Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 91: Khẳng Định Đã Từng Kết Thù

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:47
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" dám cá, Dung Mộc chắc chắn đắc tội với Chung Quỳ.”

Phạm Lam khẳng định: “ dám cá, cô chắc chắn đắc tội với Chung Quỳ.”

Ly Trạch đáp trả. Hai cùng thở dài thườn thượt, vật sàn.

Họ đang nhốt trong "Quang Lao". Gọi là nhà lao nhưng nó êm ái như nệm cao cấp, tường bọc đệm trắng tinh, ánh sáng ấm áp, trông y hệt phòng cách ly cho bệnh nhân tâm thần hạng sang. Tuy nhiên, ở đây thần quang và yêu lực đều vô hiệu hóa. Phạm Lam và Ly Trạch giờ chẳng khác gì một bà cô trần và một con thú cưng .

Ly Trạch lo lắng: "Chung Quỳ định c.h.é.m chúng thật đấy chứ? Chỉ vì cái lá rách?”

nghiêng về khả năng lão 'công báo tư thù' hơn.”

“Cái Cây Luân Hồi lai lịch thế nào?”

“Cậu sống chín nghìn năm còn , hỏi gì?”

“Bài thi của cô chắc chắn gian lận mới điểm A.”

bóp c.h.ế.t bây giờ!”

“Ngon nhào vô!"

Đánh chán chê bằng miệng, hai im: “Dung Mộc và Kế Ngỗi đến cứu chúng ?”

nghi họ còn chúng bắt .”

“Toang .”

“Hay là... ngủ một giấc ?”

Phạm Lam đề nghị. Ly Trạch cô với vẻ mặt cạn lời. Phạm Lam , cô ngáp một cái lăn ngủ.

---

Phạm Lam thấy Cây Luân Hồi. Lần cô chắc chắn đây là mơ, hoặc ký ức. Trước mặt cô, hai vị thần đang lơ lửng đối đầu . Dung Mộc mặc áo bào trắng, tóc đen xõa dài. Chung Quỳ mặc giáp đen bạc. họ khác với phiên bản hiện tại. Sát khí của Chung Quỳ nồng nặc mùi m.á.u tanh. Còn Dung Mộc mang ngoại hình lạnh lùng của vạn năm nhưng thần thái dịu dàng, gần gũi, chỉ nụ là vương nét cô đơn sâu thẳm.

"Dung Mộc, điên ?! Anh thật sự định ?" Chung Quỳ gầm lên.

“Bảy vạn năm , Dung mỗ bao giờ tỉnh táo như lúc .”

Dung Mộc mỉm : “Ta đồng ý!”

“Ngọc Đế cho phép .”

“Tên Hạo Ngọc đó thì cái quái gì! Nếu , chỉ thể...”

“Dung mỗ cảm thấy .”

“Anh đang công khai khiêu khích luật Luân Hồi!”

“Ngọc Đế , thể mở một ngoại lệ cho Dung mỗ.”

“Cái giá của ngoại lệ đó là gì?”

Dung Mộc đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-91-khang-dinh-da-tung-ket-thu.html.]

Chung Quỳ tức giận bỏ , nhưng giây hét lớn: "Dung Mộc!!"

Dung Mộc đáp xuống ngọn cây, múa tay áo thả hàng trăm quả cầu ánh sáng vàng óng, đó là những hồn quang hồn thể. Chung Quỳ lao tới định ngăn cản, nhưng Dung Mộc đ.á.n.h một chưởng hất văng xa, phun m.á.u tươi. Dung Mộc nâng niu quả cầu hồn quang cuối cùng, đặt nhẹ lên chiếc lá tím. Hồn thể lóe sáng chui gân lá. Cây Luân Hồi bừng sáng rực rỡ, phát tiếng chuông trong trẻo vui tươi, nhưng mà buồn thấu tim gan: “Coi thường pháp độ!" Chung Quỳ lau máu, gằn từng chữ. Dung Mộc phất tay áo bỏ .

---

Phạm Lam mở mắt, day trán. Đó chắc chắn là ký ức của chiếc lá tím. Dung Mộc và Chung Quỳ thù lớn, toang thật .

"Oa, đuôi quá, cho tớ sờ chút ?" Một giọng vang lên. Phạm Lam sang thấy bức tường bên trái biến mất, đó là lưới ánh sáng. Một lính canh trẻ măng, tóc úp nồi, đang Ly Trạch đầy thèm thuồng. Ly Trạch vẫy đuôi điệu đà: "Ta là Cửu Vĩ Hồ đại nhân, ai sờ cũng .”

