ngọc đề nghị. Phạm Lam lắp bắp: "X-xem thế nào ạ?"
Hạo Ngọc tinh quái: "Phạm Lam, lúc học cô ngủ gật, bao giờ nghiêm túc giảng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-72-than-phu-thien-nhan-va-dai-tran.html.]
“Tuyệt đối chuyện đó!"
Hạo Ngọc thở dài, giơ tay lướt nhẹ qua mắt Phạm Lam.
Trước mắt Phạm Lam bỗng trắng xóa, cơ thể hẫng một cái rơi tự do. Cô hoảng loạn khua tay múa chân hét lên, nhưng đột nhiên dừng lơ lửng giữa một vùng sương mù trắng.
Phạm Lam cố gắng thẳng dậy, ngơ ngác quanh. Biển mây? Cơ thể cô từ từ bay lên, xuyên qua kết giới Thiên giới, cưỡi gió bay . Vô đám mây lướt nhanh qua tầm mắt. Cô thấy pháp đàn của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận lơ lửng giữa trời đất. Cô đáp xuống pháp đàn, ngơ ngác xung quanh.
Bỗng nhiên Hạo Ngọc hiện từ trong sương mù, ngay bên cạnh cô: “Lại là nơi ?" Hạo Ngọc vẻ thích thú. Phạm Lam: "Hả?"
Hạo Ngọc phất tay áo, mây mù giăng kín bầu trời lập tức tan như thủy triều rút, để lộ bầu trời xanh biếc. Lưới trận của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận lưu chuyển ánh sáng vàng mộng ảo.
"Cô thấy ?" Hạo Ngọc hỏi. Phạm Lam gật đầu: “Ngoài cái , cô còn thấy gì nữa?"
Phạm Lam quan sát kỹ pháp trận. Sau những đường sáng vàng óng, loáng thoáng ánh sáng đen lấp lánh như cái bóng của những sợi chỉ vàng: “Ở đó, những đường chỉ đen." Cô chỉ tay.
Hạo Ngọc ngửa mặt trời, một lúc lâu mới bật lắc đầu: “Điều thật đúng là... khoa học.”
Phạm Lam: "Hả?"
Ngón tay Hạo Ngọc lướt qua mắt cô nữa. Phạm Lam giật mở mắt, thấy vẫn giường bệnh. Giả Đạo Lâm bên cạnh vẫn bò dậy nổi. Thì tất cả chỉ diễn trong một khoảnh khắc.
"Ngọc Đế bệ hạ, gì ?”
Phạm Lam hỏi. Dung Mộc và Kế Ngỗi đồng loạt về phía Hạo Ngọc.
Hạo Ngọc sờ cằm: "Ta thẳng kết luận nhé: Thiên phú Thiên Nhãn của Phạm Lam vì một lý do nào đó hòa hợp với Càn Khôn Tam Tài Đại Trận."
Phạm Lam thốt lên: "Cái gì?!"
Dung Mộc: "Chuyện thể?"
Kế Ngỗi: "Là di chứng của cuộc chiến ?"
Hạo Ngọc lắc đầu: "Nhìn trạng thái hòa hợp thì một thời gian . Phạm Lam, cô cảm thấy gì bất thường ?”
“Thường xuyên mơ những giấc mơ kỳ lạ tính ạ?”
“Ví dụ như?”
“Ví dụ như...”
Phạm Lam lén liếc Dung Mộc: “Không tiện mô tả lắm."
Hạo Ngọc lộ vẻ mặt " hiểu": “Vậy cô còn nhớ bắt đầu từ khi nào ?”
“Ờ..."
"Mạng lưới đen mà cô , hôm nay là đầu tiên thấy ?”
“Lúc chiến đấu với Thần Chủ cũng thấy. Chính mạng lưới đó hiển thị lỗ hổng của đại trận...”
Phạm Lam khựng . Cô nhớ từng thấy nó ở đó... Trận Pháp Thiên Sơn Bạch Cách? Không, còn sớm hơn nữa. Là Ẩn Đồng! Mạng lưới đen đó là hình ảnh mà Ẩn Đồng ném cho cô khi biến mất! "Là hình của Ẩn Đồng!”
Phạm Lam hét lên.
"Ẩn Đồng..." Hạo Ngọc gật gù: “Thì là ."
Kế Ngỗi: "Có ý gì?"
"Cục Nghiên cứu Tam Giới điều tra hồn thể của Sùng Mại. Trong cơ thể ngoài dư lượng yêu lực của Ẩn Đồng, còn một lượng nhỏ sức mạnh của Tịnh Thạch."
