Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 74: Giọt Nước Mắt Giữa Đất Trời

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:11
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đào Khôi!”

Phạm Lam lao xuống gầm bàn, vỗ bôm bốp mặt Đào Khôi.

Đào Khôi thẳng đơ như khúc gỗ, thở dài và định, sắc mặt hồng hào dường như nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là luồng khí đỉnh đầu yếu ớt.

Kế Ngỗi lôi Đào Khôi . Lòng bàn tay Dung Mộc tỏa thần quang, nhẹ nhàng lướt qua .

"Thế nào ?”

Phạm Lam hỏi.

"Hồn thể của tổn thương.”

Dung Mộc dậy quét mắt một vòng, ánh mắt lóe lên, đưa tay định lấy lư hương Tam Đàn.

Đột nhiên, một vòng sóng lửa từ trời ập xuống bao trùm lấy lư hương. Dung Mộc dịch chuyển tức thời lùi , Ly Trạch bay vọt lên phun ngọn hồ hỏa chặn đòn. Hai luồng lửa giao , chỉ trong khoảnh khắc, hồ hỏa của Ly Trạch nuốt chửng ngọn lửa đối diện.

Ánh lửa tắt ngấm.

Trên chiếc bàn gỗ lê xuất hiện thêm một con cáo già.

Toàn nó lông trắng bạc, hai hàng lông mày dài bay phấp phới trong sóng nhiệt của tàn lửa, đồng t.ử đục ngầu màu vàng kim.

"Phi Tần trưởng lão?!" Cửu Hạ kinh ngạc kêu lên.

Phạm Lam nghĩ thầm: Phi Tần? Không là lão già phe bảo thủ lúc nãy ? Sao ở đây?

"Tại ông hiện nguyên hình?" Cửu Hạ gặng hỏi.

Phi Tần dường như thấy giọng Cửu Hạ, chính xác hơn là thấy giọng bất kỳ ai, chỉ cố chấp bảo vệ lư hương Tam Đàn đó.

Nén hương trong lư chỉ còn đến ba centimet. Trong làn khói lượn lờ, loáng thoáng phiêu đãng ánh sáng màu trong suốt, là ánh sáng của hồn thể.

Phạm Lam hét: "Dung Mộc!"

"Một phần hồn thể của Đào Khôi đang ở trong lư hương.”

Dung Mộc : “Ngỗi..."

"Để !"

Ly Trạch lao lên, bộ lông tóe ánh lửa rực rỡ như một quả cầu lửa b.ắ.n thẳng về phía Phi Tần.

Phi Tần há miệng gầm rống, cơ thể phóng to gấp mấy , chiếc bàn chân nứt toác. biến thành một con quái vật khổng lồ, vung vẩy nước dãi c.ắ.n về phía Ly Trạch. Cơ thể Ly Trạch so với bây giờ quả thực giống như một con búp bê, nhưng vô cùng linh hoạt. Cậu đạp lên ngọn lửa mà Phi Tần phun , lao vút lên. Mắt thấy sắp tấn công mắt Phi Tần, nào ngờ ngay lúc , miệng Phi Tần phun luồng hắc khí nồng nặc, hòa cùng hồ hỏa cuốn về bốn phía.

Ly Trạch lùi , khuôn mặt xù lông kinh ngạc tột độ.

"Hắn biến thành Yêu Yểm?" Cửu Hạ c.h.ử.i thề: “Mẹ nó chứ, rốt cuộc đang cái trò quái quỷ gì ?!"

Tuy đúng lúc, nhưng Phạm Lam cảm thấy Cửu Hạ lúc c.h.ử.i bậy trông bớt đáng ghét hơn một chút.

"Hắn Phi Tần là gì? Yêu Nhãn?”

Phạm Lam hỏi .

"Yêu Yểm - yêu tộc yểm hóa.”

Kế Ngỗi gọi Dung Đao: “Ly Trạch, còn cả con cáo bên nữa, cùng lên."

