Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 93: Diêm La Bạch Trạc
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:49
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chung Quỳ! Cẩn thận!”
Phạm Lam, Dung Mộc và Kế Ngỗi đồng thanh hét lớn.
Gần như ngay lập tức, Chung Quỳ xoay nổ súng. Chỉ một tiếng "đoàng", viên đạn của Diệt Linh Thương vẽ một vệt sáng bạc bề mặt lớp kết giới hình cầu, hất văng... , là lớp kết giới đó chặn .
Chung Quỳ kinh ngạc biến sắc. Kế Ngỗi vung Dung Đao xông lên, ngọn lửa đỏ rực bao trọn lấy khối cầu bảo vệ 360 độ, như thể đang nướng một quả trứng.
Chỉ trong hai giây, lửa tắt ngấm, cả khối cầu vẫn hề hấn gì.
Tất cả chìm im lặng.
"Đây là thứ gì?!" Chung Quỳ quát hỏi.
Thiện Văn Thành trong khối cầu mỉm . Nụ của giống hệt như đầu Phạm Lam gặp: sảng khoái và nhiệt tình.
Phạm Lam lắp bắp: "Thiện... Văn... Thành?"
Dung Mộc và Kế Ngỗi đầu , vẻ mặt đầy kinh hãi.
"Anh là Thiện Văn Thành mà, hai thấy ?”
Phạm Lam ngơ ngác hỏi.
Dung Mộc lắc đầu.
" chỉ thấy một đám khí trắng...”
Kế Ngỗi .
Phạm Lam kinh ngạc chằm chằm khối cầu đó. , đó là Thiện Văn Thành, tuyệt đối sai. Khí tức quen thuộc đến thế... nhưng luồng khí trở nên tinh khiết hơn, gần như chuyển sang màu trắng bạc, giống như... giống như màu sắc thần quang của Dung Lăng trong giấc mơ ở thứ nguyên cảnh đây.
Sao thể?!
"Rốt cuộc là ai?!”
Phạm Lam hét lớn: “Cậu là Thiện Văn Thành, là Dung Lăng?!"
Sắc mặt Dung Mộc biến đổi lớn. Anh lập tức thi triển một Phù Không Kết Giới Chú bảo vệ Phạm Lam, Thương Kiếm trong tay ngưng tụ thành hình, c.h.é.m thẳng về phía khối cầu của Thiện Văn Thành. ngay lúc , mấy đạo ánh sáng vàng óng từ tán Cây Luân Hồi b.ắ.n , hình thành một cột sáng bảo vệ Thiện Văn Thành ở trung tâm.
Thương Kiếm đột ngột bẻ cong giữa trung, c.h.é.m trượt sang một bên. Lưỡi đao nước chỉ kịp rạch một khe hở nhỏ vách trong của kết giới.
Các vị thần cột sáng màu vàng óng mỹ lệ đó, tất cả đều ngây .
Đó là ánh sáng bình thường, mà là ánh sáng ngưng tụ từ vô hồn thể của nhân tộc... Những hồn thể đó đang bảo vệ , bảo vệ Thiện Văn Thành.
Chung Quỳ thốt lên: "Sao thể?!"
Kế Ngỗi cũng lộ vẻ mặt thể tin nổi.
Tay Dung Mộc cầm Thương Kiếm khẽ run. Anh thể tấn công nữa. Nếu tấn công, hàng vạn hồn thể của nhân tộc sẽ biến mất, bao giờ thể hệ thống luân hồi của Tam Giới nữa.
Không chỉ , mà tất cả các vị thần đều thể tay.
Phạm Lam những hồn quang đó, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả. Cổ họng cô đắng ngắt, nước mắt bất giác tuôn rơi.
"Cậu... rốt cuộc là ai?”
Phạm Lam khẽ hỏi.
Thiện Văn Thành trong cột sáng Phạm Lam từ xa. Nụ của chút đổi: chút bi thương, chút hoài niệm.
Anh từ từ giơ tay lên, hồn quang màu vàng óng như dòng nước ngừng chảy cơ thể. Ánh bạc quanh ngày càng sáng, ngày càng trong, gần như trở nên giống hệt thần quang của Dung Lăng.
Tà áo của Dung Mộc bay phần phật trong thần quang màu xanh băng, mày nhíu chặt, lẩm bẩm: "Hắn... đang hấp thụ năng lượng của các hồn thể trong Cây Luân Hồi?"
Chung Quỳ lạnh một tiếng: "Nghĩ lắm!"
Nói , ông đột ngột giơ tay, b.ắ.n một phát s.ú.n.g lên trời. Chỉ một tiếng "rắc", bộ kết giới của Cây Luân Hồi vỡ tan.
"Ông điên ?!”
Kế Ngỗi hét lớn.