Phạm Lam suy luận: Nói cách khác, cái bóng đen xúi giục Ẩn Đồng là Thần Chủ, hoặc ít nhất là phiên bản sơ cấp của : “Xem mưu tính từ lâu ."
Hạo Ngọc liếc Dung Mộc.
Dung Mộc im lặng.
Sắc mặt Kế Ngỗi đen sì.
"Chuyện sẽ lệnh cho Thiên Binh Bộ tiếp tục truy tra." Hạo Ngọc dậy: “Phạm Lam ngâm trong dung dịch Tịnh Thạch sáu canh giờ, lớp thần quang bảo vệ bên ngoài đang hiện tượng bong tróc.”
Dung Mộc và Kế Ngỗi lập tức căng thẳng.
"Ăn nhiều đồ bổ , cứ tìm Thiên Binh Bộ mà thanh toán." Hạo Ngọc : “ ngay đây, kẻo tóm lải nhải đến c.h.ế.t." Dứt lời, hóa thành một tia sáng vàng biến mất.
"Thả ! Thả !" Ngoài cửa vang lên tiếng la ó quen thuộc của Ly Trạch. Na Tra bước , tay ôm chặt Ly Trạch đang xù lông nhím. Theo là Dương Tiễn và Cơ Đan trong trang phục thường ngày.
"Tiểu Lam Lam, chúng đến thăm cô đây!" Cơ Đan ôm một bó hoa to tướng thơm nức mũi, khiến Phạm Lam ám mùi hắt xì liên tục.
"Thả !" Ly Trạch sức vùng vẫy trong lòng Na Tra, lông dựng ngược, hồ hỏa nổi lên hừng hực. Na Tra chỉ cần vuốt nhẹ một cái, lửa tắt ngấm. Trên mặt Tam Thái T.ử lộ nụ đắc ý của một đứa trẻ nghịch ngợm.
Dương Tiễn quanh tặc lưỡi: "Chậc, để chạy mất ...”
“Dung Mộc, cứu mạng!" Ly Trạch gào lên. Dung Mộc thở dài, gỡ Ly Trạch khỏi tay Na Tra đặt lên vai Kế Ngỗi. Na Tra phồng má giận dỗi nhưng giằng nữa.
"Cảm ơn đến thăm.”
Phạm Lam .
"Ta mới thèm đến thăm cô, đến đòi nợ.”
Na Tra tuyên bố: “10 vạn hộc pháp lực nợ rốt cuộc khi nào mới trả?”
Phạm Lam: "..."
"Không , vội. Dung Mộc, nợ 200 vạn hộc, trong năm nay trả hết là .”
Dương Tiễn thong thả . Dung Mộc: "..."
"Của nhiều. Lão Kế nợ 6000, Lão Mộc nợ 53.000, Phạm Lam nợ 2000. Tháng trả hết ?" Cơ Đan nhanh nhảu tính sổ. Kế Ngỗi: "..."
"Đùng!" Giả Đạo Lâm bên ngã xuống đất, run rẩy chỉ đám thần tiên: "Nhị Lang Thần? Na Tra? Còn cả... trai bao?!"
Cơ Đan sừng sồ: "Anh ai là trai bao hả?!"
"Trời ơi, còn vay tiền của cả trai bao! Quả nhiên như sư , thần tiên khổ lắm, thần tiên a a a!"
Các vị thần: "..."
Phạm Lam: "..."
Thật là mệt tim quá mất.
---
Ba ngày , Phạm Lam xuất viện. Đào Khôi nhập viện cùng ngày với cô vẫn đang ngủ say. Bác sĩ hội chẩn ba và kết luận: cơ thể cùng sức mạnh tinh thần của đang trải qua quá trình " da đổi thịt", hứa hẹn những bước tiến vượt bậc.
Phạm Lam chợt nảy ý , nhờ Kế Ngỗi tra cứu công đức của Đào Khôi. Quả nhiên, nhờ lập đại công trong việc tiêu diệt tà giáo, công đức của tăng vọt, vượt qua tiêu chuẩn của Thánh nhân. Cộng thêm phận đạo gia, ngày thành tiên còn xa.
Phạm Lam: "Khoảng bao lâu nữa?"
Kế Ngỗi: "Theo tốc độ , quá hai mươi năm sẽ đại thành.”
“..."
