Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 77: Cuối Cùng Cũng Có Thể Thoát Nghèo Làm Giàu Rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:33
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Lam bệt xuống sàn, cảm thấy đầu sắp bốc hỏa.

Dung Mộc vẫn giữ tư thế quỳ chuẩn mực, hai tay ngoan ngoãn đặt đầu gối, cô nhe răng . Anh duy trì tư thế và biểu cảm suốt mười lăm phút .

"Không 'ngàn chén say' ?”

Phạm Lam nhịn hỏi.

Ly Trạch trốn tít góc giường, lấy đuôi che mũi: "Mùi rượu nồng quá, ngửi thôi cũng sắp say đây.”

“Là rượu Tiên Đào của Thiên Đình.”

Kế Ngỗi giải thích.

Phạm Lam: "Hả?!”

“Rượu của Ngọc Đế bệ hạ ủ đấy.”

“..." Hóa ông thần cả ngày là để tìm Hạo Ngọc nhậu nhẹt? Ái chà, tiến bộ, tìm rượu giải sầu cơ đấy.

"Vậy mang đến đây gì? Mau đưa về nhà ngủ chứ!”

Phạm Lam xua tay. Kế Ngỗi đảo mắt: "Cô tưởng đến cái ổ chuột lắm ? Là Mộc cứ lải nhải suốt dọc đường, nhất quyết đòi đến chỗ cô.”

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam giơ tay huơ huơ mặt Dung Mộc. Nụ của vẫn y nguyên, hề lay chuyển: “Anh mất ý thức ... Má ơi!"

Dung Mộc đột nhiên chộp lấy cổ tay cô, chớp chớp đôi mắt to tròn cô chăm chú: “Anh ?!”

Phạm Lam rút tay nhưng tay Dung Mộc như cái kìm sắt, siết đau điếng: “Xin ...”

Dung Mộc thốt lên.

Phạm Lam: "Hả?"

Vẻ mặt Dung Mộc đổi. Anh mím môi, đôi mắt to ngập nước Phạm Lam, hai hàng lông mày nhíu chặt đầy vẻ đáng thương. Anh : "Cô đừng giận , ?"

Cái biểu cảm đó, giọng điệu đó, ánh mắt đó... Phạm Lam cảm thấy như mũi tên ái tình b.ắ.n phập một phát trúng tim. Phạm Lam lắp bắp: ", , giận..."

Kế Ngỗi: "Khụ!"

Dung Mộc toe toét, buông tay Phạm Lam , hai tay ngoan ngoãn đặt lên đầu gối. Phạm Lam thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên, Dung Mộc bùng phát thần quang xanh băng rực rỡ. Giường, bàn, chăn, gối, sofa trong phòng vèo một cái bay lơ lửng. Bốn bức tường rung lên răng rắc đáng sợ.

"Lại cái gì nữa đây?”

Phạm Lam kinh hãi thất sắc.

"Giới Chú, Khai!”

Kế Ngỗi hét lớn, lao vút lên giường, túm cổ Ly Trạch ném thẳng lòng Dung Mộc.

Dung Mộc ngẩn một chút, ôm lấy Ly Trạch, ngón tay từ từ vuốt ve bộ lông mềm mượt, ngẩng đầu Kế Ngỗi ngây thơ: “Ngỗi, mềm quá ."

Thần quang lập tức thu cơ thể . Tất cả đồ đạc rơi loảng xoảng xuống đất khiến căn phòng rung chuyển.

"Tên nấu ăn , cái trò gì hả?!”

Ly Trạch xù lông gào lên: “Nằm yên đó!”

Kế Ngỗi gầm : “Ba ngàn năm Mộc say rượu, thần quang hất bay cả mái điện Lăng Tiêu đấy."

Ly Trạch lập tức im thin thít như con gà rù.

Phạm Lam nơm nớp lo sợ Dung Mộc. Tuy hiện tại trông hiền lành vô hại, nhưng đừng quên là Thần tộc thuần huyết hàng thật giá thật.

"Hay là mua ít t.h.u.ố.c giải rượu?”

Phạm Lam đề nghị. Kế Ngỗi: "Đó là rượu quý riêng của Ngọc Đế, t.h.u.ố.c của Dược Vương Cục cũng vô dụng thôi."

