Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 89 + Chương 90 : Càng Lúc Càng Tham Lam
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:46
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phạm Lam trong sân rộng, ngơ ngác ông bà ngoại bận rộn chạy chạy : “Lại đây ăn trái cây con, dứa Tam Đồ ngọt lắm."
Bà ngoại đặt đĩa trái cây xuống: “Bà nhớ Lam Lam thích ăn ngọt nhất."
Ông ngoại nhiệt tình mời Dung Mộc và Kế Ngỗi: "Hai vị lãnh đạo mời dùng . Mèo con ăn gì nào?"
Ly Trạch: "Cháu là hồ ly ạ."
Phạm Lam nhúc nhích nổi, cổ họng nghẹn ứ, hốc mắt cay xè. Bà ngoại lấy vạt tạp dề lau nước mắt cho cô. Động tác vẫn thô lỗ rát da mặt như ngày xưa, dù bàn tay bà lạnh như băng. là bà ngoại . Phạm Lam .
Ông ngoại Chu Hạo Anh khuôn mặt chữ điền, đôi mắt một mí y hệt Phạm Lam. Ông vui mừng tíu tít: "Con gái con bé Năm đây mà, giỏi giang thật. Nửa năm Địa Phủ cấp cho căn nhà to , bảo là trong họ lập đại công đức. Ai ngờ là cháu Lam thành thần."
Bà ngoại xen : "Lạ thật, cả nhà bảy đứa cháu, con là đứa lười nhất, thành thần nhỉ?”
Phạm Lam: "Ờm..."
Bà ngoại thao thao bất tuyệt: "Lãnh đạo Tiểu Dung , con bé hồi nhỏ lười chảy thây. Năm 5 tuổi mải xem TV lười vệ sinh, nó thà tè dầm quần...”
“Bà ngoại!!”
Phạm Lam bật dậy hét lên. Kế Ngỗi và Ly Trạch sặc sụa. Dung Mộc , nhưng chớp mắt tò mò: "Sau đó thì ạ?”
“Sau đó nó đ.á.n.h cho một trận, chạy gào 'Con tè dầm nữa' vang cả xóm.”
Ly Trạch lăn lộn. Dung Mộc cong mắt, ánh mắt lấp lánh khiến Phạm Lam chỉ độn thổ.
Sau màn ôn nghèo kể khổ, cả nhà bắt đầu khui thùng hàng: “Đừng!" Cả nhóm đồng thanh hét lên nhưng kịp. Bụp! Một bong bóng nén khí nổ tung, quần áo b.ắ.n chôn vùi Phạm Lam. Dung Mộc đầu đội một chiếc khăn lụa hồng, bới đống quần áo bế cô .
Nhìn đống quần áo kiểu cũ kỹ và các dì gửi xuống, bà ngoại phàn nàn: "Đã bảo đừng gửi nữa, kiểu ở Địa Giới mốt .”
Phạm Lam đề nghị: "Hay bà báo mộng rõ ạ?”
“Báo mấy mà tốn tiền lắm, còn xếp hàng bốc nữa." Bà ngoại liếc hai trai: “Con thích trông hiền hiền ?”
Phạm Lam mở to mắt: "Sao bà...”
“Bà nuôi con lớn, chút tâm tư đó mà giấu bà ?”
Phạm Lam thẹn thùng: "Vâng ạ, con khá thích ." Bà ngoại thở dài: "Cậu đó cảm giác dễ gần .”
“Anh tám vạn tuổi , là lão già bà ơi.”
“Ối ơi! Nhìn thật!"
Dung Mộc đang bê quần áo qua bỗng khựng , lẳng lặng tiếp.
Bữa cơm do Kế Ngỗi nấu khiến ông bà tấm tắc khen ngon. Bà ngoại Kế Ngỗi đầy ưng ý, còn ông ngoại thì mải mê gắp thức ăn vỗ béo Ly Trạch. Dung Mộc ăn ít, vẻ mặt trầm tư. Phạm Lam gắp rau cho , ngẩng lên cô với ánh mắt... tủi ? "Em nhớ quy định Thần Thị đủ 500 năm ...”