Rẹt! Một tia sét bạc từ trời giáng xuống, lập tức hình thành một mạng lưới điện bao trùm lấy Thiện Văn Thành và các hồn thể trung tâm. Tiếng dòng điện xèo xèo vang lên như vô viên phấn rít bảng đen, phát âm thanh chói tai.
Phạm Lam nổi hết cả da gà, suýt nữa thì cắm đầu ngã xuống.
kỳ diệu , sự bao phủ của mạng lưới điện đó, hành động hấp thụ hồn thể của Thiện Văn Thành dừng . Những hồn thể đó biến thành từng quả cầu ánh sáng vàng óng, bay lượn hỗn loạn trong mạng lưới như thể dọa sợ, cố gắng tìm một nơi để trốn.
"Yo, Chung Quỳ bé nhỏ, ngờ cũng thứ trị ?” Một tiếng trong trẻo vang lên trung.
Một con Tứ Phương Liệt Hỏa Thú xẹt qua như một vệt sáng bạc, lơ lửng phía Cây Luân Hồi.
Con Tứ Phương Liệt Hỏa Thú khác với tất cả những con Phạm Lam từng thấy. Toàn nó trắng như tuyết, bốn vó cháy bùng ngọn lửa màu trắng, nổi bật bầu trời xanh lam, đến mức khó tả.
Trên lưng thú, một vị Thần Thị đang .
Giày đen, quần đen, áo đen, hai vai giáp bạc. Eo thẳng tắp thon thả, hình nhỏ nhắn đầy khí phách. Mái tóc dài màu bạc như dải lụa tung bay giữa đất trời, dài đến mười mấy mét. Mắt phượng sắc lẹm, lông mày lá liễu xếch cao, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi môi như cánh hoa đào... Toàn toát một khí tức chấn động tâm hồn.
"Cung nghênh Diêm La điện hạ!" Các Địa Binh đồng loạt hành lễ.
Hả? "Chị đại" siêu ngầu là Diêm Vương Bạch Trạc?!
Cằm Phạm Lam suýt rớt xuống đất.
Mặt Dung Mộc đen , mặt Kế Ngỗi tái mét. Cả hai gần như cùng lúc bay đến bên cạnh Phạm Lam, một trái một che chắn cho cô ở phía .
Bạch Trạc từ cao xuống Thiện Văn Thành trong mạng lưới điện, khẽ nhướn mày.
"Thú vị.” Bà : “Cũng mấy vạn năm nhỉ, thấy Ma."
Lời thốt , tất cả các Thần Thị đều kinh hãi biến sắc.
Ma? Ma tộc ư?
Phạm Lam kinh ngạc. Dù thì trong ấn tượng của cô, Ma tộc cơ bản đều là đại diện cho trùm phản diện. "Thiện Văn Thành" mắt , khí tức của tinh khiết trong sạch đến , thể là Ma tộc ?
"Hửm? Hình như cũng đúng lắm.” Bạch Trạc : “Thay vì là Ma tộc, chi bằng giống như là..."
Bạch Trạc nhướn cao mày, đột nhiên nở một nụ rạng rỡ vô song.
"Yo, Ngỗi, A Mộc, hai đều ở đây !"
Kế Ngỗi dựng Dung Đao lên, Dung Mộc giơ Thương Kiếm, mày ngang mắt lạnh.
Phạm Lam: "..."
Cô ngửi thấy mùi "drama" cực lớn.
"Bạch Trạc!" Chung Quỳ gần như nghiến răng nghiến lợi hét lên tên bà.
"Vội gì chứ.” Bạch Trạc vuốt tóc đầy phong tình, một sợi tóc trong suốt như pha lê vướng đầu ngón tay bà. Chỉ thấy sợi tóc bạc đó đột nhiên bay lên , hóa thành một tia sét kinh thiên, hung hăng bổ xuống Thiện Văn Thành.
Rẹt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-93-diem-la-bach-trac.html.]
Tia sét và mạng lưới ánh sáng giam giữ Thiện Văn Thành tạo sự cộng hưởng. Dòng điện xé rách gian, gầm rú , hình thành vô quả cầu sét bao bọc lấy những hồn thể đang trôi nổi bên ngoài, lao tán Cây Luân Hồi.
Thân Cây Luân Hồi phát tiếng vặn dữ dội, cả cây rung chuyển kịch liệt. Vô dòng chảy ánh sáng từ rễ cây lan tràn , cành, nhánh, gân lá. Từng chiếc lá run rẩy, phát tiếng ca êm tai như chuông gió, tất cả đều khôi phục linh quang.
Cả Cây Luân Hồi như tái sinh.
Phạm Lam đột nhiên một cảm giác kỳ lạ: ấm áp, quen thuộc, thoải mái. Cô bỗng thấy buồn ngủ, đ.á.n.h một giấc ngay tại đây.
