Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 88: Ship Hàng Thôi Nào
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:44
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kế Ngỗi lấy hành lý, Phạm Lam kéo Ly Trạch, chen chúc trong đám hồn thể xuống tàu. Sân ga rộng hơn tưởng tượng, mặt đất lát đá pha lê đen bóng loáng, phản chiếu ánh sáng của các hồn thể tạo nên vẻ mờ ảo. Tiếng loa thông báo vang lên từ bốn phương tám hướng:
[Tất cả hồn thể theo biển chỉ dẫn! Không tụt ! Không xem! Không chạy lung tung!]
[Chú ý chân! Chú ý an ! Này , đến lúc nào mà còn tán gái!]
[Cầm chắc giấy chứng nhận nhập cảnh! Ra khỏi sân ga thẳng, sẽ nhân viên hỗ trợ thủ tục.]
Hàng trăm hồn thể lững lờ trôi lên một chiếc thang cuốn dài bất tận. Thang càng lên cao gió càng lớn, Phạm Lam cảm tưởng đám hồn thể sắp thổi bay mất. Cuối thang cuốn là một đại điện lơ lửng: mái cong ngói lưu ly xanh biếc, cột đỏ rực rỡ, tường bao quanh trong suốt như cung điện pha lê giữa trời. Sàn đại điện cũng trong suốt, rõ dòng sông Hoàng Tuyền cuồn cuộn bên . Không ít hồn thể sợ độ cao bẹp dí sàn dám nhúc nhích.
Phạm Lam cảm thấy bắp chân run, ép xuống , nhanh chân bám theo Kế Ngỗi. vài bước, cô thấy thiêu thiếu, đầu thì thấy Dung Mộc đang cứng đờ ngay lối . Mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt to tròn Phạm Lam đầy tội nghiệp.
Phạm Lam: "..." Quên mất, gã sợ độ cao.
"Kế Ngỗi... ờ..." Nhìn thì Kế Ngỗi ôm Ly Trạch, đẩy hành lý biến mất từ lâu. Trước mắt chỉ còn dòng thác hồn thể màu vàng cam. Phạm Lam đành cứng đầu , chìa tay về phía Dung Mộc.
Dung Mộc cẩn thận kéo dài tay áo, định nắm lấy cổ tay Phạm Lam qua lớp vải. Nào ngờ đúng lúc , một trận gió mạnh thốc , mấy hồn thể thổi lăn lóc va Phạm Lam. Dung Mộc phản xạ cực nhanh, một tay đỡ lấy eo cô. Cú trượt tay khiến tay áo Dung Mộc tuột ngược trở , lòng bàn tay chút ngăn cách nắm chặt lấy tay Phạm Lam.
Phạm Lam: "...”
Dung Mộc: "..." Hai cặp mắt to tròn .
Mặt Dung Mộc đỏ bừng. Phản ứng đầu tiên là buông , nhưng phản ứng thứ hai là ở đây cao quá, nên buông lập tức nắm chặt lấy tay cô.
Phạm Lam: "Phụt!" Mặt Dung Mộc càng đỏ tợn.
Phạm Lam siết nhẹ tay . Nhiệt độ cơ thể thấp, như vốc nước suối mát lạnh, nhưng giờ đây dường như ấm của cô truyền sang, trở nên ấm áp hơn: “Đi thôi.”
Phạm Lam . Yết hầu Dung Mộc khẽ động: "Ừm."
Quãng đường đến cổng dài, Phạm Lam cảm thấy mất cả mười lăm phút, nhưng thấy ngắn vô cùng, cô còn kịp sưởi ấm bàn tay của Dung Mộc.
Ra đến nơi, Kế Ngỗi đang đợi với bộ mặt đen như đ.í.t nồi: “Phạm Lam, chậm quá!”
“Có chậm ...”