“Đây là công vụ, ngoại lệ.”
Dung Mộc đáp gọn lỏn.
Ly Trạch đột nhiên hỏi bà ngoại vụ báo mộng chê Phạm Lam ế chồng mất mặt. Bà ngoại đập bàn giận dữ: "Nói bậy! Bà bao giờ thế! Ông nó , đặt lịch Cục Báo mộng ngay, mắng vốn con bé Năm!" Bà sang Phạm Lam tuyên bố chắc nịch: "Muốn kết hôn thì kết, thì thôi. Đừng con lải nhải. Bà chống lưng cho con!”
Phạm Lam rạng rỡ.
Lúc chia tay, Dung Mộc bất ngờ lấy một gói quà tặng bà ngoại. Là bánh bò - món bà thích nhất. Phạm Lam và Kế Ngỗi đều ngạc nhiên. Dung Mộc đỏ mặt lí nhí: "Cháu giúp bà rửa bát nhé." Bà ngoại đồng ý ngay.
Trên xe ngựa trở về, Phạm Lam tò mò hỏi: "Dung Mộc, lúc rửa bát gì với bà ngoại thế?”
Dung Mộc xa xăm: "Không... gì..." Mới là lạ! Phạm Lam gặng hỏi. Dung Mộc thẳng cô, tai đỏ ửng ánh ráng chiều tím ngắt. Yết hầu khẽ động: "Dung mỗ... A A A A A!"
Xe ngựa đột ngột tăng tốc lao thẳng lên trời. Ly Trạch lăn long lốc. Dung Mộc hét toáng lên vì sợ độ cao, cắt ngang câu trả lời quan trọng nhất.
Phạm Lam: "Kế Ngỗi! nôn!"
________________________________________
Xong việc, nhóm về ký túc xá nghỉ ngơi. Bạch Huyên tiết lộ với Phạm Lam: "Chuyến biệt phái là do Lão Mộc nhờ xin đấy.”
Phạm Lam ngẩn . Về phòng, cô nhận tin nhắn thưởng 5 vạn hộc cho ý tưởng pháp chú mới. tâm trí cô giờ chỉ nghĩ về Dung Mộc. Anh cô nhớ bà ngoại, cô đến Địa Giới, nên âm thầm sắp xếp tất cả. Cảm giác trong lòng cô chua xót ngọt ngào, căng đầy lồng ngực. Cô gặp , ... véo má một cái!
cô bình tĩnh. Dung Mộc nhát như cáy, manh động là trốn biệt ngay. Phạm Lam dài bệ cửa sổ ngắm Nhật Khuê, thở dài sườn sượt. Cô ngày càng tham lam, chỉ đồng nghiệp, mà còn mật hơn, chiếm hữu..: “Cảm giác ngày càng giống biến thái..." Cô lầm bầm chìm giấc ngủ.
Trong mơ, Phạm Lam thấy một cây đại thụ màu tím lơ lửng giữa trời, rễ cắm mây, lá pha lê trong suốt: “Hôm nay, em vui ?”
Dung Mộc xuất hiện bên cạnh, áo dài bay trong gió, như ánh trăng. Ngón tay thon dài của khẽ chạm nắm lấy tay cô. Vẫn lạnh như thế. Phạm Lam rạng rỡ: "Làm chuyện !" Cô đưa tay véo mạnh má Dung Mộc. Nóng! Nhiệt độ mặt nóng rực, ít nhất 39 độ, truyền thẳng tay cô tê rần.
Phạm Lam mở mắt. Cô đang bệ cửa sổ. Ngoài cửa Kế Ngỗi đang đập rầm rầm gọi . Phạm Lam ngẩn ba giây, co rúm như con nhím, mặt nóng bừng kém gì Dung Mộc trong giấc mơ. Giấc mơ ... ngắn quá!
---
"Dung Mộc bảo là sợ độ cao, hôm nay giao hàng nữa.”
Ly Trạch xổm cửa phòng Dung Mộc, thông báo tin dữ.