Ly Trạch: " sắp ngạt thở !"

Phạm Lam và Kế Ngỗi đồng thanh: "Ráng chịu !"

Dung Mộc đột nhiên dậy, dọa Phạm Lam và Kế Ngỗi nhảy dựng.

Phạm Lam: "Anh gì?"

Ánh mắt Dung Mộc quét một vòng quanh phòng, đó dừng ở chiếc giường đơn của Phạm Lam. Cô dự cảm lành: “Này!"

Chỉ thấy Dung Mộc đến bên giường với phong thái tao nhã, ôm Ly Trạch chui tọt trong chăn, thở dài một tiếng đầy thỏa mãn nhắm mắt ngủ ngon lành.

Phạm Lam: "..."

Mặt Kế Ngỗi đen sì như đáy chảo cháy.

Phạm Lam: "Anh cái gì?" K

ế Ngỗi hừ một tiếng, tiện thể xuống giường, ngủ luôn bên cạnh Dung Mộc.

Phạm Lam: "Này!!"

Kế Ngỗi nhắm mắt, lờ .

“Đây là nhà ! Đây là giường của !"

Kế Ngỗi dứt khoát ngáy khò khò.

Phạm Lam: "..."

Cái chuyện quái quỷ gì đang diễn thế ?! Phạm Lam cuộn tròn cả Dung Mộc lẫn Kế Ngỗi ném ngoài cửa sổ, nhưng nhớ sức chiến đấu của Kế Ngỗi, cô đành ngậm bồ hòn ngọt.

Cô định ghế lười ngủ tạm, nhưng thấy Tường Vân 007 chình ình đó, ngáy rung cả ghế, khí thải ướt sũng nệm ghế.

Phạm Lam: "..."

Cô chỉ còn cách lục tủ lấy chăn gối dự phòng, ai oán trải một cái ổ sàn nhà lạnh lẽo chui . Ánh đèn hắt từ ngoài cửa sổ lên trần nhà tạo thành những vệt sáng lung linh như trời. Tiếng ngáy của Kế Ngỗi và 007 hòa tấu. Căn phòng tràn ngập một mùi hương kỳ lạ, tựa như rượu ngon ngàn năm ngưng tụ thành sương mai.

Là mùi hương của Dung Mộc.

Phạm Lam nhắm mắt, ngủ một giấc thật ngon.

Lần , cô mơ thấy gì cả.

---

Lúc Phạm Lam tỉnh dậy trời sáng rõ. Trong phòng yên tĩnh, chỉ tiếng thở dài của 007. Chỗ Kế Ngỗi trống trơn, Ly Trạch đang cuộn tròn ngủ ngon lành gối của .

Điện thoại báo mười giờ sáng. Phạm Lam vươn vai dậy. Trên giường bỗng truyền đến tiếng hít khí lạnh. Phạm Lam đầu , thấy Dung Mộc đang ôm chăn co ro ở góc giường sát tường, tóc tai bù xù, mắt tròn xoe cô đầy cảnh giác. Cái biểu cảm đó... cứ như thể tối qua gì gì đó .

Phạm Lam buồn vẫy tay: "Dung Mộc, chào buổi sáng.”

Dung Mộc mấp máy môi định thôi.

Phạm Lam dậy gấp chăn, thấy 007 ướt sũng cái ghế lười, nước nhỏ tong tong. Cô cất chăn tủ, đụng ngay ánh mắt đen láy của Dung Mộc: “Má ơi!"

Dung Mộc giật lùi , vội chỉnh đốn y phục: “Dung, Dung Mỗ... , ... ở đây...”

Phạm Lam: "Tối qua say rượu, trèo cửa sổ nhà ..."

Dung Mộc đ.â.m sầm lưng tường cái rầm, cả đỏ bừng như tôm luộc: “... gì?”

“Ngủ chứ gì." Mặt Dung Mộc chuyển sang màu đỏ thẫm.

"Phụt!"

"Phạm Lam, cái nhà rách của cô đến cái bếp cũng ?”

Kế Ngỗi đẩy cửa bước , tay xách sữa đậu nành và quẩy nóng. Dung Mộc hóa đá tập, cảm giác như đang vỡ vụn từng mảnh.

