Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 8: Khu Thanh Long Miếu Thổ Địa

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:40:48
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" họ Từ tên Phúc, là nhân viên của Cục Quản lý Tài nguyên Thần Thị Tam giới, hôm nay đến đây để giúp Phạm tiên hữu thủ tục phong thần." Ông chú kỳ lạ : “Theo quy củ, Thần tộc mới phong cần trai giới tắm gội, thụ hưởng Tam Đàn Hương cúng bái bảy bảy bốn mươi chín ngày mới thể nhậm chức. nay thời thế , GCV Tam giới chạm mức thấp nhất trong mười năm, cấp duyệt ngân sách, nên đành dùng tạm quẩy, mong Phạm tiên hữu thông cảm."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "GCV là gì?"

Từ Phúc: "Là Tổng Giá trị Tín ngưỡng của Con , tắt của Gross Conviction Value, tương tự như GDP của thế giới loài ."

Phạm Lam: "Tam Đàn Hương là?"

"Sản phẩm đặc biệt của Trung tâm Bảo trì Pháp lực Thiên Đình, chức năng củng cố thần thể, ngưng tụ sức mạnh tinh thần, tinh lọc thần quang, chỉ là gần trăm năm nay nguyên liệu cung đủ cầu, giá cả tăng vọt mấy chục ." Từ Phúc : “Phạm tiên hữu vấn đề gì đều thể nêu , chức trách của chúng là giải đáp thắc mắc cho Thần mới nhậm chức."

chỉ hỏi Thiên Đình của các sắp phá sản ?!

Phạm Lam bóp bóp vai: "Thủ tục phong thần quy trình thế nào?"

"Vô cùng đơn giản." Từ Phúc ngay ngắn: “Bước một, tắm gội thần quang, nãy thành . Bước hai, tải APP Thần Tín của Thiên Đình về đăng ký và đăng nhập."

Phạm Lam: "Cái gì cơ?"

"Xin cho điện thoại của cô."

Phạm Lam đưa điện thoại qua. Chỉ thấy Từ Phúc móc điện thoại của gõ hai cái, vẽ một hình thù trong trung, quát lớn: "Phục Tải Chú!"

Màn hình điện thoại của phồng lên một cái bong bóng vàng rực, to bằng nắm tay, bề mặt lóe lên những tia sáng nhỏ li ti... ngờ là tia sét thu nhỏ mấy vạn .

Bong bóng bay đến phía điện thoại của Phạm Lam, màn hình "bụp" một tiếng hút , điện thoại sáng lên ánh sáng vàng dịu nhẹ. Vài giây , ánh sáng biến mất, mặt lưng ốp điện thoại nhiều thêm một ký hiệu "S" màu vàng.

"Đây là APP Thần Tín của Thiên Đình." Từ Phúc chỉ phần mềm mới trong điện thoại của Phạm Lam .

Đó là một APP trông bề ngoài bình thường, hình tròn hai đường kẻ đậm chia ba phần bằng , từ xuống lượt là màu xanh lam, xanh lục, nâu, ở giữa vẽ một ký hiệu "S" màu vàng, giống hệt hình ốp điện thoại của Phạm Lam.

Phạm Lam: "... Cáchphối màu ..."

Từ Phúc: "Đây là do Ngọc Đế Bệ Hạ vĩ đại của chúng đích thiết kế, là thiết kế thời trang đỉnh cao, là thiết kế mang tính thời đại!"

Phạm Lam nuốt ba chữ " quá" bụng.

"Các bước tiếp theo quan trọng, đầu tiên, chúng nhấn APP, đó.” Từ Phúc run rẩy giơ ngón tay lên: “ theo từng bước hướng dẫn...”

Vẻ mặt căng thẳng tột độ của Từ Phúc giống hệt mấy ông bà già đầu tiếp xúc với điện thoại thông minh.

Phạm Lam nhấn trang chủ APP để đăng ký, nhập tên, giới tính, ngày sinh. Bước tiếp theo, nhảy nút "Có đăng ký thần quang ", Phạm Lam dứt khoát nhấn [Có].

Màn hình biến thành một tấm gương nước gợn sóng, trong gương phản chiếu khuôn mặt Phạm Lam, filter da, chỉnh sửa, thể so với camera của điện thoại Táo.

"Sau đó thì ?”

Phạm Lam hỏi.

"Sau đó... ôi, cô đến bước .” Từ Phúc càng căng thẳng hơn, hít sâu một : “Bây giờ thả lỏng, hít thở sâu, phóng thần quang."