Phạm Lam: "...”
Kế Ngỗi: "..."
Phạm Lam nhoài ngó trong. Dung Mộc co rúm trong chăn, cuộn tròn vo như một cái bánh trôi nước khổng lồ màu trắng: “Dung Mộc thật sự hội chứng tiền mãn kinh đấy chứ?”
Phạm Lam thì thầm. Kế Ngỗi liếc xéo cô một cái đầy khinh bỉ.
Nhiệm vụ giao hàng ngày thứ hai càng thêm gian nan. Sau một ngày việc quá tải, đám Đầu Trâu Mặt Ngựa đều lộ rõ vẻ mệt mỏi. Trên mặt Bạch Huyên nổi mấy nốt mụn vì stress, còn Hắc Diệp lưng ngựa cứ gật gù như gà mổ thóc.
" mượn 500 xe vận chuyển Tứ Phương Liệt Hỏa Thú từ bộ phận nội vụ Địa Phủ. Hôm nay chúng quyết tâm nâng cao năng suất!" Bạch Huyên hô lớn lấy tinh thần: “Rõ!" Đám Đầu Trâu Mặt Ngựa đồng thanh đáp , dù giọng điệu chẳng mấy hào hứng.
"Tiểu Lam Lam, chỗ còn thừa xe vận chuyển đấy, em thử tự lái một chiếc ?" Bạch Huyên sang hỏi. Phạm Lam lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: "Không dám ."
"Để lái chở cô.”
Ly Trạch nhào lộn một vòng , hóa thành hình : “Như kiếm thêm chút đỉnh."
Kế Ngỗi nghi ngờ: "Cậu lái đấy?”
“Một Trù Thần tám nghìn tuổi quèn như mà dám nghi ngờ năng lực của Cửu Vĩ Hồ vạn năm như ?”
Ly Trạch nhảy phắt lên xe, hất hàm với Phạm Lam: "Lên xe! Thời gian là vàng bạc!"
Phạm Lam lồm cồm trèo lên. Bất ngờ là kỹ thuật lái xe của Ly Trạch khá . Tứ Phương Liệt Hỏa Thú sự điều khiển của chạy êm nhanh. Kế Ngỗi lượn hai vòng quanh xe họ để kiểm tra, khi chắc chắn vấn đề gì mới phóng mất hút.
Ly Trạch và Phạm Lam nhận một lô hàng lớn, đạp biển mây lao . Phạm Lam dường như quen với phong cảnh Địa Giới. Cô cảm thấy bầu trời hôm nay chẳng còn đến nao lòng như hôm qua nữa. Có lẽ là vì... hôm nay Dung Mộc cùng. Dung Mộc ở đây, cảnh đến mấy cũng trở nên vô vị.
Khu vực giao hàng hôm nay ở phía Đông xa xôi nhất của Địa Giới. Tứ Phương Liệt Hỏa Thú chạy ròng rã hơn nửa canh giờ vẫn tới nơi. Phạm Lam buồn ngủ rũ rượi, ngáp ngắn ngáp dài. Đến cái ngáp cuối cùng thì cằm cô trật khớp cái "rắc".
Phía xe ngựa đột nhiên xuất hiện một cây cổ thụ khổng lồ đến mức Tứ Phương Liệt Hỏa Thú gốc chỉ như một con châu chấu. Thân cây lơ lửng giữa trung, bộ rễ vĩ đại cắm sâu biển mây dày đặc. Tán cây phủ đầy những chiếc lá tím trong suốt như lưu ly. Gió thổi qua, lá cây va kêu leng keng vui tai.
Xung quanh cây cổ thụ bao bọc bởi một kết giới bán trong suốt, đó chạy dòng chữ đỏ lòm như máu: [Khu quân sự trọng yếu Cây Luân Hồi. Lại gần là c.h.é.m đầu!]
"Vãi chưởng, khẩu hiệu gì mà gắt thế?”
Ly Trạch vội vàng bẻ lái vòng xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-89-chuong-90-cang-luc-cang-tham-lam.html.]