"Anh Mộc, ăn sáng . Quẩy quán trông cũng .”

Kế Ngỗi thản nhiên rót sữa bát: “Ngỗi, ... cũng ở đây?"

Giọng Dung Mộc run rẩy.

Kế Ngỗi: "Hả?”

“Chẳng... chẳng lẽ cũng... cũng... say rượu bậy... bậy bậy..."

Kế Ngỗi ném cho một cái khinh bỉ: “Phạm Lam, rốt cuộc cô nhồi nhét cái gì đầu Mộc thế hả?!"

Phạm Lam sặc sụa: "Ha ha ha ha ha!"

"Bài học xương máu: Rượu chè hỏng việc!”

Ly Trạch l.i.ế.m sữa đậu nành triết lý. Phạm Lam ăn nín đến đau cả ruột. Kế Ngỗi đảo mắt chán nản. Dung Mộc thì cúi gằm mặt ăn, dám ho he nửa lời.

"À đúng Dung Mộc, hôm qua lúc say, cứ nắm tay Phạm Lam xin thế?"

Ly Trạch tọc mạch: “Rốt cuộc nợ cô bao nhiêu tiền?"

Dung Mộc cứng , úp mặt bát sữa: "Dung Mỗ nhớ nữa.”

“Gần ba vạn hộc .”

Phạm Lam nhắc khéo: “Kế Ngỗi, còn nợ 6.578 hộc đấy."

Kế Ngỗi lập tức im lặng.

Ly Trạch: "Chậc chậc chậc."

"Thực ..." Ánh mắt Dung Mộc lảng tránh, rút từ trong túi một phong bì: “Dung Mỗ chuyện ." Trong phong bì thấp thoáng một loại giấy tờ dạng thẻ màu đỏ.

Cốc cốc cốc. Có tiếng gõ cửa sổ. Dung Mộc giật nhét vội phong bì trở túi.

Phạm Lam lầm bầm mở cửa: "Người bây giờ ngộ ghê, cửa chính thích trèo cửa sổ." Ngoài cửa sổ , mà là một con hồ ly già lông trắng, lưng cháy sém, đang thoi thóp bám bệ cửa: “Ly Trạch... Ly Trạch đại nhân... cứu chúng với..."

Phạm Lam hét lên: "Ly Trạch!"

Chưa dứt lời, một cục lửa đỏ rực lao vút , cắp con hồ ly già nhà: “Sao nông nỗi ? Ông là của Hồ tộc ?”

Ly Trạch hỏi gấp.

Con hồ ly trắng gắng gượng ngẩng đầu, giọng già nua yếu ớt: "... là thuộc hạ của Trưởng lão Phi Tần. Ly Trạch đại nhân, xin hãy cứu chúng ... Tộc trưởng Cửu Hạ ... ..." Chưa kịp hết câu, lông cáo bỗng bốc lên ánh lửa yếu ớt, cả xác con hồ ly già hóa thành tro bụi ngay mắt .

---

Lần thứ hai đến Thượng Hải, Phạm Lam trụ sở chính lộng lẫy của Hồ tộc mà thái dương giật liên hồi.

Cửa chính đóng chặt. Bên ngoài hàng trăm thanh niên Hồ tộc canh gác, ai nấy mặc áo đỏ, mày mắt sắc lẹm: “Ly Trạch đại nhân, Tộc trưởng đang triệu tập Hội đồng Trưởng lão, bất kỳ ai cũng trong quấy rầy." Tên đội trưởng dẫn đầu chặn .

Ly Trạch chễm chệ vai Dung Mộc, đồng t.ử vàng kim co thành một đường thẳng: "Hội đồng Trưởng lão thảo luận cái gì?”

“Không thể tiết lộ.”

“Có đang bàn cách xử lý phe cánh của Phi Tần ?”

“Không thể tiết lộ.”

“Phe Phi Tần đang ở bên trong ?”

“Không thể tiết lộ."

[Dung Đao Lâm Thế!] Kế Ngỗi tay cầm Dung Đao rực lửa bước thẳng lên.