Phạm Lam: "Hả?"

"Phát sáng, lóe sáng, cái kiểu bùng nổ , hiểu ?" Từ Phúc múa may tay chân khoa trương.

"Không hiểu.”

Phạm Lam : “Cho ví dụ tham khảo đê."

"Aiya, cái thế nào nhỉ... ví dụ như yêu tiên thực vật, thì là cảm giác nảy mầm, nở hoa; yêu tiên động vật là cảm giác hóa thành ; yêu tiên linh vật là cảm giác dẫn khí cơ thể... "

" là Nhân Tiên."

"Ừm... Nhân Tiên thì là..." Từ Phúc gãi đầu: “Loài khi nào cảm thấy thoải mái nhất, vui vẻ nhất?"

"..."

"Phạm tiên hữu, cô biểu cảm gì thế?"

Phạm Lam: nghi ngờ ông đang tục, nhưng bằng chứng.

"Tùy chứ.”

Phạm Lam : “Cái chung chung quá, thể cụ thể hơn ?"

"Cụ thể là... là... khoảnh khắc cô cảm thấy vui vẻ nhất, tưởng tượng khoảnh khắc đó, phóng đại cảm giác đó lên, là thể phóng thần quang."

Khoảnh khắc vui vẻ nhất.

Phạm Lam nghĩ nghĩ, .

Cô thở một dài, tưởng tượng về thời gian tươi nhất. Trong gương nước, đường nét của cô tỏa ánh sáng dịu nhẹ, như thể kỹ xảo máy tính viền lên những đường nét màu vàng cam mỏng manh. Gương nước chấn động, cuộn lên những vòng xoáy nhỏ, khuôn mặt Phạm Lam biến mất, đó là một bối cảnh mới.

Bầu trời xanh thẳm, mây trắng lững lờ trôi, một cuộn trục màu vàng từ cuối trời bay đến, từ từ mở .

[Chào mừng ngài Phạm Lam, cấp bậc hiện tại của ngài là Hạ Thần cấp cơ sở, mong đợi biểu hiện của ngài.]

Trên cuộn trục xuất hiện bản đồ vẽ theo lối cổ, một chấm đỏ ngừng nhấp nháy bản đồ.

Từ Phúc: "Đây là đơn vị mà Phạm tiên hữu sắp nhậm chức."

Phạm Lam nhấn chấm đỏ, bên cạnh bèn xuất hiện một hộp thoại.

[Đơn vị nhậm chức: Miếu Thổ Địa khu Thanh Long, mạch Côn Luân, Thành phố Xuân. Địa chỉ: Cực Xích 48 độ, khu Thanh Long, Thành phố Xuân. Chức vụ: Bà Thổ Địa.]

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam: "Hả?"

Biểu cảm của Từ Phúc còn kinh ngạc hơn cả Phạm Lam, trợn tròn hai mắt, há hốc miệng, đầu lưỡi chẻ đôi rơi cả xuống bàn, văng một bãi nước miếng.

Phạm Lam ngửa né: "Này!"

Từ Phúc cuộn lưỡi về miệng.

Biểu cảm của vô cùng kỳ lạ, dường như là đồng tình, kinh hãi, hoặc là... sững sờ.

Phạm Lam một dự cảm lành, cô chằm chằm Từ Phúc, Từ Phúc gượng né tránh ánh mắt.

Phạm Lam: "Thiên Đình còn bao trọn cả hôn nhân ?"

Từ Phúc: "Làm gì chuyện đó! Hai vị ở miếu Thổ Địa khu Thanh Long , một vị là ông già độc tám vạn năm, một vị là nhóc độc tám ngàn năm, ai mà giới thiệu vợ cho họ ?!"

"Bà Thổ Địa là vợ của Thổ Địa Công ?"

"Không , Phạm tiên hữu hiểu lầm !" Từ Phúc xua tay lia lịa: “Trước nhân gian đúng là cách , nhưng cùng với việc xây dựng tổ chức Thần Thị cấp cơ sở của chúng ngừng thiện, bà Thổ Địa sớm biến thành chức danh Thần, là lãnh đạo xếp thứ ba của miếu Thổ Địa."

"Hai vị đầu là ai?"

"Thổ Địa Công và Trù Thần."

Phạm Lam: "..."

Miếu Thổ Địa mà cũng biên chế Trù Thần?

Phạm Lam: "Tiêu chuẩn lương bổng của Bà Thổ Địa là?"