Phạm Lam lọt thỏm giữa đống hàng, ngây cái cây. Cây là thật. Vậy nghĩa là giấc mơ hôm qua của cô... là mơ, mà là thần thức của cô xuất khiếu thật sự! Còn về lý do tại thần thức xuất khiếu một cách khó hiểu như ..: “Dung Mộc, cái đồ lão già đắn, còn dám quyến rũ..." Nửa câu Phạm Lam nghẹn trong họng. Sáng nay cô còn thấy tội , giờ nghĩ thì rõ ràng là cô Dung Mộc chiếm tiện nghi! Thảo nào hôm nay sống c.h.ế.t chịu ngoài, sợ độ cao cái con khỉ, rõ ràng là tật giật ! Phạm Lam cảm thấy ngọn lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
"Ngẩn đấy gì? Đến nơi .”
Ly Trạch dừng xe. Một bưu kiện bay lên, địa chỉ hiển thị: [Số 8578, đường Hoàng Tuyền Đông 24].
Con hẻm sâu hun hút, mặt đường lát đá xanh ẩm ướt trơn trượt. Thỉnh thoảng vài Đầu Trâu Mặt Ngựa của đội khác ôm hàng lướt qua. Cửa nhà 8578 khóa chặt, cửa dán tờ giấy: [Có việc ngoài. Gấp xin gọi 7458999***]*.
Phạm Lam bấm máy gọi: "A lô, xin chào, là nhân viên Cục Lưu thông Vật tư, bưu kiện...”
“Làm phiền tránh đường chút." Một đàn ông lách qua Phạm Lam. Phạm Lam ngẩn , tay buông thõng chiếc điện thoại.
Người đó hơn mười mét thì dừng , đầu cô. Anh mặc áo mã quái đen, n.g.ự.c cài bảng tên Đầu Trâu, mái tóc ngắn điểm vài sợi bạc, đôi mắt đen láy sáng ngời. Phạm Lam lắp bắp: "Thiện... Thiện Văn Thành?!" , khuôn mặt của gã Đầu Trâu y hệt Thiện Văn Thành!
Anh lặng lẽ Phạm Lam mỉm . Đột ngột, chạy thục mạng sâu trong hẻm. Chưa kịp suy nghĩ, cơ thể Phạm Lam tự động đuổi theo: “Phạm Lam! Cô chạy thế?!”
Ly Trạch gào lên từ .
Phạm Lam kịp trả lời. Thiện Văn Thành chạy quá nhanh. Dù thần thể cô giờ gần đạt cấp "Nguyên", nhưng vẫn đuổi kịp. Hơn nữa địa hình khu hẻm phía Đông phức tạp như mê cung, chỉ lơ là một chút là mất dấu ngay.
"Này, cô cái quái gì thế?”
Ly Trạch lái xe đuổi theo, bay lơ lửng đầu cô: “ thấy Thiện Văn Thành!”
“Cô nhầm đấy?”
Ly Trạch định phản bác thì khựng , mũi hít hít: “Khoan ! Không đúng! ngửi thấy mùi của !”
“Ở ?”
Phạm Lam nhảy phắt lên xe ngựa: “Hướng !”
Ly Trạch quất mạnh dây cương. Tứ Phương Liệt Hỏa Thú hí vang, đầu phóng vụt .
Gió rít bên tai. Rất nhanh, họ thấy Thiện Văn Thành đang đạp mái nhà chạy như bay, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn là tàn ảnh, thậm chí còn nhanh hơn cả Tứ Phương Liệt Hỏa Thú.
"Này ! Không !”
Ly Trạch gào lên. Phạm Lam ngẩng đầu , kinh hãi nhận ngay phía là Khu quân sự Cây Luân Hồi. Thiện Văn Thành đột ngột bay vọt lên, lao thẳng về phía kết giới biến mất tăm. Ly Trạch phanh gấp, dừng ngay sát mép kết giới.
"Cô còn thấy ?”
“Cậu còn ngửi thấy ?" Hai trân trối, vẻ mặt thể tin nổi.