Kế Ngỗi và Ly Trạch bay vọt lên. Cửu Hạ mặt đen sì cũng nhảy theo, trong tay xuất hiện một cây quạt xương sắt kỳ lạ, trông giống đạo cụ màu.

"Cẩn thận lư hương, bên trong hồn thể của Đào Khôi!”

Phạm Lam hét lớn.

Dung Mộc xổm xuống, đầu ngón tay phát thần quang lấp lánh điểm trán Đào Khôi: “Nhanh lên một chút, nếu hồn thể sẽ cứu về nữa."

"Ầm! Ầm ầm ầm!"

Trên trung, mấy luồng lửa va chạm nổ tung. Dung Đao của Kế Ngỗi, hồ hỏa của Ly Trạch và quạt lửa của Cửu Hạ lượt cắm ngực, trán và mắt của Phi Tần. Phi Tần gầm lên thê lương, hai mắt phun hắc khí nồng nặc trúng ngay Cửu Hạ.

Cửu Hạ hét lên một tiếng rơi thẳng xuống. Ly Trạch nhảy tới c.ắ.n lấy thắt lưng đáp xuống đất.

Mỗi sợi lông của Phi Tần đều tỏa hắc khí, luồng khí đặc quánh như dầu mỏ chảy xuống. Cơ thể lảo đảo đổ ập xuống, mắt thấy sắp đè nát lư hương Tam Đàn.

"Vãi!”

Phạm Lam kịp suy nghĩ, lao vù tới. Cô dường như thấy tiếng hét của Dung Mộc lưng nhưng rõ. Cô trườn lướt mặt đất như một con cá, hai tay ôm chặt lư hương, thở nóng rực ập đến. Ngẩng đầu lên, cô thấy cái đầu cáo đầy hắc khí đang đè thẳng xuống .

Sau đó, cô thấy giọng Kế Ngỗi:

"Ngu c.h.ế.t !"

ai đó ôm lấy, ngã mạnh xuống đất lăn mấy vòng, mắt tối sầm.

...

Nhắm mắt mở , Phạm Lam tỉnh .

Trước mắt là bầu trời đêm yên tĩnh, vòm trời xanh thẳm như một cái lồng kính khổng lồ úp xuống, điểm xuyết những ánh lấp lánh.

Dưới lạnh lẽo, Phạm Lam thấy tiếng sóng biển.

Cái quái gì ?!

Phạm Lam bật dậy.

đang một mặt biển đen kịt, xung quanh là đại dương đen sẫm vô tận, sâu thấy đáy, như ẩn chứa vực thẳm ngàn vạn năm.

Cảnh quen thuộc đến thế? Chẳng lẽ cô mơ?!

"Này, đây là cái nơi quỷ quái gì ?!"

Sau lưng vang lên một giọng .

Phạm Lam đầu: "A a a, cũng ở đây?!"

Mặt Kế Ngỗi đen như đ.í.t nồi: "Làm ?!"

, trong giấc mơ của Phạm Lam xuất hiện thêm một Kế Ngỗi. Hơn nữa, cái mặt cau và tính tình nóng nảy thì rõ ràng ảo giác, mà là Trù Thần đại nhân "hàng thật giá thật".

Tình hình gì đây?!

Phạm Lam gõ trán, nhớ lúc nãy. Chẳng lẽ vì Kế Ngỗi cứu cô nên năng lượng của thiên nhãn kéo giấc mơ?

Vãi, cái thiên phú thiên nhãn rốt cuộc đáng tin ?! Cứ thế thì cô còn chút riêng tư nào nữa? Lỡ như trong mơ xuất hiện cảnh tượng, nội dung, hoặc nào đó " thể miêu tả" thì…

"Anh Mộc?”

Kế Ngỗi bỗng lên tiếng.

Da đầu Phạm Lam tê dại, cô theo ánh mắt .

