Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 82: Khấu Kiến Dung Mộc Thượng Thần

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:38
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" năm bảy lượt nhấn mạnh, các coi như gió thoảng bên tai ?"

Hòa Uyên giữa đống đổ nát của khu dân cư yêu tộc, giận đến tóc dựng ngược: “Văn kiện buổi sáng thế nào? Phải kiên quyết ngăn chặn hành vi bạo động, ẩu đả, tư đấu ác tính. Vậy mà bây giờ, cả khu dân cư của yêu tộc 'bay màu' luôn ! Dung Mộc, cho một lời giải thích!"

Phạm Lam: "..."

He he. Cô cứ ngỡ hùng cứu thế, cuối cùng chỉ một câu của Hòa Uyên biến cô thành kẻ cầm đầu vụ bạo động ác tính.

Cạn lời hơn nữa là đám thành viên của tổ công tác Thiên Đình xa xa hóng chuyện, đặc biệt là vị nữ thần ở vị trí trung tâm (center). Cô mặc bộ Hán phục màu xanh nhạt thướt tha, đôi mắt cong cong như đang , vẻ mặt "hóng drama" đầy phấn khích.

Phạm Lam: "..." Mệt tim quá.

"Dung Mộc, đấy?!" Hòa Uyên gầm lên.

Anh Xã Công hiền lành hôm nay tâm trạng tệ, mặt chút ý , khí lạnh tỏa như băng. Anh đối diện Phạm Lam, triệu hồi "Thanh Thủy Chú" rửa sạch vết m.á.u và bụi bẩn cho cô, khiến cô tỏa nước mát lạnh.

"Quá đáng lắm ! Cho dù khu Thanh Long và khu Bạch Hổ hợp , cũng thể thế . Đây rõ ràng là coi thường văn kiện của sở Thành Hoàng, coi Uy Linh Công gì!" Hòa Cường bên cạnh thêm dầu lửa.

Đệt cha nhà mày! Phạm Lam bật dậy định c.h.ử.i thì Dung Mộc đè xuống. Ly Trạch nhảy lên vai cô, Đào Khôi núp lưng.

"Lão già trông giống .”

Đào Khôi thì thầm.

Phạm Lam: "Chúc mừng, Thiên nhãn 250 của cuối cùng cũng chịu nâng cấp .”

Đào Khôi: "..."

Dung Mộc từ từ , lạnh lùng chằm chằm Hòa Uyên. Kế Ngỗi tiến lên, thủ phù lóe lửa triệu hồi Dung Đao.

Các Thần Thị của sở Thành Hoàng hít một khí lạnh, lùi xa, để Hòa Uyên và Hòa Cường trơ trọi.

Hòa Uyên: "Cậu... các gì?! là Uy Linh Công! Là cấp của các !"

Hòa Cường: "Đừng tưởng thâm niên thì thể ỷ già lên mặt! Tam Giới pháp luật, các đừng hòng gì thì !"

Kế Ngỗi hừ một tiếng, ngọn lửa Dung Đao bùng lên. Mặt Hòa Uyên, Hòa Cường trắng bệch.

"Quy tắc quản lý miếu Thổ Địa cơ sở Tam Giới, điều thứ ba: điện thoại báo án khẩn cấp công vụ hoạt động suốt mười hai canh giờ, luôn trong trạng thái sẵn sàng.”

Dung Mộc : “Hòa Cường, còn nhớ ?"

Hòa Cường: "Dung... Dung Mộc, ý gì?"

Kế Ngỗi liếc đám cư dân yêu tộc đang nấp xem náo nhiệt. Lông đám yêu tộc dựng , tranh nhảy tố cáo.

"Bẩm Kế Ngỗi đại nhân, hôm nay chúng gọi cả trăm cuộc báo án mà !”

“Máy báo bận!”

“Điện thoại gọi sang khu Thanh Long, Chu Tước cũng chặn!”

“Chắc chắn là cắt sóng !"

"Nói láo!" Hòa Cường gầm lên. Sắc mặt Hòa Uyên đổi.

"Vừa , giữa khu Bạch Hổ và ba khu còn thêm một kết giới chắn sóng cao cấp.”

Dung Mộc vạch trần: “Cưỡng chế cấm các Thần Thị cấp bậc thượng thần tiến khu Bạch Hổ."

Không gian im lặng. Cư dân yêu tộc ngơ ngác hiểu tại kết giới đó.

Khóe mắt Hòa Uyên giật mạnh.