"Căn cứ luật quản lý hệ thống Luân hồi Địa Giới, phàm kẻ nào hủy hoại Cây Luân Hồi, g.i.ế.c tha!" Chung Quỳ dùng Diệt Linh Thương nhắm Thiện Văn Thành hét lớn.
"G.i.ế.c tha!" Tất cả các Địa Binh giơ cao hắc đao, thần quang và tiếng thét chấn động đất trời.
Ngón tay Bạch Trạc vẽ một đường cong tuyệt . Mạng lưới điện giam giữ Thiện Văn Thành đột ngột siết chặt, phát tiếng dòng điện kinh hoàng.
Sắc mặt Thiện Văn Thành đổi, trán nổi lên những đường gân trắng như thể thủy ngân bơm mạch máu. Đột nhiên, hú dài một tiếng, tứ chi dang rộng .
Một cột nước từ trong miệng phun , cao mấy trượng, như thể là một con cá voi. Cột nước vặn vẹo biến hình , trở thành một tấm khiên nước.
Phạm Lam kinh ngạc. Đó rõ ràng là pháp thuật của Dung Lăng.
Khiên nước lao về phía mạng lưới điện. Dòng điện lóe lên dữ dội bề mặt nước. Điện và nước giao , hình thành một làn nước dày đặc.
"Không !”
Dung Mộc hét lớn.
Kế Ngỗi: "Bạch Trạc, thu điện !"
Họ hóa thành tàn ảnh xông lên, thế nhưng vẫn muộn .
Làn nước đó như đột nhiên sự sống, bùng nổ tỏa bốn phương tám hướng, trong sương còn lẫn cả dòng điện kinh . Tốc độ đó quá nhanh, thậm chí còn kịp phản ứng dòng điện đ.á.n.h trúng. Cả Cây Luân Hồi vang lên một tràng tiếng kêu la run rẩy "a a a a a a", những bong bóng bảo vệ của cây chịu nổi một đòn, vỡ tan tành trong dòng điện.
Phạm Lam điện giật đến tê dại , hai mắt trợn trắng. Trong lúc mơ màng cô dường như thấy Bạch Trạc hét lên một tiếng: "Đệt cha nhà nó!"
Phạm Lam rơi thẳng xuống: “bẹp" một tiếng ngã lên cành Cây Luân Hồi. Cô tay chân rã rời, treo lủng lẳng cây. Xung quanh vang lên tiếng "bẹp bẹp". Cô thấy Ly Trạch đang treo một cây cách cô đến mười mét, lông đỏ dựng như một cây phất trần. Diêm Tuấn bên cạnh Ly Trạch, bụng ngửa lên trời, sùi bọt mép. Cô còn thấy cả Thạch Đường, miễn cưỡng quỳ cây, cố giữ vài phần hình tượng. Không thấy Chung Quỳ và mấy vị thượng thần cả.
Phạm Lam ngẩng đầu, qua những tán lá dày đặc, thấy cảnh tượng phía Cây Luân Hồi.
Dưới bầu trời xanh lam, Dung Mộc, Kế Ngỗi, Bạch Trạc và Chung Quỳ vây thành một vòng tròn, im lặng lạ thường.
Ở giữa họ, một tia sét nhỏ từ từ tắt ngấm, chìm hư .
Ngoài , còn gì cả.
Không hồn thể, nước, Thiện Văn Thành.
________________________________________
Phạm Lam trong đại sảnh giám sát của Cây Luân Hồi, dùng Trị Dũ Chú vuốt lông cho Ly Trạch.
Toàn bộ lông của Ly Trạch đều điện giật cho dựng lên, trông béo gấp ba bình thường, đặc biệt là lông đuôi, tất cả đều rối tung. Phạm Lam tốn công sức chín trâu hai hổ mới vuốt xuống đến một phần năm, mệt đến mức tay mỏi, cổ đau.
"Hay là Ly Trạch cân nhắc xem, cạo hết lông cho .”
Phạm Lam .
Ly Trạch hung hăng liếc Phạm Lam một cái, cuộn nhào lộn một vòng , biến thành hình .
Phạm Lam: "Phụt!"
Ly Trạch sờ đầu, mặt càng đen hơn. Kiểu tóc của biến thành tóc uốn lọn xoắn ốc, trông y hệt một quý tộc Pháp thế kỷ mười sáu.
Phạm Lam: "Ha ha ha ha ha ha ha!"
Ly Trạch ôm đầu xổm trong góc tường nhúc nhích.
Phạm Lam một lúc, ánh mắt chuyển sang cánh cửa mật mã phía trong đại sảnh giám sát, nụ tắt dần.
Bạch Trạc mới triệu tập hội nghị khẩn cấp của Địa Giới. Một đám cấp cao của Địa Binh Bộ và Điện Diêm La đến, còn gọi cả Dung Mộc và Kế Ngỗi . Bây giờ hội nghị diễn một canh giờ mà vẫn bất kỳ tin tức nào truyền .