Nơi giao giữa biển và trời, một từ từ bước tới. Anh mặc áo choàng trắng, vạt áo bay phần phật trong gió biển. Gương mặt trắng toát, mái tóc đen dài hòa màn đêm, gợn lên ánh sáng xanh trong trẻo.

Quả nhiên là Dung Mộc.

Phạm Lam ấp úng: "Khụ, Kế Ngỗi, giải thích, cố ý mơ thấy Dung Mộc , chuyện thật sự chút kỳ quái...”

Lòng bàn tay Kế Ngỗi hiện lên một luồng thần quang đỏ rực, vỗ bộp trán Phạm Lam.

Phạm Lam sợ hãi ôm đầu hét: "Không ! ! gì cả!"

"Không giấc mơ của cô.”

Kế Ngỗi chỉ lên trời đêm: “ dùng thần quang gõ linh đài của cô, nơi bất kỳ đổi nào."

Phạm Lam: "Hả?"

Kế Ngỗi cau mày Dung Mộc giữa biển: "Đây là một đoạn ký ức."

"Ký ức? Của ai?”

Phạm Lam hỏi: “Của ? Hay của ? Không thể nào là của Dung Mộc chứ?"

Kế Ngỗi: "Nghĩ xem cô còn chạm thứ gì."

"...Cái lư hương Tam Đàn đó? Lư hương cũng ký ức?"

"Có lẽ phong ấn ký ức bên trong."

"Ai?"

"Xem là ."

Dung Mộc giữa trời và biển, trắng nhợt như một vệt trăng lạnh. Anh cúi đầu chăm chú mặt biển, dường như xuyên qua làn nước để rõ thứ gì đó đáy.

Phạm Lam nhớ , cô từng thấy cảnh tượng tương tự trong mơ. Vậy thì đó mơ, mà cũng là ký ức? Tại ?

Cô nhớ lời Hạo Ngọc : [Thiên nhãn của Phạm Lam vì một lý do hòa hợp với Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.]

Nếu cô nhớ lầm, Đại Trận Pháp ngưng tụ bằng đại thừa thần quang của Dung Mộc, tính thì…

Emmmm… Chuyện thể phân tích sâu hơn .

Phạm Lam vỗ mặt, tiếp tục quan sát "Dung Mộc" mắt.

Anh yên như một cây trụ trời lay chuyển. Không bao lâu , đường chân trời sáng lên một vệt sáng, một ngôi từ mặt biển dâng lên. Trong ánh , một từ từ hạ xuống: áo choàng đen, tóc dài, dung mạo tuấn tú. Lại là Dung Lăng.

Kế Ngỗi rõ ràng căng thẳng, thở trở nên gấp gáp. Hơi thở của Phạm Lam thì ngừng bặt. Cô dự cảm sắp thấy cảnh tượng chẳng ho gì.

Dung Lăng bay đến mặt Dung Mộc. Họ đối diện mặt biển, sóng dữ chân họ bèn thuần hóa như mặt hồ tĩnh lặng.

Trời đêm sáng lên từng ngôi , dần nối thành một mạng lưới ánh sáng rực rỡ - hình chiếu của Càn Khôn Tam Tài Đại Trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-74-giot-nuoc-mat-giua-dat-troi.html.]

Ánh chiếu lên mặt Dung Mộc, đôi mắt sâu thấy đáy.

"Dung Lăng, ngươi ngươi đang ?" Giọng Dung Mộc nhẹ, nhưng xuyên thấu qua từng lớp sóng biển chui tai Phạm Lam. Giọng lạnh như băng.

Dung Lăng nhẹ, vẫn nụ bất cần đó, nhưng thêm vài phần lạnh lùng.

"Dung Mộc, thần tộc thuần huyết của Tam giới chỉ còn ngươi và ."

Dung Mộc: "Tại chế tạo Tịnh Thạch?"

Dung Lăng: "Ngươi còn nhớ Nữ Oa ? Lúc bà còn ở đây, Tam giới bao."