Ngoài Đào Khôi, Phạm Lam còn lo lắng cho Thiện Văn Thành. Cậu Thần Chủ chiếm xác hơn 96 tiếng đồng hồ, cơ thể hao tổn nghiêm trọng. may mắn là sức khỏe và tinh thần lực mạnh mẽ, chỉ ngủ hai ngày là tỉnh. Bác sĩ thi triển Quy Nguyên Chú, xóa sạch ký ức liên quan đến Thiên Duyên Thánh Giáo theo phác đồ điều trị Thiên Binh Bộ phê duyệt.
Lúc Phạm Lam đến thăm, Thiện Văn Thành đang chuẩn xuất viện: “Chị! Chị đến ! Em còn định mấy hôm nữa đến cảm ơn chị." Thiện Văn Thành nhiệt tình chào hỏi. Phạm Lam ngạc nhiên: "Hả?”
“Nghe em thiếu m.á.u ngất xỉu cửa nhà chị, là chị đưa em viện?”
“À... ừ, là chị.”
Phạm Lam gật đầu bừa. Ký ức giả của Quy Nguyên Chú chu đáo thật, còn chèn cả vai diễn cho cô nữa.
"Cảm ơn chị nhiều lắm. Sau việc vặt của chị cứ để em lo, miễn phí hết!”
“Ha ha, ."
Thiện Văn Thành ba chân bốn cẳng mặc quần áo, gọi điện thoại một lúc cau mày cúp máy. Phạm Lam hỏi: "Sao ?”
“Điện thoại của bà em gọi , chắc quên sạc ." Thiện Văn Thành gãi đầu: “Chị, chị cho em mượn ít tiền ? Về nhà em trả ngay."
Phạm Lam : "Đi thôi, chị gọi xe đưa em về."
Trên đường , Thiện Văn Thành thao thao bất tuyệt như một cái đài phát thanh. Cậu nhóc thật thà, vẻ cảm thấy thiết lạ lùng với Phạm Lam nên chuyện gì cũng kể, chỉ thiếu nước luôn mật khẩu thẻ ngân hàng cho cô . Phạm Lam cảnh của . Cha ly hôn, chẳng ai nuôi, sống nương tựa bà từ nhỏ. Vì nghèo và học hành giỏi giang, lăn lộn đời sớm, đủ nghề từ sửa xe, bán đồ ăn sáng, cuối cùng trụ với nghề giao hàng.
"Chị , nghề shipper tuy mệt nhưng kiếm khá lắm. Em chịu khó chạy thì tháng cũng kiếm hơn vạn đấy!”
“Đợi em tiết kiệm đủ tiền cọc, em sẽ mua một căn nhà cũ ở khu Đông đón bà sang ở. Chỗ đó ít nhà cao tầng, nhịp sống chậm rãi, hợp cho già dưỡng lão lắm.”
“Em còn định học thêm cái gì đó. Chị thấy em học tiếng Anh ? Lỡ gặp khách nước ngoài còn đường mà c.h.é.m gió chứ, he he."
Cậu múa tay múa chân. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt trẻ trung tràn đầy hy vọng, tựa như một cái cây non đang vươn đón ánh mặt trời. Phạm Lam mỉm lắng , trong lòng dâng lên niềm mãn nguyện vô bờ. Cô . Cô bảo vệ những con cần bảo vệ, những con nỗ lực, lạc quan và tràn đầy sức sống như thế . Cuối cùng thì cô cũng hổ thẹn với chức trách của một Bà Thổ Địa.
"Chị ơi, tạm biệt nhé! Có việc gì cứ a-lô em!" Thiện Văn Thành nắng vẫy tay nhiệt tình. Phạm Lam vẫy . Cô chạy biến con hẻm nhỏ, bóng lưng hòa dòng tấp nập.
"Cô gái, tiếp đây?" Bác tài xế hỏi: “Khu Đông, chợ nông sản phố Thu Nguyệt."
Chiếc taxi lăn bánh. Phạm Lam mở hết cửa kính xe. Gió thu lướt qua mái tóc, mang theo hương thơm ngọt ngào của dưa lưới. Dưới những tán cây lốm đốm nắng, đường trò chuyện rôm rả, đám học sinh đuổi chạy qua, các cặp đôi tình tứ nắm tay. Cửa kính các cửa tiệm phản chiếu ánh nắng lấp lánh như những viên ngọc quý.
Mùi vị của mùa thu thật dễ chịu. Phạm Lam nhắm mắt tận hưởng.
Đột nhiên, một cơn đau nhói xuyên qua da đầu. Phạm Lam bật dậy như lò xo. Cô thấy một hình ảnh: Lư hương Tam Đàn đang quấn chặt bởi những luồng khí tím ma quái.