Phạm Lam lầm bầm, định kéo vali nhưng tay rút . Tay cô vẫn đang Dung Mộc nắm chặt. Phạm Lam đầu . Dung Mộc ngẩn , lúc mới giật rút tay về cái vèo, vành tai đỏ ửng. Mặt Kế Ngỗi càng đen hơn. Ly Trạch thì nhướn mày đầy ẩn ý.
Sau khi thủ tục nhập cảnh tự động bằng thẻ Thần Tín và hộ chiếu Địa Giới (bìa đỏ tươi, dấu nổi của Cục Quản lý Nhập cảnh Thiên Đình), cả nhóm bước sảnh đón.
Kế Ngỗi định giơ bản đồ lên thì Phạm Lam thấy một đám nhân viên giơ biển đón. Nổi bật nhất là một trai trẻ mặc mã quái lụa đen, giơ cao điện thoại hiển thị dòng chữ xanh lè: "Chào mừng Thần Thổ Địa, Trù Thần, Bà Thổ Địa khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân".
Vừa thấy Kế Ngỗi, mắt sáng rực lên, lao tới: "Dám hỏi là Kế Ngỗi thượng thần ạ?”
Kế Ngỗi: "Phải.”
“Chào chào ! tên Mao Kiếm, chức vụ là Đầu Trâu. phụ trách tiếp đón ba vị.”
Phạm Lam liếc bảng tên n.g.ự.c : hiệu 800400131456, cuối cùng còn hình đầu trâu hoạt hình (Q-version) đáng yêu.
Kế Ngỗi hỏi: "Có xe ?" Mao Kiếm trả lời, đang ngẩn Dung Mộc. Dung Mộc chớp mắt nghi hoặc. Ly Trạch hét lớn: "Này , xe ?" Mao Kiếm bừng tỉnh, mặt đỏ bừng: "Có , mời theo ."
Sảnh nhập cảnh lơ lửng cao, bên là vùng đất Địa Giới rộng lớn vô tận. Vòm trời xanh lam như quả cầu khổng lồ bao trùm tất cả. Sương mù màu tím lãng đãng trôi, mang theo mùi kẹo bông ngọt ngào. Nhìn từ cao, mặt đất quy hoạch như một bàn cờ khổng lồ với những ô vuông ngay ngắn. Các con đường ở trung tâm rộng và phát sáng trắng, các nhánh nhỏ hơn tỏa như những mao mạch. Nó gợi nhớ đến thành Trường An thời Đường nhưng hoành tráng và kỳ vĩ hơn nhiều.
Mao Kiếm bấm điện thoại. Một tiếng ngựa hí vang lên, chiếc xe ngựa kéo theo vệt sáng đỏ rực lao tới, phanh gấp "Két!" ngay mặt . Xe ngựa lộng lẫy, nạm vàng, mui trần như xe tham quan. Con ngựa kéo đen tuyền, bốn móng đỏ rực đạp ngọn lửa hừng hực. Mỗi nó di chuyển, tia lửa b.ắ.n tứ phía, trông vi phạm quy tắc phòng cháy chữa cháy.
Mắt Kế Ngỗi sáng lên: "Tứ Phương Liệt Hỏa Thú?”
“Đây là xe công vụ của Cục Lưu thông Vật tư." Mao Kiếm hãnh diện .
Xe ngựa êm ái hơn tưởng tượng. Ly Trạch hào hứng nhoài ngoài, nếu Kế Ngỗi giữ chắc leo lên lưng con thú lửa . Ngược , Dung Mộc cứng đờ ở giữa xe, mặt trắng bệch, mắt thẳng, quyết liếc độ cao xung quanh dù chỉ một cái. Mao Kiếm vung roi, Tứ Phương Liệt Hỏa Thú hí dài, đạp lửa bay vút , để bốn vệt khói trắng giữa màn sương tím.