“Làm thế nào mới sờ?”

“Ta đói.”

“Hiểu !" Cậu lính chạy biến .

Ly Trạch thì thầm với Phạm Lam: "Lát nữa nó mở lưới đưa cơm, sẽ tìm cơ hội phá vòng vây. Cô giả vờ ngủ tiếp ."

Cậu lính với hộp cơm thơm phức: “Không đưa lọt qua lưới . Tớ xúc thìa đút cho nhé?"

Ly Trạch: "Mở một khe nhỏ thôi là mà.”

“Đội trưởng bảo mở lưới là bay đầu đấy." Cậu lính kiên quyết xúc từng thìa cơm qua lỗ lưới. Ly Trạch l.i.ế.m một cái bất ngờ ngã vật , co giật sùi bọt mép: “Hồ ly nhỏ?! Cậu thế?!"

Cậu lính hoảng loạn: “Đừng c.h.ế.t mà! Đội trưởng g.i.ế.c mất!" Cậu òa lên, vội vàng dùng bùa mở khóa lưới ánh sáng. Chỉ chờ thế, Phạm Lam và Ly Trạch lao như tên bắn.

"Cảm ơn nhé!”

Ly Trạch hét vọng .

[Báo động! Cảnh giới cấp 1!]

Tiếng còi hú inh ỏi. Hai kẻ vượt ngục lộn ngược trở , bắt cóc luôn lính canh con tin.

Phạm Lam: "Phiền đưa chúng ngoài ."

Cậu lính tên Diêm Tuấn như mưa dẫn đường. Đi mãi trong hành lang trắng toát dài vô tận mà thấy lối , Phạm Lam bắt đầu nghi ngờ. Cuối cùng họ đ.â.m sầm ngõ cụt: “Dám lừa ông !”

Ly Trạch phun lửa đốt cháy xém lông mày Diêm Tuấn: “Không lừa! Đây là lối !" Diêm Tuấn vội dùng thần quang mở kết giới tường.

Họ lao ngoài... và đụng độ ngay một đội Địa Binh vũ trang tận răng. Diêm Tuấn lóc: "Họ uy h.i.ế.p !" kỳ lạ , đội Địa Binh lờ tịt họ . Đội trưởng hét lớn: "Đội 1 đến xích độ, Đội 2 đến bạch độ... Hết sức cẩn thận!" lao mất.

Ly Trạch: "Chúng 'bơ' ?"

Phạm Lam: "Cảm giác x.úc p.hạ.m nha."

Hóa báo động dành cho họ. Cả Cây Luân Hồi đang trong tình trạng khẩn cấp vì một biến cố khác. Phạm Lam chợt nghĩ đến Thiện Văn Thành. Họ nghênh ngang ai thèm bắt. Thậm chí gặp cả đội trưởng Thạch Đường, ông cũng chỉ phẩy tay: "Quỷ Vương đại nhân hạ lệnh thả các . Biến nhanh !”

Phạm Lam ngớ . Muốn bắt thì bắt, thả thì thả?

Phạm Lam ép Diêm Tuấn đưa đến Cục Quản lý Vật tư để lấy thủ phù. Vừa chạm thủ phù, cô cảm thấy nó ấm lên kỳ lạ. Đột nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội. [Cảnh báo cấp 1! Cách ly phân khu!] Những lưới ánh sáng từ trần nhà giáng xuống, chia cắt gian. Phạm Lam lộn vòng né tránh nhưng kẹt một bên ngoài, tách biệt với Ly Trạch và Diêm Tuấn.

"Cô mau đến khu an !" Diêm Tuấn ném cho cô bản đồ qua điện thoại. Bản đồ cho thấy Phạm Lam đang ở "Khu vực nguy hiểm" (màu đỏ). Cô leo bộ lên cầu thang xoắn ốc để đến khu an tầng 112. Leo hì hục 20 phút, đói mệt, Phạm Lam lầm bầm c.h.ử.i rủa Chung Quỳ, thề sẽ bảo Kế Ngỗi nướng ông lên ăn với muối ớt.

Rầm! Một vật thể lạ rơi bịch xuống ngay chân cô, m.á.u văng tung tóe. Phạm Lam c.h.ế.t sững. Cái "thứ" bẹp đất ... là Chung Quỳ.

 

Loading...