Vệ binh Hồ tộc đồng loạt áp sát: "Đây là chuyện nội bộ Hồ tộc, dù là Thần tộc Thiên Đình cũng phép can thiệp!"

"Tránh !" Người hét lên Kế Ngỗi, mà là Ly Trạch.

Cậu nhảy xuống đất, bùng lên ngọn lửa chói mắt, cơ thể phình to gấp mười . Những ngọn hồ hỏa như sinh mệnh, gào thét lao kết giới trụ sở. Chỉ bụp một tiếng, kết giới nứt toác. Đám vệ binh kinh hãi định xông lên ngăn cản, nhưng gần, yêu quang của chúng hồ hỏa của Ly Trạch nuốt chửng, khiến cả đám ngã rạp xuống đất.

Yêu lực của Cửu Vĩ Hồ đối với Hồ tộc là sự áp chế tuyệt đối về huyết thống.

Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi theo Ly Trạch, hiên ngang tiến trụ sở, thang máy siêu tốc lên tầng cao nhất.

Đây là một đại sảnh tường kính 360 độ, trần cao ít nhất hai mươi mét. Ánh nắng chói chang tràn ngập gian. Mấy trăm Hồ tộc già nua, gầy trơ xương đang quỳ giữa đại sảnh. Bao vây xung quanh là những kẻ trung niên mặc Hán phục đỏ thẫm. Bọn họ giơ cao "Thủ phù", màn hình b.ắ.n những tia sáng đỏ, ngưng tụ thành một kết giới màu m.á.u giam cầm đám già .

Là Hội đồng Trưởng lão của Hồ tộc, dẫn đầu là Cửu Hạ. Phạm Lam thấy kết giới quen mắt, giống hệt cái nhốt Ly Trạch trong cuộn tranh lúc .

Hồ hỏa của Ly Trạch vụt , lưỡi lửa x.é to.ạc kết giới: “Các đang cái gì hả?!" Giọng còn non nớt trẻ con nữa mà gầm gừ như dã thú.

Hội đồng Trưởng lão kinh ngạc Ly Trạch. Cửu Hạ là đầu tiên hồn, sắc mặt vô cùng khó coi: “Ly Trạch đại nhân, chúng đang thi hành tộc quy.”

Ly Trạch: "Tộc quy cái quái gì?!"

"Phe cánh Phi Tần cấu kết tà ma, coi thường pháp kỷ, lén lút sản xuất Lư hương Tam Đàn giả để nuôi dưỡng thần thức tà ma, suýt gây đại họa. Trưởng lão Hồ tộc nhất trí quyết định thi hành hình phạt chặt đuôi."

Sự im lặng c.h.ế.t chóc bao trùm. Cả đại sảnh chỉ còn tiếng nức nở của những lão hồ ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-77-cuoi-cung-cung-co-the-thoat-ngheo-lam-giau-roi.html.]

"Ngọc Đế bệ hạ hạ lệnh ân xá, trách phạt nặng Hồ tộc mà để các tự xử lý.”

Dung Mộc lên tiếng: “Sau khi chặt đuôi, yêu lực tan biến, họ sẽ chỉ là những con hồ ly bình thường. Hình phạt quá tàn nhẫn ."

"Không phạt nặng thì đủ răn đe!”

“Phe Phi Tần mấy ngàn năm nay cố chấp bảo thủ, luôn đối đầu với Hội đồng Trưởng lão!”

“Nay phạm trọng tội, trừng phạt là đích đáng!”

“Ly Trạch đại nhân rời tộc vạn năm, hiểu nỗi khổ tâm của chúng ."

Phạm Lam mà hiểu ngay vấn đề. Hội đồng Trưởng lão đang nhân cơ hội tính sổ nợ cũ thù mới, nhổ cỏ tận gốc phe đối lập. Dung Mộc và Kế Ngỗi đều im lặng, về phía Ly Trạch.

Hồ hỏa Ly Trạch tắt ngấm. Cậu biến thành con hồ ly nhỏ cỡ búp bê, bệt xuống sàn hỏi: "Chẳng lẽ thể giơ cao đ.á.n.h khẽ ?"

Cửu Hạ lạnh lùng: "Ly Trạch đại nhân, xin đừng khó chúng ."