Xa xa, những tòa kiến trúc cổ kính lơ lửng hiện : [Cục Quản lý Hộ tịch], [Trung tâm Vật lý trị liệu Thanh lọc Hồn thể], [Đại sảnh Tra cứu Sổ Công Đức], [Cục Báo mộng Phân cục 1], [Siêu thị Tổng hợp đường Hoàng Tuyền 3]... Phạm Lam trầm trồ: "Đời sống cư dân Địa Giới phong phú thật."
Một đám mây tím ập tới, Mao Kiếm bẻ lái gấp. Dung Mộc kịp "A" lên nửa tiếng vội ngậm miệng, tay bấu chặt lấy cổ tay Phạm Lam.
Phạm Lam: "..." Mặt Dung Mộc nín đến đỏ bừng để giữ hình tượng Thần tộc: “Thật sự nhịn thì cứ hét lên ...”
Phạm Lam khuyên. Hai mắt Dung Mộc trợn tròn, mặt sắp nổ tung. Ly Trạch lăn lộn.
Xe ngựa lượn một vòng lớn đáp xuống Cục Lưu thông Vật tư Địa Giới. Đó là tòa kiến trúc ba tầng bay lơ lửng, nền ngọc trắng, cột đỏ, đèn lồng treo cao vui mắt. Trong đại sảnh trống trơn, chỉ phía trong cùng là hàng trăm Đầu Trâu Mặt Ngựa đang nghiêm trang. Một vị thần mặc đồ thể thao trắng hàng quân, vung tay hô hào:
"Chúng tung sự quyết tâm và dũng khí để công phá Tiết Thanh Minh, chiến thắng Lễ Trung Nguyên! Khẩu hiệu của chúng là gì?!" Đám đông hô vang: "Quyết chiến tháng Chạp! Đồng lòng bẻ gãy kim loại!”
“Lại nữa!”
“Quyết chiến tháng Chạp! Đồng lòng bẻ gãy kim loại!”
“Chưa ăn cơm ? To lên!”
“QUYẾT CHIẾN THÁNG CHẠP! ĐỒNG LÒNG BẺ GÃY KIM LOẠI!!"
Nhóm Phạm Lam: "...”
Phạm Lam: "...Nếu lầm thì đó là...”
Kế Ngỗi: "Bạch Huyên.”
Phạm Lam: " dự cảm chẳng lành.”
Ly Trạch: "Trùng hợp quá, cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-88-ship-hang-thoi-nao.html.]
"Rất ! Giữ vững tinh thần chiến đấu ! Về vị trí!" Bạch Huyên hét lớn. Đám đông giải tán chạy rầm rập.
Mao Kiếm báo cáo: "Bạch Huyên đại nhân, đón các vị thượng thần đến !" Bạch Huyên , lộ hai lúm đồng tiền: "Yo, Lão Mộc, Lão Kế, Tiểu Lam Lam, cả Tiểu Trạch Trạch nữa, đến cả ?"
Kế Ngỗi hỏi: "Sao ở đây?”
“Đừng nhắc nữa. Cục trưởng Cục Vật tư tháng thăng cấp Thượng thần, qua lôi kiếp nên sét đ.á.n.h đen thui, đang nhà dưỡng thương. dịp cuối năm, cưỡng chế điều đến đây chủ trì đại cục." Bạch Huyên than thở: “Thiếu quá nên báo cáo mượn khắp nơi."
Phạm Lam: "Vậy lệnh biệt phái của chúng là...”
“ xin đấy, nào?”
Kế Ngỗi: "...”
“Bắt chúng qua đây rốt cuộc để gì?" Giọng Kế Ngỗi bắt đầu gắt.
"Khụ." Bạch Huyên hắng giọng, dùng giọng văn mẫu: "Xét thấy cuối năm hệ thống vận chuyển vật tư áp lực quá lớn, để tránh quá tải kho hàng, nâng cao hiệu suất lưu thông...”
Phạm Lam ngắt lời: "Nói tiếng !" Bạch Huyên sờ mũi: "Giúp chúng giao hàng nhanh."