"Cái ..." Từ Phúc : “Thật đúng là tiện . Bà Thổ Địa là chức vụ sắp đặt riêng cho miếu Thổ Địa, lượng và trách nhiệm công việc đều do Thổ Địa Công của từng nơi tự quy định, tiêu chuẩn lương bổng tự nhiên cũng như ."

Phạm Lam: "Nói cách khác, lượng và trách nhiệm của Bà Thổ Địa ở mỗi miếu Thổ Địa đều giống ?"

"Chính xác." Từ Phúc gật đầu: “Ví dụ như miếu Thổ Địa khu Chu Tước ở Thành phố Xuân bố trí tám vị Bà Thổ Địa, mỗi quản một mảng, phân công rõ ràng."

"Miếu Thổ Địa khu Thanh Long mấy vị?"

"Ngài là vị duy nhất."

"Trước đây ?"

"Tất nhiên là , đều nhảy việc cả mà... khụ, chuyển chức ."

Phạm Lam nheo mắt: "Tại chuyển chức?"

"Khụ, cái thì rõ lắm." Từ Phúc né ánh mắt: “Phạm tiên hữu thể hỏi chi tiết Xã Công Đại Nhân của miếu Thổ Địa thuộc quản lý của ngài ngày mai khi báo danh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-8-khu-thanh-long-mieu-tho-dia.html.]

Phạm Lam: "... còn một vấn đề nữa... "

"Phạm tiên hữu hỏi địa chỉ của loài đúng .” Từ Phúc nhấn hộp thoại nhậm chức của Phạm Lam, bên cạnh hộp thoại xuất hiện biểu tượng bản đồ Cao Đức: “Nhấn đây thể chuyển đổi sang địa chỉ loài , còn thể điều hướng."

[Chuyển đổi địa chỉ: Cực Xích 48 độ, khu Thanh Long, thành phố Xuân = Số 5666, đường Thu Nguyệt, khu Xuân Hoa, thành phố Xuân.]

"Còn một việc cuối cùng, căn cứ theo quy định liên quan của «Luật Bảo mật Tam giới», Thần tộc nghĩa vụ bảo mật, phép, tiết lộ bất kỳ thông tin nào về Tam giới cho thường. Xét thấy tình hình của Phạm tiên hữu khá đặc thù, đặc biệt nhắc nhở ngài, phận Thần tộc của cho bạn bè, nhà ."

Phạm Lam: điên ? Chuyện , chắc chắn coi là bệnh tâm thần nhốt .

"Nếu cẩn thận lỡ miệng thì ?”

Phạm Lam hỏi.

"Chú Quy Nguyên sẽ giải quyết nỗi lo của ngài." Từ Phúc : “Xin hãy báo danh giờ Tị ngày mai, chúc Phạm tiên hữu tiên lộ vô lượng, thần cách vĩnh cửu. Bảo trọng!"

Nói xong, Từ Phúc dậy, cúi dài một cái với Phạm Lam, chạy vội qua đường, nhảy lên một chiếc xe buýt mất.

Cứ cảm thấy gì đó .

Phạm Lam nghĩ.

Cơ mà, cả.

Dù gì cũng thành Thần .

Dù gì cũng sét đ.á.n.h nữa.

Dù gì... tới thì cứ an phận thôi...

ghế dài, ngẩng đầu, khẽ nheo mắt.

Ánh nắng rắc lên , mềm mại thoải mái, Phạm Lam vươn vai, đầu ngón tay cô dường như nắng chiếu sáng rực lên, ẩn hiện ánh sáng màu vàng cam.

Phạm Lam .

Quả nhiên, phơi nắng là khoảnh khắc vui vẻ nhất của cô.

Ngày hôm , Phạm Lam dậy thật sớm, trang điểm nhẹ, đeo ba lô lớn lao dòng giờ cao điểm của tàu điện ngầm. Phạm Lam sống ở phía tây thành phố, còn đường Thu Nguyệt, khu Xuân Hoa thì ở tít phía đông thành phố. Tàu điện ngầm xuyên qua hai thành phố mất một tiếng, đợi đến khi Phạm Lam đến trạm cuối, theo dòng ì ạch leo lên mặt đất, gần chín giờ.

Đây là đầu tiên Phạm Lam đến phía đông thành phố, tầm mắt thấy là những dãy nhà trệt bằng phẳng, mái nhà màu đen, trắng, xám nối liền thành mảng, tòa nhà cao tầng che chắn, thể thấy núi Thanh Canh ẩn hiện trong mây mù. Dãy núi trùng điệp hiện lên một màu sắc đặc biệt, như màu xanh đen trong tranh thủy mặc, uy nghiêm mà mờ ảo.