Vẻ mặt Ly Trạch thoáng nét bi thương: “Các còn nhớ tổ huấn của Hồ tộc ? Tấm biển đầu các gì?"

Phạm Lam lên, thấy một tấm biển cũ kỹ treo phía , bằng chữ Đại Triện mà cô . Dung Mộc dịch: "Hòa thì vững, Thân thì bền lâu.”

Kế Ngỗi khẩy: "Thật mỉa mai."

"Thời thế đổi Ly Trạch đại nhân." Cửu Hạ : “Kẻ phạm pháp thể tha thứ."

Ly Trạch: "Thủ phạm là Phi Tần c.h.ế.t. Họ chỉ lệnh hành sự, chi tiết, tội đáng c.h.ế.t."

"Ly Trạch, đừng tưởng Thần tộc chống lưng là gì thì !”

“Cậu là một con hồ ly cụt đuôi, tư cách gì mà chỉ tay năm ngón ở đây?!”

“Bây giờ vạn năm nữa !”

“Ly Trạch đại nhân, bọn chúng chỉ là đám già sắp xuống lỗ, hà tất bảo vệ?"

Hội đồng Trưởng lão nhao nhao chế giễu. Các lão hồ ly nước mắt lưng tròng, lời nào, chỉ dập đầu lia lịa về phía Ly Trạch. Phạm Lam cảm thấy một ngọn lửa giận bùng lên trong ngực. đây là chuyện nội bộ Hồ tộc, ngay cả Dung Mộc và Kế Ngỗi cũng tiện can thiệp. Quyết định ở Ly Trạch.

Ly Trạch thở dài: "Nếu hôm nay nhất định bảo vệ họ thì ?" Cửu Hạ đáp, chỉ lùi về phía đội ngũ Trưởng lão. Có tiếng khẩy vang lên.

Bọn họ đồng loạt giơ thiết pháp khí lên. Kết giới đỏ rực bao trùm lấy tất cả các lão hồ ly, những đường vân ánh sáng đỏ chảy xuôi như những giọt lệ máu. Đám lão hồ ly gào thét đau đớn, tai mọc , đuôi điên cuồng đập xuống sàn, mắt rỉ máu. Hàng trăm cái đuôi cáo ép trào yêu quang, từng tấc từng tấc tan thành sương máu. Cảnh tượng y hệt lúc Ly Trạch chặt đuôi năm xưa.

Dung Mộc và Kế Ngỗi đồng thời lao lên, nhưng Ly Trạch còn nhanh hơn. Cậu nhảy vọt lên trung, bùng cháy hồ hỏa dữ dội. Lưỡi lửa l.i.ế.m qua kết giới, nhưng kết giới vỡ.

Cửu Hạ giơ chiếc quạt trong tay lên, mặt quạt lấp lánh ánh đỏ: "Ly Trạch đại nhân, đừng tốn công vô ích. Đây là Bí bảo trấn tộc!”

Dung Mộc thốt lên: "Là Bí bảo của Hồ tộc!”

Kế Ngỗi rút đao: "Bắt nạt già trẻ thì tính là bản lĩnh gì? Dung Đao..."

"Đừng qua đây!”

Ly Trạch hét lớn. Cơ thể đột ngột thu nhỏ thành một quả cầu lửa cô đặc cao độ. Giây tiếp theo, ba tia lửa sắc như dao, mạnh như s.ú.n.g laser b.ắ.n .

"Không !”

Dung Mộc hét lên: “Giới Chú, Khai!"

Khoảnh khắc Giới Chú của Dung Mộc buông xuống, ba tia lửa c.h.é.m toạc kết giới đỏ, quét ngang cả đại sảnh.

ẦM!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Đại sảnh nổ tung, mái nhà bay mất biến. Gió lốc cuộn lên ba cơn xoáy lửa quét sạch mảnh vỡ kết giới và tàn tích.

Đám Trưởng lão và Cửu Hạ hộc m.á.u tươi, rạp xuống đất bò dậy nổi. Uy áp từ cao giáng xuống khiến ngay cả Phạm Lam cũng cảm thấy như ném nồi áp suất, ngạt thở.