[Xe 154789, các xâm phạm Khu quân sự Cây Luân Hồi! Cảnh cáo! Rời ngay lập tức! Nếu sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế!] Tiếng loa cảnh báo vang lên như sấm nổ bên tai. Một đội Tứ Phương Liệt Hỏa Thú từ trong kết giới lao bao vây họ. Đội quân cưỡi thú lửa đỏ rực, bốn vó trắng tuyết, lửa chân màu xanh lạnh lẽo. Kỵ binh mặc giáp đen, vai trái ốp bạc, hông đeo đao đen, đích thị là Địa Binh Bộ.
"Vừa chạy trong!”
Ly Trạch cố giải thích: “Ta là Thạch Đường, Đội trưởng Đội 1 Khu quân sự Cây Luân Hồi. Yêu cầu xe 154789 rời trong vòng 30 giây!"
Viên đội trưởng quát lớn: “Chúng ngay.”
Phạm Lam nháy mắt với Ly Trạch, thì thầm: “Báo cáo với Dung Mộc ..."
Cô dứt lời thì một cơn gió thổi qua. Những chiếc lá tím Cây Luân Hồi rung lên leng keng. Một chiếc lá to bằng lòng bàn tay lìa cành, chao liệng rơi bộp ngay đỉnh đầu Phạm Lam. Không gian im phăng phắc. Phạm Lam ngơ ngác giơ tay định lấy chiếc lá xuống thì tiếng Xoẹt! đồng loạt. Tất cả hắc đao của Địa Binh Bộ tuốt khỏi vỏ, kề sát cổ cô và Ly Trạch.
Đội trưởng Thạch Đường mặt đen như Bao Công, mắt đỏ ngầu: "Căn cứ Điều 1 Luật Quản lý Luân Hồi: Kẻ nào hủy hoại Cây Luân Hồi, g.i.ế.c tha!"
Ly Trạch: "..."
Phạm Lam: "..." Cái quái gì đang diễn ?!
Phạm Lam và Ly Trạch trói gô bằng dây trói tiên loại đặc biệt chỉ vàng, phong ấn bộ thần quang và yêu lực. Ly Trạch hiện nguyên hình là một con hồ ly nhỏ.
Ly Trạch gào lên: " là Cửu Vĩ Hồ Ly Trạch! Chúng là của mạch Côn Luân..." dứt câu Thạch Đường dán bùa bịt miệng. Phạm Lam định hét cũng vội ngậm miệng.
Một lính Địa Binh tịch thu thủ phù của Phạm Lam, báo cáo: "Đội trưởng, hình như là Thần tộc Nhân Giới. Con đúng là Cửu Vĩ Hồ thật."
Thạch Đường cầm điện thoại Phạm Lam tra hỏi: "Tên?”
“Phạm Lam.”
“Thân phận?”
“Bà Thổ Địa khu Thanh Long, thành phố Xuân. Sếp là Dung Mộc, Trù Thần là Kế Ngỗi.”
Phạm Lam khai một tràng, hy vọng cái tên Dung Mộc chút trọng lượng. Thạch Đường chẳng thèm chớp mắt: "Đến Địa Giới gì?”
“Việc riêng.”
“Công việc?”
“Shipper cho Cục Vật tư. Bạch Huyên là sếp tạm thời."
Thạch Đường cuối cùng cũng liếc cô một cái. Phạm Lam vội nở nụ thiện cầu hòa: "Chúng cố ý xâm nhập, chúng thấy..." Bép! Một lá bùa dán chặt lên miệng cô.
Phạm Lam: Đệt?!
"Thân phận bất minh, hành vi đáng ngờ. Giải !"
Phạm Lam và Ly Trạch ném lên lưng ngựa, đầu chúi xuống đất, lắc lư đến mức suýt nôn. Cô thấy Cây Luân Hồi nứt một khe hở, lộ đường hầm sâu hun hút. Đoàn kỵ binh lao . Nhiệt độ giảm đột ngột khiến lông mi cô đóng băng. Vách hầm chằng chịt những đường quang xanh lục như mạch máu. Đoàn ngựa lao thẳng lên 90 độ. Phạm Lam trượt xuống, may nhờ dây trói giữ , lủng lẳng như con nhộng. Ly Trạch cách đó xa cũng trong tình trạng thê t.h.ả.m tương tự, mắt lồi , lông dựng vì điên tiết.