"Giao hàng nhanh?”
Phạm Lam dở dở liếc Kế Ngỗi. Đại ca ơi, nghề cũ của . mặt Kế Ngỗi dài cả tấc: "Đùa kiểu gì ." Nói lưng bỏ .
"Giao một đơn chiết khấu 20 hộc!" Bạch Huyên hét với theo. Bước chân Kế Ngỗi khựng . Anh ngoắt 180 độ: "Sao chép cho bản đồ dẫn đường Địa Giới."
Dung Mộc: "..."
Phạm Lam: "..."
Ly Trạch: "Kế Ngỗi, liêm sỉ của ..."
Bạch Huyên toe toét, thi triển Phục Tải Chú cài đặt plugin bản đồ điện thoại của Kế Ngỗi và Phạm Lam. Một tiếng chuông báo động vang lên trong đại sảnh. [Thông báo: Lô hàng đầu tiên của tháng Chạp đến cửa nhập cảnh. Đề nghị Cục Lưu thông Vật tư lập tức đến phân loại và giao hàng.]
"Tốc độ! Tốc độ! Bay lên nào em!" Bạch Huyên gào lên. Đám Đầu Trâu Mặt Ngựa hóa thành tàn ảnh bay vút . Kế Ngỗi xách Ly Trạch bám theo . Phạm Lam cũng vội kéo tay Dung Mộc đang ngơ ngác chạy theo, nhảy lên một cỗ xe ngựa.
Lần lái là Bạch Huyên. Phong cách lái xe của còn dã man hơn Mao Kiếm gấp bội. Drift, lạng lách, đ.á.n.h võng... lục phủ ngũ tạng của Phạm Lam đảo lộn tùng phèo. Ly Trạch sợ đến hiện nguyên hình, còn Dung Mộc thì bóp tay Phạm Lam sắp gãy đến nơi.
Đến bờ sông Hoàng Tuyền, Phạm Lam mới hiểu tại gọi là "Quyết chiến". Trên sông, hàng ngàn chiếc tàu hàng khổng lồ rẽ sóng lao đến, còi hú vang trời: “Xếp hàng! Xếp hàng!" Hắc Diệp cưỡi thú lửa lơ lửng gào thét chỉ huy.
Hắc Diệp báo cáo với Bạch Huyên: "Số lượng hàng hóa năm nay tăng 35.56% so với cùng kỳ." Bạch Huyên nhăn nhó: "Cục Báo mộng bảo năm nay tuyên truyền lắm ?" Hắc Diệp: "Thì đấy. Dự án báo mộng khuyên ở Nhân Giới 'đừng đốt đồ nữa' tăng 20%, nhưng hiệu quả thì ngược . Người trần cứ tưởng âm báo mộng là đòi thêm đồ nên càng đốt tợn." Bạch Huyên: "Đệt!"
Quy trình phân loại diễn : Container bay , qua màn hình quét, biến thành bưu kiện nhỏ mã vạch vàng tự động bay về các xe vận chuyển như mưa băng. Dù hiệu suất cực cao nhưng với 799 chiếc tàu hàng đang chờ, ước tính mất 5 ngày mới xong - đúng bằng thời gian biệt phái của nhóm Phạm Lam. Đã thế, hệ thống phân phát tự động nâng cấp nên vẫn cần giao thủ công.
"Trợ cấp 20 hộc một đơn, mỗi ngày còn 1000 hộc lương cứng." Bạch Huyên dụ dỗ: “Chúng .”
Kế Ngỗi vung dây cương, xe ngựa lao xuống như tên bắn. Ly Trạch: "Hu hu hu!”
Dung Mộc: "A a a!”