Cây cầu cạn khổng lồ xuyên qua chân núi, tàu cao tốc màu trắng bạc lướt qua trong sương núi, kết nối giữa truyền thuyết và tương lai.

Phạm Lam theo chỉ dẫn bản đồ. Đường phố ở phía đông thành phố hẹp, chỉ đủ cho một chiếc xe ô tô chật vật qua, cây cối hai bên vỉa hè ba bốn ôm mới xuể. Ven đường đều là những kiến trúc kết cấu gạch ngói cũ kỹ, còn nhiều quần thể kiến trúc phong cách Minh Thanh, bức tường loang lổ phủ đầy rêu xanh, cột nhà màu đỏ sẫm lộ ngoài treo biển đồng đơn vị bảo hộ di tích văn hóa.

Ánh nắng xuyên qua bóng cây rắc xuống mặt đất, rắc lên mái hiên cổ kính, chim chóc ríu rít, chăn màu hoa mẫu đơn phơi ngoài cửa sổ gió thổi bay phấp phới.

Nơi quá hợp với cô.

Yên tĩnh, yên bình, nhàn nhã, Phạm Lam thể tưởng tượng tương lai dưỡng lão tươi ở đây.

[Phía 100 mét ngã tư rẽ ]

Phạm Lam bước nhanh hơn, cô thể chờ đợi để xem đơn vị công tác mới của ... ... ...

Mặt Phạm Lam xịu xuống.

dòng ồn ào nhấn chìm, cô mùi tỏi, hành, đậu phụ thối nhấn chìm.

Cô đang ở một ngã tư khu chợ hỗn loạn, cà tím, ớt, cà chua, dưa chuột, bí ngô, giá đỗ lấp đầy vỉa hè, đủ loại màu sắc gần như tràn ngập ngoài. Dây điện đen cuộn thành từng vòng, treo cột điện cao, như thể viền một khung màu mực cho cả khu chợ.

Các ông bà chợ sớm bước chân như bay, dân công sở vây quanh xe bán đồ ăn sáng tranh thủ từng giây, đám nhân viên môi giới bất động sản hò hét khẩu hiệu tập thể d.ụ.c buổi sáng. Một bà cụ kéo cháu trai vội vã qua bên cạnh Phạm Lam, cháu nước mũi tèm lem: “Con nhà trẻ, hu hu hu... "

Biển hiệu khu chợ treo cao nhất, màu sắc bong tróc, viền còn rỉ sét dày, "Chợ Nông sản đường Thu Nguyệt".

Phạm Lam: "..."

Phạm Lam điện thoại, app chỉ đường cô chợ.

Trên đường càng lúc càng đông, bên tai càng lúc càng ồn, Phạm Lam càng lúc càng mệt, cảm thấy cả đời cũng đến đích.

[Điểm đến ở bên trái của ngài, điều hướng kết thúc]

Phạm Lam dừng bước, đầu.

cổng một cái sân lớn, hai cánh cổng sắt rỉ sét khép hờ, buộc bằng một sợi dây kẽm, tường treo biển dọc "Hội Liên hiệp Phụ nữ khu Xuân Hoa, thành phố Xuân".

Phạm Lam: Đậu má?

Phạm Lam nhấn chỉ đường.

[Ngài đến điểm đến, chỉ đường kết thúc]

[Ngài đến điểm đến, chỉ đường kết thúc]

[Ngài đến điểm đến, chỉ đường kết thúc]

Phạm Lam đành c.ắ.n răng đến cổng sắt, tháo ba lô xuống, cố gắng lách qua khe cửa, đầu , vai , bụng... cô kẹt !

Không, vì bụng cô to mà là bên cửa thứ gì đó cản cô , cảm giác như màng bọc thực phẩm, mềm mại đàn hồi, trong suốt. Phạm Lam dùng ngón tay ấn ấn, khí xung quanh gợn lên một lớp sóng.

Cái kinh nghiệm, là kết giới.

Phạm Lam vung nắm đ.ấ.m đấm tới.

Màng kết giới rung động một chút, từ từ mở một khe hở, Phạm Lam nắm bắt thời cơ chui ... cô ở một cái sân khác.

Cây Bạch Quả khổng lồ cao chọc trời, tán cây đồ sộ gần như che khuất bầu trời, những chiếc lá hình quạt màu vàng óng, mỗi chiếc đều to bằng lòng bàn tay, xào xạc trong gió. Mặt đất phủ đầy lá rụng, vàng óng, dày cộp, giẫm lên mềm mềm, như tấm t.h.ả.m trải qua vạn năm thời gian.