"Tịnh Thạch sẽ cắt đứt hệ thống luân hồi, phá hủy Càn Khôn Tam Tài Đại Trận."

"Thần tộc thuần huyết vốn cao quý nhất, nhưng giờ chỉ thể sống chung với những kẻ tạp nham . Dung Mộc, ngươi thấy ghê tởm ?"

"Đại trận phá hủy, yêu tộc và thần tộc đều sẽ diệt vong, hồn thể nhân tộc thể xác để luân hồi, Tam giới sẽ lật đổ, trở hỗn độn."

"Vốn dĩ nên như , ?"

"Cái… gì?"

Dung Lăng , nụ mang theo chút thiết, cả bi thương.

"Thần quang của thần tộc thuần huyết là thứ thuần khiết nhất trời đất, thể ngưng tụ thành trận pháp và lá chắn mỹ nhất. Cho nên, họ lợi dụng ngươi, đúng ?"

Dung Mộc nghiến chặt răng, quai hàm khẽ run: “Nữ Oa từng , bảo vệ Tam giới là trách nhiệm thể thoái thác của thần tộc thuần huyết. Từ thời thượng cổ đến nay vẫn luôn như ."

"Nữ Oa thì là đúng ? Vẫn luôn như thì là đúng ?"

"Phải."

Dung Lăng ngẩng đầu lớn, tiếng vang vọng khắp đại dương đen kịt, dường như thứ gì đó hưởng ứng khiến trời đất rung chuyển.

"Em trai ngốc của , mày quá ngoan ngoãn ." Dung Lăng lau nước mắt: “Thần quang của mày ngưng tụ thành đại trận, mày còn là thượng cổ thần chỉ cao cao tại thượng nữa, mà sa đọa thành… cái gì nhỉ? À đúng , 'thượng thần'? Nghe xem, thật nực , mày biến thành một thượng thần tạp nham!"

" chỉ tuân theo mệnh lệnh của Nữ Oa."

"Mày cho rằng đáng giá ?"

Dung Mộc đáp, giơ tay lên, sóng biển và gió đêm ngưng tụ trong lòng bàn tay, hình thành thanh Thương Kiếm lưu chuyển ánh nước.

"Đại trận của mày chống đỡ bao lâu?" Dung Lăng phớt lờ Thương Kiếm, vẫn tự : “Mười vạn năm? Hay tám vạn năm?"

"Tộc trưởng sai.”

Dung Mộc cầm kiếm: “Ông nên chỉ để ngủ say năm vạn năm, mà nên để hồn về trời đất."

"Mày sai . Ông chỉ trở thành một ' mày ' thứ hai, để lúc cái trận pháp rách nát hỏng thì lợi dụng thần quang của vá trời đất. Tộc Nữ Oa đúng là sùng bái sự hy sinh, thích tự cảm động nhỉ." Dung Lăng xòe tay, một tấm khiên nước khổng lồ màu đen từ từ thành hình: “Cho nên giúp họ, để cái trận pháp rách nát hỏng sớm , để Tam giới trở hỗn độn, như mới là mỹ nhất."

"Anh cơ hội ." Thương Kiếm của Dung Mộc lóe lên như tia chớp kinh lao tới, vẽ một vệt sáng trắng nhợt bầu trời đen kịt như vết nứt sâu hoắm.

"Ầm!"

Thương Kiếm và khiên nước va chạm, cuộn lên những con rồng biển dữ dội. Mạng lưới đại trận rung chuyển, phát âm thanh kỳ quái như tiếng thút thít.

Tim Phạm Lam thắt từng cơn, mắt đau như lửa đốt.

Thương Kiếm khuấy động trời đất, khiên nước dấy lên sóng thần, trời vì nó mà chấn động, đất vì nó mà bi thương.

Tiếng sấm ầm ầm, tia chớp sắc lẹm rạch ngang mặt biển. Tường vân đen kịt cuồn cuộn kéo đến, hàng vạn thiên binh áp trận.