"Kỳ Lương, .”

Kế Ngỗi đột nhiên chỉ định.

Một vị thần tướng mạo thanh tú, đeo kính bước từ đội của Hòa Cường. Đó là Kỳ Lương - bà Thổ Địa cũ của khu Thanh Long cưỡng chế điều chuyển sang đây.

"Chuyện ..." Kỳ Lương do dự. Kế Ngỗi quát: "Nói!"

Kỳ Lương giật : “Bẩm Uy Linh Công, Hòa Cường thượng thần cũng vì nghĩ cho phủ Thành phố Xuân, tạo khí hài hòa định nên mới tạm đóng hệ thống báo án một canh giờ, ngờ...”

Mặt Hòa Cường trắng bệch, Hòa Uyên tái mét.

Kế Ngỗi: "Thế còn kết giới chắn sóng?"

Kỳ Lương: "Đó là do Hòa Cường thượng thần đảm bảo tổ công tác phiền..."

Lại một lặng c.h.ế.t chóc. Phạm Lam hiểu. Hòa Cường tính toán thật.

Bước một, chặn báo án để ém nhẹm rắc rối nhỏ, chờ tổ công tác xử lý. Bước hai, chặn sóng để ngăn các Thần Thổ Địa khác đến "ké fame", giúp độc chiếm cơ hội tháp tùng tổ công tác và Hòa Uyên. Vừa thành tích, đ.á.n.h bóng tên tuổi, một bước lên mây.

Đạo lý ai cũng hiểu. Mặt Hòa Uyên lúc xanh lúc tím vô cùng đặc sắc. Hòa Cường nuốt nước bọt ừng ực.

"Xin Uy Linh Công chấp pháp công minh.”

Dung Mộc hành lễ.

Hòa Uyên giật giật cơ mặt định thì Hòa Cường cướp lời: "Kể cả thế thì ? cũng vì an của tổ công tác và cư dân yêu tộc! Khu Bạch Hổ trăm năm bình an, rõ ràng là các ác ý...”

"Câm mồm!"

Tiếng quát chói tai cắt ngang. Vô cư dân yêu tộc dậy, mắt long sòng sọc.

"Nếu bà Phạm Lam, chúng Trảm Yêu Đao diệt sạch !”

“Mẹ nó, Thần Thổ Địa mà bảo vệ dân, chỉ lo nịnh bợ luồn cúi, là cái thá gì?!”

“Nếu ham công, viện trợ, gây tổn thất lớn thế ?!”

“Cút !"

Tiếng c.h.ử.i bới như sóng thần. Giây tiếp theo, một luồng thần quang đỏ rực bùng lên từ Hòa Cường vỡ tan thành vô đốm rơi lả tả. Thần quang tắt ngấm, chỉ còn yêu quang thưa thớt.

Tiếng chuông trầm đục vang lên từ trung. Một dòng chữ vàng khổng lồ hiện : [Thần Thổ Địa Hòa Cường, khu Bạch Hổ, phủ Thành phố Xuân... chỉ KPI Công Đức tụt xuống ngưỡng giới hạn. Cưỡng chế tước bỏ chức vị, cách chức điều tra. Thông cáo Tam Giới!]

Đào Khôi: "Chuyện gì ?”

Ly Trạch: "Thần mà mất tín ngưỡng thì còn là thần, chỉ là yêu thôi."

Phạm Lam ngây . Má ơi! Dân chúng "vote" cho bay màu trực tiếp luôn ? Ác liệt thật!

Hòa Cường ngã quỵ. Yêu tộc hoan hô vang trời. Kế Ngỗi nhếch mép thu Dung Đao.

Hòa Uyên run bần bật, sang Phạm Lam đầy thù hận. Dung Mộc lập tức chắn mặt cô.

"Uy Linh Công gì chỉ giáo?"

"Dung Mộc.” Giọng Hòa Uyên trầm đục: “Cậu hại cháu tước thần tịch. Sau ở phủ Thành phố Xuân, đừng tám vạn năm, dù mười vạn năm thì thuộc hạ của cũng đừng hòng thăng chức! nhất định khiến các ...”

"Thanh Loan khấu kiến Thượng Thần Dung Mộc!"

Tiếng hô lớn vang lên. Tổ công tác Thiên Đình nãy còn "hóng hớt" giờ ào ào quỳ rạp xuống, hành đại lễ vô cùng lố với Dung Mộc.