Quả cầu lửa lơ lửng trung dần biến đổi, hình thành tứ chi, đôi tai nhọn và ba cái đuôi rực lửa. Là Ly Trạch. Cậu mọc ba cái đuôi! Cơ thể thon dài uyển chuyển, bộ lông đỏ rực tuyệt . Ba chiếc đuôi cáo lửa đung đưa đầy kiêu hãnh, in nền trời xanh thẳm tựa như ba dải ráng chiều mộng ảo.

Phạm Lam: Vãi chưởng?! Dung Mộc mỉm , còn mí mắt Kế Ngỗi giật giật.

"Thả của phe Phi Tần !" Giọng Ly Trạch vang vọng đất trời: “Đây là mệnh lệnh của Cửu Vĩ Hồ!"

Cả hội đồng trưởng lão co ro mặt đất, ngừng run rẩy, đến một chữ cũng thốt nên lời.

Chỉ Cửu Hạ là cố gắng gượng ngẩng đầu lên: “Ly Trạch đại nhân, như , ăn thế nào với Hồ tộc? Tội nặng như , nếu hình phạt, Hồ tộc tự xử thế nào? Ly Trạch đại nhân, tất cả đều là vì Hồ tộc mà thôi!”

sẽ tự lệnh cho họ rời khỏi lãnh địa hiện tại, lui về ở ẩn, phép ngoài.” Đôi mắt vàng kim trong veo của Ly Trạch gợn lên những con sóng lăn tăn, giọng vang lên đanh thép: “Cửu Vĩ Hồ Ly Trạch, trục xuất khỏi Hồ tộc, vĩnh viễn nhập tịch . Lấy đó hình phạt.”

Phạm Lam dám cá, giây phút cuối cùng, cô thấy Cửu Hạ nhếch mép . Đó là một nụ đắc ý.

Cô xâu chuỗi đầu đuôi câu chuyện, nhanh đưa kết luận. Cửu Hạ rõ ràng sợ Ly Trạch trở về Hồ tộc sẽ ảnh hưởng đến địa vị của , cho nên mới dùng khổ nhục kế ép Ly Trạch tự từ bỏ hộ tịch. Từ nay về , thể kê cao gối ngủ ngon, thống trị Hồ tộc thiên thu vạn đại.

Cô tin rằng, chỉ cô hiểu , mà Dung Mộc, Kế Ngỗi, thậm chí cả Ly Trạch cũng đều hiểu rõ.

---

“Tình hình gì ?” Cơ Đan sáp gần hỏi: “Sao đột nhiên thêm một đống già yếu bệnh tật thế ?”

, Kế Ngỗi triệu hồi Cơ Đan. Mục đích rõ ràng: nhờ giúp vận chuyển ba trăm bảy mươi sáu lão hồ ly yếu ớt .

Kế Ngỗi hừ lạnh: “Hồ ly quá xảo quyệt.”

Cơ Đan ngơ ngác: “Hả?”

Phạm Lam thở dài. Lần Cơ Đan mang đến loại Tường Vân vận tải cỡ siêu lớn, diện tích lên đến mấy trăm mét vuông, trông như một chiếc du thuyền khổng lồ lướt giữa biển mây. Hơn ba trăm thành viên lão niên của Hồ tộc tựa , cúi đầu, rơi lệ một lời.

Tường Vân bay vô cùng êm ái, gần như cảm nhận bất kỳ rung động nào, thuận lợi lướt qua từng tầng mây bạc.

Dung Mộc ôm Ly Trạch ở đầu mây, ngước lên trời. Đây là đầu tiên Dung Mộc sợ độ cao, và cũng là đầu tiên Ly Trạch ngủ gật. Cậu biến trở thành hình dạng một con hồ ly nhỏ, chỉ khác là giờ đây ba cái đuôi.

Rất nhanh, Phạm Lam thấy đích đến của họ. Thanh Khâu.

Một đội thiên binh mặc hắc giáp đạp Tường Vân xếp hàng hai bên lối Thanh Khâu, đồng loạt hành lễ: “Thượng thần Dung Mộc, chúng phụng mệnh Ngọc Đế, đặc biệt ở đây cung nghênh.”

Tai Ly Trạch khẽ động đậy, ngước về phía Dung Mộc.