"Dung Mộc... để chúng !" Một thần tộc mặc giáp đen hét lớn, dung mạo tuấn tú, nét giống Hạo Ngọc.

"Hạo Lâm, đừng qua đây!”

Dung Mộc gầm lên, tăng cường tấn công. Kiếm pháp của chút loạn, đòn đ.á.n.h sắc bén nhưng hiệu quả ngày càng ít.

Nụ của Dung Lăng tắt ngấm, vẻ mặt thậm chí chút bi thương.

"Dung Mộc, xem mày kìa. Mày bây giờ biến thành cái gì ? Mày giống hệt những kẻ tạp nham đó ."

Dung Mộc đ.â.m một kiếm nhưng Dung Lăng nắm lấy lưỡi kiếm: “Bốp" một tiếng, Thương Kiếm gãy nát, hóa thành ánh nước tan biến.

Mặt Dung Lăng còn biểu cảm, ấn khiên nước đập n.g.ự.c Dung Mộc. Dung Mộc phun máu, cả bay trượt dài mặt biển.

"Dung Mộc!"

Hạo Lâm lái tường vân kịp thời đỡ lấy Dung Mộc. Vô thiên binh vây lấy Dung Lăng, ánh sáng pháp chú và pháp khí như pháo hoa rực rỡ bùng nổ. Phạm Lam thấy Dương Tiễn, Lý Tịnh, Na Tra và nhiều vị thần trong truyền thuyết, pháp khí chấn động trời đất, thế nhưng khiên nước của Dung Lăng, tất cả đều chịu nổi một đòn.

thiên binh tắt thần quang, rơi xuống biển sâu, hồn về trời đất.

"Sao thế ?!”

Na Tra hét lớn.

Lý Tịnh: "Là Càn Khôn Tam Tài Đại Trận!"

Dương Tiễn rút khỏi vòng chiến, trán sáng lên hoa văn mây bay, hóa thành tia sáng vàng xuyên qua biển mây.

Phạm Lam thấy mạng lưới đại trận đang rung chuyển dữ dội, vô tia sáng nhỏ vụn rơi xuống, y hệt như thiệt hại vụ Ngưu Lang Chức Nữ ly hôn, thậm chí còn nghiêm trọng và triệt để hơn.

"Thấy ? Các rời khỏi đại trận chẳng là gì cả. Rời khỏi chúng - thần tộc thuần huyết, các chẳng là cái thá gì." Dung Lăng , Dung Mộc từ xa giơ cao hai tay: “Giờ khắc , là lúc Tam giới trở về hỗn độn."

Biển sâu cuộn lên những cơn lốc xoáy đen kịt như gai nhọn đ.â.m lên trời. Mỗi con rồng nước lướt qua là một mảng lưới trận tan biến. Các thiên binh hộc máu, lượt rơi rụng như sung. Mặt biển phủ một lớp ánh sáng dày đặc như dầu mỡ - đó là thần quang của những vị thần diệt vong.

Dương Tiễn bay , thiên nhãn tắt. Phong hỏa luân của Na Tra mất lửa. Bảo tháp của Lý Tịnh rồng nước đ.á.n.h tan nát.

Đại trận hủy, thần tộc mất nguồn pháp lực, chịu nổi một đòn.

"Không!"

Đột nhiên, tiếng hét lớn của Dung Mộc vang vọng.

Phạm Lam thấy đám tường vân đen kịt chở Dung Mộc lướt mặt biển. Anh vật lộn bò dậy, thần quang lúc sáng lúc tối gần như tắt ngấm, ánh mắt vỡ nát lên trời.

Ở cuối tầm mắt , một bóng như tia chớp lóe lên trời đêm, giang tay tỏa ánh sáng vàng rực rỡ. Ánh sáng thuần khiết, mỹ lệ, soi sáng cả bầu trời và đại dương. Đó là thần quang vô song của Ngọc Đế.