Kế Ngỗi, Ly Trạch: "...”

Đào Khôi: "Màn kịch gì nữa đây?”

Phạm Lam: "..." Cái quái gì ?!

Dung Mộc dọa sợ, khí lạnh biến mất, chớp mắt ngơ ngác: “Các... các đang ?"

Nữ thần tên Thanh Loan ngẩng đầu : "Ngọc Đế bệ hạ nhắn rằng lâu gặp, vô cùng nhớ mong Thượng Thần Dung Mộc. Tiên nhưỡng ở vườn Bàn Đào ủ xong, mong lúc nào rảnh rỗi hạ cố đến vài chén."

Nhóm Phạm Lam thấy bình thường vì Dung Mộc từng nhậu nhẹt với Hạo Ngọc. những khác thì sốc nặng. Cằm Đào Khôi rớt xuống đất. Hòa Uyên lảo đảo lùi , mặt xanh như tàu lá chuối.

Cư dân yêu tộc càng kích động bàn tán: "Gì cơ? Dung Mộc đại nhân quen Ngọc Đế?”

“Không cấp ghét bỏ ?”

“Tin đồn nhảm nhí! Nghe thấy , Ngọc Đế còn đợi uống rượu với kìa!”

“Thế là là 'tai to mặt lớn' thật ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-82-khau-kien-dung-moc-thuong-than.html.]

Kế Ngỗi: "...”

Đào Khôi: "Các sống khổ nhục kế ?”

Ly Trạch: "Giờ thấy lời đồn cũng lý."

Phạm Lam cuối cùng cũng hiểu sự lệch pha . Dung Mộc là thần tộc thuần huyết, là trụ cột Tam Giới, nhưng ít . Trong mắt đám cấp trung như Hòa Uyên, chỉ là một "linh vật" hết thời đày ải.

Hòa Uyên lắp bắp: “Thanh... Thanh Loan thượng thần, gì?"

Thanh Loan dậy, mặt lạnh tanh: “Ngọc Đế bệ hạ còn dặn, Thượng Thần Dung Mộc khiêm tốn là , nhưng đừng hiền quá kẻo kẻ mắt nước lấn tới, loạn tôn ti!"

Hòa Uyên sợ đến mức quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Thanh Loan: "Ngọc Đế mật lệnh riêng cho Thượng Thần Dung Mộc, xin Hòa Uyên thượng thần tránh mặt."

"Vâng !" Hòa Uyên lăn bò chạy , kéo theo cả đám thuộc hạ.

Dung Mộc thở dài: "Thanh Loan, cô ?"

"Đây là tình tiết 'vả mặt' trong truyện sảng văn đang hot ở Nhân Giới, thử từ lâu ." Thanh Loan tủm tỉm.

Dung Mộc: "...”

Phạm Lam: "..." Đệt, thảo nào thấy quen quen.

Kế Ngỗi ôm trán, Ly Trạch phá lên. Yêu tộc hoan hô.

Thanh Loan sang Phạm Lam: “Trảm Yêu Đao hiện thế mà một yêu nào bỏ mạng, tò mò cô thế nào? Đao ?"

Phạm Lam: "...Bị pháp khí của ăn mất ."

Thanh Loan trợn mắt. Một lão già râu tóc dài lê thê từ trong tổ công tác lao , suýt vấp ngã: "Ăn thế nào? Ăn hết ? Không còn tí vụn nào ?"

Phạm Lam: "..." Ông già cũng nếm thử ?

"Anh là?"

"Pháp khí bản mệnh của cô , cho xem!"

"Hết pháp lực , triệu hồi ."

Lão già móc thủ phù : “Cần bao nhiêu, chuyển khoản!"

"50 hộc.”

Phạm Lam kiểm tra : “Ủa lên 100 hộc ?!"

[Ting! Nhận 100 hộc từ Đào Cảnh]

"Nhanh lên!" Lão già giục.

Phạm Lam: "Võ Triệu Chú, Khởi."

Chiếc chăn Peppa Pig bay . Lão già tên Đào Cảnh sờ nắn tấm chăn đầy mê mẩn, còn lôi kính lúp soi từng milimet mã code đó.

Dung Mộc nắm cổ tay ông ngăn . Đào Cảnh ngẩn , soi kính lúp mặt Dung Mộc: "Tiên hữu trông quen quen."

Dung Mộc gấp chăn trả cho Phạm Lam.

Kế Ngỗi: "Được , mắt ông thêm 10 năm cũng chẳng rõ ."