Phạm Lam vòng qua cây xù xì tiến về phía , cành lá ẩn hiện mái hiên cong tinh xảo, cột nhà màu đỏ son bóng loáng, song cửa sổ chạm rỗng màu xanh biếc... đó là một tòa kiến trúc cổ hai tầng tinh xảo, hai con kỳ lân uy vũ chễm chệ cổng, cửa treo biển ngọc trắng... "Miếu Thổ Địa".

Một đại ca vạm vỡ thang, đang dùng phất trần lông gà quét bụi biển hiệu.

Dưới thang một đàn ông khác, mặc áo khoác lụa trắng hoa văn chìm, mắt híp, râu chữ bát, đỉnh đầu búi một chỏm tóc nhỏ, miệng la lối: “Lão Tứ, nhanh tay lên, hôm nay Bà Thổ Địa mới nhậm chức sắp đến , chúng dùng diện mạo tinh thần mới để nghênh đón ngài... "

Anh thấy Phạm Lam, sững sờ.

Phạm Lam bước lên một bước, vẫy tay: "Chào , là Phạm Lam."

"Bà Thổ Địa~ Ngài đến sớm ạ!" Hai chòm râu của đàn ông vểnh cả lên trời: “Lão Tứ, mau xuống nghênh đón Bà Thổ Địa!"

Đại ca thang nhảy phịch xuống đất, mặc áo khoác lụa trắng cùng kiểu với tiểu râu, cơ bắp rắn chắc, mặt vuông mắt to, chắp tay vái: "Bà Thổ Địa."

Phạm Lam: "... Chào ."

Tiếng "Bà" khó chịu thế!

" Bà, mời bên .” tiểu râu khom lưng dẫn đường phía : “ là Giáp Dịch, là quản sự của miếu Thổ Địa, vị phía ngài là Đinh Tứ, cẩn thận, ngạch cửa cao."

Phạm Lam bước qua ngạch cửa cao ít nhất ba mươi centimet, chân khỏi khựng .

Miếu Thổ Địa vẫn giữ kết cấu kiến trúc cổ, xà ngang phía vẽ tranh màu tinh xảo sặc sỡ, bốn cột đỏ khắc mây nổi, ngoài , tất cả trang trí, đồ đạc, thiết đều vô cùng hiện đại. Gạch lát sàn bằng đá cẩm thạch, đèn LED chiếu sáng, đối diện là quầy kính khép kín, hai cửa sổ, treo màn hình điện tử, chạy chữ "Tạm dừng kinh doanh", bên trái máy lấy , ghế chờ, máy lọc nước, và một cửa an . Bên là cầu thang dài.

"Đây là sảnh việc của miếu Thổ Địa, bây giờ đến giờ kinh doanh, mời bà bên ." Giáp Dịch dẫn Phạm Lam lên lầu: “Ngày thường Xã Công Đại Nhân, Trù Thần Đại Nhân và Bà đều việc lầu hai, Bà cẩn thận, ở đây một viên gạch nứt."

Đầu cầu thang lầu hai đối diện với hành lang dài, rộng, đủ cho bốn song song, cửa sổ cổ chạm rỗng sát đất ở bên tay trái, ánh nắng xuyên qua song cửa chiếu từng vệt xuống sàn gỗ đỏ sẫm, tạo thành những đốm sáng hình thoi. Bên tay là một dãy cửa phòng, Phạm Lam lượt thấy bốn tấm biển "Phòng Họp", “Quản Lý Dân Cư", “Thư Phòng", “Công Đức". Cuối hành lang là cửa gỗ đỏ hai cánh, biển hiệu hai chữ "Thần Khám".

"Trù Thần Đại Nhân, ngài ở đó ?" Giáp Dịch gõ cửa.

Cánh cửa lớn kẽo kẹt mở , một thanh niên xuất hiện cửa.

Anh bưng một cốc sữa đậu nành, c.ắ.n ống hút, mắt mỏng môi đỏ, xinh như con gái.

"Trù Thần Đại Nhân, vị là Bà Thổ Địa mới nhậm chức, Phạm Lam." Giáp Dịch : “Bà, vị là Trù Thần Đại Nhân của miếu chúng ."

Phạm Lam động, Trù Thần cũng động.

Hai chằm chằm một phút.

"À.” Trù Thần nhả ống hút: “Là cô gái lười biếng ."

Phạm Lam: Đù!

Trù Thần shipper, miếu Thổ Địa sắp phá sản đúng .

 

Loading...