“Lãnh địa hiện tại của Hồ tộc là do đem Thanh Khâu thế chấp cho Thiên Đình mà . Nếu Hồ tộc trở Thanh Khâu, bắt buộc sự ân chuẩn của Ngọc Đế.”

Dung Mộc nhẹ nhàng xoa đầu Ly Trạch, giọng trầm ấm: “Đưa họ .”

Ly Trạch từ trong lòng Dung Mộc nhảy phắt xuống, bước đến ngay phía đoàn Hồ tộc. Tất cả tộc nhân Hồ tộc đồng loạt quỳ xuống, dập đầu thật mạnh, tiếng lóc t.h.ả.m thiết vang lên.

“Đa tạ Ly Trạch đại nhân! Đa tạ Thượng thần Dung Mộc!”

Tường Vân lớn tách thành hàng trăm đám mây nhỏ, sự hộ tống của Thiên Binh Bộ, xuyên qua kết giới Thanh Khâu. Phạm Lam một nữa thấy biển cỏ vô tận , những dãy núi trập trùng liên miên dứt, và cả những đàn bướm lặng lẽ bay lượn.

Ly Trạch Tường Vân, chăm chú cảnh tượng bên trong kết giới, ánh mắt bi thương nhưng đầy hoài niệm. Nơi đó, là nhà của .

Tất cả tộc nhân Hồ tộc đều ngoái đầu , vọng về phía Ly Trạch. Ánh mắt của họ tha thiết và khát khao đến thế. Ly Trạch chầm chậm đầu , đôi mắt vàng kim ngập nước, long lanh như chứa cả một bầu trời .

Cậu cũng sắp trở về ? Phạm Lam cảm thấy cổ họng nghẹn ứ .

Kế Ngỗi nhịn mắng: “Này, cái đồ hồ ly thối nhà mày...”

“Ngỗi!”

Dung Mộc gọi giật , hít sâu một , nở nụ dịu dàng: “Muốn thì .”

Ly Trạch cúi đầu, hai tai cụp xuống. Hai chân của quỳ xuống đất, trán chạm nhẹ mặt Tường Vân, dường như đang thực hiện một đại lễ vô cùng trang trọng. Sau đó, đầu, chút do dự nhảy thẳng Thanh Khâu.

“Gã đó là hồ ly, là đồ vô ơn bạc nghĩa.”

Kế Ngỗi hậm hực .

“Cũng gần giống , đều cùng một giuộc cả.” Cơ Đan thêm dầu lửa.

Phạm Lam quát: “Hai im .”

Kế Ngỗi và Cơ Đan liếc , quả nhiên im bặt. Không vì sợ Phạm Lam, mà là vì Dung Mộc.

Dung Mộc lẻ loi ở phía đuôi mây, đầu cúi thấp, ngón tay mân mê một tấm thẻ màu đỏ. Nỗi bi thương trong ánh mắt như sắp tràn thành dòng.

Đó là Căn cước công dân Tam giới. [Tên: Ly Trạch | Chủng tộc: Cửu Vĩ Hồ | Tuổi: Chín nghìn tám trăm ba mươi chín tuổi | Giới tính: Đực | Quê quán: Thanh Khâu | Hộ khẩu thường trú: Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân | Người giám hộ: Dung Mộc, Kế Ngỗi, Phạm Lam]

Phạm Lam nháy mắt hiệu cho Kế Ngỗi và Cơ Đan, động tác kéo khóa miệng. Kế Ngỗi khoanh tay ngực, phồng má giận dỗi. Cơ Đan thì ngửa cổ uống Coca đường ừng ực.

---

Suốt dọc đường ai câu nào. Khi trở về miếu Thổ Địa thì trời mười giờ tối. Tường Vân của Cơ Đan còn kịp chạm đất, Giáp Dịch hớt hải chạy đón.

“Xã Công đại nhân, Ly Trạch đại nhân...”

Lời còn hết, Kế Ngỗi và Cơ Đan lao tới bịt miệng lôi xềnh xệch sang một bên.

Dung Mộc dường như thấy tiếng Giáp Dịch, lầm lũi cúi đầu lên lầu, đẩy cửa văn phòng.