Cả đại sảnh chỉ cô và Ly Trạch . Các Địa Binh và nhân viên còn đều đang sự chỉ huy của Thạch Đường tiến hành công tác sửa chữa một cách trật tự. Từ đại sảnh giám sát, thể thấy bộ tình hình bên trong cây.
Màn hình giám sát phía bên trái là phần tán cây. Hàng ngàn Địa Binh đạp những đám Tường Vân thu nhỏ di chuyển giữa các cành lá, tay cầm thủ phù phóng ánh sáng xanh lung linh rắc lên mặt lá. Phạm Lam cảm giác trông họ như đang phun t.h.u.ố.c trừ sâu .
Màn hình giám sát ở giữa là phần cây, diện tích lớn, chỉ riêng màn hình hiển thị hơn một trăm cái. Có thể thấy vô nhân viên Địa Giới tay cầm thủ phù cỡ máy tính bảng, vẽ phù chú , sửa chữa các cơ sở bên trong... Phạm Lam nhớ , cô từng gặp họ ở khu dân cư yêu tộc - đó là các Thần Thị của Tổng cục Xây dựng 1 Địa Giới.
Mấy màn hình giám sát ở góc xa nhất là nơi nào, màn hình một lớp che mờ dày đặc, chỉ thể thấy ánh sáng trắng ẩn hiện.
hiểu , Phạm Lam bất giác ánh sáng trắng đó thu hút. Cô dậy, từ từ qua, cả chút mơ hồ, m.ô.n.g lung, chút hoài niệm.
Như thể đó là ánh sáng đến từ sâu thẳm linh hồn cô.
Cô đến màn hình giám sát, đưa tay . Ngón tay cô như tan chảy trong ánh sáng trắng phát từ màn hình, cô thậm chí còn cảm nhận nhiệt độ của ánh sáng , ấm áp như nước tắm 42 độ...
"Phạm Lam trung thần.” Một giọng đột nhiên vang lên từ phía .
"Ối ơi!”
Phạm Lam giật .
Thạch Đường lưng cô, vẻ mặt đơ như cái thớt.
Phạm Lam: "Anh gì thế?!"
"Diêm Vương bệ hạ mời cô qua."
"Hả?"
Thạch Đường dẫn Phạm Lam qua đại sảnh, đến cửa phòng họp khẩn cấp. Sau khi nhận dạng thần quang, cửa sáng lên những ký hiệu đồ đằng phức tạp, cánh cửa lớn từ từ mở .
Thạch Đường: "Mời."
Phạm Lam hít một thật sâu, bước .
Đây là một đại sảnh vàng son lộng lẫy... Xà nhà vàng khắc kỳ lân, cột vàng khắc thanh long, sàn nhà ẩn chứa phù chú màu vàng, bước lên là ẩn hiện ánh sáng. Trần nhà màu đen những con rồng vàng uốn lượn... rồng thật, mà là ảo ảnh của rồng hình thành bằng pháp thuật.
Giàu nứt đố đổ vách! Phạm Lam nghĩ.
Giữa đại sảnh là một bàn tròn bằng ngọc trắng siêu lớn, mặt bàn lơ lửng một lớp khí lạnh dày đặc - vẻ cùng một nhà thiết kế với bàn nhà của Hồ tộc và Tây Vương Mẫu. Bán kính bàn tròn hai mươi mét, xung quanh đầy các cấp cao của Địa Giới. Phạm Lam thấy những bảng tên ánh sáng ẩn hiện trong màn sương lạnh.
Địa Tạng Vương, Phong Đô Đại Đế, Đông Nhạc Đại Đế, Tần Quảng Vương, Tống Đế Vương, Chuyển Luân Vương, Biện Thành Vương, Ngũ Đạo Tướng quân...
Dung Mộc, Chung Quỳ và Kế Ngỗi lượt hai bên Bạch Trạc, sắc mặt trông đều lắm.
Bạch Trạc ở vị trí chủ tọa trung tâm. Cả hội trường chỉ ghế của bà cao lớn, màu vàng, tay vịn khắc những con rồng vàng sống động như thật. Không là ảo giác của Phạm Lam , những con rồng vàng dường như còn đang từ từ uốn lượn.
"Bà Thổ Địa Phạm Lam, khu Thanh Long, phủ Thành phố Xuân, mạch Côn Luân, bái kiến Diêm La điện hạ, bái kiến các vị lãnh đạo.”
Phạm Lam hành lễ.
"Phạm Lam.” Bạch Trạc : “Cuối cùng cũng gặp cô ."
Phạm Lam: "Hả?"
Bạch Trạc nháy mắt đưa tình với Phạm Lam: "Ta để ý cô lâu ."