Phạm Lam: "... nôn..."
kịp nôn thì Loảng xoảng! Một đống bưu kiện từ trời rơi xuống lấp đầy thùng xe. Ly Trạch chôn vùi chỉ thò mỗi cái mũi. Mã vạch vàng bưu kiện kết nối với điện thoại Kế Ngỗi, hiển thị các điểm giao hàng đỏ rực bản đồ.
Dung Mộc khó khăn lắm mới với tay bật nút Chống Phong Chú (5 hộc/giờ) để chặn gió lốc. Kế Ngỗi: "Người nhận đầu tiên ở ngay bên ." Xe phanh "Két!" một cái dừng trung một con hẻm. [Địa chỉ: Thanh Bạch 789 độ, Đường Hoàng Tuyền 19, Ngõ Bỉ Ngạn 32, nhà 666]
Phạm Lam thở dài, ôm bưu kiện nhảy xuống. Căn nhà đối diện một siêu thị nhỏ tấm áp phích quảng cáo "Nước ép m.á.u tươi Lệ Quỷ - Tốt cho quá trình luân hồi". Phạm Lam rùng gõ cửa: “Ai đó?”
“Cục Lưu thông Vật tư Địa Giới, kiện hàng cần ký nhận."
Cửa mở, một bà lão hiền từ bước : “Vất vả cho cháu quá. Ta báo mộng bảo chúng nó đừng đốt nữa mà cứ ." Bà lão quét tay qua mã vạch. [Người nhận: Vương Thư Nhiên, Ôn Tĩnh Vân]
[Người gửi: Vương Tư Địch]
"Ể?!”
Phạm Lam sững sờ bà lão. Bà lão ký nhận xong, với cô: "Cảm ơn cháu gái nhé." Bà hồng hào khỏe mạnh, khác gì sống: “Bà ơi, bây giờ bà sống ạ?”
Phạm Lam run run hỏi: “Tốt lắm. Bà sắp thi tuyển Quỷ Tiên, nếu đậu sẽ quỷ sai đấy." Bà Ôn nheo mắt Phạm Lam: “Cháu gái, cháu quen lắm. Cháu tên gì?”
“Cháu tên Phạm Lam, là một Bà Thổ Địa.”
Phạm Lam mỉm , nước mắt chực trào.
Kế Ngỗi giục: "Chậm quá, 5 phút một đơn."
Ly Trạch: "Cô nhặt tiền mà hở cả lợi thế?”
Dung Mộc gì, chỉ lặng lẽ Phạm Lam, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng.
Hành trình giao hàng tiếp tục. Họ gặp đủ loại cư dân Địa Giới: già, trẻ, nuôi mèo, dắt rùa dạo... Sau 3 canh giờ, xe hết hàng. Kế Ngỗi dừng xe một căn nhà bề thế kiểu vương phủ, sư t.ử đá canh cửa: "Nhà cuối cùng."
Phạm Lam ôm bưu kiện xuống gõ cửa: “Tới đây tới đây, hàng nữa ..." Cửa mở, một bà lão tóc bạc trắng bước . Bưu kiện tay Phạm Lam rơi bịch xuống đất. Bà lão chằm chằm cô một lúc lâu đột ngột đầu chạy biến nhà, chạy hét: "Ông nó ơi! Gọi Cục Quản lý Luân Hồi khiếu nại ngay! Bọn họ tính sai Sổ Sinh T.ử của con bé Lam Lam !" Một ông lão lao , hai luống cuống bấm điện thoại gào thét.
Phạm Lam chôn chân tại chỗ. Kế Ngỗi bên cạnh khẽ nhướn mày: "Sao ?”
Phạm Lam đầu Dung Mộc. Anh đang ôm Ly Trạch ngủ say, cô bằng đôi mắt long lanh như nước.
Phạm Lam: "Họ... họ là...”
Dung Mộc mỉm : "Bà ngoại của em, Dương Đồng Tuyết. Và ông ngoại, Chu Hạo Anh." Nước mắt Phạm Lam lập tức tuôn rơi như mưa.