“Cái Tường Vân rách của Cơ Đan bay chậm thế hả? Kém xa Tường Vân của Thiên Binh Bộ.” Một cục bông xù nhảy dựng lên giữa văn phòng sáng trưng đèn, gào lên: “ sắp c.h.ế.t đói !”

Phạm Lam: “...”

Cục bông xù đó bộ lông đỏ rực như lửa, ba cái đuôi xinh đung đưa. Không Ly Trạch thì còn là ai? Dung Mộc chôn chân ngay tại cửa, cả ngẩn .

Phạm Lam lắp bắp: “Cậu... là... Ể?” Lúc cô mới để ý, trong ổ cáo của Ly Trạch thêm một cái bọc tay nải to tướng.

về thu dọn ít đồ đạc. Đám lão già Hồ tộc tặng một đống thứ linh tinh, nặng c.h.ế.t .”

Ly Trạch l.i.ế.m vuốt thản nhiên .

Phạm Lam liếc Dung Mộc. Hốc mắt hoe đỏ.

“Sao ?!”

Kế Ngỗi lao cửa hét lớn.

tất nhiên .”

Ly Trạch ngẩng cao đầu kiêu hãnh: “Hộ khẩu của ở đây mà.”

Phạm Lam: “Sao ...”

“Tối hôm qua lén thấy .”

Ly Trạch dường như chút ngượng ngùng, quẫy quẫy đuôi: “Đằng nào các cũng tốn công thẻ căn cước cho , đành miễn cưỡng ở đây .”

Kế Ngỗi: “Mi cút cho khuất mắt.”

“Anh chắc ?”

Ly Trạch gạt móng vuốt mở cái bọc của . Một đống vàng bạc châu báu, đá quý tuôn rào rào, ánh sáng lấp lánh suýt nữa mù luôn cái Thiên Nhãn của Phạm Lam.

“Wow!” Cơ Đan vồ lấy đống châu báu: “Đây... những thứ chẳng lẽ là bí bảo thất truyền tám nghìn năm của Thanh Khâu trong truyền thuyết?”

“Bí bảo cái gì chứ, chẳng qua chỉ là quỹ đen tích cóp thôi.”

Ly Trạch hất mặt lên, giọng đầy vẻ "chảnh chọe".

“Ly Trạch đại nhân~”

Phạm Lam lập tức đổi thái độ, niềm nở sáp : “Ngài ăn gì? Uống gì? Có mệt ? Để bóp chân... nhầm, bóp vuốt cho ngài nhé?”

Ly Trạch liếc mắt Kế Ngỗi đầy thách thức. Kế Ngỗi mặt cảm xúc: “Muốn ăn gì? Bò nướng cừu nướng?”

“Tùy...”

“Ly Trạch.”

Dung Mộc đầu tiên lên tiếng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Cậu thật sự quyết định ?”

Ly Trạch thẳng dậy, ba chiếc đuôi cáo dựng lên: “Ừm.”

Dung Mộc đột nhiên mỉm . Nụ rạng rỡ như thể hàng vạn đóa quỳnh hoa cùng nở rộ ánh trăng. Ly Trạch nhảy phóc lòng , dụi đầu phát tiếng gừ gừ thoải mái.

“Xã Công đại nhân, báo với , Ly Trạch đại nhân trở về ạ.” Giáp Dịch lúc mới chạy lên lầu với theo.

Kế Ngỗi lệnh: “Chuẩn lò, nướng thịt.”

Cơ Đan hào hứng: “Wow, để gọi cho Lão Bạch Lão Hắc tới chung vui.”

“Đừng gọi hai cái đồ ăn hại đó!”

“Đừng mà Lão Kế, đều là em cả.”

“Họ ăn tốn thịt lắm!”

tài trợ là chứ gì.”

Phạm Lam bật thành tiếng. Cô Dung Mộc ôm Ly Trạch bên cửa sổ. Một thần một hồ lặng lẽ ngắm ánh trăng, tựa như một bức tranh mặc thủy.

Thật quá, Dung Mộc. Phạm Lam suýt nữa thì vì hạnh phúc: Chúng cuối cùng cũng thoát nghèo giàu !

 

Loading...