Đột nhiên ánh sáng bừng lên. Phạm Lam thấy tiếng chuông gió trong trẻo vui tai. Mở mắt , cô choáng ngợp cảnh tượng hùng vĩ: Vô chuông gió pha lê treo lá tím lơ lửng, hội tụ thành dòng sông ánh sáng xoáy trôn ốc lên cao. Họ đang ở trong một gian hình trụ khổng lồ thấy đáy cũng chẳng thấy đỉnh, chằng chịt những lối và thang máy trong suốt. Nơi giống hệt một pháo đài viễn tưởng.
Cuối cùng, họ xuyên qua một kết giới vàng, tiến đại sảnh hình tròn ở gian thứ ba. Sàn nhà trắng tinh, xung quanh là màn hình 360 độ quan sát cảnh Địa Giới. Trước bàn điều khiển trung tâm, một đàn ông mặc giáp đen bạc lưng . Dáng vai rộng eo thon hảo... Tóc gáy Phạm Lam dựng . Bóng lưng quá quen thuộc!
"Quỷ Vương đại nhân, bắt hai kẻ xâm nhập khả nghi." Thạch Đường báo cáo.
“Hửm?" Quỷ Vương . Mày rậm mắt to, mặt trái xoan, miệng chúm chím đào.
Phạm Lam thầm c.h.ử.i thề: Đệt, quả nhiên là Chung Quỳ!
Chung Quỳ nhướn mày khi thấy Phạm Lam: "Cô đang cái trò gì đấy?"
Phạm Lam: "Ưm ưm ưm!"
Chung Quỳ búng tay, bùa bịt miệng biến mất: “Thầy Chung Quỳ! Hiểu lầm to! Chúng đuổi theo Thiện Văn Thành nên lỡ chạy đây!"
Phạm Lam giải thích liến thoắng.
Chung Quỳ nheo mắt: "Thiện Văn Thành? Kẻ sống sót của Thiên Duyên Thánh Giáo?”
“ đúng đúng!" Thạch Đường phản bác: "Không thể nào. Hệ thống giám sát của Cây Luân Hồi là tuyệt mật, thượng thần cũng qua mặt .”
“ Thiên Nhãn trung cấp! Ly Trạch cũng ngửi thấy mùi!”
Phạm Lam cãi cố. Ly Trạch gật đầu lia lịa.
Chung Quỳ tiến gần, cô chằm chằm bằng đôi mắt đỏ ngầu sâu thẳm. Phạm Lam nhớ nỗi ám ảnh mang tên "Môn học Tổng quan Sổ Công Đức". Đột nhiên, Chung Quỳ đặt tay lên đỉnh đầu cô. Một cú "xoa đầu g.i.ế.c" theo đúng nghĩa đen! Trong tay ông xuất hiện chiếc lá tím lúc nãy.
Phạm Lam: "..." Cái lá vẫn dính đầu nãy giờ ?
"Đại nhân, đây là tang chứng vật chứng cô phá hoại Cây Luân Hồi. Chém đầu luôn báo cáo Diêm La?" Thạch Đường hỏi.
“Oan quá! Lá tự rơi trúng đầu mà!”
Phạm Lam gào lên. Chung Quỳ xoay chiếc lá tay, nó biến thành những đốm sáng tím bay mắt Phạm Lam. Mắt cô nóng rực, da đầu đau như d.a.o cứa. Vẻ mặt Chung Quỳ trở nên kỳ lạ: kinh ngạc, tức giận, thoáng chút hoài niệm. C uối cùng, ông nở nụ quái dị: "Thảo nào. gặp thấy cô ngứa mắt ."
Phạm Lam: Ể? Nụ tắt ngấm: "Nhốt Quang Lao!"