"Ngọc Đế bệ hạ!" Những thần tộc còn sót nức nở.

[Tiền nhiệm Thiên Đế Hạo Lâm, đêm giao thừa năm thứ 36,741, hồn về trời đất.]

Bên tai Phạm Lam vang lên giọng Dung Mộc, cô nhớ vẻ mặt khi câu : bình tĩnh mà cô độc, trùng khớp với Dung Mộc mắt.

Dung Mộc quỳ tường vân, mắt phản chiếu vệt thần quang cuối cùng của Hạo Lâm đại trận hấp thụ. Mạng lưới trận một nữa tỏa sáng. Trong mắt như nước chảy, gần như tràn .

Thần quang của các vị thần hồi phục. Quanh Dung Mộc nổi lên ánh sáng xanh băng thuần khiết, dậy, tay hình thành thanh Thương Kiếm thứ hai.

Mặt Dung Lăng trắng bệch, khẩy, lao về phía Dung Mộc.

Cảnh tượng tiếp theo giống hệt giấc mơ của Phạm Lam: bốn con rồng khổng lồ hòa cùng ánh Thương Kiếm x.é to.ạc bầu trời đêm, đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c Dung Lăng.

"Dung Mộc, mày là em trai duy nhất của tao." Dung Lăng .

Tay Dung Mộc vững, giọng run rẩy: “Đây là hy vọng của Nữ Oa."

"Hy vọng của Nữ Oa thể tồn tại vĩnh viễn ở Tam giới ?"

"Phải."

Sóng biển gào thét, đại trận rung chuyển. Thần quang và thần thể của Dung Lăng hóa thành những đốm sáng nhỏ vụn, giọng tan trong trời đất.

"Ngươi sai Dung Mộc, chỉ hận thù mới tồn tại vĩnh viễn… Nhớ kỹ, tao hận mày …"

Dung Mộc sóng dữ, lưng là thần quang tắt của thần tộc, mặt là bầu trời rộng lớn. Anh ngẩng đầu mây đen tan hết. Một tia trăng dịu dàng bao phủ lấy , như một giọt nước mắt bầu trời để .

Lồng n.g.ự.c Phạm Lam như siết chặt, nước mắt trào . Cô cảm giác là đau lòng. Đau quá.

Bên cạnh tiếng nức nở. Kế Ngỗi vội , dùng cánh tay lau mạnh mắt.

Cảnh tượng tan biến. Cô thấy khuôn mặt Dung Mộc, đang mở to mắt, lông mi chớp chớp căng thẳng.

"Dung…"

Phạm Lam nửa chữ, một đột nhiên lao đến ôm chặt lấy Dung Mộc như gấu koala.

Dung Mộc giật , ngẩn mười mấy giây mới vỗ vỗ trong lòng.

"N…Ngỗi... ... đang ?"

Kế Ngỗi buông , đầu : “Anh bao giờ !"

Dung Mộc: "Hả?"

Kế Ngỗi lạnh mặt đáp.

Dung Mộc về phía Phạm Lam.

Phạm Lam khuôn mặt dịu dàng của , nước mắt lã chã rơi. Dung Mộc luống cuống kéo tay áo lau nước mắt cho cô, nhưng rụt rè dám, mặt đỏ bừng.

"Chúng thấy… ký ức ba vạn năm … Tiền nhiệm Ngọc Đế Hạo Lâm tan hết hồn quang… chúng thấy …”

Phạm Lam nấc.

Dung Mộc ngẩn , hồi lâu mới nhẹ.

"Không .” Anh : “Chuyện đó qua lâu ..."

Kế Ngỗi đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c một cái. Khóe miệng Dung Mộc giật giật.

"Khụ, phiền ba vị tình tứ , thể việc chính ?" Cửu Hạ bên cạnh mỉa mai.

Phạm Lam lau mặt, đầu thấy Đào Khôi đang đất, trừng đôi mắt tròn xoe cô. Anh tỉnh.

 

 

Loading...