Đào Cảnh soi Kế Ngỗi hét lên: " nhớ , các là Dung Đao và Thương Kiếm!"

Kế Ngỗi: "Là Kế Ngỗi và Dung Mộc!"

"Phụt!" Thanh Loan bật .

"Thảo nào, thì là Thần Thị trướng các . Thảo nào thể t.h.a.i nghén pháp khí kinh thiên động địa như !"

"Đừng để ý ông .”

Kế Ngỗi giải thích: “Lão già mù di truyền của phái Mao Sơn."

"Ể?!”

Đào Khôi hét lên: “Anh ông phái Mao Sơn? Tổ sư Đào Cảnh?!"

Đào Khôi quỳ sụp xuống lạy lục. Đào Cảnh phớt lờ, thao thao bất tuyệt về pháp khí của Phạm Lam:

"Pháp khí đột phá giới hạn, tự thành một trường phái! Năng lực của nó là 'Vô'. Hấp thụ khí trời đất, biến thứ thành hư vô. Bất kỳ pháp khí, bùa chú, thần quang, yêu quang đều thể nó hóa giải."

Không gian im lặng. Các vị thần sợ hãi lùi xa.

Phạm Lam tấm chăn. Má ơi, ghê gớm ?

Dung Mộc: "Lời ông là thật?"

"Tất nhiên! lấy danh dự chủ nhiệm viện pháp khí đảm bảo! Sau nó sẽ là pháp khí một Tam Giới!" Đào Cảnh khẳng định, hỏi: "Bà ơi, chức danh hiện tại của là gì?"

Phạm Lam: "Trung thần."

Đào Cảnh: "..." Đào Cảnh: "Phí của giời ạ!”

Phạm Lam: "..."

"Phạm Lam trung thần, pháp khí tên gì?" Thanh Loan hỏi.

Phạm Lam Dung Mộc cầu cứu. Dung Mộc , lên trung hai chữ màu xanh băng: [Tức Khâm].

Cái tên yên tĩnh nhưng ẩn chứa sát khí.

Đào Cảnh thắc mắc Tức Khâm cấp thấp nuốt Trảm Yêu Đao. Phạm Lam đổ tại bùa chú của Đào Khôi. Đào Cảnh hứng thú, xách cổ Đào Khôi bay mất.

Thanh Loan kéo nhóm Phạm Lam thì thầm: "Trảm Yêu Đao là do một trọng phạm Địa Giới trộm mang lên đây. Diêm La điện hạ nhờ các vị ém nhẹm chuyện , tổn thất Địa Giới sẽ lo. Anh còn gửi chút quà cảm ơn bà Phạm Lam."

[Ting! Nhận lì xì: 20 vạn hộc]

Vãi?! Phí bịt miệng khủng thế?

Phạm Lam: "Diêm La điện hạ khách sáo quá."

Dung Mộc hỏi về việc xin lập Sở Thành Hoàng mới, Thanh Loan trừ, sẽ "xử lý công bằng". Phạm Lam hiểu ngay là còn lâu mới .

Hai mươi phút , đội xây dựng của Địa Giới đến tái tạo khu dân cư. Dung Mộc và Kế Ngỗi lấy cớ chuồn về .

Phạm Lam Tường Vân ngắm thành quả, trong lòng ấm áp.

Về đến ngõ Hương Qua, cô mua một chiếc bánh phô mai. Đột nhiên, chiếc xe đạp cà tàng phanh kít mặt.

Kế Ngỗi nhét Ly Trạch thùng xe, xách cổ Phạm Lam đặt lên yên phóng như bay.

Phạm Lam chóng mặt buồn nôn khi xe dừng . Cô ngẩng đầu lên, sững sờ.

Trước mắt là một căn biệt thự nhỏ ba tầng xinh xắn, ánh đèn ấm áp hắt từ cửa sổ.

Cửa mở, một bước , dung mạo thanh tú dịu dàng ánh đèn đường.

"Sao về muộn ?” Anh hỏi.

Kế Ngỗi vác xe sân, ném Ly Trạch nhà.

Phạm Lam vẫn ngây .

Người ở cửa tiến lên một bước, mỉm :

"Nước đun xong, cơm cũng chuẩn . Phạm Lam, em tắm , là ăn cơm ?"

Phạm Lam: "...”

Phạm Lam: "...”

Phạm Lam: "Dung Mộc, cái quái gì thế?!"

 

Loading...